Nữ Việt Kiều Vừa Về Việt Nam Được 7 Ngày Đã Vội Trở Lại Mỹ, Lý Do Khiến Ai Cũng S;ốc….

Tôi kéo vali nặng trịch ra khỏi cổng sắt, tiếng ken két khô khan vang lên giữa màn mưa Sài Gòn trút nước như trời giận dữ. Nước mưa lạnh buốt thấm đẫm áo mỏng, hòa lẫn với dòng nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má tôi. Tim tôi đập thình thịch, từng nhịp như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Tay run run siết chặt cán vali. Chỉ mới hai tuần trước, tôi còn mơ mộng về vòng tay mẹ ấm áp, về những bữa cơm quê đầm ấm với em trai và cháu nhỏ. Giờ đây, ở tuổi 56, tôi lẻ loi giữa đêm khuya, lòng tan nát hơn cả những mùa đông tuyết rơi cô quạnh bên Michigan.

Tôi là chị Huệ, quê ở Biên Hòa. Chuyến về Việt Nam lần này lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời tôi sau 30 năm xa xứ. Nhưng thực tế tàn nhẫn đã đập tan tất cả hy vọng mong manh của một người phụ nữ già nua khao khát sum họp.

Khi máy bay chạm bánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, cái nóng oi bức của Sài Gòn ùa đến như muốn đốt cháy da thịt. Sau 30 năm quen với cái lạnh cắt da cắt thịt của Michigan, tôi mồ hôi túa ra như tắm. Tay run run, tôi nhắn cho em trai Thịnh: “Em ơi, chị về rồi đây.” Tin nhắn trả lời ngắn ngủi đến lạnh lùng: “Em bận công trình, nhờ thằng cháu đón chị. Về nhà nghỉ đi.” Không một chữ “mừng”, không một lời hỏi han ấm áp. Lòng tôi đã chùng xuống, nhưng tôi vẫn cố tự an ủi mình rằng có lẽ em bận thật, về đến nhà sẽ khác.

Xe dừng trước căn nhà mới toanh mà tôi đã gửi tiền về xây dựng. Tường sơn màu kem sáng bóng, cổng sắt cao ngất. Chị Dung – vợ em trai – ra mở cửa, nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt dò xét của người lạ. “Chị về hả? Vô nhà đi, mẹ ở trong.” Không một cái ôm, không một nụ cười. Tôi bước vào nhà, mùi sơn mới còn thoang thoảng lẫn với mùi ẩm mốc quen thuộc. Mẹ tôi ngồi trên ghế gỗ cũ kỹ, tóc bạc trắng bới gọn, đôi mắt mờ đục vì tuổi già. Tôi quỳ sụp xuống ngay trước mặt mẹ, ôm chặt lấy bà, nức nở khóc như đứa trẻ lên ba. “Mẹ ơi… con về rồi mẹ ơi…”

Mẹ chỉ vuốt nhẹ tóc tôi bằng bàn tay gầy guộc, giọng yếu ớt: “Con đó hả Huệ? Lâu quá rồi, mẹ tưởng con không về nữa.”

Câu nói ấy như lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim tôi. Tôi nghẹn họng, không thở nổi. 30 năm trời. Tôi đã cắn răng gửi về gần cả tỷ đồng từ những đồng lương vất vả. Từng đồng một, từ công việc làm nail, dọn vệ sinh nhà người ta, thức khuya dậy sớm giữa trời tuyết. Tôi tưởng mẹ sẽ khóc vì nhớ thương, sẽ ôm con gái mà kể bao nỗi niềm gian khổ. Vậy mà mẹ lại tưởng tôi không về. Nước mắt tôi rơi nóng hổi, thấm ướt vai áo mẹ. Ký ức ùa về như sóng dữ dội: những đêm tuyết rơi dày đặc ngoài kia, tôi ngồi một mình trong căn hộ nhỏ lạnh lẽo, gọi video về chỉ để nghe giọng mẹ, giọng em trai, rồi tắt máy là ôm gối khóc nức nở vì nhớ quê da diết.

Bữa cơm tối đầu tiên, tôi cố gắng hết sức để níu giữ chút ấm áp. Sáng sớm tôi đã dậy đi chợ, chọn từng con cá lóc tươi, rau củ sạch, nấu canh chua cá lóc chua ngọt, cá kho tộ đậm đà, rau muống luộc chấm mắm – những món ăn quê hương tôi thèm khát suốt 30 năm. Em trai Thịnh ăn qua loa, vừa ăn vừa lướt điện thoại, mặt không cảm xúc. Chị Dung cười cười nhưng ánh mắt sắc lạnh: “Bên Mỹ chắc sướng lắm ha chị? Về chuyến này định đầu tư gì không?” Tôi cười gượng gạo, chuyển khoản ngay tiền hải sản hôm trước mà lòng ngượng ngập. Không ai hỏi tôi mệt không, đường bay dài có mệt không, 30 năm xa nhà có nhớ quê không.

Đêm ấy, tôi nằm trong căn phòng cũ giờ đã biến thành kho đồ linh tinh. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi, thùng carton chất đầy xung quanh. Tôi mở vali ra, nhìn đống quà tặng: áo len ấm cho mẹ, đồ chơi cho cháu, lọ thuốc bổ đắt tiền từ Mỹ cho em dâu. Nước mắt rơi lã chã không ngừng. Nhưng tôi vẫn tự nhủ: “Thôi, mới về, mọi người chưa quen, dần dần sẽ ấm lại…”

Sáng hôm sau, tôi dậy từ năm giờ, đi chợ mua đồ nấu cháo dinh dưỡng cho mẹ. Chị Dung khẽ nói, giọng mang chút khó chịu rõ rệt: “Chị khỏi làm nhiều, để con dâu nó lo việc nhà.” Tôi cười tươi: “Chị quen tay rồi, làm cho vui mà.” Nhưng ánh mắt chị ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Em trai thì nói thẳng thừng: “Chị ở chơi vài hôm rồi về đi chị, nhà giờ chật hẹp, con nhỏ nữa.”

Tôi im lặng chịu đựng, nuốt nước mắt vào trong. Tôi đi thăm mộ cha, quỳ dưới mộ khóc một mình đến khản cả giọng. Về nhà mua trái cây biếu mẹ. Nhưng những lời châm chích ngày càng nhiều và sắc nhọn hơn. Chị Dung than vãn: “Chị đừng bày vẽ nhiều món ăn, mẹ ăn không hết, phí tiền lắm.” Em trai hỏi thẳng: “Chị tính ở lại luôn hả? Nhà em con nhỏ, mẹ yếu, ở ké hoài cũng không ổn đâu chị.”

Mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào tim. Tôi là người đã gửi tiền về sửa nhà này, mua đất cho em trai làm ăn lớn, lo học hành cho cháu. Vậy mà giờ đây tôi lại trở thành gánh nặng, trở thành người khách ở ké không mong muốn.

Rồi đêm mưa lớn thứ bảy ấy đến như định mệnh. Mưa Sài Gòn trút xuống ào ào. Tôi không tài nào chợp mắt, lặng lẽ ra hiên sau pha ấm trà nóng. Bỗng tiếng thì thầm từ phòng em trai vọng ra qua khe cửa. Tôi đứng chết lặng tại chỗ.

Giọng chị Dung rõ mồn một, lạnh lùng: “Em nói thiệt với anh, chị Huệ ở hoài sao được? Nhà chật hẹp, thêm chị nữa phiền phức lắm. Bên Mỹ cực thì cực nhưng về đây ở ké hoài cũng không xong…”

Em trai thở dài nặng nề: “Thì kệ, chị gửi tiền nhiều năm cũng có ơn với mẹ. Nhưng ở lâu thì… mai mốt mẹ mất chia nhà sao?”

Tôi đứng chết lặng ngoài hiên, mưa tạt vào mặt lạnh buốt như kim châm. Tay cầm bình trà run lên bần bật. Tim tôi thắt lại dữ dội, nghẹn họng đến mức tưởng như không thở nổi. 30 năm cắn răng chịu đựng cô đơn, gửi tiền về từng đồng, vậy mà chỉ đổi lấy hai chữ “ở ké”? Không phải con gái ruột, không phải chị gái, chỉ là gánh nặng cần phải tránh xa trước khi chia tài sản?

Nước mắt tôi trào ra không kìm nén nổi. Tôi quay vào phòng, thu vali trong im lặng tột cùng. Viết thư cho mẹ bằng bàn tay run rẩy: “Mẹ thương, con xin lỗi vì về làm phiền. Con biết con không còn chỗ trong nhà này nữa. Con không trách ai, chỉ là thời gian đổi thay hết rồi. Con vẫn nhớ mẹ, vẫn thương quê hương.”

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You missed

Sài Gòn đổ mưa như trút nước đúng ngày Linh kéo vali rời khỏi căn nhà mình từng gọi là “tổ ấm”. Không một tiếng cãi vã, không một lời níu kéo. Chỉ có tiếng sấm rạch ngang bầu trời khi cánh cửa nhà khép lại phía sau lưng cô. Còn anh – Hoàng – đang ngả lưng trong vòng tay người đàn bà khác, không biết rằng, cơn giông thật sự vừa mới bắt đầu… Linh năm nay 32 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty tư nhân. Từ ngày lấy Hoàng, cô lùi lại phía sau để chăm sóc gia đình. Mười năm hôn nhân, một đứa con trai 7 tuổi, tưởng rằng đã đủ để giữ chân người đàn ông từng hứa sẽ “chở che cả đời”. Nhưng hóa ra, lời hứa của đàn ông đôi khi nhẹ hơn cả làn khói thuốc. Hoàng là trưởng phòng kinh doanh, điển trai, nói chuyện có duyên, biết chiều phụ nữ. Lúc mới cưới, anh chăm Linh như công chúa. Nhưng từ khi công ty bắt đầu ăn nên làm ra, những buổi tiếp khách, tiệc tùng triền miên, Hoàng thay đổi Linh phát hiện ra anh có người khác từ ba tháng trước. Tin nhắn, nước hoa lạ trên áo, thậm chí một lần cô thấy Hoàng gọi điện, mỉm cười dịu dàng như lúc xưa anh từng nói chuyện với mình. Nhưng Linh không đánh ghen, không khóc lóc. Cô lặng im. Đau đến mức nước mắt chẳng còn để rơi. Sáng hôm đó, khi mẹ chồng đang đi chợ, Hoàng xách vali ra khỏi nhà. Không nhìn Linh, anh chỉ nói gọn lỏn: – Anh sẽ sống với Lan một thời gian. Đừng gọi anh. Linh gật đầu. Không níu kéo. Sau khi Hoàng rời đi, cô lên phòng, mở két, lấy 300 triệu – khoản tiết kiệm lén để dành từ tiền chợ mẹ chồng đưa mỗi tháng. Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo, mấy cuốn sách, và bức ảnh con trai đang cười toe toét. Khi trời bắt đầu tối, bà Thanh – mẹ chồng cô – nấu cơm xong không thấy Linh đâu. Gọi mấy cuộc không ai bắt máy, bà bắt đầu sốt ruột. Thằng Bin – cháu nội bà – hôm nay ở lại lớp học thêm buổi chiều. Linh không đón, bà phải tự đi. Đến khi trời mưa to, bà hoảng hốt gọi cho Hoàng: – Con về gấp. Hình như vợ mày bỏ nhà đi rồi! Hoàng càu nhàu trong điện thoại: – Má gọi nhầm người rồi. Giờ cô ta đi đâu, con không quan tâm. Nhưng khi nghe giọng mẹ nghẹn lại, Hoàng miễn cưỡng lái xe về. Vừa đến đầu cổng, điện thoại anh rung lên. Tin nhắn từ số lạ, kèm theo tấm ảnh Linh và một tờ giấy ly hôn đã ký sẵn: “Anh không cần tìm em. Con sẽ sống với em. Khi nào anh thật sự muốn làm cha, hãy đến.” Hoàng sững người. Đứng giữa cơn mưa, bàn tay anh run lên. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy trống rỗng đến đáng sợ. Linh không đi xa. Cô thuê một căn trọ nhỏ ở quận 9, cách nhà cũ gần 30km. Căn phòng chưa đến 20 mét vuông, nhưng với cô, nó là thế giới mới. Tự do, và không ai có thể tổn thương cô được nữa. Cô xin nghỉ việc ở công ty cũ – nơi chồng từng làm việc cùng. Bằng chút vốn liếng còn lại và khả năng kế toán, cô bắt đầu bán đồ handmade trên mạng: nến thơm, sổ tay, thiệp viết tay. Mỗi món hàng đều đính kèm mẩu giấy nhỏ viết bằng tay: “Hy vọng bạn luôn bình yên.” Thằng Bin chuyển trường theo mẹ. Ban đầu nó khóc nhiều vì nhớ bà nội và phòng ngủ màu xanh da trời ở nhà cũ. Nhưng Linh nhẹ nhàng nói: Nhà mới nhỏ hơn, nhưng ở đâu có mẹ, có con – đó là tổ ấm. Đêm đó, hai mẹ con ôm nhau ngủ trên chiếc nệm trải dưới đất. Gió lùa qua khung cửa sổ ọp ẹp, nhưng lòng Linh lại thấy ấm hơn bao giờ hết. Trong khi đó, Hoàng sống cùng Lan – người tình anh quen trong một lần đi công tác. Cô trẻ hơn Linh, xinh đẹp, sành điệu. Ban đầu, mọi thứ như một cuộc phiêu lưu đầy kích thích. Nhưng chỉ sau vài tuần, anh bắt đầu thấy khó chịu với cách Lan tiêu xài hoang phí, hay càm ràm mỗi lần anh về trễ. Không có Linh nhắc nhở, lịch sinh hoạt của Hoàng rối tung. Quần áo không ai giặt, đồ ăn thì đặt qua app. Đến khi bị sếp nhắc nhở vì báo cáo sai số, anh chợt nhận ra – từ ngày Linh đi, cuộc sống anh như một căn phòng bừa bộn không có người dọn. Một tối, Hoàng tìm lại những bức ảnh cũ. Tấm ảnh Linh bế Bin lúc mới sinh – mắt cô quầng thâm nhưng môi vẫn cười rạng rỡ. Anh zoom vào ánh mắt ấy, cảm thấy như bị ai đó bóp nghẹt ngực. “Giá như…” – Anh buột miệng. Nhưng có những thứ, một khi đã rơi vỡ, đâu dễ lành lại. Ba tháng trôi qua kể từ ngày Linh dọn ra khỏi ngôi nhà từng là tổ ấm của cô. Sài Gòn vẫn mưa nắng thất thường, nhưng trong lòng Linh, một mùa đông dài đang dần đi qua. Công việc kinh doanh nhỏ của cô ngày càng ổn định. Những người khách đầu tiên quay lại đặt hàng lần hai, lần ba. Họ nhắn cho Linh những dòng tin ấm áp: “Nến của chị thơm nhẹ nhàng, dễ chịu quá.” “Tấm thiệp em làm giúp mình gửi lời xin lỗi. Bạn mình cảm động lắm!” Cô dần nhận ra giá trị của chính mình không nằm trong vai trò làm vợ ai, con dâu nhà nào. Cô – Nguyễn Thu Linh – là một người phụ nữ mạnh mẽ, đủ đầy, và biết yêu thương bản thân. Thằng Bin hòa nhập rất nhanh ở trường mới. Buổi tối, hai mẹ con cùng nhau học bài, vẽ tranh, và nói chuyện về mọi thứ trên đời. – Mẹ ơi, ba có gọi hỏi con đi học có vui không. Linh khựng lại. Tim cô vẫn nhói một chút mỗi khi nghe đến Hoàng. Nhưng cô mỉm cười. – Vậy con nói gì? – Con nói con sống với mẹ vui hơn, nhưng con vẫn nhớ ba. Linh vuốt tóc con: – Nhớ ba là bình thường. Nhưng con biết không, ba cũng đang học lại cách làm người lớn đấy. Còn Hoàng, sau thời gian đầu đắm chìm trong tự do ngắn hạn và những buổi tiệc vô nghĩa, anh bắt đầu cảm thấy trống rỗng. Lan, người tình từng khiến anh rạo rực, giờ trở thành cái bóng nhạt nhẽo trong căn hộ thuê sang trọng. Những bữa ăn đặt qua app, những cuộc trò chuyện toàn than phiền và so sánh. Một tối, Lan nổi nóng khi anh từ chối đưa cô đi Vũng Tàu dịp cuối tuần: – Anh nghĩ tôi ở cạnh anh để nghe mấy chuyện “suy nghĩ lại”? Tôi đâu phải vợ anh. Anh thấy tôi ngu như cô ta chắc? Hoàng chán ngán. Anh nhận ra, Lan chỉ thích anh khi anh còn có tiền, có vị trí – và quan trọng hơn, có vợ để làm nền cho những lần “đi trốn”. Sau trận cãi vã đó, Hoàng rời khỏi căn hộ, quay về nhà mẹ đẻ. Bà Thanh thấy con trai về thì mừng, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. – Cái Linh nó không sai, Hoàng à. Sai là con – làm chồng mà không biết giữ lấy vợ. Hoàng cúi đầu. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mẹ mình – một người từng khắt khe với Linh – lại nói ra câu ấy. – Má muốn gặp cháu nội. Má nhớ nó lắm. Hoàng gật đầu. Và rồi, một buổi chiều thứ bảy, anh đứng trước cửa nhà trọ của Linh. Căn trọ nhỏ nằm giữa khu dân cư yên tĩnh. Trời đã ngớt mưa, nhưng mây còn xám xịt. Hoàng do dự mãi mới gõ cửa. Linh mở ra, thấy anh, ánh mắt chững lại. Cô mặc áo thun trắng, tóc cột cao, khuôn mặt không trang điểm nhưng rạng rỡ lạ thường. – Em có thể cho anh gặp con không? – Bin đi chơi với bạn rồi. Anh đến muộn một chút. Không khí giữa hai người lặng đi. Hoàng nhìn quanh căn phòng gọn gàng, vài món đồ thủ công xếp ngăn nắp trên kệ. Có lẽ lần đầu tiên anh mới thật sự nhìn thấy Linh – không phải người phụ nữ trong gian bếp nhà anh, mà là một cá thể độc lập, tự do và đầy sức sống. – Anh xin lỗi. Linh im lặng. Cô quay vào, rót cho anh ly trà nóng. Gió ngoài hiên làm những chuỗi hạt treo cửa sổ kêu lách cách. – Anh nghĩ lời xin lỗi có thể vá lại mọi thứ à? – Anh không mong em tha thứ. Chỉ mong em hiểu, anh… đã sai. Và… nếu em cho phép, anh muốn được làm cha đúng nghĩa. Dù là ở xa. Linh nhìn thẳng vào mắt Hoàng. Lần đầu tiên, không còn giận, không còn đau. Chỉ còn sự bình thản. – Em chưa từng ngăn anh làm cha. Nhưng nếu anh quay lại chỉ vì trống rỗng, vì thất bại, thì đừng. Bin không cần một người ba bất đắc dĩ. Nó cần một người ba biết giữ lời, biết trưởng thành Hoàng cúi đầu. Ly trà trên tay anh đã nguội từ bao giờ. Anh rời đi trong im lặng. Tết năm đó, Linh nhận được món quà nhỏ: một hộp thiệp in tay – giống y như những mẫu cô từng làm, kèm mảnh giấy: “Chúc mẹ Bin năm mới bình an. Cảm ơn vì đã cho anh cơ hội nhìn lại.” Không ký tên. Nhưng Linh biết là của ai. Một năm sau. Cửa hàng nhỏ đầu tiên của Linh khai trương tại Quận 2 – tên là “Bình Yên Bé Xíu”. Cô thuê một góc phố nhỏ, sơn tường màu vàng nhạt, bày biện những món đồ thủ công cô yêu thích. Có nến thơm, có thiệp tay, và có cả những quyển sổ với dòng chữ: “Gửi người đã từng gục ngã, bạn mạnh mẽ hơn bạn nghĩ.” Hôm khai trương, rất đông bạn bè đến chung vui. Bà Thanh cũng đến, dắt theo thằng Bin. Bà ôm Linh thật lâu, thì thầm: – Má xin lỗi vì ngày xưa quá khắt khe. Má mừng vì con vẫn đứng vững. Hoàng cũng đến, đứng lặng một góc. Không chen vào, không xin lỗi thêm. Chỉ lặng nhìn Linh, giờ là một người phụ nữ vững vàng, rạng rỡ – không còn là “vợ của ai”, mà là chính cô Khi tiệm bắt đầu đóng cửa, Linh ra hiệu với Hoàng: – Anh có muốn đưa Bin đi ăn kem không? Hoàng sững lại. Một tia hy vọng le lói trong mắt anh: – Có. Rất muốn. Linh không nói gì thêm. Chỉ gật đầu. Ngoài trời, nắng nhẹ rọi qua tán cây. Cơn mưa ngày cũ đã đi xa.