Tấn nhanh chóng dùng tay lùi đẩy chiếc chăn ra bên ngoài, kéo mẹ ra khỏi hố, rồi khẽ đặt cô ấy lên mặt đất ẩm ướt. Bà Sáu rên rỉ, ánh mắt lòa xó, nhưng Tấn không dừng lại. Anh cầm cuốc, bám vào cái gùi cũ đã rỉ sét, tựa vào tường nhà tranh và bước ra khỏi cánh cửa sổ hẹp, gõ âm thanh kim loại vang lên trong không khí se lạnh của buổi sáng sớm.
Anh lặng lẽ đi qua con đường mòn đất, bước chân óp óp qua từng hố nước ngập, lặng lẽ xét mọi âm thanh xung quanh. Khi tới ngã rẽ dẫn tới đồi sau làng, anh dừng lại, quay đầu nhìn về phía ngôi nhà tranh. Trong lòng anh, một luồng lạnh thẩm thấu vào tim: “Mẹ sẽ không còn gánh nặng cho gia đình nữa.”
Tấn cầm cuốc chặt tay, gãi sàn đá, rồi lặng thở sâu, mắt nhìn lên đỉnh đồi nơi những tán cây rậm rạp như che giấu một bí mật. Anh thầm nghĩ: *Nếu không có bà, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.* Tiếng gió thổi qua lá, rì rầm như tiếng vỗ tay đồng ý.
Anh tiến nhanh hơn, mỗi bước chân vang lên tiếng gõ chân trên lá khô. Đến khi tới vị trí đã chọn – một khoảng đất trống dưới tán cây rậm – Tấn dừng lại, đặt cuốc lên đất, rồi nhấc gùi lên, đặt lên vai. Anh quay lại, ánh mắt nghiến chặt, môi rụt lại thành một nụ cười lạnh lùng.
“Con sẽ làm gì với bà?” Hạnh bất ngờ xuất hiện từ phía sau bụi cây, giọng cô đầy giật gân.
Tấn không trả lời, chỉ gạt gối gùi ra trước mặt, nói thẳng: “Mẹ sẽ không còn gánh nặng cho gia đình nữa.”
Hạnh run rẩy, mắt đậu trên cuốc và gùi, cô lầm bầm: “Anh… anh không thể…”
Tấn ném một ánh nhìn lạnh lùng, nói: “Đôi khi, phải cắt bỏ những gốc rễ chết mới có thể mọc cây mới.” Anh lắc nhẹ cuốc, như chuẩn bị đập một khối đá.
Bầu không khí ngập tràn căng thẳng, tiếng chim hót dừng lại, trời sập dần màu xám. Tấn tung cuốc vào không khí, ném về phía đất, nhắm thẳng vào chỗ đã chuẩn bị sẵn. Gươm sắt rơi xuống đất, giật sức, tiếng văng vang lên như tiếng gõ cửa của số phận.
“Hãy nhớ… mẹ sẽ không còn đau đớn nữa,” Tấn lẩm bẩm, giọng anh rã rời như tiếng cắt đứt sợi dây.
Hạnh rơi nước mắt, tay xé toạc áo, tiếng gào lên lặng lẽ hòa vào tiếng gió. Tấn đứng thẳng, gối cuốc xuống cột đất, ánh mắt chói lên quyết tâm. Đột nhiên, một tiếng thở dài của bà Sáu vang lên từ phía xa, nhưng Tấn không hề quay lại; anh chỉ đứng đó, gối cuốc, chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Bà Sáu ngồi trên gùi đã nặng nề, hơi thở hổn hển vì bệnh thắt khớp, mắt lờ mờ bám vào bóng cây rậm.
“Con… con muốn đưa mẹ tới đâu?” bà rên nhẹ, giọng rung lên khắp không gian ẩm ướt.
Tấn đứng im, ánh mắt đăm chiêu nhìn xa về phía đỉnh đồi, tay vẫn nắm chặt cuốc.
“Con sẽ đưa mẹ tới một nơi yên bình,” anh đáp, giọng khô khan như gió thổi qua lá khô.
Bà Sáu ngước lên, môi run rẩy, ánh hy vọng lóe lên trong đôi mắt mờ sương. “Nơi… nơi yên bình ư?” cô lẩm bẩm, cố nắm lấy một chút an ủi trong câu trả lời mơ hồ.
Tấn không nói thêm, chỉ đưa gùi lên vai, bước chầm chậm hướng về phía đồi.
“Mẹ không còn phải gánh nặng nữa,” anh thầm nghĩ, hơi thở lạnh lùng hòa vào tiếng gió rì rào.
Bà Sáu lặng người, nhìn theo bóng người con trai đang dần xa dần, tay bám chặt cuốc như giữ lại một chút an ủi cuối cùng.
Tiếng chim hót dừng, không gian trở nên nặng nề. Tấn dừng lại dưới tán cây rậm rạp, gùi nặng đè vai, cuốc vẫn chặt tay.
“Con tin rằng nơi ấy sẽ không còn đau đớn,” anh thì thầm, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Bà Sáu gục người, rên rỉ yếu ớt, “Con… con đồng cảm…” cô thở dài, giây phút cuối cùng của hy vọng le lói trong ánh mắt mờ.
Tấn đứng im, mắt nhìn thẳng về phía đất trống dưới gốc cây, cuốc nặng trĩu như quyết định đã sẵn sàng.
“Hãy tin vào nơi yên bình,” anh lặng lẽ khẳng định, tiếng thở hổn hển của bà Sáu dần tan biến trong tiếng lá xào xạc.
Tấn cúi xuống, chạm nhẹ vào lớp đất ẩm ướt dưới gốc cây, ngón tay nắm chặt cuốc như muốn khắc sâu một dấu vết.
‑ “Đây là nơi mẹ sẽ yên,” anh thốt lên, giọng không lay động, mắt dõi cố định vào một hố sâu đã được đào sẵn.
Bà Sáu rón rén ngả người, hơi thở khẽ hắt ra những đợt sương trắng, tim đập thở dốc vì bệnh thắt khớp.
‑ “Con… con có chắc…? Con không muốn mẹ… chết ở… đâu đó lẻ loi,” bà lên tiếng, giọng run rẩy như lá khô lắc lư trong gió.
Tấn không đáp lời, chỉ giữ thẳng cuốc, tay trái siết chặt sợi dây quấn quanh cổ gùi.
‑ “Mẹ sẽ không còn phải chịu đựng cơn đau nữa,” anh thở nhẹ, tiếng vang cắt ngang tiếng lá xào xạc, ánh mắt lạnh như đá.
Bà Sáu co lại, mắt lộ lên một giọt nước mắt, nhưng ngay sau đó lại rụt rè rụt lại, sợ hãi trước quyết định của con trai.
‑ “Con… con…” bà nghẹn ngào, cố nắm chặt cuốc như muốn kéo mình vào bên an toàn.
Tấn đưa tay phải lên, chỉ vào một chiếc hố nhỏ sâu hơn, nơi đất đã bị gập ghềnh dưới ánh sáng le lói.
‑ “Đây,” anh nói, giọng vẫn không thay đổi, “nơi mẹ sẽ ngủ yên, không còn tiếng khóc, không còn cơn ho.”
Bà Sáu rúc rích, đôi mắt đắm trong nỗi sợ và hi vọng chợt cắt ngang, miệng nghẹn ngào.
‑ “Mẹ… mẹ sợ… ” bà thở dốc, “Mẹ không muốn…”
Tấn hạ cuốc xuống mặt đất, tạo tiếng gầm nặng và nặng nề.
‑ “Sợ gì,” anh trả lời, giọng lạnh lẽo, “Mẹ chỉ cần im lặng.”
Bà Sáu lay động, và thở dài, bóng dáng cô run rẩy dưới tán cây rậm, trong khi Tấn đứng thẳng, khuôn mặt không hiện ra chút hề hùng nào.
‑ “Con sẽ chôn mẹ ở đây, cho bà yên bình mãi mãi,” Tấn thốt lên, giọng vang dội giữa không gian im lặng.
Bà Sáu nghiêng đầu, mắt chạng chục nhìn lên đỉnh đồi, lặng lẽ ngẫm nghĩ về những ngày đã qua, trước khi tiếng thở hổn hển của mình dần tan biến.
Tấn đặt cuốc lên vai, bước tới phía hố, đặt tay lên miệng đất, hít một hơi sâu, rồi thả lùi lại, để lại tiếng gầm rợn người của mặt đất “đóng chặt” dưới ánh nắng lờ mờ.
Bà Sáu lặng lẽ ngồi lại, tay bám chặt thân gùi, thở dốc cuối cùng trước khi thở nhẹ hơn, mắt dần khép lại trong bóng râm.
Tiếng lá xào xạc, gió lạnh lùa qua khu đất hoang, như thầm thì lời chia ly cuối cùng.
Tấn đặt cuốc lên mặt đất, cú đầu rơi nặng nề, tiếng vang dội qua đồi như tiếng trống chiến.
‑ “Mẹ ngồi yên nhé,” anh thốt lên, giọng cứng rắn, mắt dán chặt vào lỗ đang lớn dần.
Bà Sáu rón rén co rúm trong gió, hơi thở ngắn gọn vì hen suyễn, đờn ợn rưng rưng trên môi.
‑ “Con… con có chắc?” bà thở dốc, đôi mắt tràn lệ.
‑ “Con đã làm đủ rồi,” Tấn đáp, tay trái tham chặt sợi dây gùi, mạnh mẽ đẩy cuốc xuống.
Mỗi cú cuốc vang lên như một tiếng vang của quyết định, đất ẩm ướt vụt lên từng lớp, tạo thành một hố sâu hơn.
‑ “Mẹ, cứ ngồi đây, không lo gì nữa,” Tấn bảo, không cho phép mình chệch lời.
Bà Sáu rúc mình vào bờ hố, tay ghét rụn nắm chặt cuốc, như muốn nắm đoạt một chút sức mạnh còn lại.
‑ “Con… con…,” bà gợn giọng nghẹn, “đừng… đừng để con… chết ở đây.”
‑ “Mẹ sẽ không còn phải chịu đựng cơn đau nữa,” Tấn trả lời lạnh lùng, mắt lấp lánh quyết tâm.
Tiếng cuốc lại vang lên, mạnh mẽ, rào dội cả không gian. Tấn dùng toàn sức, mồ hôi chảy dài trên trán, nhưng lại không hề chùn.
‑ “Mẹ ngồi yên nhé,” anh lặp lại, cúng một lần nữa, cuốc đập mạnh vào đất, làm cho bụi bay lên.
Bà Sáu hít một hơi dài, cảm nhận không khí nặng nề xung quanh, đôi mắt lấp lánh một giây hy vọng rồi lại lập tức tắt.
‑ “Con… con sẽ không có gì mất,” Tấn thở nhẹ, tay vẫn vững chặt vào cuốc, đáy hố ngày càng sâu, âm vang hòa lẫn tiếng lá xào xạc.
Bà Sáu rúc mình, gầm khóc lặng lẽ, tiếng thở dốc của cô hòa vào tiếng gõ cuốc, như một bản nhạc bi thương.
‑ “Mẹ… yên bình nhé,” Tấn thì thầm, ánh mắt như đâm thẳng vào lõi của đất, nơi sẽ chôn cất mọi nỗi đau.
Cuối cùng, cuốc chạm đáy hố, tiếng vang dứt khoát vang lên, như một lời kết thúc cho mọi nỗi đau.
Tấn đứng lại, lặng lẽ, hơi thở hổn hển, tay buông rũ cuốc, để lại một khoảnh khắc tĩnh lặng, đen tối bao trùm khắp khu đất hoang.
Bà Sáu ngồi lặng lẽ trên bờ hố, đôi mắt lấp lánh sợ hãi nhưng đồng thời ánh lên một niềm tin yếu ớt.
‑ “Tấn, tại sao hố lại quá sâu thế này?” bà giọng rên rỉ, hơi thở ngắn vì hen suyễn.
Tấn không rời mắt khỏi hố, tay vẫn chặt chẽ vào cán cuốc.
‑ “Con muốn mẹ được nghỉ ngơi thật lâu,” anh đáp, giọng lạnh lùng nhưng không thiếu chút ân cần.
Bà Sáu nghẹn ngào, tay run rẩy chạm vào bờ đất ẩm, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt.
‑ “Nhưng con… con có chắc là… chắc rằng mình không…?” cô rên, giọng chập chờn.
Tấn siết chặt dây gùi, nhảy một bước lại gần bờ.
‑ “Mẹ đã chịu đủ đau đớn, đủ thở nghẹt. Con không muốn mẹ phải gánh thêm bao nhiêu nỗi đau nữa.”
Bà Sáu cúi đầu, mắt dán vào mặt đất, nước mắt hòa vào nước mồ hôi trên má.
‑ “Nếu… nếu con chết, mẹ sẽ chịu sao?” tiếng cô run rẩy hoá thành tiếng thở dài.
Tấn nghe thấy tiếng thở dốc của mẹ, trái tim chùng xuống một khoảnh khắc, nhưng anh nhanh chóng nén lại cảm giác yếu ớt.
‑ “Con sẽ không chết ở đây, mẹ. Con sẽ bảo vệ mẹ cho đến hơi thở cuối cùng.”
Bà Sáu gật đầu ngượng ngùng, ánh mắt dần chuyển sang sự quyết tâm của con trai.
‑ “Thì… thì con tin con, Tấn à,” cô thì thầm, giọng nghẹn ngào nhưng tràn đầy hy vọng.
Tiếng gió xào xạc qua những tán cây rậm, đưa theo mùi đất ẩm và hơi thở dốc của một người mẹ già. Đêm bắt đầu buông xuống, bóng tối dày đặc bao trùm khu đất hoang, nhưng ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu của Tấn vẫn lóe lên, chiếu rọi lên khuôn mặt đầy quyết tâm của anh.
Tấn cúi xuống, lần cuối nắm lấy tay bà Sáu, nhẹ nhàng nâng lên một chút, rồi để tay rơi xuống đất, như thể giao lại quyền kiểm soát cho đêm tối.
‑ “Mẹ, con sẽ làm mọi cách để mẹ được yên bình.”
Bà Sáu thở dài, nở một nụ cười nhạt, ánh mắt lấp lánh hứng trọn niềm tin và sợ hãi.
‑ “Con… con đã làm được.”
Cảnh đêm yên ắng, tiếng côn trùng rả rích, hố thô sơ chìm sâu trong bóng tối, và Tấn đứng im lặng, dường như đang chờ một bước tiếp theo để giải thoát.
Tấn nắm chặt tay bà Sáu, đôi mắt lạnh lùng dường như không còn chút cảm xúc nào. Anh cúi người xuống, gối nhẹ tay lên cổ lưng mẹ già, rồi xoay quay mạnh mẽ, đưa bà qua vai.
‑ “Mẹ, đừng lo.” Tấn thốt lên, giọng suy sụp như dao cắt vào không gian im lặng.
Bà Sáu thở hổn hển, mắt mở to chỗ hố sâu âm u, tay cô run rẩy bám vào áo khoác cũ của con trai.
‑ “Con… con có chắc…?” tiếng bà khẽ rên, âm vang như tiếng gió thổi qua tán cây rậm.
Tấn không đáp lại, chỉ hạ bà xuống bờ hố, chân sườn đạp mạnh vào đất ướt, khiến bùn kẹt vào giày. Đột nhiên, anh xô mạnh, đẩy bà lên phía trong, tiếng vỗ thở dốc của bà vang lên trong không gian chật hẹp.
‑ “Mẹ, con muốn mẹ yên hạnh mãi mãi.” Tấn thì thầm, ánh lửa trong mắt dường như đã tắt.
Bà Sáu cầm chặt tay Tấn, môi rung lên một tiếng rên khóc.
‑ “Cảm ơn con… con…” lời cô không rõ ràng, chỉ là tiếng thở yếu ớt bị cuốn vào tiếng gió rít qua các tán cây.
Tấn kéo dây gùi, buộc chặt một vòng quanh cổ tay bà, rồi thả tóc dài xuống hố, lặng lẽ đứng nhìn hố thẳng vào. Đèn dầu trên tay anh le lóa, chiếu một vòng sáng bạc lên mặt bà Sáu, rồi dần tàn.
Tiếng côn trùng rả rích dần im bặt, không gian tràn đầy tiếng vang của đất thở dốc. Tấn đứng đó, thở dài, mắt nhìn đêm tối bao trùm, như một người đang đếm từng nhịp tim cuối cùng của mình.
Tấn ngẩng đầu lên, ánh trăng lờ le phủ lên thảo mộc úa. Anh cầm một xô đất ẩm, tay run nhẹ nhưng không cho lộ ra suy nghĩ.
‑ “Đây là nơi an nghỉ, con yêu mẹ,” Tấn thì thầm, giọng khàn khàn, âm vang trong không gian tĩnh mịt.
Anh đổ đất lên người bà Sáu từ trên đầu tới chân, lớp bùn dày dặn dần phủ kín cơ thể gầy yếu, che lấp mọi nếp nhăn, mọi vết thương của tuổi già.
Bà Sáu thở yếu, tiếng thở rì rào như cơn gió qua tán cây rậm. Đôi mắt mở hờ, ánh sáng yếu ớt lạc lối trong lớp đất.
‑ “Mẹ… ạ…,” bà cố gắng lên tiếng, lời thở lặng lẽ mất dần trong lớp bùn, “Con… con…”
Tấn chèn ép cảm xúc, môi khép chặt, nở một nụ cười nhếch mép vừa ấp ủ vừa lạnh lùng.
‑ “Con không còn lo lắng gì nữa,” anh thầm nghĩ, “Mọi thứ đã xong rồi.”
Anh lùi lại một bước, ánh đèn dầu le lói cuối cùng rơi trên khuôn mặt bà Sáu đã khuất trong đất. Đất ướt chảy chầm chậm quanh khuôn mặt cô, như đang nuốt chửng mọi dấu vết.
Tiếng côn trùng lúc nữa lặng, lúc đứng yên, như tạm dừng lại để chứng kiến khoảnh khắc.
Tấn cúi đầu, tay chạm nhẹ vào lớp đất cuối cùng, rồi rời khỏi hố, bước đi trên con đường mòn ẩm ướt, tiếng giày dính bùn vang lên trong đêm yên.
Hắn không quay lại, không nhìn lại. Tấn rời khỏi đồi, để lại một góc yên tĩnh, nơi người mẹ đã yên nghỉ, nơi mà mọi bối rối và nợ nần đã tan biến trong lớp đất.
Tấn lặng lẽ bước về phía lối mòn, chân dính bùn, ánh đèn dầu le lói lẫn trong đêm. Đột nhiên, tiếng bước chân thô ráp vang lên từ phía sông, hơi thở lạnh lẽo của cô vợ dội lại với không gian tĩnh mịch.
“Hạnh!” Tấn dừng lại, tim đập nhanh, mắt chộp lấy bóng dáng người phụ nữ trong tia sáng chập chờn.
Hạnh xuất hiện, tay cầm một chiếc nắm rìa áo khoác bọc mỏng, mắt mở to như trứng. Cô ngước lên, nhìn vào một đống đất ẩm mịn vẫn còn tàn dư mùi bùn và mùi hương thuốc men.
“Con đang làm gì?!” Hạnh hét lên, giọng rối loạn, tiếng thở gấp gáp khiến không khí xung quanh như bị nén chặt.
Tấn ngước nhìn, khuôn mặt chững lại, đôi mắt lộ ra một vệt sợ hãi. Anh lùi lại một bước, tay run run cầm chặt một chiếc giày bám bùn.
“Anh… anh đang…”, Tấn lắp bắp, giọng khàn khàn, “đang… dọn… mẹ Sáu…”
“Hành động của anh… ngon lành sao!” Hạnh cằn nhằn, giọng vang lên như lưỡi dao cắt thẳng qua đêm. “Anh không còn tiền mua thuốc cho em mà lại… giết lại người già?!”
Cô đưa tay gạt đất ra, những hạt bùn tung tóe lên không trung, chìm sâu vào đôi mắt hoang mang của Tấn.
“Không! Anh… anh chỉ muốn… giải thoát… mẹ… rồi,” Tấn thở gợn, lời thì thầm như tiếng gió khẽ qua từng tán lá.
“Hỡi chạ! Đã bao lần anh nói không đủ tiền, rồi… lại làm sao?” Hạnh gầm lên, giọng vỡ, tay nghẹn nợ nắm chặt nỗi tức giận.
Tấn cúi đầu, khẽ muốn giải thích, nhưng không một lời nào thoát ra. Đôi mắt anh tràn ngải lệ, lộ rõ nỗi hối hận sút dứt.
“Hạnh, anh… xin lỗi,” anh thốt ra, tiếng thở hụt hẫng, như đang cố nén mọi lời tội lỗi vào không trung.
Hạnh lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt như khắc sâu một lưỡi dao, rồi chợt bật cười, nụ cười lạnh lùng và cay độc lóe lên.
“Thì sau này sẽ có người khác trả tiền thuốc cho em, còn anh… có mòn không?,” cô cười khẩy, bẫy nhẹ giọng khi bước ra xa, để lại Tấn đứng một mình trên đồi, dưới ánh trăng hắt hờ, vừa rơi lên còn bùn lở.
Tấn đứng lặng im dưới ánh trăng lờ óng, bùn dính vào chân, tiếng gió rít qua những tán cây rậm bên đồi. Đột nhiên, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, là Bà Sáu, dáng người gầy gò lặng lẽ chầm chậm tiến tới.
“Tân ơi,” Bà Sáu thở hổn hển, tiếng nói khàn khàn vì bệnh thắt khớp, “con có biết cháu… đang nghĩ gì không?”
Tấn nở nụ cười giả dối, giọng ấm áp nhưng trong tim chất chát lưỡi dao. “Mẹ ạ, con đang chuẩn bị cho mẹ nghỉ hưu rồi. Mẹ sẽ không còn đau đớn nữa.”
Bà Sáu gật đầu, ánh mắt mờ ngờ. “Nghỉ hưu? con muốn nói gì? Đừng nói dối con nữa.”
“Con chỉ muốn mẹ được yên bình,” Tấn thốt lên, hơi thở rối bời, tay run rẩy kéo tấm áo mỏng quấn quanh vai Bà Sáu. “Con đã sắp xếp tiền thuốc cho mẹ, sẽ không còn lo lắng nữa.”
Ở xa, Hạnh lặng lẽ xuất hiện, ánh mắt rùng rợn rung lên trong bóng tối. Cô đứng im, không nói lời gì, nhưng nụ môi nghiêm nghị, ánh mắt chứa đựng một hoài nghi sâu thẳm.
“Hạnh, con nói thật đấy,” Tấn quay sang cô, giọng dày đặc lời hứa ngọt ngào. “Mẹ sẽ không còn chảy nước mắt nữa. Mẹ sẽ được nghỉ ngơi, không còn phải chịu đựng bệnh tật.”
Hạnh cười nắc. “Nếu đó là sự thật, thì sao tiền thuốc men của mẹ đã hết? Con đã nói rồi, không còn tiền mua thuốc. Đâu có ‘chuẩn bị cho nghỉ hưu’ mà không cần tiền?”
Tấn áp đảo, ánh mắt lún sâu vào đất, cố gắng che giấu nỗi sợ. “Mẹ sẽ được… chăm sóc ở chỗ khác. Con đã sắp xếp mọi thứ.”
Bà Sáu ngước lên, lưỡi răng khàn kém, mắt xanh xám ánh lên vẻ hoài nghi. “Con có chắc không? Con đã bao giờ đặt con mộng mơ của mình lên người mẹ?”
Tấn hít sâu, môi chảy ra một lời hứa lẫn lời bịa. “Con hứa, mẹ sẽ không còn phải chịu đựng cơn ho, sẽ không còn phải gắng sức thở khó.”
Hạnh bước lại gần, giọng cắt ngang. “Con đang lừa dối chúng ta, Tấn. Nếu mẹ không còn đau nhưng cũng không còn sống, thì có nghĩa là con đã làm gì?”
Tấn rụt lại, tim đập nhanh, cử chỉ giấu đi một chiếc bình thuốc đã rỗng. “Con… con chỉ muốn chấm dứt nỗi đau cho mẹ.”
Bà Sáu nhìn con chằm chằm, khuôn mặt nhăn nheo nhưng không thở phì. “Nếu con muốn giải thoát, thì ít nhất phải làm cho mẹ yên bình, không phải để mình thoát khỏi trách nhiệm.”
Tiếng gió thổi mạnh hơn, làm lay động những tán lá, như một lời thách thức vô hình. Hạnh nắm chặt tay, ánh mắt kiên quyết. “Con sẽ không chịu để con mải mê lừa dối nữa.”
Tấn cúi đầu, tiếng thở ngắn gọn trong đêm tối. “Mẹ sẽ không còn đau đớn nữa…”
Bà Sáu rảo rời, ánh mắt lờ đờ như lụt trong màn sương mù. Cô hắt một hơi gấp, tiếng thở hổn hển tê dứt, rồi rên rỉ yếu ớt:
“Con… nhớ… thời… bé…”
Tấn sững lại, tay nắm chặt tấm áo quấn quanh mẹ, mắt lộ lên một luồng sợ hãi. “Mẹ ạ, con… con đang cố gắng nhớ,” anh lẩm bẩm, giọng run rẩy như gió lùa qua đồi.
“Hạnh… xem kìa,” Bà Sáu nắm chặt ngón tay Tấn, môi héo hắt hơi, “con có nhớ… khi con còn bé, khi mẹ ru con ngủ dưới tán cây anh đào…?”
Hạnh đứng bên, môi khép chặt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bà Sáu. “Mẹ ạ, đừng nói nữa, em không muốn nghe nữa,” cô thở hổn hển, giọng công gổ và đầy lo âu.
Bà Sáu cố gắng đưa tay ra, đầu óc vụn vỡ, tiếng thở dày dịu biến thành lời thốt ra liệng. “Con… nhớ… thời… bé…,” cô lặp lại, giọng thở ngắt quãng, như một chiếc đồng hồ chậm rãi đếm giây cuối cùng.
Tấn gạt rối trong nỗi sợ hãi dâng lên, nhìn vào đôi mắt xanh xám của mẹ, thấy trong đó không chỉ là nỗi đau mà còn là một niềm tin chưa tắt. “Mẹ ạ, con… con sẽ lo cho mẹ,” anh lẩm bẩm, đôi tay run rẩy nắm chặt lấy áo, muốn giữ lại hơi thở yếu ớt của người phụ nữ đã nuôi dạy mình.
Hạnh gật nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn rùng rợn. “Nếu mẹ còn muốn nghe, thì hãy nói ra hết. Đừng để nỗi đau này còn lại trong tim con nữa.” Cô cúi đầu, tay bám chặt vào thanh ghế cũ kỹ, tiếng gỗ kêu cót két dưới sức nặng của sự căng thẳng.
Bà Sáu thở dài, mắt nhắm lại, hình ảnh ngày xưa hiện lên trong bóng tối: một bà mẹ trẻ tuổi, tay nắm chặt con bé, tiếng cười trong làn gió. “Con… nhớ… thời… bé,” cô nhắc lại, giọng thở yếu ớt, như đứt cắt một đoạn ký ức đang trôi dạt.
Tấn cúi đầu, làn mồ hôi lộ trên trán, tâm trí xoay quanh một câu hỏi đang dồn dập: liệu anh đã đủ dũng cảm để thực hiện lời hứa, hay chỉ đang trốn tránh sự tội lỗi? “Con… sẽ bảo mẹ yên,” anh thì thầm, cố gắng kìm nén tiếng rào rợn trong lòng.
Không khí đêm dày đặc, tiếng gió rít qua tán lá, như muốn xé rời những lời chưa kịp thở. Hạnh nắm chặt tay Bà Sáu, ánh mắt rạng rỡ trong đêm tối: “Mẹ, con sẽ không để mẹ phải chịu đựng nữa.”
Tiếng thở cuối cùng của Bà Sáu vang lên nhẹ nhàng, hơi thở chầm chậm hòa vào gió lạnh. “Con… nhớ… thời… bé,” cô nhắc lại lần cuối, rồi im lặng, mặt bánh tầm tròn súc tích trong bóng cây.
Hạnh rút gậy gỗ đã cầm trong tay, đôi mắt cô lộ lên lửa dữ dội. Cô bước nhanh tới hố đất sâu nằm phía sau ngôi nhà tranh, nơi tiếng thở yếu ớt của Bà Sáu vừa ngừng lại. Gậy chạm vào mặt đất, tiếng gõ vang dội qua đêm, làm không khí như thắt lại.
“Tấn…”, Hạnh hét lên, giọng cắt cổ, “đừng có… đừng làm gì nữa!”
Tấn hoảng hớt, tim đập thình thịch, tay vô tình chạm vào chiếc áo quấn quanh người mẹ đã mất. “Mẹ ạ… tôi… tôi không biết phải làm sao!” anh lẩm bẩm, giọng run rẩy như lá lùa gió.
“Hạnh, cô… cô có hiểu không? Tôi… tôi chỉ muốn…”, Tấn lắp bắp, mắt lộ ra một vết sẹo lo âu sâu thẳm.
“Hãy dừng lại ngay!” Hạnh giật gậy, đập mạnh vào bờ hố, tiếng vang bùng lên như tiếng trống chiến trận, khiến Tấn giật mình rũ chạy về phía sau. “Không có gì có thể thay thế mẹ, nhưng anh đang làm mình thành kẻ giết người!” cô la, giọng chói chói giữa đêm.
Tấn quay lại, mắt ngấn lệ, máu sôi trong giọng: “Nếu… nếu em muốn chết, tôi… tôi sẽ chết cùng em!” anh quỳ xuống, tay bám vào tấm áo đã rách rưới.
“Hạnh!” Hạnh dừng lại, thở hổn hển, tay gậy chững lại trên đất. Cô nhìn Tấn, trong mắt lộ lên một khoảnh khắc bối rối, sau đó lại dâng lên cơn giận dữ lạnh lùng. “Đừng để bất kỳ ai nữa chịu đựng nỗi đau này! Dừng lại! Đừng làm gì nữa!” cô hô vang, lời cô như một lưỡi dao cắt âm thanh của đêm.
Tiếng vang cuối cùng văng ra rồi lặng im. Tấn rơi tựa vào một cột gỗ, đầu gối gập lại, hơi thở ngắn và nặng nề. Hạnh đứng im, gậy còn quỳ xuống, tay cô run rẩy, miệng cô chùng lại trong một sự im lặng tràn đầy tang thương.
Họ đứng đó, dưới ánh trăng yếu ớt, chỉ còn tiếng gió thổi qua rừng tre và tiếng tim chập chờn của Tấn vang lên trong đêm.
Tấn chợng chực đứng dậy, nhưng chân ngập ngừng trước hố sâu, lặng người. Anh cúi đầu, miệng khép hờ, hơi thở nặng nề tràn đầy nặng trĩu tội lỗi.
“Tôi… con… đã quá xa rời.” Tấn rên rỉ, giọng gợn vỡ, tiếng thở dài vang lên trong không khí lạnh lẽo.
Hạnh ném gậy xuống đất, tiếng gỗ đập vang như tiếng cú phá tan. Mặt cô rạch lại, mắt đỏ lên vì cơn giận dữ.
“Đã bao giờ anh nghĩ rằng máu mình sẽ rơi thành mực màu này?” Hạnh la, giọng căm phẫn. “Mẹ không xứng đáng bị giết, còn con thì… con là nô lệ của chính mình!”
Tấn rẽ chân, tay óp chặt vào mảnh áo đã rách, mắt dõi lùi nhìn hố sâu. “Tôi… tôi muốn làm sao được,” anh thở, tiếng tim thình thịch như tiếng trống chiến trận.
“Hành động tàn nhẫn ấy, anh đã đưa chúng ta vào vực thẳm,” Hạnh cắn răng, bước tới gần, tay nắm chặt gậy như muốn giấu lại mọi bạo lực. “Nếu không thể sửa lại, thì ít nhất đừng để thêm một sinh mạng nữa chết dưới tay anh!”
Tấn lặng im, mắt ngấn lệ, đôi tay run rẩy. Anh quỳ xuống, đổ mình vào cột gỗ, thân mình chùng xuống như muốn nguội lạnh hết mọi cảm xúc.
“Hạnh… xin tha thứ cho tôi,” Tấn thì thầm, âm thanh như tiếng gió thổi qua rừng tre, nhẹ nhàng nhưng đầy trăn trở.
“Hãy đứng dậy và chịu trách nhiệm,” Hạnh đáp, giọng vang dội mạnh mẽ, nhưng trong ánh mắt vẫn còn lộ chút đau thương chưa tắt.
Tiếng gió thổi lùa qua những tán tre, vang lên tiếng rì rào của những lá úa, như khắc sâu lời trách móc và tiếng thở dài cuối cùng của một đêm không yên.
Hạnh nhanh chóng quỳ xuống, tay chệch chệng khi chạm vào mảnh đất lạnh lẽo quanh hố. Cô nắm chặt vào áo khoác cũ của mình, rồi dùng sức mạnh còn lại kéo Bà Sáu lên, tiếng gạch vụn rơi rụng dưới bàn tay cô.
— “Mẹ, con không để mẹ chết,” Hạnh thốt lên, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt nhợt nhạt của Bà Sáu.
Bà Sáu hắt hơi yếu ớt, hơi thở rao ra một tiếng rít như lưỡi dao cắt không khí. Đôi mắt lờ óng, lưỡi khô rụng, cô nắm chặt vào cổ tay Hạnh như muốn bám vào sự sống cuối cùng.
Hạnh nhanh tay vắt lấy bình nước từ túi vải bên hông, rót nhẹ vào miệng bà, từng giọt nước tràn ngập tiếng thở hổn hênh.
— “Cứ uống, mẹ ạ,” cô thì thầm, tay còn nắm chặt bình thuốc men đã hết một nửa.
Bà Sáu nuốt nước, rồi chậm rớt lớp thuốc vào trong miệng, đôi môi run rẩy.
— “Cảm ơn… con,” bà lẩm bẩm, tiếng nói nghẹn nặc, nhưng trong đó hiện lên một tia hy vọng lấp lánh.
Tấn đứng phía sau, mắt vẫn còn đầy tội lỗi, nhưng ánh mắt dần trở nên bão hòa bởi tiếng thở khóc của mẹ. Anh cúi đầu, tay run rẩy đưa một chiếc khăn vải ẩm lên trán Bà Sáu, cố gắng làm dịu cơn sốc.
— “Tôi… tôi sẽ lo cho mẹ,” Tấn lẩm bẩm, giọng nghẹt thở, suy nghĩ vụt qua: *phải tìm cách kiếm tiền mua thuốc.*
Hạnh kéo Bà Sáu ra khỏi hố, đặt cô lên tấm chiếu lụa đã được trải sẵn trên nền đất. Cô gấp người lại, đôi tay run rẩy vuốt ve trán mũi, cố gắng giảm bớt cơn sốt.
— “Mẹ, con sẽ mang nước và thuốc cho mẹ mỗi ngày,” Hạnh hứa, ánh mắt rực lửa quyết tâm không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự bỏ rơi.
Tiếng gió rít qua những tán tre, mang theo mùi đất ẩm và mùi thuốc men, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn còn tiếp diễn dù bao lớp đêm tối.
Bà Sáu hít một hơi sâu, mắt nhắm chầm chập, rồi mở ra một nụ cười mỏng manh, ánh sáng yếu ớt trên khuôn mặt già nua.
— “Con… con là con gái của tôi,” bà thở, giọng nghẹn, nhưng thật sự đầy sức mạnh đang dần hồi sinh.
Cảnh tượng lặng lại, chỉ còn tiếng tim đập rộn ràng và tiếng lá tre xào xạc, đánh dấu một khoảnh khắc quyết định: Hạnh không chỉ cứu được mẹ, mà còn thắp lên ngọn lửa hy vọng cho cả gia đình.
Tấn lặng lẽ ngồi xuống bên tấm chiếu, mắt nhìn xuống đôi chân mình như muốn tìm một lời giải thoát trong cát. Hắn nín thở, tay rụng rời chiếc khăn ẩm còn dính mồ hôi.
— “Mẹ, con xin lỗi.” Tấn gầm lên, giọng gợn rợn nước mắt. “Con đã làm sai, con đã để mẹ phải chịu khổ vì tiền thuốc men, vì vụ việc đó con đã bỏ chạy, để lại mẹ một mình.”
Bà Sáu, dù yếu ớt, nhưng ánh mắt lão luyện vẫn cầm chặt một tia lửa kiên trì.
— “Con… con không phải là con duy nhất có lỗi.” bà thở, tiếng thở ngắn gọn nhưng lặng thầm đè nặng.
Hạnh đứng ngay bên cạnh, tay đan chặt vào tay Tấn, mắt cô không rời lời thề.
— “Ta sẽ lo cho mẹ, Tấn. Không chỉ lời hứa suông, mà từ nay con sẽ làm sao để tiền thuốc men không còn là gánh nặng nữa.”
Tấn nín thở, ngực họng dồn dập.
— “Con… con hứa. Con sẽ thay đổi, con hứa.”
*Con thầm nghĩ: nếu không có tiền, sẽ phải tìm cách vay mượn hay bán đất đê.*
Bà Sáu rơi một tiếng thở dài, rồi lấy tay gãi nhẹ lên trán Tấn, như muốn rũ bỏ dư âm của tội lỗi.
— “Hãy bắt đầu từ hôm nay. Đầu tiên, lên đồng làm phụ hồ. Đừng có để tiền thuốc men làm mờ mắt.”
Tấn gật mạnh, mắt đỏ hoe.
— “Con sẽ đi ra đồng, sẽ bán ít ít cải, để mua thuốc cho mẹ. Con sẽ không để mẹ phải chịu đựng thêm.”
Hạnh bước tới, những ngón tay cô lay động nhẹ trên áo khoác cũ, như thắp lên một ngọn lửa thắp ấm lòng gia đình.
— “Cả nhà sẽ cùng nhau nấu ăn, chia nhau công việc. Không còn để ai cô đơn.”
Tiếng gió thổi qua cánh rừng tre, rít rìa như tiếng reo vang của một lời hứa.
— “Nếu có chút khó khăn, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Tấn nói, giọng dẹt dày, nhưng âm vang quyền lực của một người đàn ông quyết tâm.
Bà Sáu chậm rãi gật đầu, nụ cười yếu ớt hiên lên, như dẫu sớm mai chưa tới, nhưng ánh sáng đã thắp trong tim.
— “Con ở lại, con ở lại với mẹ.”
Cảnh quay dần lùi lại, toàn bộ gia đình quây quần quanh ngọn lửa bếp, tiếng nôi hên hạnh vang lên trong không gian làng quê yên bình, đồng thời mở ra một chương mới của sự chuộc lỗi và hy vọng.
Bà Sáu ngồi vênh trên chiếc ghế gỗ cũ, mắt hướng về phía đồng lúa xanh mướt đang rực rỡ dưới ánh bình minh. Tiếng gà gáy vang lên, phá vỡ sự yên ước của sớm mai.
Tấn lặng bước tới, đặt tay lên vai bà, nhẹ nhàng xoa bóp lưng.
— “Mẹ, con sẽ không để mẹ cô đơn nữa.”
Bà Sáu nhúm môi, nở một nụ cười mỏng manh như sương sớm.
— “Con… con đã làm cho con cháu mất niềm tin.”
Hạnh xuất hiện phía bên kia, cầm một bát nước ấm, rót lên tay Bà Sáu.
— “Mẹ, hãy uống này, hơi ấm sẽ giúp thở dễ hơn.”
Bà Sáu nhấp một ngụm, ánh mắt lấp lánh một tia lửa quen thuộc.
— “Mẹ vẫn còn ánh sáng trong tim.”
Tấn nín thở, mắt ướt lệ nhưng quyết tâm không hề lung lay.
— “Con sẽ chăm lo, con sẽ làm mọi việc để thuốc men không còn là gánh nặng.”
Hạnh gật đầu, nắm chặt tay Tấn.
— “Chúng ta sẽ cùng nhau cày ruộng, bán rau, tiền sẽ tới.”
Tiếng gió thổi qua cánh đồng, thổi tung lá lúa, như lời hứa của thiên nhiên.
Bà Sáu lặng lẽ đứng dậy, kéo một chiếc thúng gạo cũ ra khỏi kho.
— “Hãy giúp mẹ mang về nhà, con sẽ cho mẹ ăn gạo ấm áp.”
Tấn và Hạnh đồng loạt cúi xuống, nâng thúng lên. Họ cùng Bà Sáu đi về ngôi nhà tranh cuối làng, bước chân dồn dập trên con đường đất, tiếng gà gáy vẫn vang vọng phía sau.
Khi cánh cổng nhà mở, ánh nắng len qua tán tre, chiếu vào mâm cơm đơn sơ. Tấn bốc một nắm gạo, đặt lên bát, rồi đứng quay sang Bà Sáu.
— “Mẹ, hôm nay chúng ta sẽ ăn cơm, không còn lo lắng.”
Bà Sáu nhìn hai người con mình, mắt rưng rưng nhưng đầy sự an ủi.
— “Con đã về, con đã nghe tim mẹ rung lên.”
Hạnh đặt tay lên vai Bà Sáu, nhẹ nhàng thì thầm:
— “Mẹ, chúng ta sẽ luôn ở bên mẹ, dù bất cứ gì xảy ra.”
Cả ba ngồi vào đồng, ánh nắng và tiếng gà vang vọng, hòa quyện thành một khúc ca của hy vọng mới, tha thứ và sự gắn kết không bao giờ tàn.
Tấn nắm chặt tay Hạnh, ánh mắt dứt khoát.
— “Mẹ đã nói đủ, giờ con sẽ giải quyết nợ thuốc men.”
Hạnh gật, mắt rưng rưng nhưng kiên quyết.
— “Con đi tới đồi sau làng, nơi có mảnh đất hoang. Đó là nơi chúng ta có thể trồng rau, bán lấy tiền mua thuốc.”
Tấn nhìn về phía đồi, bầu trời dần chuyển sang màu xám u ám.
— “Nếu không thành công, chúng ta sẽ mất hết. Nhưng con không thể để mẹ chết vì thiếu thuốc.”
Bà Sáu đứng dậy, vỗ tay yếu ớt.
— “Các con, con cháu không ngại khó khăn. Hãy làm điều đúng, dù có phải trả giá.”
Tấn và Hạnh rời nhà tranh, bước trên con đường đất bùn, tiếng gió thổi rít qua tán cây rậm. Họ tới đồi, nơi bùn lầy và bụi thổi bay.
Tấn lục lọc các tảng đá, đào hố sâu.
— “Chúng ta sẽ tạo một khu vườn thủy lợi, dùng nước suối gần đây.”
Hạnh kéo một mảnh vải bạc, dán lên đầu gối để bảo vệ.
— “Nếu mình không thở được, tôi sẽ lấy hơi bằng cách thở sâu, dùng thuốc hít mà tôi còn có.”
Tiếng sấm vang lên, mưa rơi nặng hạt, làm mặt đất thêm lầy lội. Đột nhiên, một tiếng la hét vang lên từ phía dưới đồi.
Đó là Bà Sáu, đã lặng lẽ bám vào bờ vực, mắt rưng rưng vì sợ hãi.
— “Con! Con đang làm gì ở đây? Đừng để mình rơi vào lưới của người lừa đảo rồi!”
Tấn dừng lại, nhìn lên. Đằng sau là một nhóm người lạ mặt, lũ trộm đã theo dõi từng bước chân họ từ khi rời làng.
— “Đồ vô đạo!” Tấn la lên, bám vào một cành cây và kéo Hạnh chạy trốn.
Hành trình rượt đuổi dữ dội diễn ra giữa những cơn mưa tầm tã, tiếng sấm vang dội, và tiếng gầm của sấm sét. Tấn và Hạnh lách qua các bụi cây, chân trượt trên đất lầy, ánh mắt cố gắng nắm bắt mỗi cơ hội để thoát khỏi những kẻ săn mồi.
Cuối cùng, khi họ dừng lại bên một hố nước đầy đá cuội, Tấn ngã quỵ xuống, hít thở khó khăn vì hen suyễn.
— “Mẹ… con… không thể chịu nổi nữa…”
Hạnh cúi người, lấy ra chiếc thuốc hít còn lại, nhẹ nhàng thổi vào mũi Tấn.
— “Không được từ bỏ, Tấn. Mẹ còn rất nhiều thời gian để chúng ta cùng nhau chiến đấu.”
Khoảnh khắc lặng im, mưa ngừng đột nhiên. Ánh sáng yếu ớp xuyên qua làn mây, chiếu vào khuôn mặt mệt mỏi của họ.
— “Chúng ta sẽ không để kẻ xấu thắng, dù giá nào phải trả.” Tấn thở dài, ánh mắt quyết tâm bừng lên.
Hạnh nắm chặt tay Tấn, họ đứng dậy, bước về phía đồi.
—
Ánh chiều dần buông, vạt nắng nhạt nhuộm bầu trời màu hồng nhạt. Tiếng gió thổi qua những tán lá, nhẹ nhàng thì thầm như lời ru êm ái cho những trái tim đã trải qua bao gian khổ. Tấn, Hạnh và Bà Sáu cùng nhau ngồi trên thương suy, nhìn về phía ngọn đồi đã qua bao thử thách. Dưới ánh sao lấp lánh, họ cảm nhận được sức mạnh của sự kiên nhẫn và tình yêu gia đình, dù bao nhiêu cơn bão đã kéo qua, vẫn còn một ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng mỗi người. Họ hiểu rằng, không phải chỉ có tiền thuốc men mới mang lại sự yên bình; mà chính là sự đồng lòng, sự tha thứ và niềm tin vào ngày mai tươi sáng hơn. Khi gió đưa mùi hương của cây lúa mơ màng về, họ biết rằng hành trình còn dài, nhưng đã có một bức tường kiên cố vững chắc vững chãi lặng lẽ đứng đằng sau họ – là tình thương, là hy vọng, là sức mạnh không thể phá vỡ.
Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết điều gì xảy ra sau đó.