Người ta thường nói, mất tiền là mất ít, mất người mới là mất nhiều. Nhưng tôi thì khác. Tôi mất cả hai. Trong cùng một ngày. Và cay đắng hơn, hai người khiến tôi mất tất cả… lại là mẹ ruột tôi và chồng tôi.

Tôi tên là Linh.

Năm tôi ba mươi hai tuổi, tôi nghĩ mình đang có một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Một công việc ổn định, một căn nhà nhỏ ở thành phố, một người chồng có vẻ tử tế và một người mẹ luôn ở bên chăm sóc gia đình.

Tôi từng tin rằng mình may mắn.

Cho đến cái buổi chiều định mệnh đó.

Hôm ấy tôi tan làm sớm. Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là công ty cắt điện đột xuất. Tôi ghé chợ mua ít đồ, định về nấu một bữa tử tế cho cả nhà—lâu rồi tôi không làm vậy.

Trên đường về, tôi còn nghĩ đến cảnh ba người ngồi ăn cơm, mẹ tôi sẽ cằn nhằn chuyện tôi về sớm, còn chồng tôi sẽ vừa ăn vừa lướt điện thoại như mọi khi.

Một khung cảnh quen thuộc.

Nhưng khi tôi mở cửa…

Nhà trống.

Không phải kiểu vắng người bình thường.

Mà là một sự trống rỗng… rất lạ.

Dép của chồng tôi không còn.

Túi xách của mẹ tôi cũng biến mất.

Tôi đứng sững ở cửa, tim đập nhanh một cách bất thường.

“Có chuyện gì vậy?” — tôi lẩm bẩm.

Tôi gọi điện cho chồng.

Thuê bao không liên lạc được.

Gọi cho mẹ.

Cũng vậy.

Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc theo tôi.

Tôi chạy vào phòng ngủ.

Tủ quần áo mở toang. Một số đồ đạc biến mất.

Tôi bắt đầu run.

Không phải vì sợ mất đồ.

Mà vì linh cảm có điều gì đó… rất sai.

Tôi lao đến két sắt.

Nơi tôi cất toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng. Gần một tỷ đồng—tiền tích góp suốt nhiều năm.

Cánh cửa két mở hé.

Tôi mở toang ra.

Bên trong… trống rỗng.

Không còn một đồng nào.

Chỉ có một mảnh giấy.

Tôi cầm lên. Tay run đến mức suýt đánh rơi.

Dòng chữ viết vội, quen thuộc.

Là chữ của mẹ tôi.

“Đừng tìm mẹ. Mẹ xin lỗi.”

Tôi chết lặng.

Cả thế giới như sụp xuống ngay trước mắt.

Ba ngày sau đó là chuỗi ngày kinh hoàng nhất trong đời tôi.

Tôi báo công an.

Tôi liên lạc với tất cả người thân.

Không ai biết họ ở đâu.

Không ai liên lạc được.

Chồng tôi như bốc hơi khỏi thế giới này.

Còn mẹ tôi… người mà tôi tin tưởng nhất… lại chính là người để lại mảnh giấy đó.

Tôi không hiểu.

Không thể hiểu nổi.

Nếu chỉ là chồng tôi phản bội, tôi có thể đau, có thể hận.

Nhưng đây là mẹ tôi.

Người đã sinh ra tôi.

Nuôi tôi lớn.

Ở cùng tôi suốt mười mấy năm sau khi bố mất.

Vì sao?

Vì sao bà lại làm vậy?

Những ký ức bắt đầu quay lại.

Những chi tiết mà trước đây tôi bỏ qua… giờ bỗng trở nên rõ ràng đến đáng sợ.

Mẹ tôi và chồng tôi… thân thiết hơn mức bình thường.

Ban đầu tôi nghĩ đó là điều tốt. Gia đình hòa thuận.

Nhưng giờ nghĩ lại…

Những lần họ nói chuyện riêng.

Những lần mẹ tôi bênh anh trong những cuộc cãi vã của vợ chồng tôi.

Những ánh mắt… mà tôi đã từng không để ý.

Tôi bắt đầu thấy buồn nôn.

Không… không thể nào…

Tôi tự nhủ.

Nhưng một phần trong tôi… đã biết câu trả lời.

Một tuần sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

“Tôi là bạn của mẹ chị.” — một giọng phụ nữ nói.

Tim tôi đập dồn dập.

“Họ đang ở đâu?”

Người kia im lặng vài giây, rồi nói:

“Chị nên chuẩn bị tinh thần.”

Tôi nắm chặt điện thoại.

“Nói đi.”

“Họ… đang sống cùng nhau.”

Tôi cười.

Một nụ cười méo mó.

“Ý chị là gì?”

“Ý tôi là… như một cặp vợ chồng.”

Chiếc điện thoại rơi khỏi tay tôi.

Mọi thứ… kết thúc.

Tôi không khóc.

Ít nhất là không ngay lúc đó.

Tôi chỉ ngồi đó, nhìn vào khoảng không.

Không suy nghĩ.

Không cảm xúc.

Giống như… một cái xác.

Đến tận đêm, khi chỉ còn một mình trong căn nhà trống, tôi mới bật khóc.

Khóc như chưa từng được khóc.

Tiếng khóc của một người bị phản bội.

Không chỉ bởi chồng.

Mà bởi chính mẹ ruột của mình.

Người ta hỏi tôi:

“Cô có định tìm họ không?”

Tôi lắc đầu.

“Tìm để làm gì?”

Để hỏi tại sao?

Hay để chứng kiến tận mắt nỗi nhục nhã đó?

Tôi không đủ can đảm.

Và cũng không còn lý do.

Ba tháng sau…

Tôi bắt đầu tập sống lại.

Không dễ dàng.

Nhưng cũng không phải không thể.

Tôi đổi công việc.

Chuyển nhà.

Cắt đứt gần như toàn bộ mối quan hệ cũ.

Tôi không muốn nghe ai nhắc đến họ nữa.

Không muốn nhớ.

Không muốn đau.

Tôi học cách sống một mình.

Đi làm, về nhà, nấu ăn, đọc sách.

Một cuộc sống đơn giản.

Nhưng yên bình.

Cho đến một ngày…

Tôi nhận được một phong bì.

Không có người gửi.

Chỉ có tên tôi.

Tôi mở ra.

Bên trong là một tờ giấy.

Và một tấm ảnh.

Tôi nhận ra ngay.

Là mẹ tôi.

Bà gầy đi rất nhiều.

Khuôn mặt hốc hác.

Không còn vẻ mạnh mẽ như trước.

Bên cạnh bà… là chồng tôi.

Nhưng anh cũng không còn là người đàn ông mà tôi từng biết.

Ánh mắt mệt mỏi.

Quần áo nhếch nhác.

Tôi đọc tờ giấy.

Lần này… là chữ của anh.

“Anh xin lỗi.”

Chỉ ba chữ.

Nhưng lại khiến tôi bật cười.

Ba chữ mà đáng lẽ ra anh nên nói từ rất lâu trước đó.

Ở mặt sau tấm ảnh, có thêm một dòng:

“Chúng tôi sai rồi.”

Tôi nhìn rất lâu.

Rồi… gấp lại.

Bỏ vào thùng rác.

Người ta nói, trả thù tốt nhất là sống thật tốt.

Tôi không biết mình đã làm được điều đó chưa.

Nhưng tôi biết một điều:

Tôi không còn hận.

Cũng không còn yêu.

Chỉ là… không còn gì nữa.

Đôi khi, tôi vẫn tự hỏi:

Nếu ngày hôm đó tôi không về sớm…

Nếu tôi không mở két sắt…

Liệu tôi có tiếp tục sống trong một gia đình “hạnh phúc giả tạo” thêm bao lâu nữa?

Có lẽ… mọi chuyện rồi cũng sẽ vỡ.

Chỉ là sớm hay muộn.

Còn mảnh giấy trong két sắt…

“Đừng tìm mẹ. Mẹ xin lỗi.”

Tôi từng nghĩ đó là lời xin lỗi.

Nhưng bây giờ… tôi hiểu.

Đó không phải là lời xin lỗi.

Đó là một lời từ bỏ.

Bà từ bỏ tôi.

Còn tôi… học cách từ bỏ lại.

Có thể câu chuyện của tôi sẽ khiến nhiều người tranh cãi.

Có người sẽ nói tôi vô tình.

Có người sẽ bảo tôi nên tha thứ.

Nhưng có những vết thương…

Không phải cứ nói “không sao” là sẽ lành.

Và có những người…

Một khi đã bước qua ranh giới…

Thì mãi mãi không thể quay lại nữa.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You missed

Tôi kể cho chồng nghe chuyện nhà bố mẹ sắp bị giải tỏa trong bữa cơm tối. Anh ấy chỉ bình thản gắp thêm miếng cá rồi nói: “Thôi em khuyên bố mẹ đừng khiếu nại nữa, đền bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu đi”. Tôi ngạc nhiên nhìn chồng. Bố mẹ tôi sống trong căn nhà ấy gần bốn mươi năm. Khu đất nằm ở mặt đường, giá thị trường rất cao. Nếu được đền bù đúng quy định, số tiền chắc chắn không nhỏ. Thấy tôi im lặng, anh lại nói tiếp: – Mình còn trẻ, tay chân đầy đủ, mỗi tháng hai vợ chồng kiếm cũng đủ sống. Đừng động đến tiền đền bù của bố mẹ. Lúc ấy, tôi còn thấy trong lòng ấm áp. Tôi nghĩ mình đã lấy đúng người. Một người đàn ông không tha/m của nhà vợ. Nhưng ngay sau đó, anh ta buông thêm một câu khiến tôi chết lặng. – Sau này bố mẹ m//ất, căn nhà đó với tiền đền bù kiểu gì cũng là của em. Mình cần gì phải tranh với hai anh bây giờ. Cứ để họ đứng ra lo, đến lúc chia thừa kế thì mình hưởng phần của mình là được. Chiếc bát trên tay tôi suýt rơi xuống nền gạch. Hóa ra… Điều anh quan tâm không phải là bố mẹ tôi. Cũng chẳng phải tình nghĩa anh em. Mà là tính toán thời điểm để lấy được nhiều nhất. Đêm đó tôi gần như không ngủ. Trong đầu cứ văng vẳng câu nói của chồng: “Đến lúc chia thừa kế thì mình hưởng phần của mình.” Bố mẹ tôi vẫn còn khỏe mạnh. Vậy mà anh đã bình thản nhắc đến ngày họ qua đời như thể đang chờ một khoản tiền sắp đến hạn. Sáng hôm sau, tôi về thăm bố mẹ. Hai ông bà đang ngồi tính toán đủ thứ giấy tờ liên quan đến việc giải tỏa. Bố thở dài: – Bố định chia luôn tiền đền bù cho ba anh em khỏi sau này phiền phức. Tôi vội ngăn lại. – Bố mẹ cứ giữ lấy. Mẹ cười hiền: – Già rồi giữ nhiều tiền làm gì con? Tôi nắm lấy tay mẹ. – Vì đó là tài sản của bố mẹ. Bố mẹ muốn tiêu, muốn đi du lịch, muốn chữa bệnh hay làm từ thiện là quyền của bố mẹ. Đừng chia cho ai khi bố mẹ còn sống. Bố mẹ nhìn nhau đầy ngạc nhiên. Ít ngày sau, chồng hỏi tôi: – Bố mẹ nói sao? Có định chia trước không? Tôi bình thản đáp: – Không. Anh khựng lại. – Sao lại không? – Em bảo bố mẹ giữ hết. Gương mặt anh thoáng hiện vẻ thất vọng. Nhưng rất nhanh, anh lấy lại bình tĩnh. – Em dại thật. Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng. Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người – Dại ở chỗ nào? Anh cười nhạt. – Người già giữ nhiều tiền dễ bị lừa. Chia cho con cái vừa an toàn vừa đỡ tranh chấp. Tôi chỉ im lặng. Càng nghe, tôi càng thấy những lời nói ấy chẳng xuất phát từ sự lo lắng. Mà giống một phép tính đã được chuẩn bị từ rất lâu. Một tuần sau, tôi vô tình phát hiện chồng đang nói chuyện điện thoại với mẹ chồng khiến tôi kinh h..ãi vì… … anh ta đang vạch ra một kế hoạch chi tiết để biến số tiền ấy thành của riêng. Giọng chồng tôi qua điện thoại thấp xuống, nhưng trong căn phòng vắng, từng lời từng chữ cứ thế lọt thẳng vào tai tôi, sắc lạnh và tàn nhẫn: – Mẹ yên tâm, con tính kỹ rồi. Vợ con nó dại lắm, bảo bố mẹ giữ lại hết tiền đền bù. Nhưng thế lại hay mẹ ạ. Hai ông bà già ở quê thì biết chi tiêu gì, giữ một cục tiền lớn thế nào cũng lo ngay ngáy. Đợi đợt tới nhà ngoại nhận tiền xong, con sẽ bàn với vợ bảo ông bà gửi tiết kiệm. Con đứng tên hộ cho an toàn, hoặc không thì gạ ông bà góp vốn mua mảnh đất trên này đứng tên hai vợ chồng con. Đầu dây bên kia, tiếng mẹ chồng tôi hể hả vang lên, tiếng cười của bà khiến tôi gai người. Chồng tôi lại tiếp tục, giọng điệu đầy vẻ đắc ý: – Vâng, tiền vào tay con rồi thì coi như xong. Sau này có chia cho hai ông anh vợ hay không là quyền của mình. Vợ con nó nể con lắm, con nói vài câu là nghe rắp rắp ấy mà. Mẹ cứ chuẩn bị tinh thần, cuối năm nay con rút một khoản sửa lại cái nhà ở quê cho mẹ, rồi mua chiếc ô tô chạy cho nở mày nở mặt. Tôi đứng chôn chân ngoài cửa, tay bấu chặt vào cạnh bàn đến trắng bệch. Lồng ngực tôi nghẹn ứ, tim đập liên hồi vì bàng hoàng và ghê tởm. Hóa ra, cái vẻ ngoài “bình thản”, “không tham của nhà vợ” mà anh ta trưng ra bấy lâu nay chỉ là một lớp mặt nạ rách nát. Anh ta không chỉ tính toán ngày bố mẹ tôi nằm xuống, mà ngay cả khi họ còn sống, anh ta đã bày sẵn một cái bẫy rập tinh vi để đục khoét từng đồng mồ hôi nước mắt của gia đình tôi, đem về cung phụng cho nhà nội. Tôi hít một hơi thật sâu, cố ép bản thân phải lấy lại sự bình tĩnh. Tôi không đẩy cửa xông vào bắt quả tang, cũng không khóc lóc làm ầm ĩ. Đối với một kẻ lòng tham vô đáy và máu lạnh như thế này, sự vội vàng chỉ làm rút dây động rừng. Tôi nhẹ nhàng lùi lại, bước ra phòng khách, ngồi xuống ghế và đợi anh ta bước ra. Năm phút sau, chồng tôi cất điện thoại vào túi, thong thả bước ra với nụ cười niềm nở như chưa hề có chuyện gì xảy ra: – Ủa em về lúc nào thế? Nay có món gì ngon không vợ? Tôi ngước lên nhìn người đàn ông đầu ấp tay gối, nở một nụ cười còn bình thản hơn cả anh ta: – Em vừa về thôi. À, tiện đây em nói luôn để anh mừng. Sáng nay bố mẹ em vừa gọi điện, ông bà quyết định không nhận tiền đền bù nữa. Bố bảo sẽ nhận suất đất tái định cư ở trong cùng, phần tiền chênh lệch còn lại ông bà sẽ làm thủ tục hiến toàn bộ cho quỹ khuyến học của dòng họ dưới quê, coi như tích đức cho con cháu. Bố mẹ nói tiền bạc là vật ngoài thân, lúc chết đi có mang theo được đâu. Nụ cười trên môi chồng tôi tắt ngấm trong vòng một nốt nhạc. Gương mặt anh ta cứng đờ, đôi mắt trợn trừng lên đầy kinh hãi và tiếc nuối, như thể vừa tận mắt chứng kiến một kho báu khổng lồ bay mất ngay trước mũi: – Em… em nói cái gì cơ? Hiến hết á? Điên rồi! Bố mẹ bị điên rồi à?! Sao em không cản ông bà lại? Bao nhiêu tiền như thế… Anh ta gầm lên, sự tham lam và bản chất thật sự lúc này hoàn toàn lấn át vẻ đạo mạo thường ngày. Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào bộ mặt thảm hại của anh ta, buông một câu lạnh tanh: – Tiền của bố mẹ em, họ muốn cho ai là quyền của họ. Anh tiếc cái gì? Chẳng phải anh từng bảo “mình còn trẻ, tay chân đầy đủ, kiếm đủ sống, đừng động vào tiền của bố mẹ” đó sao? Hay là… anh vốn dĩ đã tính hết phần tiền ấy cho mẹ anh ở quê rồi? Chồng tôi sững sờ, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta lắp bắp nhìn tôi, hiểu ra rằng vở kịch của mình đã hoàn toàn hạ màn. Tôi quay lưng đi vào phòng, trong lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Kế hoạch ly hôn và bảo vệ tài sản cho bố mẹ đã hình thành rõ ràng trong đầu tôi. Ngày hôm nay, tôi không chỉ giữ được tài sản của gia đình, mà còn nhìn thấu được lòng người – một cái giá quá rẻ để rũ bỏ một kẻ đào mỏ ra khỏi cuộc đời mình.