Đêm tân hôn, cô dâu liên tục tìm mọi cách né tránh, nhất quyết không để chồng lại gần. Thấy vợ có biểu hiện bất thường, người chồng dần nảy sinh nghi ngờ. Sau một hồi im lặng quan sát, anh bất ngờ vén tấm chăn lên để kiểm tra. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy sự thật, gương mặt anh bỗng tái mét, đôi chân mềm nhũn. Anh sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống trước mặt vợ, liên tục xin tha thứ. Hóa ra, bí mật được che giấu dưới lớp chăn ấy không chỉ đủ sức phá t//an đ/êm tân hôn, mà còn lật t/ẩy tộ//i l/ỗi anh đã cố chôn vùi suốt nhiều năm…

Hôn lễ vừa kết thúc, mọi người trong gia đình hai bên ai nấy cũng chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ. Tôi – Hoàng – vẫn còn lâng lâng trong men rượu và niềm vui ngày cưới. Người vợ mà tôi vừa cưới, Linh, là một cô gái hiền dịu, nết na, ai nhìn vào cũng khen là có phúc.

Đêm tân hôn, theo lẽ thường, đáng lẽ đó phải là khoảnh khắc thiêng liêng và ngọt ngào nhất. Thế nhưng, Linh lại tỏ ra khác thường. Từ khi bước vào phòng, cô cứ lặng lẽ ngồi ở mép giường, đôi bàn tay đan vào nhau r/un ru/n. Tôi nghĩ có lẽ vợ mới xấ//u h//ổ nên chỉ nhẹ nhàng trêu ghẹo, mong cô bớt căng thẳng. Nhưng càng lúc, Linh càng tỏ ra n/é trá/nh, kiên quyết không chịu để tôi lại gần.

Thời gian trôi qua, sự kiên nhẫn của tôi dần cạn kiệt. Tôi bắt đầu thấy khó hiểu, thậm chí b//ực b//ội. Một cảm giác bấ/t an/ lạ lùng dấy lên trong lòng. Tôi tự hỏi: “Có phải Linh đang gi/ấu mình chuyện gì?”

Đêm đã khuya, căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng leo lét. Linh vẫn co người trong chăn, ru//n r//ẩy. Tôi tiến lại, đặt tay lên vai cô, dịu dàng hỏi:

— Em sao thế? Chúng ta đã là vợ chồng rồi, em không tin anh sao?
Linh mím chặt môi, nước mắt rưng rưng. Cô không nói một lời, chỉ càng kéo chăn trùm kín hơn. Chính sự im lặng ấy càng làm lòng tôi dậy sóng.

Trong một phút nó/ng n/ảy xen lẫn tò mò, tôi quyết định lật chăn lên. Nhưng khoảnh khắc tấm chăn bị vén ra, trước mắt tôi hiện ra cảnh tượng khiến tim mình thắt lại, toàn thân lạ/nh bu/ốt…

Dưới lớp chăn dày không phải là một sự né tránh ngượng ngùng, mà là chiếc chân giả bằng kim loại lạnh ngắt được tháo rời đặt một bên, cùng với phần chân còn lại của Linh chằng chịt những vết sẹo lồi lõm, co quắp — chứng tích của một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng từ nhiều năm trước.

Nhưng điều khiến tim tôi như ngừng đập, gương mặt tái mét đi không phải vì khiếm khuyết trên cơ thể vợ. Mà là vì chiếc lắc chân bằng bạc có khắc hình cỏ ba lá quen thuộc đang đeo bên chân còn lại của cô ấy.

Chiếc lắc chân đó chính tay tôi đã khắc. Nó thuộc về cô nữ sinh mà mười năm trước, trong một đêm mưa bão, tôi — khi ấy là một gã công tử bột say xỉn — đã tông trúng trên đoạn đường vắng. Sau cú va chạm sấm sét, nhìn cô gái nằm bất động trong vũng máu, vì quá hoảng sợ và ích kỷ, tôi đã đạp ga bỏ chạy, bỏ mặc nạn nhân giữa đêm tối cô độc. Vụ tai nạn đó đã được gia đình tôi dùng tiền tài và quyền lực để bít kín, chôn vùi nó vào dĩ vãng như chưa từng tồn tại.

Mười năm qua, tôi luôn bị ám ảnh bởi chiếc lắc chân cỏ ba lá rơi lại hiện trường mà tôi đã nhặt được, nhưng rồi cũng cố quên đi để sống tiếp. Tôi đâu ngờ được rằng, quả báo lại đến theo cách tàn nhẫn thế này. Cô gái tội nghiệp năm xưa bị tôi cướp đi đôi chân, cướp đi cả tương lai, giờ lại chính là người vợ mà tôi thề non hẹn biển.

Linh nhìn tôi, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Cô ấy lấy từ dưới gối ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là chiếc lắc chân thứ hai — chiếc còn lại trong cặp lắc đôi mà năm đó tôi đã tặng cho mối tình đầu thời học sinh của mình, thứ mà cô ấy đã nhặt được tại hiện trường khi tôi tháo chạy.

Linh nghẹn ngào, giọng nói chứa chan cả sự uất hận lẫn đau đớn:

“Anh nhận ra rồi đúng không? Mười năm qua, tôi đã phải trải qua hàng chục ca phẫu thuật, sống không bằng chết để giữ lại mạng sống này. Tôi tiếp cận anh, đồng ý cưới anh… tôi đã nghĩ mình sẽ trả thù, sẽ bắt anh phải trả giá cho những gì anh đã gây ra.”

Đôi chân tôi hoàn toàn mềm nhũn. Toàn thân run rẩy, tôi quỳ sụp xuống trước mặt Linh, đầu gối đập mạnh xuống sàn nhà lạnh ngắt. Sự kiêu hãnh của một chú rể trong ngày cưới hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng và sự cắn rứt lương tâm bấy lâu nay vỡ òa.

“Anh xin lỗi… Linh ơi, anh xin lỗi…” — Tôi ôm lấy mặt, khóc nấc lên như một đứa trẻ, liên tục dập đầu xuống đất. “Anh là một kẻ khốn nạn, một con quỷ ích kỷ. Chính anh đã hủy hoại đời em. Em muốn báo cảnh sát, muốn anh đi tù hay muốn mạng của anh, anh cũng không oán thán… Xin em…”

Linh nhìn tôi quỳ dưới chân mình, bàn tay cô ấy run lên bần bật, cầm chiếc lắc bạc siết chặt đến mức lòng bàn tay ứa máu. Nhưng thay vì một sự trả thù tàn khốc, cô ấy lại từ từ buông tay, để chiếc lắc rơi xuống sàn, phát ra tiếng động vang vọng trong đêm tĩnh lặng.

“Nếu tôi muốn anh đi tù, tôi đã gửi bằng chứng cho cảnh sát từ lâu chứ không phải đứng đây làm vợ anh.” — Linh khóc nghẹn. “Suốt mấy tháng yêu nhau, tôi đã cố tìm kiếm sự tàn ác ở anh để có lý do hận anh thấu xương. Nhưng anh lại đối xử với tôi tốt quá, dịu dàng quá… Chính sự tử tế hiện tại của anh lại là hình phạt tàn nhẫn nhất đối với tôi. Tôi không biết phải hận anh tiếp tục, hay phải chấp nhận người chồng này đây?”

Đêm tân hôn của chúng tôi kết thúc không có mật ngọt, chỉ có tiếng khóc nghẹn ngào của hai kẻ bị trói buộc bởi định mệnh và nợ nghiệp. Tôi biết, chuỗi ngày sắp tới sẽ là một hành trình dài dặc và đau đớn. Nhưng tôi nguyện dùng cả phần đời còn lại, dùng tất cả tình yêu và sự sám hối của mình để làm đôi chân cho Linh, để bù đắp lại tội lỗi tày trời mà tôi đã gây ra năm 18 tuổi.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *