Thay mẹ làm lao công, tôi vô tình gặp người đàn ông ở tầng 16 – vị sếp nổi tiếng khó gần, bị đồn là “bientha/i” khiến ai cũng né tránh. Tôi cũng định lặng lẽ rời đi, cho đến khi anh nhìn thẳng vào tôi và mỉm cười: “Sáu năm rồi nhỉ…” Chỉ một câu nói ấy đã khiến tôi sững sờ, bởi đó là bí mật tôi tưởng sẽ mang theo suốt đời…

Tôi là một cô gái trẻ, sống bằng nghề thiết kế tự do – một công việc tuy mang lại sự linh hoạt, nhưng cũng đầy bất ổn. Không ít lần tôi phải chạy vạy từng đồng, đối mặt với cảm giác không biết tháng sau có tiền ăn hay không. Trong cái guồng quay chật vật ấy, tôi vẫn luôn cố gắng đỡ đần mẹ – một cô lao công làm việc tại một tòa nhà văn phòng lớn, nơi mà danh tiếng của nó chỉ đẹp trên bề mặt, còn đằng sau là những lời đồn râm ran đầy mùi nguy hiểm.

Mẹ tôi – người phụ nữ nhỏ bé, lam lũ và kiên cường – đã gắn bó với công việc dọn dẹp ấy gần chục năm. Nhưng tuổi tác và bệnh tật khiến bà bắt đầu mệt mỏi. Tôi không nỡ để mẹ tiếp tục vác cây chổi, kéo xe rác dưới những ánh mắt hờ hững của dân văn phòng. Thế nên, những hôm mẹ mệt, tôi lại thay bà – trong bộ đồng phục lao công rộng thùng thình, đeo khẩu trang kín mít, cúi đầu bước qua những hành lang lạnh lẽo của tòa nhà tầng tầng lớp lớp.

Tôi sợ nhất là tầng 16.

Không phải vì độ cao, mà vì… vị sếp tầng ấy. Một người đàn ông mà tôi chưa từng gặp, nhưng những gì tôi “biết” về anh ta đã đủ khiến tôi dựng tóc gáy.

Người ta nói anh ta khó tính, độc đoán, có ánh mắt lạnh lùng như dao cắt. Có người thì thì thầm rằng anh ta “có vấn đề” – gạ gẫm nhân viên nam, ánh mắt soi mói kỳ quặc, sống khép kín, ít nói nhưng luôn khiến người khác không thoải mái. Những lời đồn như đổ thêm dầu vào nỗi bất an trong tôi. Tôi tưởng tượng anh ta là một kẻ hai mặt, gương mặt đẹp nhưng tâm hồn mục rữa. Vậy nên, mỗi lần đẩy xe chổi lên tầng 16, tim tôi như bị bóp nghẹt, chân tay run rẩy, chỉ mong xong việc thật nhanh để chuồn đi ngay.

Mẹ tôi lại nghĩ khác. Bà thường kể rằng chính “anh sếp” tầng 16 ấy đã từng cứu bà khi bà bất ngờ ngất xỉu vì tụt huyết áp. “Anh ấy đỡ mẹ dậy, pha nước đường cho mẹ uống, rồi tự lái xe chở mẹ về tận nhà. Có ai làm sếp mà tốt bụng đến vậy không con?” – mẹ kể bằng ánh mắt lấp lánh.

Tôi chỉ cười nhạt. Trong đầu tôi, điều đó có thể chỉ là diễn kịch. Biết đâu anh ta làm vậy để tỏ ra tử tế, rồi che giấu bản chất thật. Tôi không tin – không tin vào bất kỳ “người tốt nào” xuất hiện giữa những lời đồn tiêu cực và bầu không khí độc hại của giới văn phòng.

Rồi hôm đó xảy ra.

Tôi lại thay mẹ lên tầng 16. Lặng lẽ quét hành lang, lau kính, nhặt giấy rơi, lòng vẫn thấp thỏm như mọi khi. Tôi đã quen với việc tránh ánh nhìn của mọi người, nhất là nếu thấy bóng dáng đàn ông mặc sơ mi từ xa. Tôi cúi đầu, đeo khẩu trang kín mít, giả vờ như tàng hình.

Thế nhưng lần này, cánh cửa căn phòng lớn cuối hành lang bất ngờ mở ra.

Người đàn ông bước ra, cao lớn, chỉn chu, lịch lãm… và ánh mắt anh ta chạm vào tôi. Ánh mắt ấy không sắc lạnh như tôi tưởng – mà ngược lại, ấm áp, tĩnh lặng. Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười không quá rõ ràng, nhưng đủ khiến tôi… rợn người.

Tôi cúi đầu ngay lập tức, định lách qua để thoát đi thì giọng anh ta vang lên, nhẹ như một tiếng gió nhưng đọng lại như một cái bẫy:

– “Sáu năm rồi nhỉ…”

Tôi đứng khựng lại.

Tay cứng đờ.

Trái tim đập loạn.

“Sáu năm”?

Anh ta… quen tôi sao?

Tôi không dám ngẩng mặt. Hàng loạt suy nghĩ lao qua đầu tôi như một trận cuồng phong: Anh ta biết tôi là ai? Biết tôi không phải mẹ? Biết từ khi nào?

Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết '一日品小 GIÁM GIÁMĐỐC ĐỐC Cô Côơi! ơi!'

Và… “sáu năm” đó, là từ đâu ra?

Tôi ch/ết l/ặng. Bỗng nhiên, mọi thứ tôi từng tin – từng sợ hãi, từng dè chừng – như sụp đổ ngay dưới chân mình….

Mọi thứ tôi từng tin – từng sợ hãi, từng dè chừng – như sụp đổ ngay dưới chân mình…

Tôi run rẩy ngẩng đầu lên, qua lớp khẩu trang dày, tôi bắt gặp ánh mắt của người đàn ông ấy. Không có một chút gì là sự biến thái hay soi mói như những lời đồn thổi ác ý của thiên hạ. Trong mắt anh lúc này chỉ có một sự hoài niệm sâu thẳm xen lẫn chút nhẹ nhõm.

Anh bước lại gần tôi một bước, khoảng cách đủ để tôi nhìn rõ vết sẹo mờ hình chữ L ngay sát xương quai hàm của anh. Đầu óc tôi như nổ tung. Ký ức kinh hoàng của sáu năm trước – thứ bí mật mà tôi đã cố chôn giấu, cố quên đi để sống tiếp – bất ngờ ùa về vẹn nguyên như mới ngày hôm qua.

Sáu năm trước, khi còn là một cô sinh viên năm nhất ngây thơ, tôi từng đi làm thêm ở một quán bar để kiếm tiền trang trải học phí. Đêm muộn hôm ấy, khi đang dọn dẹp ở lối thoát hiểm, tôi vô tình chứng kiến một gã đàn ông sặc mùi rượu đang điên cuồng bóp cổ một chàng trai trẻ gầy gò, máu chảy đầm đìa trên mặt. Chàng trai đó chính là anh.

Trong cơn hoảng loạn, không kịp suy nghĩ nhiều, tôi đã vớ lấy thanh sắt gần đó lao vào đập mạnh vào lưng gã say rượu, rồi kéo anh chạy thục mạng ra đường lớn, vẫy một chiếc taxi đưa anh đến bệnh viện. Trên xe, anh lịm đi, tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo khoác của tôi, trên mặt là vết cắt dài còn rỉ máu. Sau khi lo thủ tục nhập viện cho anh xong, vì quá sợ hãi bị liên lụy và trả thù, tôi đã lặng lẽ rời đi, không để lại danh tính, bỏ lại cả chiếc áo khoác nhuốm máu của mình.

Gã đàn ông bóp cổ anh năm đó chính là một tên biến thái thực sự, kẻ đã bị anh vạch trần hành vi quấy rối nhân viên trong công ty cũ. Và những lời đồn ác ý về anh ở tòa nhà này hôm nay, hóa ra cũng từ chính miệng những kẻ ghen ghét, thêu dệt nên để bôi nhọ anh.

Giọng anh cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi, trầm ấm và chân thành: – Chiếc áo khoác denim năm đó em bỏ lại bệnh viện, tôi vẫn giữ. Sáu năm qua, tôi chưa từng ngừng tìm kiếm ân nhân đã cứu mạng mình.

Tôi từ từ kéo chiếc khẩu trang xuống, môi run run: – Anh… anh nhận ra tôi sao? Hôm nay tôi ăn mặc thế này, lại còn che kín mặt…

Anh khẽ bật cười, một nụ cười nhẹ nhõm đến lạ kỳ: – Tôi không nhận ra gương mặt em ngay lập tức, nhưng tôi nhận ra vết bớt hình ngôi sao nhỏ ở ngay cổ tay em khi em cầm cây lau nhà. Và quan trọng hơn, đôi mắt của em… đôi mắt hoảng sợ nhưng đầy dũng cảm năm đó, làm sao tôi quên được. Thực ra, tôi đã nghi ngờ từ lâu khi thấy mẹ em có một cô con gái làm thiết kế tự do. Đó là lý do vì sao tôi luôn âm thầm quan tâm và giúp đỡ bác ấy suốt thời gian qua.

Tôi đứng chết lặng, nước mắt không biết từ lúc nào đã trào ra. Hóa ra, vị sếp “khó gần”, “đáng sợ” trong lời đồn đại của mọi người lại là người đàn ông đã mang lòng biết ơn tôi suốt sáu năm qua. Hóa ra, sự tử tế của anh dành cho mẹ tôi không phải là diễn kịch, mà là cách anh âm thầm bảo vệ gia đình của người đã cứu mạng mình.

Anh tiến lại gần, trân trọng chìa tay ra trước mặt tôi: – Công ty của tôi đang thành lập một phòng ban sáng tạo mới và rất cần một trưởng nhóm thiết kế có năng lực, có một trái tim dũng cảm. Em có sẵn sàng thôi chạy vạy từng bữa, thôi làm freelancer bấp bênh để về đồng hành cùng tôi không?

Tôi nhìn bàn tay anh, rồi nhìn xuống bộ đồng phục lao công rộng thùng thình mình đang mặc. Cuộc đời thật kỳ diệu, khi tôi tưởng mình đang ở dưới đáy của sự chật vật, mệt mỏi, thì lòng tốt từ quá khứ lại quay về, mở ra một cánh cửa rực rỡ ánh sáng.

Tôi mỉm cười, lau đi giọt nước mắt lăn trên má, tự tin đặt bàn tay mình vào tay anh: – Sáu năm rồi… Chào anh, tôi sẵn sàng!

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *