Mẹ chồng tôi chẳng giữ lại nổi một đồng trong khoản **500 triệu tiền hưu*, mà mang toàn bộ đưa cho anh trai chồng. Tuấn – chồng tôi – tức đến run người, vừa biết chuyện đã chộp chìa khóa xe, nhất quyết lao về quê hỏi cho ra lẽ. Nhưng tôi chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh, khẽ lắc đầu.

Đêm ba mươi Tết.

Đúng khoảnh khắc giao thừa, điện thoại mẹ chồng gọi tới.

Giọng bà đều đều như thể chẳng có chuyện gì xảy ra:

– Tiền làm cỗ tất niên năm nay hết **6 triệu 666 nghìn**, hai đứa chuyển khoản cho mẹ nhé.

Tôi khẽ nhếch môi.

– Năm nay vợ chồng con không về nữa đâu mẹ.

Đầu dây bên kia bỗng im bặt vài giây.

Tôi nói tiếp, giọng vẫn bình thản:

– Khoản tiền đó, mẹ nhờ anh chị cả lo giúp nhé. Dù sao… anh chị cũng vừa nhận toàn bộ tiền dưỡng già của mẹ rồi mà.

Không gian trong phòng chìm vào tĩnh lặng.

Chiếc đồng hồ treo tường vẫn đều đặn tích tắc, nhưng mỗi nhịp kim rơi xuống lại như gõ thẳng vào lồng ngực.

“Bốp!”

Tuấn ném mạnh chiếc điện thoại xuống ghế sofa. Màn hình nứt toác, còn đôi mắt anh đỏ ngầu vì uất ức.

– Em không thấy tức à? Đó là **500 triệu**, là tiền dưỡng già của mẹ! Mẹ cho anh cả sạch sẽ, chẳng chừa lại một đồng!

Tôi vẫn cúi đầu ghi nốt dòng cuối cùng trong cuốn sổ chi tiêu, động tác chậm rãi như chưa hề nghe thấy.

– Em tức để làm gì? – Tôi ngẩng lên. – Tiền là của mẹ. Mẹ muốn cho ai là quyền của mẹ.

– Quyền gì chứ!

Tuấn bật dậy.

– Năm năm nay mẹ sống với mình. Ăn ở, thuốc men, bệnh tật đều do mình lo. Chính mẹ từng nói số tiền đó sẽ để đặt cọc mua căn hộ gần trường cho bé Na sau này. Vậy mà giờ quay sang đưa hết cho anh cả. Chị dâu vừa cầm tiền đã mua ngay chiếc SUV mới, còn khoe khắp Facebook!

Anh cầm chìa khóa xe, nghiến răng:

– Anh phải về hỏi cho rõ. Xem trong mắt mẹ còn có anh là con trai nữa không!

– Anh đứng lại.

Giọng tôi rất nhẹ.

Nhưng Tuấn lập tức khựng chân.

Tôi khép cuốn sổ, nhìn thẳng vào mắt anh.

– Anh về rồi có lấy lại được tiền không?

Anh im lặng.

– Không lấy lại được. Chỉ đổi lấy một trận cãi vã, mẹ khóc, họ hàng mắng anh bất hiếu. Cuối cùng anh vừa mang tiếng, vừa ôm cục tức, còn 500 triệu vẫn nằm nguyên trong tay người khác.

Tuấn siết chặt hai bàn tay, không nói nổi một lời.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Bởi anh hiểu… cảnh tượng ấy đã lặp đi lặp lại suốt hơn mười năm.

Một lúc lâu sau, anh ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu.

– Vậy phải làm sao? Cứ coi như chưa có chuyện gì sao? Còn tương lai của bé Na thì sao?

Tôi đẩy cuốn sổ sang trước mặt anh.

Từng trang giấy kín đặc những con số.

– Mẹ ở với mình năm năm. Tiền ăn uống, sinh hoạt mỗi tháng hơn 3 triệu. Thuốc huyết áp toàn thuốc ngoại, gần 1 triệu rưỡi mỗi tháng. Năm ngoái mẹ gãy chân, viện phí hơn 40 triệu, mình thanh toán toàn bộ.

Tôi chỉ vào từng dòng.

– Những khoản này… vợ chồng mình đã từng mở miệng đòi mẹ trả một đồng nào chưa?

Tuấn cúi đầu.

Không.

Chưa từng.

– Mình không đòi, vì anh là con, em là con dâu. Chăm sóc mẹ là điều nên làm. Nhưng… điều đó không có nghĩa mẹ không biết mình đã nhận bao nhiêu từ vợ chồng mình.

Tôi mở Facebook của chị dâu.

Trên màn hình là chiếc SUV trắng bóng đậu ngay trước cổng. Chị đứng tựa cửa xe, cười rạng rỡ.

Dòng trạng thái nổi bật:

*”Năm mới, xe mới. Cảm ơn mẹ chồng đã luôn thương con.”*

Tôi xoay điện thoại về phía Tuấn.

– Khi mẹ trao toàn bộ tiền dưỡng già cho anh chị, mẹ cũng đã tự lựa chọn rồi.

Tuấn ngẩng lên, giọng khàn đặc:

– Ý em là…

Tôi khẽ mỉm cười.

– Mẹ đã chọn người sẽ chăm sóc mình lúc tuổi già. Vậy thì từ hôm nay… mình chỉ cần tôn trọng lựa chọn của mẹ….

…Tôi kéo chiếc vali lớn đã chuẩn bị sẵn từ trong phòng ngủ ra đặt giữa phòng khách. Tuấn nhìn chiếc vali, rồi nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự bàng hoàng xen lẫn thấu hiểu. Anh không cản tôi, bởi chính anh cũng biết, giới hạn của sự chịu đựng đã chạm mốc.

– “Sáng mùng Một, mình sẽ đưa bé Na sang chúc Tết ông bà ngoại, rồi đi du lịch Phú Quốc như kế hoạch cũ mà anh từng hủy để ở nhà lo Tết,” tôi bình thản nói. “Còn căn phòng của mẹ, em đã dọn dẹp sạch sẽ, gấp gọn chăn màn rồi.”

Tuấn im lặng hồi lâu, rồi anh chầm chậm gật đầu. Sự uất ức trong mắt anh dần thay thế bằng một quyết tâm lạnh lùng. Anh hiểu, lòng hiếu thảo nếu trao đi vô điều kiện cho một người không biết trân trọng, thì chỉ biến thành sự ngu muội.

Sáng mùng Hai Tết.

Khi chuyến bay của gia đình tôi vừa hạ cánh xuống đảo ngọc, điện thoại của Tuấn đổ chuông liên hồi. Là số của anh cả, rồi đến số của chị dâu, và cuối cùng là số của mẹ chồng. Tuấn bật loa ngoài.

Giọng mẹ chồng từ đầu dây bên kia không còn vẻ đều đều, ban ơn như đêm ba mươi nữa, mà đã lạc đi vì hoảng hốt và run rẩy: – “Tuấn à! Sao các con bảo không về ăn Tết mà đi biệt tăm thế? Mẹ bắt xe khách lên thành phố từ chiều mùng Một, mà lên đến nơi nhà khóa cửa, gọi đứa nào cũng không được! Mẹ đang phải ngồi ở quán trà đá đầu ngõ đợi từ sáng đến giờ, lạnh và mệt lả ra rồi đây này!”

Tuấn nhìn tôi, tôi chỉ im lặng uống một ngụm nước dừa, mỉm cười nhìn ra bãi biển đầy nắng. Tuấn hít một hơi thật sâu, giọng anh lạnh tanh, rành rọt từng chữ: – “Mẹ lên đấy làm gì ạ? Nhà con khóa cửa đi du lịch nửa tháng nữa mới về.”

– “Cái gì? Đi du lịch? Thế mẹ ở đâu? Sao các con đi mà không bảo mẹ một tiếng để mẹ chuẩn bị?” – Mẹ chồng gào lên trong máy. – “Thế còn thuốc huyết áp của mẹ? Mẹ quên không mang theo rồi, hiệu thuốc dưới quê đóng cửa, tiền trong túi mẹ cũng hết…”

Tuấn ngắt lời bà, sự kiên nhẫn cuối cùng cũng biến mất: – “Mẹ ơi, năm năm qua con lo cho mẹ từ miếng ăn, giấc ngủ đến viên thuốc ngoại. Con cứ nghĩ mẹ thương vợ chồng con vất vất vả lo tương lai cho bé Na, nên con không tiếc mẹ thứ gì. Nhưng đến khi có 500 triệu tiền hưu, mẹ lại âm thầm giấu vợ chồng con mang cho anh cả mua xe SUV gầm cao máy thoáng. Chị dâu khoe xe mới khắp mạng xã hội, mẹ cũng mát mặt với họ hàng dưới quê rồi đúng không ạ?”

Đầu dây bên kia bỗng im bặt, chỉ còn tiếng thở dốc nghẹn ứ của mẹ chồng.

Tuấn nói tiếp, nước mắt anh khẽ rơi nhưng giọng điệu lại vô cùng dứt khoát: – “Mẹ đã chọn trao tài sản và lòng tin cho anh cả, nghĩa là mẹ đã chọn anh chị là người phụng dưỡng mẹ lúc xế chiều. Vợ chồng con tôn trọng quyết định đó của mẹ. Từ nay về sau, con chỉ làm tròn bổn phận của một người con trai: giỗ chạp con về, lễ Tết con biếu vài triệu. Còn chuyện ăn ở, đau ốm, thuốc men hằng ngày, mẹ cứ bảo anh cả đánh chiếc xe 5 chỗ mới tinh kia chở mẹ đi viện nhé. Tiền dưỡng già mẹ cho anh chị, thì trách nhiệm thuộc về anh chị.”

– “Tuấn… con nói thế mà nghe được à? Anh cả con khó khăn…” – Mẹ chồng lắp bắp định chống chế.

– “Anh cả khó khăn mà mua được xe nửa tỷ, còn vợ chồng con thức khuya dậy sớm tích cóp từng đồng mua nhà gần trường cho con thì mẹ coi là giàu có đúng không?” – Tuấn cười cay đắng. – “Thôi mẹ ạ, con đang chuẩn bị lên tàu ra đảo, sóng yếu con xin phép cúp máy. Mẹ gọi anh cả lên đón mẹ về quê đi, hoặc bảo anh chị thuê khách sạn cho mẹ ở tạm. Cửa nhà con, con thay khóa điện tử từ xa rồi, mẹ không vào được đâu.”

“Tút… tút… tút…”

Tiếng ngắt máy vang lên dứt khoát. Tuấn tắt nguồn điện thoại, ném nó vào ba lô rồi quay sang ôm chặt lấy tôi và bé Na. Một cái Tết không có tiếng cãi vã, không có sự ấm ức, chỉ có gió biển rì rào và sự tự do đích thực.

Chúng tôi không ác, cũng không bất hiếu. Chúng tôi chỉ trả lại quyền lựa chọn và trách nhiệm cho đúng người. Từ nay về sau, chiếc SUV của anh chị cả sẽ phải chở cả gánh nặng tuổi già của mẹ, còn vợ chồng tôi, cuối cùng đã có thể sống cuộc đời của riêng mình.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *