Nam ngồi đáy ghế, tay nắm chặt tay Mai mà không cảm giác ấm. Tim anh đập loạn nhịp, hơi thở ngắn lại.
“Mai…” anh khẽ thở, giọng rung lên.
Mai cúi đầu, môi môi chập chờn, không dám nhìn thẳng vào mắt Nam.
— Anh… không phải chỉ đi kiểm tra sức khỏe. — Giọng cô rên rỉ, âm thanh như vang trong không gian lạnh lẽo của hành lang.
Nam thở dài, mắt dán chặt vào chiếc áo bệnh nhân xanh nhạt của cô, rồi dội ánh mắt lên tay truyền đang rủ rũ.
— Bạn không muốn nói à? — Anh hỏi, giọng hạ thấp, như sợ làm cô sợ hơn.
Mai lặng im một lát, rồi môi cô rụt lại, tiếng thở dài nặng nề.
— Từ ba năm trước… mình… mình bị… — Cô dừng lại, mắt rưng rưng nhưng không cho Nam thấy.
— Bệnh… ung thư… — Mai thì thầm, như muốn nén nết một cơn bão cả đời.
Nam cúi người về phía cô, tay vẫn giữ chặt, nhưng cử chỉ lộ ra sự ngỡ ngàng và sợ hãi.
— Nguyên nhân sao? — Anh hỏi, tiếng nói như đang cố gắng không để bị gãy.
Mai chỉ lặng, đầu gối run rẩy, ánh mắt lặng lẽ dõi theo chiếc bóng quang sáng của đèn hành lang.
— Đã… đã khám phá… khi chưa có tử cung… bệnh đã lan truyền… Tôi… tôi phải truyền dịch mỗi ngày. — Cô chui nhẹ, tiếng thở gấp gáp.
Nam ngồi im lặng, không thở, không nói, chỉ cảm nhận hơi lạnh của tay Mai, của giọt truyền lặng lẽ chảy trên bàn.
— Em không cần che giấu anh nữa… — Anh thốt lên, tiếng nói khàn khàn.
Mai không trả lời, mắt cô lặng lẽ tràn ngập nỗi đau, nhưng trên môi vẫn giữ một vẻ lạnh lùng, không cho phép Nam cảm nhận được sự thương hại.
— Anh… anh muốn… — Mai cắt lời, giọng nhỏ hơn tiếng vỗ nhịp tim. — Anh không cần… thương hại tụi mình. Không… không phải vì mình… mà vì… anh.
Nam mắt chớp chớp, máu trong máu xuất hiện một giọt ngắn, tim như muốn lột ra khỏi lồng ngực.
— Tại sao… tại sao em không nói sớm hơn? — Anh hỏi, âm thanh nghẹt ngào trong lồng ngực.
Mai nhìn xuống, mắt không còn rỗng.
— Khi… Khi mình… chia tay… Em sợ… sợ anh… sợ anh sẽ… bỏ tôi lại… không còn… người bên cạnh. — Cô lặng lại, tiếng thở hàn gấp.
Nam cúi đầu, mắt rưng rưng, người đàn ông dường như mất hết sức mạnh.
— Mai… anh… — Anh không dám hoàn thành câu, tim như muốn thắt lại.
Mai nhắm mắt, chân tay run rẩy, nhưng vẫn giữ một biểu hiện chịu đựng, lạnh lùng như muốn bảo vệ chính mình khỏi mọi cảm xúc.
— Đừng… đừng lo… — Cô thở nhẹ, ngón tay chạm vào túi truyền, một giọt dịch ngọt lan tỏa. — Em sẽ… chịu đựng được…
Nam nhìn cô, đôi mắt lấp lánh nước mắt chưa rơi, nhưng vẫn không thể thốt lên lời an ủi.
— Nếu… nếu có gì mình… có thể giúp… — Anh lặng, với âm thanh hơi khàn của một trái tim vỡ vụn.
Mai không trả lời, chỉ ngồi im lặng, tay vẫn nắm chặt túi truyền, hơi thở cô thở phẳng, lạnh lẽo như nhắc nhở rằng cô đã chọn con đường cô phải đi một mình.
Cảnh quay chậm lại, ánh sáng hành lang chiếu dọc dài, bóng dáng của Nam và Mai hiện ra trong một khoảnh khắc tĩnh lặng, đầy nỗi sợ, những lời chưa kịp thốt và những bí mật đã hé lộ.
Nam kéo chiếc tờ giấy cũ ra khỏi túi truyền, tay hơi răng rắc.
“Cho anh xem… ít nhất… anh cần biết,” anh gượng gộp, giọng nghẹn ngào.
Mai ngước mắt, mồ hôi nhòe trên trán, rồi đưa tờ giấy cho anh.
**Mai:** “Đây là hồ sơ khám bệnh. Từ khi mình… bắt đầu điều trị.”
Nam cầm tờ giấy, ngón tay chạm vào những ký tự in.
**Nam (đọc thầm):** “Bệnh lý: Ung thư tế bào …”
Ánh sáng đèn hành lang phản chiếu lên mắt Nam, làm anh chợt lắc đầu.
**Nam:** “Có phải… là… ung thư?”
**Mai (khẽ rơi nước mắt):** “Tôi… đã phát hiện ba năm rồi. Nhưng… tôi không muốn làm phiền anh.”
Nam lướt mắt qua bảng kết quả: khối u đã lan tới gan, phổi; các lần nhập viện được liệt kê.
**Nam (giọng ngắt quãng):** “Nhiều lần nhập viện…? Mai, sao em không nói cho anh từ đầu?”
**Mai:** “Tôi sợ… sợ anh sẽ bỏ tôi. Khi chúng ta chia tay, tôi nghĩ anh sẽ quên hết… mọi chuyện.”
Nam nắm chặt tờ giấy, máu chảy dọc theo các dòng cắt.
**Nam (cằn nhằn):** “Anh… đã bỏ qua em lâu năm, mà giờ… lại để em chịu đựng một mình.”
Mai cúi đầu, tiếng thở dốc dồn lại trong lồng ngực.
**Mai:** “Tôi đã cố… giấu… để không làm anh lo lắng.”
Nam nhìn quanh hành lang trống, tiếng máy bơm truyền tiếng vang lặng lẽ.
**Nam (nói thầm):** “Nếu anh biết sớm hơn, có thể đã…”.
Cả hai im lặng, chỉ có tiếng đập mạnh của tim Nam vang lên trong không gian lạnh lẽo.
**Nam (giọng nghẹn ngào):** “Em… em có muốn… tôi giúp gì không?”
Mai không trả lời, chỉ đưa tay chạm vào túi truyền, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa.
**Nam:** “Đừng… đừng chịu đựng một mình nữa.”
Tiếng truyền dịch chảy rít rít, như nhịp tim đồng điệu của một quyết định chợt nảy sinh trong đầu Nam.
**Nam (nói nhanh, quyết liệt):** “Anh sẽ đi cùng em. Gặp bác sĩ, tìm cách điều trị… không để em tiếp tục chịu đau một mình.”
Mai nhìn lên, đôi mắt rưng rưng, nhưng vẫn giữ vẻ kiên quyết.
**Mai:** “Cảm ơn… anh.”
Nam đặt tờ giấy lên bàn, ánh sáng chiếu rọi lên những con số đỏ thẫm, như lời nhắc nhở không cho phép họ quay trở lại quá khứ.
Hành lang bỗng yên tĩnh, chỉ còn tiếng máy móc và hơi thở nghẹt ngào của hai con người đang quyết định lại số phận.
Nam nắm chặt tay Mai, ánh sáng từ đèn hành lang rọi vào khuôn mặt cô như vừa thắp lên một ngọn lửa yếu ớt.
“Mai, sao em không bảo cho anh… cho gia đình chồng cũ biết gì hết?” Nam hỏi, giọng chậm lại, nặng nề như gánh nặng đã đè lên ngực bao năm.
Mai hít một hơi dài, mắt rít lên như đang nép trong một góc sâu thẳm của ký ức.
**Mai:** “Khi chúng ta quyết định chia tay, tôi đã quyết định cắt đứt mọi liên hệ. Không muốn anh… vì thương hại mà quay lại.”
Nam nheo mắt, tim ngất ngùng, cảm giác xấu hổ dâng lên như lở đất vụn.
“Thương hại? Em… em nghĩ anh sẽ…?” anh dừng lại, tiếng thở hắc hối vang lên trong hành lang vắng.
**Mai (bình thản):** “Nếu anh biết, có lẽ anh sẽ không bao giờ cho tôi cơ hội nghỉ ngơi, lại phải gánh thêm gánh nặng của tôi. Tôi muốn anh sống thoải mái, không bị gánh nặng này làm cứi.”
Nam im lặng một khoảnh khắc, ký ức của những đêm cô đơn, những lần anh trốn tránh lời hứa hôn thề lóe lên.
“Này… anh đã bỏ qua em bao lâu rồi, rồi giờ này mới muốn biết?” anh vỗ nhẹ vào tay Mai, giọng ngắt quãng, chẳng thể che giấu nỗi đau trong lồng ngực.
**Mai:** “Tôi không muốn anh phải chịu khổ. Đó là lý do duy nhất.”
Nam rụt lại mũi khoan, mắt tròn đỏ vì lẫn lộn giữa giận dữ và hối hận.
“Nếu anh biết sớm hơn, có lẽ chúng ta đã… có thể chữa được gì đó.” anh nhổ ra, tiếng vang vang dội trong không gian lạnh lẽo.
Mai nhìn lên, đôi mắt dẫu rưng rưng nhưng vẫn kiên quyết.
**Mai:** “Có khi nào, lời nói lại là gánh nặng lớn hơn bệnh tật.”
Nam cúi đầu, tận hưởng cảm giác sụt xuống của niềm tự ái, bao vây mình trong một vòng tròn im lặng.
— Trong đầu Nam, suy nghĩ vụn vặt chợt hiện ra: *“Đúng, tôi đã trốn tránh. Giờ thì phải đón nhận hậu quả.”*
Mai kéo mình lên ghế, đặt tay lên vai Nam như muốn truyền cảm giác an ủi cuối cùng.
**Mai:** “Giờ đây, anh đã ở đây rồi. Hãy để tôi không còn phải chịu cô độc nữa.”
Nam thở dài, mắt rưng rưng, nhưng lời đáp lại lại chững lại, như sợ làm hỏng bố cục im lặng đang dần tan rã.
“Em… mình sẽ cùng nhau đối mặt với mọi điều còn lại,” anh nói, giọng ngập tràn nỗ lực giữ lại chút kiên cường.
Mai gật đầu, ánh mắt lấp lánh quyết tâm, và hai người, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như đã nối lại những sợi dây đã bị cắt hở từ lâu.
Bác sĩ đi ngang, áo choàng trắng lấp lánh dưới ánh neon, dừng lại khi thấy Nam đang cầm một tập hồ sơ.
“Anh… anh là người nhà của bệnh nhân Mai phải không?” ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự thẩm tra.
Nam ngỡ ngàng, tay rung nhẹ, hồ sơ rơi lệch một góc. “Vâng… tôi là Nam, chồng cũ của Mai.”
Bác sĩ kéo lại ghế, đặt tay lên bàn, rồi nghiêng đầu nhìn nghiêm nghị. “Mai đã ở đây ba ngày liền, nhưng hồ sơ cho biết cô đã trì hoãn việc khám và điều trị từ đầu. Các chỉ số sinh học đã vượt qua mức nguy hiểm từ tuần trước, mà cô vẫn không nhắc đến bất kỳ triệu chứng nào.”
Nam khẽ mở miệng, tim đập nhanh. “Cô ấy… cô ấy không muốn…?”
Bác sĩ nghiêm thở, mắt không nhắm lại. “Cô ấy đã tự ngừa thuốc, không thực hiện các xét nghiệm cần thiết, thậm chí còn bỏ qua các dấu hiệu bảo hiểm sinh mạng. Khi tôi hỏi, cô ấy chỉ nói ‘đủ rồi, không cần can thiệp’.”
Nam cảm giác như bầu trời xê dịch, máu chảy nhanh trong tai. “Mai… sao cô lại làm vậy?!”
Mai, đang ngồi góc giường, đầu cúi xuống, mắt dán vào tấm gối. Khi nghe tên mình, cô nhấc đầu, ánh mắt ngả lạnh, môi khép chặt. “Tôi không muốn làm phiền anh… hay bất kỳ ai.”
Bác sĩ đứng thẳng, giọng không còn mềm mại. “Anh Nam, cô ấy đã tự quyết định không điều trị, dù bệnh đã tiến triển tới giai đoạn không thể đảo ngược. Điều này không chỉ gây nguy hiểm cho bản thân cô, mà còn ảnh hưởng tới người thân, người đã lo lắng suốt thời gian qua.”
Nam lưng nghiêng, tay nắm chặt hồ sơ, giọng gắt gỏng: “Em… em không hiểu gì hết! Sao em lại để mình chết như vậy?”
Mai rời mắt khỏi gối, nhìn thẳng vào Nam, giọng cứng cỏi: “Nếu anh biết sớm, có lẽ anh sẽ không bao giờ cho tôi cơ hội nghỉ ngơi. Tôi muốn anh không phải mang gánh nặng này, để anh sống thoải mái.”
Bác sĩ ngắt lời, thái độ kiên quyết: “Đang có thể cứu chữa nếu áp dụng phẫu thuật ngay bây giờ, nhưng phải có quyết định đồng ý của bệnh nhân hoặc người giám hộ hợp pháp. Từ những gì tôi thấy, Mai đã bỏ qua các lời khuyên y tế nhiều lần, và hiện đang ở mức độ nguy hiểm tới mức có thể gây tử vong trong vòng vài giờ nếu không can thiệp.”
Nam lặng người, mắt chảy lệ. Trong lòng một tiếng la thầm: *“Cô thật độc ác, nhưng sao tôi lại vô cùng bất lực?”*
Bác sĩ nhìn hai người, tay chạm vào hồ sơ, nói nhẹ nhưng dứt khoát: “Nếu Mai không muốn điều trị, tôi sẽ ghi lại vào hồ sơ và thông báo cho cơ quan y tế. Nhưng tôi cũng sẽ ghi lại mọi chi tiết để có thể xem xét lại quyết định trong tương lai.”
Mai quay người, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt rơi lệ, rồi nhanh chóng xé rời ghế, để lại tấm hồ sơ trên bàn. Cô bước ra hành lang, tiếng giày êm ếp vang lên trong không gian lạnh lẽo.
Nam còn lại, bao quanh bởi tiếng thở dốc của máy truyền dịch, cảm giác lặng thinh bỗng tràn đầy ác cảm. Bác sĩ rời đi, để lại Nam một mình với câu hỏi không lời đáp: liệu tình yêu đã qua có thể cứu sống một người đang chết dần, hay sự thờ ơ đã trở thành câu trả lời cuối cùng?
Nam đứng im lặng, ánh đèn neon chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh, tay vẫn nắm chặt hồ sơ.
“Mai… bệnh này có liên quan tới… những lần sảy thai không?” anh hỏi, giọng rung lên như mùi thuốc mê trong không khí.
Mai không di chuyển, chỉ để mắt rời khỏi gối, nhìn thẳng vào một điểm vô định trên tường.
“Có.” cô trả lời, giọng khàn, như sợ lời nói sẽ làm rạn nứt bức tường lạnh lẽo này. “Sức khỏe của em đã suy sụp từ lâu, nhưng em luôn cố chịu đựng.”
Nam nín thở sâu, hình ảnh năm năm hôn nhân lướt qua – hai lần tử cung rỗng, những tiếng khóc lặng thầm trong đêm dài.
“Anh… anh không hề biết em đã chịu đựng bao nhiêu.” anh ngập ngừng, mắt nhấp nháy qua đèn phòng khám. “Anh chỉ thấy mình mệt mỏi, không hiểu được nỗi đau âm thầm của em.”
Mai lặng một giây, tay quay lại nắm chặt túi truyền dịch.
“Em đã không muốn làm cho anh lo lắng. Em nghĩ nếu cứ nói ra, anh sẽ… lại đẩy em vào một cuộc sống bận rộn hơn, không có chỗ cho em.”
Nam thở dài, cảm giác như bức tường tách rời giữa hai người càng dày hơn.
“Em có biết… sau khi anh đề nghị ly hôn, em đã không có ai bên cạnh. Em không có chỗ nào để gánh bỏ nỗi cô đơn.”
Mai rúng động, mắt ướt rồi khô nhanh.
“Anh chưa bao giờ thấy em… yếu đuối như thế. Em đã chôn giấu nỗi sợ, chôn giấu cả nỗi đau.”
Nam bước lại gần hơn, tiếng thở vang lên dưới tiếng máy thở.
“Tôi… tôi muốn biết, nếu chúng ta còn thời gian, có cách nào… có thể cứu em không?” anh hỏi, giọng nghẹn ngào.
Mai nhẹ gật đầu, ánh mắt đầy mơ hồ.
“Nếu em còn một chút sức sống, tôi sẽ muốn sống để… không phải để anh phải mang gánh nặng này nữa.”
Bác sĩ quay lại, giọng dứt khoát.
“Nếu muốn can thiệp phẫu thuật ngay bây giờ, chúng tôi cần đồng ý của bệnh nhân. Mai, bạn có muốn tiếp tục điều trị?”
Mai cúi đầu, môi khép chặt, rồi thở dài.
“Em đã quyết định… để mình chết trong yên lặng.”
Nam lắc đầu, nước mắt dội rơi trên mặt bàn.
“Không, Mai, em không thể… em đã cứu tôi bao nhiêu lần, giờ đến lượt tôi cứu em.”
Mai mở mắt, nhìn thẳng vào Nam, ánh mắt lấp lánh một tia hi vọng cuối cùng.
“Nếu anh… thực sự muốn, anh có thể… cho em một lần cuối cùng.”
Nam gồng người, tay còn bám chặt hồ sơ, nhưng ánh mắt lộ rõ quyết tâm.
“Em sẽ không chết một mình.”
Cảnh kết thúc bằng tiếng máy truyền dịch vang lên đều đặn, ánh sáng neon phản chiếu trên khuôn mặt Nam và Mai, khoảnh khắc họ đứng trước ngưỡng vực quyết định số phận.
Nam nhìn Mai, mắt bốc lên một giọt lệ duy nhất, tay vẫn nắm chặt hồ sơ như muốn kéo thời gian lại.
Mai hít một hơi sâu, giọng nghẹn ngào như gió lùa qua kẽ lá cũ.
“Anh biết không, trước khi anh đề nghị ly hôn, em đã định nói hết mọi chuyện cho anh nghe.” cô nói, mắt nhìn thẳng xuống bàn khám, ánh sáng đèn ốp le lói lên làn da nhợt nhạt.
“Nhưng ngay lúc ấy, anh đã tự mình buông tay.”
“Em không muốn anh phải sống với một gánh nặng.” Mai nhếch lên, tiếng thở dài bị giam lại trong lồng ngực.
Nam sững sờ, trái tim dừng nhịp trong một khoảnh khắc vô hình.
“Nào… Anh…?” anh lắp bắp, giọng rung rinh như dây đàn gãy.
Mai nhắm mắt, tay siết chặt túi truyền dịch, chân tay run rẩy. “Em sợ… sợ nếu em nói ra, anh sẽ… lại chạy trốn, để lại em trong bóng tối cô đơn.”
Nam ngã quỵ xuống ghế, đầu nghiêng về phía tường, âm thanh máy thở vang lên như tiếng tim đập chậm.
– “Mình đã để em rơi vào hố vực này, trong lúc em đang chạm tới ánh sáng cuối con đường.”
Trong đầu Nam, suy nghĩ vụn vỡ: *Cô đã chờ đợi, tôi đã bỏ rơi.*
Bác sĩ kéo vào, giọng lạnh lùng: “Chúng tôi sẽ chuẩn bị phẫu thuật ngay khi có quyết định.”
Mai rớt mắt, môi khẽ run, nhưng giọng vẫn kiên quyết: “Nếu anh thực sự muốn, anh có thể cho em một lần cuối cùng… để em không phải sống trong nỗi sợ hãi suốt đời.”
Nam đứng dậy, tay còn chạm vào bệnh sao, ánh mắt dày vò: “Em… em không phải gánh nặng. Em là người đã gánh chịu đủ rồi.”
Mai ngẩng lên, đôi mắt ướt sũng, một tia hi vọng yếu ớt lóe sáng trong bóng tối bệnh viện.
“Nếu anh… muốn… cứu em, thì hãy nắm lấy tay em, không để tôi phải tự mình rơi.”
Nam vươn tay, ngón tay chạm vào tay Mai, cảm giác lạnh buốt như sợi dây điện chạm vào da.
“Em sẽ không chết một mình,” anh thở gấp, giọng thắt lại vì nỗi đau và quyết tâm.
Cảnh cuối, ánh sáng neon phản chiếu trên khuôn mặt chững lại của Nam và Mai, tiếng máy truyền dịch tiếp tục đập đều, như tiếng tim chung cho một quyết định chưa định.
Nam nén lại cơn run rẩy trong khoang ngực, mắt lặng lẽ dò xét quanh phòng bệnh. Ánh đèn ốp le chiếu lên những vết rạn trên tường, nhưng không một bóng người nào hiện ra bên cạnh Mai.
“Mai… anh muốn biết, ai đang chăm sóc cho em?” Nam hỏi, giọng rã rủi nhưng đầy lo lắng.
Mai nhắm mắt, ngón tay siết chặt lại túi truyền dịch. “Không có ai, Nam. Em đã tự lo mọi thứ rồi.” Cô thở dài, tiếng thở vang trong không gian im lặng.
Nam cúi xuống, tay còn chạm vào cánh tay Mai, cảm nhận cái lạnh tê buốt. “Em… em không nói với ai? Cứ cả mẹ…?”
Mai mở mắt, ánh mắt bế tắc. “Em đã giấu mẹ ruột suốt thời gian này. Sợ anh và người khác lo lắng, sợ họ nhìn thấy tôi yếu ốm như thế này.” Cô lặng lại, nhìn xuống bàn làm việc nơi giấy tờ khám bệnh nằm gọn.
“Thế em đã một mình đến bệnh viện? Tự làm thủ tục, tự truyền thuốc?” Nam hỏi, giọng rung lên từng từ.
Mai gật đầu, môi run nhẹ. “Mỗi khi tới, em phải đứng xếp hàng, ký tên, đưa hồ sơ… Sau đó, em tự ngồi ở đây, tự bấm máy truyền. Em không muốn ai thấy mình phải dựa vào người khác.” Cô nhìn thẳng vào mắt Nam, như muốn đập tan mọi lớp vỏ bảo vệ.
Nam sững sờ, suy nghĩ vụn vỡ trong đầu: *Anh đã bỏ lỡ cả năm tháng cô đơn này.* Anh cảm thấy nặng nề, vừa thương xót vừa ghê sợ chính mình – người đã để Mai rơi vào vô tận của sự cô độc.
“Mai, anh… anh không biết mình đã để em rơi vào hố sâu này bao lâu rồi,” Nam thở hốc, tiếng nói nặng trĩu tội lỗi. “Anh… anh muốn thay đổi.”
Mai thở dài, tay vẫn nắm chặt túi dịch. “Anh có thể… không còn thời gian, Nam. Bệnh đã tiến triển.” Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng ban ngày le lói qua tấm rèm mỏng.
Nam đứng dậy, bước tới bên bàn thuốc. Anh lấy một chai thuốc đã chuẩn bị sẵn, đặt lên tay Mai. “Hãy để anh ở đây với em, ít nhất cho đến khi… cho đến khi em quyết định.” Anh lặng, mắt chạm vào mắt cô, cố gắng nén hết nỗi sợ hãi trong mình.
Mai nhìn Nam, đôi mắt ướt đẫm. “Nếu anh thực sự muốn ở đây, anh phải chịu đựng mọi thứ… không chỉ cái bóng của anh trong quá khứ, mà còn cả hiện thực này.” Cô nói nhẹ, giọng cô đan xen giữa mong đợi và sợ hãi.
Nam cúi người, đặt tay lên tay Mai, cảm nhận tim cô đập yếu ớt. “Anh sẽ không chờ đợi nữa. Từ giờ, anh sẽ không rời mắt, không rời người.” Anh thốt ra lời quyết định, tiếng nói vang lên như lời hứa cuối cùng.
Máy truyền dịch rít lên, tiếng rè rè của máy hòa lẫn vào tiếng thở nhẹ của Mai. Họ ngồi im lặng, ánh sáng neon nhuộp màu xanh lam trên da họ, như một lời hứa mới trong bóng tối bệnh viện.
Nam sải bước ra khỏi phòng bệnh, ánh sáng hành lang lạnh lẽo phản chiếu bóng người vừa thở dốc vừa rối bời. Anh bám chặt tay Mai, rồi đẩy nhẹ cô sang một bên, tự mình lặng lẽ tiến tới quầy thu ngân.
“Xin lỗi, tôi muốn đóng viện phí cho cô Mai,” Nam nói nghiêm túc, giọng rung lên khi nhân viên nhận tiền. Anh đặt tiền mặt lên quầy, nhìn mắt người thu ngân rồi nhanh chóng rời đi, tay cầm một túi cháo nóng mà người bán hàng gần quầy đã gói sẵn.
“Mai, ăn này, để em có năng lượng,” Nam thở gấp, vỗ nhẹ lên vai cô. Mai mở mắt, ánh nhìn còn ngơ ngác, rồi chậm rãi cử động tay nhận cháo. “Cảm ơn anh…” cô thở ra, giọng nghẹn ngào.
Người bạn thân của Nam, vừa rời phòng mổ, xuất hiện ở góc cuối hành lang, nhìn họ với vẻ lo lắng nhưng không nói gì. Nam ném một cái nháy mắt, rồi đẩy mình vào thang máy, bỏ lại Mai đứng một mình, túi truyền dịch vẫn lặng lẽ rít.
Ở phòng chờ, Nam ngồi trên ghế nhựa, chạm vào trái tim mình như muốn vừa nắm giữ hơi thở. Anh giật điện thoại: “Bác sĩ Hoàng, tôi muốn gặp ngay. Cô Mai đang ở phòng 209, tôi muốn biết phác đồ điều trị.”
Bác sĩ Hoàng xuất hiện trong bộ áo blouse trắng, gương mắt lạnh lùng nhưng không hề che giấu sự quan tâm. “Nam à, cô Mai đã được xét nghiệm đầy đủ. Bây giờ cô cần truyền kháng sinh và hợp chất hỗ trợ tim mạch. Chi phí đang lên cao, nhưng nếu anh muốn trả, tôi sẽ sắp xếp.”
Nam cởi nơ áo khoác, nở một nụ cười gượng gạo. “Tôi sẽ trả hết. Em không cần lo nữa.”
Bác sĩ liếc nhìn Mai, rồi quay về phía Nam. “Nếu anh muốn ở lại, anh cần chuẩn bị tinh thần cho mọi thủ tục, bao gồm cả việc tài trợ cho các xét nghiệm tiếp theo.”
Mai quay về, mắt cô ngập tràn một ánh sáng thuần khiết, nhưng giọng cô ghé âm: “Nam, nếu anh thực sự muốn ở đây, anh phải chấp nhận cả những vòng quay gian khổ này. Tôi không còn thời gian để…”
Nam giật mình dừng lại, tim đập rình rập. “Tôi biết. Anh không muốn rời đi nữa,” anh thốt lên, giọng cứng cỏi. “Anh sẽ ở lại, dù có bao nhiêu khó khăn.”
Mai im lặng, hơi thở cô nặng nề hơn. Bác sĩ gật đầu, đưa cho họ tờ giấy phác đồ. “Đây là kế hoạch chi tiết. Cần theo dõi mỗi ngày, và nếu có bất kỳ biến chứng nào, chúng tôi sẽ can thiệp ngay.”
Nam ôm chặt túi cháo, rồi tiến tới bước vào phòng bệnh, ánh sáng neon xanh lam chiếu qua cánh cửa sổ khép, làm lộ rõ khuôn mặt quyết tâm của anh. Anh đặt cháo lên bàn cạnh giường Mai, vỗ nhẹ lên tay cô, ánh mắt sáng lên một tia lửa hy vọng: “Từ giờ, anh không rời mắt, không rời người.”
Nam cúi xuống, tay run rẩy mở túi xách Mai còn bỏ quên trên ghế. Bên trong, một tờ giấy gấp dở, viền nhoè mờ.
“Mai…?” anh lẩm bẩm, ánh mắt dán vào những đường nét gãy vụn.
Mai im lặng, đầu gối còn kéo dài trên ghế, mắt bỏ đi phía xa, như không muốn nhìn thấy gì.
Nam lấy tờ giấy ra, mắt lướt nhanh qua những chữ viết chân viết rối.
“Anh Nam, nếu anh đang đọc, có lẽ anh đã hiểu hết mọi thứ…” Mai ghi, giọng viết ngắt quãng, như cố gắng ngăn cản dòng chảy thời gian. “Anh à, mình đã từng mơ… mơ một mái ấm, một đứa con… nhưng nỗi đau hai lần sảy thai đã làm anh em rời xa. Em xin lỗi vì đã khiến anh chịu đựng những đêm cô đơn, những giây phút lo lắng. Em không muốn anh phải lo lắng vì em nữa.”
Những câu chữ gợi lên âm vang của quá khứ, mỗi chữ là một mảnh vỡ.
“Mình vẫn còn yêu anh, dù đã ký đơn ly hôn. Em không muốn anh nghĩ rằng em quên đi, nhưng em muốn anh biết… em luôn mong anh hạnh phúc, dù không có mình bên cạnh.”
Nam không kìm nén được, nước mắt rơi tuôn dài trên má. Anh ném tay lên, gắp lấy bức thư, ôm chặt như muốn bảo vệ hết những kỷ niệm còn lại.
Mai không nói gì, chỉ thở dài nhẹ, âm thanh vang lên trong không gian yên tĩnh của hành lang. Cô nắm chặt túi truyền dịch, tay run nhẹ như phản chiếu nỗi sợ hãi.
“Mai…” Nam khẽ khẽ, giọng sụp đổ, “Anh…”
Mai không trả lời, mắt cô dõi theo từng giọt nước mắt của Nam, phản chiếu một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng là sự chấp nhận cuối cùng.
Nam rón rét bước ra khỏi hành lang, ánh đèn chợ rẫy nhấp nháy như một vệt sáng lấp ló trong đêm. Họ đi dọc một hành lang dài, tiếng máy móc vang lên xen lẫn tiếng thở hổn hển của Mai.
“Mai, anh… Anh đã…” Nam dừng lại, giọng khẽ giảm, tiếng anh hùng hổn hển giữa tiếng báo động.
Mai không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn vào tấm màn kính phản chiếu những vệt mồ hôi trên trán. Đôi mắt cô rỗng, nhưng không có vẻ lạnh lùng như Nam từng tưởng.
“Anh đã rời bỏ em ngay khi mọi thứ trở nên khó khăn,” Nam thì thầm, mắt đắm chìm trong ký ức. “Khi em bị sảy thai lần thứ hai, anh đã…”
Một tiếng thở nặng nề vang lên từ phía sau. Bạn thân của Nam, Hùng, bước tới, vòng tay nắm chặt vai anh.
“Hỡi Nam, đừng cứ tự kỷ ám thị mình là người hùng,” Hùng gắt, “cậu đã trốn tránh, chọn con đường dễ dàng hơn là đối mặt.”
Nam rơi mắt, nhìn vào chiếc túi truyền dịch của Mai. “Em… em… vẫn chịu đựng đau đớn một mình, mà anh… anh lại… rời đi.”
Mai cuối cùng cũng nói, giọng cô mỏng như lá khô: “Em không muốn anh lo lắng nữa. Em đã học cách chịu đựng, mặc dù cơ thể yếu ớt, tinh thần vô vàn vết thương.”
Nam nín thở, suy nghĩ lướt qua những đêm anh uống rượu, những buổi tối lặng thầm bật TV, cố gắng làm quên hình ảnh Mai đứng trong bếp, nước mắt chảy dài sau mỗi lần sảy thai.
“Anh đã ngoảnh mặt, anh đã đưa ra quyết định ly hôn vì không muốn đối diện với nỗi đau của em,” Nam thốt lên, giọng rạn nứt. “Anh đã chọn con đường dễ nhất… tránh trách nhiệm.”
Mai gật đầu, ánh mắt không còn hoen ố. “Anh không phải người duy nhất chịu đựng, em cũng đã chịu đựng những khoảnh khắc cô đơn trong bệnh viện này, trong từng liều thuốc, trong từng cái nhìn trống rỗng.”
Nam nín thở một lần nữa, cảm giác trống rỗng dâng lên. “Em không trách, nhưng… im lặng của em làm anh đau hơn cả lúc em khóc.”
Mai cúi đầu, tay chầm chầm vào túi truyền dịch. “Có lẽ, im lặng là cách duy nhất em có thể bảo vệ mình. Em không muốn anh thấy mình gục ngã.”
Trong khoảnh khắc, tiếng đồng hồ treo trên tường vang lên, nhịp tim của bệnh viện như chậm lại. Nam lùi lại, bàn tay nắm chặt tờ giấy rách, anh sắp xếp lại từng mảnh ký ức.
“Nếu có thể quay lại, anh sẽ ở lại, sẽ chịu đựng cùng em,” Nam thốt lên, tiếng anh môi nặng trĩm. “Nhưng giờ đây, mọi thứ đã quá muộn.”
Mai ngẩng đầu, ánh mắt khuất một chút hướn hão, nhưng vẫn giữ được sự yên lặng. “Ai cũng có giới hạn, Nam. Em cũng đã vượt qua rồi.”
Hùng đặt tay lên vai Nam, khẽ nắm chặt, “Đây là lúc anh phải đối mặt với chính mình, chứ không phải trốn tránh.”
Nam đứng im, mắt nhìn ra cửa sổ lớn, nơi ánh nắng ban ngày đang le lói qua những tán cây. Anh nhận ra, trong suốt năm tháng trôi qua, Mai không hề lạnh lùng, mà chỉ đang chiến đấu với một cơ thể và tâm hồn gầy yếu. Anh thở dài, tiếng thở vang lên trong không gian yên tĩnh của phòng chờ.
Nam nhìn bác sĩ rời khỏi phòng, khuôn mặt cô chưa kịp trả lời đã bị ánh sáng xanh của tủ truyền dịch làm rọi.
Bác sĩ quay lại, giọng nhẹ nhưng không kém phần nghiêm túc:
– “Mai, bệnh tình chưa phải vô vọng nếu kiên trì điều trị đúng phác đồ. Chúng tôi sẽ chuyển cô sang phòng hồi phục tốt hơn, máy móc hiện đại hơn, và tôi sẽ bảo hiểm mọi chi phí cần thiết.”
Nam chợt nhảy lên, tay chạm vào tay Mai yếu ớt, mắt bừng sáng:
– “Anh sẽ đưa em sang phòng tốt hơn, mọi chi phí anh chịu, không lo gì nữa!”
Mai nghiêng đầu, mắt tròn dạ, lặng lẽ nhìn vào ánh đèn cấp cứu:
– “Nam… em không chắc anh không chỉ… chạy theo cảm giác áy náy trong một khoảnh khắc.”
Nam lắc đầu, giọng nghẹn ngào:
– “Không, Anh muốn thực sự giúp em, vì anh vẫn còn… còn một chút trách nhiệm.”
Hùng, đứng im lặng bên cánh cửa, bước vào, giọng cứng rắn:
– “Nam, đừng để cảm xúc làm mất lý trí. Nếu anh muốn giúp, hãy nghĩ tới thực tế, không phải chỉ vì áy náy.”
Nam nín thở, mắt đi qua túi truyền dịch, ánh sáng phản chiếu qua giọt nước mắt trên khuôn mặt Mai:
– “Nếu không phải vì em, tôi còn gì còn ở lại?”
Mai khẽ mở miệng, giọng khàn khàn:
– “Anh… anh có thực sự muốn gánh chịu mọi chi phí? Hay chỉ muốn được nhìn lại một lần nữa?”
Nam nhắm mắt, suy nghĩ nhanh: “Phải chăng đây là cơ hội cuối cùng?” anh thốt lên:
– “Nếu em đồng ý, tôi sẽ ký hợp đồng bảo hiểm, ký tên vào mọi giấy tờ. Đừng để bệnh này cản trở chúng ta.”
Mai nhìn xung quanh, ánh mắt chợt quay sang Hùng, rồi quay lại Nam:
– “Nếu anh thực sự nghiêm túc, anh phải chứng minh bằng hành động, không chỉ lời hứa.”
Nam gượng giọng:
– “Được, tôi sẽ ký ngay, và tôi sẽ đứng bên cô suốt quá trình điều trị.”
Bác sĩ bước tới, đưa cho Nam một tờ biểu mẫu:
– “Cây này là chi phí toàn phần, nếu anh ký, bệnh viện sẽ hỗ trợ tối đa, và Mai sẽ được chuyển ngay.”
Nam nhanh chóng nhận tờ giấy, chữ ký rối rít trên dòng chữ: “Tôi, Nam, đồng ý chịu trách nhiệm chi trả toàn bộ chi phí điều trị và hỗ trợ chuyển phòng.”
Mai ngập ngừng, rồi nở một nụ cười mỏng manh, như một cánh hoa đang mở trong gió:
– “Cảm ơn anh, Nam.”
Hùng gật đầu, mở miệng khẽ:
– “Hy vọng đây không phải là một quyết định vội vàng, mà là bước chân thật sự của anh.”
Nam nín thở sâu, nhìn vào mắt Mai, ánh sáng lấp lánh trong thấu kính:
– “Đây là lần cuối tôi không trốn tránh. Nếu có thể, tôi sẽ ở đây, bên em, đến cuối con đường.”
Mai gật đầu, tay cô chững lại, đặt lên ngực:
– “Nếu anh thật lòng, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Âm thanh báo động vang lên, cửa phòng mở, nhân viên y tế chuẩn bị đưa Mai ra khỏi giường.
Nam đứng im, mắt dõi theo Mai được đưa lên xe đưa bệnh nhân, ánh mắt tràn đầy quyết tâm và một chút lo sợ.
Hùng chầm chậm tiến tới, thỏm tai nghe tiếng thở dốc dộ của Mai qua ống thở:
– “Cứ kiên trì, Mai. Anh Nam ở đây và không rời.”
Cảnh chuyển sang: hành lang bệnh viện, ánh sáng hắt lên đôi giày Nam bước nhanh, tay cầm giấy tờ, ánh mắt không hề rời Mai dù cô đã vào trong xe.
Bên ngoài, tiếng chuông máy tính báo tin tức cảnh báo về một đợt dịch bệnh mới, nhưng ở trong tim Nam, chỉ còn tiếng tim mình đồng cân với tiếng thở của Mai.
Nam dừng lại trước một chiếc điện thoại cố định trong căn hộ thuê, tay lắc lư một lần nữa trước khi nhấn nút gọi.
Âm thanh chuông vang, rồi là tiếng trả lời nhẹ nhàng của một người phụ nữ trung niên.
‑ “Alo… ai đang gọi?”
‑ “Mẹ ạ, con là Nam. Con… con muốn nói chuyện với con Mai.”
Giọng Nam rung nhẹ, âm vang của sự sợ hãi và quyết tâm.
‑ “Mai… con đang ở bệnh viện. Con muốn con biết mọi chuyện, và… con xin lỗi vì đã bỏ rơi con.”
Giọng mẹ Mai chậm rãi, dù cơn sốc hiện hữu trong lời nói.
‑ “Con… con chưa từng nghe con nói như vậy. Con đang… con đang ở đây, con sẽ đến bệnh viện ngay.”
Nam thở dài, ngực nặng trĩu.
‑ “Cảm ơn mẹ. Con sẽ chờ ở góc hành lang, nếu mẹ muốn gặp.”
Đường dây cúp, tiếng nhạc nền của bệnh viện vang lên qua cánh cửa sổ. Nam đứng dậy, kéo chiếc áo khoác dày qua vai, bước nhanh về phía hành lang Khoa Nội.
Tại cổng vào, ông bà Mai hiện ra, ánh mắt ngỡ ngàng, khuôn mặt nhuốm màu lo lắng. Họ đưa tay chạm vào tay Mai đang ngồi lặng lẽ trên giường, túi truyền dịch nhấp nháy dưới ánh đèn.
‑ “Mai, con nghe tin con… ạ?” bà Mai vỗ nhẹ vào vai con, giọng hoang mang.
Mai không đáp lời, mắt tròng vô hồn nhìn xuống bàn, dạ dày cô đang thắt chặt trong những nỗi sợ chưa được giải đáp.
Nam đứng bên bờ, tay nắm chặt giấy tờ chi phí. Ánh mắt ông bà chạnh chễm nhìn lên anh, ánh sáng của sự giận dữ và khinh nghiệt hòa quyện.
‑ “Tôi… tôi không có quyền quyết định gì, nhưng… nếu có thể, tôi sẽ chịu hết mọi chi phí. Đúng, tôi là người gây ra nỗi đau này, và tôi sẽ trả giá.”
Ông bà Mai lặng người, rồi bà Mai – người mẹ kiên quyết – bật lên:
‑ “Con không cần đòi hỏi bất cứ điều gì. Con đã là nguyên nhân khiến cô con gái chúng ta phải chịu đựng. Nếu con muốn chỉ trích, hãy để lời nói của con vang lên trên mặt đất, không phải trong tim con Mai.”
Nam không trả lời, chỉ cúi đầu, mắt rưng rưng nhưng không rơi lệ.
‑ “Cứ như vậy, cô con gái chúng ta sẽ không còn phải nghe lời hứa hão huyền nữa.” anh nói, giọng cắt ngang, không còn chút cũng tiếng run rẩy.
Bà Mai vẽ một vòng tay quanh Mai, rồi nghiêng người đưa tay lên vai Nam, chạm vào vai lạnh lẽo của anh.
‑ “Anh… đã làm gì sai, anh chỉ cần nhận ra và chấp nhận. Đừng mong chúng tôi tha thứ ngay. Hãy để thời gian tự trả lời.”
Nam lặng lẽ đứng trong giây phút ấy, mũi mắt dán vào bức tường bệnh viện, cảm nhận từng hơi thở nặng nề của không gian. Ánh sáng xanh của tủ truyền dịch phản chiếu lên khuôn mặt ông bà, ánh mắt họ đầy thách thức nhưng cũng không kém phần thương xót.
‑ “Nếu phải chịu trách nhiệm, tôi sẽ gánh lấy mọi ánh nhìn trách móc. Tôi không xin lỗi để được tha thứ, mà để được đối mặt với hậu quả.”
Mai cuối cùng nhấc đầu, âm thanh khàn khàn vỡ vụn.
‑ “Nam… nếu anh thực sự muốn ở đây, hãy để chúng ta thấy hành động, không phải lời hứa.”
Nam gật đầu, bước lại gần hơn, vừa để tay lên vai Mai, vừa để mắt dõi theo bàn tay của bà Mai đang nắm chặt giấy tờ chi phí.
‑ “Em sẽ không còn phải lo lắng về chi phí. Tôi sẽ đứng bên cạnh, dù mọi người có nhìn gì đi nữa.”
Bà Mai không nói gì, chỉ gật đầu chấp nhận, trước khi quay lại quay sang con trai mình – Nam – và thở dài sâu.
‑ “Người đã bỏ rơi con, giờ sẽ phải chịu mọi ánh mắt. Đừng hy vọng có gì sẽ thay đổi, chỉ có sự chân thành mới có thể bù đắp được thời gian đã mất.”
Những lời này vang lên trong không gian máy móc, tiếng thở của máy thở hòa lẫn với tiếng tim đập chậm rãi của Mai. Nam đứng yên, ánh mắt không còn lảng tránh, chỉ còn sự kiên quyết bẩm sinh.
Cảnh chuyển sang cánh cửa hành lang mở rộng, chiều sáng nhẹ nhàng chiếu vào, tạo nên một vệt ánh sáng le lói trên từng khuôn mặt. Nam, Mai, và gia đình họ ngồi lại, chuẩn bị cho một bước đi mới trong cơn bão.
Nam ngồi xuống một cách chậm rãi trên ghế nhựa bên giường, tay chạm nhẹ vào tay áo của Mai, như muốn truyền hơi ấm qua không gian lạnh lẽo. Đèn phòng bệnh chiếu mềm, ánh sáng phản lấp trên bộ truyền dịch xanh nhạt, khiến khuôn mặt Mai trông như khắc họa trong một bức tranh buồn.
‑ “Mai,” Nam thở dài, giọng nghẹn ngào, “từ lúc chúng ta chia tay, tôi cứ chỉ nhìn thấy chính mình trong gương – một người mệt mỏi, một người không còn đủ sức để yêu.”
Mai cúi đầu, nước mắt tràn dâng, tiếng thở nhẹ nhàng bị ngắt quãng bởi tiếng thở máy.
‑ “Mình đã vô tình chỉ nhìn thấy những mệt mỏi của mình, còn không hề để ý tới những nỗi đau mà mình đã gây ra cho em,” Nam tiếp tục, mắt hướng lên mắt của Mai, tìm kiếm một tia hối cảm. “Ngày hôm nay, tôi đứng ở đây không phải để đòi hỏi gì, mà để thừa nhận mình đã sai.”
Mai lắc đầu, giọng nghẹn nợ: “Tại sao bây giờ? Khi chúng ta còn còn nhau, em đã cố gắng bám giữ, anh vẫn bỏ…?”
Nam rụt lên một tiếng khóc khẽ, tay run rẩy nắm chặt bàn tay Mai: “Tôi thực sự hối hận, Mai. Tôi đã để mệt mỏi của mình che lấp nỗi đau của em, và rồi… rồi tôi để em phải chịu một mình. Đó là lỗi tôi không thể tha thứ cho mình.”
‑ “Anh… anh còn yêu em hay chỉ đang tự trừng phạt bản thân mình?” Mai rơi nước mắt mạnh hơn, giọng run rẩy, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt Nam, như muốn khám phá sự thật sâu thẳm.
Nam im lặng một lúc, ánh mắt lấp lánh sự xáo trộn, rồi thở dài hơn.
‑ “Anh không chắc mình còn còn yêu, nhưng anh biết mình không thể tha thứ cho bản thân khi không thừa nhận lỗi lầm. Nếu lời nói này chỉ là một hình thức trừng phạt, thì ít nhất nó cũng là cách anh đối mặt với hậu quả.”
Mai rơi lệ, nước mắt chảy dài trên má, rồi thở hổn hển: “Nếu chỉ là hình thức, thì anh sẽ mãi ở trong bóng tối. Em muốn thấy hành động, không chỉ lời nói.”
Nam cúi đầu, ánh sáng phản chiếu qua giọt nước mắt của Mai, tạo nên một vầng sáng bập bùng trên đôi môi anh.
‑ “Thì từ bây giờ, anh sẽ ở đây, mỗi đêm, mỗi ngày, dõi theo hơi thở của em, không để mất thêm một giây nào nữa.”
Mai ngậm lại, mắt dõi chằm chằm vào Nam, rồi thở dài, đơn giản như một lời gạt bỏ: “Hãy để lời nói này không chỉ là tiếng vọng trong phòng bệnh, mà là tiếng vang trong tim em.”
Nam nắm chặt hơn, tim đập nhanh, như muốn bám lấy cơ hội cuối cùng của mình.
‑ “Tôi sẽ không để em lại phải một mình nữa.”
Tiếng máy thở vẫn vang lên, hòa lẫn với tiếng khóc rơi rụng của Mai, và tiếng hứa thầm thì của Nam, tạo nên một bản hòa tấu hỗn loạn của hối hận, tình yêu và sự quyết tâm.
Nam nhìn Mai mắt tròn, ánh sáng bệnh phòng vẫn lấp lánh trên giọt nước mắt cô. Anh lặng một lúc, rồi thở dài, giọng khàn khàn bộc lộ quyết tâm.
‑ “Mai, nếu em thực sự muốn tôi bù đắp, thì đừng yêu cầu tôi hứa sẽ quay lại khi em còn yếu đuối.” Mai nâng đầu, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao. “Tôi muốn anh ở đây như một người chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình, không phải vì thương hại.”
Nam lặng lại, cảm giác tim đập nhanh hơn. Suy nghĩ lướt qua: *đừng để cô ấy thấy mình yếu ớt*.
‑ “Anh… anh không thể hứa gì khi em còn mong manh,” Mai tiếp tục, giọng không còn nhạt nhòa mà chặt chẽ, “Nhưng nếu anh thật sự muốn sửa sai, anh phải bắt đầu bằng sự chăm sóc âm thầm, bằng kiên nhẫn không lời hứa.”
Nam cúi đầu, tay gạt nhẹ túi truyền dịch, cảm nhận làn da cô lạnh lẽo. Anh nở một nụ cười nghẹt thở, lời đáp thẳng thừng.
‑ “Em nói đúng. Từ bây giờ, anh sẽ ở đây, không có lời hứa hẹn, chỉ có việc chăm sóc từng phút từng giây. Anh sẽ không để em một mình, dù em không muốn nghe lời hứa.”
Mai cười nhẹ, hoàng hôn qua cửa sổ chiếu lên giường, tạo một dải sáng mờ. Cô nở một nụ cười cay đắng.
‑ “Thì anh sẽ bắt đầu bằng việc thay đổi áo ủi, bật đèn ban đêm, không để mình ngồi chờ trong bóng tối.”
Nam gật, ánh mắt quyết định. Anh dần đứng dậy, bước tới bên bàn thuốc, cẩn thận rót ít nước vào cốc. Đặt cốc bên tay Mai, bàn tay anh run nhẹ.
‑ “Mỗi ngày tôi sẽ mang đến cho em một tách trà ấm, một ly nước mát, một lời an ủi không lời. Em chỉ cần cho tôi cơ hội chứng tỏ mình.”
Mai nhắm mắt, thở dài, rồi mở mắt ra, ánh sáng phản chiếu trên khuôn mặt gầy gò.
‑ “Nếu anh không thể kiên nhẫn, em sẽ bỏ lại anh trong bệnh viện này, như một kỷ niệm đã qua.”
Nam nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm.
‑ “Tôi sẽ chờ, Mai. Ngay cả khi em không còn nhìn thấy tôi, tôi vẫn sẽ ở đây, âm thầm, kiên nhẫn. Đó là trách nhiệm của tôi.”
Cánh cửa hành lang mở, người bạn thân của Nam bước vào, nhìn hai người với ánh mắt lo lắng.
‑ “Nam, em đã ổn chưa? Em cần gì, mình sẽ mua cho.”
Nam quay sang bạn, nở một nụ cười nhẹ, dứt khoát.
‑ “Cảm ơn, nhưng bây giờ tôi chỉ cần ở đây, để Mai biết tôi ở.”
Bạn anh gật đầu, lặng im quan sát.
Trong không gian yên tĩnh, tiếng máy thở tiếp tục vang lên, nhưng tiếng thở của Mai đã nhẹ nhàng hơn, như một lời thừa nhận rằng sự thay đổi vừa mới bắt đầu.
Nam đứng trước bàn thuốc, ánh mắt dõi chừng đồng hồ treo tường, mỗi giây phút truyền dịch dường như kéo dài vô tận. Anh lấy tờ giấy in kết quả xét nghiệm mới, nhẹ nhàng bật ra, mắt lướt nhanh qua các chỉ số.
‑ “Kết quả CRP còn cao, nhưng chiều nay sẽ có thuốc giảm viêm,” Nam thở nhẹ, giọng ít hớp nhưng rõ ràng.
Mai ngẩng đầu, ánh mắt vẫn ấm lạnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lộ ra chút lo lắng.
‑ “Anh có chắc thuốc ấy không gây tác dụng phụ gì nữa?” Mai hỏi, giọng khàn.
‑ “Tôi đã hỏi bác sĩ, chỉ cần theo dõi huyết áp. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào, chúng ta sẽ dừng ngay,” Nam trả lời, tay vẫn giữ cốc trà ấm.
Bạn thân của Nam bước lại, rót thêm một ít nước sinh lý vào túi truyền, rồi đặt tay lên vai anh.
‑ “Đừng quên uống thuốc vào 8 giờ tối, hôm nay là ngày đầu tiên,” anh nhắc, mắt nhìn vào đồng hồ.
Nam gật đầu, ánh mắt quay về phía Mai.
‑ “Mai, giờ này em có muốn nghe tôi kể lại những lần chúng ta cùng mua sắm nội thất không? Các mẫu ghế, những ước mơ” – giọng anh giấu một chút hài hước, nhưng nỗ lực không để cảm xúc lộ ra.
Mai lặng im, rồi thở dài, khuôn mặt dứt khoát hơn.
‑ “Không. Đó là quá khứ. Bây giờ tôi chỉ muốn nghe âm thanh máy thở ổn định,” cô nói, mắt đắm vào màn hình máy.
Nam nhấc đầu, nhìn vào màn hình, tay anh chạm nhẹ vào đèn chiếu sáng, bật lên ánh sáng mờ ấm áp.
‑ “Được rồi, tôi sẽ không hỏi nữa.” Anh nói, đồng thời đưa cho Mai một tờ giấy ghi chú: “Kiểm tra lượng đường lúc 10h, uống thuốc giảm đau lúc 14h.”
Mai nhận giấy, ngón tay cô nhấp nhẹ lên các chi tiết, ánh mắt dường như mềm lại.
‑ “Cảm ơn, Nam.” Cô nói, giọng cô ngắt quãng, nhưng có một giai điệu êm ái.
Bạn thân của Nam lặng lại, nhìn hai người, ánh mắt lo lắng nhưng tràn đầy hy vọng.
‑ “Nếu có gì mình cứ gọi, không cần phải chờ tới giờ khám.” Anh nhắc, rồi quay sang cánh cửa hành lang.
Một tiếng còi vang lên, báo hiệu lượt bệnh nhân tiếp theo. Nam nhanh chóng đứng lên, lấy áo khoác để đỡ hơi lạnh trong hành lang.
‑ “Anh sẽ ở lại tới khi máy thở tắt, Mai. Không còn lời hứa sai lệch, chỉ có sự hiện diện thực tế,” Nam thốt lên, giọng chặt chẽ, quyết tâm.
Mai nhìn anh, mắt cô trả lời bằng một ánh nhìn nhẹ, bar đôi môi khẽ rơi một nụ cười đầy thách thức.
‑ “Thì để xem anh có thể kiên nhẫn bao lâu, Nam.” Cô đáp, giọng cô bình tĩnh, nhưng tiếng tim cô vang lên trong tai Nam như một tiếng trống dồn dập.
Bạn thân của Nam nhanh chóng nở một nụ cười ngượng, rồi rời đi, để lại không gian yên tĩnh chỉ còn âm thanh kỳ ảo của máy thở và tiếng thở nhẹ của Mai.
Nam đứng lại, mắt dõi theo người bạn rời đi, rồi quay lại bên giường. Anh đặt cốc trà đã ấm lại lên bàn, nhẹ nhàng múc một ngụm, để lại hơi sương nhẹ trên mặt nước.
‑ “Mai, hôm nay anh sẽ ghi chú mọi thứ, từ giờ truyền tới giờ nghỉ. Nếu em muốn, anh sẽ viết nhật ký cho chúng ta,” anh nói, giọng anh không còn vang lên thở dài.
Mai khẽ gật, ánh mắt cô như một cánh bướm vừa chạm vào cánh hoa.
‑ “Hãy viết ra, nhưng đừng để nó trở thành gánh nặng.” Cô đáp, gương mặt cô dần dần bớt nhợt nhạt, ánh sáng trong phòng bệnh như muốn thắp lên ngọn lửa hy vọng.
Nam đứng bên giường, mắt dõi theo sóng máy thở khi nó hồi lại. Anh nhẹ nhấc tay, chạm vào ngón tay xanh nhạt của Mai, cảm nhận cái lạnh lan tỏa. Tim anh đập dồn dập, như muốn phá vỡ mọi rào cản giữa quá khứ và hiện tại.
‑ “Mai, nếu em cho phép, anh muốn ở lại từ đầu, lần này không bỏ chạy nữa,” Nam thốt lên, giọng rung lên vì nỗi sợ hãi lẫn quyết tâm.
Mai không trả lời ngay, chỉ siết nhẹ tay anh, ngón tay cô nhói lên dường như muốn nắm chặt một chút thời gian kỳ diệu. Ánh mắt cô lặng lẽ nhưng đầy thách thức, như một lưỡi dao vừa sẵn sàng cắt đứt mọi thứ.
‑ “Anh không muốn sao chép lại những sai lầm trước,” Nam tiếp tục, tiếng thở của anh hòa quyện vào tiếng rì rầm của máy thở. “Nếu em muốn, anh sẽ ở đây, chờ đến khi chúng ta có thể bắt đầu lại, không còn lời hứa trống rỗng.”
Mai quay đầu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban ngày chiếu qua khung nhòm, làm bóng dài trên sàn bệnh phòng. Cô thở dài, tiếng thở pha lẫn một tiếng khóc nhẹ.
‑ “Anh không thể… không thể quay lại được mọi thứ,” cô lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào. “Nhưng… nếu anh thực sự ở đây, không còn chạy trốn, có lẽ… có lẽ chúng ta có thể tìm lại một chút ánh sáng.”
Nam lặng im, mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt Mai, cảm nhận từng giây phút lặng yên như đang đong đầy một quyết định không thể đảo ngược. Anh đưa chiếc khăn mềm dày cô vào tay, nắm chặt, rồi thở một hơi dài.
‑ “Mai, anh không yêu cầu em phải đáp lại ngay. Anh chỉ muốn em biết, anh sẽ không rời đi nữa,” anh nói, giọng trầm nhưng kiên định. “Nếu em chưa sẵn sàng, anh sẽ chờ. Đến khi nào em muốn… thì chúng ta sẽ cùng nhau quyết định.”
Mai ngước mình lại, ánh mắt dường như đang cân nhắc. Cô chậm rãi đưa tay lên, chạm nhẹ vào mắt anh, như muốn xé bỏ lớp bùn của những năm tháng đã qua. Không một lời, cô chỉ nhắm mắt lại, để cảm nhận hơi ấm từ ngón tay Nam.
―
Âm thầm trong phòng bệnh, tiếng máy thở dường như chậm lại, nhấn chìm trong không gian tĩnh lặng. Nam ngồi bên giường, tay vẫn nắm chặt, nhưng tim đã ngừng đập hối hả. Cả hai người, dù chưa nói ra, đã mỗi người một cách thầm lặng đưa mình vào một vòng tròn bao la của sự tha thứ.
Mai, trong khoảnh khắc ấy, cảm nhận được không chỉ là nỗi đau đã qua, mà còn là sức mạnh mới đang nảy sinh từ sự chấp nhận. Cô hiểu rằng việc bỏ lại quá khứ không đồng nghĩa với việc xóa bỏ nỗi thương, mà là cho phép nó lặng im, để không còn chi phối tương lai. Đối với Nam, việc quyết tâm ở lại không phải là một lời hứa vô nghĩa, mà là một hành động cụ thể, một sự hiện diện bền bỉ trong từng hơi thở của Mai.
Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không có kế hoạch rõ ràng, không có lời hứa vĩnh cửu. Nhưng trong ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều, họ đã tìm thấy một khoảnh khắc bình yên, nơi mà hai trái tim từng vỡ vụn có thể dệt lại những sợi dây mỏng manh của hy vọng. Sự chấp nhận đã mở ra cánh cửa cho một khởi đầu mới, dù vẫn còn mơ hồ. Buổi chiều cuối cùng trôi qua, tiếng máy thở vẫn vang lên nhưng bây giờ không còn là tiếng vang của nỗi sợ, mà là tiếng nhịp của một cuộc sống đang dần hồi sinh.
Trong khoảnh khắc ấy, họ âm thầm thề rằng, dù có bao nhiêu khó khăn, họ sẽ không để mình rời bỏ nhau lại nữa. Đó là lời nguyện thầm trong trái tim, nhẹ nhàng như làn gió, ấm áp như tách trà còn lại trên bàn bệnh. Họ biết rằng, khi mọi thứ sắp xếp lại, hạnh phúc không đến từ việc không bao giờ rơi, mà từ khả năng đứng lên sau mỗi lần vấp ngã.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*