Tiếng bánh xe vali lăn trên nền đá hoa cương vang lên khô khốc giữa căn biệt thự rộng lớn.

Tân đứng trước gương, chậm rãi chỉnh lại chiếc cà vạt hàng hiệu. Anh vuốt phẳng mái tóc, xịt thêm chút nước hoa rồi mỉm cười đầy mãn nguyện. Hôm nay là ngày anh chờ đợi suốt gần một năm.

Ngày chính thức rời bỏ người vợ đã cùng mình đi qua những tháng ngày nghèo khó.

Liên vẫn đang cặm cụi lau sàn nhà. Mái tóc được búi gọn sau gáy, bộ quần áo mặc ở nhà đã cũ bạc vì giặt nhiều lần. Hình ảnh ấy khiến Tân càng thêm chán ghét.

Khám phá thêm

Chia sẻ Ảnh & Hình ảnh

Con người và xã hội

Trầm cảm

Anh đặt một phong bì lên bàn.

– Đơn ly hôn tôi ký rồi. Cô ký nốt rồi mang ra tòa.

Liên ngẩng đầu nhìn.

– Anh quyết rồi sao?

– Chứ còn gì nữa?

Tân cười nhạt.

– Căn nhà này tôi để lại cho cô. Còn chiếc Mercedes, toàn bộ tiền tiết kiệm và mười tỷ tiền mặt tôi mang đi. Sau này đừng tìm tôi nữa.

Liên nhìn chiếc vali màu đen đặt cạnh chân anh.

Cô khẽ hỏi:

– Anh nghĩ mang theo hết tiền là sẽ mang theo được hạnh phúc sao?

Tân phá lên cười.

– Ít nhất còn hơn sống với người phụ nữ quanh năm chỉ biết bếp núc như cô.

Anh nhìn thẳng vào mắt Liên.

– Ngọc trẻ hơn cô mười tuổi. Xinh đẹp, biết ăn mặc, biết hưởng thụ cuộc sống. Còn cô…

Khám phá thêm

Các Ngày lễ & Sự kiện Theo mùa

Thiên văn học

Gia đình

Anh khẽ nhếch môi.

– Chỉ hợp làm bà nội trợ.

Liên im lặng.

Một lúc sau cô mới nói:

– Được. Nhưng em chỉ nhắc anh một lần cuối…

Nếu hôm nay anh bước qua cánh cửa này, sau này dù có hối hận cũng sẽ không còn đường quay lại.

Tân xua tay.

– Đừng nói như phim.

Anh kéo vali bước đi.

Cánh cửa đóng sầm.

Căn nhà trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.

Liên nhìn theo rất lâu rồi mới cúi xuống ký tên vào lá đơn ly hôn.

Không một giọt nước mắt.

Chỉ có một tiếng thở dài như vừa khép lại cả một đoạn đời.


Ba ngày đầu ở cùng Ngọc đúng là thiên đường.

Buổi sáng thức dậy trong căn hộ cao cấp.

Buổi trưa ăn nhà hàng.

Buổi tối rượu vang và âm nhạc.

Tân tin rằng mình đã lựa chọn đúng.

Cho đến ngày thứ tư.

– Anh ơi…

Ngọc từ phòng thay đồ bước ra.

– Em thích cái đồng hồ này.

– Bao nhiêu?

– Có bốn trăm tám mươi triệu thôi.

Tân hơi khựng lại.

Nhưng rồi vẫn quẹt thẻ.

Ngày hôm sau.

– Em đặt cọc xe mới rồi.

– Xe em đang đi vẫn tốt mà.

– Nhưng bạn em ai cũng đổi xe hết rồi.

Lại thêm gần hai tỷ.

Ngày thứ sáu.

– Anh chuyển em năm trăm triệu nhé.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và va li

– Làm gì?

– Em đầu tư mỹ phẩm với bạn.

Đến lúc ấy, Tân mới nhận ra chiếc vali tiền mặt đã vơi đi một khoảng lớn.

Trong khi đó, căn hộ lúc nào cũng ngổn ngang.

Quần áo không ai giặt.

Cơm không ai nấu.

Có hôm anh đi làm về lúc chín giờ tối.

Ngọc vẫn đang livestream bán hàng.

– Anh đói thì tự đặt đồ ăn nhé.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Tân phải úp một tô mì ăn liền.

Anh bất giác nhớ đến những bữa cơm nóng hổi Liên luôn chuẩn bị dù anh về khuya đến đâu.

Nhưng anh lập tức gạt suy nghĩ ấy đi.


Đúng ngày thứ bảy.

Điện thoại reo.

Tên người gọi hiện lên.

“Liên.”

Tân nhếch mép.

– Cuối cùng cũng biết nhớ chồng à?

Giọng Liên rất bình tĩnh.

– Anh về nhà ngay.

– Làm gì?

– Bố anh vừa nhập viện.

Nụ cười trên môi Tân vụt tắt.

– Bệnh viện nào?

– Không…

Liên đáp khẽ.

– Không kịp vào bệnh viện nữa.

Ông mất rồi.

Chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay Tân.


Anh lao xe như điên suốt quãng đường gần bốn mươi cây số.

Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.

“Phải gặp bố.”

Nhưng khi về đến nơi…

Trong sân đã dựng rạp tang.

Khói hương nghi ngút.

Tiếng khóc vang lên khắp nhà.

Tân chết lặng.

Anh quỳ sụp xuống trước di ảnh cha.

Đúng lúc ấy, chú ruột anh đặt tay lên vai.

– Giá như con về sớm hơn nửa tiếng…

Ông còn gọi tên con.

Tân òa khóc.

Đó là lần đầu tiên sau rất nhiều năm anh khóc như một đứa trẻ.


Sau lễ an táng.

Luật sư được mời đến công bố di chúc.

Tân ngồi thẳng lưng.

Anh biết gia sản của bố ít nhất cũng hơn ba mươi tỷ đồng.

Là con trai duy nhất.

Anh tin mọi thứ đương nhiên thuộc về mình.

Luật sư mở tập hồ sơ.

– Theo di chúc lập ba tháng trước…

Toàn bộ tài sản sẽ được chuyển cho bà Nguyễn Thị Liên quản lý.

Cả căn phòng xôn xao.

Tân bật dậy.

– Không thể nào!

Luật sư bình tĩnh lấy thêm một lá thư.

– Đây là thư ông để lại riêng cho cậu.

Tân run run mở ra.

Nét chữ quen thuộc của cha hiện lên.

“Con trai!

Nếu con đang đọc những dòng này thì có lẽ cha không còn nữa.

Cha từng hy vọng con sẽ hiểu rằng tiền bạc chỉ giữ được cuộc sống, còn nhân nghĩa mới giữ được gia đình.

Nhưng cuối cùng con lại chọn bỏ người phụ nữ đã cùng con đi từ hai bàn tay trắng.

Suốt thời gian cha bệnh, người đưa cha đi khám là Liên.

Người thức trắng đêm chăm cha cũng là Liên.

Con bận.

Cha không trách.

Nhưng cha không thể giao cả đời mình gây dựng cho một người chỉ biết chạy theo dục vọng.

Nếu một ngày con biết hối hận, đừng trách Liên.

Mọi lựa chọn đều do chính con.”

Lá thư rơi khỏi tay.

Tân quay sang nhìn Liên.

Cô vẫn đứng lặng một góc.

Không vui mừng.

Không đắc thắng.

Chỉ cúi đầu thắp thêm một nén hương cho cha chồng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Tân nhận ra…

Người phụ nữ anh từng chê quê mùa ấy mới chính là người luôn âm thầm giữ gìn mái ấm.

Còn người anh đánh đổi tất cả để chạy theo…

Ngay trong chiều hôm đó đã nhắn một tin ngắn gọn:

“Em nghĩ mình nên dừng lại. Tiền của anh cũng gần hết rồi. Chúng ta không hợp.”

Tân bật cười chua chát.

Chỉ trong bảy ngày.

Anh mất người cha.

Mất gia đình.

Mất cuộc hôn nhân.

Mất người phụ nữ thật lòng yêu mình.

Và cuối cùng…

Mất cả chính bản thân mình.

Đứng trước cánh cổng quen thuộc, anh nhớ lại câu nói của Liên trước ngày ly hôn:

“Nếu anh bước qua cánh cửa này, sẽ không còn đường quay lại.”

Lúc ấy anh từng cho rằng đó chỉ là lời dọa dẫm.

Đến hôm nay anh mới hiểu.

Có những cánh cửa của cuộc đời…

Một khi đã khép lại thì mãi mãi không thể mở thêm lần nữa.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *