Bỏ lại ba cô c//on gái sinh ba mới tròn 3 tháng tuổi, người vợ lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt. Suốt 30 năm dài đằng đẵng, ông Minh sống cảnh “gà trống nuôi con”, vừa làm cha vừa làm mẹ, đánh đổi cả tuổi xuân để nuôi các con khôn lớn nên người.

Ngày ba cô con gái đều trở thành những nữ tỷ phú thành đạt, người mẹ ruột bất ngờ quay trở về sau ba thập kỷ biệt tích. Không phải để xin lỗi hay bù đắp, bà ta ngang nhiên yêu cầu 1 tỷ đồng để giữ kín một bí mật động trời.

Nhưng điều bà không ngờ là những đứa con năm xưa đã biết toàn bộ sự thật.

Và khi người cha già bình thản đưa ra một thứ trước mặt mọi người, người phụ nữ ấy lập tức chết lặng, không còn đủ can đảm nói thêm một lời…

Ông Minh là một người đàn ông hiền lành, cả đời gắn với nghề thợ mộc ở một làng nhỏ ven sông. Ông lấy vợ muộn, đến gần 40 tuổi mới cưới được một người phụ nữ trẻ hơn mình gần 15 tuổi. Hạnh phúc đến muộn, nhưng lại đến rất nhanh… và cũng đi rất vội.

Một buổi sáng mưa, khi ba cô con gái sinh ba – An, Ngọc và Linh – vừa tròn 3 tháng tuổi, vợ ông Minh lặng lẽ thu dọn quần áo, để lại một mảnh giấy ngắn ngủi:

“Em không chịu nổi cuộc sống nghèo này. Anh tự lo cho các con.”

Không nước mắt. Không quay đầu.

Ông Minh bế ba đứa con còn đỏ hỏn trong vòng tay, đứng lặng giữa căn nhà dột mái, tim thắt lại. Ông không oán, cũng không khóc. Chỉ lẩm bẩm một câu duy nhất:

— “Không có mẹ… thì bố thay mẹ.”

30 năm làm cả cha lẫn mẹ

Ban ngày ông đi đóng tủ, sửa bàn ghế thuê. Ban đêm, ông chong đèn làm đồ mộc nhỏ bán chợ phiên. Ba đứa trẻ lớn lên bằng sữa loãng, cháo nước cơm, và những đêm s///ốt cao chỉ có bàn tay chai sạn của bố đặt lên trán.

Ông học thay tã, nấu bột, buộc tóc cho con gái.
Ông bỏ thuốc lá, bỏ rượu, bỏ cả giấc ngủ.

Bà ta bước xuống từ một chiếc xe taxi sang trọng, gương mặt chát chúa phấn son, bộ quần áo hàng hiệu cố tỏ ra quyền quý nhưng không giấu nổi sự lam lũ, già cỗi của thời gian. Người phụ nữ tên Xuân ấy bước vào căn biệt thự của ba cô con gái với thái độ ung dung như một người chủ, nhìn ngó xung quanh bằng ánh mắt thèm thuồng.

Khi giáp mặt ông Minh và ba đứa con, bà ta không hề có lấy một giọt nước mắt sám hối, ngược lại còn nhếch mép cười, đi thẳng vào vấn đề:

— “Tôi về đây không phải để nhận lại các người. Tôi biết các người bây giờ là tỷ phú, tiền tiêu không hết. Tôi chỉ cần 1 tỷ đồng. Đổi lại, tôi sẽ mang bí mật động trời về thân thế của ba đứa con gái xuống mồ. Bằng không, ngày mai báo chí sẽ ngập tràn tin tức ba vị nữ tỷ phú danh giá thực chất là con của một kẻ…”

Bà Xuân chưa kịp nói hết câu, An – chị cả – đã lạnh lùng cắt ngang:

— “Bà định nói chúng tôi là con của một người đàn ông khác, chứ không phải của bố Minh đúng không?”

Người phụ nữ chết lặng, nụ cười trên môi đông cứng lại. Ngọc và Linh cũng bước lên phía trước, ánh mắt nhìn bà ta không chút dao động, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng.

Ngọc lấy từ trong túi xách ra một xấp tài liệu, ném bộp xuống bàn trà:

— “Bà nghĩ chúng tôi làm kinh doanh, đứng đầu những tập đoàn lớn mà lại ngây thơ đến mức để bà tống tiền sao? 10 năm trước, khi bắt đầu khởi nghiệp, chúng tôi đã tự đi làm xét nghiệm ADN với bố. Kết quả cho thấy ba chị em tôi và bố Minh có quan hệ huyết thống 99,99%. Bà định lừa ai?”

Bà Xuân tái mặt, lắp bắp: “Không… không thể nào! Ngày đó tôi…”

Lúc này, Linh mới lên tiếng, giọng trầm buồn nhưng đanh thép: “Ngày đó bà ngoại bị bệnh nặng cần tiền, bà đã qua lại với một gã nhà giàu ở làng bên để đổi lấy tiền bạc. Khi biết mình mang thai sinh ba, bà hoảng sợ vì gã nhân tình chối bỏ. Bố Minh biết hết. Nhưng vì yêu bà, vì muốn giữ lại mạng sống cho ba chị em tôi, bố đã chấp nhận cưới bà, chịu mọi lời đàm tiếu để hợp thức hóa danh phận cho chúng tôi. Bà tưởng bố không biết đứa con là của ai sao? Nhưng bà sai rồi, bố mới chính là cha ruột của chúng tôi, còn gã đàn ông kia… ông ta bị vô sinh, chính bà mới là kẻ bị gã lừa gạt!”

Hóa ra, sự thật năm xưa là bà Xuân vì hám của, lại nghe lời nhân tình bảo rằng ông Minh nghèo kiết xác không nuôi nổi con nên mới nhẫn tâm bỏ đi. Bà ta đinh ninh ba đứa trẻ không phải cốt nhục của ông Minh. Nhưng bà ta không ngờ, kết quả xét nghiệm năm xưa của gã nhân tình là giả, và ông Minh mới chính là người cha đích thực cả về sinh học lẫn nghĩa tình.

Bị bóc trần vách cánh, bà Xuân run rẩy, nhưng vẫn cố đấm ăn xôi, quay sang chỉ thẳng mặt ông Minh gào lên: “Dù… dù có thế nào, tao cũng là người mang nặng đẻ đau ra chúng nó! Không có tao sinh ra, tụi mày có được ngày hôm nay không? Ông Minh, ông nói gì đi chứ! Ông định để con ông đối xử với mẹ ruột thế này à?”

Giữa căn phòng khách rộng lớn, ông Minh – người đàn ông 70 tuổi với mái tóc bạc phơ, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của một đời sương gió – vẫn ngồi im lặng từ đầu đến giờ. Ông nhìn người vợ cũ, ánh mắt không có oán hận, chỉ có một sự bình thản đến đáng sợ.

Ông chậm rãi đứng dậy, đi vào trong phòng ngủ. Vài phút sau, ông quay ra, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ mộc mạc do chính tay ông đóng từ 30 năm trước.

Ông đặt chiếc hộp xuống bàn, mở nắp và lấy ra một thứ đặt ngay trước mặt bà Xuân.

Đó là một cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ, ố vàng, cùng một sấp hóa đơn viện phí.

Trên cuốn sổ tiết kiệm, dòng chữ viết tay nắn nót của ông Minh từ ba mươi năm trước hiện rõ: “Tiền tích lũy mua sữa và chữa bệnh cho An, Ngọc, Linh”. Mỗi tháng, số tiền gửi vào chỉ là vài chục nghìn đồng, có tháng chỉ có vài nghìn, nhưng đều đặn không sót một tháng nào suốt 30 năm qua.

Kèm theo đó là những tờ biên lai viện phí đóng tiền mổ ruột thừa cho An, tiền mua thuốc hen suyễn cho Linh, tiền đóng học phí cho Ngọc… Tất cả được ông vuốt phẳng phiu, lưu giữ cẩn thận như những báu vật.

Bên cạnh đống giấy tờ ấy, là mảnh giấy để lại năm xưa của bà Xuân, nét mực đã nhạt nhòa: “Em không chịu nổi cuộc sống nghèo này. Anh tự lo cho các con.”

Ông Minh nhìn thẳng vào mắt bà Xuân, giọng nói trầm ấm nhưng nặng tựa ngàn cân:

— “Bà Xuân ạ. Đây là ‘bí mật’ duy nhất của gia đình này. Suốt 30 năm qua, tôi giữ lại mảnh giấy bỏ con này của bà không phải để hận bà, mà để nhắc nhở bản thân rằng: nếu tôi ngã xuống, các con tôi sẽ không còn ai trên đời này nữa. Bà nói bà có công sinh? Đúng, tôi thừa nhận. Nhưng từ giây phút bà đặt bút viết dòng chữ này và bước ra khỏi cửa vào đêm mưa gió đó, sợi dây mẫu tử giữa bà và các con đã đứt rồi.”

Ông chỉ tay vào đống hóa đơn, nước mắt rơm rớm nhưng giọng vẫn đanh thép:

— “Công sinh không bằng công dưỡng. 30 năm qua, từng giọt sữa, từng bát cháo, từng viên thuốc nuôi chúng nó khôn lớn đều đổi bằng mồ hôi và máu của tôi, chứ không có một đồng nào của bà. Hôm nay bà đến đây đòi 1 tỷ, được, tôi trả cho bà!”

Nói rồi, ông Minh quay sang bảo An: “An, đưa cho bà ta 1 tỷ.”

An nghe lời bố, lấy ra một chiếc séc đã ký sẵn trị giá 1 tỷ đồng đặt lên bàn. Nhưng ngay khi bà Xuân vừa định thò bàn tay run rẩy ra nhận, ông Minh đã đặt tay lên tờ séc, chặn lại:

— “1 tỷ này, là tôi mua đứt giọt máu mà bà đã cho các con tôi 30 năm trước. Cầm lấy số tiền này, bước ra khỏi nhà tôi, và từ nay về sau, nếu bà còn dám xuất hiện trước mặt các con tôi một lần nào nữa, tôi sẽ dùng toàn bộ số hóa đơn và bằng chứng bỏ rơi con cái này để đưa bà ra tòa vì tội tống tiền và từ bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng. Đi đi!”

Nhìn cuốn sổ tiết kiệm ố vàng ghi dấu 30 năm hy sinh của người chồng cũ, nhìn tờ giấy tuyệt tình chính tay mình viết năm xưa, và nhìn ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát của ba đứa con gái tỷ phú, bà Xuân hoàn toàn chết lặng.

Bà ta hiểu ra rằng, tiền bạc của các con bà có thể rất nhiều, nhưng không có một xu nào dành cho một kẻ máu mủ tàn nhẫn như bà. Sự xuất hiện của bà không làm họ sợ hãi, mà chỉ càng làm tôn lên sự vĩ đại của người cha già tóc bạc.

Bà Xuân run rẩy cầm lấy tờ séc, mặt cắt không còn giọt máu, lầm lũi cúi đầu bước nhanh ra khỏi căn biệt thự, không dám quay đầu lại một lần nào nữa.

Cánh cửa khép lại. Căn phòng trở lại vẻ yên bình vốn có của nó.

Ba cô con gái vây quanh ông Minh, An ôm lấy đôi vai gầy của bố, Ngọc lau đi giọt nước mắt trên má ông, còn Linh thì nắm chặt bàn tay chai sạn. Ông Minh mỉm cười rạng rỡ, ôm ba niềm tự hào lớn nhất cuộc đời vào lòng. Quá khứ đã khép lại, và giờ đây, chỉ còn tình thâm đích thực ở lại với họ.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *