## Chương 1: Lời Thủ Thỉ Chiều Muộn
“Dì ơi… mẹ bảo dì đừng nấu cơm nữa. Mẹ đang về đón con rồi.”
Tiếng con bé Thư nói nhỏ nhẹ, đều đều bên tai giữa buổi chiều lộng gió khiến tôi bỗng lặng người. Chiếc áo sơ mi trắng của chồng tôi – anh Thắng – suýt nữa tuột khỏi tay rơi xuống chậu nước. Tôi quay lại, nhìn vào đôi mắt tròn xoe, ngây thơ của đứa trẻ bảy tuổi. Con bé không có vẻ gì là sợ hãi, gương mặt vẫn phụng phịu ôm con búp bê vải quen thuộc.
“Thư… con vừa nói cái gì cơ?” – Giọng tôi run khẽ, tôi ngồi thụp xuống ngang tầm mắt với con, cố giữ giọng thật dịu dàng.
“Mẹ bảo dì nấu ăn không ngon bằng mẹ. Mẹ bảo con phải ngoan để đợi mẹ về đón. Mẹ đang ở dưới gầm giường phòng bố mẹ đấy, mẹ bảo tối nay mẹ sẽ ôm con ngủ.”
Một luồng hơi lạnh khẽ chạy dọc sống lưng tôi. Mẹ của Thư – chị Nhã – đã mất vì bạo bệnh cách đây ba năm. Suốt hai năm làm vợ hai của anh Thắng, tôi tự tay chăm bẵm con bé từ cái ăn, cái mặc, tối nào cũng ôm nó vào lòng kể chuyện cổ tích. Tôi luôn nghĩ sự chân thành của mình đã bù đắp được phần nào khoảng trống trong lòng đứa trẻ. Vậy mà lời nói ngây ngô của con bé lúc này lại khiến lòng tôi thắt lại, vừa hoang mang, vừa có chút tủi thân nghẹn ngào. Chị Nhã đã đi xa rồi cơ mà? Hay có ai đó đã nói những lời này với con?
Tôi đứng dậy, dắt tay Thư lên tầng hai, hướng về phía phòng ngủ của hai vợ chồng. Căn phòng ngập tràn ánh nắng chiều hoàng hôn ấm áp, chẳng có vẻ gì là u ám. Tôi nhẹ nhàng vén tấm drap trải giường lên, ngó đầu nhìn vào khoảng trống bên dưới.
Không có ai cả. Chỉ có một chiếc hộp thiếc cũ kỹ, rỉ sét nằm sâu trong góc.
Tôi tò mò kéo chiếc hộp ra và mở nắp. Bên trong là một xấp ảnh chụp anh Thắng cùng một người phụ nữ có gương mặt giống hệt chị Nhã, nhưng nụ cười sắc sảo và hiện đại hơn nhiều. Kèm theo đó là những lá thư tay với nét chữ nắn nót, nhưng nội dung lại đầy những lời hờn trách và đòi quyền nuôi con: *”Anh không thể cấm tôi gặp con. Đứa bé là khúc ruột tôi sinh ra.”*
Đúng lúc đó, tiếng cạch cửa vang lên. Anh Thắng đi làm về, bước vào phòng với chiếc cặp táp trên tay. Thấy tôi đang cầm xấp ảnh, gương mặt anh thoáng chút bối rối và mệt mỏi, chứ không hề giận dữ. Anh thở dài, bước đến ngồi xuống cạnh tôi: “Em… em tìm thấy chiếc hộp này rồi à?”
Tôi ngước nhìn chồng, nước mắt rơm rớm vì bao câu hỏi bủa vây: “Anh Thắng, người này là ai? Tại sao con Thư lại bảo mẹ nó đang ở dưới gầm giường? Có phải anh đang giấu em điều gì không?”
—
## Chương 2: Bí Mật Sau Tấm Ảnh Cũ
Anh Thắng khẽ nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của tôi, kéo tôi ngồi xuống giường. Giọng anh trầm ấm và đầy sự hối lỗi: “Anh xin lỗi vì đã giữ bí mật này, Linh ạ. Anh chỉ không muốn em phải bận lòng suy nghĩ thôi.”
Hóa ra, câu chuyện không hề ly kỳ hay đáng sợ như tôi tưởng tượng. Người phụ nữ trong ảnh chính là chị Yến – người chị em song sinh thất lạc nhiều năm của chị Nhã. Chị Yến từ nhỏ đã sống ở nước ngoài, tính tình phóng khoáng và có phần bốc đồng. Sau khi chị Nhã mất, chị Yến trở về nước và muốn nhận Thư làm con nuôi để đưa sang nước ngoài, vì chị không có con cái. Anh Thắng không đồng ý vì không muốn con gái phải rời xa vòng tay bố và thay đổi môi trường sống quá đột ngột.
“Thế còn những lời con Thư nói?” – Tôi thắc mắc.
Anh Thắng xoa trán, thở dài: “Dạo gần đây, cô Yến hay đến cổng trường gặp Thư vào giờ tan tầm. Cô ấy mua bánh ngọt, mua đồ chơi cho con bé rồi kể cho con nghe về mẹ Nhã. Chắc cô ấy muốn lấy lòng Thư, nên mới đùa bảo là ‘mẹ đang trốn dưới gầm giường để tạo bất ngờ cho con’. Con Thư còn nhỏ, nó nghe vậy thì tin sái cổ rồi về nói lại với em.”
Nghe chồng giải thích, tảng đá đè nặng trong lòng tôi suốt từ chiều bỗng chốc tan biến. Tôi nhận ra mình đã quá nhạy cảm. Nhưng đi kèm với sự nhẹ nhõm là một nỗi chạnh lòng sâu sắc. Hóa ra bấy lâu nay, người ta vẫn tìm cách tiếp cận con bé, còn tôi thì hoàn toàn vô tâm không hề hay biết.
“Anh Thắng, chuyện này anh không nên giấu em.” – Tôi khẽ trách – “Em đã là vợ của anh, là mẹ của con Thư. Dù cô Yến có ý tốt hay ý xấu, chúng ta cũng nên cùng nhau đối mặt và nói chuyện rõ ràng, thay vì cứ để cô ấy lén lút gặp con như vậy, dễ làm đầu óc đứa trẻ bị xáo trộn.”
Anh Thắng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy biết ơn và cảm động. Anh ôm nhẹ bờ vai tôi: “Anh biết rồi, bà xã. Anh cứ sợ em sẽ chạnh lòng vì nghĩ mình là người đến sau. Anh xin lỗi nhé.”
Tôi mỉm cười, lòng nhẹ bẫng. Sóng gió thực ra chỉ là do chúng tôi chưa đủ mở lòng với nhau mà thôi.
—
## Chương 3: Trái Ngọt Của Sự Chân Thành
Chiều hôm sau, tôi chủ động cùng anh Thắng đi đón Thư sớm hơn mọi khi. Đúng như dự đoán, ở góc sân trường, một người phụ nữ có vóc dáng và khuôn mặt rất giống người trong ảnh đang ngồi xổm, vừa cười vừa vuốt tóc con bé Thư.
Tôi hít một hơi thật sâu, dắt tay anh Thắng bước đến. Thấy chúng tôi, chị Yến hơi giật mình, đứng bật dậy, ánh mắt có chút lúng túng.
Tôi không hề tỏ ra khó chịu, trái lại còn chủ động nở một nụ cười hiền hậu: “Chị Yến phải không ạ? Em là Linh, vợ anh Thắng. Em nghe anh Thắng kể về chị nhiều rồi. Mấy lần định mời chị qua nhà chơi cơm mắm mà chưa có dịp.”
Sự cởi mở và lịch sự của tôi làm chị Yến hoàn toàn bất ngờ. Sự đề phòng trên gương mặt chị dịu đi rõ rệt. Chị nhìn tôi, rồi nhìn sang anh Thắng, khẽ thở dài: “Chào em. Chị… chị xin lỗi vì đã lén lút gặp Thư thế này. Chị chỉ nhớ nhà, nhớ cái Nhã, nhìn con Thư giống mẹ nó quá nên chị không kìm lòng được.”
Tôi bước lại gần, dắt tay bé Thư rồi nhẹ nhàng nói: “Em hiểu mà chị. Tình cảm của chị dành cho cháu là điều rất đáng trân trọng. Nhưng Thư còn nhỏ, những lời nói đùa của chị dạo này làm con bé hơi hoang mang đấy ạ. Nếu chị nhớ cháu, cửa nhà em luôn rộng mở đón chị vào chơi đường đường chính chính, không cần phải đứng ở cổng trường thế này đâu chị.”
Chị Yến cúi đầu, sống mũi hơi đỏ lên. Chị khẽ xoa đầu Thư rồi nhìn tôi bằng ánh mắt nể phục: “Thắng chọn đúng người rồi. Thấy em yêu thương và dạy dỗ con Thư thế này, chị cũng yên tâm. Chị hứa từ nay sẽ không làm đảo lộn cuộc sống của cháu nữa.”
Tối hôm đó, căn nhà nhỏ của chúng tôi ngập tràn tiếng cười khi có thêm sự xuất hiện của chị Yến. Trên mâm cơm gia đình ấm cúng, Thư ngồi giữa, vừa ăn vừa líu lo kể chuyện ở lớp. Con bé ngước lên nhìn tôi, bỗng nhiên thơm nhẹ vào má tôi một cái chụt: “Dì Linh ơi, con biết mẹ Nhã ở trên trời rồi. Nhưng ở dưới đất con có dì Linh thương con nhất!”
Câu nói ngây ngô của đứa trẻ khiến cả nhà đều bật cười hạnh phúc. Tôi ôm con bé vào lòng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Hóa ra, chẳng cần đao to búa lớn, cứ dùng sự chân thành và lòng bao dung mà đối đãi, thì mọi nút thắt trong cuộc sống đều có thể hóa giải một cách nhẹ nhàng như một cơn gió mát lành buổi hoàng hôn.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.