Blog

  • “Con… con ổn. Mẹ có thể cho con mượn lại cuốn sổ đó không? Cuốn sổ mà ba để lại.”

    “Con… con ổn. Mẹ có thể cho con mượn lại cuốn sổ đó không? Cuốn sổ mà ba để lại.”

    Buổi sáng hôm đó, nhà chồng tôi náo nhiệt như có hội. Hàng xóm ghé qua phụ, phụ nữ xúm lại gói bánh, mấy ông đàn ông thì khiêng bàn ghế để chuẩn bị cho lễ đính hôn của Hoàng – em trai chồng tôi. Tôi đứng từ cửa bếp nhìn ra sân, nơi mẹ chồng tay chống hông, miệng sai việc liên hồi, không quên bồi thêm những câu chê bai quen thuộc.

    “Lan, cái mâm kia còn chưa lau? Làm việc gì cũng chậm chạp. Không biết con trai tôi ngày xưa mù mắt thế nào mà rước cô về.”

    Tôi cố nén tiếng thở dài. Bốn năm làm dâu, tôi đã quá quen những lời đó. Tôi muốn phản ứng, nhưng cứ nhìn thấy bố chồng, ánh mắt khắt khe, tôi lại thôi.

    Mười giờ, mẹ chồng gọi tôi vào phòng khách.

    “Lan, cái phong bì tiền sính lễ 300 triệu đặt trong tủ kính, con kiểm tra giúp mẹ xem còn nguyên không. Lát nữa quan viên hai họ đến.”

    Tôi gật đầu. Bước vào phòng, tôi mở tủ kính. Chiếc hộp gỗ vẫn nằm đúng vị trí. Tôi mở ra—trống trơn.

    Tôi sững sờ, không tin vào mắt mình. Tôi lục lại toàn bộ ngăn tủ. Không có gì cả.

    “Không thể nào…”

    Đúng lúc đó, tiếng mẹ chồng vang lên sau lưng tôi:

    “Sao lâu vậy, lấy ra—”

    Bà nhìn thẳng vào chiếc hộp rỗng. Mắt bà trợn tròn.

    “Tiền đâu?!”

    Tôi ú ớ: “Con… con không biết. Khi con mở ra thì nó… đã mất rồi.”

    Bà gào lên: “CÔ LẤY ĐÚNG KHÔNG?!”

    Tôi lắc đầu, sợ đến mức chân run bần bật. Tiếng la khiến cả nhà chạy vào. Hoàng – chú rể – cũng vừa đến, trên tay còn cầm bó hoa.

    Chồng tôi – Huy – lướt mắt qua chiếc hộp, rồi nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt nghi ngờ lạnh băng.

    Bố chồng quát lớn:

    “Trong nhà này, ai cần tiền nhất? Ai nghèo nhất? Ai từng vay mượn khắp nơi để chữa bệnh cho mẹ nó? Còn ai ngoài cô?!”

    Tôi mở miệng, chưa kịp nói, một cú đấm như trời giáng lao thẳng vào mắt trái tôi.

    Tôi ngã xuống nền nhà.

    Những tiếng la ó, nhiếc móc dội vào tai.

    Chồng tôi xông tới: “Đồ đê tiện! 300 triệu của nhà người ta mà dám lấy?!”
    Và anh ta tát tôi liên tiếp. Năm cái, mạnh đến mức tai tôi ù đi.

    Mẹ chồng nhếch môi: “Tưởng con nhà nghèo hiền lành. Ai dè trộm cắp. Mau gọi bố mẹ cô đến ứng trước đi! Nhà tôi không nuôi đồ rác rưởi.”

    Tôi bật khóc, nhưng tôi biết nếu khóc lúc này, họ sẽ càng nghĩ tôi có tội.

    Tôi lau nước mắt, cố đứng dậy.

    “Con không lấy.”

    Cô còn dám cãi?!” mẹ chồng gầm lên.

    “Đủ rồi.” – giọng tôi run, nhưng rõ ràng – “Nếu con lấy, con sẽ nói. Nhưng giờ các người xúc phạm con quá đủ rồi.”

    Mọi người lại xôn xao, nhưng tôi không tranh luận nữa. Tôi lẳng lặng lau máu bên khóe môi, bước ra khỏi nhà giữa ánh mắt kết tội của cả họ hàng đang tụ tập.

    Chỉ còn ba tiếng nữa là lễ đính hôn bắt đầu. Cả nhà như ong vỡ tổ. Nhưng không ai để ý tôi đã đi đâu.


    Tôi bước về nhà mẹ đẻ. Mắt sưng vù, gò má đỏ tím. Mẹ tôi hốt hoảng:

    “Trời đất ơi, ai đánh con?!”

    Tôi lắc đầu: “Con… con ổn. Mẹ có thể cho con mượn lại cuốn sổ đó không? Cuốn sổ mà ba để lại.”

    Mẹ tôi không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ vào tủ, lấy ra một cuốn sổ da cũ. Tôi mở ra, bên trong là… giấy chứng nhận sở hữu một mảnh đất nhỏ ngoại thành – tài sản duy nhất ba tôi để lại, tôi đã cất 4 năm chưa hề đụng đến.

    Tôi cầm nó, quay người.

    “Con sẽ quay lại nhà chồng một lần cuối.”


    Khi tôi trở về, trong sân đã có mặt đông đủ họ hàng hai bên. Tin tôi “ăn cắp sính lễ” đã lan nhanh như gió. Ai cũng nhìn tôi với ánh mắt thương hại xen khinh miệt.

    Mẹ chồng thấy tôi thì sẵng giọng:

    “Biết lỗi rồi hả? Mau nhận đi, để còn kịp giờ làm lễ.”

    Tôi đặt cuốn sổ lên bàn.

    “Con không nhận tội mình không làm. Nhưng… đây là tài sản ba con để lại. Con cam kết bán nó để lo cho đám đính hôn của em Hoàng, coi như bù lại số tiền mất.”

    Cả sân im lặng. Thậm chí Hoàng còn ngẩn người.

    Tôi nhìn thẳng vào bố mẹ chồng: “Nếu bố mẹ nghĩ con tham 300 triệu, vậy con đưa 400 triệu từ việc bán đất. Coi như con không thiếu nợ ai.”

    Tiếng xì xào nổi lên:

    “Trời, tưởng nó nghèo…”
    “Con bé này dám bán đất lo cho nhà chồng sao?”
    “Còn hơn cả sính lễ…”

    Mẹ chồng sững mặt. Bà không nghĩ người con dâu mà bà luôn coi thường lại có thứ giá trị như thế.

    Huy – chồng tôi – tái mét. Anh ta lắp bắp:

    “Lan… em làm gì vậy? Anh… anh đâu có bảo em—”

    Tôi cắt ngang: “Anh đã tát tôi 5 cái mà không hỏi tôi một câu. Anh cần gì phải nói nữa?”

    Không khí đông cứng.

    Nhưng đó chưa phải tất cả.

    Tôi mở điện thoại, chiếu một đoạn video lên màn hình lớn của sân khấu mà MC đang chuẩn bị.

    Trong video, từ camera trước cửa phòng khách, Hoàng – em trai chồng – xuất hiện lúc 5 giờ sáng, mở tủ kính, lấy phong bì tiền rồi nhét vào túi áo.

    Cả hội trường nín thở.

    Mẹ chồng gần như ngất tại chỗ.

    Bố chồng quay sang Hoàng, mặt đỏ như lửa: “Mày làm cái gì vậy hả?!”

    Hoàng run rẩy:

    “Con… con… con định mượn tạm 100 triệu để trả nợ. Người ta đến đòi gấp. Con tính trưa sẽ trả lại… nhưng bị mọi người mở hộp sớm quá…”

    Tiếng mẹ chồng thét lên, xé ngang không khí:

    “Trời ơi là trời! Sao tao lại đẻ ra thằng trời đánh này!”

    Một vài người họ hàng kéo mẹ chồng lại. Có người thở dài thương hại.

    Còn tôi đứng lặng, không vui, không buồn—chỉ thấy nhẹ.

    Hoàng quỳ xuống trước tôi:

    “Chị… chị đừng nói ra… Em chỉ… Em sợ bị đánh… nên im lặng…”

    Tôi nhìn cậu ta rất lâu:

    “Chị không nói ra. Camera nói.”

    Cả hội trường càng im lặng hơn.

    Tôi quay sang bố mẹ chồng, giọng bình thản:

    “Con sẽ không kiện ai. Cuốn sổ này… con xin lấy lại. Con cũng không bán đất để lo sính lễ cho người vừa đẩy con vào tội ăn trộm.”

    Rồi tôi tháo nhẫn cưới, đặt lên bàn.

    “Con xin phép… ly hôn.”

    Không ai nói một lời.

    Chồng tôi chạy theo, níu tay tôi:

    “Lan! Anh nóng quá… Anh nghĩ em lấy thật… Anh xin lỗi… Đừng đi…”

    Tôi nhìn sâu vào đôi mắt từng khiến tôi tin rằng mình được yêu.

    “Người đàn ông đánh vợ vô cớ năm cái trước mặt họ hàng… không phải người con muốn sống chung nữa.”

    Tôi bước ra khỏi cổng. Vẫn là con đường làng quen thuộc, nhưng hôm nay tôi bước đi thẳng lưng, không cúi đầu như mọi hôm.

    Sau lưng, tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên như bầy ong vỡ tổ.

    Nhưng tôi chẳng còn liên quan.

    Tôi đi về phía nhà mẹ tôi—ngôi nhà nhỏ, nghèo nhưng đầy yêu thương.

    Hôm nay là đính hôn của người khác. Nhưng lại là ngày tôi đính lại với cuộc đời mình.

    Một cuộc đời mới.

  • Cô Chiêm bảo thằng Hiển – đứa cháu họ thường ghé giúp – chuẩn bị gầu dây, rồi chạy sang đầu xóm gọi thêm mấy người cùng tát.

    Cô Chiêm bảo thằng Hiển – đứa cháu họ thường ghé giúp – chuẩn bị gầu dây, rồi chạy sang đầu xóm gọi thêm mấy người cùng tát.

    Ở làng Đồng Phú, mỗi độ tháng Mười, người ta quen thấy cảnh nhà nhà tát đầm, tháo nước bắt cá, thu hoạch sen sau mấy tháng mùa mưa. Nhà cô Chiêm có một thửa đầm nhỏ, tầm chừng hai sào, bao đời vẫn trồng sen lấy củ đem ra chợ huyện bán kiếm thêm. Đầm nhà cô không lớn nhưng nước trong, đất tốt, sen lúc nào cũng trắng phau, mập ngập đầu.

    Năm ấy, trời mưa ít, nước trong đầm cạn nhanh. Cô Chiêm bảo thằng Hiển – đứa cháu họ thường ghé giúp – chuẩn bị gầu dây, rồi chạy sang đầu xóm gọi thêm mấy người cùng tát. Tát đầm là công việc nặng nhọc nhưng vui, vì bao giờ cũng có phần cá tép cho người tham gia. Người làng nghe tin cô Chiêm tát đầm thì rủ nhau sang giúp, phần vì thương tình đàn bà một thân một mình, phần thì biết đầm sen nhà cô hay có lắm cá trê, cá bống.

    Khi nước trong đầm rút xuống đến gần đáy, điều bất ngờ xảy ra.


    Thằng Hiển vừa lội xuống bùn đã la toáng:

    — Cô Chiêm ơi, ủa… cái gì to tổ bố dưới này nè!

    Cả nhóm dồn ra xem. Giữa đám bùn đen nhánh, một phần củ sen trồi lên, trắng bóng, to như cái chum con. Cô Chiêm há hốc, lấy tay giật thử một đoạn, thấy rễ ăn sâu và lan rộng khắp đáy đầm.

    — Trời đất ơi… củ sen hay củ voi đây trời?

    Đám người cười rần rần, nhưng càng đào thì càng choáng. Một củ chính, dài cỡ một mét rưỡi, nặng phải sáu bảy chục ký. Từ nó tua ra từng nhánh rễ phụ, mỗi nhánh lại là một củ riêng, to nhỏ khác nhau, đếm chừng hơn trăm cái. Những người lớn tuổi nói chưa bao giờ thấy thứ gì như thế, dù cả đời làm ruộng, lội bùn.

    Cô Chiêm thì mừng đến rơi nước mắt. Mười năm nay, kể từ ngày chồng mất, cô tần tảo nuôi con gái và đứa cháu nhỏ. Bán sen, bán cá chỉ đủ đong gạo. Giờ trúng được mẻ này, chắc cũng được một khoản kha khá.

    Cô gọi bà con đến chia, đúng cái tính tử tế bao đời của cô.

    — Nhà ai có phần thì cứ lấy một ít mà dùng. Món này đem bán cũng được, khỏi mua ở chợ.

    Người làng vui như tết. Ai cũng nể cái tình của cô Chiêm.

    Chỉ có một người không vui: lão Thái, chủ nhà ngay sát bờ đầm.


    Lão Thái là người chẳng xa lạ gì với dân làng: tham, keo, lại khó ở. Đất nhà lão rộng, nhưng lại tiếc từng mét. Lão làm nghề buôn đồ cũ rồi cho vay lãi ngoài, nói chung ai cũng ngán tiếp xúc.

    Lão đứng chống nạnh nhìn bà con khiêng từng bó củ sen ra bờ:

    — Củ ráo mới thơm ngon mà cô đem chia hết thì uổng. Tôi mua hết! Tính sao nói giá đi.

    Cô Chiêm lắc đầu:

    — Đây là lộc trời. Tôi chia cho bà con. Còn dư bao nhiêu tôi bán sau cũng được, lão khỏi lo.

    Lão Thái hừ mũi:

    — Bán thì bán hết cho tôi. Mà tôi còn muốn mua luôn cái đầm này. Để không cô trồng sen uổng. Tôi cho giá cao.

    Cô Chiêm nhìn lão, lòng chợt lạnh. Đầm này là của chồng cô để lại, từng gánh nước, từng cây sen đều gắn với bao ký ức. Dù nghèo mấy cô cũng không bán.

    — Tôi không có ý định bán đầm.

    Lão Thái gằn giọng:

    — Rồi cô hối cũng không kịp.

    Nhưng cô bỏ đi, tiếp tục phụ đào rễ sen. Cô nghĩ cùng lắm mai lão sang nói lại, chứ đầm của người ta, muốn mua là mua sao được.

    Nhưng rồi, càng đào xuống, càng thấy lạ.


    Dưới lớp bùn, ngay chỗ gốc củ sen khổng lồ, dần lộ ra một khoảng đất cứng, tròn… như nắp ván.

    — Cô Chiêm ơi, cái này không giống đất tự nhiên. – một ông lão nói.

    Mọi người cùng nhau xả thêm nước, nạo bùn xung quanh. Một lúc sau, toàn bộ “cái nắp” hiện ra: một tấm gỗ lớn, có móc sắt rỉ màu nâu.

    Lão Thái từ bờ đầm nhảy xuống nhanh hơn cả thằng Hiển:

    — Để tôi coi! Mấy người không biết cái này đâu. Giống cái hầm cũ thời xưa đấy!

    Không ai ưa lão nhưng cũng im, vì ai cũng tò mò.

    Khi tấm gỗ được nhấc lên, mùi ẩm mốc bốc ra. Ánh sáng rọi xuống một hố sâu chừng hai mét. Bên trong có một cái hòm gỗ, cũng đã mủn nhưng còn nguyên dạng.

    — Hòm! – ai đó kêu lên.

    Cô Chiêm rùng mình. Thứ này sao lại nằm trong đầm nhà cô?

    Lão Thái đã lon ton nhảy xuống hố, không cần đợi ai.

    — Để tôi mở! Cái này chắc là đồ chôn từ thời Tây. Gớm, tôi rành lắm!

    Nhưng khi nhấc nắp hòm, không phải vàng bạc hay đồ cổ gì, mà… một túi vải đen được bọc kỹ, và bên cạnh là một xấp giấy cũ.

    Ai cũng ngỡ ngàng.

    Lão Thái xé túi, trút ra… những bức ảnh đen trắng, úa màu.

    Người trong ảnh là một cô gái trẻ, gương mặt hiền khô, mặc áo dài trắng, đứng bên một người đàn ông gầy, đeo kính, chắc tầm hơn ba mươi. Một số ảnh chụp chợ Đồng Phú thời xưa, có bức chụp đúng góc đầm sen… năm mươi sáu năm trước.

    Cô Chiêm đỡ lấy xấp giấy. Trên cùng là một lá thư.

    Chữ viết nắn nót, đậm nét:

    “Gửi người tìm thấy chiếc hòm này.
    Nếu ai đọc được, xin hãy chuyển cho gia đình ông Nguyễn Đình Lập. Đây là những kỷ vật ông ấy gửi lại trước khi rời làng năm 1967.
    Tình hình loạn lạc, ông ấy sợ không mang theo được nên nhờ tôi chôn dưới đáy đầm.
    Khi nào hòa bình, tôi sẽ quay lại. Nhưng nếu tôi không kịp… mong ai đó giúp hoàn thành lời hứa.”

    — Người bạn cũ, Trương Văn Bền.

    Cô Chiêm chết lặng.

    Cái tên Nguyễn Đình Lập… chính là cha cô.


    Cô Chiêm đứng giữa đầm sen, tay run run. Cô nhớ ngày còn bé, cha cô đi tập kết, hứa khi nào yên ổn sẽ về. Nhưng ông mất tích, mãi không có tin tức. Mẹ cô khóc đến mù mắt một bên, rồi cũng mất khi cô mới mười sáu tuổi. Bao nhiêu năm cô sống chỉ với ký ức mơ hồ.

    Không ngờ dưới đáy đầm… lại có di vật cha cô gửi lại.

    Hai hàng nước mắt chảy dài. Mọi người im lặng.

    Chỉ có lão Thái vẫn cố chen vào:

    — Ảnh cũ vậy mà để làm gì? Mấy cái đồ này… bán cho người sưu tầm cũng có giá. Cô Chiêm, tôi nói thật, cô không biết giữ thì đưa tôi cất cho. Với lại, đầm này… tôi trả thêm tiền.

    Người dân bực mình. Bà Năm quát:

    — Lão im ngay! Không biết xấu hổ à! Đây là đồ của cha cô ấy.

    Lão Thái gằn giọng, mặt đỏ như gấc:

    — Cha cái gì mà cha! Ai kiểm chứng? Biết đâu…

    Nhưng câu nói chưa dứt, lão đã im bặt, vì cô Chiêm đang cầm bức ảnh cuối cùng: ảnh cha cô đứng bên một người đàn ông đeo kính — giống hệt người trong thư. Và sau tấm ảnh là… tờ giấy khai sinh của chính cô, bản gốc, cha ký tên.

    Không thể nhầm được.

    Mọi người ai nấy đều nghèn nghẹn.


    Họ quyết định đưa hòm gỗ vào nhà cô Chiêm. Bà con giúp rửa sạch từng món, phơi nắng cho khô. Cô Chiêm ôm từng tấm ảnh như ôm lại một phần ký ức bị đánh mất. Những thứ cha cô để lại không nhiều, nhưng đủ để trả lời những câu hỏi cô chờ cả đời.

    Ngay cả đám củ sen khổng lồ… hóa ra cũng là do rễ sen lâu năm bám quanh phần gỗ chôn dưới đầm, hút dinh dưỡng tạo nên.

    Sang chiều, lão Thái lại lảng vảng đến. Lần này lão không hung hăng như trước.

    — Cô Chiêm… mấy thứ đó chắc cũng làm cô xúc động. Tôi… tôi xin lỗi. Hồi trưa tôi nóng tính. Mà… cô bán đầm không? Tôi vẫn muốn mua. Cho con trai tôi làm trang trại.

    Cô Chiêm nhìn lão, giọng bình thản:

    — Lão Thái, cái đầm này cha tôi để lại. Giờ mọi thứ sáng tỏ, càng không thể bán.

    — Nhưng… cô cần tiền mà?

    — Tiền thì tôi có thể kiếm. Nhưng gốc gác thì không.

    Lão Thái bặm môi. Trong mắt lão thoáng chút gì đó như ghen tị, như cay cú.

    — Có người có phúc. Có người… phải tự kiếm phúc. – lão nói rồi bỏ đi, không ngoái lại.


    Chiều hôm đó, cả làng tụ tập ở sân cô Chiêm. Ai cũng mang theo chút quà: người dúm chè, người đem đòn bánh tét, người gửi chú vịt tơ. Không phải vì củ sen, mà vì tình nghĩa lâu nay.

    Cô Chiêm nhìn bà con, bỗng cảm thấy lòng mình đầy lên một cảm giác ấm áp khó tả.

    — Mọi người đừng lo cho tôi. Món quà cha để lại… đã là hạnh phúc lớn nhất rồi.

    Bà Năm chậc lưỡi:

    — Vậy là từ nay cô yên tâm rồi. Đầm này phải giữ kỹ, nhớ!

    Ai đó hỏi:

    — Thế còn củ sen khổng lồ? Giờ tính sao?

    Cô cười hiền:

    — Tôi giữ lại một ít để làm giống. Còn bao nhiêu thì vẫn chia cho bà con. Mai tôi mang lên đình biếu một phần, gọi là tạ ơn trời đất.

    Tiếng cười rộn ràng cả xóm.

    Nhưng rồi… trong lúc mọi người đang dọn dẹp, thằng Hiển chạy tới, hớt hải:

    — Cô Chiêm ơi! Con vừa thấy lão Thái đẩy xe rùa qua phía đầm nhà mình! Hình như lão định…

    Cô Chiêm tái mặt.

    Mọi người đổ xô chạy theo.


    Trời nhá nhem. Bờ đầm sũng nước, trơn trượt. Tới nơi, họ thấy lão Thái lấp ló trong bóng tối, đang tháo mấy cọc tre ngăn nước trên bờ đầm, như muốn xả nước từ ruộng bên cạnh sang.

    — Lão làm gì đó?! – ông Hai gắt.

    Lão Thái lúng túng rồi cãi bừa:

    — Tôi… tôi coi nước thôi. Ruộng tôi tràn, nên…

    Ai cũng hiểu lão muốn làm gì: nếu xả nước tràn qua, đầm sen sẽ bị ngập, bùn xáo trộn, toàn bộ phần đất vừa đào hôm nay – nơi hòm được tìm thấy – sẽ bị cuốn sạch. Mọi dấu vết, mọi kỷ vật có thể còn sót lại sẽ mất.

    Nhưng ngay lúc ấy, cô Chiêm chỉ im lặng. Cô bước xuống bờ, cầm lại mấy cây cọc.

    — Lão về đi. Tôi giữ được thì tự tôi giữ. Lão đừng lo.

    Giọng cô bình tĩnh đến mức cả nhóm ngẩn người.

    Lão Thái nhìn cô một lúc lâu, rồi chẳng hiểu sao lại dừng tay. Lão gài lại cọc tre, đẩy xe rùa về nhà. Bóng lão thấp thoáng sau hàng tre, nhỏ bé lạ thường.


    Tối đó, khi mọi người đã về, cô Chiêm ngồi một mình bên chiếc hòm gỗ. Cô lấy ra bức thư cha viết gửi cho mẹ, nét chữ mềm như chuyện kể:

    “Nếu anh không về kịp, mong Minh (tên mẹ cô) đừng giận. Đầm sen là nơi anh gửi gắm kỷ vật để sau này cho con gái chúng ta. Mong một ngày nào đó nó hiểu rằng anh thương hai mẹ con nhiều lắm.”

    Cô Chiêm gục xuống khóc. Nước mắt rơi lên những bức ảnh đã úa màu thời gian.

    Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra: lộc trời không phải là củ sen to, mà là… một đoạn ký ức trở về với đúng người cần nó.


    Những ngày sau đó, câu chuyện về củ sen khổng lồ lan ra khắp vùng. Nhà báo huyện về viết bài. Nhiều người đến thăm đầm sen của cô. Nhưng cô không bán. Cô chỉ giữ gìn rồi trồng lại từ những nhánh rễ cũ.

    Có người nói sao cô không tận dụng cơ hội làm giàu.

    Cô chỉ cười:

    — Cái này là kỷ vật của nhà tôi. Giàu nhất là lúc tìm lại được gốc rễ.

    Còn về lão Thái, lạ thay, từ hôm đó lão ít hung hăng hẳn. Lão chỉ lặng lặng trông ruộng nhà mình, không còn đòi mua đầm, không còn gây chuyện. Người làng bảo chắc lão cũng nhận ra, có những thứ không thể đo bằng tiền.

    Một hôm, lão mang sang một túi phân bón:

    — Tôi thấy sen nhà cô sẽ trồng lại. Phân này tốt. Tôi… tôi để đây, không lấy tiền.

    Cô Chiêm cảm ơn. Lão chỉ gật đầu rồi đi.


    Mùa sen năm sau, đầm nhà cô Chiêm nở rộ hơn bao giờ hết. Củ sen đỏ au, mập, thơm. Trẻ con trong xóm lại ùa đến giúp nhổ sen, cắt lá. Tiếng cười rộn rã cả góc trời.

    Bà con vẫn kể mãi chuyện năm trước. Nhưng với cô Chiêm, điều đáng quý nhất không phải cú “trúng số” từ củ sen khổng lồ, mà là cái cách nó kéo cả làng đến gần nhau hơn, và trả lại cho cô một phần quá khứ mà cô tưởng đã mất.

    Cô tin rằng, dưới đầm sen ấy, cha cô – dù đã khuất – đã gửi lại cho cô một món quà: sự đoàn kết, sự tử tế và một niềm tin giản dị vào đời.

    Bởi đôi khi, twist của cuộc đời chỉ là…
    mọi thứ tìm về đúng nơi nó thuộc về.

  • Được hôm đi chợ sớm mua toàn hải sản về nấu, mượn điện thoại của chồng để nhắn mời chị chồng sang ăn cơm, nhìn nội dung đáp lại mà tôi r-ụng r-ời

    Được hôm đi chợ sớm mua toàn hải sản về nấu, mượn điện thoại của chồng để nhắn mời chị chồng sang ăn cơm, nhìn nội dung đáp lại mà tôi r-ụng r-ời

    Sáng hôm đó, tôi hí hửng đi chợ, mua nào là tôm hùm, cua biển, mực tươi, rồi còn cả cá song. Nghĩ bụng hôm nay rảnh rỗi, lại có tiền chồng mới đưa, mình sẽ làm một bữa thật ngon, gọi chị chồng sang ăn cùng cho ấm cúng.

    Về đến nhà, đang dọn đồ ăn, tôi mới nhớ điện thoại mình để quên ở phòng. Thấy chồng để máy trên bàn, tôi cầm luôn nhắn cho chị chồng:

    “Chị sang ăn cơm nhé, hôm nay em nấu toàn hải sản ngon lắm.”

    Tưởng đâu chỉ là lời mời bình thường, ai ngờ chưa đầy một phút sau có tin nhắn trả lời. Tôi vừa mở ra thì cả người như đóng băng, bàn tay run bần bật, mắt tôi hoa lên đọc đi đọc lại.

    Tin nhắn ấy không phải gửi cho tôi, mà rõ ràng là chị chồng nhắn cho chồng tôi:

    “Anh hứa với em sẽ nói chuyện rõ ràng với vợ rồi mà, sao còn để em bị gọi sang ăn chung thế này? Em mệt mỏi lắm, chỉ muốn bên anh thôi…”

    Tôi chết lặng. Tim như có ai bóp nghẹt, cả lồng ngực sắp nổ tung. Hóa ra bấy lâu nay… cái tình cảm “chị em” mà tôi vẫn tin tưởng, lại là một bí mật dơ bẩn ngay trong gia đình mình.

    Cơn tức giận ập lên, tôi nghẹn ngào mà vẫn cố giữ bình tĩnh, bấm lại đúng một câu, gửi thẳng vào máy chồng:

    “Chị không cần sang nữa, để tôi nói chuyện rõ ràng với chồng chị trước đã.”

    Nhưng chưa đầy 5 phút sau, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Tôi chạy ra thì thấy chị chồng tay xách một túi quà lớn, mặt tái mét, vừa thấy tôi đã òa khóc:

    “Em… tha lỗi cho chị. Chị lỡ dại, chị sai rồi. Đừng nói với ai cả, chị xin em đấy…”

    Tôi đứng như trời trồng, đầu óc quay cuồng. Nhìn túi quà trên tay chị, tôi thấy vừa nhục nhã, vừa đau đớn, vừa muốn hét toáng lên cho cả xóm biết, nhưng cổ họng lại nghẹn cứng.

    Phía trong nhà, chồng tôi cũng vừa bước ra, bắt gặp cảnh ấy, mặt anh ta biến sắc, chân như khụy xuống…

    Không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Tôi biết, sau bữa cơm hải sản hôm nay… cả gia đình sẽ không bao giờ còn được yên ổn nữa.

  • Con gái tôi 33t, không được xinh lắm, tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng vậy mà lúc nào cũng ‘Cỡ con phải lấy chồng đại gia’. Ai ngờ

    Con gái tôi 33t, không được xinh lắm, tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng vậy mà lúc nào cũng ‘Cỡ con phải lấy chồng đại gia’. Ai ngờ

    Con gái tôi năm nay 33ti. Con không được xinh nếu như không muốn nói là xấu. Khuyết điểm ở cả khuôn mặt lẫn dáng đi. Từ hồi học xong Thạc sĩ, nó xin được việc trong một trung tâm nhỏ, lương chỉ 4,5 triệu một tháng – mà cứ ngẩng cao đầu như thể thiên hạ thiếu mỗi mình nó.

    Lần nào ngồi ăn cơm, nó cũng nói: “Con không lấy người thường đâu. Cỡ con phải lấy chồng đại gia.”. Tôi cười, nửa đùa nửa thật: “Đại gia sao lấy con được? Hoa hậu, diễn viên đầy ra kia còn chưa tới lượt con.”

    Nó cãi ngay: “Con là Thạc sĩ, con hơn họ chứ mẹ. Con học thức đàng hoàng, đâu phải loại chỉ biết làm đẹp.”. Chồng tôi thở dài, lắc đầu. Chúng tôi khuyên mãi không được, đành mặc cho nó tự chọn đường đi.“Đến đâu hay đến đó” – tôi tự an ủi như thế, dù trong lòng vẫn lo con mình ế mất.

    Một hôm, nó về nhà, mặt rạng rỡ chưa từng thấy: “Mẹ ơi, con có người yêu rồi. Anh ấy là giám đốc, có năm công ty khắp cả nước, người Hà Nội gốc đấy!”. Tôi suýt đánh rơi cái bát đang rửa.
    Giám đốc ư? Năm công ty? Người Hà Nội gốc? Cái đứa suốt ngày chỉ biết đến chỗ làm lương thấp như nó, làm sao mà gặp được người như thế?

    Chồng tôi cau mày: “Con đừng bị lừa. Đại gia thật không dễ tìm đâu.” Nó cười khẩy: “Bố mẹ cứ nghĩ ai cũng xấu như con à? Con nói rồi, con có học, có giá trị riêng. Anh ấy yêu con vì con thông minh.”

    Tôi không cãi, nhưng trong lòng bất an. Hai tuần sau, nó dắt “giám đốc” về. Một người đàn ông ngoài ba mươi, ăn mặc chỉn chu, đi xe hơi thật. Nói năng lễ phép, lại biếu vợ chồng tôi phong bì 50 triệu, bảo: “Con xin phép được cưới em ấy. Con yêu em thật lòng.”

    Tôi nhìn chồng – cả hai đều ngỡ ngàng. Người tốt, nói năng chuẩn mực, lại có tiền – biết đâu con mình gặp được phúc thật? Sau mấy lần qua lại, gia đình tôi xuôi xuôi, đồng ý cho cưới.
    Con gái tôi hạnh phúc đến mức mỗi ngày đều chụp ảnh nhẫn, váy cưới, đăng đầy mạng, caption nào cũng gắn #lấychồngđạigia.

    Tôi không nói gì, chỉ âm thầm cầu cho nó không gặp sóng gió. Nhưng đời… đâu đơn giản vậy. Ngày cưới, nhà trai rước dâu rình rang. Xe sang xếp hàng dài, khách khứa đông, hoa cưới ngập cửa. Tôi cứ nghĩ, chắc ông trời thương nhà mình rồi.

    Nhưng ngay giữa buổi tiệc – khi MC đang mời cô dâu chú rể lên sân khấu làm lễ – thì một người phụ nữ bụng bầu, mặt tái nhợt, tay dắt theo một bé gái chừng 4 tuổi, bỗng lao vào hội trường. Cô ta hét lên, giọng nghẹn lại:

    “Anh Minh! Anh nói với em sao? Anh bảo chỉ đi công tác vài ngày rồi về với mẹ con em cơ mà!”. Cả hội trường sững sờ. Con gái tôi quay lại nhìn chồng, mặt trắng bệch. Anh ta lùi bước, ấp úng: “Em… bình tĩnh, anh… anh sẽ giải thích…”

    Người phụ nữ kia rút ra một xấp giấy, ném thẳng lên sân khấu: “Giải thích đi! Đây là giấy đăng ký kết hôn giữa tôi và anh, còn đây là giấy khai sinh con gái anh! Anh cưới vợ mới để làm gì hả?”

    Tiếng xì xào lan khắp khán phòng. Mẹ chú rể cũng choáng váng, còn nhà tôi chết lặng. Con gái tôi run rẩy, mắt vô hồn, rồi đột ngột quay sang phía tôi: “Mẹ ơi… con… con bị lừa thật rồi phải không?”

    Tôi không trả lời. Tôi chỉ thấy cay xè nơi mắt – không phải vì xót con, mà vì thương cái ngu ngốc của nó: cả đời chạy theo hai chữ “đại gia”, cuối cùng lấy về một kẻ chuyên đi lừa người ta bằng danh nghĩa đó.

    Đám cưới tan ngay tại chỗ. Người ta chụp hình, quay clip, đăng mạng.Tên con tôi tràn lan trên Facebook, TikTok – ai cũng bình luận: “Cô gái học cao nhưng dại quá, bị đại gia rởm lừa rồi.”
    Con tôi được 1 bài học đau đớn. Giờ đến cả nhà tôi cũng ảnh hưởng. Nhưng trong cái rủi có cái

  • Ra khỏi tòa chồng chỉ tay qu::át vợ bế con nh::ỏ: “Rời th::ằng này mẹ con cô 1 nghìn cũng không có mà tiêu, ch::ế:t đ::ói sớm”

    Ra khỏi tòa chồng chỉ tay qu::át vợ bế con nh::ỏ: “Rời th::ằng này mẹ con cô 1 nghìn cũng không có mà tiêu, ch::ế:t đ::ói sớm”

    Cánh cổng sắt nặng nề của tòa án khép lại sau lưng, tạo nên một tiếng “két” chói tai như cứa vào tâm can. Nắng chiều gay gắt đổ xuống mặt đường nhựa, bốc lên cái nóng hầm hập, ngột ngạt như chính cuộc hôn nhân mà Lan vừa đặt bút chấm dứt.

    Trên tay Lan là bé Bống mới hơn một tuổi, đang ngơ ngác nhìn mẹ. Đôi mắt con bé to tròn, ngây thơ, chưa hiểu rằng từ hôm nay, thế giới của nó sẽ khuyết đi một mảnh ghép mang tên “bố”. Lan siết chặt con vào lòng, hít một hơi thật sâu để ngăn nước mắt trào ra. Cô không muốn khóc, ít nhất là không phải trước mặt người đàn ông kia.

    Hùng bước ra ngay sau cô. Bộ vest đắt tiền phẳng phiu, mái tóc vuốt keo bóng lộn, và trên môi là nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh khỉnh. Hắn chỉnh lại chiếc cà vạt, nhìn Lan như nhìn một sinh vật hạ đẳng vừa bị đá ra khỏi vương quốc của hắn:”Đi nhanh cho khuất mắt tôi,” Hùng gằn giọng, tiếng cười nhạt thếch vang lên. “Cô tưởng ký đơn xong là được giải thoát à? Không đâu, địa ngục của cô bây giờ mới bắt đầu.”

    Lan quay lại, ánh mắt bình thản đến lạ lùng: – “Anh Hùng, chúng ta đã xong rồi. Tài sản chia đôi theo phán quyết, quyền nuôi con thuộc về tôi. Anh đừng gây sự nữa.” Hùng cười lớn, tiếng cười vang vọng cả một góc phố khiến mấy người đi đường phải ngoái nhìn. Hắn bước tới gần, dí ngón tay trỏ vào trán Lan, đẩy nhẹ một cái đầy khiêu khích: “Chia đôi? Cô nghĩ mấy đồng bạc lẻ tòa chia cho cô đủ để sống ở cái đất thành phố này sao? Cô nhìn lại mình đi. Một đứa đàn bà quê mùa, không bằng cấp, bao năm nay chỉ biết ru rú xó bếp, ngửa tay xin tiền tôi từng cọc. Giờ đòi tự lập?”

    Hắn cúi xuống, ghé sát mặt Lan, nghiến răng rít lên từng chữ, giọng điệu cay nghiệt đến tận cùng: – “Rời thằng này mẹ con cô 1 nghìn cũng không có mà tiêu, chết đói sớm! Để tôi chống mắt lên xem, không có tiền của thằng Hùng này, cô lấy gì mua sữa cho con hay lại dắt nhau về quê chăn vịt?”

    Lan lùi lại một bước, tránh xa hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá và sự ngạo mạn của hắn. Cô đã nhẫn nhịn suốt 3 năm qua. Cô giấu đi thân phận, chấp nhận làm một người vợ hiền, dâu thảo, chỉ mong đổi lại một mái ấm bình yên. Nhưng đáp lại sự hy sinh của cô là sự khinh miệt của gia đình chồng và sự phản bội trắng trợn của Hùng. Hắn ngoại tình, rồi về nhà ném tiền vào mặt cô như bố thí.

    “Tiền của anh, tôi không cần một xu ngoài phần trách nhiệm nuôi con,” Lan đáp, giọng lạnh lùng. “Nhưng anh nhớ lấy, nhân quả không bỏ sót ai đâu.”. “Nhân quả? Tiền là nhân quả!” Hùng hét lên, mặt đỏ gay. “Tao có tiền, tao là vua. Còn mày, bước ra khỏi cửa nhà tao là con số không tròn trĩnh!”. Đúng lúc Hùng đang hăng máu, vung tay múa chân để sỉ nhục vợ cũ trước đám đông hiếu kỳ đang tụ tập, thì một tiếng động cơ gầm rú vang lên, xé toạc không gian ồn ào.

    Tất cả mọi người, kể cả Hùng, đều sững lại. Một chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng, dài thượt, lướt tới và dừng lại phanh “kít” ngay trước mặt ba người. Đó là một chiếc xe xịn mới nhất, logo hai chữ M lồng vào nhau kiêu hãnh trên nắp capo. Dưới ánh nắng chiều, chiếc xe như một con quái thú uy quyền, toát lên mùi tiền và đẳng cấp mà ngay cả Hùng – một kẻ tự vỗ ngực là doanh nhân thành đạt – cũng chỉ dám mơ ước trong giấc ngủ.

    “Xe của ai mà đỗ ngông nghênh thế này?” Hùng lẩm bẩm, mắt dán chặt vào những đường cong hoàn hảo của chiếc xe trị giá hơn 5 tỷ đồng. Cánh cửa ghế sau bật mở. Một người đàn ông trạc lục tuần bước xuống. Ông mặc bộ vest màu xám tro cắt may thủ công tinh tế, mái tóc hoa râm chải ngược ra sau để lộ vầng trán cao cương nghị. Dù đã có tuổi, nhưng ánh mắt ông sắc lẹm, toát lên uy quyền của một người đã quen ra lệnh cho hàng nghìn người.

    Đó là ông Thành – bố đẻ của Lan. Hùng chết trân. Hắn dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm. Trong ký ức của hắn, bố vợ là một ông già nông dân lam lũ ở quê, lần nào lên thăm cũng xách theo bao tải gạo với mấy con gà. Hắn chưa bao giờ thèm về quê vợ lấy một lần, cũng chưa bao giờ hỏi kỹ về gia thế nhà Lan vì đinh ninh cô xuất thân bần hàn.

    Ông Thành không thèm liếc nhìn Hùng lấy một cái. Ông bước nhanh về phía Lan, ánh mắt từ nghiêm nghị chuyển sang xót xa tột độ khi thấy con gái gầy rộc và cháu ngoại đang mếu máo.

    – “Bố…” Lan nghẹn ngào, bao nhiêu uất ức kìm nén giờ mới vỡ òa.

    Ông Thành vỗ nhẹ lên vai con gái, rồi quay lại ra hiệu cho người tài xế đang đứng khúm núm bên cạnh. Người tài xế vội vàng xách ra hai chiếc vali lớn, đặt phịch xuống vỉa hè, ngay dưới chân Hùng. Ông Thành tiến lại gần, tự tay mở khóa chiếc vali đầu tiên.

    Cạch.

    Nắp vali bật mở. Những cọc tiền polymer mệnh giá 500 nghìn mới cứng xếp chồng lên nhau, chật ních, tỏa ra một thứ hào quang khiến Hùng lóa mắt. Đám đông xung quanh ồ lên kinh ngạc, tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Ông Thành nhìn thẳng vào mặt con rể cũ, giọng nói trầm ổn nhưng vang rền như tiếng chuông đồng:

    – “Anh vừa bảo con gái tôi rời anh ra thì một nghìn cũng không có mà tiêu đúng không? Bố mang cho hai mẹ con 10 tỷ tiền mặt đây, coi như tiền tiêu vặt.”

    Ông đá nhẹ vào chiếc vali còn lại: – “Còn trong kia là sổ đỏ căn biệt thự ở khu ngoại giao đoàn và chìa khóa chiếc xe này. Tôi vốn định để con Lan sống giản dị cho biết quý trọng đồng tiền, ai ngờ lại để nó rơi vào tay một kẻ mắt mù như anh.” Hùng đứng như trời trồng, mặt cắt không còn giọt máu. Hai chân hắn run lẩy bẩy, miệng lắp bắp không thành tiếng: – “Bố… Bố vợ… chuyện này… con không biết…”

    – “Ai là bố anh?” Ông Thành quát lớn, tiếng quát khiến Hùng giật bắn mình. “Tôi là chủ tịch tập đoàn Thành Đạt. Con gái tôi vì yêu anh mà giấu thân phận, chịu khổ chịu sở, nhẫn nhịn cái thói gia trưởng của anh. Tôi tôn trọng quyết định của nó nên im lặng quan sát. Nhưng hôm nay, anh dám đuổi mẹ con nó ra đường, dám chửi cháu tôi chết đói?”

    Ông Thành bước thêm một bước, khí thế áp đảo khiến Hùng phải lùi lại, suýt ngã ngửa ra sau: – “Anh nghĩ cái công ty cỏn con của anh to lắm sao? Chỉ cần tôi phẩy tay một cái, ngày mai anh sẽ biết thế nào là ‘chết đói’ thật sự.”

    Hùng bàng hoàng tột độ. Cái tên “Tập đoàn Thành Đạt” là một thế lực khổng lồ trong ngành bất động sản mà hắn luôn khao khát được hợp tác dù chỉ là nhận thầu phụ. Hóa ra, “ông già nhà quê” mà hắn luôn khinh thường lại là vị chủ tịch bí ẩn đó. Hắn đã tự tay đập vỡ bát cơm vàng của mình, không, là đập vỡ cả một kho báu.

    Hắn vội vàng quỳ sụp xuống, cố nắm lấy tay Lan: – “Lan ơi, anh sai rồi! Em tha lỗi cho anh. Anh nóng giận quá mất khôn. Vợ ơi, mình làm lại đi em. Anh không biết… anh thực sự không biết…” Lan lùi lại, nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại: – “Anh tiếc tôi, hay tiếc số tiền này? Con người anh, mãi mãi chỉ có tiền thôi. Nhưng tiếc quá, tiền nhà tôi nhiều thật, nhưng không dành cho loại người bội bạc.”

    Nói rồi, Lan bế con quay lưng bước về phía chiếc xe sang trọng. Người tài xế kính cẩn mở cửa, che dù cho hai mẹ con. Ông Thành nhìn Hùng đang quỳ rạp dưới đất, nhếch mép cười nhạt: – “10 tỷ này, tôi mang đến để anh thấy anh đã đánh mất cái gì. Còn bây giờ…” Ông ra hiệu cho tài xế đóng nắp vali lại, xách lên xe. “Tiền của tôi, cháu tôi hưởng. Còn anh, giữ lấy mấy đồng bạc lẻ của anh mà sống cho qua ngày.”

    Cánh cửa xe đóng sầm lại, ngăn cách hai thế giới. Chiếc xe 5 tỷ từ từ lăn bánh, để lại Hùng trơ trọi giữa vỉa hè nắng cháy, xung quanh là những ánh mắt chế giễu của người đời.

    Hùng gục xuống, hai tay ôm đầu, tiếng gào thét uất nghẹn tắc nghẹn trong cổ họng. Hắn không chỉ mất vợ, mất con, mà còn vừa tự tay đóng sầm cánh cửa dẫn đến một tương lai huy hoàng mà hắn cả đời tìm kiếm. Câu nói “chết đói sớm” mà hắn vừa thốt ra, giờ đây như một lời nguyền vận vào chính cuộc đời tăm tối phía trước của hắn. Xe đã đi xa, chỉ còn lại bụi đường và sự hối hận muộn màng.

  • Khi một người đàn ông hôn bạn ở 2 nơi này, chứng tỏ anh ấy yêu bạn rất nhiều

    Khi một người đàn ông hôn bạn ở 2 nơi này, chứng tỏ anh ấy yêu bạn rất nhiều

    Khi một người đàn ông hôn bạn ở 2 nơi này, chứng tỏ anh ấy yêu bạn rất nhiều

    Khi một người đàn ông say mê một người phụ nữ, đôi mắt anh ta sẽ tràn đầy sự ngọt ngào, ấm áp và chiều chuộng. Và khi hôn, anh cũng sẽ nhẹ nhàng, quan tâm đến cảm xúc của bạn.

    Với đn ông, nụ hôn có thể là một hành vi bản năng, nhưng đó cũng là một cách thể hiện tình cảm gián tiếp. Từ nụ hôn của một người đàn ông, bạn có thể thấy được thế giới cảm xúc bên trong của anh ấy.

    Và, chỉ khi một người đàn ông hôn bạn ở 2 nơi này thì mới được gọi là tình yêu đích thực.

    (Ảnh minh họa)

    Cửa hàng bán lẻ thời trang tốt nhất

    1. Hôn lên vết thương của bạn

    Vết thương của người phụ nữ tượng trưng cho quá khứ. Vết thương tuy đã lành và không còn rỉ máu, đau nữa nhưng không có nghĩa là mọi chuyện đã qua.

    Những vết sẹo trên cơ thể con người ghi lại quá khứ của một người. Nếu một người đàn ông sẵn sàng hôn lên vết thương của bạn, hoặc trao cho bạn cái ôm, nụ hôn khi nghe bạn kể về quá khứ đau thương của mình thì điều đó có nghĩa là anh ấy thực sự quan tâm đến bạn.

    Anh ấy không chỉ trân trọng bạn của hiện tại mà còn trân trọng quá khứ của bạn. Không những vậy, việc chàng hôn lên vết thương của bạn còn muốn nhắn nhủ rằng: “Từ nay em là người phụ nữ của anh, anh sẽ không bao giờ để em bị tổn thương nữa!”.

    (Ảnh minh họa)

    Không ai sinh ra đã mạnh mẽ, kiên cường. Phụ nữ dù bề ngoài mạnh mẽ thế nào đi chăng nữa thì bên trong họ rất mỏng manh và yếu đuối. Chẳng qua, sự yếu đuối đó và những giọt nước mắt, họ chỉ thể hiện trước mặt người đàn ông họ yêu mà thôi.

    Nếu một người phụ nữ khóc, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương. Lúc này, nếu người đàn ông đó thật lòng yêu bạn, anh ta sẽ cảm thấy vô cùng xót xa, đau lòng. Anh sẽ ôm bạn vào lòng, lau nước mắt cho bạn, thậm chí chẳng ngại ngần gì mà hôn lên những giọt nước mắt đang lăn dài trên má bạn.

    Ngược lại, nếu người đàn ông thờ ơ với những giọt nước mắt của bạn thì chứng tỏ trong lòng anh ta không có bạn. Cho nên, bạn vui hay buồn, anh ta mới không quan tâm như vậy.

    Đôi khi một cử chỉ nhỏ cũng có thể nói lên tất cả, nếu muốn biết đối phương có yêu mình hay không thì đôi khi hành động của người ấy còn đáng tin cậy hơn lời nói.

    Hôn là một điều rất ngọt ngào và đẹp đẽ, nhưng qua nụ hôn, chúng ta cũng có thể thấy được đối phương yêu thương mình đến nhường nào.

    Người đàn ông yêu bạn sẽ không bao giờ ghét bỏ những vết sẹo, vết thương hay những giọt nước mắt của bạn. Anh ấy sẽ nâng niu bạn, cẩn thận bảo vệ bạn khỏi mọi tổn hại và trong tiềm thức, bạn là người anh ấy muốn bảo vệ nhất.

    Nếu đã gặp được người đàn ông không ngần ngại hôn bạn ở hai nơi đó, bạn nên trân trọng anh ấy, đừng buông tay.

      Hôn là một điều rất ngọt ngào và đẹp đẽ, nhưng qua nụ hôn, chúng ta cũng có thể thấy được đối phương yêu thương mình đến nhường nào.

    Thật lòng yêu một người hay không, không chỉ dựa vào lời nói mà còn xem hành động và dùng trái tim để cảm nhận. Nếu một người đàn ông thực sự yêu bạn, bạn có thể cảm nhận rõ ràng tình yêu của anh ấy qua từng lời nói, hành động và thậm chí là ánh mắt.

  • Thường xuyên ăn trứng vào bữa sáng, cơ thể sẽ thay đổi như thế nào?

    Thường xuyên ăn trứng vào bữa sáng, cơ thể sẽ thay đổi như thế nào?

    Trứng từ lâu đã được xem là một trong những món ăn quen thuộc trên bàn ăn sáng của rất nhiều gia đình. Không chỉ dễ chế biến — luộc, ốp la, hấp, làm bánh hay đơn giản là trộn salad — mà trứng còn có hương vị thơm ngon, giá thành rẻ và đặc biệt là giàu dinh dưỡng. Ít ai biết rằng nếu duy trì thói quen ăn trứng vào mỗi buổi sáng, bạn có thể nhận được hàng loạt lợi ích bất ngờ cho sức khỏe.

     

    1. Cung cấp năng lượng bền bỉ, giúp no lâu hơn

    Trứng là nguồn protein hoàn chỉnh, chứa đầy đủ các axit amin thiết yếu mà cơ thể cần. Nhờ vậy, chỉ một–hai quả trứng vào buổi sáng cũng đủ giúp bạn:

    • No lâu hơn, hạn chế cảm giác đói cồn cào.

    • Tránh ăn vặt linh tinh trong buổi sáng.

    • Duy trì mức năng lượng ổn định để học tập hoặc làm việc hiệu quả.

    Nhiều nghiên cứu cho thấy bữa sáng giàu protein sẽ giúp ổn định đường huyết và giảm cảm giác “tụt năng lượng” giữa buổi.

    2. Hỗ trợ phát triển cơ bắp, tốt cho người tập luyện

    Những ai tập gym, chơi thể thao, lao động nhiều hoặc cần phục hồi sau vận động đều rất phù hợp để ăn trứng vào buổi sáng.

    Protein trong trứng thuộc nhóm protein chất lượng cao, giúp:

    • Xây dựng và duy trì khối cơ.

    • Giảm mệt mỏi cơ sau buổi tập.

    • Tăng sức bền và sự dẻo dai của cơ thể.

    Đây cũng là lý do trứng có mặt trong hầu hết thực đơn ăn khỏe, ăn tăng cơ của vận động viên.

    3. Cải thiện chức năng não bộ

    Ít ai để ý rằng trứng là một trong những nguồn thực phẩm giàu choline nhất – một dưỡng chất cực quan trọng đối với não bộ. Choline giúp:

    • Hỗ trợ trí nhớ và sự tập trung.

    • Tăng cường dẫn truyền thần kinh.

    • Giữ cho tế bào não hoạt động khỏe mạnh.

    Ăn trứng vào buổi sáng giúp bạn tỉnh táo, minh mẫn hơn, đặc biệt tốt cho người làm việc trí óc hoặc học sinh, sinh viên.

    4. Hỗ trợ giảm cân và kiểm soát cân nặng

    Nếu bạn đang muốn giảm cân mà vẫn ăn uống đủ chất, trứng là lựa chọn hoàn hảo. Nhờ khả năng no lâu – ít calo – giàu protein, trứng giúp:

    • Giảm tổng lượng calo nạp vào trong ngày.

    • Hạn chế ăn sáng bằng các món nhiều tinh bột và đường.

    • Giảm cảm giác thèm ăn.

    Nhiều người thay bánh mì, xôi, bún… bằng 2 quả trứng và rau đã giảm được cân mà không phải nhịn ăn.

    5. Tốt cho mắt, bảo vệ thị lực

    Trong lòng đỏ trứng có hai chất chống oxy hóa quan trọng: lutein và zeaxanthin. Đây là “bộ đôi vàng” giúp:

    • Giảm nguy cơ thoái hóa điểm vàng – bệnh lý thường gặp ở người lớn tuổi.

    • Bảo vệ mắt trước ánh sáng xanh từ điện thoại, máy tính.

    • Giữ đôi mắt sáng, khỏe, nhìn rõ hơn.

    Do đó, ăn trứng đều đặn rất có lợi cho người hay dùng thiết bị điện tử.

    6. Tăng cường hệ miễn dịch

    Trứng chứa nhiều vitamin và khoáng chất quan trọng như vitamin A, D, B12 và selenium. Các chất này đóng vai trò thiết yếu trong việc:

    • Củng cố hàng rào miễn dịch tự nhiên.

    • Tăng khả năng chống viêm, chống nhiễm trùng.

    • Giúp cơ thể khỏe mạnh khi thời tiết thay đổi.

    Một bữa sáng với trứng sẽ hỗ trợ cơ thể sẵn sàng cho cả ngày dài.

    ✔ Không nên ăn quá nhiều: Người bình thường ăn 1–2 quả/ngày là phù hợp, trừ khi bác sĩ khuyến nghị khác.

    ✔ Người mắc bệnh tim mạch, cholesterol cao, tiểu đường nên tham khảo ý kiến bác sĩ trước khi dùng trứng hàng ngày.

    ✔ Luôn nấu chín trứng để tránh nguy cơ nhiễm khuẩn, đặc biệt là Salmonella.

    ✔ Kết hợp thêm rau, trái cây và tinh bột tốt (bánh mì nguyên cám, khoai lang…) để bữa sáng cân bằng hơn.

  • Tại sao lại có mảnh vải trải ngang trên giường khách sạn? Nhiều người không biết tác dụng, hãy nghe cô dọn dẹp nói thật

    Tại sao lại có mảnh vải trải ngang trên giường khách sạn? Nhiều người không biết tác dụng, hãy nghe cô dọn dẹp nói thật

    Những người thường xuyên đi xa không còn lạ lẫm gì với khách sạn. Có thể bạn đã từng chú ý đến một chi tiết nhỏ trên giường ngủ tại nhiều khách sạn: một mảnh vải có màu sắc tươi sáng và thiết kế đẹp mắt, thường được gọi là “khăn trải cuối giường”. Vậy mảnh vải này có công dụng gì?

    Trước hết từ góc độ thẩm mỹ, việc bổ sung khăn trải cuối giường thực sự làm tăng thêm vẻ đẹp và điểm nhấn cho căn phòng. Màu sắc của nội thất và ga trải giường trong khách sạn thường khá đơn điệu, và khăn trải cuối giường với các thiết kế đa dạng không chỉ phá vỡ sự đơn điệu đó mà còn hài hòa với tổng thể phong cách của phòng, nâng cao gu thẩm mỹ và đẳng cấp của không gian nghỉ ngơi. Nó như một tác phẩm nghệ thuật tinh tế, mang lại không khí nghệ thuật cho phòng khách sạn.

    Ảnh minh họa.

    Tuy nhiên, khăn trải cuối giường không chỉ đơn thuần là vật trang trí. Theo lời bộ phận vệ sinh, khăn trải cuối giường còn có những chức năng thực tiễn rất hữu ích. Trong quá trình lưu trú, khách hàng thường xuyên để các đồ dùng cá nhân như túi xách, quần áo lên cuối giường. Lúc này, khăn trải cuối giường sẽ giúp bảo vệ, tránh cho những vật dụng đó tiếp xúc trực tiếp với ga trải giường, giữ cho chúng sạch sẽ.

    Ngoài ra, khăn trải cuối giường còn đóng vai trò quan trọng trong dịch vụ phòng khách sạn. Khi khách rời phòng, nhân viên dọn dẹp có thể dễ dàng gấp khăn trải cuối giường lên để thay ga giường và vỏ gối mà không cần dời đồ đạc trên giường, giúp cải thiện hiệu quả công việc và giảm bớt sức lao động cho nhân viên.

    Khăn trải cuối giường không chỉ thực tiễn mà còn mang ý nghĩa văn hóa và truyền thống. Trong văn hóa truyền thống xưa, khăn trải cuối giường được coi là biểu tượng của địa vị và tầng lớp xã hội. Những hoa văn tinh xảo và kỹ thuật sản xuất tỉ mỉ của nó thể hiện sự tinh tế và khao khát vẻ đẹp trong cuộc sống của chủ nhân.

    Đặc biệt, chất liệu và quy trình sản xuất của khăn trải cuối giường cũng được chọn lọc kỹ lưỡng. Khăn trải cuối giường chất lượng cao thường được làm từ các loại vải sang trọng như lụa, lanh, được chế tác bởi những nghệ nhân lành nghề. Khăn trải cuối giường không chỉ có cảm giác thoải mái khi chạm vào mà còn góp phần mang lại cảm giác sang trọng cho phòng khách.

    Dù khăn trải cuối giường có nhiều ưu điểm, thực tế cho thấy nhiều người vẫn chưa hiểu rõ về nó, thậm chí một số người còn lầm tưởng đây chỉ là một vật trang trí. Nhưng qua lời giải thích của nhân viên vệ sinh, chúng ta có thể thấy rằng khăn trải cuối giường là một phần không thể thiếu trong phòng khách sạn, kết hợp hài hòa giữa yếu tố thẩm mỹ và tính năng thực tiễn.

    https://thuonghieuvaphapluat.vn/tai-sao-lai-co-manh-vai-trai-ngang-tren-giuong-khach-san-nhieu-nguoi-khong-biet-tac-dung-hay-nghe-co-don-dep-noi-that-vz93031.html

  • Nhà ông Minh thầu hết cả xe khách ở vùng đèo này, ai cũng bảo nhà ông có lộc, khách chở từ sáng đến đêm không hết, cho đến hôm chiếc xe mới mua nhà ông lật ngay giữa đèo, hàng xóm mới tá hả khi cả dàn xe nhà ông bên trong đều có.

    Nhà ông Minh thầu hết cả xe khách ở vùng đèo này, ai cũng bảo nhà ông có lộc, khách chở từ sáng đến đêm không hết, cho đến hôm chiếc xe mới mua nhà ông lật ngay giữa đèo, hàng xóm mới tá hả khi cả dàn xe nhà ông bên trong đều có.

    Ở cái vùng đèo heo hút này, nhắc tới nhà ông Minh thì ai cũng biết.
    Nhà ông thầu gần như hết cả tuyến xe khách chạy qua đèo. Sáng sớm tinh mơ đã thấy xe ông nổ máy, tối mịt vẫn còn xe về bãi.

    Hàng xóm hay nói với nhau:

    – “Nhà ông Minh có lộc lớn lắm. Xe chạy chưa bao giờ vắng khách.”
    – “Cùng tuyến, xe người ta ế, xe ông Minh thì kín chỗ từ sáng tới tối.”

    Ông Minh cũng chẳng giấu. Ai hỏi, ông chỉ cười:

    – “Làm ăn phải có vía.”

    Mấy năm gần đây, ông còn phất nhanh đến mức vừa bán xong chiếc cũ, mua liền xe mới tinh, bóng loáng, treo bùa đỏ ngay trước kính.

    Vợ ông khoe khắp chợ:

    – “Xe nhà tôi chạy đèo chưa bao giờ gặp nạn. Có thờ có thiêng.”

    Ai nghe cũng gật gù.

    Cho đến hôm đó.


    Chiếc xe mới và vụ lật giữa đèo

    Chiều hôm ấy mưa lất phất.
    Chiếc xe mới mua chưa đầy hai tuần, chạy chuyến cuối ngày, vừa lên đoạn cua gắt nhất đèo thì bất ngờ mất lái.

    Một tiếng rầm vang cả sườn núi.

    Xe lật nghiêng, trượt dài rồi mắc kẹt vào vách đá.

    May mắn là không ai chết, chỉ xây xát. Nhưng cảnh tượng lúc mở cửa xe ra khiến cả đội cứu hộ lẫn dân quanh vùng đứng chết lặng.

    Một bác xe ôm nhìn vào trong, run giọng nói:

    – “Ơ… cái gì thế này?”


    Bí mật trong khoang xe

    Trong khoang hành lý phía sau, không chỉ có đồ của khách.

    Người ta phát hiện ra:

    – Hàng chục bọc tiền lẻ, toàn tiền cũ, gói trong vải đỏ
    – Bùa chú, giấy vàng, tro nhang
    – Và đặc biệt là những túi nhỏ buộc chỉ đỏ, bên trong là… móng tay, tóc và răng sữa trẻ con

    Một chị hàng xóm chạy tới, nhìn thấy liền thốt lên:

    – “Trời đất ơi… cái này là đồ làm vía!”

    Tin lan nhanh như gió.

    Chưa đầy một tiếng sau, cả xóm kéo ra đèo, ai cũng bàng hoàng.


    Hàng xóm tá hỏa, sự thật bị lật ra

    Một ông lái xe già trong vùng lắc đầu:

    – “Tôi biết ngay mà. Xe nhà ông Minh chạy đông khách quá bất thường.”

    Có người thì thào:

    – “Nghe đâu mỗi xe ông ấy đều để mấy thứ đó trong khoang, ‘mượn vía’ người khác để kéo khách.”

    Người khác tái mặt:

    – “Tôi nhớ mấy năm nay trong vùng hay mất đồ trẻ con… móng tay, tóc lúc đầy tháng…”

    Mọi ánh mắt đổ dồn về ông Minh, lúc này mặt cắt không còn giọt máu.

    Ông lắp bắp:

    – “Không… không phải tôi… tôi chỉ làm theo lời thầy…”

    Một người hét lên:

    – “Làm ăn mà lấy vía người khác, còn coi là lộc gì nữa?”


    Cú twist khiến ai cũng lạnh sống lưng

    Công an kiểm tra tiếp các xe còn lại trong bãi nhà ông Minh.

    Và rồi điều khiến cả làng không ngủ được nhiều đêm xảy ra.

     Tất cả các xe nhà ông Minh – không sót chiếc nào – đều có những túi bùa y hệt, đặt đúng vị trí dưới ghế tài xế hoặc khoang hành lý.

    Một cán bộ nói nhỏ nhưng đủ cho nhiều người nghe:

    – “Không phải tai nạn ngẫu nhiên đâu. Xe này quá tải ‘đồ cúng’, lại để sát trục, rất dễ mất thăng bằng.”

    Hóa ra, chính thứ ông Minh tin là mang lại lộc, lại là nguyên nhân khiến chiếc xe mới lật ngay chuyến đầu tiên đi đèo.


    Cái giá của “lộc”

    Sau vụ đó:

    – Xe nhà ông Minh bị đình chỉ
    – Khách quay lưng
    – Người trong vùng không ai dám bước lên xe nhà ông nữa

    Bà vợ ông Minh ngồi trước cửa nhà, ôm mặt khóc:

    – “Giá mà mình chỉ làm ăn đàng hoàng…”

    Còn ông Minh, từ ngày ấy không dám lên đèo, cũng không dám nhìn thẳng vào bất kỳ chiếc xe nào nữa.

    Người làng bảo nhau một câu mà ai nghe cũng rợn:

    “Lộc mà vay mượn bằng vía người khác, sớm muộn cũng phải trả… bằng chính mạng mình.”

  • Bố vợ cắ//m Sổ Đỏ ngân hàng lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, lúc về bố ố//m cần tiền chữa b//ệnh thì anh ta mặc kệ

    Bố vợ cắ//m Sổ Đỏ ngân hàng lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, lúc về bố ố//m cần tiền chữa b//ệnh thì anh ta mặc kệ


    Năm đó, chồng tôi thất nghiệp gần 2 năm liền. Nhà anh nghèo, bố mẹ anh chỉ có mảnh ruộng với căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Khi có người giới thiệu đi xuất khẩu lao động sang Nhật, anh về bàn với tôi: “Đi chuyến này hết 350 triệu. Nếu vay được, anh hứa đi 3 năm về sẽ trả gấp 10 lần.”

    Tôi biết đó là cơ hội hiếm hoi. Nhưng nhà tôi lấy đâu ra ngần ấy tiền? Bố tôi – một người nông dân cả đời chưa biết đến con số hàng trăm triệu – im lặng rất lâu, rồi nói: “Nếu thằng ấy chịu khó làm ăn, bố sẽ giúp. Bố cắm sổ đỏ vay ngân hàng cho chúng mày.”

    Tôi bật khóc. Bố cắm sổ đỏ, vay đúng 350 triệu đưa cho chồng tôi. Anh xúc động quỳ xuống:
    “Con hứa về sẽ trả gấp đôi, lo cho bố mẹ đàng hoàng.” Anh đi không phải 3 năm mà là 5 năm, tôi vừa nuôi con vừa chăm nhà nội. Anh bảo: “Đợi anh về, anh sẽ khiến em hãnh diện.” Tôi nghĩ tiền anh mang về dùng để trả cho bố mẹ tôi để rút sổ đỏ về và dùng xây lại nhà cửa và lấy vốn làm ăn sau này. Tôi tin chồng. Bởi vì tình yêu của tôi, là thật.

    Cuối cùng cũng đến ngày chồng tôi về nước. Anh về, bảnh bao, quần áo sang, điện thoại đời mới. Vừa thấy tôi, anh cười nhạt: “Trông em vẫn… quê như ngày nào.”
    Tôi cười, không để bụng. Quan trọng là anh về, bình an, mang theo 5 tỷ — số tiền anh khoe làm được sau 5 năm.

    Cả họ nội kéo đến, khen anh “đổi đời”, “đàn ông bản lĩnh”.
    Còn tôi, chỉ lặng lẽ nghĩ đến bố – người vẫn đang nằm liệt giường, mỗi lần ho lại rớm máu, bác sĩ bảo cần mổ gấp.
    Đêm ấy tôi gọi cho chồng, giọng run run: “Anh ơi, bố em phải mổ gấp, bác sĩ bảo nếu không kịp thì nguy. Anh chuyển cho em 100 triệu để đóng viện phí nhé.”

    Anh đang ngồi nhậu cùng bạn, cười khẩy qua điện thoại: “Vừa về được nửa ngày đã hỏi tiền. Nhà cô tự lo đi. Tiền tôi không phải là rác đâu mà ai cũng xin. Đừng thấy thằng này về có tí tiền mà lợi dụng.”

    Tôi chết lặng.Từng chữ như dao đâm thẳng vào tim. Tôi run tay nhắn lại một dòng: “Tôi không lợi dụng anh và cũng không xin anh. 350 triệu bố tôi cắm sổ đỏ vay ngân hàng để anh đi Nhật? Anh quên rồi sao? Tôi đòi lại cho bố tôi chứ tôi có xin anh đâu? Anh quên tôi sẽ nhắc cho anh nhớ”.

    Tôi không cần nhờ vả gì ở chồng nữa, 3 anh em ruột chúng tôi gom góp tiền vào đủ tiền đóng cho bố mổ. Bố mổ xong xuôi tôi đi thẳng ra ngân hàng. Cầm sổ đỏ và bản hợp đồng vay ngày xưa – đứng tên bố tôi và người bảo lãnh là tôi, còn người thụ hưởng tiền là anh. Tôi in hết hồ sơ, gửi đến công an xã và ủy ban phường nơi bố chồng tôi cư trú.
    Trong đơn, tôi ghi rõ:

    “Gia đình tôi cho anh ta vay 350 triệu bằng hình thức cắm sổ đỏ. Nay anh ta chối bỏ nghĩa vụ, không trả nợ, gây thiệt hại nặng cho bố mẹ tôi.” Rồi tôi gửi bản photo cho anh ta. Một tiếng sau, điện thoại tôi rung. Anh ta quát ầm: “Ai cho cô làm thế? Sao lại gửi đơn đi?”
    Tôi đáp, bình tĩnh đến lạnh người: “Đơn đòi nợ thôi mà. Anh bảo tiền không phải rác – thì tốt, tôi đang giúp anh chứng minh điều đó.”

    Tôi tắt điện thoại, quay mặt đi lau nước mắt rồi bước vào phòng bố….