Rước Dâu Về, Chồng Dúi Đầu Tôi Xuống Đất Bắt Bò Qua Háng Mẹ Chồng Xả xui– 10 Ngày Sau Cả Gia Tộc Quỳ Xin Tha!…..

Tôi mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, ôm bó hoa linh lan trên tay, lồng ngực đập rộn ràng. Ba năm yêu nhau, ba năm tôi vắt kiệt mồ hôi nước mắt âm thầm dùng mọi mối quan hệ ngầm để nâng đỡ Đăng Khoa từ một gã nhân viên kinh doanh nợ nần lên chiếc ghế tổng giám đốc tập đoàn xây dựng. Tôi đã ngây thơ tin rằng sự hy sinh nhẫn nhịn của mình sẽ đổi lấy một tấm chân tình.

Nhưng khi cánh cửa xe hoa vừa mở ra, nụ cười trên môi tôi lập tức đông cứng. Trước cánh cổng sắt chạm khắc mạ vàng khổng lồ, không có pháo hoa, không có người nhà tươi cười chào đón. Chỉ có hai hàng vệ sĩ mặc vest đen đứng nghiêm nghị. Ở chính giữa lối đi, bà Cúc – mẹ chồng tôi – đang đứng dạng hai chân sang hai bên, khuôn mặt trát đầy phấn son vểnh lên trời lạnh lẽo và đầy khinh miệt. Ngay dưới háng bà ta là một chậu than củi đang bốc khói đỏ rực.

Đăng Khoa đứng bên cạnh tôi, gương mặt lạnh tanh. Anh ta đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, siết mạnh đến mức in hẳn vết đỏ. Tôi ngước nhìn: “Khoa, chuyện này là sao? Tại sao mẹ lại đứng như vậy?” Đăng Khoa hạ giọng gằn từng chữ: “Thầy phong thủy bảo mệnh em là mệnh bần tiện, xuất thân nhà quê mang đầy ám khí xui xẻo. Mẹ bảo em phải chui qua háng mẹ, bước qua chậu than này để gột rửa sự bần hàn.”

Tôi cắn môi đến bật máu: “Đây là làm nhục tôi.” Bà Cúc từ phía trước chỉ thẳng ngón tay đeo đầy nhẫn kim cương vào mặt tôi: “Cái loại đũa mốc đòi tròi mâm son mà còn đứng đó cãi à? Tao cho mày bước chân vào cái biệt thự 20 tỷ này là phúc bảy đời nhà mày rồi. Mày không chui qua háng tao để xả xui thì cút ngay khỏi đây.”

Đăng Khoa đột ngột tiến lên, vươn bàn tay to khỏe ấn mạnh lên gáy tôi, dúi đầu tôi xuống nền gạch ướt sũng: “Quỳ xuống bò qua nhanh lên!” Hắn gầm lên. Chiếc vương miện rơi loảng xoảng, bó hoa bị giẫm nát.

Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng sức mạnh trào lên trong huyết quản. Tôi gồng cứng cổ, hất văng cánh tay của Đăng Khoa ra khỏi gáy mình. Tôi đứng thẳng lưng và bật cười – một tiếng cười lớn, sảng khoái, khinh bỉ. “Tôi không điên, tôi chỉ đang cười cho cái sự ngu dốt và ảo tưởng của cái gia đình phế vật nhà anh thôi!”

Tôi tháo chiếc nhẫn cưới, ném thẳng vào mặt hắn: “Các người có biết cái công ty mà các người đang dựa dẫm, cái biệt thự mà các người đang đứng, tất cả đều là do những đồng tiền đẫm mồ hôi của đứa con gái nhà quê khố rách áo ôm này bơm vào không?” Bà Cúc tái mặt: “Mày nói láo! Bảo vệ đâu? Bị/t m/ồm nó lại!”

Tôi rút từ khe áo ngực ra chiếc điện thoại màu đen: “Đăng Khoa, anh nghĩ tôi là con ngốc để anh và con nhân tình đang mang th/ai của anh dắt mũi sao? Giữ lấy cái chậu than này mà sưởi ấm đi. Bởi vì bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ cho cả cái gia tộc đê tiện của các người biết thế nào là sống không bằng c/hết.”

Tôi cởi giày cao gót, đi chân trần trên nền đường lạnh buốt, bóng lưng thẳng tắp kiêu hãnh bước ra khỏi cánh cổng. Phía sau lưng là những tiếng lắp bắp ki/nh ho/àng. Cuộc gọi tôi vừa bấm gửi đã chính thức kích hoạt một qu/ả bo/m hẹn giờ khổng lồ, nghiề/n ná/t toàn bộ mạng lưới tài chính của chúng thành đống tro tàn……………………

Tôi bước chân trần giẫm máu trên mặt đường nhựa ướt sũng của Sài Gòn giữa đêm mưa bão. Bọn chúng đinh ninh rằng tôi chỉ là một đứa con gái mồ côi xuất thân từ miền quê nghèo khó, may mắn vớ được cọc vàng khi được gả vào gia tộc họ Đặng. Nhưng sự thật động trời đang được giấu kín dưới lớp áo giản dị và cái dáng vẻ nhẫn nhịn cam chịu của tôi.

Tôi không hề nghèo. Tôi là người thừa kế hợp pháp duy nhất của ông nội tôi, một tỷ phú ẩn danh, người từng thao túng những dòng vốn khổng lồ trên thị trường bất động sản và tài chính ngầm tại châu Á. Trước khi qua đời, ông đã để lại cho tôi toàn bộ cổ phần chi phối tại quỹ đầu tư Alpha Capital, một đế chế tài chính nắm giữ hàng chục ngàn tỷ đồng.

Tôi khao khát một tình yêu thuần khiết, một mái ấm bình dị. Thế là tôi quyết định khóa chặt thân phận của mình. Tôi khoác lên mình bộ quần áo giản dị, đóng giả một cô nhân viên văn phòng bình thường. Và rồi Đăng Khoa xuất hiện ba năm trước – khi đó chỉ là một trưởng phòng dự án quèn đang ngắc ngoải, gia đình nợ nần chồng chất. Tôi đã mù quáng tin rằng mình tìm được chân ái. Tôi bắt đầu sử dụng mạng lưới quyền lực ngầm của Alpha Capital, rót những nguồn vốn không hoàn lại, dùng thế lực của quỹ để chèn ép đối thủ, tuồn cho hắn những bản hợp đồng béo bở nhất. Chỉ trong hai năm, từ một kẻ khố rách áo ôm, Đăng Khoa phất lên như diều gặp bão. Hắn thâu tóm công ty, tự lập ra tập đoàn xây dựng Đặng Gia và ngồi lên ghế tổng giám đốc.

Ba ngày trước hôn lễ, tôi vô tình làm rơi iPad của hắn. Màn hình hiển thị những tin nhắn ẩn danh giữa Đăng Khoa và ả nhân tình Bảo Tiên. Giọng hắn vang lên: “Con Uyên nó chỉ là con chó giữ nhà, một cái rẻ rách anh dùng tạm lúc nghèo khổ thôi. Đám cưới ngày kia chỉ là màn kịch để anh moi nốt số tiền tiết kiệm 500 triệu. Xong xuôi, anh sẽ gài bẫy để đổ lỗi cho nó tội lăng loàn, ép nó ký đơn ly hôn ra đường với hai bàn tay trắng.”

Bà Cúc gửi tin nhắn: “Tao sẽ bắt nó chui qua háng tao, làm cho nó nhục nhã ê trề, không còn mặt mũi nào mà ngẩng đầu lên được nữa.” Tôi ngồi giữa đống đồ vỡ, bật cười. Từ giây phút này, Trần Hoàng Uyên yếu đuối cam chịu đã chết. Kẻ đang ngồi đây là nữ chủ tịch của Alpha Capital.

Qua màn hình camera giám sát, tôi nhìn bữa tiệc ăn mừng của nhà họ Đặng. Đăng Khoa khui sâm banh, bà Cúc cười hô hố, ả nhân tình Bảo Tiên xuất hiện với cái bụng bầu 3 tháng. Họ đang say sưa trong hơi men chiến thắng, nghĩ rằng tống khứ được tôi là tống khứ được một cục nợ, không hề biết rằng chúng vừa tự tay tống khứ vị thần hộ mệnh duy nhất.

Cuộc gọi của tôi cho luật sư Trần đã kích hoạt điều khoản tử thần. 15 dự án trọng điểm mà Đăng Khoa đang thi công đều dựa hoàn toàn vào thư bảo lãnh tín dụng của Alpha Capital. Khi tôi rút bảo lãnh, các ngân hàng đồng loạt siết nợ chéo, công ty mất thanh khoản trong chưa đầy 24 giờ.

Đăng Khoa hoảng loạn cầm điện thoại. Tôi gọi thẳng cho hắn: “Anh muốn biết vị chủ tịch giấu mặt mà anh ngày đêm khao khát được gặp là ai không? Là tôi. Trần Hoàng Uyên. Ba năm qua, anh tưởng anh tài giỏi lắm sao? 15 dự án, khu đất vàng, biệt thự, xe hơi, tất cả đều là tiền của Alpha Capital bơm vào. Tôi đã tốn hàng ngàn tỷ để nặn anh từ một đống bùn thành bức tượng vàng. Hôm nay chính anh đã tự tay đập nát bức tượng đó.”

Bảo Tiên vơ vét tài sản định bỏ trốn. Khi Đăng Khoa quỳ gối cầu xin, ả ta tiết lộ sự thật: cái thai trong bụng không phải của hắn, mà là của một vị đại gia giàu có. Đăng Khoa chỉ là một thằng ngốc để hợp thức hóa cái thai. Bà Cúc nghe xong lên cơn đau, ngã lăn ra sàn. Bảo Tiên xách hai chiếc vali đầy tài sản biến mất vào màn đêm.

Sáng hôm sau, đoàn xe của Alpha Capital đỗ trước cổng biệt thự. Luật sư Trần đọc quyết định thu hồi tài sản: căn biệt thự, dàn siêu xe, đồ nội thất, tất cả thuộc về Alpha Capital. Bà Cúc và Đăng Khoa bị ném ra vỉa hè với hai bàn tay trắng.

10 ngày sau, tôi phát hiện họ đang chui rúc dưới gầm cầu vượt. Đám giang hồ cho vay nặng lãi tìm ra Đăng Khoa, đánh gãy ba xương sườn. Họ bị dồn đến đường cùng, quỳ dưới mưa cầu xin tôi cứu giúp. Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt không một tia thương xót: “Tôi thả vãi số tiền đó ra biển cho cá ăn chứ tuyệt đối không bố thí nửa xu cho cái gia tộc mục nát vô ơn bạc nghĩa của bà.”

Đòn kết liễu cuối cùng: tôi nộp hồ sơ kiện Đăng Khoa về ba tội danh: lừa đảo chiếm đoạt tài sản, lạm dụng tín nhiệm và trốn thuế với số tiền hàng trăm tỷ đồng. Hắn bị bắt tại một khu nhà trọ tồi tàn, còng số tám siết chặt cổ tay. Bà Cúc hóa điên, phải đi nhặt rác ngoài đường.

6 tháng sau, bản án 15 năm tù được tuyên. Tôi đến trại giam thăm hắn, không phải để thương xót, mà để tự tay đóng lại quá khứ. Qua tấm kính cường lực, Đăng Khoa quỵ lụy cầu xin. Tôi lạnh lùng: “Anh không hối hận vì đã phản bội tôi. Anh chỉ hối hận vì đã phản bội nhầm một người phụ nữ giàu có và quyền lực. Sự đê hèn của anh đã ngấm vào máu tủy rồi.”

Đăng Khoa gào khóc điên dại. Tôi đứng dậy, quay lưng bước đi. Bóng lưng tôi thẳng tắp, kiêu hãnh. Ác mộng đã kết thúc và phượng hoàng đã thực sự tái sinh từ đống tro tàn.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *