Bộ Đội Xa Nhà 2 Năm, Về Đến Cổng Nghe Tiếng V/ợ V/an Xin Bát Cơm Cho C/on – Anh Làm Một Việc Khiến Mẹ Câ/m N/ín!….

Tôi đứng trước cánh cổng gỗ mục nát của ngôi nhà mà tôi đã lớn lên, gió bấc tháng Chạp rít qua từng khe hở như tiếng oan hồn than khóc. Ba lô quân ngũ nặng trĩu trên vai, đôi bàn tay chai sạn vì súng đạn và gió sương, trái tim tôi đập thình thịch từng hồi háo hức. Hai năm xa nhà, hai năm đằng đẵng nơi biên cương xa xôi, nơi những cơn sốt rét hành hạ, những đêm trắng canh gác giữa rừng già âm u, chỉ có hình ảnh vợ con và mẹ già là ngọn đuốc sưởi ấm tâm hồn.

Tôi đã tưởng tượng hàng trăm lần khoảnh khắc này: Mai sẽ chạy ra ôm lấy tôi, thằng Bo sẽ reo hò vì được bố cõng trên vai, mẹ sẽ mừng rỡ nấu mâm cơm đầy ắp những món tôi yêu thích. Tôi đã dành dụm từng đồng phụ cấp, từng khoản tiền để gửi về, tin rằng mẹ sẽ chăm sóc vợ con chu đáo. Tôi đã viết thư cho Mai, bảo cô cứ yên tâm, tôi sẽ về, chúng ta sẽ đoàn tụ.

Tôi đẩy nhẹ cánh cổng, định reo lên gọi tên vợ, thì từ trong sân vọng ra tiếng van xin nghẹn ngào như xé toạc màn đêm lạnh giá.

“Thưa mẹ, con van mẹ… thằng Bo sốt từ chiều, con xin bát cơm nóng cho nó, nó không ăn được cơm nguội ạ…”

Giọng Mai – vợ tôi – khàn đặc như đã khóc quá nhiều, như đã cạn kiệt sức lực. Tôi chết lặng, trái tim như ngừng đập. Đưa mắt qua khe cổng, hình ảnh trước mắt như một nhát dao đâm thấu tim gan.

Mai quỳ rạp dưới hiên nhà lạnh lẽo, mái tóc rối bù, dáng người gầy gò đến tội nghiệp. Cô đang cúi xuống, nhặt từng hạt cơm trắng vương vãi dưới nền gạch ẩm mốc, những hạt cơm đã nguội lạnh, lẫn cả bụi cát và lá khô. Trên tay bà Thìn – mẹ ruột tôi – là một thau nhôm cũ, bên trong chứa cơm nguội, rau muống đã ngả vàng, vài khúc đầu cá cháy khét mùi. Bà hất mạnh cả thau xuống đất, thức ăn vương vãi khắp nơi.

“Ăn đi! Đồ ăn thừa còn chẳng đáng, đòi ăn ngon. Chồng mày đi lính biền biệt chẳng mang về đồng nào, đòi hỏi. Ra hiên nằm với thằng con cho khuây khỏa, đừng rê/n r/ỉ xú/i quẩ/y n/hà t/ao!”

Thằng Bo – con trai tôi, mới tròn ba tuổi – co ro trong cuộn chăn rách nát ngoài hiên gió lùa, mặt đỏ ửng vì s/ốt, tiếng ho khò khè thả/m thi/ết. Nó ôm bụng đói, mắt nhìn mẹ với vẻ hoảng sợ. Tôi thấy Mai cố gắng nở nụ cười để dỗ con, nhưng nước mắt cô vẫn lăn dài.

Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Sức mạnh của người lính hai năm trời trong quân ngũ như bùng nổ trong tôi. Tôi đá tung cánh cổng, bước vào với đôi mắt đỏ ngầu. “Mai, đứng dậy!”………….

Mai ngẩng phắt lên, đôi mắt sưng húp không tin nổi vào những gì mình thấy. Cô lắp bắp: “Tuấn… anh… anh về thật à?” Rồi cô bật khóc, nhưng không phải khóc vì mừng, mà khóc vì xấu hổ, vì t/ủi n/hục, vì những tháng ngày c/ắn ră/ng chịu đựng.

Bà Thìn tái mặt, đôi đũa trên tay rơi loảng xoảng xuống đất. Thằng Lâm – em trai tôi – đang ngồi trong bếp, miệng nhai ngấu nghiến một cái đùi gà, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn ra sân như không hiểu chuyện gì.

Tôi lao đến bế thốc con trai lên. Thân mình nó nóng hừng hực như lửa đốt, hơi thở yế/u ớ/t. Tôi ôm chặt con vào lòng, nước mắt trào ra. Rồi tôi dang tay kéo Mai đứng dậy, vòng tay ôm lấy cả hai người – vợ và con – những người đã chịu đựng tủi nhục suốt hai năm qua.

“Anh về rồi. Anh ở đây rồi. Không ai có thể bắt nạt vợ con anh nữa.” Giọng tôi run lên vì nghẹn ngào, nhưng cương quyết.

Bà Thìn nhanh chóng thay đổi thái độ, cười gượng: “Tuấn, con về lúc nào mà không báo mẹ? Vào ăn cơm đi, mẹ nấu đầy mâm này.”

Tôi quay sang nhìn mâm cơm trên bàn: thịt gà luộc vàng ươm, giò chả thơm lừng, canh măng hầm móng giò bốc khói nghi ngút. Rồi tôi lại nhìn vợ con mình – những người đang đói rét ngoài sân. Cơn giận dâng lên cuồn cuộn như sóng thần.

“Mẹ giải thích đi. Con gửi tiền về mỗi tháng, sáu triệu đồng. Sao vợ con lại phải nhặt cơm thừa, con trai con phải nằm hiên gió lạnh?”

Bà Thìn bắt đầu gào lên: “Tao già rồi! Mày để nó ở nhà, nó lười biếng, ăn bám. Tiền bạc tao chi tiêu thế nào là quyền của tao!”…..

Tôi không nói gì, lấy trong ba lô ra một sấp biên lai chuyển tiền, ném mạnh xuống bàn. “Đây là biên lai sáu triệu mỗi tháng trong hai năm qua. Mẹ hứa sẽ lo cho vợ con. Thế này là lo sao?”

Lâm – em tôi – đứng dậy, giọng run run nhưng vẫn đầy mưu mô: “Anh Tuấn, chị dâu nó vay nặng lãi năm mươi triệu. Mẹ phải trả nợ thay. Tiền đâu mà lo?”

Tôi cười chua chát, một nụ cười đắng cay. Tôi chỉ vào tờ giấy vay nợ mà Lâm vừa đưa ra. “Chữ của mày viết, dấu vân tay của mày. Mày cướp tiền của anh để mua xe SH, sắm sửa quần áo. Mày và mẹ đã lừa tao suốt hai năm.”

Bà Thìn vứt bỏ hoàn toàn mặt nạ, chỉ tay vào Mai: “Tao không ưa cái con này từ đầu. Nó là sao chổi! Mày ly dị nó đi!”

Tôi siết chặt tay Mai, bế con trai vào lòng. “Vợ con là máu mủ của tôi. Mẹ và em đã chọn con đường này. Từ nay, tôi không còn nhà này nữa.” Giọng tôi không run nữa. Nó rắn chắc như sắt.

Tôi dìu vợ con ra khỏi ngôi nhà mà tôi đã lớn lên, không mang theo gì ngoài ba lô và tình yêu thương. Đêm đó, gió bấc càng lúc càng buốt, nhưng lòng tôi ấm áp vì tôi biết mình đã làm đúng.

Tôi đưa Mai và Bo đến nhà anh Thành – người đồng đội cũ đã cùng tôi chia sẻ bao gian khổ nơi biên cương. Anh Thành nhìn ba mẹ con tôi tơi tả trong đêm, không hỏi gì, chỉ nhóm bếp, nấu bát cháo nóng hổi và mời chúng tôi vào nhà. Căn nhà cấp bốn của anh tồi tàn, nhưng ấm áp lạ thường. Bát cháo gà thơm phức, hơi nước bốc lên trong không khí lạnh. Thằng Bo được uống thuốc, ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi, mặt bớt đỏ.

Những tháng sau đó, tôi xoay xở đủ nghề để kiếm sống. Tôi làm bốc vác ở chợ đầu mối, sửa chữa điện nước thuê, làm cả đêm để có thêm thu nhập. Mai may vá gia công, ngồi bên chiếc máy khung cũ, đôi tay thoăn thoắt. Căn nhà trọ nhỏ dần có nồi cơm điện, có quạt, có chiếc tivi cũ. Thằng Bo được ăn uống đầy đủ, khỏe mạnh và cười khanh khách mỗi khi bố về. Mai hồng hào trở lại, đôi mắt sáng, nụ cười rạng rỡ.

Còn bà Thìn và Lâm – tôi nghe tin họ đã tan nát. Đất đai bị bán để trả nợ vay nặng lãi, nhà cửa xiêu vẹo. Lâm bỏ nhà đi biệt, không ai biết tung tích. Bà Thìn sống một mình trong căn nhà cũ, người ta nói bà hay khóc kể lể với hàng xóm. Tôi không hả hê. Trong lòng tôi chỉ có nỗi tiếc nuối cho tình mẫu tử đã mất, cho những ngày tháng gia đình tan vỡ.

Giờ đây, mỗi tối khi về nhà, tôi lại thấy Mai bận rộn trong bếp, nấu những món ăn đơn sơ nhưng đầy yêu thương. Thằng Bo chạy ra ôm chân tôi, líu lo kể về ngày hôm nay, khoe được cô giáo khen. Tôi bế nó lên, cõng nó một vòng quanh phòng, tiếng cười trẻ thơ vang lên như nhạc.

Tôi nhìn Mai – người phụ nữ đã cùng tôi vượt qua địa ngục, đã quỳ nhặt cơm thừa nhưng không bao giờ khuất phục – và tôi thấy cô đẹp hơn bất kỳ ai. Tôi nhìn con trai tôi, đứa trẻ đã từng co ro trong chăn rách ngoài hiên gió lạnh, giờ đây khỏe mạnh, hồn nhiên, và tôi biết mình đã chọn đúng.

Gia đình thực sự không phải là nơi có máu mủ, mà là nơi có tình yêu. Tôi đã học được điều đó qua những đắng cay, qua những tủi nhục, qua nước mắt và đêm dài. Và tôi biết, tôi sẽ không bao giờ để ai đó bắt vợ con tôi phải quỳ nhặt cơm thừa nữa.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố le lói. Tôi nghĩ về bà Thìn, về người mẹ đã đánh mất tình mẫu tử vì lòng tham. Tôi chỉ ước bà cũng hiểu được rằng: hạnh phúc thật sự không phải là tiền bạc, mà là được nhìn thấy con cháu sum vầy, được sống trong tình yêu thương.

Nhưng có lẽ, mỗi người đều có sự lựa chọn, và mỗi sự lựa chọn đều đi kèm với hậu quả. Tôi đã chọn gia đình mình. Tôi đã chọn những người thực sự yêu thương tôi. Và đó là quyết định đúng đắn nhất trong đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *