Em quyết định hủ/y hôn chỉ vì 1 bát phở…và khiến bạn tr//ai hối hận vì câu nói nói: “Anh đã chồng em đâu mà phải hầ//u em mua”…

Trước ngày cưới đúng 72 giờ, tôi chủ động hủ//y hôn. Điều khiến nhiều người bất ngờ là nguyên nhân lại chỉ bắt đầu từ… một bát phở.

Đến bây giờ, mỗi lần kể lại, ai cũng hỏi tôi rằng: “Chỉ vì một bát phở mà bỏ cả đám cưới sao?”

Tôi chỉ cười.

Không, không phải vì bát phở.

Mà vì chính từ bát phở ấy, tôi nhìn thấy rõ cuộc hôn nhân của mình sau này sẽ như thế nào.

Tôi và Hoàng yêu nhau gần ba năm.

Nhà hai đứa chỉ cách nhau chưa đầy một cây số, từ bé đã biết mặt nhau nhưng mãi lên đại học rồi cùng xin được việc trên tỉnh mới chính thức yêu. Hai gia đình cũng quen biết, bố mẹ hai bên đều hiền lành, nên khi chúng tôi quyết định cưới, mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi.

Tháng Hai âm lịch, hai nhà tổ chức lễ ăn hỏi.

Đến cuối tháng Ba sẽ làm đám cưới.

Thiệp cưới đã phát gần hết.

Nhà hàng đã đặt.

Ảnh cưới treo đầy phòng khách.

Cô dâu chú rể chỉ còn đợi đúng ngày đẹp để về chung một nhà.

Những ngày trước cưới bận kinh khủng.

Hết dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa đồ đạc, rồi tiếp khách, chuẩn bị cỗ bàn. Tôi chạy đi chạy lại liên tục giữa cơ quan và nhà, tối về lại phụ bố mẹ.

Ba ngày cuối trước lễ cưới, người tôi gần như rã rời.

Tối hôm trước còn thức đến hơn một giờ sáng để kiểm tra danh sách khách mời.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc quay cuồng.

Ở quê tôi, buổi sáng mọi người thường ăn cơm nguội với thức ăn từ tối hôm trước. Nhưng hôm ấy tôi mệt quá, nhìn đĩa cơm nguội mà chỉ thấy buồn n//ôn.

Tôi chợt thèm một bát phở nóng.

Chỉ đơn giản vậy thôi.

Tôi cầm điện thoại nhắn cho Hoàng.

“Anh sang đón em nhé. Mình xuống huyện ăn bát phở rồi về. Em mệt quá, không ăn nổi cơm.”

Huyện cách nhà hơn năm cây số.

Chạy xe máy khoảng mười lăm phút.

Tôi nghĩ anh sẽ đồng ý ngay.

Ai ngờ, tin nhắn trả lời làm tôi sững người.

“Xuống ăn làm gì cho tốn tiền. Em sang nhà anh nấu bữa sáng cho cả nhà đi.”

Tôi đọc đi đọc lại.

Tưởng mình nhìn nhầm.

Tôi gọi điện.

“Em chỉ muốn ăn phở thôi.”

Anh đáp tỉnh bơ.

“Ăn gì mà ăn. Sang đây nấu cháo hoặc nấu mì cho cả nhà cũng được, với anh đã là chồng em đâu mà h/ầu em….em về làm dâu phải phục vụ gia đình anh”

Tôi ngạc nhiên.

“Em đang mệt.”

“Thì càng phải tập làm dâu.”

Tôi cười nhạt.

“Em còn chưa cưới anh.”

Anh trả lời ngay.

“Thì trước sau gì cũng là người nhà.”

Tôi cố giữ bình tĩnh.

“Em chưa làm dâu ngày nào. Em không thể sáng sớm chạy sang nấu ăn cho cả nhà anh được.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi giọng Hoàng bắt đầu khó chịu.

“Em ích kỷ vừa thôi.”

Tôi ngỡ ngàng.

“Ích kỷ?”

“Ừ. Nhà anh có mỗi mẹ dậy sớm. Em sang phụ một hôm thì chết à?”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Nhưng hôm nay em đang mệt.”

“Mệt thì nấu nhanh rồi nghỉ.”

“Em muốn ăn sáng.”

“Ăn xong rồi sang cũng được.”

“Thế sao anh không đưa em đi?”

Anh đáp ngay.

“Anh bận.”

Tôi hỏi tiếp.

“Anh đang làm gì?”

“Đang nằm xem điện thoại.”

Tôi chết lặng.

Khoảng nửa tiếng sau, tôi tự chạy xe xuống huyện.

Ngồi trong quán phở đông người, nhìn bát nước dùng bốc khói nghi ngút mà tự nhiên nước mắt cứ rơi.

Không phải vì tủi thân.

Mà vì tôi nhận ra mình đang chuẩn bị cưới một người chưa từng đặt cảm xúc của tôi lên trước.

Một bát phở chỉ hơn ba mươi nghìn.

Điều tôi cần cũng chỉ là người yêu dành cho mình mười lăm phút đưa đi ăn.

Nhưng trong suy nghĩ của anh, việc tôi phục vụ gia đình anh còn quan trọng hơn sức khỏe của người sắp trở thành vợ mình.

Ăn được vài miếng thì mẹ anh gọi.

“Bố mẹ con đang dọn dẹp. Con sang phụ đi.”

Tôi lễ phép.

“Dạ hôm nay con hơi mệt.”

Bà đáp ngay.

“Con gái sắp về làm dâu phải biết chịu khó.”

Tôi nhẹ nhàng.

“Dạ nhưng con chưa cưới.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Rồi bà cười.

“Cưới hay chưa thì cũng thế thôi.”

Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

“Cũng thế thôi.”

Có thật là như vậy không?

Nếu hôm nay tôi chấp nhận, liệu sau này còn bao nhiêu lần “cũng thế thôi” nữa?

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đám cưới

Chiều hôm ấy tôi đã đưa ra một quyết định khiến bạn tr//ai và nhà chồng phải hối hận..

Tôi đặt bát phở xuống, lau vệt nước mắt còn đọng trên má, rồi gọi chủ quán thanh toán. Thật kỳ lạ, khoảnh khắc đưa ra quyết định trọng đại nhất đời mình, lòng tôi lại thanh thản và bình tĩnh đến lạ thường.

Tôi không bắt xe về nhà ngay, mà đi thẳng tới nhà Hoàng.

Thấy tôi bước vào gate, Hoàng vẫn thong dong nằm trên ghế sofa trong phòng khách, một tay lướt điện thoại, tay kia cầm cái điều khiển tivi. Mẹ anh thấy tôi thì đĩnh đạc ngồi ở bàn trà, cất giọng dạy bảo quen thuộc: “Mệt xong rồi đấy à? Vào bếp xem có gì dọn dẹp đi con, chiều nay nhà mình còn đón mấy bác bên họ nội…”

Tôi cắt ngang lời bà, giọng nhẹ nhàng nhưng đanh thép: “Dạ thôi ạ. Con sang đây chỉ để trả lại anh Hoàng và gia đình những thứ không thuộc về con nữa.”

Hoàng nhíu mày, ngồi phắt dậy: “Em lại dở chứng gì đấy? Có bát phở thôi mà làm mình làm mẩy từ sáng đến giờ!”

Tôi mở túi xách, lấy ra chiếc nhẫn cầu hôn, cặp thiệp cưới bản mẫu cùng toàn bộ sính lễ tiền lệ mà nhà anh đã trao hôm ăn hỏi, đặt gọn gàng lên bàn kính.

“Tôi hủy hôn.”

Cả phòng khách rơi vào im lặng chốc lát. Mẹ Hoàng đứng bật dậy, mặt biến sắc: “Con điên rồi à? Còn 72 tiếng nữa là đám cưới! Thiệp đã mời, rạp đã dựng, giờ cô bảo hủy là hủy thế nào? Sĩ diện nhà tôi để đâu?”

“Sĩ diện của nhà bác quan trọng, nhưng cuộc đời con thì quan trọng hơn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoàng, người đàn ông mà tôi từng nghĩ sẽ cùng đi đến hết cuộc đời.

“Anh nói đúng, anh chưa phải là chồng tôi nên không có nghĩa vụ ‘hầu’ tôi mua bát phở. Nhưng anh quên mất một điều: Tôi cũng chưa phải là vợ anh, nên tôi lại càng không có nghĩa vụ phải sang hầu hạ, phục vụ cả gia đình anh như một người osin miễn phí. Lời chưa trao, dâu chưa làm, mà anh đã coi sự hy sinh của tôi là điều hiển nhiên, coi sự mệt mỏi của tôi là ích kỷ. Nếu cưới rồi, chắc tôi có quỵ ngã anh cũng chỉ đạp thêm một cái cho khỏi chướng mắt đúng không?”

Hoàng nghe vậy thì tái mặt, cuống quýt bước tới kéo tay tôi: “Anh… anh chỉ nói đùa trong lúc gạt đi thôi mà! Em làm quá lên thế để làm gì? Chỉ vì có bát phở ba mươi nghìn…”

tôi gạt tay anh ra, cười cay đắng: “Không phải vì bát phở ba mươi nghìn. Mà vì qua bát phở đó, tôi đã sáng mắt ra về cái giá của bản thân trong mắt anh: Không bằng 15 phút anh nằm lướt điện thoại.

Nói rồi, tôi quay lưng đi thẳng, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Mẹ anh ở sau lưng bắt đầu luống cuống chửi đổng, rồi lại quay sang mắng con trai, nhưng tôi không còn bận tâm nữa.

Tôi về nhà, quỳ xuống xin lỗi bố mẹ. Khi nghe tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, bố tôi trầm ngâm rít một hơi thuốc lá rồi vỗ vai tôi: “Con quyết định đúng. Thà mang tiếng một đời chồng hụt, còn hơn mang kiếp người ở cả đời.” Bố mẹ tôi lập tức cùng tôi thu hồi thiệp cưới, gửi lời xin lỗi đến họ hàng và đền bù toàn bộ chi phí đặt tiệc.

Và cái giá phải trả của sự coi thường bắt đầu dội ngược lại nhà anh.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đám cưới

Chỉ trong vòng 24 giờ, tin tức nhà trai bị cô dâu hủy hôn ngay trước ngày cưới 3 ngày vì thái độ xói móc, coi thường con gái nhà người ta đã lan khắp làng trên xóm dưới. Ở quê, tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa. Việc một gia đình bắt con gái nhà người ta về làm dâu phục vụ khi chưa cưới, lại còn phớt lờ sức khỏe của cô dâu đã khiến nhà Hoàng nhận về muôn vàn lời chỉ trích.

Mẹ Hoàng – người vốn rất coi trọng sĩ diện – giờ đây đi đâu cũng bị người ta xì xào, chỉ trỏ. Bố Hoàng vì quá xấu hổ với bà con họ hàng mà đóng cửa không tiếp khách, chửi mắng Hoàng suốt ngày đêm.

Nhưng người hối hận nhất chính là Hoàng.

Không còn tôi dọn dẹp, không còn tôi lo toan quán xuyến, không còn một người luôn lắng nghe và chăm sóc anh ta từng chút một. Đến lúc này, Hoàng mới nhận ra anh ta đã đánh mất một người phụ nữ yêu thương mình thật lòng chỉ vì sự ích kỷ và gia trưởng vô độ.

Mấy ngày sau đó, Hoàng như phát điên. Anh ta đứng trước cổng nhà tôi từ sáng đến đêm, liên tục nhắn tin, gọi điện van xin: “Em ơi anh biết sai rồi, anh hối hận lắm rồi… Anh sẽ đi mua phở cho em mỗi ngày, anh sẽ không bắt em làm gì nữa… Cho anh một cơ hội sửa sai được không em?”

Tôi nhìn qua cửa sổ tầng hai, thấy bóng dáng xiêu vẹo, phờ phạc của người đàn ông từng tự cao tự đại đứng dưới mưa, trong lòng tuyệt nhiên không chút gợn sóng.

Tôi cầm điện thoại, nhắn lại cho anh ta dòng tin nhắn cuối cùng trước khi chặn hoàn toàn mọi liên lạc:

“Anh không cần phải đi mua phở cho em nữa. Vì bây giờ, em đã tự mua được bát phở cho chính mình, ăn trong sự bình yên và tự do. Cảm ơn câu nói của anh, nhờ nó mà em né được một kiếp nạn.”

Tôi kéo rèm cửa lại, bật bản nhạc yêu thích và tận hưởng buổi sáng thong dong của mình. Cuộc sống này, đôi khi dừng lại đúng lúc ở một bước ngoặt tưởng chừng như nhỏ nhặt, lại chính là sự cứu rỗi lớn nhất cho cả một đời về sau.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *