Mẹ Chồng É/p Con Dâu Giao 5 Cây Vàng, Chồng Đại Tá Bất Ngờ Về Sớm Và Cái Kết Khiến Cả Nhà Ch/ết Lặng!

Ánh Dương bước vào làm dâu nhà bà Cúc chưa đầy nửa năm. Chồng cô là Minh, một đại tá quân đội dạn dày kinh nghiệm. Minh lớn hơn Ánh Dương khá nhiều tuổi, tính tình điềm đạm, ít nói, nhưng mang đến cho người đối diện cảm giác vững chãi như một ngọn núi. Ngày cưới, cả xóm ai cũng trầm trồ bảo cô có phúc lớn. Lấy được người chồng vừa có địa vị, vừa chững chạc, lại hết mực chiều chuộng vợ. Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Minh là bộ đội, lại là chỉ huy cấp cao, những chuyến công tác dài ngày là chuyện thường tình. Và đó chính là lúc những mâu thuẫn bắt đầu len lỏi vào cuộc sống của Ánh Dương.

Ngôi nhà ba tầng rộng rãi, khang trang đáng lý là nơi bình yên. Thế nhưng nó lại trở thành sân khấu cho những drama gia đình. Hôm ấy, khi chiếc xe công vụ của Minh vừa khuất bóng ở đầu ngõ, không khí trong nhà lập tức thay đổi. Ánh Dương quay vào, chưa kịp rót cốc nước, tiếng ho khan đầy hàm ý của mẹ chồng đã vang lên từ phòng khách. Bà Cúc ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế gỗ lim, ánh mắt liếc nhìn con dâu qua cặp kính lão. “Dương này, thằng Minh đi đợt này chắc phải nửa năm mới về. Ở nhà một mình phải biết giữ gìn, đừng giao du bạn bè lung tung rồi mang tiếng cho nhà này.”

Ánh Dương chỉ biết cúi đầu: “Dạ con biết rồi ạ.”

Sóng ngầm không nổi lên ngay, nó âm ỉ qua từng bữa cơm. Ngọc, em gái Minh năm nay đã 28 tuổi nhưng vẫn chưa có việc làm ổn định, ngày ngày chỉ lướt mạng xã hội và sắm sửa. Một buổi tối, Ngọc vừa gắp miếng thịt bỏ vào bát vừa thở dài: “Mẹ ơi, con tính mở tiệm nail mà chưa có vốn.” Bà Cúc liếc sang Ánh Dương, ánh mắt sắc như dao.

Hôm cưới, bố mẹ ruột Ánh Dương ở quê tích cóp cả đời, bán mảnh vườn để sắm cho con gái năm cây vàng làm của hồi môn. Đó là cả một gia tài, là mồ hôi nước mắt của đấng sinh thành.

Một buổi chiều cuối tuần trời âm u, bà Cúc gọi Ánh Dương xuống phòng khách. Giọng bà lạnh lùng: “Mẹ biết con có vàng cưới. Để trong tủ cũng phí, nhỡ trộm vào thì khổ. Con đưa mẹ giữ hộ, tiện thể cho Ngọc mượn làm vốn.” Ánh Dương run run: “Thưa mẹ, số vàng đó là của hồi môn bố mẹ con cho để phòng thân. Vợ chồng con tính dành sau này sinh con còn có khoản lo.”

Câu trả lời ấy như giọt nước tràn ly. Bà Cúc đập mạnh chén trà xuống bàn: “Phòng thân? Cô làm dâu nhà này, ăn cơm nhà này, còn sợ gì? Hay cô nghĩ nhà này muốn ăn chặn vàng của cô?” Bà đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt con dâu: “Tôi nói cho cô biết, nhà này chưa bao giờ có thói con dâu giấu của riêng. Ngày mai cô không mang vàng xuống, đừng trách tôi không nể mặt.”

Đêm ấy, Ánh Dương trằn trọc không ngủ. Căn phòng thiếu hơi ấm của Minh trở nên lạnh lẽo. Trong góc tủ là chiếc hộp nhung đỏ đựng số vàng. Cô nhớ lời mẹ ruột ngày lên xe hoa: “Dương à, số vốn này là để con tựa vào lúc khó khăn, đừng để mất nhé.”

Sáng hôm sau, bà Cúc ngồi ở bàn ăn, Ngọc cũng đang lướt điện thoại với vẻ đắc thắng. “Thế nào? Cô suy nghĩ xong chưa?” Giọng bà Cúc lạnh lẽo. Ánh Dương quay lại, trước mặt không chỉ bà Cúc mà còn Ngọc khoanh tay vênh váo. “Mẹ ơi, con xin mẹ hiểu. Số vàng đó là kỷ vật của bố mẹ con. Con không thể mang ra cho mượn.” Bà Cúc nhếch mép: “Nghe buồn cười nhỉ? Vàng thì cũng chỉ là vàng, cất tủ có đẻ ra lãi đâu. Chị về làm dâu ăn sung mặc sướng, em gái gặp khó khăn mà chị lại giãy nảy.” Ngọc chen vào giọng chua chát: “Thôi chị đừng khóc lóc. Em làm ăn có lãi là em trả lại gấp đôi.”

Bà Cúc không muốn đôi co nữa, đứng dậy ra lệnh: “Lên phòng, mở tủ ra cho tôi. Hôm nay tôi phải xem nhà này ai là người làm chủ.”

Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Bà Cúc bước thẳng đến tủ quần áo. Ánh Dương run rẩy lấy chiếc hộp nhung đỏ đưa ra. Chưa kịp mở nắp, Ngọc đã giật lấy, mở ra ngắm nghía những chiếc nhẫn, dây chuyền lấp lánh. Ngọc nâng chiếc kiềng lên, cười rạng rỡ: “Mẹ xem, sáng chói cả mắt.” Bà Cúc gật gù đắc ý. Ánh Dương đứng chôn chân, nước mắt lăn dài. Ngọc hừ lạnh, ôm hộp vào lòng. Bà Cúc lườm: “Cô tém nước mắt lại, đừng gọi điện than vãn với Minh. Nó đang làm nhiệm vụ, cô làm phiền là tôi không để yên.”

……………………………………………

HẾT PHẦN 1

Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên

👇

👇

👇

Ba ngày trôi qua. Ánh Dương gầy rạc đi trông thấy. Ngọc thì súng sính mặc váy mới mua, miệng ngâm nga. Số vàng đã bị bán một nửa. Buổi sáng hôm ấy, tiếng động cơ ô tô đỗ xịch trước cổng. Cánh cổng sắt mở ra, Ánh Dương ngẩng lên, mớ rau trên tay rơi lả tả. Minh đứng đó, ba lô sờn bạc trên vai. Anh định tạo bất ngờ cho gia đình, nhưng nụ cười trên môi anh bỗng đông cứng khi thấy khuôn mặt hốc hác của vợ. Bà Cúc chạy xuống, nụ cười gượng gạo. Minh là người lính dày dặn, trực giác nhạy bén lập tức đánh hơi có chuyện lạ. Anh nhìn mẹ, nhìn em, rồi nhìn vợ đang cúi gằm mặt. “Con được nghỉ phép đột xuất.” Minh đáp lời mẹ, giọng trầm tĩnh nhưng lạnh nhạt. Anh bước tới nắm bàn tay run rẩy của vợ: “Con đưa Dương lên phòng nghỉ một lát.”

Trong phòng, cánh cửa vừa khép, Ánh Dương òa khóc. Minh ôm chặt vợ, bàn tay vuốt ve mái tóc rối. Khi tiếng nấc dịu lại, anh đỡ vợ ngồi xuống mép giường: “Nói anh nghe, ở nhà xảy ra chuyện gì?” Ánh Dương kể hết. Từ những lời bóng gió đến buổi chiều bà Cúc ép giao vàng. Minh ngồi im, khuôn mặt đanh lại, đôi mắt toát ra khí lạnh. “Anh xin lỗi, để em chịu ấm ức. Từ nay có anh ở đây, không ai được đụng đến em.”

Bữa cơm trưa, không khí căng như dây đàn. Minh ngồi xuống, ánh nhìn dọi thẳng vào hai mẹ con bà Cúc: “Con vừa nghe Dương kể. Con muốn hỏi mẹ, số vàng hồi môn của vợ con giờ ở đâu?” Bà Cúc giật mình, cố vớt vát: “Mẹ bảo Dương đưa cho Ngọc mượn.” Minh nhếch mép: “Mẹ dạy con từ bé là có vay có trả. Việc mẹ ép vợ con giao chìa khóa rồi để Ngọc lấy đồ, luật pháp không gọi là mượn mà là cưỡng đoạt tài sản.” Bà Cúc đập tay xuống bàn: “Mày vì con gái nhà người ta mà lớn tiếng với mẹ đẻ?” Minh đứng dậy, kiên quyết: “Dương là vợ con, cưới hỏi đàng hoàng. Tài sản của cô ấy do cha mẹ ruột chắt chiu, không ai có quyền tước đoạt. Sáng mai trước tám giờ, năm cây vàng phải nguyên vẹn trong hộp nhung đỏ đặt trên bàn này.”

Đêm đó, Ngọc khóc lóc thảm thiết. Số vàng đã bán nửa để sắm váy vóc, giờ phải đi chuộc lại. Bà Cúc cắn răng lôi cuốn sổ tiết kiệm dưỡng già. Sáng hôm sau, đúng bảy giờ năm mươi lăm, Minh đã ngồi sẵn ở phòng khách. Bà Cúc đặt hộp lên bàn. Minh bình thản mở nắp kiểm tra từng món. Khi chắc chắn, anh đẩy hộp về phía vợ: “Dương, em cất đi. Từ nay đồ của em, em tự giữ chìa khóa.” Quay sang mẹ và em, giọng anh đanh lại: “Nhà có gia phong, nước có quốc pháp. Không thể lấy sức ép bề trên để cướp đoạt mồ hôi nước mắt của nhau.” Bà Cúc ngồi sụp xuống, giọng run: “Mẹ biết lỗi rồi.” Minh dịu giọng: “Mẹ thương Ngọc, con cũng thương em. Nhưng tình thương không phải dung túng thói ỷ lại. Từ mai, Ngọc phải tự đi xin việc làm.” Ngọc rụt rè: “Em biết rồi anh hai. Em xin lỗi anh, xin lỗi chị Dương.”

Bữa cơm trưa hôm ấy không còn những ánh mắt sắc lẹm. Bà Cúc tự tay gắp cho Ánh Dương miếng thịt kho: “Con ăn nhiều vào, mấy hôm nay gầy rạc cả người rồi.” Ánh Dương ôm chiếc hộp nhung vào lòng, ngước nhìn chồng, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *