Người chị cả về quê, thấy mẹ già l:ặng l:ẽ chịu nhiều t:ủi t:hân nên âm thầm thay đổi mọi việc.
“Mẹ! Mẹ đừng động vào nồi cá nữa! Mẹ làm h:ỏng hết bữa cơm rồi!”
Tiếng quá:t c:hói tai vang lên giữa căn bếp khiến cả ngôi nhà i:m b:ặt.
Chiếc vá trên tay bà Tâm rơi xuống nền gạch, phát ra tiếng “l:eng ke:ng” kh:ô kh:ốc. Bàn tay bà r:un lên, vội cúi xuống nhặt thì vô tình chạm vào mép bàn. Một chiếc bát sứ trượt khỏi tay, rơi xuống đất v:ỡ t:an thành nhiều mảnh.
Âm thanh ấy như x:é t:oạc bầu không khí vốn đã nặ:ng n:ề.
Người con dâu út chống nạnh, nhíu chặt mày:
— “Con đã bảo mẹ cứ ng:ồi ng:hỉ rồi. Việc gì mẹ cũng muốn làm, cuối cùng chỉ thêm r:ối.”
Người con trai thứ hai thở dài, lắc đầu:
— “Mẹ lớn tuổi rồi, cứ để tụi con tự lo.”
Nghe thì có vẻ là lời quan tâm.
Nhưng giọng nói lạnh nhạt ấy khiến bà Tâm chỉ biết lặ:ng l:ẽ cúi đầu.
Bà khom lưng nhặt từng mảnh bát v:ỡ.
Đôi bàn tay đã đầy nế:p nh:ăn bị cứa r:ớm m:áu.
Bà vội giấu bàn tay ra sau lưng.
— “Mẹ xi:n l:ỗi… mẹ chỉ định nêm lại cho vừa miệng.”…HẾT PHẦN 1…CÒN PHẦN 2