Tiếng ồn ào bên ngoài bỗng chốc như tan biến khi Ông lão 70t bước chân vào buồng của Lan. Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt đóng lại sau lưng ông ta, cách ly thế giới bên trong với những ánh mắt xăm soi, những lời xì xào bàn tán đang bốc khói ngoài sân nhà bà Ba. Ông lão mặc bộ vest đen bóng, mái tóc nhuộm đen nhánh vuốt keo gọn gàng, khuôn mặt già nua nhăn nheo nhưng đôi mắt thì ánh lên vẻ ranh mãnh, đầy chiếm hữu.

Lan vẫn ngồi đó, bất động trên chiếc ghế, trong chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến lộng lẫy nhưng vô nghĩa. Gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt trống rỗng nhìn xa xăm, không một chút biểu cảm. Có lẽ, tâm hồn cô đã trôi dạt đến một nơi nào đó rất xa, nơi không có đám cưới này, không có Ông lão 70t.

Ông lão 70t không vội vàng. Ông ta đứng lại một chút, ngắm nhìn Lan như một món đồ vừa mua được, một nụ cười thỏa mãn, đầy tự mãn nở trên môi. Ánh mắt ông ta quét dọc thân hình cô, dừng lại ở chiếc nhẫn cưới trên tay, rồi tiến thẳng về phía cô. Tiếng giày da mới coóng của ông ta cọ xát trên nền gỗ khô khốc, mỗi bước đi như một dấu nhấn nặng nề vào khoảnh khắc ngột ngạt.

Đứng sát bên Lan, Ông lão 70t cúi thấp người xuống. Mùi thuốc lá và bạc hà nồng nặc từ hơi thở ông ta phả vào không khí, vây quanh Lan như một chiếc lồng vô hình. Giọng ông ta khàn khàn, đủ nhỏ để không ai ngoài cô có thể nghe thấy, nhưng lại ẩn chứa một quyền lực đáng sợ:

“Từ giờ, cô là của tôi. Đừng hòng nghĩ đến thằng chồng đã chết của cô nữa. Tôi sẽ cho cô tất cả, những thứ mà thằng Huy nghèo mạt rệp kia không bao giờ có thể cho được.”

Cụm từ “thằng chồng đã chết” và “nghèo mạt rệp” như một nhát dao sắc lạnh, đâm thẳng vào trái tim đã chai sạn của Lan. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến Lan khẽ giật mình, đôi vai cô run lên bần bật. Mi mắt cô chớp nhẹ, đôi mắt vô hồn thoáng có một tia lửa căm hờn vụt qua, rồi lại nhanh chóng biến mất. Nụ cười thỏa mãn của Ông lão 70t trên môi càng lúc càng sâu hơn, lộ rõ vẻ đắc thắng.

Lan khẽ giật mình, đôi vai cô run lên bần bật. Cả thân thể Lan như bị một luồng điện lạnh buốt chạy dọc, tê dại và run rẩy không ngừng. Nhưng dù trong lòng sóng gió đến mấy, cô vẫn không dám ngước mắt nhìn thẳng vào Ông lão 70t, hay có bất kỳ phản ứng nào khác. Đôi mắt vô hồn của cô vẫn dán chặt xuống sàn nhà cũ kỹ, cố gắng tránh né ánh nhìn chiếm hữu như thiêu đốt của ông ta.

Thợ trang điểm, nãy giờ vẫn đứng cạnh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ngột ngạt, vội vàng tiến lên một bước. Bàn tay người thợ run rẩy vuốt lại mấy lọn tóc mai đang lòa xòa trên trán Lan, khéo léo phủ xuống gò má trắng bệch, như muốn dùng mái tóc dày che giấu đi sự căng thẳng, nỗi sợ hãi và cả tia uất hận vừa thoáng qua trên gương mặt Lan. Người thợ cố gắng làm như không có chuyện gì xảy ra, nhưng chính cô ta cũng không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng trước ánh mắt sắc như dao cau của Ông lão 70t. Ông ta vẫn đứng đó, nụ cười đắc thắng trên môi càng lúc càng sâu, ánh mắt đầy thỏa mãn quét qua Lan một lần nữa, như một kẻ săn mồi đang tận hưởng con mồi đã nằm gọn trong tầm tay.

Ông lão 70t vẫn đứng đó, nụ cười đắc thắng trên môi càng lúc càng sâu, ánh mắt đầy thỏa mãn quét qua Lan một lần nữa, như một kẻ săn mồi đang tận hưởng con mồi đã nằm gọn trong tầm tay. Đúng lúc đó, từ bên ngoài góc sân nhà bà Ba, tiếng nhạc đám cưới rộn ràng hơn, hòa cùng những tràng pháo tay lẹt đẹt và tiếng bàn tán xôn xao của họ hàng làng xóm. Một giọng người vang lên hô to, báo hiệu đoàn xe rước dâu láng coóng đã đến nơi, dừng lại ngay trước cổng.

Ở góc nhà, nơi có một bộ bàn ghế cũ kỹ, Bà Ba đang ngồi thẫn thờ. Tiếng ồn ào từ đám cưới như một nhát dao cứa vào lòng bà. Đôi mắt đỏ hoe của bà ngước nhìn ra khoảng sân đỏ rực, nơi Lan đang được Thợ trang điểm dìu ra, trong chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến chói chang, chuẩn bị bước về phía khay sính lễ phủ vải nhung đỏ, xếp đầy cọc tiền mệnh giá lớn. Cái khung cảnh trớ trêu ấy đâm thẳng vào tim người mẹ.

Bà Ba bỗng bật dậy, cả thân người gầy gò run rẩy. Bà lảo đảo bước về phía cửa, muốn lao ra ngăn cản, muốn xé toang cái màn kịch chua chát này. Nhưng chưa kịp đi được mấy bước, vài người họ hàng lớn tuổi đã nhanh chóng lao đến, giữ chặt lấy bà. Họ ôm xiết lấy Bà Ba, cố gắng khống chế những cơn co giật tuyệt vọng.

“Buông tôi ra! Buông tôi ra!” Bà Ba gào lên, tiếng nói lạc đi trong cổ họng, nhưng bà càng vùng vẫy, những cánh tay giữ bà càng siết chặt. Khuôn mặt bà biến dạng vì đau đớn và phẫn uất. Nước mắt lã chã tuôn rơi, hòa vào những nếp nhăn hằn sâu trên gò má. “Thằng Huy ơi, con có thấy không con!” Tiếng khóc của bà nức nở, nghẹn ngào, nghe như tiếng cắt ruột, vang vọng giữa không gian đầy màu đỏ của đám cưới. Nó như lời oán thán bay thẳng đến nấm mộ của Anh Huy, nơi chưa kịp nện chặt, cỏ chưa kịp xanh.

Bà Ba vẫn giằng co trong vòng tay của họ hàng, tiếng nức nở xé lòng, cố gắng thoát ra trong tuyệt vọng. Nhưng giữa tiếng khóc than ấy, tiếng nhạc kèn đám cưới bỗng vang lên dồn dập hơn, như thúc giục. Đoàn người rước dâu đã bắt đầu động.

Ông lão 70t không bận tâm đến mớ hỗn độn phía góc nhà. Hắn tiến thẳng vào Buồng của Lan, nơi Lan vẫn đang đứng sững sờ, như một bức tượng sống. Ánh mắt Lan trống rỗng nhìn về phía không trung. Ông lão 70t tiến đến, một nụ cười nhếch mép lộ rõ vẻ mãn nguyện. Hắn nắm chặt lấy bàn tay Lan, kéo mạnh cô ra khỏi buồng. Lực kéo đột ngột khiến Lan lảo đảo, chới với.

Lan không hề phản kháng. Cô bước đi xiêu vẹo, mỗi bước chân như một mệnh lệnh vô hình. Chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến chói chang như muốn nhấn chìm thân hình gầy gò của cô. Ánh mắt Lan hoàn toàn vô hồn, không một tia sáng, không một cảm xúc. Cô như một con rối bị điều khiển, từng cử chỉ, từng bước đi đều không thuộc về chính mình.

Họ hàng làng xóm đứng hai bên đường, mắt dõi theo. Những tiếng xì xào, bàn tán không ngừng vang lên, hòa cùng tiếng nhạc đám cưới chát chúa. “Thật tội nghiệp con bé,” một giọng nói thì thầm. “Biết làm sao được, số nó thế…” một người khác thở dài. Nhưng không ai dám cất lời ngăn cản, chỉ có những ánh mắt ái ngại, thương xót.

Đoàn xe rước dâu láng coóng, với chiếc xe dẫn đầu được trang hoàng lộng lẫy, từ từ lăn bánh. Ông lão 70t vẫn nắm chặt tay Lan, kéo cô đi theo, từng bước một, hướng về chiếc xe hoa. Ánh nắng ban mai như đổ lửa lên chiếc áo đỏ của Lan, nhưng trên gương mặt cô, chỉ có một khoảng không vô tận.

Lan đang bị Ông lão 70t kéo đi, ngang qua khu vực thờ cúng tạm bợ được dựng ở một góc sân nhà bà Ba. Di ảnh của Anh Huy vẫn còn nghi ngút khói hương, đặt trang trọng trên chiếc bàn nhỏ. Lúc Lan bước ngang qua, ánh mắt vô hồn của cô chợt khựng lại, như một sợi dây vô hình níu giữ. Con ngươi giãn ra, vô thức dừng lại trên gương mặt Anh Huy đang mỉm cười hiền lành trong khung ảnh đen trắng. Một khoảnh khắc im lặng đến rợn người, chỉ có tiếng kèn đám cưới vẫn réo rắt. Giữa sự vô cảm đến tột cùng, một giọt nước mắt nóng hổi, nặng trĩu lăn dài trên gò má Lan, hòa vào lớp phấn son dày cộm do thợ trang điểm vừa dày công tô vẽ. Vệt lem nhòe như một vết thương, chảy dài xuống cằm. Ông lão 70t không hề để tâm. Bàn tay gân guốc của hắn vẫn siết chặt cổ tay Lan, kéo mạnh cô đi tiếp, hướng về phía đoàn xe rước dâu láng coóng đang chờ sẵn. Lan lại một lần nữa mất thăng bằng, bước chân loạng choạng theo lực kéo của hắn, bỏ lại phía sau di ảnh của người chồng quá cố và vệt nước mắt mặn chát.

Ông lão 70t lập tức nhận ra bước chân Lan đã chậm lại, chậm hơn cả dây cót đồng hồ đã cũ. Một tiếng “hừ” khẽ bật ra từ lồng ngực gầy guộc. Hắn cau mày, những nếp nhăn già nua trên trán càng hằn sâu hơn vẻ khó chịu. Không nói một lời, hắn dùng bàn tay gân guốc siết chặt hơn nữa cổ tay Lan, rồi kéo phắt cô đi, lực mạnh đến mức khiến Lan mất thăng bằng, phải lảo đảo chạy theo. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt sắc lạnh của hắn lướt qua di ảnh Anh Huy. Một cái liếc xéo đầy khinh miệt, lạnh tanh và bất cần, như thể người trong ảnh chỉ là một vật cản vô tri, không đáng bận tâm. Giữa tiếng kèn đám cưới réo rắt, Lan cảm thấy mình bị kéo về phía trước, về phía một tương lai mờ mịt mà cô không hề muốn, bỏ lại phía sau mọi thứ, kể cả chút ký ức cuối cùng về người đã khuất.

Ông lão 70t kéo Lan sềnh sệch qua góc sân nhà bà Ba, nơi họ hàng làng xóm vẫn đang xì xào bàn tán. Chiếc xe hoa láng coóng màu trắng ngà đã chờ sẵn ở cổng, cửa xe mở toang như một cái miệng khổng lồ chực nuốt chửng cô. Không cho Lan một chút thời gian để phản kháng hay suy nghĩ, bàn tay gân guốc của hắn đẩy mạnh cô vào trong. Lan ngã chúi về phía trước, thân thể mềm nhũn va vào thành ghế da sang trọng, lạnh toát.

Ông lão 70t thản nhiên bước vào theo, đóng sập cửa xe lại, âm thanh khô khốc như tiếng kết thúc một bản án. Hắn ngồi xuống bên cạnh Lan, cơ thể già nua nhưng đầy uy lực chiếm trọn không gian. Lan co rúm người lại ở một góc, tấm áo dài đỏ thêu kim tuyến trở nên chật chội và nặng nề, như thể đang xiềng xích cô. Mùi nước hoa nồng hắc từ Ông lão 70t xộc thẳng vào mũi, khiến cô rùng mình. Cô cố gắng dịch người ra xa nhất có thể, tấm lưng dán chặt vào thành cửa xe, muốn tan biến vào không khí.

Đôi mắt vô hồn của Lan dán chặt ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh quen thuộc của góc sân nhà bà Ba, những gương mặt họ hàng làng xóm đang nhìn vào với ánh mắt tò mò, thương hại và cả phán xét, lướt qua nhanh chóng. Nấm mộ của Anh Huy, chưa kịp nện chặt, cỏ chưa kịp xanh, hiện lên mờ ảo trong tâm trí cô. Di ảnh chồng vẫn còn nghi ngút khói hương trên bàn thờ, và bây giờ, cô đang ở trong chiếc xe hoa, rời đi. Một nỗi tuyệt vọng tột cùng dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô nhìn ra ngoài, như thể đang cầu cứu một ai đó, bất kỳ ai, nhưng tất cả chỉ là hư vô. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, rời xa tất cả những gì cô từng biết.

Chiếc xe hoa láng coóng, mang theo Lan và Ông lão 70t, chậm rãi lăn bánh, rời khỏi góc sân nhà bà Ba. Qua ô cửa kính xe, Lan thấy những gương mặt họ hàng làng xóm mờ dần trong tầm mắt. Họ đứng túm tụm, từng cặp mắt dõi theo chiếc xe đỏng đảnh, với những ánh nhìn vừa tò mò, vừa thương hại, lại vừa chất chứa phán xét. Từng tiếng xì xào, bàn tán xôn xao như những làn sóng vô hình vỗ vào không khí, nhưng chẳng ai dám nói ra điều gì thật rõ ràng. Họ chỉ lắc đầu, thở dài, rồi lại ghé sát tai nhau thầm thì.

Ông lão 70t ngồi cạnh Lan, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn. Hắn ngả lưng vào ghế da êm ái, một tay vắt vẻo trên thành cửa, như thể đang tận hưởng chiến thắng vĩ đại nhất cuộc đời. Hắn chẳng bận tâm đến ánh mắt hay lời ra tiếng vào của ai. Lan vẫn thu mình lại, cảm giác như những ánh mắt đó đang xuyên thủng lớp kính, xuyên qua lớp áo dài đỏ rực, và xuyên thẳng vào tâm can cô. Nỗi tủi nhục dâng trào, muốn bật ra thành tiếng khóc nhưng cô lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô thấy bà Ba vẫn ngồi bó gối ở góc nhà, bóng lưng gầy gò run rẩy, hình ảnh nhỏ dần rồi khuất hẳn sau rặng tre. Mọi thứ trở nên mờ ảo, chỉ còn lại nỗi đau và sự trống rỗng vô bờ bến. Chiếc xe tăng tốc, kéo cô ra xa khỏi tất cả những gì cô từng biết, từng yêu thương.

Mắt Bà Ba dõi theo chiếc xe hoa màu đỏ rực cho đến khi nó hoàn toàn biến mất sau rặng tre. Bóng lưng gầy gò của bà run rẩy dữ dội hơn, rồi như một sợi dây bị đứt, bà đổ sụp xuống nền đất lạnh của `Góc sân nhà bà Ba`, hai tay ôm mặt, bật ra tiếng khóc nấc. Đó không còn là tiếng khóc thầm lặng, nén chặt mà là những tiếng gào xé lòng, dồn nén bao nhiêu tủi nhục, cay đắng suốt bấy lâu nay bùng phát. Từng tiếng nấc nghẹn ngào, xé tan không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của sân nhà, vọng vào từng ngóc ngách của căn nhà nơi di ảnh chồng `Lan` vẫn còn nghi ngút khói hương.

Những người `Họ hàng làng xóm` đứng đó, vẫn chưa kịp hoàn hồn sau sự việc chấn động, giờ đây hốt hoảng vây quanh `Bà Ba`.

MỘT BÀ HỌ HÀNG
(Run giọng, cố gắng đỡ Bà Ba dậy)
Thôi, bà Ba ơi… Bà giữ gìn sức khỏe chứ…

MỘT ÔNG HỌ HÀNG
(Thở dài, vỗ nhẹ vai Bà Ba)
Chuyện đã rồi… Đừng tự dằn vặt mình nữa…

Họ cố gắng vỗ về tấm lưng gầy guộc. Nhưng những lời an ủi vô vọng, chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tột cùng đang hành hạ bà. `Bà Ba` chỉ lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc bạc phơ rối bù, nước mắt giàn giụa qua kẽ tay, tiếng khóc cứ thế vang vọng, ám ảnh cả `Góc sân nhà bà Ba`. Họ hàng chỉ biết bất lực nhìn người đàn bà đáng thương vật vã trong nỗi thống khổ, không thể làm gì hơn ngoài việc thở dài thườn thượt, nỗi uất nghẹn cũng dâng lên trong lòng họ.

Nước mắt Bà Ba vẫn còn xé lòng cả góc sân, nhưng chiếc xe hoa đã chẳng chờ đợi. Nó láng coóng, đỏ rực, lao vun vút trên con đường làng, mang theo một số phận khác. Bên trong, mùi hương nước hoa nồng nặc trộn lẫn mùi vải mới của chiếc `áo dài đỏ thêu kim tuyến` đang ôm lấy thân hình mảnh mai của `Lan`. Cô ngồi cứng đờ, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân qua cửa kính xe, những hàng cây, những mái nhà, và cả những khuôn mặt làng xóm đang đứng nhìn theo lướt qua như một thước phim câm. Mọi âm thanh dường như đã tắt lịm trong tâm trí cô.

`Ông lão 70t` ngồi cạnh, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn, bộ đồ vest đen bóng bẩy như vừa mới tinh. Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên đùi `Lan`, khiến cô giật mình khẽ rụt lại, nhưng vẫn không quay đầu nhìn.

ÔNG LÃO 70T
(Giọng hớn hở, khề khà)
Này, con dâu. Sắp tới mày là bà chủ lớn rồi đấy nhé. Về nhà chú, muốn gì được nấy. Tiền bạc chú có cả núi, tiêu mười đời không hết.

`Lan` vẫn im lặng, ánh mắt không chút phản ứng, chỉ dán chặt vào khoảng không vô định ngoài cửa sổ xe. Dù `Ông lão 70t` có đang nói chuyện với cô hay không, dường như cô cũng không hề hay biết.

ÔNG LÃO 70T
(Tiếp tục, có phần tự mãn hơn)
Mày cứ yên tâm. Từ nay về sau, cuộc đời mày là nhung lụa. Xe sang chú có mấy chiếc, nhà lầu biệt thự ở `huyện bên` cũng mấy cái. Sắm sửa đồ đạc, vàng bạc đá quý… Mày cứ việc chọn, chú chiều hết. Đừng có nghĩ ngợi linh tinh làm gì. Cứ sống sung sướng là được.

Hắn cười ha hả, tiếng cười nghe chói tai giữa không gian tĩnh mịch trong xe. `Lan` chỉ chớp mắt một cái thật khẽ, rồi lại tiếp tục trạng thái bất động, như một con búp bê bị rút hết dây cót, lạc lõng giữa sự phô trương giàu có và những lời hứa hẹn hào nhoáng. Ánh mắt cô vẫn xa xăm, vô định, chẳng biết đang nhìn về nơi nào, hay chỉ đơn thuần là nhìn xuyên qua thế giới hiện tại để về với một nơi nào đó không còn tồn tại.

Chiếc xe hoa láng coóng bỗng giảm tốc độ, rồi từ từ dừng lại sau một loạt những chiếc xe sang trọng khác. Ngoài kia, cả một đoàn xe rước dâu dài dằng dặc đang xếp hàng ngay ngắn trước một khung cảnh mà dù có mơ, người dân làng `Lan` cũng không thể hình dung nổi. Một cánh cổng sắt đồ sộ, chạm trổ hoa văn tinh xảo, sừng sững vươn cao, che chắn một dinh thự hoành tráng ẩn mình sau những hàng cây cổ thụ được cắt tỉa cầu kỳ. Tường bao cao vút, sơn màu trắng ngà, trải dài như một bức thành kiên cố.

`Ông lão 70t` quay sang nhìn `Lan`, nụ cười mãn nguyện phô ra hàm răng ố vàng.

ÔNG LÃO 70T
(Giọng khề khà, đắc thắng)
Đấy, nhà chú đấy. Thấy chưa? Chú đã bảo mà. Mày cứ việc hưởng thụ thôi.

Hắn vỗ mạnh vào đùi `Lan` một cái nữa, lần này có phần thô bạo hơn. `Lan` giật mình, khẽ rụt người lại, ánh mắt cuối cùng cũng thoát khỏi sự vô định để rơi vào cánh cổng và ngôi nhà. Từng chi tiết của sự xa hoa đập vào mắt cô: cổng sắt dát vàng, những con sư tử đá uy nghi, vườn cây cảnh được chăm chút tỉ mỉ. Đây chính là nơi cô sẽ sống từ giờ phút này. Một ngôi nhà giàu có đến mức choáng ngợp.

Thế nhưng, trái ngược với vẻ lấp lánh của kim tiền, không hề có chút vui mừng nào hiện lên trong đáy mắt `Lan`. Thay vào đó, một nỗi sợ hãi mơ hồ, lạnh lẽo bắt đầu xâm chiếm tâm trí cô. Nó không phải là sự lo lắng của một cô dâu mới về nhà chồng, mà là một cảm giác nặng nề, khó chịu, như thể có một điều gì đó ghê gớm đang chờ đợi cô phía sau cánh cổng đồ sộ kia. Cô nhìn chằm chằm vào những bậc thềm đá hoa cương, nơi một tốp người giúp việc đang đứng đợi sẵn, ánh mắt họ đầy tò mò và đánh giá. Không khí xung quanh ngôi nhà dù là ban ngày nhưng lại phảng phất một sự u ám khó tả, khiến sống lưng `Lan` lạnh toát. Cô nuốt khan, bàn tay siết chặt lấy nhau dưới lớp vải áo dài đỏ thêu kim tuyến.

Lan cảm thấy một bàn tay thô bạo đẩy nhẹ vào lưng cô, thúc giục cô bước xuống xe. Cô gần như bị kéo ra khỏi chiếc xe hoa láng coóng, đôi chân nặng trĩu đặt xuống bậc thềm đá hoa cương lạnh ngắt. Trước mắt Lan là một khung cảnh xa hoa đến choáng váng: cổng chào được kết bằng hoa tươi nhập khẩu, đèn chùm pha lê lấp lánh treo khắp tiền sảnh, thảm đỏ trải dài từ cửa vào đến tận phòng khách. Tiếng nhạc giao hưởng nhẹ nhàng phát ra từ dàn loa đắt tiền, nhưng không khí lại tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Ông lão 70t mỉm cười đắc thắng, nắm chặt tay Lan kéo cô đi theo hắn. Lan nhìn quanh, đúng như mô tả, không hề có bóng dáng một người khách mời nào thân thiết. Chỉ có những gương mặt xa lạ, ăn vận sang trọng, đứng rải rác quanh các bàn tiệc, tay cầm ly rượu vang đỏ, thỉnh thoảng liếc nhìn cô bằng ánh mắt tò mò nhưng đầy sự đánh giá, thậm chí là khinh khỉnh. Họ là những đối tác làm ăn của ông lão, những gương mặt lạnh lùng và tính toán, không một chút hơi ấm hay thiện chí của một đám cưới. Không ai chúc mừng, không ai cười nói rôm rả. Tất cả chỉ như một buổi xã giao im lìm, căng thẳng.

Lan cảm thấy mình như một con búp bê bị kéo lê. Chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến, lẽ ra phải mang lại vẻ rạng rỡ, giờ đây lại như một gánh nặng đè lên vai cô. Gương mặt Lan trắng bệch, đôi mắt vô hồn lướt qua từng vị khách. Cô không cười, không nói, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Đúng như một bức tượng được sắp đặt giữa không gian lộng lẫy nhưng trống rỗng này. Cô nghe loáng thoáng tiếng những vị khách thì thầm với nhau, những lời nói lạnh lùng, khô khan về giá trị món quà, về dự án nào đó, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến ý nghĩa của một lễ cưới.

Ông lão 70t đưa Lan đi chào hỏi vài vị khách quan trọng, giới thiệu Lan một cách vội vã, như thể cô chỉ là một món đồ trang trí mới của hắn.

ÔNG LÃO 70T
(Vỗ vai Lan)
Đây, vợ mới của tôi. Trẻ măng, xinh tươi. Từ nay về lo hương khói, đỡ đần tôi.

Lan chỉ khẽ cúi đầu theo phản xạ, đôi mắt vẫn trống rỗng. Một người đàn ông trung niên béo phì, đeo kính gọng vàng, nhếch mép cười một cách khó hiểu.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÉO PHÌ
Chúc mừng ông đã tìm được hạnh phúc mới. Cô dâu trẻ quá, chắc hẳn ông phải hao tốn không ít.

Ông lão 70t cười khà khà, vỗ mạnh vào lưng Lan, khiến cô giật mình lảo đảo.

ÔNG LÃO 70T
(Tự mãn)
Thì cũng phải đầu tư chứ! Mà đáng. Đáng lắm.

Lan không nói một lời. Cả buổi lễ diễn ra như một màn kịch được sắp đặt. Cô chỉ là nhân vật chính bị động, tồn tại trong sự xa hoa lạnh lẽo, giữa những ánh nhìn soi mói và những lời thì thầm to nhỏ. Trái tim cô, từ lâu đã đóng băng, giờ đây lại càng thêm nặng nề, như thể đã bị rút cạn toàn bộ sự sống.

Lan không nói một lời. Cả buổi lễ diễn ra như một màn kịch được sắp đặt. Lan chỉ là nhân vật chính bị động, tồn tại trong sự xa hoa lạnh lẽo, giữa những ánh nhìn soi mói và những lời thì thầm to nhỏ. Trái tim Lan, từ lâu đã đóng băng, giờ đây lại càng thêm nặng nề, như thể đã bị rút cạn toàn bộ sự sống.

Ông lão 70t đưa Lan đi chào hỏi thêm vài vị khách làm ăn khác. Lan vẫn đứng đó, như một pho tượng bị điều khiển, mặc cho ông lão 70t tiếp tục khoe khoang về sự “đầu tư” của mình. Mỗi câu nói, mỗi cái vỗ lưng của hắn đều như một nhát dao đâm vào trái tim đã chai sạn của Lan. Cô lờ đi những ánh mắt đánh giá, những nụ cười khinh bỉ, chỉ muốn chôn vùi mình vào một góc tối.

Nhưng bỗng, trong cái không khí lạnh lẽo và xa lạ ấy, một ánh mắt khác lại ghim chặt vào Lan, khác hẳn những ánh nhìn còn lại. Từ một góc khuất của sảnh tiệc, gần cửa ra vào, một người phụ nữ lớn tuổi, tóc đã điểm bạc, ăn mặc khá giản dị so với những người xung quanh, lặng lẽ quan sát. Bà không thuộc nhóm khách sang trọng, lạnh lùng kia mà có vẻ là họ hàng xa của ông lão 70t, được mời đến như một sự chiếu cố, đứng khép nép ở phía sau.

Đôi mắt bà không chỉ tò mò, mà chất chứa một sự dò xét tỉ mỉ, như thể đang cố gắng lột trần mọi lớp vỏ bọc để nhìn thấu tận cùng tâm can Lan. Xen lẫn trong đó là một nỗi thương hại khó tả, một sự cảm thông len lỏi cho Lan đang đứng cô độc giữa buổi lễ cưới giả tạo này. Nhưng sâu thẳm hơn, dưới đáy mắt bà là một tia nghi ngờ lạnh lẽo, một câu hỏi không lời về toàn bộ câu chuyện đằng sau cuộc hôn nhân kỳ lạ này. Bà không tin vào sự hạnh phúc giả tạo, cũng không tin vào sự ngây thơ hoàn toàn của Lan. Bà đã nhìn thấy quá nhiều điều trong cuộc đời, và ánh mắt Lan, dù trống rỗng, vẫn không thể thoát khỏi sự thẩm định của bà.

Lan, dù đang mơ hồ như một hồn ma, cũng cảm nhận được sự khác biệt trong ánh nhìn ấy. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận diện mơ hồ rằng có người đang nhìn thấu mình, hay ít nhất là đang cố gắng. Lan khẽ ngước mắt lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ lớn tuổi. Một thoáng giật mình. Dù không biết bà là ai, nhưng Lan cảm thấy như bà đang truy vấn một điều gì đó mà cô đã cố gắng chôn giấu rất kỹ. Ánh mắt ấy như một lời nhắc nhở về những gì Lan đã làm, và những gì cô đang phải chịu đựng. Nó vừa an ủi, vừa buộc tội Lan.

Đêm xuống, những âm thanh ồn ào của buổi tiệc cưới dần chìm vào im lặng. Buồng của Lan, giờ đây không còn là căn phòng thân thuộc mà đã trở thành một chốn giam lỏng lạnh lẽo. Chiếc áo cưới đỏ thêu kim tuyến, lẽ ra phải lộng lẫy trong hạnh phúc, giờ lại biến thành một xiềng xích nặng nề.

Lan co ro trong góc phòng, lưng áp vào tường lạnh lẽo. Cô vẫn mặc nguyên chiếc áo cưới, màu đỏ rực như máu, giờ chỉ khiến nỗi sợ hãi thêm phần nổi bật. Đôi mắt Lan mở trừng trừng, không còn vẻ vô hồn mà đã ngập tràn sự hoảng loạn tột độ. Hơi thở cô gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Tiếng cánh cửa khẽ mở, rồi đóng sập lại, vang vọng trong căn phòng trống trải. Ông lão 70t bước vào. Dưới ánh đèn vàng vọt, nụ cười trên môi hắn càng trở nên méo mó, đầy ẩn ý. Hắn không vội vàng, chậm rãi tiến lại gần Lan, từng bước chân như gõ vào nhịp đập trái tim cô.

Lan run rẩy, cả người như hóa đá. Cô muốn lùi sâu hơn vào bức tường, muốn tan biến, nhưng không thể. Mùi rượu nồng nặc từ ông lão sộc thẳng vào khứu giác, khiến Lan nôn nao.

“Vợ ơi, sao lại ngồi ở đây vậy?” Ông lão 70t cất tiếng, giọng nói khàn đặc, kéo dài một cách đáng sợ. “Đêm tân hôn mà em lại lạnh lùng thế sao?”

Lan chỉ biết cúi gằm mặt, hơi thở gấp gáp như bị bóp nghẹt. Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên tia dục vọng của hắn.

Ông lão 70t đứng sững trước mặt Lan, cái bóng của hắn đổ dài trùm lên cả người cô. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc áo cưới đỏ của Lan, khiến cô giật mình rụt lại như chạm phải lửa.

“Sợ à?” Ông lão 70t khẽ cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng cào trên tấm bảng. “Sợ cũng đúng thôi.” Hắn nhích lại gần hơn, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Lan. “Nhưng em sẽ quen thôi, Lan ạ. Em đã là của tôi rồi.”

Lan nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào lớp phấn trang điểm đã nhòe nhoẹt. Sự kinh hoàng tột độ khiến cô câm lặng.

Ông lão 70t nhếch mép, bàn tay thô ráp từ từ vươn tới gò má Lan. Cô có thể cảm nhận hơi thở hôi hám của hắn phả vào mặt, mang theo mùi rượu và dục vọng kinh tởm. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng, đôi mắt Lan mở bừng. Ánh mắt cô lướt nhanh quanh căn phòng tù túng, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể bấu víu.

Bỗng, ánh mắt Lan dừng lại ở chiếc bàn trang điểm gần đó. Một cây kéo nhỏ, dùng để cắt chỉ hay tỉa lông mày, nằm lẫn trong đống đồ lỉnh kỉnh. Nó không lớn, nhưng mũi kéo sáng loáng, đủ để gây ra sát thương.

“Buông ra!” Lan gằn giọng, một âm thanh khản đặc thoát ra từ cổ họng bị bóp nghẹt. Cùng lúc đó, cô bất ngờ vung tay, chộp lấy cây kéo. Động tác dứt khoát đến kinh ngạc.

Ông lão 70t chưa kịp phản ứng. Hắn vẫn còn đang chìm đắm trong nụ cười tự mãn. Khi Lan giơ cây kéo lên, mũi nhọn chĩa thẳng vào hắn, đôi mắt cô rực lửa căm phẫn và quyết liệt, hắn khựng lại. Nụ cười trên môi hắn đông cứng.

“Mày… mày định làm gì?” Giọng ông lão 70t lạc đi, ánh mắt từ ngạo mạn chuyển sang bàng hoàng. Hắn lùi lại một bước, rồi thêm một bước nữa, va phải chiếc ghế phía sau. Sắc mặt hắn tái mét.

Lan không nói gì. Cô chỉ nhìn hắn chằm chằm, cây kéo run rẩy trong tay nhưng vẫn chĩa thẳng tắp. Toàn thân cô run lên bần bật, nhưng đó không còn là sự sợ hãi đơn thuần. Đó là sự phẫn uất, sự tức giận tột cùng đã bùng nổ, biến thành một sức mạnh đáng sợ.

“Mày điên rồi!” Ông lão 70t lắp bắp, sự tự tin đã bay biến. Hắn không ngờ một cô gái yếu đuối như Lan lại có thể phản kháng mãnh liệt đến vậy. Hắn nhìn mũi kéo lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt, nhận ra sự nguy hiểm thực sự. Vẻ mặt mãn nguyện ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nỗi hoảng hốt tột độ.

“Ông… ông đừng nghĩ 500 triệu đó có thể mua được tất cả!” Lan gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu, dán chặt vào vẻ sợ hãi của ông lão 70t. Giọng cô khàn đặc, từng lời nói như khắc vào không khí. “Ông không hiểu gì cả. Ông không biết vì sao tôi phải làm vậy. Ông không biết bí mật đằng sau số tiền bẩn thỉu đó.”

Ông lão 70t vẫn đứng sững sờ, toàn thân run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào cây kéo, rồi lại nhìn vào đôi mắt rực lửa của Lan, cảm giác lạnh sống lưng bao trùm. Hắn chưa từng thấy vẻ mặt này, một vẻ mặt không còn gì để mất, một vẻ mặt có thể làm bất cứ điều gì.

Lan hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Nỗi đau, sự tủi nhục và cả sự căm phẫn dồn nén bấy lâu bỗng bùng nổ, biến thành một tiếng thét xé toạc không khí im lặng trong buồng của Lan. “Ông đừng hòng chạm vào tôi! Nếu không… ông sẽ phải hối hận! Ông sẽ phải hối hận vì đã dám động vào tôi và những gì tôi đang bảo vệ! Tôi thề!”

Tiếng thét của Lan vang vọng, đầy tuyệt vọng nhưng cũng đầy sức mạnh. Cây kéo trong tay cô vẫn chĩa thẳng, ánh kim loại lấp lánh như một lời cảnh báo chết chóc. Ông lão 70t lùi lại thêm một bước, rồi lại một bước nữa, cho đến khi lưng hắn chạm vào bức tường. Hắn không nói được lời nào, chỉ có thể nuốt khan, sự đắc thắng ban đầu đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một nỗi khiếp sợ không tên. Hắn nhìn Lan, nhìn người con dâu mới mà hắn nghĩ có thể dễ dàng kiểm soát, và nhận ra mình đã sai lầm một cách thảm hại.

Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng, chỉ còn lại âm vang của lời thề rợn người. Ông lão 70t vẫn đứng sững sờ, cây kéo trong tay Lan vẫn lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng một điều gì đó đã thay đổi sâu sắc. Sự giận dữ tột cùng của Lan không còn là nỗi sợ hãi yếu đuối mà là một bức tường vững chắc, bảo vệ cô khỏi những tham vọng tầm thường và sự khinh miệt. Ông lão 70t nhận ra, có những thứ tiền bạc không thể mua được, đặc biệt là phẩm giá và sự bình yên của một con người. Hắn lùi lại, đôi mắt trống rỗng.

Rồi mọi thứ dần chìm vào tĩnh lặng, như một cơn bão đã đi qua để lại một khoảng không vắng lặng. Ánh sáng vàng vọt từ khung cửa sổ hẹp rọi vào, vẽ lên sàn nhà những vệt dài của buổi chiều tà đang tắt nắng. Lan khẽ thở dài, cánh tay buông thõng, cây kéo rơi xuống nền nhà tạo thành tiếng leng keng khô khốc, nhẹ bẫng nhưng đủ để khuấy động sự im ắng. Cô nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đang nhuộm một màu tím buồn, mang theo vẻ u tịch của thời gian và những nỗi niềm riêng. Cuộc đời không phải lúc nào cũng là những lựa chọn dễ dàng, và đôi khi, để bảo vệ những điều thiêng liêng nhất, người ta phải dũng cảm đối mặt với những thử thách nghiệt ngã, dù nó có đau đớn đến nhường nào. Dù hành trình phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng đó là con đường duy nhất dẫn đến sự giải thoát khỏi gông cùm của số phận và những định kiến. Có lẽ, sau tất cả những sóng gió này, Lan sẽ tìm thấy sự bình yên thực sự, nơi cô có thể tự do sống cuộc đời mình, không còn bị ràng buộc bởi những toan tính hay oán hận, chỉ còn lại sự thanh thản trong tâm hồn. Nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi khẽ nở trên môi Lan, một nụ cười của sự chấp nhận và hy vọng vào một ngày mai tốt đẹp hơn, nơi ánh sáng công lý sẽ chiếu rọi và sự thật được phơi bày.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *