Từ chối cho con dâu ᴠᴀʏ 20 triệu, nhưng mẹ chồng lại đưa cả đoàn người đến ăɴ ɴɢủ, ʙắᴛ ᴄô ᴘʜụᴄ ᴅịᴄʜ trong căn chung cư ᴍᴜᴀ bằng tiền nhà ngoại. Sau 5 ngày ᴄᴜɴɢ ᴘʜụɴɢ ᴛʀᴏɴɢ ɪᴍ ʟặɴɢ, cô dâu đã làm một chuyện khiến tất cả ᴄʜᴏáɴɢ ᴠáɴɢ, ᴄʜấᴍ ᴅứᴛ mọi chuyện…
Thật ra, việc mua căn chung cư này là một quyết định chớp nhoáng, gần như là một ʟɪềᴜ ᴛʜᴜốᴄ ᴛɪɴʜ ᴛʜầɴ cho tôi sau bao nhiêu năm làm dâu, làm vợ trong cái gia đình mà sự “ᴄôɴɢ ʙằɴɢ” ᴄʜỉ ʟà ᴍộᴛ ᴋʜáɪ ɴɪệᴍ xᴀ xỉ. Ba mẹ ʀᴜộᴛ tôi đã dành dụm được 1 tỷ đồng, món quà cưới ᴍᴜộɴ ᴍàɴɢ và đầy yêu thương, là vốn liếng ban đầu để tôi ᴛʜᴏáᴛ ᴋʜỏɪ ᴄảɴʜ ᴛʜᴜê ᴛʀọ ᴄʜậᴛ ʜẹᴘ.
“Nhà là của mình, không ai nói ra nói vào được nữa,” chồng tôi đã nói thế, nhưng ánh mắt anh vẫn phảng phất vẻ ʟᴏ ʟắɴɢ, thứ ʟᴏ ʟắɴɢ mà tôi biết rõ: ʟᴏ ʟắɴɢ cho phản ứng của mẹ anh.
Khi tôi ɴɢậᴘ ɴɢừɴɢ đề ɴɢʜị ᴠᴀʏ thêm 20 triệu từ ông bà nội (bố mẹ chồng), một số tiền nhỏ so với tổng giá trị căn nhà, chỉ để mua sắm thêm vài món đồ nội thất thiết yếu, sự việc trở nên ᴄăɴɢ ᴛʜẳɴɢ.
Mẹ chồng tôi, bà Phượng, người phụ nữ luôn tự nhận mình là trụ cột tài chính của gia đình, lập tức ʙáᴄ ʙỏ.
“Hai mươi triệu? Cô nghĩ cái nhà này là cái chợ à?” Bà Phượng ɴʜếᴄʜ ᴍéᴘ, ᴋʜẽ ᴋʜàɴɢ ɴʜưɴɢ đầʏ ᴛíɴʜ sáᴛ ᴛʜươɴɢ. “Tôi đã nói rồi, ᴛɪềɴ ʙạᴄ ʟà ʀạᴄʜ ʀòɪ. Cô ʙỏ ʀᴀ 1 tỷ tiền của mẹ cô, còn tiền của tôi thì đừɴɢ ᴍơ ᴛưởɴɢ. Cô có đảm bảo ᴛʀả không? Ai làm chứng? Lỡ cô không ᴛʀả thì tôi biết đòi ai? Hay cô tính lấy cái danh nghĩa ‘con dâu’ ra để chối à?”
Tôi thấy mặt mình ɴóɴɢ ʀᴀɴ, ɴʜưɴɢ ᴄố ᴋìᴍ ɴéɴ. “Mẹ, con đã đi làm có lương. Số tiền này chỉ là tạm thời, con sẽ trả lại trong ba tháng. Vả lại, con là dâu con trong nhà, đâu cần phải giấy tờ ʀạᴄʜ ʀòɪ như thế.”
“Dâu con?” Bà Phượng ᴄườɪ ᴋʜẩʏ, ᴛɪếɴɢ ᴄườɪ ʟạɴʜ ʟẽᴏ như thủy tinh vỡ. “ɴựᴄ ᴄườɪ! Dâu con thì càng phải rõ ràng. Cô ʟấʏ ᴛɪềɴ nhà tôi, rồi mai mốt cô dọn về nhà ngoại, tôi đòi ai? 1 tỷ cô có thể dựa hơi nhà cô, chứ 20 triệu này, tôi phải ᴛự ʙảᴏ ᴠệ tài sản của mình. Thôi đi, khỏi ᴠᴀʏ ᴍượɴ gì hết! Muốn ᴍᴜᴀ ᴛʜì ᴛự ᴛʜâɴ ᴠậɴ độɴɢ!”
Sự ᴛừ ᴄʜốɪ ᴘʜũ ᴘʜàɴɢ ấy, không chỉ là 20 triệu, mà là sự ᴄʜà đạᴘ ʟêɴ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ của tôi, là lời khẳng định rằng trong mắt bà, tôi mãi mãi là một ᴋẻ ɴɢᴏạɪ ᴛộᴄ, ᴋʜôɴɢ đủ ᴛư ᴄáᴄʜ để ᴛɪɴ ᴛưởɴɢ. Chồng tôi đứng đó, chỉ biết ᴄúɪ ɢằᴍ ᴍặᴛ, sự ɪᴍ ʟặɴɢ ᴄủᴀ ᴀɴʜ ᴄʜẳɴɢ ᴋʜáᴄ ɴàᴏ sự đồɴɢ ᴛìɴʜ ᴠô ᴄảᴍ. Tôi tự nhủ, được thôi, tôi sẽ ᴛự ʟᴏ. Tôi đã phải ᴄʜạʏ ᴠạʏ ᴠᴀʏ ᴍượɴ thêm từ đồng nghiệp để ʟᴏ ᴄʜᴏ xᴏɴɢ xᴜôɪ mọi việc.
Ngày nhận nhà mới đến. Tôi đã nghĩ, đây sẽ là một khởi đầu mới, một niềm vui riêng tư.
Nhưng niềm vui chưa kịp nở, đã bị dập tắt bằng một đoàn người.
Sáng hôm đó, chuông cửa reo ɪɴʜ ỏɪ. Khi tôi mở cửa, đậᴘ ᴠàᴏ ᴍắᴛ tôi không phải là một hay hai người, mà là một đội quân: bà Phượng đứng đầu, theo sau là gần 20 người, từ cô dì chú bác, anh chị em họ hàng thân thích của bên nội.
“Ôi chao! Nhà mới của con dâu tôi đây sao!” Bà Phượng cất giọng sang sảng, không cần biết tôi có mời hay chưa, bà đã bước vào, kéo theo một ʟàɴ sóɴɢ ɴɢườɪ ồɴ àᴏ.
“Mừng tân gia! Con dâu tôi mời cả nhà lên đây ăn mừng cho biết nhà biết cửa. Lần đầu tiên trong dòng họ có người mua chung cư cao cấp đấy!” Bà giới thiệu với mọi người, giọng điệu đầy kiêu hãnh, nhưng sự kiêu hãnh đó là về cái nhà chứ không phải công sức của tôi.
“Con dâu, cô ɴʜᴀɴʜ ᴄʜâɴ lên! Khách quý lên chơi, cô còn đứɴɢ đựᴄ ra đó làm gì? Pha trà, bày biện trái cây ra đi! ᴍấʏ đứᴀ ɴʜỏ ɴàʏ đᴀɴɢ đóɪ rồi!” Bà ʀᴀ ʟệɴʜ, hoàn toàn biến căn nhà mới của tôi thành căn nhà riêng của bà, và tôi, từ chủ nhà, bị ɢɪáɴɢ xᴜốɴɢ ᴛʜàɴʜ ɴɢườɪ ᴘʜụᴄ ᴠụ ᴋʜôɴɢ ᴄôɴɢ.
Tôi nhìn chồng, anh lại trưng ra vẻ mặt ʙấᴛ ʟựᴄ quen thuộc. Trong ʟòɴɢ ᴛôɪ, ᴍộᴛ ᴄơɴ sóɴɢ ᴅữ ʙắᴛ đầᴜ ᴄᴜộɴ ᴛʀàᴏ. sự áᴘ ʙứᴄ ɴàʏ, sự ᴍỉᴀ ᴍᴀɪ ɴàʏ, ɴó đã ᴠượᴛ ǫᴜᴀ ɢɪớɪ ʜạɴ ᴄủᴀ sự ᴄʜịᴜ đựɴɢ.
“Dạ, mẹ cứ tự nhiên. Nhưng con xin phép nhắc, nhà con chỉ có vài bộ chén đĩa, không đủ cho 20 người đâu ạ. Với lại, con chưa kịp mua sắm thực phẩm nhiều…” Tôi cố gắng nói một cách lịch sự nhất, nhưng lời tôi như gió thoảng mây bay.
Bà Phượng ʟɪếᴄ ᴛôɪ ᴍộᴛ ᴄáɪ sắᴄ ʟẹᴍ. “Không đủ? Thế thì đi mua đi chứ còn chờ gì nữa? Cả nhà này là niềm vinh dự của cô đấy. Cứ ᴛíɴʜ ᴛᴏáɴ ᴄʜɪ ʟɪ, ʙảᴏ sᴀᴏ ᴋʜôɴɢ ᴋʜá ʟêɴ đượᴄ! ᴛɪềɴ ɴᴏɴɢ ᴛʜì ᴋᴇᴏ ᴋɪệᴛ, ʟòɴɢ ʜɪếᴜ ᴋʜáᴄʜ thì không có, người ta lên mừng nhà cô, không lẽ cô để họ ɴʜịɴ đóɪ sao?”
Một người cô họ xa của chồng, người mà tôi chưa từng gặp mặt, cũng ʜùᴀ ᴠàᴏ: “Đúng rồi cô ạ! Người ta bảo, nhà mới phải mở lòng đón khách thì mới phát lộc. Thế mà mới ᴛí ᴛᴜổɪ đầᴜ đã ʙɪếᴛ ᴛíɴʜ ᴛᴏáɴ ᴄʜɪ ʟɪ thế này rồi.”
Lời nói đó như một ɴʜáᴛ ᴅᴀᴏ ᴄʜọᴄ ᴛʜẳɴɢ ᴠàᴏ ᴛʀáɪ ᴛɪᴍ đᴀɴɢ ʀỉ ᴍáᴜ của tôi. Tôi phục vụ, tôi dọn dẹp, tôi chạy đi mua sắm, tôi nấu nướng liên tục trong ᴄơɴ ᴜấᴛ ứᴄ ᴛộᴛ ᴄùɴɢ. Mọi người ăn uống, cười đùa, bàn tán về nội thất, về cái view, và hầu như không ai ᴛʜèᴍ để ý đếɴ sự ᴍệᴛ ᴍỏɪ của tôi.
Ngày thứ nhất, ngày thứ hai… Tôi tự nhủ: “Cố lên, còn ba ngày nữa thôi.”
Ngày thứ ba, một người cháu họ làm đổ ly nước ngọt lên tấm thảm trải sàn mới tinh, màu kem. Tôi chưa kịp nói gì, bà Phượng đã lên tiếng: “Con dâu, cô nhìn cái gì đấy? Nhanh lau đi! Có mỗi cái việc dọn dẹp cũng không xong! May mà chưa sɪɴʜ ᴄᴏɴ, ᴄʜứ sɪɴʜ ᴄᴏɴ ra thì chắc nó ở ʙẩɴ như cô ấy nhỉ? Thảm thì mua làm gì cái loại dễ ʙẩɴ, ᴛốɴ ᴛɪềɴ!”
Tôi cảm thấy cổ họng ɴɢʜẹɴ đắɴɢ, ʜᴀɪ ᴍắᴛ ᴄᴀʏ xè. Tôi đã dùng 1 tỷ của cha mẹ tôi để mua căn nhà này, nhưng lại bị đối xử như một người ở ᴍướɴ, ʙị ᴄʜửɪ ᴍắɴɢ ngay trong chính căn nhà của mình, bởi những người chưa từng ɢɪúᴘ đỡ ᴛôɪ ᴍộᴛ xᴜ. ᴄáɪ sự ᴍỉᴀ ᴍᴀɪ của số phận này, nó quá ᴄᴀʏ ɴɢʜɪệᴛ!
Đỉnh điểm là vào đêm thứ tư. Tôi ᴋɪệᴛ sứᴄ, muốn ngủ một giấc thật sâu. Nhưng vừa đặt lưng xuống, bà Phượng đã gọi.
“Con dâu! Mẹ bị đᴀᴜ ʟưɴɢ quá! Cô xuống nhà hâm lại tô canh gà cho mẹ đi. Canh lạnh ᴋʜó ɴɢủ lắm! Nhanh lên!” Bà gọi như gọi đầʏ ᴛớ.
Tôi nhấc điện thoại, nhìn đồng hồ: 12 giờ đêᴍ. Tôi đã thức từ 5 giờ sáng.
“Dạ, mẹ… con xin phép. Giờ này ai cũng ngủ hết rồi, con cũng ᴍệᴛ quá. Mẹ có thể uống một cốc sữa ấm được không ạ?” Tôi ᴄố ɢắɴɢ ɴʜỏ ɢɪọɴɢ, ᴄầᴜ xɪɴ sự ᴛʜôɴɢ ᴄảᴍ.
“Cái gì? Uống sữa? Cô ᴅáᴍ ᴄãɪ ʟờɪ tôi à?” Giọng bà Phượng ᴄᴀᴏ ᴠúᴛ, đầʏ ɢɪậɴ ᴅữ.
“Mẹ chồng sai mà cô ᴅáᴍ ɴóɪ ᴍệᴛ? Cô có biết bao nhiêu ᴄôɴɢ ʟᴀᴏ ᴛôɪ ɴᴜôɪ ᴅưỡɴɢ ᴛʜằɴɢ Hải không? Cái nhà này dù là cô mua, nhưng không có ᴛʜằɴɢ Hải, cô có được cái danh phận này không? Cô có ʙɪếᴛ đɪềᴜ ᴍộᴛ ᴄʜúᴛ đɪ! xᴜốɴɢ ɴɢᴀʏ! ᴋʜôɴɢ ᴛʜì đừɴɢ ʜòɴɢ ʏêɴ ổɴ!”
Trong khoảnh khắc đó, mọi sự ɴíɴ ɴʜịɴ bấy lâu của tôi tan biến. Sự ᴍỉᴀ ᴍᴀɪ đến tận cùng đó, nó chạm đến dây ᴛʜầɴ ᴋɪɴʜ cuối cùng trong tôi. Tôi tắt điện thoại, nằm nhìn trần nhà. ɴướᴄ ᴍắᴛ ʟăɴ ᴅàɪ, ɴʜưɴɢ ᴋʜôɴɢ ᴘʜảɪ ɴướᴄ ᴍắᴛ ʏếᴜ đᴜốɪ, ᴍà ʟà ɴướᴄ ᴍắᴛ ᴄủᴀ sự ᴜấᴛ ʜậɴ. 1 tỷ tiền ᴍồ ʜôɪ ɴướᴄ ᴍắᴛ của cha mẹ tôi, 20 triệu ᴠᴀʏ ɴợ từ bạn bè, và cái sự ʜʏ sɪɴʜ bản thân tôi, tất cả đều trở thành con số 0 trong mắt họ.
“Thôi đủ rồi!” Tôi thì thầm. Tôi phải làm một điều gì đó. Không phải là để ᴛʀả ᴛʜù, ᴍà ʟà để ɢɪàɴʜ ʟạɪ ᴄʜủ ǫᴜʏềɴ ᴠà sự ᴛôɴ ᴛʀọɴɢ trong chính cuộc đời mình.
Sáng ngày thứ năm. Bình minh vẫn chưa kịp rạng, sươɴɢ đêᴍ còn đọng trên cửa sổ. Tiếng động duy nhất là tiếng tôi rón rén bước đi.