40 tuổi, tôi nhắm mắt lấy người đàn ông chân bị tậ//t vì nghĩ đời mình chẳng còn gì để mong. Nhưng ngay trong đêm tân hôn, khi anh khẽ lật tấm chăn lên, sự thật phía sau người chồng ấy khiến tôi lặng người, nước mắt cứ thế trào ra…

Bốn mươi tuổi, tôi vẫn lẻ bóng.

Cả tuổi thanh xuân trôi qua trong những cuộc tình dang dở. Người hứa sẽ cưới rồi âm thầm phản bội, kẻ xem tôi chỉ là bến đỗ tạm trước khi tìm được người tốt hơn. Sau mỗi lần đổ vỡ, tôi lại tự nhủ sẽ mạnh mẽ, nhưng càng lớn tuổi, niềm tin vào hạnh phúc càng vơi dần.

Mẹ tôi nhìn con gái ngày một héo hắt mà đau lòng. Năm ấy, bà nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào như van xin:

“Hay con lấy anh Dũng đi. Chân nó có tật thật, nhưng là người tử tế, sống có trước có sau. Mẹ tin nó sẽ không để con khổ.”

Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi năm tuổi. Một tai nạn năm mười bảy tuổi khiến chân phải của anh bị tật, bước đi lúc nào cũng khập khiễng. Anh sống cùng mẹ già, mở một tiệm sửa điện tử nhỏ ngay trước nhà. Ít nói, hiền lành, chẳng bao giờ lớn tiếng với ai.

Hàng xóm ai cũng bảo anh đã âm thầm thương tôi từ rất lâu, chỉ vì tự ti nên chưa từng dám ngỏ lời.

Tôi lặng người.

Ở tuổi bốn mươi, tôi không còn mơ về những câu chuyện cổ tích. Tôi chỉ mong có một mái nhà đủ bình yên để đi hết quãng đời còn lại.

Vậy nên, trong một buổi chiều mưa xám xịt, tôi gật đầu.

Đám cưới diễn ra đơn sơ. Không váy cưới lộng lẫy, không xe hoa sang trọng, chỉ vài mâm cơm thân mật và những lời chúc phúc chân thành của bà con lối xóm.

Đêm tân hôn.

Tiếng mưa gõ lộp bộp lên mái tôn khiến căn phòng càng thêm tĩnh lặng.

Tôi ngồi nép trên mép giường, hai bàn tay lạnh ngắt vì hồi hộp. Bao suy nghĩ hỗn độn chạy qua đầu. Dẫu đã là người trưởng thành, tôi vẫn thấy mình bối rối như cô gái lần đầu bước vào hôn nhân.

Cánh cửa khẽ mở.

Anh Dũng bước vào với dáng đi khập khiễng quen thuộc, trên tay cầm một ly nước ấm.

“Em uống chút nước đi… đỡ căng thẳng.”

Giọng anh nhỏ nhẹ, ánh mắt đầy sự dịu dàng.

Anh đặt ly nước xuống bàn, từ tốn kéo tấm chăn ngay ngắn rồi ngồi xuống mép giường, giữ một khoảng cách vừa đủ.

Tim tôi đập dồn dập.

Tôi khẽ nhắm mắt, nín thở chờ đợi.

Thế nhưng, sau vài giây im lặng, tôi chỉ nghe anh cất giọng thật khẽ:

“Em đừng sợ. Anh đợi em hơn hai mươi năm rồi… nên anh có thể đợi thêm, đến khi nào em thật sự xem anh là chồng của mình. Đêm nay em cứ ngủ ngon nhé.”

Nói rồi, anh nhẹ nhàng lấy chiếc gối và tấm chăn khác, lặng lẽ trải xuống chiếc ghế sofa nhỏ trong góc phòng…

…Chiếc ghế sofa quá ngắn so với vóc dáng của anh. Dù đã cố gắng co chân lại cho vừa vặn, anh vẫn lộ rõ vẻ chật vật bởi chiếc chân tật nguyền luôn chịu đau đớn mỗi khi thời tiết trở trời hay đổi tư thế đột ngột.

Tôi ngồi trên giường, nhìn bóng lưng anh quay về phía mình, lồng ngực thắt lại. Một cảm giác tội lỗi pha lẫn xót xa dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Tôi lấy anh vì nghĩ đời mình đã lỡ dở, vì sự thỏa hiệp của một người đàn bà mệt mỏi, nhưng anh lại đón nhận tôi bằng tất cả sự trân trọng và kiên nhẫn tích tụ suốt hai mươi năm.

Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng mưa rơi không dứt bên ngoài.

Khoảng hai tiếng sau, khi nghĩ tôi đã ngủ say, anh Dũng khẽ cựa mình. Anh ngồi dậy một cách khó khăn, khập khiễng bước về phía giường. Anh đi nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động, chỉ có hơi thở là khẽ run lên.

Tôi vội nhắm hờ mắt, vờ như đã chìm vào giấc ngủ.

Anh đứng lặng bên mép giường rất lâu, chỉ để ngắm nhìn gương mặt tôi. Rồi, anh cúi người, khẽ lật mép chăn ở phía chân tôi lên. Hành động của anh khiến tôi giật mình, nhưng tôi vẫn cố kìm lại để xem anh định làm gì.

Có thể là hình ảnh về đám cưới

Sự thật phía sau cái lật chăn ấy khiến nước mắt tôi cứ thế trào ra, không cách nào kìm nén được.

Chân tôi từ nhỏ đã có một vết sẹo dài, co quắp do một lần bỏng nặng năm mười tuổi. Đó là vết sẹo mà tôi luôn giấu kín, là lý do khiến tôi chưa bao giờ dám mặc váy ngắn, và cũng là nỗi tự ty thầm kín mà những người tình cũ từng buông lời chê bai, chế giễu khiến tôi tổn thương sâu sắc.

Anh Dũng không làm gì cả. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn chân tôi một chai nước ấm được bọc trong lớp khăn bông mềm mại. Hóa ra, anh biết chân tôi bị hàn, cứ đêm mưa là sẽ bị chuột rút và lạnh ngắt — điều mà chính mẹ đẻ tôi đôi khi cũng quên mất.

Nhưng điều làm tôi chết lặng là thứ anh đặt ngay cạnh chai nước ấm ấy: Một đôi giày chỉnh hình được thiết kế riêng, bọc bằng loại da mềm mại nhất, trên quai giày có thêu một bông hoa nhỏ — loài hoa mà tôi thích nhất.

Anh quỳ một chân xuống sàn, bàn tay thô ráp, chai sạn của người thợ sửa điện tử nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn chân tôi, rồi anh thầm thì, giọng nghẹn ngào:

“Hai mươi năm trước, nhìn em tự ti vì vết sẹo, anh đã ước mình có thể tự tay làm cho em một đôi giày thoải mái nhất, để em có thể tự tin bước đi. Giờ anh làm được rồi… Chỉ tiếc là anh tệ quá, để em phải chịu nhiều tổn thương ngoài kia rồi mới đón được em về. Từ nay về sau, có anh ở đây rồi, em không phải gồng mình mạnh mẽ nữa đâu…”

Hóa ra, anh không chỉ thương tôi, anh hiểu rõ từng vết xước trên cơ thể và cả những vết sẹo trong tâm hồn tôi. Người đàn ông mà tôi nghĩ là “chân bị tật, lấy đại cho xong” lại là người trân quý tôi như một báu vật, dùng sự khuyết tật của thân thể mình để che chở cho sự khuyết mủn trong lòng tôi.

Tôi không vờ ngủ được nữa. Tôi bật khóc thành tiếng, bật dậy và lao vào lòng anh.

Anh Dũng hốt hoảng, luống cuống lấy tay lau nước mắt cho tôi: “Kìa em… anh làm em thức giấc à? Anh xin lỗi…”

Tôi ôm chặt lấy bờ vai vững chãi của anh, lắc đầu liên tục trong tiếng nấc:

“Không phải… Anh không làm gì sai cả. Cho em xin lỗi vì đã bắt anh phải chờ lâu đến thế!”

Đêm tân hôn ấy, không có những cuồng nhiệt của tuổi trẻ, nhưng có hai trái tim từng bị tổn thương nương tựa vào nhau. Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm áp, tôi biết mình không còn lẻ bóng. Người đàn ông khập khiễng này chính là bến đỗ bình yên nhất, là định mệnh mà sau bốn mươi năm thanh xuân trắc trở, cuộc đời đã bù đắp cho tôi.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *