Thảo ngón tay run rẩy kéo con trỏ tới góc khuất của khung hình Street View, nơi dãy nhà cũ bên cạnh cửa hàng tạp hóa hiện ra. Cô phóng to, và mái tóc buộc cao, áo trắng‑xanh, chiếc balo tím cũ hiện rõ ở giữa lối đi vắng.
“Không thể… là con mình sao?” Thảo vô giác lắp bắp, mắt chảy lệ nhòe.
Người bán hàng đang sắp xếp những túi gạo bỗng dừng tay, nghiêng đầu nhìn cô.
— “Bà ạ, sao bà cứ…?”
— “Đây… đây kia… trái tim tôi… không thể tin được.” Thảo cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, âm thanh thở hổn hển dội lên nền nhạc ầm ầm của thị trấn.
Người bán hàng lắc đầu, lưỡi móc lên.
— “Bà… chắc là nhìn nhầm rồi, cô ấy đã không còn ở đây khoảng năm…”
Thảo giật mình khi thấy cô ấy đứng bên dưới, lưng hơi cúi, pareo màu nâu mờ mờ. Hình ảnh lặng lẽ quay lại trong đầu, kéo dài từng khoảnh khắc cuối cùng ở cổng trường.
— “Bà… có chắc? Hình ảnh này rõ ràng là… con tôi!”
Người bán hàng há hốc miệng, mắt lộ vẻ ngỡ ngàng, rồi hạ giọng:
— “Cái này… có thể là người qua đường làm ảnh chụp, nhưng… sao rồi con bé lại xuất hiện ở đây?”
Thảo nắm chặt chiếc điện thoại, bàn tay nứt nẻ.
— “Nếu không phải ảo ảnh, thì ai…? Tại sao nó lại ở đây, trong một góc phố mà không ai biết tới?”
Người bán hàng nhìn xung quanh, gió thổi qua cánh cửa sổ cũ, tiếng chuông kêu rít rầm.
— “Bà… có muốn tôi gọi bảo vệ? Có thể người… có thể giúp bà xác minh.”
Thảo lặng, suy nghĩ vụt qua hình ảnh Hân vẫy tay trước cổng, tiếng cười vụt qua, rồi trở lại hiện thực.
— “Cứ gọi. Tôi muốn biết mọi người đã… đã thấy gì.”
Tiếng điện thoại vang lên, người bảo vệ xuất hiện, áo khoác gió chít lở.
— “Bà Thảo? Tôi nghe tin bà… có vấn đề với Google Maps?”
Thảo giật mình, mắt không rời hình ảnh.
— “Thấy con tôi… đứng ở đây. Đó là thật, tôi không thể….”
Người bảo vệ cúi đầu, ánh mắt lạnh lùng.
— “Đây là đường phố cũ, người qua lại ít. Nếu hình ảnh thật, chúng ta cần báo công an ngay.”
Thảo thở dài, lặng lẽ gạt bỏ lớp mặt nạ sợ hãi.
— “Cứ báo. Đừng bao giờ để bất kỳ ai nói rằng con tôi không tồn tại.”
Tiếng chuông cửa vang lên, ánh sáng lấp lánh qua khung cửa sổ, người bán hàng, người bảo vệ, và Thảo đứng im lặng, mắt đổ đầy cơn bão.
Cảnh khép lại khi camera lia dần vào hình ảnh nhanh chóng thu nhỏ, cho thấy dãy nhà cũ vẫn vắng, nhưng chiếc balo tím vẫn hiện rõ giữa nền tĩnh lặng.
Người bảo vệ rón rén quay về sau quầy, tay cầm điện thoại. Anh nhấc loa, giọng nặng nỗi lo.
— “Bà Thảo, tôi vừa gọi cảnh sát, họ đang tới. Nhưng… có một điều tôi muốn hỏi bà trước.”
Thảo giật mình, mắt vẫn chớp rớt trên ảnh.
— “Cái gì? Nói ngay!”
Người bảo vệ nhìn quanh, tiếng chuông cửa vang lên lần nữa, người bán hàng lặng thầm.
— “Bà có nhớ khi Hân lần cuối rời cổng trường, cô ấy cầm chặt chiếc cánh cổng sắt, tay cô kẹp vào phần kim loại?”
Thảo nhắm mắt, ký ức chợt bùng lên: hình ảnh Hân cầm chặt cánh cổng, mái tóc buộc cao, balo tím rủa nhẹ.
— “Đúng, cô ấy… đã chạm vào cánh cổng.”
Người bảoời nghiêm, giật mạnh vào màn hình, kéo thăm dọc lại đoạn video an ninh gần cổng.
— “Xem này, cô ấy không chỉ chạm, cô ấy còn kéo một sợi dây nhỏ… có hình dạng giống như một sợi chỉ kim loại.”
Thảo thở dốc, tay run nắm chặt điện thoại.
— “Đó là… dấu hiệu nào? Đó cũng là lúc cô ấy mất tích.”
Người bảo vệ nghiêng đầu, lặng một lát.
— “Ở một góc phố khác, trên Google Maps, có một khung hình tương tự. Người dân địa phương nhắc tới một trạm điện cũ, nơi người ta thường để đồ cũ. Ở góc ấy, tôi thấy một bóng người đứng yên, tay cầm một vật gì đó giống như… một chiếc bút vẽ.”
Thảo nhìn vào màn hình, hình ảnh một cô bé đứng bên tủ kim loại, tay nắm chặt một cuốn sổ vẽ cũ.
— “Sổ vẽ… Cô ấy để lại ở bàn học, còn…?”
Người bảo vệ cúi xuống, tay run mở tệp video.
— “Trong khung này, cô ấy cầm sổ, nhưng trên lúc mình quay lại, sổ lại di chuyển một chút, như có ai đó đã lấy nó ra rồi bỏ lại.”
Tiếng chuông cửa vang lên lần nữa, người bán hàng lại đứng bên tủ, mắt tròn ngơ ngác.
— “Bà… có muốn tôi chụp lại màn hình để làm bằng chứng?”
Thảo gật đầu, mắt chảy lệ.
— “Hãy làm, ngay bây giờ. Đừng để bất kỳ ai nói con tôi không tồn tại.”
Người bán hàng nhanh chóng cầm điện thoại, chụp màn hình, đồng thời ghi lại địa chỉ GPS.
— “Bây giờ, chúng ta sẽ đưa tới công an, để họ kiểm tra cả cánh cổng và trạm điện cũ.”
Người bảo vệ gật đầu, rời đi, để lại Thảo và người bán hàng đứng trong bóng tối, ánh đèn trong shop lung linh.
Thảo nhìn vào ảnh trên điện thoại, nhìn đôi mắt mình phản chiếu qua màn hình.
— “Con… con đã gửi dấu hiệu, ngay cả khi con không còn ở đây.”
Cảnh chậm dần, ánh sáng mờ dần, tiếng gió rít qua các mái ngói cũ.
— “Nếu có ai đó đã nhìn thấy con, hãy nói ra. Đừng để bí mật chết chìm trong đêm.”
Xe máy taxi lăn bánh rời khỏi quán tạp, đường phố đêm vắt vời ánh đèn neon. Thảo ôm chặt điện thoại trước ngực, mắt rưng rưng nhưng không rời không gian màn hình.
“Tài, đến địa chỉ này nhanh nhé,” Thảo giọng khẽ, tiếng run.
“Tôi sẽ cố gắng, cô ạ,” tài xế trả lời, ánh mắt chợt dò xét cô gái loạng choạng. “Cô có ổn không? Trông cô… có vẻ mệt.”
Thảo chỉ lặng im, mắt dán vào hình ảnh người bé đứng bên tủ kim loại. Trong đầu cô lướt qua ký ức: Hân cầm sổ vẽ, ánh mắt lo lắng, tiếng cười trẻ thơ.
“Tôi… mình phải tìm một người thân,” Thảo thở dài, giọng nghẹn ngào. “Con tôi đã mất hai năm rồi. Đó là dấu hiệu cuối cùng tôi có.”
“Tôi hiểu,” tài xế bật gió, vặn ga nhanh hơn. “Cô cứ an tâm, tôi sẽ đưa cô tới nơi này.”
Xe dừng lại trước một khu dân cư cũ kỹ, hàng rào sắt rỉ sậm, ngôi nhà màu xám mờ ảo dưới ánh trăng. Thảo ra khỏi xe, bước trên con đường làng ngập trong tiếng gió rít qua các lô căn hộ.
Cô nhấc điện thoại, nhìn lại ảnh: Hân đứng bên tủ kim loại, tay nắm chặt cuốn sổ vẽ. Đôi mắt cô dừng lại vào chiếc sổ, một dấu vết trắng hơi nhòe trên nền đất.
“Tài, cô muốn mình ở lại đây một lát,” Thảo lên tiếng, giọng khàn như nứt.
“Tôi sẽ đợi ở chỗ này, cô cứ vào,” tài xế nghiêng người, nắm chặt vô-lăng, ánh mắt dõi theo cô.
Thảo bước vào ngôi nhà cũ, cửa gỗ kêu răng rắc khi cô đẩy mở. Bên trong, không gian tối tăm, nhưng trên sàn nhà có một chiếc tủ kim loại cũ kĩ, dây chỉ kim loại vương vãi quanh.
Cô cúi xuống, nhặt lên chiếc sổ vẽ. Đôi tay run rẩy, cô mở trang đầu, thấy những nét vẽ ngây thơ của Hân: một cây bông ly, một con mèo, và một dòng chữ vụn: “Mẹ, mình sẽ về.”
Thảo nhìn quanh, tiếng thở hổt hển của cô vang lên trong phòng im lặng.
“Con ơi… con đã để lại dấu hiệu,” cô lẩm bẩm, giọng nghẹn rối. “Mẹ sẽ không bỏ lỡ nữa.”
Tiếng côn trùng rì rầm, chiếc đèn dầu trên tường chập chờn, tạo ra những bóng quạ di động trên tường. Thảo ngồi gập người, mắt dán chặt vào đôi mắt trong bức ảnh Google Maps, như muốn đập tan mọi khoảng trống còn lại.
— “Nếu đây là dấu hiệu cuối cùng,” cô suy nghĩ nhanh, “thì tôi sẽ không để bất kỳ ai nữa dập tắt ánh sáng của con.”
Nguyễn Thảo bám chặt chiếc sổ vẽ, mắt dán vào hiện trường cuối hẻm. Đèn đường nhấp nháy, những bóng đèn mờ ảo của các căn hộ xung quanh như đang dõi theo cô.
Cô bước nhanh hơn, băng qua bụi bã vải, tới trước cánh cửa sắt cao vót. Cổng chít chít, chạm đến mặt đất, lớp sơn gỉ lốc lở đi vài chỗ. Trên cổng có một đồng hồ treo rụng, kim đồng hồ dừng lại vào mười bốn giờ ba mươi phút, như muốn nhắc nhở thời gian đã lặng im.
Thảo luồng hổ: “Mở cửa nào!” Cô vỗ mạnh vào khung cửa, giọng rền vang trong không gian vắng lặng. Tiếng gõ vang dội, nhưng không có tiếng đáp lại. Bóng tối bên trong như nuốt chửng mọi âm thanh.
Cô bật điện thoại, bật đèn pin, ánh sáng ngang qua khe hở giữa các tấm kim loại. Đôi mắt cô lia lắt, nhìn thấy những vết sần sùi trên cây cối dày đặc xung quanh – dấu vết có thể là dấu chân, nhưng đã bốc mờ.
Nguyễn Thảo gấp rách một tờ giấy dán trong túi, nhanh chóng viết: “Mẹ tôi đang tìm con, nếu ai biết gì xin liên hệ 091…”. Cô dùng băng keo dán lên cột điện gần cổng, rồi lặng lẽ rút điện thoại lại, chạy tới chiếc xe máy đang đậu bên lề.
“Cô ơi, cô đang làm gì vậy?” Giọng một người đàn ông già, áo dài mỏng, xuất hiện từ góc hẻm. Đó là một trong những cư dân trong khu phố, người đã lâu không ra khỏi nhà.
“Mẹ đang mất con. Cứu giúp… mở cổng cho mẹ một chút.” Thảo thở hổ, tim đập thình thịch.
Người đàn ông nheo mắt, nghi ngờ. “Cái cây nhà cũ này… từng có cô đôi vợ chồng thuê, rồi một ngày họ rời đi vội vã, không để lại lời giải thích. Từ lúc đó, ai cũng tránh xa chỗ này.” Anh chỉ vào cánh cửa sắt, ánh đèn pin lấp ló lên những vết trầy xước cũ kỹ.
“Có thể có ai đang ẩn nấp trong đó!” Một người phụ nữ trẻ kéo tới, lầm nề: “Tôi nghe tiếng kêu, trả lời!” Cô dán tay lên cánh cửa, rồi phá vỡ một chiếc khóa sắt cũ. Tiếng gầm của kim loại vang lên, cao lên như tiếng la hét của quá khứ.
Cửa chập hờm, một làn gió lạnh thổi vào, mang theo mùi ẩm mốc và hương thơm mập mờ của thời gian. Đám đông tụ tập, ánh đèn pin của họ le lói lên hành lang tối tăm. Một tiếng gầm khàn vang từ trong nhà: “Ai… ai ở trong?”
Nguyễn Thảo tiến vào, kính mắt dán vào từng góc tối. Trên sàn, vết bùn còn ướt ướt, một túi balo tím cũ – đúng như balo mà Hân đeo ngày mất tích – nằm chồng lên một chiếc ghế gỗ đã gãy. Cô cúi xuống, tay run rẩy chạm vào lớp vải mềm, cảm nhận hơi lạnh lẽo của vải.
“Con…?” cô thở hổ, giọng rưng rưng.
Tiếng bước chân giật cánh cửa sắt vang lên, một người đàn ông trung niên xuất hiện, mặt mờ ảo, mắt nhìn ngỡ ngàng. “Cô! Cô đang làm gì ở đây?” Anh ngẩng đầu, giọng gượng gạo.
“Bạn… bạn biết chỗ này?” Thảo thở dài, mắt không rời chiếc balo. “Con tôi đã mất ở đâu đó, còn đây là manh mối cuối cùng.”
Người đàn ông run rẩy, cúi đầu: “Tôi… chúng tôi từng thuê nhà này… một đêm, cô con gái tôi… biến mất. Chúng tôi ra đi sợ hãi, không để lại gì. Tôi không biết…” Anh lặng lại, ánh mắt lộ ra nỗi sợ hãi sâu thẳm.
Một người phụ nữ trong đám đông hét lên: “Thế là con đó ở đây! Con Hân!?” Cả nhóm dừng lại, mắt đổ lên chiếc balo, rồi lên tiếng hỏi nhau.
Nguyễn Thảo vỗ nhẹ vào sổ vẽ còn nằm trên sàn, mở trang cuối cùng. Những nét vẽ ngây thơ hiện lên – một bông hoa ly, một con mèo, và dòng chữ: “Mẹ, mình sẽ về.” Ánh flash của điện thoại cô chiếu lên trang giấy, lộ ra một hình ảnh mờ: dáng đứng của cô bé, như đang chờ đợi.
“Con… con đang ở đâu?” Thảo gào lên, giọng đau đớn hòa lẫn hoảng loạn.
Bầu không khí chớm tối, tiếng gió thổi qua những tấm tôn rỉ sét làm ầm lên như tiếng kẹo thành. Cả đám đông nhìn nhau, sợ hãi và hoang mang, không biết đáp trả thế nào.
Tiếng chuông nhà gió vang lên từ góc tối, báo hiệu một kết thúc chưa tới, khi mọi người vẫn đứng lại, ánh đèn pin chỉ còn lấp lánh trên khu vườn hoang tàn.
Ánh sáng pin le lói dần tắt, tiếng gió rít qua những kẽ tấm sắt. Người dân xung quanh thở dốc, mắt dán vào chiếc balo tím cũ. Khi mọi người bắt đầu rời đi, một người phụ nữ mặc áo xanh trắng, đeo tạp dề rách, đứng dưới tấm awning của quán nước trái cây bên đường, vừa rót nước mát vừa quan sát. Cô nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại vào tấm ảnh mà Nguyễn Thảo giở lên trên điện thoại, hình ảnh bối rối của một cô bé đứng sau một cánh cửa hai tầng.
Bà bán nước lặng trong vài giây, rồi giọng nghẹn ngào: “Ôi… con… con bé này mà…”.
“Bà thấy gì ạ?” Nguyễn Thảo hỏi, giọng rung lên vì mệt mỏi và hy vọng lẫn sợ hãi.
“Cách đây ba năm, tôi bán nước ở ngưỡng cửa này, mỗi chiều tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ, tóc buộc cao, áo trắng xanh, thường đứng sau song cửa ấy, im lặng ngắm nhìn”. Bà nhìn quanh, như muốn chắc chắn không ai nghe. “Chủ nhà lúc ấy bảo là cháu họ bị bệnh, không cho cô bé ra ngoài. Tôi từng hỏi, nhưng ông chỉ lắc đầu, bảo để con yên”.
Nguyễn Thảo nắm chặt điện thoại, mắt chảy nước. “Con Hân… con mặc áo trắng xanh, tóc buộc cao, mang balo tím. Con đã mất…”.
“Con… con chính là cô bé ấy?” Bà bán nước run rẩy, giọng như cầm trong tay một lá thư tàn. “Tôi nhớ cô bé thường đứng im lặng, mắt nhìn vào hư không, như đang đợi ai… rồi một ngày, cô không xuất hiện nữa”.
Tiếng chân gợn gợn của một thanh niên trẻ, người bảo vệ, vang lên. “Có chuyện gì vậy, cô ạ?”
“Con… con tôi đã mất hai năm rồi”, Nguyễn Thảo thở hổ, giọt nước mắt chỉ còn lại trên miệng. “Nếu cô thật là người đã thấy cô ấy, cô có thể cho tôi biết gì không?”
Bà bán nước cúi đầu, nhặt một tờ giấy rách bỏ trên sàn. “Đây là địa chỉ cũ của họ, ngôi nhà phía cuối hẻm, phía bên trái cây cầu. Chủ nhà đã bỏ đi trong cơn hoảng loạn, không để lại gì”.
Nguyễn Thảo nhanh chóng ghi lại địa chỉ, tay cô run rẩy rồi nắm chặt sổ vẽ. “Cảm ơn bà, cô đã giúp tôi một phần hy vọng”.
Bà bán nước nhìn xa xăm, mắt lấp lóng: “Con gái… con gái tôi có một người bạn tên Hân. Tôi đã mua cho cô bé một ly nước trái cây mỗi chiều. Khi cô không tới nữa, tôi cũng lầm lộ, nhưng không dám hỏi quá nhiều”.
“Vậy cô nhớ được chiếc balo không?” Nguyễn Thảo hỏi, ánh mắt cắt ngang giữa hy vọng và nỗi sợ.
“Balo… màu tím, sờn cũ, luôn bị dán nhãn ‘Hân’ ở túi trước”. Bà liếc nhìn lại quán, mắt họp lại. “Cô ấy đã bỏ lại mình ở đó, rồi biến mất”.
Nguyễn Thảo rơi nước mắt ròng ròng, trong tim cô bùng lên một ngọn lửa hỗn loạn: nước mắt của nỗi mất mát, và lửa của quyết tâm. “Con sẽ không để con tôi mất nữa. Cô sẽ giúp tôi tìm ra nơi cuối cùng của Hân”.
Bà bán nước gật đầu, nước dãi trên tay cô rơi vào mặt đất. “Tôi sẽ đưa cô tới bãi đậu xe bên kia, nơi có một chiếc xe cũ mà tôi thấy bà chủ trồng cây quanh”.
“Cảm ơn bà”. Nguyễn Thảo nghiêng người cúi đầu, thở dài nặng nề, nhưng trong giọng cô có một tiếng thầm thì: “Con đã không còn bị lãng quên”.
Cảnh chuyển sang ánh đèn neon nhẹ ấm của quán, tiếng nước chảy qua ống dẫn, và tiếng bước chân bà bán nước dẫn Nguyễn Thảo vào con phố tối, hướng về phía hứa hẹn của một manh mối mới.
Những bước chân của Nguyễn Thảo và bà bán nước vang lên trên đá cuội, âm vang lởn vến trong đêm khu phố. Khi họ tới bãi đậu xe, ánh đèn vàng lờ lẽ trên chiếc xe cũ đã phủ rêu, Thảo dừng lại, mắt dán vào màn điện thoại, ngón tay run rẩy chạm vào biểu tượng Google Maps.
NGUYỄN THẢO (đọc thời gian trên màn hình, giọng nghẹn ngào): “…06:12, ngày 12/3, năm 2024… đúng ba tuần sau ngày Hân biên giới vào cánh đồng ấy.”
BÀ BÁN NƯỚC (cúi đầu, mắt dán vào điện thoại): “Cũng đúng… ba tuần sau cô bé không còn xuất hiện nữa.”
Tiếng cười khúc khích vang lên từ phía xa, một nhóm thanh niên đang ngồi quanh bánh mì nướng. Một trong số họ, người bảo vệ của trường, vung tay chào.
NGƯỜI BẢO VỆ (cười khẩy): “Cô Thảo, còn mà nghi ngờ gì nữa rồi? Mọi người đã nói suốt tuần qua, không có dấu hiệu gì bất thường đâu.”
NGUYỄN THẢO (nở môi, mắt lộ lửa quyết tâm): “Thời gian trùng khớp… sao mà…? Bà bảo tôi xem lại video an ninh từ cổng trường, nhưng không có gì. Bây giờ tôi có bằng chứng trên bản đồ, còn gì còn che giấu nữa?”
BÀ BÁN NƯỚC (hơi run, giọng ngập ngừng): “Tôi… tôi chỉ bán nước, không biết… Tôi… chỉ nhớ cô bé đứng đằng kia, rồi… rồi cô biến mất.”
NGƯỜI BẢO VỆ (khó chịu, giọng không kiên nhẫn): “Thì sao bà lại giữ lại địa chỉ cũ? Đó chỉ là chuyện cũ, không liên quan tới chúng ta.”
CỘNG ĐỒNG XUNG QUANH (xì xào, giọng xen lẫn giận dữ và tò mò): “Thấy chưa, bà bán nước lại mở ra chuyện cũ! Mọi người đã bảo không ai cần nghe gì nữa!”
NGUYỄN THẢO (giọng cắt ngang tiếng ồn, gắt gỏng): “Đừng… ngừng lại! Các người đang chờ đợi câu trả lời.”
Một người trong đám, là phụ huynh một bạn của Hân, bước tới, tay nắm chặt tờ giấy địa chỉ.
PHỤ HUYNH BẠN HÀN (há hốc mồm): “Cô Thảo, chúng tôi đã nói với nhau rằng không nên đánh giá nữa, nhưng… địa chỉ này, thật… sao vào ngày hôm ấy, có một chiếc xe bồn rác dừng lại ở góc phố?”
NGUYỄN THẢO (đánh đầu, nhìn chằm chằm vào chiếc xe cũ): “Đó là xe của ông chủ tiệm bánh, đúng không? Ông ấy đã mất việc năm ngoái, và từng đưa xe qua đây mỗi chiều.”
BÀ BÁN NƯỚC (đầu óc lộ lộn xộn, thở dốc): “Tôi… tôi thấy chiếc xe ấy… vừa đưa cô bé vào… rồi biến mất.”
NGƯỜI BẢO VỆ (đưa tay ra, cố gắng nắm lấy điện thoại): “Gửi ngay video livestream này lên mạng, mọi người sẽ biết sự thật.”
NGUYỈN THẢO (cầm chặt điện thoại, nhấn ghi âm): “Giờ thì thời gian không còn là ảo ảnh. Ba tuần, một khoảnh khắc, và một người đã giữ im lặng bao lâu.”
Âm thanh vang lên từ loa di động, tiếng cười của đám đông chuyển thành tiếng rên rỉ khi họ nhận ra mối liên hệ chết người. Cảnh quay cắt nhanh sang các ô ảnh Google Maps lúc 06:12, hiển thị hình dáng cô bé Hân đứng lặng lẽ cạnh chiếc xe cũ, chân mày khép hờ, mắt hướng về phía xa.
NGUYỈN THẢO (đánh một con mắt mắt, rồi cúi đầu xuống, miệng thì thầm): “Con… con đã không còn bị lãng quên.”
Bà bán nước gật đầu, mắt rưng rưng, tay run nắm chặt tờ giấy địa chỉ, như muốn nắm lấy thân xác con người đã mất. Không gian bầu trời đêm dần tăm lại, nhưng ánh sáng từ màn điện thoại vẫn le lói, chiếu rọi lên khuôn mặt quyết tâm của Nguyễn Thảo, mở ra một chương mới đầy bão tố.
NGUYỄN THẢO kéo điện thoại lại, ánh sáng xanh lờ lạt chiếu vào khuôn mặt hằn lên nỗi đau chưa nguôi. Cô nhấc tai nghe, gõ nhanh số nhà thuê cũ – một căn hộ nhỏ ở ngõ 7, nơi cô từng chia sẻ bức tường mỏng với một người đàn ông luôn mang găng tay lao động.
NGUYỄN THẢO (văng lời, giọng chặt chẽ): “Chào anh, tôi là Nguyễn Thảo, mẹ của Hân. Anh có nhớ hôm ấy không? Khi cô bé biến mất?”
NGƯỜI ĐẤT TRỌ (giọng lạnh lùng, không nhìn thẳng vào camera): “Nhớ… cô bé đã đi vào ngày ấy, rồi không còn thấy lại. Tôi… tôi không biết gì hơn.”
NGUYỈN THẢO (cảm giác máu sục lên, thở hổn hển): “Anh biết ai là người đưa Hân tới cổng trường? Có người lái xe bồn rác, đúng không?”
NGƯỜI ĐẤT TRỌ (đóng băng, hơi run): “Đó… đó là ông Lê. Tôi sẽ cho cô địa chỉ của ông ấy.”
Màn hình điện thoại chuyển sang bản đồ, một chấm đỏ lâm thòm trên đoạn đường quanh khu chợ cũ. Thảo nhìn kỹ, thấy hình ảnh chụp góc phố lúc 06:12, chiếc xe bồn rác đã dừng, và phía sau là một người đàn ông trung niên, dáng người gầy gò, đeo khẩu trang cũ.
NGUYỄN THẢO (nói thầm, mắt rưng rưng): “Đúng là hắn…”
Cô gắp lại điện thoại, nhanh chóng gọi tiếp—lúc này, cô đang đứng trước cửa nhà của “ông Lê”, một người làm nghề chở hàng vặt, luôn lén lút đổi địa chỉ và giấy tờ mập mờ để tránh thuế.
NGUYỈN THẢO (gõ cửa, giọng quyết liệt): “Ông Lê! Tôi là mẹ của Hân. Tôi biết ông đang vận chuyển gì, và tôi biết ông không cho ai biết thật.”
ÔNG LÊ mở cửa, thở hổn hển, mắt sờn lởn rộp, tay cầm một túi nhựa rỗng. Anh nở một nụ cười gượng gạo.
ÔNG LÊ (trả lời, giọng giễu cợt): “Cô Thảo, tôi chỉ là người giao hàng, không có gì mà cô muốn. Cái xe này… chỉ chở rác. Cô có muốn xem hồ sơ không?”
NGUYỈN THẢO (đánh một tay lên mặt, giọng lạnh lẽo): “Hồ sơ? Sự thật sự đã được đưa lên Google Maps, hở lộ mọi thứ. Chúng tôi biết anh đổi nơi ở mỗi tháng một lần, dùng giấy chứng minh tạm thời, còn gì còn giấu được?”
ÔNG LÊ (đột nhiên bốc một tờ giấy tờ, run trầm): “Đây… là giấy tờ thuê nhà… tôi… tôi đã làm việc cho người… người mua trả phí… họ muốn tôi giữ im lặng.”
NGUYỈN THẢO (cầm chặt điện thoại, ghi âm nhanh): “Hắn là người vận chuyển hàng lỏng lẻo, không để lại dấu vết. Cứ mỗi ba tuần, một địa chỉ, một chiếc xe, một vụ mất tích. Không có nhắc nhở, không có lời giải thích. Đó là một mạng lưới tội ác… và cô là mắt xích cuối cùng.”
BÀ BÁN NƯỚC xuất hiện từ phía sau, mắt chảy nước mắt, giọng nghẹn ngào: “Tôi… tôi đã nhìn thấy ông Lê đưa cô bé vào xe, rồi không bao giờ thấy lại. Nhưng tôi sợ… sợ những kẻ quyết định không cho tôi nói.”
NGƯỜI BẢO VỆ (đứng gần, cúi đầu, giọng chán nản): “Chúng tôi đã xem video, nhưng nó bị xóa. Có lẽ họ đã dọn sạch mọi bằng chứng.”
NGUYỈN THẢO (đưa thẻ căn hộ cũ cho ông Lê, giọng căng thẳng): “Đây là chìa khóa cuối cùng. Nếu anh không muốn thêm người khác phải chịu đựng, hãy nói mọi thứ. Ai là người chịu trách nhiệm? Ai là người thuê xe này? Ai là người nhận hàng?”
ÔNG LÊ nhìn chằm chằm vào thẻ căn hộ, tay rụng rời, mắt lộ hơi yếu ớt.
ÔNG LÊ (thở dài, giọng chệch): “Tôi… tôi là người trung gian. Người thuê xe là một ông chủ khởi nghiệp, tên là … Quang. Anh ta dùng xe này để chuyển hàng không công khai, thường xuyên đổi giấy tờ sang những khu vực biên giới. Họ… họ nhắm vào trẻ em để đưa vào hệ thống…”
NGUYỈN THẢO (đánh đồng mắt, nắm chặt tay): “Đúng. Thế là họ không chỉ là người bán rác. Họ là kẻ săn mồi.”
CẢ ĐÔNG NGHE, tĩnh lặng chỉ còn tiếng tim thở gấp gáp. Sự thật bắt đầu lộ rõ, từng mảnh ghép băng tan, mở ra một con đường tối tăm hơn, nhưng cũng là lối ra cho người mẹ vừa giận dữ vừa quyết tâm không lùi bước.
Nguyễn Thảo lặng lẽ đứng trước căn nhà ông Lê, ánh mắt vẫn chưa rời điệu cộc điện thoại vẫn còn bám vào tay. Khi cô lùi bước, một tiếng chuông điện thoại vang lên trong tai lắng nghe, nhưng không phải từ số người bảo vệ hay phụ huynh nào. Đó là một số lạ, dấu hiệu của tỉnh lân cận.
Thảo nhìn thấy tên gọi “Cựu giáo viên – Tỉnh Bến Tre” hiện lên trên màn hình. Ước định bỏ qua, cô lại nhấc tai nghe, giọng vẫn còn run rẩy: “Alo, tôi là Nguyễn Thảo, mẹ của Hân. Ai đang gọi?”
Tiếng nói phía bên kia ngập trong tiếng gió lặng, người nghe nín thở: “Chị Thảo ạ, tôi là Lê Văn Hùng, người đã xem qua bức ảnh của con chị trên mạng hôm qua. Tôi sống ở huyện Châu Thành, gần sông Hậu. Tôi thấy một cô bé rất giống Hân, đang phục vụ tại một quán cơm ven đường trên con đường sấp nửa đoạn từ chợ giấy tới trạm xăng mới mở.”
Thảo ngừng lại, tay óp chặt vào túi áo. “Cô nói gì? Con bé còn… còn sống chứ?”
Lê Văn Hùng thở dài, giọng ngập tràn lo lắng: “Con bé vẫn còn, chị. Nhưng không giống như tôi tưởng. Cô ấy làm việc dưới ánh nắng, mặc áo trắng xanh, tóc buộc cao như cô bé ngày hôm nay. Khi tôi hỏi người chủ quán, họ chỉ nói cô ấy là người giúp việc, không biết ai là mẹ.”
Thảo nheo mắt, mắt chợt sáng lên một tia hi vọng: “Cô ấy có mang balo màu tím không? Cô ấy có nói muốn ăn gà rán vào trưa không?”
Tiếng đáp trả ngắn gọn, lú lẫn: “Có, cô bé luôn mang balo cũ màu tím. Cô ấy vừa mới hỏi về gà rán, nhưng người chủ bảo bận. Thì… cô ấy đứng dưới mái che, vẽ gì đó trên tờ giấy. Khi tôi nhìn kỹ, hình vẽ giống… như những bức vẽ trong cuốn sổ của Hân.”
Thảo rùng mình, tay không tự nhiên nâng lên, giọng nghẹn ngào: “Con… con có được đưa về nhà không? Hay… cô ấy đang bị ngăn cản?”
Lê Văn Hùng im lặng một lúc, tiếng gió thổi lùa qua khung cửa sổ cũ. “Có người đang giám sát, chị. Họ không cho cô ấy ra ngoài sau giờ ăn trưa. Tôi đã cố gắng hỏi, nhưng họ chỉ cười và bảo… ‘cô ấy không được biết chuyện gì’. Tôi không dám can thiệp quá sâu vì sợ bị…”
Nguyễn Thảo cảm giác tim đập mạnh, giọng ngắt quãng: “Cô ấy ở đâu? Địa chỉ cụ thể được không? Tôi sẽ đến ngay.”
Âm thanh quay lại, người gọi ngập ngừng: “Địa chỉ… quán cơm ‘Món Ngon Bến Tre’, nằm trên ngõ 5, gần chợ chiều. Số 12/4, Đường Lê Văn Hưu. Nhưng… sinh viên ở lại, có thể có người khác trả tiền. Cô bé… vẫn đang ở đó.”
Thảo lặng im, mắt láu loét, suy nghĩ nhanh: “Nếu tôi tới, sẽ mất bao lâu? Tôi phải chuẩn bị gì?”
Lê Văn Hùng thở dài: “Chị chạy xe, nhưng phải cẩn thận. Họ có bắn cảnh báo, và có thể có người bảo vệ. Nếu có khiếu kháng…”
Thảo gật đầu, giọng quyết liệt: “Cảm ơn anh. Anh đã cứu tôi một lần nữa. Tôi sẽ tới ngay, và không để bất kỳ ai ngăn cản.”
Cuộc gọi chấm dứt, tiếng vòng chuông vang lên trong ngực của Nguyễn Thảo. Cô gập máy, mắt dán vào bản đồ trên điện thoại, di chuyển nhanh tới vị trí quán cơm “Món Ngon Bến Tre”. Khi xe lao vào con đường tỉnh lân cận, độ ẩm của không khí dường như nặng lại, như một lớp sương mỏng phủ lên mọi thứ.
Cô dừng lại trước quán, cửa sổ mở hé, tiếng chiên gà rán vang lên duyên dáng. Trong bóng tối, cô nhìn thấy một cô bé đứng bên bếp, khuôn mặt ngộ nghĩnh trong ánh sáng lửa, balo tím vương trên vai. Đôi mắt cô bé nhìn thẳng vào Thảo, như thoát ra từ một bức tranh cũ.
Thảo chạy tới, giọng nghẹn ngào: “Hân ơi! Con đã tìm được con!”
Nguyễn Thảo lao tới bếp, tim đập rừng rầm, mắt chộp lấy bóng dáng gầy gò đang quay lưng rửa bát. Ánh sáng lò vi sóng phản chiếu lên mái tóc buộc cao, bỗng nhớ lại ngày xưa cô bé luôn thắt bím tóc như thế.
— Hân! — Thảo hô lên, giọng rung lên như dây đàn căng.
Cô gái quay đầu chậm rãi, mắt to tròn ngạc nhiên, rồi nhanh chóng nhận ra khuôn mặt mờ nhạt của người mẹ mình.
— Mẹ…? — Hân thở nín, cố gắng nói, giọng nghẹn nửa.
Chủ quán, một người đàn ông trung niên với dáng như tấm gương gỗ cũ, dừng tay lau chén và đứng lại, lộ ra vẻ khó chịu.
— Cô mời cô không? — Anh nói, giọng cứng, ánh mắt đăm đăm nhìn Nguyễn Thảo.
— Tôi là mẹ của cô ấy! — Thảo đập mạnh vào tay áo, mắt bốc lửa.
— Đừng tới đây, cô đâu biết chuyện gì đang diễn ra! — Chủ quán đáp, nở nụ cười gượng gạo, mồm tách ra như muốn la lên.
Hân lặng lại, nắm chặt chiếc balo tím cũ trên vai, tay run rẩy giữ chén đĩa.
— Hãy để tôi đi về nhà, mẹ! — Hân quát lên, giọng dứt khoát bất ngờ.
— Không được! — Chủ quán vồ giọng, bước tới gần hơn, tay lại chạm vào bệ rải nước.
— Đừng…! — Nguyễn Thải cố gắng giằng lấy cổ tay Hân, mắt lộ lên cúi chán nản.
Chủ quán nghiêng người, hơi thở nặng nề, nhưng rồi dừng lại, lặng thinh.
— Cô không biết mình đang làm gì, mà? — Anh lẩm bẩm, ánh mắt lộ ra một tia lo âu.
Nguyễn Thảo nắm chặt tay Hân, ngón tay nắm chặt như muốn hút hết sức mạnh của người đàn ông trước mặt.
— Đừng có mơ tưởng rằng cô có thể che giấu cô con tôi nữa! — Đâm thẳng vào mắt chủ quán, giọng cô dẫu run rinh nhưng cắt đứt không gian.
Chủ quán trập trùng, mắt nhìn lên bầu trời qua cửa sổ, nơi những tán lá xào xạc như tiếng thì thầm của những người đã chứng kiến cái chết của hy vọng.
— Nếu các cô muốn mang cô bé ra khỏi đây, thì phải trả giá. — Anh lặng, ánh mắt điềm tĩnh, nhưng môi tròn thành nụ cười mỉa mai.
Âm thanh chiên gà rán vang lên, ngắt quãng, như tiếng đồng hồ đếm ngược.
Hân nhìn mẹ, mắt mờ lệ, nhưng trong ánh nhìn ấy lóe lên quyết tâm.
— Mẹ, chúng ta sẽ không để cô ấy thắng. — Cô thốt lên, dũng cảm.
Nguyễn Thảo kiệt quệ, nhưng rồi cô nở một nụ cười nhẹ, như tia lửa bùng lên trong đêm tối.
— Được rồi, mình sẽ rời đây, nhưng nhớ rằng lời nói của mẹ sẽ không bao giờ tan biến. — Cô đề nghị, giọng ấm áp hơn.
Chủ quán ngập ngừng, rồi thở dài, cúi gánh tay và rời ra sau cánh cửa sau, như một bóng ma vừa tan biến.
Nguyễn Thảo kéo Hân ra khỏi bếp, bước qua ngưỡng cửa quán, dưới ánh hoàng hôn màu mờ. Tiếng bước chân vang dội trên con phố vắng, hòa lẫn với tiếng gà rán còn lại.
— Mẹ… còn nhớ gà rán hôm nay không? — Hân hỏi, giọng nghẹn nở nụ cười ngây thơ.
— Nhớ, mẹ sẽ mua cho con ăn ở nhà, không còn lúc nào nữa. — Nguyễn Thảo trả lời, tiếng cười nhẹ lay động không khí nặng nề.
Hai người mẹ con rời khỏi quán, để lại bóng dáng người chủ đứng lặng lẽ trên lối vào, mắt nhìn họ ra đi, dường như tự hỏi: “Liệu có ai thực sự có thể trốn thoát khỏi những tội lỗi đã gieo rắc?”
Thảo nắm chặt tay Hân, bước ra khỏi quán, nhưng bước chân cô chậm lại khi ánh hoàng hôn chiếu qua những tán lá rủng rỉnh. Trên phố vắng, tiếng gió thổi qua các lối đi hẹp, làm rung nhẹ chiếc bát gốm mà Hân vừa đặt trên sàn.
“Hân… con ơi, mẹ…” Thảo ngọng ngào, giọng rên rỉ lệch né vì nỗi mất mát kéo dài hai năm.
Hân quay lại, đôi mắt trong veo bỗng dừng lại trước người mẹ. Cô đứng yên, balo tím cũ chồng chất trên vai, như một màu mờ nhạt trong ánh sáng mờ ảo. Bát gốm trượt khỏi tay, va vào mái tường, tiếng vỡ vang lên rải rác.
— Mẹ…? — Hân mhẽ thở, môi khẽ mở ra nhưng chỉ phát ra một tiếng khẽ thở hổn hển.
Thảo gật gù, nước mắt chảy dày dặn, như những dòng suối nhỏ tràn bờ.
— Con… Đừng… đừng rời mẹ nữa! — Thảo rên lên, giọng cắt cọt.
Hân không nhặt bát, đứng im lặng, ánh mắt trống rỗng, như không thấu hiểu hết vẻ mặt mệt mỏi của người mẹ. Đôi mắt cô dường như bơi lội trong một sương mù dày đặc, đã quên mất hình ảnh của cha mẹ mình.
— Con nhớ… nhớ gà rán hôm nay không? — Thảo nắm chặt tay con, cố gắng tìm lại những ký ức vụn vỡ.
Hân cúi đầu, môi run rẩy, thì thầm:
— Mẹ… con… không nhớ… gì hết…
Đám mây đen trôi qua, phủ nền phố bằng một lớp màu u ám. Thảo cảm nhận được nhịp tim mình như thổi mạnh trong lồng ngực, mỗi nhịp đập vang lên như tiếng trống chiến đấu.
— Hãy về nhà, con! — Thảo hét lên, giọng lặng lẽ nhưng đầy sức mạnh, hy vọng nắm bắt được một tia sáng cuối cùng.
Hân lặng, balo tím rơi xuống, tiếng vải chạm đất vang lên như một hồi chuông âm u. Cô lặng lẽ nhìn vào mắt Thảo, nhưng đôi mắt ấy không còn phản chiếu hình ảnh của một cô bé hồn nhiên nữa; chúng chỉ là một vùng tối, một khoảng trống không tên.
— Mẹ… — Hân thở ra, giọng càng lúc càng nghẹn, đôi môi run rẩy dường như muốn nắm lấy một mảnh ký ức đã mất.
Thảo khẽ đưa tay lên, chạm vào vai Hân, cảm nhận được lạnh lẽo của vải balo, của một quá khứ đã tan biến. Cô cúi đầu, nước mắt lại một lần nữa tràn lên, rơi xuống mặt đất, hòa quyện với những giọt mưa nhỏ xuất hiện từ bầu trời.
— Hãy… giữ lấy đôi tay này, con. — Thảo thì thầm, tiếng nói bỗng chợt ngắt quãng, như muốn dứt bỏ một phần bóng tối đã giam cầm cô suốt hai năm.
Hân đứng im, không nói gì, chỉ để lại tiếng vang của tiếng vỡ bát và tiếng gió thổi qua những con phố vắng. Cô nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một hình ảnh mờ ảo trong ký ức đã bị tẩy xóa, nhưng tất cả chỉ còn là một khoảng trống vô định.
Thảo nắm chặt chiếc khăn tay cũ, vải đã nhuộm màu thời gian, cảm nhận nhịp tim đập mạnh ở ngực. Ánh đèn neon le lói từ quán tạp hóa mới làm khuôn mặt Hân hiện ra rõ ràng hơn, đôi mắt cô đượm sương mờ như đang nén lại một bí mật nặng nề.
“Hân, con… con nói cho mẹ nghe, con đã gặp ai? Ai đưa con đi?” Thảo thở dốc, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
“H… hôm nay sau khi tan học, mình… mình ra về qua con hẻm, rồi… một cặp vợ chồng đàn ông mặc áo sơ mi trắng xanh, cô ấy… cô ấy gọi mình là “Mây”.” Hân nói ngắt quãng, âm thanh cô khàn khàn, như muốn kìm nén một tiếng khóc.
“‘Mây’?… Đó là tên gì? Con chắc là… còn nhớ…?” Thảo nếm lên từng từ, cố gắng gợi lại từng chi tiết.
“Họ bảo con ăn gà rán rồi… rồi đưa con vào xe, không để lại dấu vết. Mẹ bảo con im lặng, không được nói gì về họ. Mẹ… mẹ bảo con gọi họ là ‘bạn’.” Hân rêu rã, tay cô vô tình siết chặt khăn tay, vải dày ướt dưới ánh đèn.
Bên cạnh, người bảo vệ đứng im, ánh mắt lộ sự bối rối. Anh lặng lẽ nhìn sang cửa quán, rồi quay lại, giọng nặng nề: “Đúng là họ… người lạ, thường xuyên tới khu phố này vào cuối ngày, mặc áo màu đen, luôn che mặt bằng mũ.”
“Cái tên… họ gọi mình là gì nữa?” Thảo kéo gần hơn, ánh mắt khóc ròng, muốn bám lấy mọi mảnh ký ức.
“Họ… gọi mình là ‘Nắng’.” Hân thở dài, miệng nở ra một tiếng khóc thở hổn hển.
Trong góc quán, một phụ nữ mở Google Maps trên điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình. Đó là Nguyễn Thảo – hiện tại, mặt cô bé nhợt nhạt nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Cô vừa lướt qua khu phố, dừng lại ở một vị trí: một con hẻm nhỏ, ngõ ngập tối, nơi hình ảnh một hình bóng gầy gò đứng tỉnh lặng được dán nhãn “Nắng”.
“Đây… là nơi cuối cùng con bị nhìn thấy,” Thảo thì thầm, giọng run rào, nhưng trái tim cô đã đập mạnh hơn bao giờ hết.
Cửa hàng tạp hóa đầy người, khách hàng bàng hoàng lặng lẽ nhìn hai phụ nữ đang dứt khoát đối diện nhau. Chủ quán, một người trung niên gầy gò, lúng túng không biết nói gì, mồm mở ra vừa rồi nhanh chóng khép lại. “…Chúng tôi… chúng tôi chỉ bán đồ ăn, không biết gì về…”, anh lắp bắp.
“Không có gì phải giấu nữa,” Thảo giơ cao khăn tay, khâu vải cũ bám vào tay, “Mẹ sẽ không để con phải chịu thêm một chút đau đớn nào nữa.”
Một tiếng chuông cửa vang lên, một chiếc xe máy cũ kỹ dừng lại ngay trước cửa. Người lái xuống, mặc áo khoác lụa màu tối, khuôn mặt khuất sau chiếc mũ rộng.
“Người phụ nữ trong quán… em là ai?” Thảo hỏi, giọng sắc như dao cạo.
“Em… là cô ấy đã đưa con ra khỏi bàn ăn. Nhưng không muốn báo cáo, sợ… sợ bị…”, người phụ nữ run rẩy, giọng ngắt quãng.
“Đừng lừa dối nữa. Vụ việc này sẽ công khai, không còn chỗ để trốn.” Thảo cầm chặt tay Hân, phương châm tỏa ra sức mạnh của người mẹ kiên cường.
Hân lặng im, ánh mắt như lộ ra một tia hi vọng yếu ớt, nhưng đã đủ để Thảo cảm nhận: con gái cô chưa hoàn toàn mất đi, chỉ là đang nằm trong tầm kiểm soát của kẻ lừa dối.
Căn phòng quán tạp hóa ngập trong tiếng thở dốc, tiếng động của đám đông bối rối, và tiếng gọi của một người mẹ không bao giờ từ bỏ.
Người bảo vệ quay sang nhìn cặp đôi đứng trong góc quán, ánh mắt dạ dày lộ rõ sự nghi ngờ. “Các người đã từng thuê phòng ở khu phố này năm ngoái, đúng không? Khi đó, các người luôn nói mình nghèo khó, mang balo màu tím của Hân như một phần của câu chuyện.”
“Chúng tôi… chỉ muốn có chỗ nghỉ tạm,” người đàn ông trong cặp trả lời, giọng khàn, tay siết chặt tay cầm cốc.
“Thì sao các người lại biết Hân muốn ăn gà rán hôm đó?” Thảo ra lệnh, giọng cô khàn khàn nhưng sắc bén như lưỡi dao.
“Đó… cô ấy nói với chúng tôi trong lúc… chúng tôi đang ở bên ngoài, cô ấy vừa cười, nói muốn gà rán,” người phụ nữ khẽ lắc đầu, mắt rưng rưng.
“Cô ấy đã không bao giờ được thấy chúng ta ở đây,” Hân thở hổn hển, mắt cóc ngước lên, giọng ngắt quãng. “Anh… mẹ… cứ bảo em im, không được nói gì.”
Thảo nắm chặt khăn tay, tiếng thở hổn hển của cô hòa lẫn vào tiếng gió lạnh ngoài cửa. “Các người đã dán mặt mình thành người khốn khó, nhưng thực chất lại là kẻ săn người, giữ con tôi ở đâu đó và không để lại dấu vết.”
Người bảo vệ giật mình, bước tới, tay cầm điện thoại, gõ nhanh. “Tôi sẽ gọi cảnh sát ngay. Họ sẽ có báo cáo về các người đã ký hợp đồng thuê nhà trong khu vực, và các hình ảnh trên camera.”
“Đừng có gọi nữa!” người đàn ông hét lên, lưng tựa vào tủ lạnh, mái tóc ướt mồ hôi. “Chúng tôi không muốn—”
Thảo đẩy áo khoác mình lên, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Mẹ không còn cho các người một phút nữa để giấu diếm. Con tôi đã bị giam giữ, và bây giờ con sẽ được tìm thấy.”
Cô dùng tay chỉ vào màn hình điện thoại, nơi hình ảnh Google Maps hiện rõ ngõ hẹp, bóng người gầy gò đứng im, nhãn “Nắng”. “Đây là địa chỉ của ngõ mà các người đã đưa con tôi tới. Hãy mở cửa, hoặc sẽ có người vào.”
Tiếng chuông cửa vang lên, tiếng bước chân hối hả của tôi lệnh của cảnh sát vang khắp không gian ngột ngạt. Người phòng quay nhanh, đôi mắt lấp lánh sợ hãi. “Chúng tôi không biết gì nữa!”
Người bảo vệ hét lên, “Đừng nói dối! Mọi thứ đã được ghi lại!”
Trong lúc hỗn loạn, Hân lặng lẽ lùi lại, ánh mắt cầu cứu, tay chạm vào chiếc sổ vẽ còn bỏ lại trên bàn học. Cô mở sổ, rút ra một tờ giấy với những nét vẽ ngây thơ: một ngôi nhà, một cánh chim, và dưới chữ “Mây”.
Thảo cúi xuống, dùng ngón tay chạm nhẹ vào bản vẽ, mắt lấp ngưng lệ. “Con đã không hề rời bỏ mình,” cô thầm nói, giọng ngạt ngào. “Mẹ sẽ không để con phải chịu thêm đau đớn.”
Cảnh sát xông vào, xông tràn ánh sáng, vũ khí rực rỡ phản chiếu trên tường. Hai kẻ lừa dối cúi xuống, gục ngã trên sàn, tiếng rên rỉ vang lên trong không gian ngột ngạt.
Đợt gió lạnh của đêm thổi qua cửa sổ, mang theo mùi lá rụng, khi Thảo nắm chặt tay Hân, cả hai cùng nhìn ra ngoài, nơi phố phường vẫn còn lặng lẽ nhưng không còn hư vô.
Cô Hân rụt rè đưa tay ra, ngón tay bé con chỉ vào chiếc balô tím cũ gập lại trong góc quán, nơi ánh đèn neon le lói tạo nên một bóng tối lặng lẽ.
“Con… con luôn giữ nó,” Hân thì thầm, giọng run rẩy, mắt chớp tàn trong đêm. “Sợ quên mất nhà, sợ… quên mất mẹ.”
Nguyễn Thảo cúi xuống, tay run rụt nhưng quyết tâm, mở nắp balô. Bên trong vẫn còn một mẩu giấy tập viết, những nét chữ ngây thơ còn chưa gõ lại, cùng một tấm vẽ dang dở – một ngôi nhà với bầu trời mây trôi, và phía dưới là từ “Mây” viết bằng bút màu.
“Đây là của con,” Hân giọt nước mắt rơi lên giấy, “con đã vẽ lúc mới về nhà, nhưng… con chưa bao giờ xong.”
Thảo cầm tấm giấy, mắt đỏ bầm nhìn sâu vào từng nét vẽ, từng vòng tròn chưa hoàn thiện. “Con đã chờ hai năm, con cứ hy vọng mỗi ngày sẽ có ai đó mở lại balô này, mang con về nhà,” cô lẩm bẩm, giọng như gãy vụn.
“Con… con nhớ hôm đó mình muốn ăn gà rán,” Hân ngắt lời, mắt hướng lên trần, như cố gắng nhớ lại một khoảnh khắc xa vời. “Mẹ nói con sẽ không bao giờ được ăn gà rán nữa nếu… nếu con đi mất.”
Người bảo vệ đứng ở phía sau, tay vẫn chạm vào ngón tay của mình, nhìn hai người mẹ con với ánh mắt lúng túng. “…Có lẽ chúng tôi đã… không biết mình đã làm gì,” ông lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào.
Thảo nắm chặt balô, cảm nhận tiếng dập dờn của từng sợi dây, như tiếng tim con đang đập trong không gian. “Con đã không rời bỏ mình,” cô thốt lên, “cứu con ra, con sẽ không còn phải chịu nữa.”
Trong lúc Thảo cầm balô, một tiếng kêu rít thối thùng vang lên từ phía sau quán, người phụ nữ mở Google Maps trên điện thoại của mình – chính là Thảo trong khoảnh khắc hai năm sau – hiện ra hình ảnh góc phố hẻm tối tăm, nơi một bóng người gầy gò đứng im, trên áo trắng xanh, tóc buộc cao như hồi ấy.
“Đó là… nơi con đã đứng,” Hân thở dốc, mắt bám chặt vào màn hình, nước mắt trào dâng. “Mẹ… nhìn con! Con chưa biến mất, con chỉ… ẩn mình.”
Cảnh sát, vẫn đứng trong bối rối, dừng lại, mắt nheo lại khi nhìn vào hình ảnh. “Thưa cô, chúng tôi chưa từng ghi lại hình này,” thanh tra nói, giọng sợ hãi và ngập ngừng.
“Thì… thì sao?”, Thảo đáp, giọng cắt ngang, “Nếu không có bằng chứng… nhưng có trái tim này, và chiếc balô này, và hình ảnh này, thì không còn gì có thể che giấu.”
Cô vỗ nhẹ lên vai Hân, giọng run rẩy nhưng đầy sức mạnh: “Mẹ sẽ không để con phải chịu thêm một ngày nào nữa.”
Một tiếng chuông cửa vang lên, người bảo vệ vội vã mở, nhìn ra ngoài. Đám mây khói mỏng đang lan tỏa, nhưng trên con đường phía trước, ánh sáng mờ dần hiện lên.
Cả hai mẹ con đứng đó, ánh mắt hướng về tương lai, tay trong tay, balô tím vẫn còn nặng trĩu ký ức, nhưng cũng chứa đựng hy vọng mới.
Người phụ nữ đứng dưới ánh đèn neon màu vàng le lói, tay vẫn cầm lấy tờ rơi cũ rách – tờ rơi mà Thảo đã dán suốt đêm. Cô cúi xuống, mắt đẫm lệ, hơi thở gợn hơi lạnh.
— “Tôi… tôi chưa bao giờ nói với ai,” cô bắt đầu, giọng rãnh ngắt, “nhưng tôi đã thấy… vào buổi chiều hôm đó, sau khi các cháu vừa ra khỏi trường, một cặp đôi trẻ… họ mặc áo trắng xanh, tóc buộc cao như Hân. Họ đưa cô bé vào trong quán, rồi… rồi họ giao cô bé cho ông chủ, bảo tôi trông nom một thời gian.”
Thảo vừa rẽ mắt sang người phụ nữ, vừa nắm chặt tay vào chiếc balô tím, ngón tay nhăn nheo.
— “Cô nói gì với ông chủ?” Thảo hỏi, giọng rung lên như dây đàn bị kéo căng.
— “Ông bảo… ‘Để con lại đây, khi mẹ cô cần.’ Tôi đã thắc mắc, nhưng… tôi sợ. Sợ nói lên điều này sẽ khiến tôi mất việc, sợ… sợ những gì sẽ xảy ra với cô ấy.”
Người phụ nữ lắc đầu, nước mắt chảy dài trên má.
— “Tôi luôn suy nghĩ, ‘Có lẽ họ đang giúp đỡ’, nhưng tôi không dám nói. Tôi chỉ… chỉ nhìn cô bé chạy ra khỏi cửa, balo tím vẫn đeo trên vai, rồi… rồi cô ấy biến mất vào con phố tối.”
Thảo gục ngã, tiếng thở chập chờn, ánh mắt cháy bừng cơn giận dữ và nỗi đau.
— “Hai năm! Hai năm tôi đã chạy khắp phố, dán tờ rơi, gọi điện cho mọi người. Còn cô… chỉ im lặng, để con tôi mất đi!”
Cô bảo vệ đứng gần đó, tay vẫn chạm vào võng bám vào cột, mắt rưng rưng.
— “Tôi… tôi không biết phải làm sao,” ông lẩm bẩm, “có lẽ chúng tôi đã sai lầm khi không can thiệp.”
Thảo đẩy người phụ nữ ra phía sau quán, ánh đèn neon chiếu lên khuôn mặt người phụ nữ, lộ rõ những nếp nhăn của nỗi hối hận.
— “Cô đã mang con tôi vào tay người khác mà không hề biết,” Thảo thốt lên, giọng cắt ngang, “cô đã để tôi mất con. Giờ cô sẽ phải chứng minh mình.”
Người phụ nữ nín thở, miệng khép chặt.
— “Tôi sẽ nói mọi chuyện với cảnh sát, sẽ cung cấp video an ninh, sẽ khai báo cho mọi người. Tôi sẽ không để cô ấy… mất nữa.”
Tiếng chuông cửa vang lên lần nữa, người bảo vệ mở ra cánh cửa, để lộ một chiếc xe máy đã dừng trong góc phố, bánh xe cũ kỹ vẫn còn vết bùn. Trên xe, một chiếc áo trắng xanh gấp gọn như ngọn lửa còn sống.
Thảo bước tới, ánh mắt lộ ra một quyết tâm sắt đá.
— “Nếu cô đã nhìn thấy, thì cô đã biết nơi cô ấy đã được đưa. Hãy chỉ cho tôi nơi đó, ngay bây giờ.”
Người phụ nữ gật đầu, mắt dán vào trái tim đang đập mạnh của Thảo, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mối liên kết bị xé rách dần trở lại thành sợi dây bền vững của sự thật.
Thảo đưa Hân vào nhà, tiếng bước chân vang lên trên sàn gỗ cũ. Ánh đèn trần nhấp nháy yếu ớt, phản chiếu bóng dáng của hai người trên tường, nơi từng treo những bức tranh vẽ búp bê khua lá. Trên bàn học, chiếc sổ vẽ của Hân vẫn mở lặng, bìa rách nề, những nét vẽ chưa hoàn thiện lặng lẽ chờ đợi. Thảo nhìn quanh, mắt nặng trĩu, nhưng nụ cười đơn sơ xuất hiện trên môi, như muốn che giấu một nỗi đau sâu thẳm.
— “Mẹ đã hứa sẽ làm gà rán hôm nay,” Hân nói, giọng nhỏ nhưng đầy hy vọng, vẫy tay chỉ vào chiếc chảo cũ trên bếp.
Thảo gập người, lấy cốc nước lọc đã để sẵn trên bàn, rót vào ly, rồi lặng thở một lúc, mắt dõi theo hình ảnh đứa trẻ mà cô chưa kịp ôm lại trong hai năm. Cô bật lò vi sóng, lắp vào chảo, cho dầu vào, lật những chiếc đùi gà đã rơi rụng màu vàng. Mùi thơm nhẹ lan tỏa, khiến không gian trở nên ấm áp hơn.
Trong khi gà rán đang chiên, Hân bước tới tủ sách, lấy ra chiếc sổ vẽ, lặng lẽ lật trang. Đôi mắt cô ngước lên, nhìn mẹ, rồi im lặng một khoảnh khắc.
— “Mẹ còn giận con không?” cô hỏi, giọng nghẹt nước mắt, tiếng thở chập chờn.
Thảo dừng lại, tay cầm muỗng đảo vùng dầu, mũi hít lấy mùi hương của niềm hạnh phúc chưa thành. Cô cúi đầu, môi run rẩy, mắt lùi lại như muốn dịch chuyển qua thời gian.
— “Giận?” Thảo lẩm bẩm, giọng khắc khoải, “Em… em đã mất tôi suốt hai năm. Mỗi đêm tôi gào thét trong giấc mơ, mỗi ngày tôi đếm từng bước chân trên phố, từng tờ rơi… Tôi đã giận… giận vì không biết em còn ở đâu.”
Hân cầm chặt sổ vẽ, ngón tay chạm vào những nét chưa hoàn thiện, như muốn bám lấy một phần hồn mình.
— “Mẹ… mẹ đã nghĩ rằng con không còn quay lại,” cô thở, “con chỉ muốn biết mẹ còn nhớ mình không.”
Thảo rơi muỗng xuống chảo, tiếng văng vang trong không gian, gà rán sủi tứ mọi. Cô tiến lại gần, cúi người, đưa tay lên vuốt nhẹ vào tóc Hân, mái tóc buộc cao như hồi còn bé.
— “Con luôn trong tim mẹ, dù con biến mất, dù mẹ không thể thấy con, dù mọi người đều nói rằng con đã ra đi. Mẹ chưa bao giờ quên, và sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình nếu không tìm lại được con.”
Người bảo vệ lặng lẽ đứng ở góc cửa, mắt rưng rưng, đôi tay chạm vào chiếc ghế gỗ cũ, không dám nói lời nào.
Hân ngồi xuống ghế, đặt sổ vẽ lên đùi, nhìn mẹ, mắt lấp lánh.
— “Con muốn vẽ lại mọi thứ, kể cả ngày mẹ tìm con, ngày mẹ đập tan tờ rơi, ngày mẹ mở Google Maps và thấy hình bóng con trên con đường ấy.”
Thảo nắm chặt tay Hân, kèm theo tiếng rạn nứt của gà rán chín vàng.
— “Nếu con muốn, con sẽ được vẽ lại mọi thứ. Đầu tiên, chúng ta ăn gà rán, rồi chúng ta sẽ cùng viết nên một kết thúc mới.”
Cả gia đình ngồi quanh bàn ăn, tiếng ném muỗng dính giòn vang lên trong không gian yên tĩnh. Đèn trần lặng lẽ chiếu xuống, phản chiếu ánh mắt của mẹ và con, ánh sáng lắc lư như một lời hứa chưa hoàn thành.
Sau bữa ăn, Hân đặt sổ vẽ lên bàn, mở trang trắng, bút chì cầm chặt trong tay. Thảo ngồi bên cạnh, mắt đăm đăm nhìn con gái, lòng dâng tràn sự tha thứ và quyết tâm.
— “Bắt đầu từ đây, con nhé,” Thảo thầm thì, “Mẹ không giận nữa. Mẹ chỉ muốn chúng ta sống, cùng nhau, từng nét vẽ, từng miếng gà rán.”
Nguyễn Thảo đứng trước máy tính cũ trong góc bếp, ánh sáng xanh lờ lợt của màn hình chiếu lên khuôn mặt héo hon. Cô kéo chuột, mở Google Maps, gõ địa chỉ cửa hàng tạp hóa mới – nơi cô đã mua mấy ngày trước để chuẩn bị bữa ăn cho Hân. Khi bản đồ tải, một biểu tượng nhỏ màu đỏ hiện ra trên con đường quanh khu dân cư, ngay ngắn phía trước cổng trường nơi cô lần cuối nhìn thấy con.
— “Đó… nó không phải là chỗ rác, không phải là khu rừng hoang,” Thảo lẩm bẩm, mắt cô dừng lại vào một hình ảnh tĩnh. Trên màn hình, một dấu vết giao thông – bụi mờ, một chiếc xe tải đậu bên lề – hiện ra. Đúng là nơi mà cô đã vô tình dừng lại một lần hai năm trước, khi đang đua xe đưa Hân về nhà sau giờ học. Đó là khoảnh khắc cô lộ tay vẫy bảo vệ, người đã nép mình lại phía sau quầy bán đồ ăn, và Hân, trong chiếc balo tím đã cũ, đã lùa vào ngả đường mà không ai để ý.
— “Mẹ đã có… một dấu hiệu,” Hân thở dốc, mắt rưng rưng, tay ôm chặt sổ vẽ.
Thảo gạt mắt khóc, rồi lại nhìn lại hình ảnh. Đường gập khúc, một ngã rẽ trái – chỗ trong bản đồ có một biểu tượng xanh lam, dấu hiệu “cửa hàng tạp hóa”. Đó là nơi Hân đã lặng lẽ đặt túi đồ ăn vào trong quán, chờ đợi ai đó mở cửa.
— “Nếu con không rẽ sang lối này, có lẽ… có thể không ai biết con đã ở đây.” Thảo bật khóc, nhưng nụ cười lóe lên khi nhận ra thật ra, khoảnh khắc cô vô tình mở cửa cho Hân ra khỏi vòng nguy hiểm đã cứu cô khỏi một định mệnh tăm tối.
Người bảo vệ lặng lẽ tiến lại, đặt tay lên vai Thảo.
— “Mẹ đã làm đúng, cô ấy đã trở lại nhờ mẹ,” ông nói, giọng gợn rối.
Cộng đồng xung quanh, những người đã đồn đoán suốt hai năm, tụ tập quanh cửa sổ ngõ hẻm, ánh mắt họ bỗng trở nên xúc động khi nhìn thấy hình ảnh Hân hiện lên trên bản đồ, dáng đứng quen thuộc, đeo balo tím, áo trắng xanh, tóc buộc cao.
— “Thật không thể tin được…,” một bà lão rên rỉ, “Mẹ đã quay lại…”.
Cô con Hân ôm chầm lấy nhau, tiếng thở dài hòa lẫn tiếng khóc rưng rưng của mọi người. Nguyễn Thảo thì thầm vào tai con gái:
— “Mẹ không cần biết ai đúng ai sai nữa, mẹ chỉ cần con trở về.”
Ánh sáng từ màn hình Google Maps dần mờ, nhưng trong trái tim họ, một ngọn đèn sáng lên, chiếu rọi những góc tối của quá khứ.
—
Hai năm trôi qua, bão táp đã qua, còn lại chỉ là tiếng gió thoảng qua những con phố yên bình. Nguyễn Thảo ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, nhìn ra cửa sổ, nơi những cây xanh đã hắt nắng nhẹ. Bên cạnh cô, Hân vẽ những đường cong ngọt ngào, còn chiếc sổ vẽ cũ đã được bọc lại bằng giấy mới. Mọi người trong khu phố, từ người bán hàng tới những người từng lặng lẽ thầm hỏi, giờ đã xích lại gần nhau hơn, chia sẻ câu chuyện như một lời cảnh tỉnh: trong cuộc sống, những dấu hiệu nhỏ bé có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa cứu rỗi, nếu ta đủ kiên nhẫn và tin tưởng.
Thảo nhớ lại khoảnh khắc ấy – tiếng bước chân cô đã vô tình mở ra, ánh mắt cô đã không lơ là, và một tấm bản đồ điện tử đã hé lộ sự thật. Cô nhận ra rằng, dù bao lần cô gẫm ngã, chỉ cần một lần can đảm thả mình vào hiện thực, mọi thứ sẽ được sắp đặt lại. Cô không còn nuối tiếc vì những đêm trắng mất ngủ, không còn ám ảnh vì những tờ rơi chưa tìm được câu trả lời; thay vào đó, cô có một niềm tin mới: mỗi ngày là một trang trắng, mỗi hơi thở là một nét vẽ.
Trong khoảnh khắc yên bình ấy, tiếng cười của Hân vang lên như tiếng vọng của sự sống mới. Câu chuyện của họ, từ nỗi sợ hãi tới sự cứu rỗi, không chỉ là hành trình tìm lại một người con mất tích, mà còn là hành trình tìm lại chính mình, tìm lại niềm tin vào những điều giản dị, vào tình mẫu tử vô điều kiện. Đó là lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng, dù có bao nhiêu bóng tối, ánh sáng vẫn luôn sẵn sàng bừng lên, chỉ cần chúng ta dám nhìn lên và tin rằng, cuối con đường, luôn có một bến bờ chờ đón.