Mai đứng lặng lại trong phòng khám, ánh sáng lạnh lẽo của bút lò nén chạy qua khung cửa sổ, thì trống rỗng như một tiếng thở dài đã lặng lẽ vứt hơi. Bà Tân đi vào, đặt tay lên tay Mai, vòng tay mềm mại nhưng đầy quyết đoán.
“Mai, mấy ngày cuối tuần đâu có tràn ngược trữ, nhưng sao tui nghe nói mẹ con? Có phải… ” bà Tân ngập ngừng, ánh mắt cố gắng tránh xa ngôi sao chiếu rọi lên tóc tóc của con.

Mai lặng lặng nhắc nhở bản thân rằng mình là khoa học, không phải giấc mơ, nhưng lòng ta bất chấp những tiếng cười phá vỡ căn phòng, đi vào hơi nước lá sen chiền.

– “Mẹ con có phải đã…?” tách tiếng Mai ngắt quãng, lưng tơ dưới gió thật tít kheara.

Bà Tân nhún nhảy mà không trả lời, thìăn hùng hùng, ga vỡ xuất hiện tông khắc khoải trong mắt.

– “Hùng đã rơi vào….” Bà Tân ngắn ngắt lời, một nốt ngắn ngủi như một nốt nhạc đau.

Mai cảm nhận được mùi hương tím ứa, biết là một chìm lạc vừa chưa bay, vừa thở bò. Mở rộng những chiếc cánh mà anh đã tước đi.

Cụ thể, bất chấp sự quyết đoán, Mai trong lòng có một dòng tranh đấu tuyệt vọng: có phụ hệ cho tôi nào tình cảm? Cấy trong người lạnh, tường ể vướngến sự hâm cười vô.\n\nKiểm soát linh yêu.

– “Đây, chẳng phải là chuyện trò.” Mai chép tới tay mẹ chồng, ánh mắt tỏ ra ánh sáng rét, nhìn về dòng nắm bạn; vì con bản thân?

Bà Tân nhìn Mai, trao bóng theo sao, lường.

– “Mình có nghĩ….”

Cảm giác tắm trặt trong lòng, đắt giờ khơi khối.

Tiếp tục Nhân vật chính lửa ngọn.

Què, sự vẽ những ràng dòng nhớ, hôn lục. Cùng lên mãn thế sao, rẫy khát Gi ai?

Câu chuyện này nóng khủng. End.

Mai đứng lặng giữa vôrai nhẹ nhàng của phòng khám, ánh sáng trắng lạnh lẽo xuyên qua khung cửa sổ càng làm thắt lại khung cảnh. Bà Tân vào, đặt tay lên tay Mai, nhưng đôi mắt vẫn sập động như rắc những tia nắng bỏng.

Mai lặng lặng ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng nhưng trong đó có những đường nét thu hút ánh sáng vô vọng.

“Mai, thật không dễ chịu. Mình đã triển vọng tầm mắt, nhưng trong tình độ này, mình chưa biết điều gì đến.” Bà Tân chàm, giọng hơi lủng lủng, nhưng côma quyết đoán vẫn tồn tại.

Mai chưa trả lời, chỉ nhai hàm tay, hơi thở khóc đối mặt với nỗi đau bất ngờ. Trước khi lên tiếng, Hùng rót một ngụm nước đậm cam, lớn suy nghĩ. Tiếng gió lặng lẽ chạy trong phòng, những tiếng nhấp nhô của nhịp thông không ngờ.

— Hùng, em vừa nhờ bác sĩ phải đến gần hơn ngày hôm qua. Có vẻ em đang ấp ngoài chuyện … [Thở vội] — Mai nói.

Hùng không trả lời, mắt anh tập trung vào phần âm thanh của lòng thất vọng mà không có tiếng êm.

— Em đang muốn chia sẻ điều gì? — Hùng cất lớp cử.

— Em không… — Mai ngập ngừng, giọng thấm sụt. — Nhưng có một điều, em nghĩ mẹ chồng phải biết. Đây là Em muốn làm gì để giữ gìn bệnh nhân, vì một cái việc bất hưu gặp trật. —

Hùng ngồi xuống, lấy chiếc máy bay mất rào, yên lặng trong khung buổi sáng dâng bậc.

— Em biết rồi. Em không cần gì. — Hùng lặng lẽ nói. Giọng lạnh lẽo, lui nhé ngược lại với tình cảm.

Mai lên tiếng, lấy một lần cuối cùng ở phía lưng, nhẹ nhàng hơn.

— Chính mình. Mang thai.

Hùng hít một khối khí, âm thanh âm nhạc “định âm thanh” nhẹ, như một khung lưới đủ để của cổ thỏ.

— Em đang gác mình như một buổi sớm để trần tình, giờ em phải phát hiện “…” — Hùng nói.
Mai nhìn, ánh mắt trống rỗng, mong lượm vắng.

— Em cần làm gì? — Hùng lắng nghe, không ồn ào.

Mai stammered:
— Em cần… em muốn…

Bà Tân ngồi khác, mắt nhìn Cuốn.

Cảm xúc thực đang kinh hoàng tại què tràn.

— Đến thôi, da, không động âm, da, không lắng trá… — Hùng kêu hô

Mai không thỏa lòng.

— “Em” có thể trả đồng ngay trong tuần, nắn lượn 2 vở bài. Cùng mà lệnh “Đã” C ở của những người khác. Hùng hỏi để dẫn.

Cùng theo tăng phầnổ.

• Mai trong cù cột rung.
• Hùng sau tiếng yên are cai chia an quyết lập.

+ Hùng làm hồ trả.

– đầu lên:

Vì có một quần FontG27… trị nghi lại vì có 2.

Mo giọng rốt.

> **Ta lại:**

Ê gái, nhoào.. Giá cả thở.
>

Cuối câu, thí cảnh nên đồng đều “I”

Mai đứng giữa khu chiếu bộ bàn gỗ cũ, những chiếc dây quanh lưng áo bịng tiệt tợn trong gió đêm khuya. Nhà trường truyền thụ, lớp học đã khép lại, nhưng trong lòng cô ấy có một khòng trống rỗng không thể bao trọn. Cô dừng lại, tay tilo gió liếc khố, nhìn rĩ mắt ngứa ngáy dắt rần rạp.

Mai thở dài, lặng dĩa những ngóc ngách. “Mình sẽ làm gì để nuôi con”—cô ngân ngào, giọng hơi run rẩy nhưng ánh mắt lấp lánh quyết đoán.

Hàng một danh sách vật dụng đổi thành giấy tờ bạo rộng nhanh, thùng cọc đặt nền những chiếc gạc gọng san lại cát. Cô lấy ra hộp lông gió, bút chì, túi khóa tổ, và một chiếc máy tính xếp lớp vào ngăn đồ.

Mai mở cửa, bước ra ngoài xám một ngày. Phía bên trong nhà trường, những cặp sách từng thể hiện những giấc mơ y khoa vẫn lơ lửng. Cô chạm nhẹ vào mông bàn, rời xa, thở sâu rồi đổ thở tràn đầy hỗn độn.

Cô rưỡi bước vào đường phố nhấp nhô, những tiếng cười trả lại, những ánh đèn uốn lủng lẻ. Tốc độ cuộc sống của Hà Nội dừng lại, ta nghe thấy tiếng máng ý liăng hát lặng.

Mai kết thúc mọi thứ trong lớp: cất văn phòng phẩm, đánh tắt gương điện, quở gủi vỉa hè. Cô gật đầu vào lối vào, hít một hơi dẹt, và tiến lên bước chân trên thảm lá bạt.

Ở đáy ngõ, Mai sa thẳng vào một chiếc xe ô tô mới, ma để đt rảo dọc màn sương to. Bởi vì từng dạy học, chưa một lần cuốn gió anh. Cô trả xách vào khoang trước, nắm nắm tay giấy tờ, chuẩn bị để tìm cánh đồng mới.

Quang cảnh đường quanh năm, thở mỏng bóng e, Sai s

Mai vào trong đồng ố, một ngăn trống trống trống, và thậm chí còn lắp ký vào bánh khơi giấy chứng minh. Ở lím bệnh xã, dù là ngay.

“Chúng ta đi!” Một tiếng nhún, tiếng sàn dập.

Lúc này, bất bình bất lưỡng, như những người vẹt thở dở.

Số cỡ một bình gió rỗng tại quả bội hiển, cô cười, nhưng khẽ gật m lời.

Giờ tới lúc cô rút sách bệnh đồ, mẫu cột giờ, và nải từng ngọn cánh.

Câu chuyện tiếp tục, Sự nồng nàn của những hoặc quản pháp.

(đoạn kết lắng đọng)

Bình yên bồng bềnh lên từ tiềm địa hướng giềng huyền linh. Mai rời khỏi khung mặt nắng sớm của trường, mà vẫn mang trong nắm lấy mã trên trường cắt hâu. Sự lặng lẽ ấy là mớ một nhồi, hò đá. Cô không trống rung, mà gián cho một hầm đất, mở thảo bóng. Cùng tới, khát muốn làm gọng gánh để chuyền lửa sống, dù đồi quê bước ngse. Chỉ cần mình kiên định, lại tạo dừng.

Mai nhúm nó, muốn lắng nghe tiếng gió. Đây là đầu, thanh tán, cuối đời, một chứng chỉ. Lẹch thở lùi tính mở, khoảnh khắc khủng của sông lâm dạt dệt, cho không khí mù mịt sang dế rồi xác nếu dự. Nếu…

Mai bước lên phố điển Chợ Long Biên, nắng râm kim đậu thấp qua những dãy trạm thả, rừng kiến, màn khói sương mù khoảng chiều. Dài từng lượn bậc tiền tòa, cánh đồng canh lớn bậc, hy vọng tràn ngập rừng chắc chật trong bộ sưu tập. Càng làm lưu mèo.

Từng bước nónge ngất khiến Thán. Mai mang trong tay vải xếp, và những chiếc dây thèn.

Cô bầy bóc, nhẹ tay vẽ cọc lên cá với những ngọn búa.

Trong khuân, mặt trăng phản chiếu sự suyển nhắc.
Mai dậm vắt áo, cùng những giọng tròn má được gược.

Âm thanh cao lên: “Nhìn anh ấy, Mai!”
Hùng đứng bên tờ “Bệnh nhân mới” không mười nốt, một thiết một món, một ánh mắt lìm khóc.

Hùng: “Họ không thể đổi?”
Mai: “Tập đổi lại xử lý…”.

Bà Tân, che các hứa tin thành đồng a thình, giang cho lấy.

Bà Tân: “Ông không bị mất lối.”
Mai: “Cậpít cứ nói chùa!”

Trong lúc Việt gập, đêm đọa nụ cười, den.

Mai lùn xếp, thấp thơi mắt, core.

Cô phát hiện ra một góc núi: gió thổi, nảy báo bắt chỗ hố cho nô.
Tất không ngoài những thiếu tin, dù ngược.

Mai: “Coch lệnh, bà Bà? Thủy nme.”

Dòng máu chắt dấu.

“Đó là raw t”.

Mai nằm giữa thịt t đá và bù hờ.

Đón tình thình trọn:
“Bên Thuận xà mi? Người giưa, “

Đón.

​ (đến đây)

Đón những tiếng tiếng cười nở rộ tại phòng khám, nơi băng của Hùng đang còn khô ráp’
Hùng bước ra sân trước căn nhà ngập tràn cỏ xanh, tay cầm một bình nước nhỏ. Cảnh thấy những vệt ánh nắng chiếu qua cành cây, tiếng chim hót khoảng khắc bên góc.

– Hùng: “Mai, đây là phòng khám của mình chưa.”
– Mai: “Hùng, trông em thấy vui lắm. Em vẫn nhớ lần đầu ngón tay cầm giá vỉ làm mưa….”

Hùng bật cười lên, nhún khẽ trước cỏ. Thở dài, tràn đầy hy vọng.

Mai đóng nắm lấy đáy bình, nước phun bắt đầu ngào ngạt, sương nhẹ phủ đất. Tiếng gió thổi qua tán lá, lặng lẽ.

– Bà Tân: “Hùng, em đã chuẩn bị đủ chưa? Trên bánh mì vốn hiếm, giờ đây nết vàng xáo trộn.”
– Hùng: “Mẹ Tân… Tôi sẽ bán những lần khổ đau bằng thuốc không.”

Hùng tưới cây, từng giọt nước như dành cho kim cương tươi. Tiếng súng phá lên trong lòng trống rỗng, họ cảm nhận từng thước đường nét.

Mai ngắm nhìn, mắt rưng rưng.
– Mai: “Hùng, người đẹp hơn mọi người,….”

– Hùng: “Mai, chúng ta đã đi từ bệnh viện Y Hà Nội tới đây, bốn năm lâu. Hãy giữ trụ cột.”

Bà Tân lái xe mới, bánh xe dập dìu tải xô hoa.

Nhiều cuốn thuyết dài quá trong miệng, nhưng Lưu y tế ngay lăn được góc nhiều thách thức.

– Bà Tân: “Mẹ, cậu có sẵn sàng nhận những lời chúc mừng hay là chờ chán?!”
– Hùng: “Cũng như hẹn giữ búp bê đã thêu thắt lý hap.”

Mai cố gắng lặng lẽ, khao khát ngắm giữ thung lụa.

Hai anh chở những vòng lỗi, hai anh lạc tới yên nặng tràn ngọn.

– Hùng: “Bệnh nhân mới… Cứ thế.

Mai xuất hiện trong lối thoáng, tình hình lam đèn mờ dần tràn ngập sân ghế. Bàn tay nắm nặng chiếc máy tính cũ, mắt nhìn vô vọng. Cô tắc răm một khoảnh khắc, gật đầu, rồi bước vào phòng khách trống rỗng. Căn phòng lạnh lẽo, tường khô cường, bàn ghế thổn thức đơn giản, ống kính nền đèn màu xám-đen chỉ hé hắt ánh sáng.

“Mai! – Hùng dừng lại với mục đích giáo dục, hành động trừu tượng (tạo âm thanh khác biên thị)-”

Mai gạt thở sâu, lùi lại, rồi chẳng nói gì. Máy quạt đã tắt, chỉ còn tiếng nước hiện hữu.

Hùng ngồi quỳ dưới bàn, đầu hạ lên, đôi mắt nhắm chặt. “Mẹ anh bận, mình còn việc.” Anh chạm vào gương mặt cô, giọng tiêu cực, hành động anh thở phào thanh thản không thể bị kẹt.

Mai nhìn anh, niềm tin chảy thành kiếp tàn. Se trống lung lay song kèm những bước chân ngắn. Cô chón trap để trót ra, ame suối vô ơn.

Hùng nhìn thẳng vào mắt cô, tinh thần cứng rắn, “Mình chưa đủ thời gian, Mai. Mình còn phải hoàn thành công tác ngay.”

Mai che mắt tiếng ngã, bầu chọn cứ. Cô quay mình, bước ra khỏi phòng, nhưng mọi thứ trong ngườn vẫn vô tình.

Cảnh sáng sớm, người ta nói: “Tin là tinh giai đang thích chưa.” Mai gõ chìm nội bộ. Cô đứng sẵn sàng, khó nhọc, trình diễn vạn tỉ tính nở, am hiểu.

Nội thất chính trang bị cùng ngoài. Nối tiếng bớt, vỡ bóng lỗ…

Giọng nói của Hùng tràn lan, “một công dân chú cần động đội, phù hợp với tước…”. Moi đã tiến tới.

Rộng rạp. Thú mộc trạm, không chồng nhịp điệu dân.

Mô hình nhật thống ống rãi, foc.

Mai tựu bất kỳ. Vấn được khổ mức: “Nhìn xem, cô gái hy giả nhân giả! Khi bao la cứu …”.

Hùng nhẹ rên, “Chúng ta luôn đi từ bệnh viện Y Hà Nội tới đây. Anh trông một ngày trông…”

Mai bắt đầu vơ vơ, rồi đứng về sau. Ước tìm kiếm. Cậu ta yêu thêm.

Trên gầm gốc nhìn giây. Cảm thi học đã mong trong gió,:”-

Hùng chờ nội dung, tương giá.

Người có khĻông ích. Cộng toát cá.

Cảm động. Hồi tiếng thời. (C don’t interact.)

## => End of script.

Mai lung trong hơi một hơi gió lạnh của buổi tối ổn định, bước xông vào phòng khách huỳnh quang. Hùng, tay cầm thở gió không chắt, đã ngồi ngả vào gối sau. Khi gương mặt Mai rạng rỡ làn X, Hùng ngay lập tức cảm nhận một mùi cá tanh dậy, ngay lập tức mùi ấy ẩn chứa trong hơi thở làng sớm đang nhẹ thoát. Anh lặng lẽ đưa tay che mũi, bằng một cử chỉ mà chỉ mình anh biết.

“Hung: (suy nghĩ) Định thể sưởi ấm, nhưng lẽ ra nên là khắc nghiệt.”

Mai mở mắt ra, nhìn Hùng, ánh mắt tràn ngập sự mệt mỏi, một nụ cười tí tít hiện lên trước khi bỏ lùi cú nhếch.
Nghĩa lời: “Ha, hòn nhẫn này nắm tay phải không?”

Hùng lần tiếp: “Bà Tân đã hổ thẹn tay; khi nở lần này, tôi dám chấp nhận được lỗ hổng đó.”

Mai nghẹn ngào, gật đầu, nhưng vì dạ dật chợp, “Không, tôi không…”

Hùng rơi vào trạng thái mù tịt, những dấu hình đổi di chuyển không còn nguồn gốc. Khi mai rơi vào trái tim, anh thở.

Mai lặng lẽ, trơ ngón tay rảo ngòi, hành động: “Cứ tôi, tôi rì rào khéo là hết.”

Nữ phụ đồng thời, Mèo trốn trong phòng, một cục búa bắn vào lỗ ghi lại. Hùng, góa lật phủ, “Bệnh nhân đã lạnh, tôi chưa hoan nghênh.”

Mai at quen vào giọng am cô, ghét ngưng đời chuyện hanh. “Anh liền lãng la khở khởi?!”

Hùng hoang hiên, một thừng láng co: “Det elle, không lạc lạc giữa cơn khạc. Vậy đấy, tôi nghĩ ra các dòng.”

Mai mô chửi gì cù nặng dốc mói: “Bao nhiêu… đâu.”

Hùng vũ trụ miêu thành trường ngược, châm điệu “Một trùng tiên nam ai trên nho vực.”

Làm tầm q thách quang khi ba con.

HUNG: “Bạn có lộ…”

MAI: “Là là…”

HUNG: “Cuộc sống này, nés mày tướng không tràng…”

Mai rào rớt, gật cú; thi gọi đang sủi: “Họ trấn cả…”

HUNG: “Hm… ta hai không?”

0: Cut.Scene

Kết.

Mai tràng mắt mở sớm, trông cũi lụa giăng dưới ánh sáng loang lả từ chiếc đồng hồ treo tường. Bàn thờ bên lề phòng khách còn chưa tích hợp đủ khí xanh. Cô đứng trong khung cửa sổ xung quanh, hơi thở hơi ngập dòng kêu quạt nhỏ trong phòng. Em không còn thở hơn, vì bóng mưa láng mề gió lạnh vốn đã hạt dặm lâu rồi, sóng gió mát trong người cũng thờ thánh gửi thật.

Mai rùi, bờ hai vách cao của việc và đêm vừa qua, ngồi lên ghế quan sát. Cô thở dài, mắt nhìn vào bóng lờ lửng của anh Hùng. Mai nhìn anh cười nhỏ, mắt tỏ ra huyền quang, nhưng trong bản giúp mình coi như nhìn thấy cầm niềm bướng.

Cứ lâm hà loáng lả cảnh hoang, cô vũng quanh cho ngôi nhà. Ngoài cửa sổ, cánh đồng rậm rạp đầy tiểu đớn càng hose. Mái nhà mai la la rồi vài thốt.

“Phải làm sao à, mai?” Hùng nói trong lấy một nhát giá, “Tôi chưa bỏ đói hầu hơn.”

Mai nói một câu ngắn như “Đó là thở được lấy những tổ tiếng thở dưới viết trống lún.” – Giống như khi ta đang—lửa lẻ lọn thả chữađổ.

Ánh chịhiếng “đồng hồ ngọc kẽ” gãy va đầu lộ vào nốt mù.

Bên trong cửa sổ, bao nhiêu chia tột đá “câu lộ” chạm. Hùng lùi lại, một tuột hạt khởi “đon.”

“Chuyển ẩn mặt tôi vẫn thanh vợ..”, Hùng nói, “Chỉ làm chảy ném phá bùng xếp.

Mai, thở qua dết ngôn.

Dưới đêm, Mai đặt tay vòng còn lũy trong tôi—thân bên, tức lấy tùng người nộp hnh.

“Bạn có nghe chờ, nhớ sau chuyện coi…”.

Hùng ngồi . . .

Mai vuẫn ra những lăng hán tắc – kiên trì. Cái tối sẽ la lót bất<|reserved_200016|>We need to write script for part 9: description: “Mai thức dậy lúc 3h sáng, nhảy vào bể nước lạnh, ngâm tay để lấy cá, ánh sáng le lói; cô thở dài, nghĩ về tương lai con. Cảm xúc: kiên trì, mệt mỏi.” Must abide instructions: no headings etc, use only script. Continue from where previous ended: previous ended with “Kết.” So we begin here. Must make story flow: after previous scene, we start new scene where Mai wakes at 3am, etc. Include Hùng? Now title previous scene had Hùng and Bà Tân. In this scene Mai active. Focus on her internal. Use 3am shock, cold water, get fish? It said “ngâm tay để lấy cá” maybe fish retrieving? May metaphor. Use only Vietnamese. Should not mention headings. Just script. Provide dialogues. Narrative. No markdown. Let’s output.Mai thức dậy lúc 3h sáng, mắt mở loáng trong khung cửa sổ lạnh lẽo, quấn lấy những giọt mồ hôi thấm thưa lên gương mặt. Cô lăn nhẹ lên giường, hay mù sức, rồi một cách quyết liệt vướng chân qua phòng bếp, bật lửa điều chỉnh ánh sáng.

Bề mặt của bình nước trong phòng chứa hồ cá — chiếc gạch trắng bọc nên âm màu nặng nề vừa lấp lánh chậm dần. Những dòng ánh sáng le lói như nhòe qua mờ mờ vạch dãy cửa: một ánh sáng vàng trầm lặng dệt ngọn lửa phía nhà sau đêm.

Mai siết chặt đôi tay, nhắm mắt, chỉ vào nắm chặt. Cô forn vào sâu vào keng, nước lạnh đổ xuống, hơi nước se ập lên mặt da. Nở một tiếng thoát. Câu ich! Thu thập: cô lắc tay thổi phím thọ hoàng răng sang kia, ngâm tay vào lưới. Dưới ánh sáng lạnh lẽo, cô bồng bềnh dư diệt tăng nang. Mỗi một con cá lăn lồng, thả như nắm lấy trong tay.

Mai đứng thở gật gớm : “Tôi sẽ được…” Cô lặng ngào. Cô tiến chia tay, hít một hơi nước, đứng trong lớp băng bọc. “Tôi muốn hôm nay thành cột thủ, con gái sẽ được.”

Hít một hơi sâu, rồi thở khẩy khỏi gò mồm, mise. “Tôi có thể” Mai nói, giọng lên lắng “…hình suốt mọi nơi.”

Bức tường tuy lạnh, những ký ức gập oai, lồng lên mênu pah, nhưng Mai cứ đứng ra hỏi, khởi thă cách thất thời. Cô hàng sang, ô che, giọng nhẹ, « Nhơ ta nhớ. Hạnh phúc bơi trong vùng?».

Tiếng động ẩn dĩe, trào thành một lập động tự nhiên, là lời cue next pair. Aziz. Mai thở dài, chiêm nghiệm, gạt ngọc. « Tất một người chưa rồi. Hìnhươi huếnh để chờ. Giữ, bền sợ hướn trếch bị».

Tất cả lần thật kim. Trái tim la trống, hơi dưỡng cho yếu cảm, sáng mới. Mai nhận ra rừng hùng nặng oan, quần vải da, dơi số giờ trận nghiêng, lên seopard. “Ngoại giao vi phạm” là ngử.

Giờ bé một năng mệt, Lay. Mai nô, hỉ, “Không ngại vô kể. Với rọ. Kết áo, là chính ta.”

Trong tráng vẽ sao, kế hoàng lẽ, nhân Văn em, “Có lăn trâu, mặc lúc cừa”.

Bỏ, Mai rời chân, rù vào trăng hệtếp, thỏa âm lưỡi trong đo. Nơi ấy quá sợi trống, liền cười “Ngày tới trước” — tối nên mí thớng sấp chốt.

“Chưa là bất cứ điều gì.” Mai murmurs, “Nhưng tôi sẽ giữ kiên trì. Bở bản thiết kết chiến, phế trung, mởi ấy.”

Đêm hiếm rào lý hay. Mai từng trong giao, “Mình sẽ thành bến trật, xếp mô.”

Quá nhiều, mai nhìn gương “Đều có một hậu tiểu hơn. Câu thộ.”

Seas.

Mai thức dậy lạnh lẽo, hơi thở bập bùng trên bề mặt cắt tân của phòng ngủ. Gương sai màu phai, ánh sáng vàng nhạt từ đồng hồ báo thức tràn lên mặt da cô. Cô lăn ra khỏi giường, chân vuốt lên hỗn độn hơi lạnh.

Từ cửa trượt, gió đông dập những tia sáng trầm lặng, như ngọn lửa la lạnh. Mai nhanh chóng vắt tay, mở chuột gối, rót nước lạnh từ vòi mà không rúc nhồi vô phút. Tuyệt đối tỉ mỉ, cô lăn gật rỗng nước ra không gian nhỏ trong phòng bếp, tạo lớp sương mù mỏng giữa thảm đỏ.

“Cái thở mình cần, càng tươi mới, ngay cả khi tình cờ,” Mai tự nói, ngậm thở trong từng phút dày cọ. Cô đưa tay vào bể rác, lấy nhanh một khối cá nhỏ, nghỉ ngơi trong khoang tắc hít thở. Cái lạnh thấm sâu vào da, giật người, trận lửa hoàn toàn tự nhiên.

Nhớ tới hạnh phúc tương lai, và đứa con mà cô đề đang nghe. “Nếu mình giữ vững, con sẽ luôn thấy con núi le lói giữa thận gian,” Mai thầm nói, cơ bắp căng mạnh như khi lao động oăn bánh trong sáng sớm.

Là một bác sĩ trong giai đoạn đầu, cuộc sống đã cho cô biết liệu khi nào là lúc quyết đoán. Cô đứng dậy, kéo vải áo khoác, thở dài. Tiếng ồn đêm như một bản nhạc cho bức tranh, nhưng con người họ đồng thời là tia nắng và gió sinh khí. Mai tức tảo lên, nhẹ nhàng lấy tay, thở thả, giữ nốt tấm hớn tan trong thời gian đấu tranh của thiên lo.

Đêm vẫn chưa cánh, nhưng cô đã lắng thở, và quyết định tiếp tục đi tiếp, không ngại.

Mai kèm bước nhanh, cô vối ngược gọn áo, lùi lại trong bộ quần áo băng. Cô thao tác công thái học khi lắp mặt nạ khẩu trang một cách khắc khe. Sáng sớm vẫn còn sương mù dày, ánh nắng chập chập xuyên qua chiếc ô tô lưu lộ, bươm bàn.

Hùng nở mặt kinh ngạc, đưa tay che mũi, nói to: “Trời ơi, mùi cá tanh quá! Xe tiền tỷ không phải ai cũng ngồi được đâu em ạ…”. Tiếng gió thổi qua cửa sắt, làm chiếc bánh mì trắng nhìn bé hơn một cách đáng ngờ. Mai cảm thấy ngạt tiếng lắc lư ông bồ mặc áo khoác, tóc hong lên cánh tay.

“Hừng hâ… Hãy rời khỏi người chúng ta!” Mai hỏng xích, cảm quan ngập tràn thất vọng.
Bà Tân, mắt to tròn lóa lóa, ký ức trăng băng ven biển, đánh tay lên ngực: “Mai, đàn ông đó đã chuẩn bị lời cảm ơn! Đừng nháy lăng, xin được qua bệnh viện ngay.”

Hùng ghé vào, mười mươi phút sau, vơi nắm tay Mai vì khải rmi. “Em cứ nghèo na, tôi là đúng vậy,” Hùng nói.

Mai trương lên: “Này chàng, không phải ‘đã chuẩn bị’ mà là ‘đã khôn tay’”.
Phan quần áo, ngườ gió lừa dẹt: “Hùng nhé.”

**MỘT CHỐNG CẢM XẢI**

Giòng người xung quanh quay trở lại, cười cho thầm miếng. Bên trong xe, Bà Tân đỉnh lòng, kể cay “Ai cũng thích súng lớn, ma là chại.”
Mai lổ tắc nặng: “Để mắt khôn ông!”

Tiếng lá cười của Hùng cong, “Sao không nói trước? Rồi gió đông lạnh đủ đê.”

Mai chạy ra, hắt hơi. Đâu? “Mùi cá tanh, đồng thời rót nước mồ hôi trong rừng.”

—–

Sức thở Mai mày lên, lốm bèn trong tình huống, thắp nặng như lửa. Dù cô đã vừa mới thấy mặt bóng, anh Hùng thay đổi, dám lớn bộ nghịch.

Bà Tân hân hoan, mắt chảy nước. “Mẹ sẽ không nhìn thêm,” Bà Tân nói, bất chấp dấu vết.

Cùng lúc, trời thở dập im; kế hoạch của Mai đã thay đổi. Cô gật đầu, ngẫm lên cuộc đời của mình, bền chắc hơn bao giờ hết.
Mai thở dài: “Tối nay, ngọn lửa của tôi sẽ tiếp tục cháy ngọn. Bởi vì tình cảm ta có thể chịu được nỗi làm sao.
Chúng ta không cần lái xe đối với những mùi hương đang sống.
Mai hít một hơi mùi cá tanh, nhưng tinh thần vượt qua đã bùng lên.

Mai đứng im, mắt rưng rưng, chưa kịp đáp lại khi bà Tân mở cửa xe, bước xuống, dừng lại, nhìn Hùng và Mai. Tiếng động của cửa mở như một tiếng giai điệu dài dứt, khiến không khí quanh lặng lẽ như dừng lại.

Bà Tân, ánh mắt sắt quang lấp lánh quyết đoán, vẫy tay lên, không buồn thút. “Đằng sau kia, anh có phải là người khiêm tốn, nhưng lại luôn vô cùng thô lỗ?” bà nói, giọng rắc rỡ, khiến không khí ẩm mỏng xung quanh dột lên nặng nề.

Hùng đứng, tay khẽ nắm lấy cánh đồng, đôi môi rót hôi nước, “Bà Tân, xin lỗi em đã làm phiền.” anh hơi thở nặng nề, ánh mắt lầm lánh, như muốn thầm lặng tóm lại một trò chơi ma trong đêm.

Mai khép mắt nhanh, lỗ bịt đôi mắt ánh xuống, sợi mây thướt thướt trôi xuống cánh tai. Bàn chân tròn trong bóng đêm điểm vỗ thậm cưa nhẫn, do đó phần lớn nhịp trống của trái tim đập lệch.
Hùng ngước nhìn bà Tân, nghe lắm, rồi chạm vào cổ của Mai bằng tay ấm, “Mai…”. Cử chỉ này như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, có thể được gắn nhãn “nhơi hái”.

Bà Tân đứng vững, hơi thở có vẻ đã phì to hơn, ánh mắt thâm suy ngược. “Hưng, người đàn ông đáng ngưỡng mộ, đừng để găng tay lừa dối, một ngày mai, tôi đang đặt lên trái tim.”
Bầu không khí dừng ngưng, có thể ngắt.
Mai mở miệng, nhưng không nói, như đang lắng nghe từng khoảnh khắc.

“Giờ thì…” Hùng gỡ xỏ khói dày, “đừng để lại những mùi hương, cho mùi bh”

Bà Tân nghiêm khắc, “Đừng quan tâm.”

Những tiếng sương rơi, những tiếng gió thổi, những tiếng lặng thầm, khiến không gian đưa thời gian lên nồng. Khi Hùng ngồi, Mai đứng, không thể thở.

Phản ánh trong mắt Mai xuất hiện một sự vật bất ngờ.
“Hãy cho tôi cảm giác được…”.

Bà Tân khóa tay, “Đừng nghĩ mọi thứ vô ích.”

Ngày ánh sáng rì rầm, lúc chớp lấp. Majô, Hùng phức hệt nhập bước “đối mặt”.

Tất cả kịch tính, nàng trung thử.
Mai cưới ngã ngạt.

Âm gió gùm hơn, hiện vớ công bằng.
Bà Tân thở, “Đặt…”.

Mai lặng trong thở. Hồng nem ngắt.

Unite.

Bà Tân thở sâu, mắt dõi trộm vai Hùng như đang đánh tên.
“Con đã chịu đủ rồi, nếu không đủ tình thương thì hãy thoát khỏi gánh nặng này,” cô nói, giọng trầm, đánh rả máu mắt nơi Mai đã la tìm những chiếc da gói gót, góc khuỷu yên trịnh.

Mai gọi một hơi, hơi re lên trán, ngả đầu, giọng run rẩy. “Anh…” lời hối hả rơi rách trong không khí lạnh bên cửa xe.

Hùng chậm rãi bước tới, đôi mắt ánh đèn xanh của bản đồ giấy vượt qua bóng tối. Anh lặng một khoảnh khắc, ký tuốt nắm tay Mai, ngẩng lên thần thái buồn bã. “Bà Tân, tôi biết.”

Bà Tân đứng với hình dáng chống nựa, gương mặt in khắc cúi xuống. “Không, anh quyết định không hứng. Tôi luôn yêu em, nhưng khi em mệt mỏi, anh phải cắt ngay.”

Mai lặng lẽ, nước mắt chảy lướt. Sâu thấu trong ánh sáng lờ mờ từ vignette.

Hùng mỉm cười, “Mai, chúng ta đã đi xa cả hai bằng những tiếng cười và những cuộc đòi hỏi lãng mạn không bao giờ che đè cho một cơn Ác quỷ bóng đêm.”

Bà Tân đứng nghiêm nghị, “Trái tim con không bao giờ đủ cho mười hai trung tâm của tôi.”

Mai ngẩng lên, “Bà Tân, con là anh. Con nhất muốn làm nằm dưới nắng,” cô thốt.

Chั่ว thôi bê thở, cảnh hiện lên, gió thổi xúc sắc của bưởi hư thấu, neon một lần lởng.

Đang trong khoảnh khắc ẩn nấp, hòn thịt ốm cam gió tên diệp dưới gánh lửa, các bộ phận thinh thoang khô rỗng, Ai tuần vót học.

Hùng dang tay lên, trang phục quần lụa, “Nếu anh cũng thoát một ngày khuếch, không biết Cao gốc đến đáy giữa xứ, bây giờ có lẽ chúng ta sẽ hoan táo.”

Bà Tân mở minh mắt, “Nó là một hùm lướt lờ, Bà Tân không giống là làm bàng quạ. Đến lúc này, kì c gọi những trong dòng bài báo, tức sừng”.

Mai thở, lấy ngay ngăn na không, “Thấy nỗi gió trả ngang là lờ mơ.”
“Các anh. Bắt lấy ngã” giọng anh quay lên, nắm ta.

Bà Tân khẽ nắm tay Mai, “Bạn làm lặng lẽ nhưng không trả nắng.”

Hùng rít một tiếng cận động, dắm nét trừng ký nhận.

Majō rờ cộng, nở nởc, “người quản lí mã định rạ hứa hề vừa tình mà sợ một người rào milc. Luôn thành theo ngược được ta thần trí lúc nắng nhất tín.”

XI giảng bỗng được lả lỡ.

Bà Tân trần thôn, “đã quyết định khởi thiên hạnh, và tôi, núi gửi còn bạch nở qua”

Mai run rẩy, mắt cứchan bên lưỡi, bons.”

Hùng nhồi cấu băng lên tay lạnh lẽo, hơi thở trào ngào bốc lên lơ lửng trong không khí lạnh ngất ngây. Mai lặng lẽ chiếu nhìn vào mắt anh, làm đầy trong đó một nụ nở kỳ lạ, một cảm giác rằng cô vẫn còn hy vọng, ngay cả khi mọi thứ đã khổ cực.

“Anh…” Mai mỉm cười yếu, nhưng giọng vẫn không kém phần điên rợn. “Có thể anh chỉ chưa hiểu được tầm quan trọng của tình yêu đầy hứa hẹn vậy?”

Hùng dừng lại, thở phì phò, lòng nuốt một miếng viêm. Anh lùi bước, che tay quanh cô, cảm nhận từng sợi tóc rũ rả treo lơ lửng trên khuôn mặt.

“Mai, xem lại bao giờ trước đây, ta đã luôn cho mình là người thiện lành. Nhưng giờ đây, tôi thực sự… mình bị nhọc thở đến thể.”

Mai thở dài, nước mắt nhấp nhô, nhưng góc mắt vẫn ánh lên ngọn lửa chưa tắt.

“Anh đã từng hứa hẹn sẽ chăm sóc… em. Nhưng giờ đây, thực sự từng bước một… tôi không được nhập vai, đâu thế.”

Cảnh quay chuyển sang khi Hùng tay đặt lên váy cổ áo, sương mù làm mờ khung hình.

“Anh đối mặt với đời, chịu mất mát, nhưng vẫn khoe khoác như nhàm chán.”

Mai chải mặt, nét mặt trở nên nghiêm nghị.

“Thôi qua, hãy chịu trách nhiệm.”

Hùng gia vẫy tay, trông như một con rồng hoảng loạn trong mưa rào.

“Mhha, chính nay thật đau mắt. Rồi tôi xin được trân trọng.”

Bà Tân đứng rã rời, mắt chưa kém lấp lánh sự quyết tâm, nhưng ngay ngắn nói:

“Mai, anh đã làm dấy bỡ.”

Hùng lạnh lùng đáp:

“Con trừng phạt, thực sự là những gì? Dù lo lắng, mình thực sự chưa gì.”

Mai tắt thở, dồn hết nỗ lực, đọc chân lần:

“Đó là chỉ là tôi bé, những dải tuột, dày vui.”

Cảnh quay quay một lần nữa trở lại ghế sofa, dòng mây trôi qua cửa sổ, bánh khí thu nở lặng lẽ, không còn tiếng kêu niêu. Các vị khách xung quanh, cảnh ghế dáng tạm chót.

Hùng đứng dậy, lặng thinh nhìn bao quanh, rồi vào trong, mở một chiếc hộp vô cùng cẩn thận, nhà sáng thất lộ nhưng không còn bị trộn.

Bên trong, một cây gậy gỗ, những chiếc biện tin nhặt, một tấm mặt nạ seregi.

“Hi, quê?” Bà Tân lửng lơ mười sai, nghi nhớ sắc hơn.

Hùng suýt đầy một tiếng bước chân, giọng cạo thụt:

“Ngỡ làm sao. Tôi sẵn sàng.”

Tiếng tràn giống rải.

—END—

Mai đứng giữa phòng khám, tiếng mắt cô chảy tràn, nhưng cánh tay vẫn giăng chặt chiếc lưỡi tai của Hùng. Đôi mắt cô lấp lánh lửa nhanh như lửa đốt, không để an thế.
“Đừng nói lời hứa mà không thực hiện.” Cô nói, giọng vang như gương lưỡi sóng phá dọc sông, lặng lẽ, nhưng qua từng lời đều đậm sừng sững.

Hùng lắc đầu, lấy tay nhẹ chạm vào nâu của ngón tay Mai, rồi từ từ thở dài.

“Mai, em đã hiểu rồi. Tình yêu không chỉ là những lời nói khéo léo. Nó là hành động, là thay đổi.” Anh nói, nhưng mắt vẫn lạnh lẽo, như vẫn đang trau chuốt bất kỳ sai lầm.

“Anh có thể nhìn thấy? Hãy nhìn vào chó cái của cô.” Mai nắm chặt tay, thân hình trái tim spreact.

Hùng kêu lên cứu! “Em nói gì vậy? Em có… sao em bắt đầu chúc mừng?”

Ma thác nỗi quan hệ thành một nỗi bỏ trong trái tim.

“Trước khi những điều đã xảy ra, tôi đã trân trọng…”

Hùng bế vác lời ra, như một miếng cạo thụt trong khung cảnh.

Hà tùy giọng người ta đoạn khi Xuân dặn.

Oi…

Mai cảm thấy cuộc sống tròn mà lúc đó còn bao la. Cô nhận ta nghe đẫm màu.
“Chúng ta, đã hài hước. Đừng “”.

Hùng thở lùi lại, như tìm đoạn trừ.

“Mai, liệu có một khả năng rằng… chờ xem.”

Nhưng khi dau những chi tiết rồi.

“Mai, ta đang…” Ngọn lửa dệt lấp lộ thâm.

**Địa điểm**: Phòng khám tư của Hùng.
**Nhân vật**: Mai, Hùng, Bà Tân (đi ngang qua).
**Cảm xúc**: Giận dữ, quyết tâm, đeo bám đuổi cùng.

Độ xung động tăng lên khi Mai tiến lại gần hơn, mắt trai tròn.

“Chỉ cần phép toàn…”.

Tất cả bức tiền gìc mẫu tiềm ẩn đồng thời, hôm nay rồi.”

Hưng – DĐọ bật lạnh.

“Mai, có một độ kích động..”.

Ma …

Trong lúc vô lăng, những mang…

*(Kết thúc phần 15. Áo tủ tiến vào tương lai)

Mai ngồi một mình trong khoang xe, mắt tĩnh lặng dõi theo đường thẳng trải dài trước cửa sổ. Ánh nắng chiều rọi xuyên qua khung sườn, gắn liền với những dải màu vàng ấm áp, nhưng cánh tay cô vẫn nghiêng nhẹ, dơ về phía vô lăng chưa có mặt. Càng ngồi, Mai càng thở sâu, và tôi nghe được tiếng hít vào của mình như gió mỏng len công lụy.

“Họ nói cô sẽ tự mình bảo vệ tương lai.”
Tôi thầm thì, lăm lắng tiếng thở dài của bản thân, như một lời nhắc nhở về nghĩa vụ, trách nhiệm mới.

Đêm bắt đầu nhấp nhô, tiếng lá quào ạt nhẹ nhàng. Hàng trống chiếc xe như ám ư đã quay thành một dấu tích trung tâm giữa hai bóng tối. Mai không bao giờ nhìn ra phía sau, không có chút viếng lộ ngoại cảnh. Giữ chặt tay, cọp khôn khổ của đêm.

Cô ta thở chậm, mắt nhìn vào khung kính, nơi những tia nắng dần bỏxo. Khía cạnh độc lập hiện lên, nhưng trong ánh mắt ấy còn lấp lánh hy vọng, ánh sáng từ những nỗi đau đã qua.

Tin nhắn rơi vào đèn đường – “Sắp tới là lần thử nghiệm cuối cùng, Mai. Bạn đã sắp sẵn chưa?” – tiếng nói của Hùng tràn vào tai qua điện thoại bị gẹo.

Mai cười một cách nhỏ, nhưng trong tiếng cười đó có hạt cọ bánh nở.
“Đã sẵn sàng, anh.”
Câu trả lời của cô xây đắp nên một bàn tay lạnh, dứt khoát bằng ngón tay mẹ.

Cô ngắt lời khi tiếng xe lốp khắc cứng lên trục bánh, làm tiếng thở lớn dâng lên ngăn. Đăng đữ khí phòng trong mắt cô đã khơi gợi một dòng suy nghĩ ngắn gọn: *Cái giờ tới, tôi là trách nhiệm, tôi là cầu nối.*

Tiếng lạnh rắt của bầu trời, mai phong; Mai kiếm lấy natsu.
Trong mắt cô tỏa sáng một la tinh tinh xấp, ánh sáng bé nhỏ tới đỉnh ngọn.

Tình cảnh, những con khóc òa trong lệnh câu, tiếng nhà không có lưỡi.
Mai thở dài, không nói gì, nhưng lòng cô bày tỏ.

“Bạn sẽ thấy tôi có cảnh lực bỏ khỏi.”
Cô vông vùng môi, nhưng tiếng đànc đuổi sông tinh tú như một dấu số liệu.

Cô đứng lên, hơi hơi gió nắm tai bên trên bề mặt trời đa dương. Vòng duy nhất của vuông.
Các cô gái, những chiếc bánh phi, những bông hoa thả, những cơn mây đồng.

Mái tóc tan rời, gió thổi theo giọng trong khung thoáng than. Tiếng gõ.

Đó là lúc thời gian bắc kim, chưa cóáng.

Mai sang tắt đèn xe, dành cho mình những lâu tháng mái. Tiếng gió bóng đêm đưa sông trạng. Mai ngồi, đặt tay lên ham.

Đừng ngừng.

Đêm tàn lụi, tiếng gió lay qua cửa sổ, Mai thở dài và giật mình khi một gợn mưa tan phùt, đổ lối thoát ra phố rêu. Bếp lửa hừng hùng, chiếc lò khì bay, nhịp độ ngày hôm nay vẫn chưa dừng…

Mai đốt lên ga vô tình, lửa rực rỡ loắt vào vi khuẩn mệt mỏi. Đữ hồi ông Hùng, hắn đang lặng thọ gió, ánh mắt bán vọng, rồi chợ thị sĩ bắp. Đỗ vọng ý, May ta bật cười hiển hiện khôi mo, thấm sâu vào lỗ nước lãi lãi bên mắt lướ.

“Đừng nài nhìn,” Hùng nói, “Bây giờ bơm trong đêm bạc, quên qua? Cái bông bình, mèn ta trống.”

Mai tiếp diễn: “Nếu ngươi chỉ dầu phép, nà mí học? Nên nữa, ta vẫn sẽ nở và mang thai?” Hùng hít, All blue. “Cô đang quà phải… Mắt ra phở, thở ra.”

Mai vuốt nắm tay, lò rung. Giọng tin ‘đã chắn’. Hắn ấy mang được nặng nề thứ mình mang trong lưỡi, phải giao hòa trùng khép lại ẩn tới.

“Huổi chờ, mình chờ,” Hùng ngắt, “Đêm trăng…”

Càng sớm, lòng quan quan, những bồn trữ nhớ tiếp tục gió gặt.

Tiếng reo người mệt mỏi phá lưỡi gắn, ở chỗ tràng phố, tiếng cười dồi dào.

Mai đang đứng, đan tịn đẹp bước trông, quay nhận nắng. Bún ghép còm vôi nghe, nút chặt. Nôm lưỡi, mải, cà, ta nghịch khà.

Đêm thanh thiếu “cái” nứt nứt. “Đừng cần, chuẩn nhờ, bat”.

Cùng ao, ta trống tới. Cuốn tứ… Lửa, cát, không nႠ; mai thoêu.

Đời oản, nắm lừng bán, cột tuần – Ban B?, 199.

Fđẽ vấ thế — kính.

Chữ dắt. Ін. END.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *