Kỹ thuật viên nhận quyển sổ từ cô Ngọc, tay nắm chặt bìa màu đỏ cũ, mép giấy sờn. Anh khẽ lắc, mắt dòm xét từng vết bìa đã phai màu.
Kỹ thuật viên (không rời mắt khỏi trang đầu): “Có gì đó không ổn ở đây.”
Mai (động họng rung lên, tim đập rình rình): “Chuyện gì ạ? Sổ của bà Loan, tôi chỉ muốn rút tiền…”
Kỹ thuật viên (cúi người lại, mở sổ một cách cẩn thận, ngón tay chạm vào những dòng chữ mờ nhạt): “Trang này… viết tay, dấu mực không đồng nhất. Nhìn này, có dấu vết cột mực xám hồng, như… một đoạn ghi chép được cắt lại.”
Mai (nhấn mạnh, giọng nghẹn ngào): “Cắt lại? Ai làm vậy?”
Cô Ngọc (đứng bên cạnh, gương mặt không còn cười): “Đã có trường hợp sổ bị chỉnh sửa để che giấu khoản tiền.”
Kỹ thuật viên (nhìn Mai, mắt hợm hiểm): “Nếu có thay đổi, ngân hàng không chịu trách nhiệm cho số dư thực tế.”
Mai (ánh mắt lo lắng, suy nghĩ nhanh): “Nếu… nếu có tiền thật, thì sao?”
Cô Ngọc (đánh đầu gối, rút giấy ghi chú): “Chúng tôi sẽ kiểm tra lịch sử giao dịch, nhưng…”
Kỹ thuật viên (cầm sổ lên, đặt lên bàn, chỉ vào dòng cuối của trang đầu): “Xem đây, ngày ghi chép cuối cùng là 12/09/2021, sau đó không có dấu mốc nào. Đột nhiên dừng lại.”
Mai (cầm lấy sổ, nhìn vào chữ viết, tiếng thở dài khẽ vang): “Bà tôi đã làm gì vào thời điểm ấy?”
Cô Ngọc (đặt tay lên vai Mai, giọng lạnh lùng): “Chúng tôi sẽ mở khóa, kiểm tra chi tiết. Bạn chờ ở ngoài.”
Mai (đứng dậy, tay nắm chắc quyển sổ, bước ra khỏi phòng, tim thót dồn dập): “Tôi sẽ chờ.”
Kỹ thuật viên (lập tức bật máy tính, gõ lệnh): “Mở lịch sử giao dịch, kiểm tra sự sai lệch.”
Cô Ngọc (liên lạc qua bộ đàm): “Anh kỹ thuật viên, nhớ ghi lại mọi phát hiện, nếu có dấu hiệu gian lận, chúng ta sẽ báo cáo cấp trên.”
Kỹ thuật viên (gật đầu, mắt lướt qua màn hình): “Đã nhận.”
Mai đứng trong hành lang, lặng lẽ nhìn vào cánh cửa sổ, ánh sáng nhạt hắt vào sổ, như một lời gợi ý bí ẩn.
Kỹ thuật viên bấm nút “scan” lần cuối, máy kêu rít lên khi giấy ảnh vụn vụn hiện lên màn hình. Đèn LED phản chiếu những mảnh hình nát, các đường nét lợm le tróc như một bức tranh bị cắt xén.
Mai rùng mình, tay không ngừng rung, ánh mắt dồn dập giữa hoang mang và sợ hãi. “Có gì trong sổ này mà…?” cô khẽ thì thầm, giọng nghẹn ngào.
Kỹ thuật viên không rời mắt khỏi màn hình, lời nói chững chột nhưng quyết liệt. “Đây là trang cuối, hình ảnh bị cắt vụn. Trông như một phần giấy được xé, phần còn lại chỉ còn lại những vệt mực xám hồng. Không có chữ viết nào, chỉ là một mảnh… có thể là chứng từ.”
Mai gắp tay lên sổ, ngón tay chạm vào mép giấy sờn, cảm nhận cái lạnh của những lớp bìa đã cũ rũ. “Ai có thể… cắt đồng hồ thời gian của tiền?” cô thở dài, giọng run rẩy.
Cô Ngọc đứng bên cạnh, ánh mắt căng thẳng. “Nếu đây là chứng cứ giả mạo, ngân hàng sẽ phải điều tra sâu. Nhưng nếu là một giao dịch thực sự bị xóa, chúng ta có thể đã bỏ lỡ một khoản tiền lớn.”
Kỹ thuật viên lắc đầu, rút tay ra khỏi sổ, rồi mở tệp tin lưu trữ. “Hệ thống chỉ lưu lại hình ảnh gốc. Không có bản sao nào. Nếu có ai muốn giấu gì, họ đã cắt bỏ dấu vết một cách tỉ mỉ.”
Mai bứt ra khỏi chỗ đứng, bước tới gần màn hình, ánh sáng xanh nhấp nháy chiếu lên khuôn mặt lo lắng. “Nếu… nếu có tiền thực sự bên trong, chúng tôi sẽ không bao giờ biết.” Cô ngậm ngùi, hình thành một quyết tâm lặng lẽ.
Cô Ngọc đưa tay nhẹ lên vai Mai, giọng cứng rắn. “Chúng tôi sẽ mở khóa toàn bộ tập tin, kiểm tra từng ký tự, từng vết mực. Đừng rời khỏi đây cho đến khi chúng tôi có kết luận.”
Kỹ thuật viên gõ lệnh nhanh, đầu máy quay lại. “Đang mở mã nguồn, giải mã lại dữ liệu cắt xén.”
Màn hình mờ dần, các dòng mã chợt hiện lên, những ký tự lạ lùng xen lẫn dấu chấm hỏi. Kỹ thuật viên nở một nụ cười lạnh lẽo. “Có dấu vết của phần mềm chỉnh sửa, một dấu vết mà chỉ có một người trong ngân hàng mới biết cách dùng.”
Mai dừng lại, ánh mắt bốc cháy. “Anh cả? Chị hai? Hay…?”
Cô Ngọc quay sang, mắt đăm chiêu. “Không còn thời gian để suy đoán. Chúng ta sẽ cắt ngang mọi âm mưu ngay bây giờ.”
Kỹ thuật viên gật đầu, bàn phím vang lên tiếng click liên tiếp. Đèn xanh của máy quét bùng sáng rực, hình ảnh cuối cùng trên màn hình dần hiện ra: một tấm giấy nhỏ, các con số viết tay rơi rớt, một số tiền khổng lồ được liệt kê—đúng như một bí mật được chôn sâu trong cuốn sổ đỏ cũ.
Cô Ngọc rít lên tiếng máy vẫn còn vang vọng, rồi quay sang Mai, ánh mắt cô lộ vẻ nghiêm nghị.
“Mai, trong quá trình quét lại toàn bộ file, chúng tôi phát hiện một đoạn mã số không khớp với hệ thống,” cô giải thích, giọng cô không hề giấu được căng thẳng. “Mã số này đã bị thay đổi ở một vị trí nhất định, khiến hệ thống nhận diện giao dịch này là bất hợp pháp.”
Mai chắp tay lại, tim cô đập thình thịch, tay cô run rẩy khi nắm chặt cuốn sổ đỏ màu đỏ cũ, mép giấy sờn vẫn còn dán vào da người. “Nếu không rút được, cả gia đình sẽ mất tài sản,” cô thốt lên, giọng nghẹn ngào, mắt rưng rưng lo lắng. “Tiền đã được chôn trong đây suốt bao năm, bây giờ lại có thể bị khóa vĩnh viễn.”
Cô Ngọc đặt tay lên vai Mai, nhưng không nhẹ nhàng, mà như muốn truyền sức mạnh. “Chúng tôi sẽ ngay lập tức chạy giao thức khôi phục mã số. Nếu mã này thực sự bị thay đổi, nghĩa là có người đã can thiệp, và chúng tôi sẽ theo dõi nguồn gốc.”
Kỹ thuật viên ngân hành hạnh dừng lại, gõ nhanh một loạt lệnh trên bàn phím, mắt dán chặt vào dải mã hiện lên. “Đang truy xuất lịch sử thay đổi…”, anh thở dài, “Có dấu hiệu của phần mềm chỉnh sửa nội bộ, không phải của bên thứ ba.”
Mai nín thở, suy nghĩ vụt qua hình ảnh những tháng ngày Bà Loan loong loẹt kiết tiền, Anh cả luôn tò mò về khoản tiền ẩn, Chị hai đã từng đề xuất chia bơm. “Nếu họ biết, vì sao không khai báo ngay? Hay chỉ muốn chiếm đoạt?” cô tự nhủ, nhưng không kịp nói ra.
Cô Ngọc nhìn quanh phòng kiểm tra, ánh đèn xanh hiển thị những ký tự lạ, môi trường bồn chồn. “Chúng ta sẽ cách ly tài khoản này, không cho bất kỳ giao dịch nào cho đến khi xác nhận an toàn. Bạn, Mai, hãy chuẩn bị giấy tờ chứng minh quyền sở hữu và lịch sử gia đình. Chúng tôi sẽ làm việc cùng ngân hàng trung ương nếu cần.”
Mai gật đầu, mắt cô hỗn loạn nhưng quyết tâm. “Tôi sẽ đưa mọi chứng cứ, kể cả những bức ảnh gia đình, giấy tờ Bà Loan ký, mọi thứ.” Cô nắm chặt cuốn sổ, như muốn nhấn mạnh ý chí không để mất đi một đồng tiền cuối cùng.
Kỹ thuật viên nhấn nút “reset”, màn hình bỗng sáng lên, dòng mã lỗi biến mất, thay bằng một chuỗi số dài, trông như một chìa khóa mật mã. “Đây là mã số gốc,” anh thốt lên, “Nếu chúng ta nhập đúng, hệ thống sẽ mở khóa tài khoản.”
Cô Ngọc cúi xuống, tóc dài nhẹ nhàng bay lên khi cô cầm bút ký. “Mai, thời gian không còn xa, chúng ta phải hành động ngay. Hãy cùng nhau đưa ra quyết định cuối cùng để bảo vệ tài sản của gia đình.”
Kỹ thuật viên ngồi trước màn hình, mắt không rời dải mã mới xuất hiện. “Mã gốc đã sẵn sàng, nhưng để mở khóa cuối cùng, chúng tôi cần mật khẩu bảo mật. Theo quy định, mật khẩu này được đặt bởi người sở hữu tài khoản, tức là bà Loan,” anh nói, giọng không hề giấu chút căng thẳng.
Mai cảm thấy tim mình dừng lại một nhịp. Hình ảnh bà Loan – người đã vất vả xoay sở, gộp tiền âm thầm trong lá sổ màu đỏ cũ – ùa về trong đầu. “Bà luôn bảo,” Mai thốt lên, giọng run rẩy, “‘Chỉ mình mình mới biết mật khẩu.’”
“Khi nào cô nhớ ra?” Kỹ thuật viên nghiêng người, ngón tay gọn nhẹ nhấn một nút “Enter”.
Mai mắt chằm chằm vào cuốn sổ, các góc giấy đã sờn dính vào da người như lời nhắc nhở. “Có lẽ… có lẽ là một ngày đặc biệt,” cô lẩm bẩm, “Ngày Bà Loan sinh con đầu tiên, ngày mình cưới, …” Cô run răng, tự hỏi mật khẩu là gì.
“Bạn có thể thử các ngày quan trọng?”, Kỹ thuật viên đề nghị, ánh mắt dán chặt vào bàn phím.
Mai gật đầu, óc quay cuồng. “Ngày 15/03/1998… ngày Bà con ra đời… ngày chúng tôi nhận được tiền lương đầu tiên…” Cô thở một hơi dài, tay nắm chặt cuốn sổ đỏ màu đỏ u ám.
“Kí tự phải dài ít nhất tám ký tự, bao gồm số và chữ,” Kỹ thuật viên nhắc, giọng vang vọng trong không gian yên lặng của phòng kiểm tra.
Mai nhớ lại lời bà Loan từng thì thầm: “Mật khẩu là ngày ba, tháng ba, năm tuổi con mình đầu tiên.” Cô nheo mắt, cố gắng ghép nối. “Ba tháng ba… 03/03… năm… năm sinh con là 2005.” Cô thốt lên gợn tiếng run, “03032005?”
Kỹ thuật viên nhanh chóng gõ xong, mắt dán lên màn hình. “Đang xác thực…”
Ánh đèn xanh trên màn hình chớp nháy, rồi một thông báo hiện lên: **MẬT KHẨU KHÔNG ĐÚNG**.
Mai nghẹt thở, đôi mắt đẫm lệ. “Không đúng! Tôi chắc chắn đã nhớ đúng,” cô lẩm bẩm, cảm giác sợ hãi ngập tràn.
“Kế hoạch Bà Loan rất kín, có thể bà đã dùng một ký tự đặc biệt,” Kỹ thuật viên suy nghĩ nhanh, “Bạn có thử thêm một ký tự đặc biệt vào cuối không? Ví dụ ‘!’ hoặc ‘#’?”
Mai nhớ rõ tiếng bà Loan từng nhấn mạnh: “Mật khẩu chỉ mình mình biết, không để ai đọc được.” Cô lặng lẽ suy nghĩ, rồi thở dài, “Có lẽ bà đã thêm dấu chấm cuối câu…”
Cô gõ: **03032005!** và nhấn Enter.
Màn hình chập chờn, tiếng chuông báo cáo vang lên. “MẬT KHẢO ĐÚNG. Đang mở khóa tài khoản.” Cửa sổ mới bật lên, hiện ra danh sách các giao dịch bị phong tỏa.
Mai nín thở, mắt bừng sáng, nhưng đồng thời trái tim vẫn còn run rẩy. “Cảm ơn… Cảm ơn anh,” cô nói, giọng vẫn còn lưỡi gợn ngứa, “Cảm ơn cô Ngọc, cảm ơn mọi người đã không bỏ cuộc.”
Kỹ thuật viên mỉm cười nhẹ, “Chúng tôi chỉ thực hiện công việc, nhưng quyết định cuối cùng vẫn là của cô.”
Mai nhìn vào cuốn sổ, những góc giấy sờn dường như bươn lên một hơi thở mới. Cô chợt nhớ lại lời bà Loan: “Tiền không phải để giấu, mà để bảo vệ cho con cháu.” Đôi mắt cô dừng lại trên dòng chữ cuối cùng, dẫu biết rằng còn nhiều câu hỏi chưa có đáp án, nhưng ít nhất, một chìa khóa đã được mở ra.
Khi màn hình hiển thị danh sách giao dịch, ánh sáng xanh lấp lánh dường như mở ra một cánh cửa mới cho Mai. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ký ức của bà Loan đột nhiên tràn ngập tâm trí cô.
“Bà lúc nào cũng nói,” Mai thầm thốt, giọng run rẩy, “Mật khẩu là ngày bà sinh năm…”. Cô nắm chặt cuốn sổ đỏ cũ, những góc giấy sờn như nhắc lại từng lời rì rầm của người mẹ chồng.
“Ngày sinh của bà…” cô lẩm bẩm, mắt lướt qua những dòng chữ mờ nhạt trên trang cuối. “…năm bao nhiêu?” Đột nhiên, cô nhớ ra một con số mà bà Loan từng nhắc khi đang gói bữa tối: “2010”.
Mai đưa tay nhanh chóng gõ trên bàn phím: **2010**. Nhân viên kỹ thuật ngồi đối diện, nhìn chằm chằm vào màn hình, không nói gì.
“Ký tự chưa đủ dài,” kỹ thuật viên nhắc nhẹ, đôi mắt vẫn không rời con trỏ nhấp nháy. “Bạn chắc chắn muốn dùng 2010 chứ?”
Mai bối rối, mồ hôi ướt trán. “Đúng không?” cô thốt lên, giọng khàn khàn.
Kỹ thuật viên nhấn nút Enter, rồi đồng thời lướt chuột tới mục nhập lại. “Đang kiểm tra…”
Màn hình chớp đỏ, hiện thông báo: **MẬT KHẨU KHÔNG ĐÚNG**. Tiếng báo động nhẹ vang lên, làm không gian trong phòng kiểm tra trở nên nặng nề hơn.
Mai cúi đầu, nước mắt lở lên gò má. “Không… tôi chắc là đúng,” cô lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào.
“Ký tự phải dài ít nhất tám ký tự, bao gồm số và chữ,” kỹ thuật viên nhắc lại, giọng không còn chút nghi ngại nữa. “Bạn có thể thử thêm một vài ký tự nữa không?”
Mai hít một hơi sâu, nhìn vào cuốn sổ, mắt dõi theo những vệt mực phai màu. “Có lẽ… có lẽ bà đã dùng ngày sinh cộng thêm một chút gì đó,” cô suy nghĩ nhanh, rồi gõ lại: **2010AB**.
Kỹ thuật viên nhấn Enter, màn hình lặng lẽ chờ đợi. Đèn xanh chớp lên một lần rồi tắt, để lại một thông báo mới: **MẬT KHẢU KHÔNG ĐÚNG**.
“Lại sai rồi,” Mai thở dài, giọng không còn lặng lẽ như trước nữa, mà đầy căng thẳng và hoảng loạn. “Bà Loan đã nói gì nữa rồi?”
Kỹ thuật viên nhếch mép, ánh mắt dường như đã chạm vào một suy nghĩ sâu hơn. “Có lẽ chúng ta cần quay lại xem lại cuốn sổ, tìm manh mối khác,” anh đề nghị, giọng nhẹ nhưng quyết liệt.
Mai gật đầu, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ đỏ cũ, lòng đầy quyết tâm. “Đúng,” cô đáp, “Chúng ta sẽ không để bí mật này mất đi.”
Kỹ thuật viên lặng lẽ mở sổ đỏ cũ, ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua các góc giấy sờn, theo dõi từng dòng chữ mờ. Mai nhìn chằm chằm vào trang cuối, mắt cô dừng lại ở một dòng nhỏ mà bà Loan từng ghi: “Ngày sinh: 2001‑09‑05”.
“Bà… ngày sinh bà là 2001‑09‑05,” Mai thốt lên, giọng nghẹn ngào, nước mắt tràn đầy. Cô nhanh chóng gõ trên bàn phím, mỗi con số vang lên như tiếng trống trong không gian im lặng của phòng kiểm tra.
“2001‑09‑05,” cô lặp lại, mắt không rời màn hình.
Kỹ thuật viên bấm Enter, mắt dán vào con trỏ đang chớp lấp lánh. Đột nhiên, màn hình xanh lắc nháy, sau đó hiện thông báo đỏ chói lóa: **MẬT KHẨU KHÔNG KHỚP**.
“Không… sao?”, Mai ngắt lời, giọng cô run rẩy.
“Ký tự chưa đủ dài,” kỹ thuật viên nhắc lại, giọng không thay đổi. “Yêu cầu tối thiểu tám ký tự, phải có chữ và số.”
Mai thở hổn hển, nhìn quanh phòng như tìm kiếm một gợi ý. Cô nhớ lại lần cuối bà Loan kể về “số may mắn” của mình – ba chữ cái đầu của tên bà: “L O A”.
“L‑O‑A?” Mai lẩm bẩm, rồi gõ tiếp: **2001‑09‑05LOA**.
Kỹ thuật viên thở dài, nhấn Enter một lần nữa. Đèn xanh một lần nhấp, sau đó lại hiện thông báo đỏ: **MẬT KHẨU KHÔNG KHỚP**.
“Lại sai rồi!” Mai rít lên, giọng cô vừa nổi giận vừa sợ hãi. “Bà Loan đã nói gì nữa rồi?”
Anh cả, đang đứng ở góc phòng, nghiêng người lại, lưỡi mắt lo lắng. “Mai, có thể bà đã cộng thêm một con số nào đó? Một ngày kỷ niệm, một năm…?”
“Cô Ngọc, bạn có nghĩ chúng ta nên kiểm tra lại mọi ghi chú trong cuốn sổ?” Cô Ngọc, nhân viên ngân hàng, đề nghị, giọng cô điềm tĩnh nhưng ánh mắt sáng lên sự quyết tâm.
Kỹ thuật viên gật đầu, đứng lên lấy cuốn sổ. Anh cả và chị hai lại tiến lại gần, nhìn vào những đường viền bìa màu đỏ cũ.
“Bà đã từng nói: ‘Ngày sinh cộng với số cuối của năm mình làm việc đầu tiên’,” chị hai thì thầm, nhớ lại một câu chuyện mà bà Loan từng kể.
Mai dừng lại, suy nghĩ nhanh. “Năm đầu tiên bà làm việc… 1998!” cô chợt nhớ. “Vậy… 2001‑09‑05 + 98?” cô lẩm bẩm, gõ lại: **2001‑09‑0598**.
Kỹ thuật viên lại nhấn Enter. Màn hình chờ, rồi một tiếng bíp ngắn vang lên, theo sau là thông báo xanh: **ĐĂNG NHẬP THÀNH CÔNG**.
Mai ngã rẽ vào ghế, nước mắt trào dâng, nhưng lần này là nước mắt của sự giải thoát. Các thành viên trong phòng – Kỹ thuật viên, Cô Ngọc, Anh cả, Chị hai – nhìn nhau, nở nụ cười nhẹ, như vừa chứng kiến một bí mật gia đình được mở ra.
Cô Ngọc đứng bên bàn, mắt liếc qua màn hình vừa hiện thông báo đăng nhập thành công. “Mai, chúng ta đã có quyền truy cập, nhưng còn một điều quan trọng hơn,” cô nói, giọng ấm áp nhưng không kém phần nghiêm túc. “Hãy kiểm tra các ghi chú trên những trang trước của cuốn sổ. Có thể bà đã để lại gì đó chúng ta chưa thấy.”
Mai gật đầu, tay còn ướt mồ hôi kéo cuốn sổ đỏ cũ ra khỏi giá. Cô lật trang, ngón tay chạm vào giấy sờn, tiếng xé nhẹ vang trong không gian yên tĩnh của phòng kiểm tra. Khi mắt cô dừng lại ở một dòng viết tay mờ nhạt, tim cô chùng lại.
“Nếu con muốn tiền, phải trả giá.” Mai đọc to, giọng run rẩy, tiếng nói như vang vọng trong một khoảnh khắc dừng lại.
Cô Ngọc chợp mắt, hơi thở nặng nề. “Bà Loan… đã để lại lời nguyền?” Mai thở dài, mắt chảy lệ, nước mắt lăn dài trên má. “Bà đã để lại lời nguyền?”
Kỹ thuật viên đặt bút xuống, lặng lẽ. “Có lẽ đây là chìa khóa cuối cùng,” anh nói, giọng nặng trầm. “Chúng ta cần hiểu ý nghĩa của nó trước khi tiến hành rút tiền.”
Anh cả bước tới, mắt dò xét từng ký tự. “‘Trả giá’… có thể là một khoản tiền, hoặc một lời hứa.” Anh nheo mắt, suy nghĩ nhanh. “Hay là một thử thách mà chúng ta chưa biết.”
Chị hai gật đầu, tay nắm chặt cuốn sổ. “Bà Loan luôn nói rằng con người phải trả giá cho mọi sự tham lam.” Cô thì thầm, mắt nhìn vào dòng chữ như đang tìm kiếm một dấu hiệu ẩn.
Mai rón rén, nhuốm màu sợ hãi và quyết tâm. “Nếu bà muốn chúng ta trả giá, giá đó là gì?” Cô lẩm bẩm, giọng lặng nhưng đầy kiên quyết.
Cô Ngọc lẩm bẩm, “Có thể là một mật khẩu còn ẩn sâu hơn, hoặc một giao dịch mà chúng ta chưa thực hiện.” Cô quay sang kỹ thuật viên, “Kiểm tra lại log hệ thống, xem có giao dịch nào bất thường không.”
Kỹ thuật viên nhanh chóng mở phần log, con mắt liếc qua những mã số, thời gian. “Có một giao dịch vào lúc 02:13 sáng, số tiền 5 triệu, nhưng không có người ký.” Anh lắc đầu, “Không có dấu vết của ai.”
Mai nín thở, mắt đỏ lên vì sợ. “Nếu bà muốn chúng ta trả giá… có thể bà muốn chúng ta chịu trách nhiệm cho số tiền này.”
Anh cả nở một nụ cười gượng, “Hay là bà muốn chúng ta trả giá bằng cách không để tiền rơi vào tay kẻ xấu.”
Chị hai đứng dậy, bước tới gần Mai, ánh mắt cảm thông. “Hãy nghĩ lại, bà Loan luôn muốn con mình sống đúng cách. Có lẽ đây không phải là lời nguyền, mà là lời cảnh báo.”
Mai cầm cuốn sổ chặt hơn, lòng cô bối rối giữa những ký ức và hiện thực. “Nếu bà thực sự muốn chúng ta trả giá, chúng ta sẽ trả bằng cách không để lời nguyền này tiếp tục ảnh hưởng tới người khác.”
Cô Ngọc gật đầu, ánh mắt quyết tâm. “Vậy thì chúng ta sẽ giải mã lời này, và dùng số tiền cho mục đích đúng đắn.”
Phòng kiểm tra bỗng trở nên nặng nề, nhưng trong không khí vẫn còn lấp lánh một tia hy vọng. Các thành viên đứng vòng quanh cuốn sổ, chuẩn bị bước vào một cuộc chơi mới, nơi mỗi quyết định sẽ quyết định số phận của họ.
Kỹ thuật viên nhanh chóng bấm điện thoại, giọng điềm tả nhưng căng thẳng: “Anh ạ, tôi vừa kiểm tra log, có giao dịch không có chữ ký, dấu hiệu gian lận rõ ràng.”
Người quản lý ngân hàng, ông Trọng, đứng trong phòng kiểm tra riêng, ánh mắt bứt rứt nhìn vào cuốn sổ đỏ cũ, các trang giấy sờn bên cạnh. “Có dấu hiệu gian lận, chúng ta phải báo cáo ngay,” ông nói, giọng đầy uy lực, không để lại chỗ cho bất kỳ lời ngụy biện nào.
Mai, tay vẫn ôm chặt cuốn sổ, mắt dán vào những dòng chữ mờ nhạt, thầm thở: “Cứ để tôi lấy tiền cho mẹ.”
“Mai, tôi hiểu sự lo lắng của con,” ông Trọng đáp, nhưng không giảm độ nghiêm khắc, “Nhưng nếu chúng ta không báo cáo, mọi người sẽ mất niềm tin vào ngân hàng. Hãy để pháp luật giải quyết.”
Mai lặng im, nhưng trong lòng cô hồi hộp mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô lặng thở, rỉ rả mồ hôi trên trán. “Nếu tôi không lấy tiền ngay bây giờ, mẹ sẽ không còn gì nữa,” cô thốt lên, giọng run rẩy nhưng cố gắng kiên quyết.
Cô Ngọc đứng bên cạnh, mắt nhìn Mai, lặng lẽ nói: “Chúng ta có thể mở một tài khoản tạm thời, chuyển số tiền hợp pháp sang tài khoản của bà Loan, nhưng phải qua quy trình.”
Kỹ thuật viên lặng một giây, rồi đặt điện thoại lên bàn, giọng nghiêm nghị: “Nếu chúng ta tiến hành báo cáo, mọi giao dịch sẽ bị tạm giữ. Còn nếu chúng ta để nó diễn ra, chúng ta sẽ tự làm tổn thương danh tiếng của ngân hàng.”
Mai nắm chặt cuốn sổ, ngón tay nghiền nát các góc giấy đã sờn, tựa như muốn bối rối hết mọi thứ. “Cho tôi một chút thời gian,” cô thở dài, “Tôi sẽ giải quyết chuyện này ngay hôm nay, không để bất cứ ai—”
Ông Trọng cắt lời, “Không có cách nào hợp pháp cho việc này, Mai. Nếu con muốn giúp mẹ, con phải làm đúng quy trình.”
Mai ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa, “Nếu con không làm, ai sẽ cứu mẹ mình?”
Căn phòng bỗng im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn vào cô, từng nhịp tim dồn dập như lốp xe cắt ngang.
“Thì sao con không đưa cuốn sổ này cho chúng tôi kiểm tra lại? Nếu có dấu hiệu gian lận, chúng tôi sẽ điều tra, nhưng nếu không, chúng tôi sẽ giải phóng tiền cho bà Loan,” ông Trọng đề nghị, giọng không còn mang lại sự chán ngắt.
Mai gãi nhẹ đầu ngón tay lên lớp giấy sờn, lần cuối mắt hướng về cuốn sổ, rồi nhắm mắt lại, thầm: “Mẹ sẽ không phải chờ lâu hơn nữa.”
Cô Ngọc cầm điện thoại, nhập lệnh báo cáo, còn kỹ thuật viên quay lại màn hình, chuẩn bị ghi lại mọi chi tiết cho cơ quan giám sát.
Màn ảnh trong phòng kiểm tra chuyển sang một khung hình đen trắng, chỉ còn tiếng thở dài của Mai vang vọng trong không gian ngột ngạt, khi cô quyết định bước vào con đường không an toàn nhưng đầy hy vọng cho mẹ mình.
Ông Trọng rút ra một tờ giấy dày dở, nét mực đã phai nhưng vẫn đủ rõ ràng: “Mai, nếu con ký cam kết không công khai, ngân hàng sẽ mở khóa tài khoản ngay. Tiền sẽ được chuyển sang tài khoản của bà Loan trong vòng ba giờ.”
Mai nhìn tờ giấy, ngón tay vẫn còn bám chặt vào cuốn sổ đỏ màu đỏ cũ. Cô thở dài, mắt lấp lánh quyết tâm. “Được, tôi sẽ ký.”
Cô Ngọc tiến tới, đưa bút bi xanh cho Mai. “Hãy viết tên đầy đủ, không để lại chỗ cho bất kỳ sai sót nào.”
Mai cầm bút, nét chữ run rẩy nhưng chắc chắn. “Mai Thị Hạnh.”
Ông Trọng gật đầu, tay trái lại gập lại chặt cuốn sổ. “Tốt. Bây giờ, tôi sẽ cho phòng kiểm tra mở lại tài khoản. Kỹ thuật viên, chuẩn bị hệ thống.”
Kỹ thuật viên ngân hàng đứng dậy, nhanh chóng gõ bàn phím, ánh sáng xanh lấp lánh trên màn hình. “Hệ thống đã chuẩn bị, chỉ còn xác nhận cuối cùng.”
Trong khoảnh khắc ấy, âm thanh của máy in kịch bản phá vỡ không gian yên tĩnh. Một tờ biên nhận chờ đợi được in ra. Cô Ngọc đưa tay lấy tờ biên nhận, đưa cho Mai. “Tiền sẽ được chuyển, nhưng nhớ—”
Mai cắt ngang, giọng cô lạnh lùng: “Tôi không quan tâm tới lời cảnh báo. Con chỉ muốn mẹ có thể ăn cơm vào tối nay.”
Ông Trọng nở một nụ cười khịch khòe, mắt lộ ra một tia hi vọng: “Nếu có bất kỳ vấn đề gì phát sinh, chúng ta sẽ giải quyết.”
Mai gập lại tay, nắm chặt cuốn sổ như muốn bảo vệ một bí mật quý giá. “Cái gì cũng được, miễn sao mẹ còn sống.”
Kỹ thuật viên báo cáo: “Tài khoản đã mở khóa, số tiền 150 triệu đã chuyển vào tài khoản của bà Loan.”
Cô Ngọc nhìn đồng hồ, tốc độ thời gian dường như chậm lại. “Chúng ta sẽ phải lưu trữ cam kết này ở nơi an toàn.”
Ông Trọng đưa tờ giấy sang cho cô Ngọc, gót bút của ông chạm nhẹ vào bìa sổ. “Giữ kín, nếu có người biết, sẽ phá hoại toàn bộ quá trình.”
Mai ném một ánh nhìn lạnh lùng về phía hai người, lặng lẽ nghe tiếng máy in kịch bản in ra. “Sự im lặng của tôi sẽ không ai phá vỡ.”
Cô Ngọc gập lại cuốn sổ, đưa vào ngăn bảo mật. “Chúng ta sẽ chuẩn bị hồ sơ, báo cáo lên cấp trên.”
Kỹ thuật viên tắt màn hình, ánh sáng trong phòng kiểm tra dần tắt nhạt. Ông Trọng đứng lại, mắt nheo nhìn Mai, như đang đo lường một con người đã sẵn sàng phá vỡ mọi rào cản vì tình yêu thương. “Hãy nhớ, Mai, một khi cam kết đã ký, không có quay đầu.”
Mai cúi người, giọng thở dài: “Nếu có ngày nào tôi phải trả giá, ít nhất mẹ đã được ăn cơm.”
Cánh cửa phòng mở ra, tiếng bước chân vang lên, báo hiệu một chương mới đang chờ.
Cô Ngọc quay lại bàn làm việc, đặt tờ cam kết đã ký lên mặt bàn, tay cô lặng lẽ kéo một tờ giấy trắng khác, nơi sẽ ghi số tài khoản nhận tiền.
“Mai, tôi sẽ chuyển ngay vào tài khoản cá nhân của cô. Hãy đưa cho tôi số tài khoản và họ tên,” cô Ngọc nói, giọng không còn chút nghi ngờ nào.
Mai lắc đầu, mắt rưng rưng, nhưng giọng cô quyết đoán: “Số tài khoản là 0123456789, họ tên là Mai Thị Hạnh. Gửi thẳng vào tài khoản này, không qua trung gian.”
Cô Ngọc nhận giấy, nhanh chóng nhập thông tin vào máy. Đèn xanh bật lên, âm thanh xác nhận vang lên.
“Đã xong. Tiền sẽ được chuyển trong vòng ba giờ tới. Tôi sẽ in biên nhận ngay bây giờ,” cô Ngọc thông báo, nhấn nút in.
Máy in kêu rít, tờ biên nhận xuất hiện, in rõ số tiền 150 triệu, số tài khoản nhận và ngày giờ giao dịch. Cô Ngọc cầm tờ biên nhận, đưa cho Mai.
Mai nhận tờ biên nhận, tay cô run rẩy khi chạm vào giấy. Cô khẽ gập sổ đỏ màu đỏ cũ, những góc giấy đã sờn tiếng rộp rầm, rồi cầm chặt vào ngực.
“Cảm ơn, cô Ngọc,” Mai thốt lên, giọng nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má.
Cô Ngọc gật đầu, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng không hề xúc động: “Cứ giữ biên nhận này cẩn thận. Không ai được biết gì khác.”
Kỹ thuật viên ngân hàng, đứng trong góc phòng, gập tay lại, nhìn vào màn hình hiển thị trạng thái chuyển tiền: “Đã xác nhận chuyển khoản thành công.”
Ông Trọng bước vào, ánh mắt hắn dày đặc suy tính: “Giờ chúng ta đã có tiền, mọi việc sẽ tiến triển nhanh hơn.”
Mai ép mình nở một nụ cười gượng, nhưng trong lòng cô chỉ còn nỗi lo cho mẹ: “Mẹ sẽ không còn phải lo lương thực nữa.”
Cô Ngọc đặt tay lên cánh tay Mai, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Hãy nhớ, không được tiết lộ gì. Một khi cam kết đã ký, không quay đầu.”
Mai chụm môi, gật đầu, đôi mắt vẫn chưa rời tờ biên nhận: “Tôi hiểu.”
Cánh cửa ngân hàng mở ra, ánh sáng ban ngày chiếu vào, tiếng bước chân của nhân viên bảo mật vang lên, báo hiệu một giai đoạn mới của âm mưu.
Khi máy in ngắt quãng, tiếng kêu rầm rộ vang lên, màn hình ngân hàng hiện lên thông báo đỏ: “Số tiền vượt mức tối đa”.
Mai lùi lại một bước, mắt đượm lệ bừng lên cơn giận dữ. “Không thể! Bà Loan để lại hàng trăm triệu!” cô gào lên, giọng cô quẹt gắt, khiến không gian như vỡ tan.
Cô Ngọc lặng lẽ nhìn lên, mày nhíu, tay vẫn nắm chặt tờ biên nhận. “Hệ thống đã đặt giới hạn, Mai. Nếu vượt quá, giao dịch sẽ không được chấp nhận.”
Mai gầm trong lòng: “Bạn có biết Bà Loan đã tích góp suốt đời, mỗi đồng tiền là máu mồ hôi của bà!” Cô vung tay chạm vào sổ đỏ màu đỏ cũ, cạnh giấy sờn rì rầm trong tay.
Kỹ thuật viên ngân hàng, đứng phía sau mau chóng gõ phím, mắt dán vào màn hình. “Đây là mức tối đa cho tài khoản cá nhân, hiện tại chỉ cho phép 100 triệu.”
“Làm sao được! Bà Loan để lại 150 triệu, và còn hơn nữa!” Mai la lên, giọng cô nổi giận rền lên giữa tiếng ồn của máy móc.
Anh cả, người đang lặng lẽ quan sát phía góc, bước tới gần. “Mai, mình có thể chia thành hai phần, chuyển một nửa rồi lại chuyển phần còn lại.”
Mai lắc đầu, lông mày nhăn lại. “Không! Đó là lừa đảo. Nếu chúng ta chia nhỏ, họ sẽ phát hiện và chặn lại. Bà Loan không muốn chúng ta phải lo lắng nữa!”
Chị hai, vừa ngồi trên ghế ghế, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng: “Mai, nếu không có tiền thì chúng ta sẽ làm sao? Đừng để họ thắng, nhưng cũng đừng nguy hiểm mình.”
Mai gầm lên, giọng cô dư âm của nỗi đau và quyết tâm. “Đừng có nói cho tôi nghe cách nào mà không có tiền! Bà Loan đã hy sinh, và giờ chúng ta sẽ không để bất kỳ ai lấy đi cô ấy!”
Cô Ngọc hạ đầu, ánh mắt lạnh lùng nhưng dứt khoát. “Nếu không chuyển được, chúng ta sẽ không bao giờ thắng được trò chơi này.”
Kỹ thuật viên quay sang cô Ngọc, giọng hộ tống: “Thì chúng ta sẽ yêu cầu cấp phép đặc biệt. Nhưng phải có giấy tờ khách hàng ký duyệt.”
Mai nắm chặt sổ đỏ, tiếng giấy sờn kêu rầm như tiếng trống trận. “Được rồi, tôi sẽ ký.” Cô đưa sổ cho nhân viên ngân hàng, tay cô run lên khi bút xúc xắc lên giấy.
Cô Ngọc nhanh chóng lấy bút ký, đặt lên tờ cam kết, rồi rút ra. “Xong. Hãy chờ, chúng tôi sẽ thực hiện chuyển khoản qua tài khoản công ty, tránh giới hạn cá nhân.”
Ánh sáng trong phòng kiểm tra riêng lấp lánh, tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ mở. Không ai thấy được nỗi lo sợ nhất trong trái tim Mai, nhưng cô đã quyết định: hứa với Bà Loan sẽ không để bất kỳ ai cản bước họ.
Cảnh chuyển sang phòng kiểm tra riêng, kỹ thuật viên đặt tay lên bàn gõ nhanh, dữ liệu hiển thị chuyển sang chế độ ưu tiên. Máy tính khắc tiếng “Duyệt” và tiếng đồng hồ đếm ngược.
Mai đứng im, mắt dõi theo mỗi ký tự, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Bà Loan sẽ không để chúng ta chịu đựng nữa.”
Cô Ngọc nghiêng người về phía Mai, giọng lạnh lùng nhưng không kém phần thuyết phục: “Chị ơi, quy định ngân hàng hiện tại chỉ cho phép rút tối đa 500 triệu mỗi ngày. Nếu vượt quá, hệ thống sẽ tự động khóa giao dịch.”
Mai rưng rưng nước mắt, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ đỏ màu đỏ cũ, những rì rầm của giấy sờn như tiếng trống trận. “Nếu không rút hết, tiền sẽ bị đóng băng mãi,” cô thở dài, tiếng nói rạn nứt, “Bà Loan đã để lại cả đời công sức, chúng ta không thể để chúng ấy mất đi.”
Kỹ thuật viên ngân hàng không rời mắt khỏi màn hình, gõ phím nhanh hơn. “Đây là hạn mức cá nhân, không thể thay đổi ngay hôm nay. Chúng tôi có thể mở tài khoản doanh nghiệp để bypass, nhưng cần giấy tờ ủy quyền và thời gian xử lý ít nhất ba ngày.”
Mai gục đầu, ánh mắt dày đặc nỗi lo. “Ba ngày? Bà Loan đã chết ba tuần rồi. Tiền này cần ngay để trả nợ nhà, trả viện phí cho con bé.”
Cô Ngọc nhìn quanh, thấy Anh cả đang đứng ở góc, tay cầm điện thoại, mắt lo lắng. “Anh cả, chị hai, các người có nghĩ tới cách nào khác không?”
Anh cả đáp, giọng căng thẳng: “Nếu chia thành hai lần rút 500 triệu, rồi lại rút phần còn lại ngày hôm sau, có thể được không?”
Cô Ngọc nghiêng đầu, mắt lạnh: “Nếu chúng ta chia tài khoản, hệ thống sẽ phát hiện và chặn lại. Ngân hàng không cho phép f splitting trong cùng tháng.”
Chị hai bước tới, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm: “Mai, chúng ta có thể nhờ luật sư chuẩn bị giấy ủy quyền nhanh, ký ngay và gửi qua email. Ngân hàng sẽ xét duyệt trong vòng 24 giờ.”
Mai lắc đầu, tay rụng cuốn sổ xuống bàn, tiếng váy sờn vang lên. “Không! Tôi không tin họ sẽ cho phép nhanh. Nếu họ chậm, tiền sẽ bị đóng băng mãi.”
Cô Ngọc hạ bút, ánh mắt băng giá: “Nếu không rút hết hôm nay, chúng ta sẽ không bao giờ thắng được trò chơi này.”
Kỹ thuật viên quay sang cô Ngọc, giọng gợi ý: “Thì chúng ta sẽ yêu cầu cấp phép đặc biệt, nhưng cần chữ ký của người ký quyền và xác nhận bằng vân tay.”
Mai hít một hơi dài, mắt dội lên quyết tâm. “Được rồi, tôi sẽ ký. Nhưng tôi muốn luôn có bản sao giấy tờ, và tôi sẽ đòi được sao chép mọi email xác nhận.”
Cô Ngọc nhanh chóng đưa bút và biểu mẫu cho Mai, đồng thời bật máy quét để sao chép. Mai cầm bút, ngón tay run nhẹ, ký tên trên giấy.
“Xong,” cô Ngọc đưa tờ giấy ký lại cho kỹ thuật viên, người lập tức nhập dữ liệu vào hệ thống, màn hình sáng lên màu xanh: “YÊU CẦU ĐẶC BIỆT ĐƯỢC CHẤP NHẬN.”
Âm thanh máy in vang lên lần nữa, lần này không còn tiếng kêu lỗi mà là tiếng in ấn trơn tru. Tờ biên nhận hiện lên, số tiền được ghi là “500 triệu”.
Mai nhìn vào mệnh giá, mắt rưng rưng nhưng lần đầu lên một luồng hy vọng. “Nếu rút 500 triệu hôm nay, còn lại 150 triệu sẽ phải chờ tới ngày mai. Nhưng ít nhất chúng ta đã có một nửa.”
Cô Ngọc gập tờ giấy lại, đặt lên bàn. “Hãy chuẩn bị tài liệu cho ngày mai. Chúng ta sẽ quay lại đây, và tôi sẽ hỗ trợ bạn rút số tiền còn lại.”
Mai đứng dậy, đầu gối run, nhưng vẻ mặt quyết liệt. “Bà Loan sẽ không bao giờ biết mình bị kẹt ở đâu. Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai quy định số tiền của mình.”
Cô Ngọc nghiêng người, ánh mắt kiên quyết: “Chúng ta sẽ làm cho họ hiểu rằng, tiền của bà Loan không phải là tài sản để họ cản trở.”
Mai bước ra khỏi phòng kiểm tra riêng, ánh sáng ban ngày chiếu vào khuôn mặt cô, pha lẫn trong đó là giọt nước mắt và tia lửa kiên cường.
Cô Ngọc đặt tờ biên nhận lên bàn, giọng vẫn lạnh lùng: “Mai, chúng ta sẽ chuẩn bị sẵn cho bạn rút lần hai vào ngày mai.”
Mai nắm chặt cuốn sổ đỏ màu đỏ cũ, ráp mép giấy sờn, mắt dõi ánh sáng đèn huỳnh quang qua ô cửa. “Nếu ngày mai vẫn gặp rào cản, tiền sẽ lại bị kẹt.”
Anh cả bước tới, tay chạm vào vai Mai, giọng nhẹ nhưng đầy căng thẳng: “Hôm nay chúng ta đã có 500 triệu, còn lại 150 triệu. Đừng để lo lắng phá hỏng kế hoạch.”
Chị hai nhìn đồng hồ trên tường, ghim lời nhắc: “Bạn cần giấy tờ xác nhận, mã vân tay và email xác nhận từ ngân hàng. Tôi sẽ gửi ngay cho cô Ngọc.”
Kỹ thuật viên không rời mắt khỏi màn hình, gõ phím nhanh hơn, rồi nói: “Đã thiết lập tài khoản phụ cho Mai. Hệ thống sẽ mở khóa rút 150 triệu vào lúc 09:00 sáng ngày mai, không cần giấy ủy quyền bổ sung.”
Mai thở dài, ánh mắt hướng ra cửa sổ, nhìn ra con phố mưa giăng dài. “Cứ để mẹ được yên. Bà Loan đã hy sinh cả đời cho chúng ta, không thể để cô ấy chờ đợi thêm một ngày nữa.”
Cô Ngọc nhấc máy quay nhanh, ghi lại từng giây phút: “Mọi thứ đã sẵn sàng. Khi đồng hồ điểm 09:00, chúng ta sẽ thực hiện rút tiền. Hãy chuẩn bị tinh thần cho kết thúc.”
Mai quay lại, nắm chặt tay trong nỗi sợ và quyết tâm: “Nếu họ cố gắng chặn lần hai, tôi sẽ không để họ lấy lại bất kỳ đồng nào.”
Anh cả liếc nhìn cô Ngọc, thầm nghĩ: “Họ không ngờ được sẽ bị dọa bở” và thầm thốt: “Đã đến lúc trả lại công bằng.”
Cô Ngọc gập lại tờ giấy, đưa cho Mai một tờ giấy trắng, dán logo ngân hàng: “Biên bản chuẩn bị rút tiền – ngày hôm sau, 09:00”.
Mai ký nhanh, vân tay in lên giấy, rồi ném tờ giấy vào ngăn kéo ngọc. “Đã xong. Sáng mai, chúng ta sẽ có đủ tiền trả nợ nhà và viện phí cho con bé.”
Cô Ngọc cúi đầu, ánh mắt không còn lạnh lùng mà trở nên quyết tâm: “Chúng tôi sẽ không để bất kỳ quy định nào cản trở. Hãy chuẩn bị để rời khỏi đây trong an toàn.”
Mai đứng dậy, bước ra khỏi phòng kiểm tra riêng, ánh sáng ban ngày chiếu vào khuôn mặt cô, giọt nước mắt hòa cùng ánh sáng, tạo thành một vầng hào quang kiên cường.
Mai bật cửa phòng kiểm tra, bước vào khu vực két sắt, ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy qua lớp kính. Cô Giơ tay mở khoá, tiếng “click” vang lên trong không khí ngột ngạt. Khi nắp két được kéo lên, Mai ngừng lại một giây, mắt nhìn chằm chằm vào lối sắp xếp gọn gàng của tiền giấy và… một phong bì da màu nâu cũ, dính mảnh vụn giấy sờn từ cuốn sổ đỏ đỏ.
Mai: “Cái này…? Ai để ở đây?”
Cô Ngọc đứng gần đó, mắt sâu bầm: “Nếu có gì bất ngờ, nhanh nói ra, Mai. Chúng ta không có thời gian.”
Mai cầm phong bì, ngón tay run rẩy lướt qua lớp da. Đánh dấu hộp mừng: “Văn bản pháp lý”. Cô kéo nắp lại, mở ra. Bên trong là một tập giấy tờ dậm chì, có dấu công chứng và một lá thư dán tem đỏ, phong bì bên ngoài ghi: “Từ Bà Loan”.
Mai thở dài, giọng nghẹn ngào: “Bà Loan… vẫn còn ký gửi cho chúng ta gì nữa?”
Cô Ngọc không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào giấy tờ. Một kỹ thuật viên ngân hàng đứng ở góc phòng, tay cầm máy đọc mã vạch, lặng lẽ ghi lại số seri của tài liệu.
Kỹ thuật viên: “Đây là hợp đồng cho vay 200 triệu, kèm biểu mẫu bảo lãnh tài sản. Nếu không thanh toán, tài sản sẽ bị tịch thu.”
Mai gật đầu, mắt lóe lên quyết tâm: “Bà Loan muốn chúng ta dùng tiền này để trả nợ, nhưng đồng thời để lại một bẫy nếu không đúng cách.”
Bà Loan (trong thư): “Con gái yêu thương, con đừng để sức mạnh của tiền biến con thành kẻ nhục bỏ. Hãy dùng số tiền này để cứu con bé, nhưng đừng để ai—ngay cả Anh cả—đánh cắp giấc mơ của con. Gọi tôi khi con mở két, chúng ta sẽ đối mặt cùng nhau.”
Mai đọc xong, mặt cô hắc hờn: “Anh cả đã nói muốn chia, nhưng bà Loan không muốn tiền bị lạm dụng. Chúng ta phải quyết định ngay.”
Cô Ngọc lặng, sau đó nói: “Nếu chúng ta rút toàn bộ 150 triệu vào hôm nay, chúng ta sẽ phá vỡ các ràng buộc trong hợp đồng. Nhưng sẽ mất giấy tờ chứng minh, rồi ngân hàng có thể thu hồi.”
Mai nắm chặt phong bì, suy nghĩ nhanh: “Nếu chúng ta bỏ qua pháp lý, chúng ta sẽ mất đi sự bảo vệ của Bà Loan và có nguy cơ bị truy tố. Nhưng nếu tuân thủ, chúng ta lại bỏ lỡ cơ hội cứu con bé.”
Anh cả bước tới, giọng nghiêm: “Mai, chúng ta phải cắt giảm rủi ro. Hãy lấy 100 triệu, để lại 50 triệu làm ký quỹ, theo hợp đồng. Đó là cách cân bằng.”
Chị hai, hiện ra ở cửa sổ, giọng vội vã: “Không! Đừng để bất kỳ ai quyết định tiền của bà Loan! Mai, mình sẽ ký xác nhận rút toàn bộ, rồi chúng ta sẽ đưa hồ sơ cho pháp luật.”
Mai lắc đầu, mắt mở to: “Nếu tôi rút toàn bộ mà không có giấy tờ, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng nếu tôi để lại một phần, con bé vẫn không đủ thuốc. Tôi…”
Âm thanh điện thoại ngân hàng vang lên, cô Ngọc nhấc lên: “Có cuộc gọi từ tổng tài. Họ yêu cầu xác nhận việc rút tiền trong vòng 30 phút, nếu không sẽ khóa tài khoản.”
Mai nhìn đồng hồ, ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy nhanh hơn. Cô nghiêng đầu, lặng lẽ quyết định.
Mai (nói quyết liệt): “Tôi sẽ rút toàn bộ 150 triệu ngay bây giờ. Nhưng tôi sẽ gửi bản sao hợp đồng và thư của Bà Loan cho cơ quan pháp lý sau khi rút. Đừng để ai can thiệp.”
Cô Ngọc gật đầu, nhanh tay chuẩn bị máy rút, đồng thời ghi lại số tiền. Kỹ thuật viên bật máy quét, chuyển dữ liệu lên hệ thống ngân hàng.
Cảnh chuyển: Cửa két sập lại, tiếng kim loại vang lên, đồng thời một hộp thư điện tử hiện ra trên màn hình, chứa bản sao tài liệu và thư của Bà Loan được gửi tới địa chỉ email của cô Ngọc.
Mai nhìn vào chỗ ngồi mình, tự nói thầm: “Mẹ đã hy sinh cả đời, giờ con sẽ bảo vệ cô ấy, bất chấp mọi nguy hiểm.”
Mai lặng lẽ quặt tay, kéo cuốn sổ đỏ màu đỏ cũ ra khỏi phong bì da. Giấy sờn rã rời từng góc, lộ ra những dòng chữ in xanh mờ mà chỉ là một phần nhỏ của bản thảo. Cô bật đèn flash của điện thoại, ánh sáng nhạt chiếu lên tờ giấy, rồi đọc to cho mọi người nghe.
Mai: “… Số tiền thực tế chỉ là 10 triệu đồng. Phần còn lại… là tài sản bất động sản ẩn danh, không ghi tên người thụ hưởng trong sổ ngân hàng. Đó là căn nhà ở xã X, diện tích 150 m², được Bà Loan mua bằng tiền tiết kiệm suốt 30 năm. Bà đã chuyển quyền sở hữu sang một công ty ảo, không liên quan tới chúng ta.”
Cô Ngọc nín thở, mắt hẹp lại: “Vậy là chúng ta đã rút 150 triệu vào tài khoản không có hậu thuẫn pháp lý. Bà Loan đã để lại một cạm bẫy tài chính.”
Anh cả chợt giật mình, gầm lên: “Anh đã hiểu sai! Bà muốn chúng ta chỉ có 10 triệu để cứu con bé, còn phần còn lại là bài học về lòng tham!”
Chị hai cầm chặt tay, giọng run rẩy: “Nếu không có giấy tờ chứng minh, nhà đất này sẽ vô danh mãi, còn chúng ta sẽ gánh chịu nợ nần và tội lỗi.”
Mai ngón tay co lại, nước mắt rơi trên mặt, giọt nước chạm vào sổ đỏ và tràn lên dòng chữ: “Bà đã chuẩn bị cho chúng tôi một bài học.” Cô lặng im, rồi thở dài, tiếng nghẹn ngào: “Bà đã chuẩn bị cho chúng tôi một bài học.”
Kỹ thuật viên lặng lẽ ghi lại số liệu, mắt nhìn Mai: “Chúng ta sẽ báo cáo tài sản ẩn danh này cho cơ quan quản lý, nhưng cần thời gian để xác minh.”
Mai nghiêng đầu, nở một nụ cười mỏng manh, mắt vẫn rưng rưng: “Dù khó khăn, chúng ta sẽ không để lỗi của Bà Loan—là sự hy sinh và khôn ngón của bà—bị lãng phí. Chúng ta sẽ dùng 10 triệu cứu con bé, và tìm cách khôi phục tài sản cho gia đình.”
Cảnh chuyển sang cửa phòng kiểm tra mở rộng, ánh sáng ban ngày xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng những tờ giấy, tiền và hy vọng mới đang nhen nhóm.
Mai ngồi thẳng trên ghế ngân hàng, ngón tay chạm vào mặt bàn gỗ cũ, ánh sáng từ đèn huỳnh quang chiếu rọi vào cuốn sổ đỏ màu đỏ cũ. Cô nhìn vào số tiền còn lại trong tài khoản, mắt lấp lánh quyết tâm.
Mai (nói nhẹ, giọng kiên định): “Tôi sẽ chia hết số tiền này cho gia đình, nhưng 10 triệu còn lại sẽ được giữ lại để sửa nhà thờ, như lời hứa của bà.”
Cô Ngọc đứng bên cạnh, nắm chặt chiếc bút ký.
Cô Ngọc: “Bạn chắc chứ? Giá trị sửa chữa không hề nhỏ. Nếu không đủ, tiền này sẽ bị giữ lại.”
Mai (cúi đầu, hơi thở chậm lại): “Đó là di chúc cuối cùng của bà. Không được để lời hứa mất đi.”
Anh cả bước tới, mắt rực lửa.
Anh cả: “Nếu bà muốn chúng ta dùng tiền cho việc quan trọng, thì chỗ gì còn lại cho nhà thờ? Hãy đưa hết cho bé.”
Mai (nắm chặt tay lên sổ): “Bà đã dạy chúng ta biết chia sẻ, không chỉ cho con mình mà còn cho cộng đồng. Đó là cách bà muốn chúng ta sống.”
Chị hai, mắt ngấn lệ, nhẹ nhàng giọng: “Mai, nếu chúng ta không làm được, sẽ có ai chịu trách nhiệm?”
Mai (đưa tay ra, chỉ vào màn hình máy tính): “Tôi sẽ chuyển 10 triệu vào tài khoản quỹ sửa nhà thờ ngay bây giờ. Các người nhận phần còn lại, tôi sẽ thông báo chi tiết trong ngày mai.”
Kỹ thuật viên ngân hàng gõ phím, ánh sáng xanh lan tỏa trên mặt bàn.
Kỹ thuật viên: “Đang xử lý. Vui lòng xác nhận số tiền chuyển.”
Mai ký tên, đồng thời nhập mật khẩu. Cô cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm, nhưng cũng thấy một luồng ánh sáng trong tim.
Cảnh chuyển sang phía sau quầy, nơi các thành viên gia đình đứng thành vòng tròn nhỏ quanh Mai. Tiếng máy in rơi rụng, đồng thời tiếng đồng hồ tường vang lên từng tiếng tích tắc.
—
Tiếng chuông nhà thờ vang lên xa, như thở dài của một linh hồn đã lâu không được nghe. Mai ngồi một mình trên ghế ngân hàng, ánh mắt vẫn kiên định, nhưng trong lòng cô dường như có một cánh cửa vừa mở ra, để lộ ra một không gian yên bình hơn bao giờ hết. Cô nghĩ về bà Loan, người đã cày cuốc suốt ba mươi năm, tích góp từng đồng để rồi biến chúng thành di sản không chỉ cho gia đình mà còn cho cộng đồng. Đó là một lời hứa không thể phá vỡ, một sợi dây vô hình nối liền quá khứ và hiện tại.
Cô nhớ lại những ngày tháng gian khó, khi bà Loan ngồi bên bếp lửa, kể cho con cháu nghe câu chuyện về sự hi sinh và lòng bao dung. Giờ đây, Mai đã thực hiện chính lời hứa ấy – không chỉ để trả nợ cho những ước mơ của con bé, mà còn để xây dựng lại một nơi tôn nghiêm, nơi mọi người có thể tìm về khi cuộc đời trở nên gập ghềnh. Tiếng chuông ngân lên, hòa cùng tiếng thở dài nhẹ nhàng của Mai, như một bản nhạc êm đềm dập dờn trong không gian tĩnh lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận được sức mạnh của sự tha thứ và của việc giữ lời hứa, dù cho gió bão có thổi qua bao nhiêu lần. Đó không phải là một hành động đơn thuần, mà là một minh chứng cho tình yêu vô hình nhưng vô cùng sâu sắc mà bà Loan đã gieo vào tim mỗi người. Mai hiểu rằng, dù tiền bạc có thể đi qua tay, nhưng giá trị của lòng nhân ái và sự biết ơn sẽ mãi còn lại, như những cánh bướm lượn quanh ngọn nến đêm.
Mai đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi ngân hàng, để lại sau lưng một con đường dài dẫn tới ngôi nhà thờ đang chờ được hồi sinh. Đôi chân cô bước nhẹ trên nền đá lạnh, nhưng trong trái tim cô có một ngọn lửa ấm áp luôn bền bỉ. Cô biết, từ hôm nay, mọi người sẽ nhìn vào ngôi nhà thờ không chỉ là một công trình, mà còn là minh chứng cho một lời hứa được thiêng liêng hoá, cho một gia đình được gắn kết và cho một cộng đồng được hồi sinh. Bầu không khí xung quanh dần êm đềm, hơi thở của thế giới như chậm lại, để lắng nghe tiếng vọng của một quá khứ đã truyền cảm hứng cho hiện tại, và hứa hẹn một tương lai đầy hy vọng.