Chàng Sinh Viên Đưa Cô Gái Đ;au Đ;ẻ Đến Bệnh Viện, Hôm Sau Anh Sững Sờ Trước Điều Bất Ngờ……

……………………………………………

Tôi là Hòa, sinh viên năm cuối Đại học Bách khoa Hà Nội. Không xuất thân giàu có, nhưng tôi có sự lạc quan hiếm có và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác. Để trang trải học phí, tôi chạy xe ôm công nghệ. Tôi coi đây không chỉ là cách kiếm sống mà còn là cơ hội để tiếp xúc với nhiều câu chuyện khác nhau.

Chiều hôm đó, tôi dừng lại bên đường gần một siêu thị để nghỉ ngơi. Trời đã nhá nhem tối. Tôi thấy một người phụ nữ mang thai đứng bên lề đường, tay ôm mấy túi đồ nặng chĩu. Cô ấy có vẻ đang gặp khó khăn trong việc di chuyển.

Tôi nhanh chóng bước đến: “Chị ơi, để em giúp chị mang đồ lên xe nhé.”

Người phụ nữ ngước lên nhìn tôi, nở nụ cười biết ơn: “Cảm ơn em. Chị đang về đường Nguyễn Trãi, em có thể chở chị được không?”

“Được chứ ạ. Chị cứ ngồi lên, để em xếp đồ giúp cho.”

Sau khi người phụ nữ yên vị trên xe, tôi nổ máy và nhẹ nhàng di chuyển. Trên đường đi, cô ấy nhận được một cuộc điện thoại. Qua giọng điệu, tôi đoán được đó là chồng cô ấy. Anh ta có vẻ lo lắng khi biết vợ tự đi mua sắm một mình.

“Anh à, em ổn mà. Em đâu phải cô gái yếu đuối đâu.” Người phụ nữ nói, giọng vui vẻ nhưng cũng có chút trách yêu. Cúp máy, cô ấy quay sang cười với tôi: “Chồng chị lúc nào cũng lo lắng quá mức.”

Tôi cười: “Chắc tại anh ấy thương chị quá thôi. Ai mà không lo cho vợ con khi sắp đến ngày sinh chứ.”

“Em nói đúng. Em có gia đình chưa?”

“Dạ chưa, em còn là sinh viên ạ. Nhưng cũng đang cố gắng để lo cho tương lai.”

“Chị tin là những người có tấm lòng như em rồi cũng sẽ gặp may mắn.”

Câu chuyện giữa hai người kéo dài thêm một lúc. Nhưng khi xe vừa đến gần nhà người phụ nữ, một chuyện bất ngờ xảy ra. Đột nhiên cô ấy hốt hoảng bấu chặt lấy yên xe, mặt tái đi: “Trời ơi, nước ối của chị vỡ rồi!”

Tôi giật mình, tim đập mạnh. Tôi chưa từng đối diện với tình huống này. Nhưng không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức quay đầu xe, nhấn ga phóng thẳng đến bệnh viện gần nhất.

“Cố gắng lên chị, sắp tới nơi rồi!” Tôi vừa nói vừa nhìn qua gương chiếu hậu. Người phụ nữ mồ hôi nhễ nhại, gương mặt đầy đau đớn. “Nhanh lên em, chị đau quá!” Giọng cô ấy run rẩy.

Tôi luồn lách qua dòng xe đông đúc, đôi mắt chỉ tập trung vào con đường phía trước. Đến cổng bệnh viện, tôi thắng gấp, nhảy xuống xe chạy thẳng vào trong gọi cấp cứu: “Có sản phụ sắp sinh, cần giúp đỡ ngay!”

Ngay lập tức, các y tá đẩy xe lăn ra. Tôi nhanh chóng đỡ người phụ nữ xuống xe. “Chị sẽ ổn thôi, bác sĩ sẽ giúp chị.”

Người phụ nữ nắm lấy tay tôi, đôi mắt đầy cảm kích: “Cảm ơn em. Nếu không có em, chị không biết sẽ ra sao nữa.”

Tôi chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu. Tôi nhìn theo khi các bác sĩ đẩy cô ấy vào phòng cấp cứu. Dù chẳng quen biết, khoảnh khắc này khiến tôi cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Sau một lúc chờ đợi, thấy mọi việc đã ổn, tôi rời bệnh viện. Trên đường về, tôi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm. Tôi không biết sau này có còn gặp lại người phụ nữ ấy nữa không, nhưng ít nhất hôm nay tôi biết rằng mình đã làm được một điều tốt.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm như mọi ngày. Tôi vừa đưa một vị khách đến trung tâm thành phố thì phát hiện một điều kỳ lạ. Có một người đàn ông đi xe máy liên tục bám theo tôi. Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng sau vài lần đổi đường, tôi nhận ra rằng chiếc xe máy đó vẫn theo sát mình.

Người đàn ông đội mũ bảo hiểm kín mặt. Một cảm giác bất an trào dâng. Tôi quyết định dừng xe lại bên lề đường, quay người đối diện với người đàn ông bí ẩn. Anh ta cũng dừng lại, rồi từ từ tháo mũ bảo hiểm……………..

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện

TẠI ĐÂY 👇👇👇

“Chào em. Em là Hòa phải không?” Người đàn ông lên tiếng.

Tôi cảnh giác: “Dạ đúng. Anh là ai? Sao lại theo dõi em?”

“Anh tên là Thành. Vợ anh là người phụ nữ mà em đã giúp đỡ tối qua.”

Tôi sững người. “Vợ anh đã sinh an toàn chưa ạ?”

Thành gật đầu, đôi mắt ánh lên sự biết ơn: “Cô ấy sinh bé gái vào sáng nay. Mẹ tròn con vuông. Nếu không có em, anh không biết sẽ ra sao.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm. “Chúc mừng anh chị ạ.”

Thành bước tới, chìa ra một phong bì trắng: “Anh muốn gửi em cái này, coi như lời cảm ơn từ gia đình anh.”

Tôi lắc đầu: “Anh ơi, không cần đâu. Em chỉ làm những gì cần làm thôi.”

“Có thể với em đó chỉ là việc bình thường, nhưng với anh, em chính là ân nhân. Hãy nhận lấy.”

Tôi đành nhận phong bì. Khi mở ra, tôi gần như không tin vào mắt mình. Đó là một khoản tiền khá lớn – đủ để trang trải học phí kỳ tới.

Tối đó, tôi nằm trên giường, lòng ngổn ngang cảm xúc. Tôi nhận ra rằng lòng tốt dù không đòi hỏi sự báo đáp, nhưng đôi khi cuộc đời vẫn có cách trả lại những điều tốt đẹp. Tôi quyết định giữ lại một phần để đóng học phí, phần còn lại tôi sẽ dành để giúp đỡ những người thực sự cần.

Buổi chiều hôm sau, tôi chở một bà cụ từ bệnh viện về nhà. Khi đến nơi, bà lục lọi mãi không tìm thấy tiền, khuôn mặt bối rối: “Cháu ơi, bà quên mang tiền rồi. Để mai bà trả được không?”

Tôi mỉm cười: “Bà đừng lo ạ. Coi như cháu chở bà về miễn phí. Hôm nay cháu vui, muốn giúp người khác thôi.”

Bà cụ cảm động: “Cảm ơn cháu. Thật may mắn khi bà gặp được cháu.”

Tối đó, khi đang ăn phở ở quán ven đường, tôi thấy một cậu bé ăn mặc rách rưới đứng bên đường nhìn vào quán với ánh mắt thèm thuồng. Tôi gọi cậu bé vào, gọi thêm một bát phở. Cậu nhóc ăn ngon lành như đã rất lâu chưa được ăn một bữa tử tế. Nhìn cậu bé, tôi chợt nhớ về những ngày tháng khó khăn của chính mình.

Một buổi chiều muộn, tôi nhận được cuộc gọi từ anh Thành: “Hòa, vợ anh muốn mời em đến nhà chơi một bữa, coi như cảm ơn em đàng hoàng.”

Tôi không thể từ chối. Chiều hôm sau, tôi đến căn nhà nhỏ trong con hẻm yên tĩnh. Chị Mai đang bế em bé sơ sinh trên tay, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc. “Hòa đến rồi! Em có muốn bế thử con bé không?”

Tôi hơi lúng túng, nhưng khi bế em bé vào lòng, một cảm giác kỳ lạ dâng lên. Nhìn khuôn mặt nhỏ xíu đáng yêu, tôi thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Trong bữa cơm, anh Thành hỏi thăm về cuộc sống của tôi. Khi biết tôi vẫn đang là sinh viên phải làm thêm, anh nói: “Hòa này, em có bao giờ nghĩ đến việc tìm một công việc ổn định hơn chưa? Anh có người bạn đang cần tuyển nhân viên. Nếu em muốn, anh có thể giới thiệu em thử việc.”

Tôi mở to mắt: “Anh nói thật ạ?”

“Chắc chắn rồi. Một người tốt như em xứng đáng có cơ hội tốt hơn.”

Tôi nhận lời. Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ. Tôi được nhận vào làm tại một công ty vận tải với công việc hỗ trợ quản lý vận hành. Những ngày đầu không dễ dàng, nhưng tôi vừa làm vừa học hỏi, luôn cố gắng hoàn thành mọi nhiệm vụ.

Một tuần sau, chị Mai nhắn tin: “Hòa ơi, cuối tuần này nhà chị tổ chức tiệc đầy tháng cho bé Mi. Em nhớ đến nhé.” Tôi vui vẻ nhận lời.

Tại bữa tiệc, anh Thành kéo tôi ra một góc: “Hòa, em có bao giờ nghĩ đến chuyện khởi nghiệp chưa? Anh thấy em là người có trách nhiệm, siêng năng. Nếu em muốn, anh sẽ đầu tư giúp em mở một dịch vụ vận tải nhỏ.”

Tôi sững sờ. “Anh nói thật ạ?”

“Đương nhiên. Quan trọng là em có muốn thử hay không.”

Tôi hít một hơi thật sâu: “Dạ, em muốn thử.”

Từ đó, tôi bắt đầu hành trình mới. Anh Thành không chỉ giúp tôi về vốn mà còn hướng dẫn tôi từng bước. Dịch vụ vận tải của tôi dần đi vào quỹ đạo. Ban đầu chỉ có một vài chiếc xe, nhưng nhờ sự chăm chỉ và tận tâm, khách hàng ngày càng tin tưởng.

Một buổi tối, khi đang kiểm tra danh sách xe, tôi nhận được tin nhắn từ chị Mai: “Hòa ơi, hôm nay bé Mi nói được từ đầu tiên rồi. Em đoán xem là từ gì?”

Tôi nhắn lại: “Là ‘ba’ hay ‘mẹ’ đúng không chị?”

Câu trả lời của chị Mai khiến tôi sững sờ: “Không phải. Con bé gọi ‘Hòa’ đó. Cả nhà ai cũng bất ngờ.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm giác như tim mình vừa bị ai đó bóp nhẹ. Tôi không thể tin rằng một đứa bé nhỏ xíu lại nhớ đến mình theo cách đặc biệt như vậy. Một niềm hạnh phúc giản dị nhưng sâu sắc dâng tràn trong lòng tôi.

Tôi ngả người ra ghế, nhìn lên trần nhà, hồi tưởng lại tất cả. Từ một sinh viên chạy xe ôm vô tình giúp một sản phụ giữa đường, đến khi được anh Thành giúp đỡ ngược lại, để rồi hôm nay tôi có công việc ổn định, có sự nghiệp riêng, và có thêm một gia đình yêu thương mình. Tôi nhận ra rằng lòng tốt – một khi đã trao đi – chắc chắn sẽ quay trở lại theo những cách mà ta không ngờ đến.

Tôi mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đèn đường vẫn sáng rực. Thành phố vẫn tấp nập. Và cuộc đời vẫn đang chờ tôi bước tiếp.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *