Lan đứng trước bếp, tay nắm chặt tay nắm nồi canh gà bồi bồ đang sôi lở. Ánh sáng lờ mờ từ đèn trần chiếu lên mặt cô, làm nổi bật những vết mạch xoè trên trán.

“Mình sẽ nấu cho họ thấy sức mạnh của mình,” cô lẩm bẩm, giọng rung lên như một lời thề.

Vy, đứng bên bếp, mắt cô rộ lên tò mò, nhìn Lan như đang chờ một phép màu.

“Chị muốn nấu gì vậy? Thứ gì mà chị lại quyết tâm thế?” Vy hỏi, giọng vang nhẹ nhưng đầy hy vọng.

“Canh gà bồi bồ, thuốc bắc, hạt sen,” Lan đáp, đôi mắt bập bùng quyết tâm. “Nếu chị không thể an ủi mình, mình sẽ dùng chính món này để chứng minh mình còn giá trị.”

Hùng xuất hiện qua cửa sổ bếp, ánh mắt anh lờ lùng dõi theo. “Lan, con còn định làm gì nữa?” anh thở dài, giọng mang nặng sự mệt mỏi.

Lan không hề nhìn anh, chỉ tập trung khuấy đều nước canh, cho từng hạt sen trôi lên mặt nước như những viên ngọc lấp lánh. “Cứ để anh nghĩ rằng mình đã thắng, mình sẽ cho anh thấy sức mạnh của một người phụ nữ thực sự.”

Vy liếc nhìn Hùng, rồi lại quay về phía Lan. “Em sẽ ăn hết, chị. Nếu món này ngon, mọi chuyện sẽ thay đổi.”

Tiếng nồi canh bốc lên tiếng kêu rít, khói bay lên làm ngập tràn không gian bếp. Lan ném một ít muối vào, mắt cô chợt sáng lên như tia lửa.

“Hùng!” Lan hét lên, giọng bứt khoát. “Nếu anh tiếp tục coi thường mình, thì mình sẽ không còn nấu gì nữa. Mình sẽ để chỗ trống này trống rỗng, như trái tim mình đã từng.”

Hùng dừng lại, ánh mắt đăm chiếu vào ngọn lửa đang bùng. Một phút im lặng người nào cũng cảm nhận được sức nặng trong không khí.

Vy thở dài, đặt tay lên tay nắm nồi, “Chị, mình tin chị.”

Lan nở một nụ cười ngắn gọn, lạnh lùng. “Được rồi, canh sẽ sôi lên lúc 6 giờ, và nếu không ai muốn ăn, thì tôi sẽ để nó chảy ra ngoài để mọi người thấy hậu quả của sự bất công.”

Hùng nhìn Lan, mắt dường như vừa muốn nở ra một niềm hy vọng, vừa bị dập tắt bởi nỗi sợ.

“Cứ để thời gian trả lời,” Lan thở ra, lặng lẽ rót canh vào bát, từng giọt canh như đang rót vào lòng người từng chút dằn vò.

Vy lấy bát, đưa tay về phía Hùng, “Thì ăn đi, anh.”

Hùng chậm rãi cầm bát, đưa lên môi, mắt anh lướt qua từng mùi vị – vị thuốc bắc, vị gà mềm, hạt sen bám dính. Tiếng cắt cáu trong hơi thở anh rụt lại, một tiếng khẽ “hừ” hắt ra.

“Đúng là ngon,” Hùng nói, giọng khàn khàn, nhưng một dấu hiệu thay đổi le lói lóe ở mắt.

Lan đóng mắt lại một lát, thở sâu, rồi mở ra với một nụ cười tự tin. “Ngày hôm nay đã khởi đầu, còn lại là cách anh sẽ đối mặt với mình.”

Vy mỉm cười, ánh mắt cô sáng lên hy vọng, cảm nhận được sức mạnh đang dần hồi sinh trong không gian bếp.

Lan bật đồng hồ báo thức lúc 4 giờ 50, ánh sáng yếu ờ ả trong phòng ngủ. Cô lặng lẽ rảo rưới ra giường, đôi tay chạm vào sàn lạnh, mắt mờ dính sương.

“Phải lên, chưa kịp nghỉ ngơi,” Lan nghĩ thầm, nắm chặt quyết tâm.

Cô lặng cách ra khỏi nhà, cánh cửa sổ mở hé để không khí sớm sớm lạnh buốt tràn vào.

**Cảnh 1 – Đường lên chợ**

Lan kéo xe đạp cũ, bánh xe kêu rít trong sương mù. Đèn xe đèn lấp ló, ánh sáng cắt ngang những gánh hàng rong lặng thinh.

Người bán gà, ông Tâm, đứng bên quầy gà tươi, mắt mờ ảo vì sớm mai.

– “Cho tôi gà ngon nhất nhé!” Lan hét lên, giọng có phần khàn.

– Ông Tâm cười nhẹ, tiếng cười vang lên như tiếng chuông vang: “Sao lại muốn gà to? Còn gì hơn gà mía mới đồng hồ này?”

– “Cứ cho tôi con gà trọng 1,2 kg, da mịn, thịt thơm,” Lan đáp, mắt không rời quầy.

Ông Tâm nắm lấy một con gà, đưa cho Lan

Ông Tâm gạt tay đưa con gà về tay Lan, “Đây, gà vừa mới rời chuồng, còn sống động bây giờ.”

Lan nắm chặt gà, mắt rơi vào ánh sáng mờ của sớm sớm, “Cảm ơn anh, sẽ mang về nấu cho…”.

Cảnh 2 – Bếp nhà Lan

Cửa bếp mở ra, tiếng gió nhẹ thổi qua tán cây bên ngoài. Lan đặt gà lên thớt, tháo da, rửa sạch từng miếng thịt. Đôi tay cô di chuyển nhanh, kể cả khi đôi mắt vẫn còn ngẩn ngơ vì thiếu ngủ.

– “Vy, nhanh lên!” Lan gọi, tiếng cô vang trong không gian bếp, “Món canh này cần đúng giờ.”

Vy xuất hiện trong khung cửa, áo sơ mi gọn gàng, nụ cười vẫn còn chút e ấp. “Mình đã sẵn sàng, cô ạ.”

Lan bỏ gà vào nồi lớn, lửa bập bùng bên dưới. Cô lắc nhẹ kim loại, cho vào những lá thảo dược khô, hạt sen tròn trịa.

– “Thảo dược này giúp tăng sức, hạt sen làm mát tim,” Lan thì thầm, giọng thanh thoát nhưng đầy quyết tâm.

Vy nhìn theo, ánh mắt ánh lên hy vọng. “Cô có tin… mọi thứ sẽ thay đổi?”

Lan dừng lại, hơi thở sâu, mắt nhắm lại một lát. “Mọi thứ cho con bé rồi sẽ thay đổi.”

Cô mở mắt, nhìn Vy, ánh lửa trong nồi phản chiếu khuôn mặt. “Nếu không có kiên nhẫn, đừng mong gì.”

Tiếng sôi nhẹ vang lên, hương vị thảo dược lan tỏa, chưa kịp tới mũi thì một tiếng chuông cửa vang lên.

Hùng bước vào, áo sơ mi hơi ướt vì gió sớm. “Sáng sớm còn làm gì nữa?” anh nói, giọng chua chát.

Lan nghiêng đầu, không giấu được nụ cười căng thẳng. “Mình đang hầm canh cho Vy.”

Hùng thở dài, “Được rồi, cứ làm thôi.” Anh quay sang cửa sổ, nhìn ra đường mờ ảo.

Cả ba người đứng im, lặng lẽ nhìn nồi canh sôi rực lên, như một lời hứa chưa thành.

Cảnh 3 – Tiếng thì thầm cuối cùng

Lan cúi đầu, đặt tay lên nắp nồi, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. “Con bé của mình, mọi thứ sẽ tốt hơn,” cô thì thầm, giọng rung lên trong bóng tối của bếp.

Vy rón rén ngồi bên bếp, mắt ngấn lệ, “Cô hứa sẽ…?”

Lan trả lời bằng một ánh nhìn kiên định, “Hứa sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương con. Cũng như hôm nay, mình sẽ nấu cho con một bữa ăn đủ ấm.”

Tiếng đồng hồ tường vang lên, chỉ báo thời gian đã qua một giờ. Canh gà đã sẵn sàng. Lan nhẹ nhàng đổ canh ra bát, mùi thơm lan tỏa khắp nhà.

Hùng bước lại gần, “Mấy bạn ăn thử đi.”

Cả ba người ngồi, muỗng canh chạm nhau, hương vị đậm đà của gà bồi bồ, thuốc bắc, và hạt sen tràn vào lưỡi.

Lan nhìn vào mắt Hùng, một tia hy vọng le lói. “Mọi thứ cho con bé rồi sẽ thay đổi.”

Kết thúc cảnh, âm thanh đồng hồ tiếp tục đếm, báo hiệu một ngày mới đang chuẩn bị mở ra.

Hùng kéo ghế lại gần bếp, ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ cũ, trong khi Vy lặng lẽ kéo một chiếc ghế nhỏ hơn, ngồi sát bên. Hai người nhìn vào nồi canh gà đang sôi lăn tăn, hơi nước bốc lên mờ ảo những vòng hương thảo dược, hạt sen tròn như ngọc.

Hùng cầm muỗng lên, chậm rãi múc một ít canh vào bát, rồi đưa lên miệng. Anh nhấp một ngụm, mắt lướt qua Vy, im lặng một giây rồi nói:

— “Món này hơi mặn, nhưng đừng lo.”

Vy ngẩng đầu, môi khẽ gượng lên, ánh mắt còn ngây thơ còn chưa nguôi hết giấc mơ sáng. Cô nhẹ nhàng đáp lại, giọng vừa dè dặt vừa muốn bộc bạch:

— “Mình chỉ muốn ăn canh của chị Lan.”

Hùng lắc đầu, nở một nụ cười thản nhiên, tiếng cười khẽ vang lên như tiếng đồng hồ gãy:

— “Thì ăn đúng rồi, mình đang ăn đúng món của chị Lan mất rồi.”

Vy nhăn nhẹ trán, nhưng không rút lại lời, thay vào đó cô đặt muỗng xuống, nhìn sâu vào bát, lặng lẽ suy nghĩ. Đột nhiên, cô đã ngậm ngùi nói:

— “Mình muốn cảm nhận thật đầy đủ hương vị chị Lan đã cho.”

Hùng nhấc bắp tay, đặt muỗng lên bàn, lặng lẽ nhìn Vy, rồi thở dài:

— “Nếu muốn, chúng mình có thể nếm thêm, nhưng không được để vị mặn làm mất đi cái tinh tế của canh.”

Vy gật đầu, tay cô run rẩy nhẹ, đặt muỗng lên bát, rồi múc thêm một hơi canh, đưa lên môi. Cô nuốt chậm, mắt chợt sáng lên, như đã chạm được gì đó sâu thẳm.

Hùng ngẩng nhìn lên, mắt dày dạn suy nghĩ nhanh:

— “Cứ nhớ, món này không chỉ là ăn, mà còn là lời hứa.”

Vy im lặng, chỉ để lại âm thanh nhẹ nhàng của muỗng chạm bát. Họ ngồi yên, không gian bếp chợt trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sôi nhẹ của canh và nhịp tim đều đặn của hai người.

Lan đứng dậy từ chỗ ngồi, lặng lẽ rảo bước qua bếp, ánh sáng yếu ớt từ đèn trần làm bóng dáng cô dài trên tường. Cô cầm một chiếc bát canh gà vừa hầm, bọt hơi còn quanh bệ, hạt sen lá lợn lợn như ngọc. Khi tới bàn, cô đặt bát lên mặt bàn gỗ cũ một cách nhẹ nhàng, không để lại tiếng ồn.

— “Mời em thử nhé,” Lan nói, giọng thì thầm như gió lùa qua lá cây.

Vy ngước lên, mắt mọc lên một luống sợ hãi xen lẫn tò mò. Cô nhấc muỗng lên, rót canh vào bát nhỏ, rồi chậm rãi đưa lên môi.

— “Mặn quá!” Vy thốt lên, lưỡi cô chợp chẽ lại, ánh mắt lộ sự bất ngờ.

Lan im lặng một khoảnh khắc, nở một nụ cười nhẹ trên môi, nhưng trong mắt cô ánh lên quyết tâm không thể lay chuyển.

— “Nếu em muốn, mình có thể điều chỉnh lại,” Lan đáp, giọng mềm mại nhưng vang lên như tiếng nịp thở của một người đang chuẩn bị chiến đấu.

Vy khẽ rời muỗng, mắt đổ dứt khoát, rồi quay lại nhìn Lan, giọng cô chùn dứt nhưng đầy mong muốn.

— “Em muốn cảm nhận đúng hương vị của chị. Đó là lời hứa của mình.”

Lan thở sâu, tay chạm nhẹ vào bìa bát, cảm nhận hơi nóng lan tỏa. Cô nhìn sâu vào mắt Vy, như muốn chắp cánh cho một quyết định đã được dệt nên từ trước.

— “Hãy nhớ, mỗi lần nếm là một lời nhắc nhở. Không chỉ về vị mặn, mà còn về sự kiên định,” Lan nói, giọng cô rắn rỏi, ánh mắt không rời khỏi Vy.

Vy gật đầu, muỗng lại chạm vào canh, đôi môi cô hiện ra một nụ cười nhạt, nhưng trong lòng dường như ánh lửa đang bùng lên. Lan đứng im, lặng lẽ quan sát, nụ cười vẫn còn trên môi, nhưng trong mắt cô, quyết tâm đã vững vàng như đá.

Hùng lặng lẽ bước vào phòng khách, ánh đèn yếu ớt chiếu lên khuôn mặt ông, nếp nhăn sâu hơn mỗi khi nhìn thấy Lan bận rộn bên Vy. Anh dừng lại một bước, mắt nhìn chằm chằm vào cốc canh bốc bọt đang xoay quanh bệ, rồi lặng thở dài.

“Cô ấy thật là khó chịu,” Hùng ném câu, giọng cằn nhằn như lưỡi dao cắt qua không khí ngột ngạt.

Lan dừng tay, ánh mắt cô lộ một chút bất ngờ rồi nhanh chóng chuyển sang kiên quyết. “Anh có gì muốn nói?”

“Hôm nay lại là ngày thứ ba rồi, anh còn nhớ lần trước anh đã tức giận vì lời hứa của em?” Hùng ném một câu hỏi như muốn khoe sức mạnh, thở ra một tiếng rít nặng nề.

“Em biết anh còn nhớ, nhưng em đang cố gắng…,” Lan đáp, giọng vẫn bình tĩnh nhưng trong tim cô cảm giác như lửa đang cháy.

Vy thoáng nhìn sang Hùng, nụ cười ngượng ngùng hiện lên. “Anh Hùng, em chỉ muốn thử món canh của chị. Nếu không ngon, em sẽ không ăn nữa.”

“Hãy để anh xem,” Hùng tựa vào ghế, tay chạm vào miệng, như muốn nuốt trọn cả sự ghen tuông đang dâng lên. “Cứ nếm đi, nhưng đừng quên ai là người nấu nó.”

Lan nghiêng đầu, ánh mắt cô ánh lên quyết định. “Nếu anh muốn, anh có thể tự mình chế biến. Đừng chờ đợi người khác làm việc cho mình.”

“Hùng, anh thực sự muốn gì?” Vy hỏi, giọng nhẹ nhưng không ngừng dò dẫm.

“Hắn… Anh muốn Lan ngừng lại, dừng mọi thứ vì tôi,” Hùng lẩm bẩm, tiếng nói như tiếng sốc của một con ngỗng.

Lan dừng lại, cầm bát canh, đặt nhẹ lên bàn, rồi cau mày. “Nếu anh muốn tôi dừng, thì sao nếu anh cũng dừng việc gây áp lực? Đó mới là công bằng.”

“Hãy thử,” Hùng nheo mắt, “để xem ai sẽ chịu đựng được.”

Vy ngạc nhiên, nhưng không rời mắt khỏi canh. “Chúng ta sẽ xem ai thực sự mạnh mẽ hơn.”

Không một lời nữa, Hùng nhắm mắt lại, thở dài thật thấu, cảm giác ghen tuông như một con rắn cuộn tròn trong bụng. Lan nhìn vào mắt Hùng, nhón nghiêng đầu, nắm chặt bát canh, như sẵn sàng đối mặt với mọi thách thức.

Vy nở một nụ cười khẩy, giọng vang lên trong không gian phòng khách: “Nhìn cô ăn, chắc không dám tự nấu cho chồng đâu?”

Lan dừng bước, bát canh chưa kịp đặt xuống chén. Mắt cô bỗng chảy lệ, ánh mắt lấp lánh xen lẫn gắng giận và bất lực. Không một lời đáp, cô chỉ thở dài nặng trĩm, tay chầm lại bát, trái tim như bị cắt rách bởi lời chế nhạo của Vy.

Hùng, đang ngồi dựa vào ghế, lặng im nhìn hai người. Nét mặt hắn khắc khoải, ánh mắt như dõi theo từng giọt nước mắt của Lan. Anh mở miệng muốn nói gì, nhưng tiếng gió trong phòng cắt ngang, khiến lời anh lủn vũ.

Vy tiến lại gần, mắt lấp lánh muốn chứng tỏ mình superior. “Nếu Lan không dám, tại sao còn cố gắng hầm canh cho tôi? Đến lúc này, em còn muốn biết chồng mình có thể nấu gì không?”

Lan giật mình, cảm giác bánh mì trong miệng chua chát của sự xấu hổ và giận dữ. “Bạn không hiểu gì cả, Vy,” cô thốt lên, âm thanh nghẹn nghẹt. “Đây là nỗ lực của tôi, không phải để khoe mẽ.”

Vy gật đầu, mặt vẫn lạnh lùng. “Nỗ lực? Hay là một cách để anh Hùng thấy mình còn…?” Cô cười phá lên, tiếng cười vang lộ một độ nhếch nhác hời hợt, khiến không khí nặng nề hơn bao giờ hết.

Hùng đứng dậy, tay chạm vào vai Lan nhẹ nhàng, cố gắng xoa dịu. “Lan, mình… mình không cần so sánh,” anh nói, giọng khắc khe. “Cứ làm những gì em muốn, tôi sẽ ủng hộ.”

Lan nhìn thẳng vào mắt Vy, ánh lửa trong cô bùng lên. “Nếu em thích chứng tỏ, hãy thử nếm canh này,” cô nói, đưa bát về phía Vy. “Nếu không ngon, em sẽ không còn lời chế giễu nữa.”

Vy nhận bát, mày cau lại, ánh mắt trộm một ánh lén. Cô nghiêng đầu, mùi thơm của canh gà bồi bồ, thuốc bắc và hạt sen lan tỏa, làm cho cô phải gật đầu thừa nhận. “Được rồi, hãy xem ai thực sự mạnh mẽ hơn.”

Lan quay lại bếp, tay rung rinh cầm lấy lọ ớt tươi đỏ rực, rồi đổ một nắm đầy vào nồi canh. Cô cười nhẹ, thầm nghĩ: “Sẽ cho họ biết thương cảm của mình.” Hành động của cô nhanh gọn, như muốn nén mọi lời chê bai vào một liều cay nặng nề.

Hùng đứng ở lối ra, mắt dõi theo từng cử chỉ của Lan. “Hãy cẩn thận,” anh khẽ nói, giọng vang lên trong tiếng sôi sùng của nước canh.

“Cẩn thận sao?” Lan đáp, giọng vang cao, ánh mắt bốc lửa. “Nếu không, tôi sẽ bỏ vào… rốt thơm!” Cô lấy lọ thảo dược đắng, ném thêm một chén đầy vào nồi, mùi hương mạnh mẽ vang lên, làm Vy nhìn chằm chằm.

Vy rít lên, “Bạn này còn thừa sức ăn nữa sao?” cô nói, giọng vang gần như thách thức.

Lan không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng khuấy mạnh nồi, tiếng sôi lợt vang lên một tiếng vang như tiếng trống chiến. “Để xem có ai chịu nổi,” cô thầm nghĩ, mắt nhìn thẳng vào gương mặt Vy.

Hùng cúi xuống, tay gắp một muỗng canh, nếm thử. Đầu môi anh chùng lại, lửa cay tràn ngập. “Cái này… quá mạnh,” anh thở, đôi mắt mở rộng.

Vy rón lên, “Không sao, mình sẽ chịu được.” Cô ném tay cầm bát, đưa bát canh lên trước mặt Lan, ánh mắt lạnh lùng.

Lan mở miệng, giọng đầy kiên quyết: “Nếu em muốn khám phá, hãy nếm thử và xem lời chế giễu của em có còn giá trị không.” Cô đưa bát lại cho Vy, nhưng trong tay vẫn giữ một cái nắm ớt còn lại, như một lá bài cuối cùng.

Vy nhận bát, chưa kịp nuốt, cô bắt đầu múc canh lên muỗng. “Mùi này… đúng là mạnh,” cô lẩm bẩm, mắt dán vào bát.

Hùng đứng gần hơn, nhấc tay bảo vệ Lan, nhưng không kìm lại. “Đừng để cô ấy…,” anh lặng lẽ, vòng tay đối diện.

Lan nắm chặt tay Hùng, ánh mắt chói lên. “Cứ để cô ấy cảm nhận mình đã sai lầm.” Cô tách một lần nữa, lấy ớt đã để dự phòng, rồi đổ nhanh vào bát, khiến âm thanh sôi vang lên một lần nữa, như lửa bùng cháy.

Vy nín thở, cảm giác cay nồng tràn ngập miệng, cô cố gắng nín lại. “Đây… quá… quá…!” cô la lên, giọt nước mắt chảy rơi trên khuôn mặt.

Lan nhìn Vy, nụ cười không còn là thách thức, mà là sự đáp trả. “Thấy chưa? Đó là hương vị của sự thật.” Cô thở dài, ánh mắt vẫn còn bùa hút bên trong.

Hùng bước tới, đặt tay lên vai Lan, thầm nói: “Cô đã làm đủ.” Lan gật đầu, mắt vẫn chằm chằm vào bát canh đã cạn, như muốn tiếp tục hành trình của mình.

Vy vừa nhấc muỗng canh cuối cùng, hít mạnh mùi thơm của canh gà bồi bồ, thuốc bắc và hạt sen, rồi chợt đưa tay lên môi, thở dốc: “Ôi, cay quá!”

Hùng, mặt đỏ bừng lên, gãi đầu rồi cau mày, giọng nghẹn ngào: “Không chịu nổi… mình thở không ra nữa.”

Lan đứng bên cạnh, mắt lấp lánh như lửa cháy, nở một nụ cười thắng lợi: “Thấy chưa? Đó là hương vị của sự thật.”

Vy nở mũi, mắt đỏ hoe, cố gắng nuốt phần canh còn lại, tiếng thở hổn hển: “Mình … không nghĩ mình sẽ chịu được thế này.”

Hùng lắc đầu, tay chạm vào bụng, tiếng gầm khóc khẽ vang: “Cay như lửa thiêu, mình thậm chí không thể nói ra nữa.”

Lan bước tới, đặt tay lên vai Hùng, vỗ nhẹ: “Đừng lo, mình làm cho vừa… đủ để nhớ mình không né tránh.”

Vy nhìn Lan, mắt lặng lẽ chuyển sang một ánh sáng khác, như nhận ra bài học: “Có lẽ mình đã quá kiêu ngạo khi luôn muốn nếm canh của Lan mà không hiểu ý cô.”

Lan cười khẽ, giọng nhẹ nhưng quyết đoán: “Mỗi lần ăn, mỗi lần nếm, là một lần bạn phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.”

Hùng chạnh chọe, nhưng giọng vẫn ngập ngừng: “Thế… chúng ta có thể… ăn tiếp không?”

Lan nhấc đầu, ánh mắt vẫn ngời lửa, nhưng giọng điệu đã thay đổi: “Nếu các người dám, mình sẽ đổ thêm một ít… để hoàn thiện hương vị.”

Vy nhắm mắt, lặng thở sâu rồi mở to mắt, thốt lên: “Được, mình sẽ thử.”

Lan nhanh chóng lấy lại chiếc bình ớt tươi, vung một nắm nữa vào nồi, tiếng sôi chát lóe lên như tiếng trống chiến.

Hùng nhấc muỗng, liếm lại vị đầu, rồi thở ra một tiếng gầm cười khàn: “Cây cay này… thật là thần thánh.”

Vy nghẹn lời, nước mắt lăn đổ trên má: “Mình không thể… không thể… chịu nổi nữa!”

Lan giật tay, chộp lấy bát canh đã cạn, đặt lên tay Hùng, nhẹ nhàng: “Cứ như thế, mỗi lần nếm là một lần hiểu sâu hơn.”

Hùng cầm bát, mắt lấp lánh hơi sợ, nhưng cũng có một tia hi vọng: “Mình sẽ học cách chịu đựng.”

Vy hít một hơi thật sâu, rời mắt ra khỏi bát, rồi mỉm cười yếu ớt: “Cảm ơn Lan, mình sẽ nhớ mãi lần này.”

Không khí trong phòng khách bỗng im bặt, chỉ còn tiếng vang nhẹ của nồi canh còn hơi sôi trên bếp, và ánh mắt chiến thắng của Lan vẫn rực rỡ như lửa đốt.

Lan nhẹ nhàng rửa bát, dòng nước lạnh chảy qua ngón tay như lưỡi dao cắt tan nỗi lo.

Cô dừng lại, nhìn vào bồn rửa, nước chảy rít—tiếng sóng thầm thở.

**Lan (nói thầm, giọng lạnh lùng):** “Nếu chồng không thay đổi, mình sẽ tìm lối ra.”

Ánh sáng bếp chiếu lên khuôn mặt cô, những nếp nhăn buồn bã hiện lên rõ ràng.

Hùng bước vào phòng khách, giọng run rẩy: “Lan, mình… mình không muốn…”.

**Lan (không ngước nhìn, tiếp tục rửa):** “Đừng nói lời xin lỗi mà không kèm hành động, Hùng.”

Vy đứng gần cửa sổ, mắt dán vào Lan, im lặng như muốn đón nhận một lời giải đáp.

**Vy (đột ngột):** “Cô Lan, em… em hiểu rồi. Em sẽ không còn nếm thử những gì cô nấu nếu cô…”.

Lan chợm dừng lại, cầm muỗng bát, nước bắn lên bề mặt, như những tia chớp trong đêm.

**Lan (cười khẩy):** “Thì hãy nhớ, mỗi món ăn là một lời hứa. Nếu không giữ, thì…”.

Cô rớt muỗng vào bồn, tiếng văng vỡ vang lên.

Hùng nắm chặt tay, mắt dồn dập, tim đập mạnh.

**Hùng (gắt gừ):** “Mình sẽ thay đổi, Lan! Mình sẽ dậy sớm 5 giờ đi chợ, mang về những thứ tươi mới cho cô.”

Lan quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Hùng, ánh mắt như lưỡi dao.

**Lan (cắt ngang):** “Lời hứa thôi là không đủ. Hãy chứng minh bằng hành động, không phải lời nói.”

Vy lặng, nhưng trong mắt cô lóe lên quyết tâm.

**Vy (đột nhiên mạnh mẽ):** “Nếu cô muốn một lối ra, mình sẽ giúp cô. Hãy để mình nấu canh gà bồi bồ, thuốc bắc, hạt sen cho mình một lần cuối.”

Lan ngừng rửa, nhìn Vy, rồi bất ngờ mỉm cười.

**Lan (đột ngột):** “Được. Nhưng lần này, không có gì làm dịu anh hùng, chỉ có sự thật ngọt bùi.”

Cả ba người nhanh chóng chuyển sang bếp, nồi canh bốc khói lên như một lời thách thức.

Hùng cầm chảo, gắp nước ở bếp, nước sôi sục lên.

**Hùng (thầm nghĩ):** *Nếu không làm được, mình sẽ mất tất cả.*

Lan gắp hạt sen vào nồi, tay lạnh như sắt.

Vy đổ thuốc bắc, mùi thơm lan tỏa, khiến không gian bốc khói.

Bát canh cuối cùng chạm vào tay Lan, cô đưa nó cho Hùng.

**Lan (đánh mạnh vào vai Hùng):** “Hãy nếm. Nếu không chịu đựng, thì ra về.”

Hùng cầm bát, mắt đầy lo lắng, rồi nuốt lời, nếm một miếng.

Ánh mắt anh sụp đổ, nước mắt tràn ra.

**Hùng (khóc lóc):** “Cái cay này… là hương vị của lỗi lầm mình đã gây ra.”

Lan đứng lặng, nước rơi trên bát như những giọt lệ của cô.

**Lan (nói thầm, quyết đoán):** “Nếu anh không thay đổi, mình sẽ rời đi. Đó không chỉ là lời hứa, mà là lề luật.”

Vy nhìn hai người, nhẹ nhàng đưa tay lên, chạm vào bầu không khí nặng nề.

**Vy (thầm thở):** “Sự thật không thể chôn vùi. Đến lúc phải đối mặt.”

Cảnh rộng của nhà riêng, tiếng ống nước rộ rỉ, ánh sáng bóng tối luân chuyển, báo hiệu một quyết định sẽ được thực thi.

Hùng ngồi xuống trên ghế sofa, tay lạnh lẽo nắm chặt bàn tay Lan. Ánh đèn phòng khách le lói, chiếu lên đôi mắt cô đang bừng lên những giọt lệ chưa kịp rơi.

**Hùng (giọng nghẹn ngào):** “Lan, anh… anh muốn thay đổi. Anh sẽ dành phòng cho em, từ bây giờ không còn…”

Lan ngượng nhìn xuống, cảm giác sợ hãi và hy vọng xen lẫn trong tim. Cô không nói nên lời, chỉ để mắt đắm vào ngón tay anh đang siết chặt.

**Lan (lặng lẽ, giọng rơi thấp):** “Nếu anh thực sự muốn thay đổi, thì hành động mới là bằng chứng.”

Hùng thở dài, mắt nhắm lại một lúc, rồi mở ra như muốn xua tan bóng tối trong lòng. Anh nhìn quanh phòng khách, nơi bàn trà vẫn còn lượn mùi canh gà bồi bồ, thuốc bắc, hạt sen – mùi vị mà Vy đã làm cho hai ngày trước.

**Hùng (nội tâm, nhanh gọn):** *Phải chứng minh, không thể để Lan rời đi.*

Anh đứng dứt khoát, đầu gối hơi run, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Hùng bước tới bếp, lấy một cuốn sổ nhỏ mà anh đã ghi lại các cam kết: “Dậy sớm 5h đi chợ, nấu canh cho Lan mỗi tối.”

**Hùng (vỗ nhẹ lên bìa sổ):** “Tôi sẽ thực hiện hết mọi điều anh hứa. Đầu tiên, ngày mai tôi sẽ dậy sớm, mua thịt gà tươi, thuốc bắc và hạt sen. Còn bây giờ… tôi muốn dành phòng riêng cho em, để em có không gian riêng.”

Lan ngước lên, mắt rưng rưng, đôi môi run rẩy. Cô chưa kịp thốt lên lời, nhưng nụ cười nhẹ dần xuất hiện, như một tia sáng lẻ loi trong đêm tối.

**Lan (khẽ, tiếng nghẹn):** “Cảm ơn… anh…”

Vy đứng ở góc bếp, nhìn hai người với ánh mắt pha lẫn lo lắng và hy vọng. Cô bước lại gần, đặt tay lên vai Hùng.

**Vy (thì thầm):** “Nếu anh thật sự muốn thay đổi, mình sẽ giúp. Hôm nay chúng ta sẽ cùng nấu canh, để Lan thấy anh có thể chịu trách nhiệm.”

Hùng gật đầu, lấy bát canh còn ấm, nhẹ nhàng đưa cho Lan.

**Hùng (đưa bát):** “Mời em nếm, Lan. Đây là hương vị của sự hối hận, và cũng là lời hứa mới.”

Lan cầm bát, hơi thở cô rơi nhẹ vào bề mặt canh, những bọt hơi lên như lời cầu nguyện. Cô nhấc miệng, nuốt một ngụm, mắt cô chùng lại trước vị cay nồng của thuốc bắc và hạt sen, nhưng trong đó còn là hương thơm của gà tươi và niềm tin đang dần hồi sinh.

**Lan (khẽ, mắt mờ nước):** “Nếu anh thực sự thay đổi, anh sẽ không còn phải nếm thử nỗi đau này nữa.”

Hùng nắm chặt tay Lan, cảm nhận nhịp tim cô đang dần bình ổn. Anh cúi đầu, lời thề vang lên trong không gian yên ắng.

**Hùng (cầm chặt tay Lan):** “Anh sẽ không để em phải chờ đợi nữa. Phòng riêng, công việc sáng sớm, và cả canh gà bồi bồ mỗi tối. Anh sẽ là người đàn ông xứng đáng với em.”

Cả ba người đứng im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc như nhịp tim của một gia đình đang hồi sinh. Không khí trong phòng khách bỗng thấm đẫm một cảm giác bình yên, dù còn lộ dấu hồi hộp của tương lai chưa chắc chắn.

Vy lắc đầu mạnh, chân tèo lại sát sàn, ánh mắt lộ ra sự bực bội không chịu nổi.

Vy (giọng gắt, giọng run lên): “Thôi, mình không cần ở đây nữa!”

Cô quét tay qua váy, ném chiếc vali cũ lên ghế sofa, vali rơi rụng tiếng kêu vang trong không gian ngập tràn mùi canh.

Hùng hùng hồn nhìn theo, tay nắm chặt vào tay Lan, môi run ngậm ngùi.

Lan (động lực yếu ớt): “Vy… đừng…”

Vy không quay lại, bước nhanh tới cửa ra vào, từng bước chân vang dội như tiếng trống trận.

Vy (cười nhếch mép, giận dữ): “Mình chịu khó tới giúp các người, còn các người còn biết ơn gì hết!”

Cô mở cửa, gió lùa vào làm lay động bát canh còn ấm trên bàn, hạt sen lơ lửng trong hơi nước.

Hùng (bước tới, tự bảo): *Phải giữ yên, không để cô ấy đi mất vụn*

Vy dừng lại một bước, quay lại nhìn Hùng và Lan, ánh mắt cắt cỏ.

Vy (thở dài, giọng cắt): “Hãy nhớ, lời hứa không phải để rụng rộp trên không khí. Các người sẽ không bao giờ hiểu được giá trị của sự giúp đỡ.”

Cô ném vali ra ngoài, vali bật lên cột gỗ, bật văng trên sàn.

Lan (mắt rưng rưng, tay nắm chặt chiếc lá thư Hùng viết): “Vy… xin đừng…”

Vy không đáp, tận dụng cơ hội chạy ra cầu thang, đôi giày nhảy liên hồi, dứt khoát như một cơn bão.

Cửa phòng khách chậm rãi đóng lại, tiếng chập chờn vang lên, để lại không gian im lặng đầy ác cảm.

Hùng nín thở, mắt dán vào bức tường, trong đầu suy nghĩ tự nhủ: *Nếu không giữ được Vy, mình sẽ mất cả Lan.*

Lan ngồi gãi đầu, gối tựa vào ghế, bình tĩnh cố nắm lấy thanh thảo của canh gà, mùi thơm bồi bồ, thuốc bắc, hạt sen vẫn còn còn lan tỏa, như lời nhắc nhở kế hoạch thay đổi của Hùng.

Hùng (nước mắt rơi, cầm tay Lan chặt hơn): “Lan, anh sẽ không để cô ấy rời đi lần nữa. Anh sẽ thực hiện đúng mọi lời hứa.”

Lan (nhìn Hùng, giọng cối): “Ta sẽ chờ, nhưng không bao giờ tha thứ nếu anh lại lùi bước.”

Vy, đứng ngoài cổng, quay lại một lần cuối, nhìn vào cửa sổ nơi ánh đèn yếu ớt vẫn còn cháy, rồi nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.

Lan cúi xuống nhặt những mảnh vỡ gỗ vụn còn rơi trên thảm, rồi nhặt chiếc vali cũ mà Vy đã bỏ lại, đặt nhẹ lên giường. Hùng đứng bên cạnh, tay còn ẩm mồ hôi sau lúc vừa cố giữ lại Vy.

Hùng (thở hổn hển): “Mình sẽ dọn dẹp hết, không để cô ấy còn thấy lộn xộn.”

Lan gật đầu, mắt vẫn rưng rưng. Cô không rời mắt khỏi bát canh gà còn ấm, hạt sen lơ lửng trong hơi nước.

Lan (giọng khẽ run): “Cảm ơn anh vì đã lắng nghe.”

Hùng bế vali lên vai, di chuyển tới góc phòng, bắt đầu xếp đồ đạc ngăn nắp.

Hùng (nói thầm): *Nếu không sắp xếp này, chúng ta sẽ mất thêm gì nữa?*

Lan nhặt một tấm khăn sạch, lau nhẹ bề mặt bàn, rồi đặt lại bát canh giữa trung tâm, như muốn giữ lại một phần hứa hẹn.

Hùng (giọng cứng cỏi): “Mình sẽ không để bất cứ ai, kể cả mình, làm tổn thương em nữa.”

Lan nhìn Hùng, mắt chạm lấy ánh sáng le lói từ đèn chùm.

Lan (đánh răng, giọng ngắn gọn): “Mình muốn chúng ta học cách giữ lời hứa, chứ không chỉ nói suông.”

Hùng lặng lẽ đưa chiếc vali xuống giường, mở nắp, sắp xếp áo quần gọn gàng. Anh dừng lại, nhìn vào khoang áo, rồi quay sang Lan.

Hùng (có chút xót xa): “Mình biết đã sai. Lần này, mình sẽ không để lỗi lặp lại.”

Lan khẽ cầm một muỗng canh canh gà, múc lên miệng, hương vị bồi bồ, thuốc bắc tràn ngập. Cô nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua cổ họng.

Lan (nói thấp nhưng kiên quyết): “Đó là món canh mình làm cho Vy, mình không muốn cô ấy ra đi vì thiếu hiểu biết. Nếu còn cơ hội, mình sẽ nấu lại, cho cô thấy chúng ta thay đổi.”

Hùng gật đầu, tay nắm chặt lấy tay Lan, đôi mắt ướt.

Hùng (khóc lắm): “Mình sẽ không để em phải một mình một lần nữa.”

Cả hai cùng nhau xếp vali, đặt một chiếc gối mềm lên giường, đặt một tấm chăn dày dưới. Khi công việc gần xong, tiếng chuông đồng hồ tích tắc báo giờ 5 giờ sáng, nhắc nhở Lan rằng cô phải dậy sớm đi chợ.

Lan (cười mỉm, nhưng mắt vẫn ngấn lệ): “Sáng mai, mình sẽ ra chợ mua nguyên liệu, nấu canh cho Vy một lần nữa. Đó sẽ là lời hứa thực sự.”

Hùng (đặt tay lên vai Lan, vỗ nhẹ): “Mình sẽ ở bên cạnh, cùng em.”

Hai người đứng trước cửa sổ, nhìn ra phố còn yên tĩnh, hơi thở của họ hòa lẫn vào không khí ẩm ướt của buổi sáng sắp đến.

Lan bước vào bếp, ánh sáng yếu ấm áp từ đèn treo phản chiếu lên nồi canh đang sôi nhẹ. Cô cẩn thận lấy ra nắp, hít một hơi, mùi thơm của thuốc bắc và hạt sen lan tỏa, không chút cay nồng.

Hùng ngồi trên ghế bành, mắt dõi theo từng chuyển động của Lan, tay đặt trên đùi, như muốn nắm lấy sự yên bình cuối cùng.

Lan (đặt muỗng canh vào chén, giọng dịu nhưng kiên quyết): “Mình sẽ luôn ở đây, nếu anh thực sự muốn thay đổi.”

Hùng (giọng nghẹt thở, đôi mắt rưng rưng): “Anh… anh đã sai, và anh sẽ sửa sai. Anh muốn chúng ta cùng nhau nấu lại những bữa ăn này, không còn bất kỳ lời hứa rỗng nào.”

Lan (nhìn chén canh, nhẹ nhàng): “Canh này không cay, không nặng. Nó giống như mong muốn của chúng ta – nhẹ nhàng, không gây đau đớn.”

Hùng (cười khúc khích, giật mình): “Nếu có thể nếm thấy hương vị ấy, anh sẽ tin mình có thể thay đổi.”

Lan (đưa chén canh cho Hùng, ánh mắt đầy hi vọng): “Hãy thử, anh à.”

Hùng cầm chén, môi run rẩy, nhấp một ngụm. Cảm giác ấm áp lan tỏa, hạt sen nở ra như những giọt nước mắt lặng lẽ.

Hùng (lặng, suy nghĩ ngắn gọn): *Đây là cơ hội cuối cùng.*

Hùng (đặt chén xuống, nhìn Lan): “Em… em luôn tin vào anh. Em là người duy nhất còn tin rằng chúng ta có thể sống lại.”

Lan (mặt dịu dàng, giọng ngập tràn niềm tin): “Anh không còn một mình. Mọi thứ sẽ bắt đầu lại từ hôm nay – từ bát canh này.”

Tiếng đồng hồ trên tường vang lên, chỉ thị giờ 5 giờ 30 phút, nhắc nhở Lan rằng cô còn phải ra chợ sáng ngày hôm sau.

Lan (gật đầu, nhưng không rời mắt khỏi Hùng): “Sáng mai, mình sẽ dậy sớm, đi chợ mua nguyên liệu. Mình sẽ nấu canh cho Vy một lần nữa, để cô ấy cảm nhận được sự thay đổi thực sự.”

Hùng (nắm chặt tay Lan, giọng đầy quyết tâm): “Anh sẽ ở bên cạnh, cùng em, cho đến khi mọi thứ trở lại ổn định.”

Cả hai đứng bên bếp, ánh sáng từ ngọn lửa phản chiếu lên khuôn mặt, hứa hẹn một khởi đầu mới.

Tiếng côn trùng vờn qua cửa sổ mở, gió nhẹ lùa vào, mang theo hương vị của bữa canh gà nhẹ, như lời hẹn ước của một tương lai tươi sáng hơn.

Hùng nhìn sâu vào mắt Lan, ánh sáng lòe loẹt từ lò sưởi phản chiếu lên khuôn mặt anh, khiến lời nói bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

“Hôm nay, từ này trở đi, không còn ai khác ngoài chúng ta,” Hùng thốt ra, giọng vang lên như một lời thề chết.

Lan nở một nụ cười nhẹ, đôi môi khép lại như khép kín một lời hứa mới. “Nếu anh giữ lời, mình sẽ cùng nhau xây lại mọi thứ.”

Hùng nắm chặt tay Lan, ngón tay cứ nắm chặt đến mức da tay hơi đỏ. “Anh sẽ không bao giờ để em phải một mình nữa. Không còn những đêm dài em phải lo âu.”

Lan cúi đầu, mắt ướt đẫm nhưng không rơi nước mắt. “Anh sẽ ở đây, mỗi sáng dậy sớm, cùng em đi chợ, cùng em chuẩn bị canh cho Vy. Đó sẽ là minh chứng cho sự thay đổi.”

“Hãy cho tôi một lần nữa cơ hội,” Hùng gào lên, giọng rung lên nhưng quyết tâm không hề lung lay.

Trong lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng của Vy vang lên ở cửa sổ, cô đứng cau mày nhìn hai người. “Mình đã nghe thấy. Được không, hai người?”

Lan quay sang Vy, ánh mắt đầy ấm áp. “Vy, hôm nay mình sẽ nấu canh gà bồi bồ cho em, như lời hứa của chúng mình.”

Vy gật đầu, nụ cười lặng lẽ nở như một tia sáng cuối cùng sau cơn bão. “Mình sẽ ăn, và sẽ tin rằng mọi thứ có thể thay đổi.”

Hùng đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt trên vai Vy, rồi quay lại nhìn Lan. “Anh hứa sẽ không để lại bất kỳ dấu hiệu nào của quá khứ. Mỗi bữa ăn, mỗi sáng sớm, sẽ là minh chứng cho lời thề của anh.”

Lan hít một hơi sâu, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ ngực tới tay. “Nếu chúng ta cùng nhau nấu, cùng nhau ăn, thì không gì có thể phá vỡ được chúng ta.”

Tiếng đồng hồ trên tường vang lên, giờ đã chạm mốc 5 giờ 45 phút, báo hiệu thời gian chuẩn bị bữa ăn sắp tới. Hùng rón rén bật bếp, lửa hồng rực lên, phản chiếu trong mắt Lan và Vy, như một ngọn lửa của hy vọng không bao giờ tắt.

Cả ba người đứng quanh chiếc bếp, tay cầm muỗng, nói không lời mà trái tim đã hòa quyện thành một. Hứa hẹn, thay đổi và niềm tin mới đang nở rộ trong không gian ngập tràn hương vị của canh gà bồi bồ, thuốc bắc và hạt sen.

Lan dừng lại, bước tới cửa sổ nơi ánh sáng ban chiều xuyên qua rèm mỏng, chiếu vào bếp còn lưu lại hơi ấm của canh gà bồi bồ. Cô đứng im, mắt nhìn ra ngoài khu phố yên bình, tiếng chim hót lác đác vang lên.

“Hôm nay, mọi thứ đã thay đổi,” Lan thầm thở sâu, tiếng cô vang trong không gian trống rỗng của phòng khách. Hùng và Vy đang ngồi trên ghế sofa, mắt họ dõi theo cô, chờ đợi khoảnh khắc này.

“Hãy tin mình, Lan,” Vy thì thầm, giọng nhẹ như làn gió thoảng. “Ta sẽ luôn nhớ ngày này.”

“Hùng, mình sẽ không bao giờ để lại những lời hứa vụn vỡ,” Lan nói, giọng cô chắc nịch, nhưng trong tim vẫn còn một chút run rẩy.

“Hãy cùng nhau giữ vững khoảnh khắc này, không để quá khứ quay lại làm phiền,” Hùng đáp, nắm chặt tay Lan một lần nữa, mắt lấp lánh quyết tâm.

Lan gật đầu, đôi môi mỉm cười nhẹ. Cô quay lại nhìn ra khung cửa, nơi mặt trời đang hạ thấp, tạo ra những dải sáng vàng ấm áp trên sàn nhà.

Bên trong, tiếng đồng hồ kể lại thời gian, từng giây giây trôi qua như nhịp tim của một câu chuyện mới đang khởi đầu. Lan biết rằng, từ bây giờ, mỗi sáng dậy sớm 5 giờ đi chợ, mỗi nồi canh bồi bồ thuốc bắc hạt sen sẽ là chứng minh cho lời hứa đã được giữ.

Cô thở dài một hơi, cảm giác thanh thản lan tỏa trong lồng ngực. “Mọi chuyện sẽ tốt hơn,” cô thì thầm, tiếng cô hòa cùng tiếng gió ngoài cửa.

Bầu trời chiều dần chuyển sang màu xám nhạt, ánh sáng còn lại như nhuộm lên mọi vật một tông màu yên bình. Lan đứng đó, lòng tràn ngập một cảm giác yên ả sâu thẳm, như những áng mây nhẹ nhàng trôi qua bầu trời sau cơn bão dữ dội. Những ký ức đau buồn, những sai lầm đã qua, giờ như những mảnh vụn tan dần trong gió, để lại chỉ là một nền tảng vững chắc cho tương lai.

Cô nhớ lại những ngày mà cô đã phải dậy sớm, vội vã chợ với giỏ bánh mì và rau củ, đôi khi mệt mỏi, đôi khi lo lắng. Nhưng chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã dạy cô biết trân trọng những điều bình thường, biết yêu thương người mình đang ở bên. Vy, cô bé ngây thơ với niềm tin vào canh gà bồi bồ, đã trở thành biểu tượng cho hy vọng không bao giờ tắt; còn Hùng, người chồng kiên quyết giữ lời hứa, đã cho Lan thấy rằng sự tha thứ và cam kết mới là chìa khóa mở ra cánh cửa hạnh phúc.

Trong ánh sáng cuối ngày, Lan cảm nhận được nhịp tim mình hòa quyện cùng nhịp đập của ngôi nhà, của gia đình. Cô hiểu rằng, dù có bao nhiêu thử thách, chỉ cần họ cùng nhau đứng vững, mọi bão táp sẽ qua đi, và hạnh phúc sẽ luôn ngự trị trên ngưỡng cửa của trái tim. Câu chuyện của họ không chỉ dừng lại ở chiếc nồi canh bồi bồ, mà còn ở sự kiên nhẫn, sự chấp nhận và niềm tin vào ngày mai tươi sáng hơn. Câu nói “Mọi chuyện sẽ tốt hơn” không còn là lời hứa mơ hồ, mà là lời thề của trái tim đã được rèn luyện qua lửa thử. Lan cúi mắt, hít một hơi thở sâu, và để lại phía sau mình những tiếng ồn của quá khứ, mở rộng cánh cửa của tương lai rộng lớn và bình yên.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *