Hùng ngồi thẳng lưng trên sofa, mắt dán vào màn hình tivi, không chú ý tới tiếng khóa cửa vừa kêu.
Mai dừng lại một chút, cảm giác bối rối bỗng lan tỏa trong lưng người, rồi cô cố gắng mỉm cười nhẹ.
“Về rồi đấy à?” Hùng nói, giọng không thay đổi.
Mai bước vào phòng khách, nở nụ cười nhạt, “Vâng, hôm nay chốt sổ cuối năm nên về muộn. Anh ăn gì chưa?”
Hùng không rảo rắc, chỉ vỗ nhẹ vào ghế bên cạnh. “Ngồi xuống đây anh bảo.”
Mai nhún vai, ngồi vào ghế, tay chạm vào tay vịn, mắt dọc theo quang loa đèn.
“Hắn nghe Thùy kế toán nói em nhận thưởng 500 triệu chưa?” Hùng đột ngột đặt câu, mắt lại bám vào TV.
Mai chợt dừng lời, lưỡi khựt lại. “Ừ… công ty năm nay làm ăn tốt, em…”.
Câu chưa kịp dứt, Hùng cắt lời. “Tiền đó em có làm gì đâu, chuyển cho anh 500 triệu. Cộng thêm gần 200 triệu anh vay thêm, đủ mua 4 cây vàng.”
Mai nín thở, suy nghĩ nhanh: *Chẳng thể để anh quyết định tài sản của mình.*
“Mua vàng làm gì hả anh? Giá vàng đang lên cao, sao lại muốn tích trữ?” Mai giơ tay lên, giọng cố giữ bình tĩnh.
Hùng quay sang cô, mắt mở rộng như muốn ép buộc. “Ai bảo mua tích trữ? Mua để tặng Uyên! Cô ấy sắp cưới. Nhà mình có tiếng có anh chị ở thành phố, lương thưởng khắp nơi, mà không thể cho em chồng 4 cây vàng làm vốn. Bố mẹ đã bảo rồi, phải làm cho ông bà.”
Mai nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Hùng, cảm giác lụi tàn như tàn lá. *Anh đang dùng tiền của mình để dàn dựng hôn lễ cho người khác.*
“Anh nghĩ mình đang giúp đỡ gia đình, nhưng thực chất là anh đang chiếm đoạt quyền quyết định của em,” Mai đáp, giọng cô dao động nhẹ.
Hùng lắc đầu, cười khẩy. “Giúp sao được? Em còn mải mê công việc, còn không hiểu gì về tiền bạc. Để anh lo.”
Cô quay mắt sang tivi, nơi hình ảnh một cặp vợ chồng hạnh phúc đang quảng cáo vàng, rồi quay lại nhìn Hùng. “Anh đang dùng tiền thưởng của em để thỏa mãn tham vọng cá nhân. Nếu anh không muốn chia sẻ, thì em sẽ giữ lại toàn bộ 500 triệu và 200 triệu.”
Hùng lặng im một giây, mặt vẫn không thay đổi.
Mai đứng dậy, tay gấn lấy chìa khóa trong túi, đẩy cánh cửa ra ngoài. “Anh từ nay sẽ không có quyền quyết định gì nữa.”
Cô bước ra hành lang, tiếng chân vang lên trong căn hộ yên tĩnh.
Phòng khách vẫn còn ánh sáng tivi lấp lánh, nhưng tiếng nởn tiếng văng cơm hình ảnh của một cuộc chiến nội tâm đang bùng lên.
Hùng quay sang Mai, ánh mắt dẻo nhẹ hơn. “Ăn gì chưa?” anh hỏi, giọng hơi bớt khắc nghiệt.
Mai thở dài, khuôn mặt thoáng chút ấm áp. “Chưa, anh còn ăn gì không?”
Hùng đứng dậy, lùi lại một bước, chỉ vào bếp mở sẵn. “Để anh làm. Mấy món bún thập cẩm mình đã chuẩn bị, còn bánh mì nướng thì vừa mới ra lò.”
Mai nở nụ cười mỏng, mắt dường như thấy tia sáng giữa đêm bão. “Cảm ơn anh, mình… mình mệt quá rồi, chỉ muốn ăn một bữa bình thường thôi.”
Hùng gật, vững tay mở tủ lạnh, lấy ra những nguyên liệu. “Được rồi, mình sẽ nấu món gà xào sả ớt, ăn kèm với cơm trắng. Đừng lo, hôm nay không có chuyện tài chính nữa.”
Mai quay sang cửa sổ, nhìn ra ánh đèn phố nhấp nháy. “Anh biết không, hôm nay mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Khi anh hỏi ăn gì, mình như được nhắc nhở rằng còn những điều giản đơn hơn cả tiền bạc.”
Hùng dừng lại, đặt tay lên vai Mai. “Cứ để mình lo ăn, mình lo chuyện tài chính. Em chỉ cần nghỉ ngơi, lấy lại sức.”
Mai khẽ nghiêng đầu, đặt tay lên tay anh. “Em tin anh.”
Hùng mỉm môi, lấy bát đĩa, bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Tiếng dao cắt thịt vang lên nhẹ nhàng, hòa lẫn tiếng tivi vẫn đang chiếu quảng cáo vàng.
Trong không gian bếp, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên khuôn mặt Mai, làm đôi mắt cô bừng lên hy vọng. Hùng nhìn cô, nhận ra rằng cả hai đang lặng lẽ xây lại những ký ức bình thường, những khoảnh khắc dẫu ngắn ngủi nhưng đầy ắp cảm xúc.
Cả hai ngồi lại bên bàn ăn, nụ cười nhẹ nhàng, tiếng chén rúc rích vang lên, tràn ngập căn hộ chung cư. Tiếng dường như khuất tiếng gió ngoài kia, để lại không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim họ cùng nhau đập.
Hùng đứng giữa căn hộ, ánh đèn bếp vẫn còn le lói nhưng không còn ấm áp như lúc mới nấu ăn. Anh chỉ tay về phía ghế sofa, giọng không hề lay động.
— Ngồi xuống đây anh bảo.
Mai lặng lẽ di chuyển, mắt bồn chồn dõi theo từng bước chân Hùng. Đôi môi cô khép hẹp, tiếng thở nhẹ dường như muốn nín thinh trước âm vang vô cảm trong câu nói.
— Anh… sao lại nói như vậy? — Mai ngập ngừng, giọng khẽ run.
Hùng không đáp lại, chỉ đứng nhìn tường, tay chần chừ nắm lấy một tờ giấy cũ. Đó là danh sách các khoản tiền: bonus 500 triệu, additional money 200 triệu, 4 cây vàng, ước tính giá trị khoảng 700 triệu.
— Đừng có hỏi nữa, giờ anh chỉ muốn em yên… — anh liệt kê nhanh, mắt chẹp hờ như đang cố gắng trấn an bản thân hơn là Mai.
Mai nín thở, đầu óc xoáy quanh những con số vô hồn, vừa nhớ lại tiếng gọi của Uyên, cô em gái chồng, vừa nghe tiếng nhạc cũ từ TV vang lên lặng lẽ. Cô cảm nhận tim mình đập rộn ràng, như muốn vỡ ra ngoài.
— Anh… em không hiểu. Chúng ta còn gì ngoài tiền? — Mai cất tiếng, rụt rè, giọng có phần cắt bớt lời hứa hẹn.
Hùng quay người, ánh mắt lộ ra một vết thương sâu không ai biết. Anh nắm chặt cuốn giấy, gạt một chút bụi bụi cỏ và đưa về phía Mai.
— Anh không cần phải giải thích, chỉ cần ngồi đây, nghe anh nói. — Giọng anh vang lên cứng rắn, như một lệnh.
Mai ngồi, tay gạt nhẹ vào ghế, cảm giác sàn gỗ cứng lạnh làm cô càng cảm thấy bế tắc. Cô nhìn Hùng, thấy anh đang gắp một chiếc đĩa bánh mì nướng ra khỏi lò, nhưng không rớt một lời mời ăn.
— Em sẽ ngồi, nhưng anh phải nói thật, không được giấu gì. — Mai dứt khoát, ánh mắt thở bỗng rạng lên quyết tâm.
Hùng chỉ mỉm cười thấp thoáng, đặt bánh mì lên bàn, rồi chậm rãi kéo chiếc bàn tròn lại phía mình.
— Được, nhưng trước khi ăn, anh muốn em biết… những thứ anh đã làm để bảo vệ chúng ta. — Anh cúi đầu, đôi mắt như lấp lánh những ký ức đen tối.
Mai lặng người, không còn cách nào khác ngoài việc đối mặt với sự thật ngập tràn trong căn hộ này.
Hùng im lặng, mắt vẫn đăm đăm vào tờ giấy, rồi giật mình quay sang Mai.
— “Anh nghe Thùy bảo em được thưởng 500 triệu?” — Mai giọng khẽ, ánh mắt lấp lánh hy vọng, như muốn nắm lấy một tia sáng cuối cùng trong căn phòng u ám.
Hùng gật đầu chậm rãi, lưỡi mày nhăn lại. Anh không đáp lời ngay, chỉ để lặng lẽ nghi ngờ trong không gian ngột ngạt.
— “Thì đấy, anh ạ. Thùy cứ bảo là công ty quyết định trả thưởng 500 triệu cho em. Thêm 200 triệu và bốn cây vàng, tổng khoảng 700 triệu,” — Mai vừa nói vừa lột ra một tờ giấy in ra từ điện thoại, hình ảnh các con số hiện rực rỡ.
Hùng nắm chặt giấy, mắt lộ ra một vết thương không lành.
— “Anh đã nghe rồi. Nhưng…” — giọng anh rớt xuống, âm vang nặng nề.
Mai nín thở, cố nén cảm giác tim mình đập thình thịch.
— “Anh sẽ chia hết?” — cô thèm mong, giọng rung lên một lần nữa.
Hùng lắc đầu, nhấc tay chỉ về phía cửa sổ, nơi đèn đường phản chiếu trên bề mặt kính.
— “Nếu anh có thể bảo vệ mình, bảo vệ con, bảo vệ mọi người… thì tiền không còn quan trọng. Em đã từng hứa, rồi ai ngờ tiền lại làm ta lạc lối.”
Mai sững lại, mắt dừng lại trên ánh sáng mờ ảo ngoài kia. Niềm tin trong cô bỗng chốc vụn vỡ.
— “Thì sao chúng ta lại đứng ở đây, chỉ có những con số vô hồn và những lời hứa hỏng?” — cô thốt lên, giọng côn cằn.
Hùng cúi xuống, đặt tay lên vai Mai, nhưng không nắm chặt.
— “Đừng để tiền làm người ta lừa dối.” — Anh thở dài, mắt dõi lại tờ giấy, rồi liếc nhìn chiếc đĩa bánh mì vẫn còn cháy hỏng trên bàn.
Căn bếp vang lên tiếng quạt máy quay, tiếng nhạc cũ vẫn lặng lẽ trôi qua, như muốn trấn an một không gian đầy ưu tư.
Mai nhìn Hùng, nắm chặt tay mình vào người, quyết tâm không để những con số chi phối quyết định.
— “Nếu anh không muốn chia, ít nhất hãy cho em biết sự thật… và để tôi quyết định tương lai của mình.”
Hùng nhìn Mai một lúc lâu, rồi giọng anh cắt gắt, như chém vào không khí ngột ngạt của căn hộ.
— “Đừng có mơ hồ nữa. Chuyển cho anh 500 triệu đó, cộng 200 triệu vay nữa là đủ mua 4 cây vàng.”
Mai đứng bất động, tim thình thịch như tiếng trống trong lồng ngực. Ánh mắt cô lộ ra sự hoang mang, mắt rưng rưng nhưng không rơi lệ.
Hùng kéo gần chiếc bàn, ngón tay nắm chặt tờ giấy in số tiền, rồi giơ lên trước mặt cô.
— “Nếu em không chịu, anh sẽ không chịu đựng được những lời hứa vô nghĩa này nữa.”
Mai chỗ thở, miệng khẽ mở ra một lời phản bác, nhưng Hùng đã ngắt lời.
— “Đừng có mấy lời thương xót. Từ bây giờ, mọi quyết định đều dựa trên tiền.”
Trong đầu Mai, suy nghĩ thoáng qua: *Phải làm sao để không bị ép?* Cô nhanh chóng giật tay, nắm chặt điện thoại, nhấn số thuê bao của Thùy.
— “Thì ra anh vẫn còn… cầm chắc lợi nhuận của mình sao?” — Mai cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù tay cô run rẩy.
Hùng nở một nụ cười lạnh lùng, rồi nhấc đầu lên, mắt lộ ra một vệt đỏ lục lạc.
— “Cứ gọi nhé. Đừng làm tôi chờ lâu, tiền không tự đến.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Thùy trả lời bằng giọng ngập ngừng.
— “Mai, mình… mình chưa ký hợp đồng nào, mà…”
Mai chen vào, giọng cứng rắn.
— “Thì anh Hùng đã quyết định. Anh muốn tiền ngay, còn lại là vay.”
Hùng rít lên, tay đập mạnh vào mặt bàn, làm giấy rơi vãi khắp sàn.
— “Đời này không cho ai thương hại. Nếu em không chuyển, anh sẽ tháo dỡ mọi thứ.”
Trong khoảnh khắc, Uyên – em gái chồng, bước ra từ phòng khách, ánh mắt chạnh nản nhưng quyết liệt.
— “Anh Hùng, đừng ép… Mai đã làm hết sức mình.”
Hùng quay sang Uyên, giọng anh trở nên cứng rắn hơn.
— “Em, con không phải là người yếu ớt. Đừng để cô ấy làm tôi mất kiên quyết.”
Mai nghiêng người, lặng nhìn đôi mắt Uyên, thấy trong đó sự đồng cảm và một tia hy vọng le lỏi.
— “Nếu anh không muốn tiền, ít nhất… cho tôi thời gian để giải quyết.”
Hùng thở dài, mắt lặng đi, rồi khẽ nhấc điện thoại lên, nói to hơn.
— “Thì hãy chuyển ngay. 500 triệu, cộng 200 triệu nữa. Đừng để tôi phải…”
Cửa sổ mở ra, gió se lạnh thổi qua, mang vào mùi hương của mùa xuân đã qua. Không gian như bỗng chững lại, chỉ còn tiếng tim Mai thở dốc và tiếng thở hổn hển của Hùng, đang chờ đáp lời quyết định cuối cùng.
Hằng giờ trôi, Hùng vẫn không rời mắt khỏi tờ giấy, hơi thở dồn dập như muốn nhấn chìm không gian. Mai nhìn quanh căn hộ chật hẹp, ánh sáng yếu ớp chỉ le lói qua khe cửa sổ, lòng cô thắt lại từng thớ.
— “Mua vàng làm gì? Lỗ hết,” Mai lắc đầu, giọng cô giằng gợn, “giá vàng lúc này cao đến mức… mình sẽ mất trắng, còn lại chỉ là lỗ chồng mình.”
Hùng nghi ngờ, gầm lên:
— “Cứ bảo là cứ ăn mày, mình cứ chịu thua. Đó là tiền của chúng ta, không phải của ai khác!”
Mai chớp mắt, tay run rẩy, nhưng cô nắm chặt điện thoại, dừng lại một giây, rồi nhấn số Uyên.
— “Uyen, anh ấy muốn mình đầu tư vào vàng ngay bây giờ, nhưng giá đang vọt lên. Nếu mình mua, sẽ chỉ lỗ hơn.”
Uyên, giọng ngập ngừng, nhưng quyết đoán:
— “Mai, anh Hùng không có quyền ép buộc. Nếu tiền cần gấp, mình có thể xem xét vay ngân hàng, nhưng đầu tư vàng lúc này… không hợp lý.”
Mai lặng lại, ánh mắt lướt qua Hùng, rồi nhìn về phía Thùy, người đang đứng dở hơi trong góc phòng, tay cầm sổ sách.
— “Thùy, mình cần lời khuyên tài chính, không phải lý do cào xé cho anh Hùng tạt tiền vào vô thưởng vô phạt.”
Thùy nghiêng người, thở dài:
— “Mai, 500 triệu + 200 triệu vay là số tiền lớn. Mua 4 cây vàng không phải là đầu tư an toàn, nhất là khi giá đáy đang lên ngược chuẩn. Nếu em muốn tăng tài sản, hãy xem xét bất động sản hoặc cổ phiếu có tiềm năng giảm rủi ro.”
Hùng nở một nụ cười lạnh, kéo chiếc ghế lại tới gần bàn, giọng lạnh lùng:
— “Nghe thấy chưa? Nếu em không chịu nghe lời người có thẩm quyền, mình sẽ đè nặng lên vai em. Kha khan hơn nữa, mình có thể cắt giảm chi phí sinh hoạt, nhưng tiền không thể chờ đợi.”
Mai sững sờ, nhưng trong đầu cô lóe lên một ý tưởng. Cô bình tĩnh, né tránh ánh mắt châm chích, và nói:
— “Nếu anh cứ kiên quyết muốn tiền ngay, thì mình sẽ chuyển 500 triệu qua tài khoản chung, nhưng 200 triệu vay… mình sẽ xin vay ngân hàng với lãi suất thấp, và không dùng vào mua vàng. Anh đồng ý chứ?”
Hùng cảm thấy vạt lụa của quyền lực bị sờ nhau, mặt nhăn lại:
— “Em… em muốn mình chấp nhận điều này mà không có vàng? Đó là thua cuộc.”
Mai thở dài, gượng lên một nụ cười lạnh lẽo:
— “Nếu anh không chấp nhận, mình sẽ không ký hợp đồng nào, và sẽ báo cáo lên sàn công ty Hùng, để anh không còn khả năng ép buộc tài chính. Anh đang đặt mình vào vị thế không thể trốn thoát.”
Trong giây lát, Uyên xúm lại, tay nắm chặt cốc cà phê, nhìn Hùng bằng ánh mắt sắt lạnh:
— “Anh Hùng, mình không phải là kẻ yếu. Nếu anh muốn ép buộc, mình sẽ báo cáo công ty, và nếu cần, chúng tôi sẽ cùng nhau bảo vệ quyền lợi của Mai.”
Hùng đang lưỡng lự, mắt nheo lại, tiếng tim của anh thừng thừng như tiếng chuông.
— “Thì… thì…,” anh ngập ngừng, “được, mình sẽ cho 500 triệu, còn 200 triệu mình sẽ xét duyệt ngân hàng, không mua vàng.”
Mai thở nhẹ, nhưng vẫn cảm thấy bối rối, tim cô chùng xuống khi nghĩ tới nợ nần và áp lực tài chính. Cô vừa mừng vừa lo sợ, biết rằng con đường còn dài và gập ghềnh.
Hùng ngồi lại, tay nắm chặt cốc cà phê, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc tờ giấy còn ẩm ướt.
— “Mua để trao cho Uyên, gia đình chúng ta cần vốn,” anh nói, giọng rung lên vì áp lực. “Bố mẹ mình đã suýt mất công ty năm ngoái, nếu không có tiền để đầu tư gì đó, lại rơi vào khó khăn.”
Mai ngẩng đầu, ánh mắt vẫn còn dằn vặt, nhưng cô không rời mắt khỏi Hùng.
— “Anh nói là vì gia đình, nhưng thật ra là vì em muốn chiêu đãi Uyên, phải không?” cô đáp, giọng lạnh lùng.
Hùng hít một hơi sâu, tay vô tình vuốt nhẹ phần áo sơ mi ra rách.
— “Không, không chỉ vì Uyên. Em nhớ không, bà ngoại lúc trước đã bảo chúng ta phải có tài sản cố định để trả nợ ngân hàng. Nếu không có gì, chúng ta sẽ lại bị… bị ép buộc.”
Uyên đứng dậy, bước tới cửa sổ, nhìn ra ngoài phố đông người, rồi quay lại, ánh mắt như dao cắt.
— “Anh Hùng, nếu mục tiêu là bảo vệ gia đình, sao không dùng tiền để trả nợ hoặc đầu tư vào dự án thực tế? Vàng chỉ làm tăng rủi ro, còn gì bận tâm tới “quà tặng”?”
Hùng gỉ mặt, tay nắm chặt chiếc ghế như muốn nắm chặt quyết định.
— “Mình đã tính toán rồi. Bốn cây vàng, khoảng 700 triệu, sẽ là tài sản an toàn, có thể chuyển sang tiền mặt nhanh chóng nếu cần. Và nếu Uyên nhận, cô ấy sẽ cảm ơn chúng ta, giúp chúng ta có mối quan hệ tốt hơn ở thành phố.”
Thùy đứng dậy, giơ sổ sách lên, mắt lướt qua các con số.
— “Mai, nếu bạn đưa 500 triệu vào tài khoản chung, còn 200 triệu vay ngân hàng, lãi suất sẽ chỉ 6%. Đừng để Hùng lạm dụng tiền cho việc không cần thiết. Vàng không sinh lời ngay, còn có thể giảm giá khi thị trường sụp đổ.”
Hùng thở dài, đôi mắt tràn đầy lo âu, nắm chặt tay vào bàn.
— “Cả nhà mình đang chịu áp lực từ bố mẹ, họ luôn hỏi chúng ta khi nào mới có tiền để mở rộng kinh doanh. Nếu chúng ta không có gì để đưa ra, họ sẽ cho rằng chúng ta không đủ năng lực.”
Mai cúi đầu, lòng dậy lên một tiếng thở dài nặng nề.
— “Anh, nếu mình không mua vàng, mình sẽ không có gì để trả lời bố mẹ. Nhưng nếu anh ép buộc, mình sẽ mất quyền kiểm soát tài chính.”
Hùng đứng dậy, bước lại gần Mai, gầm lên nhẹ, nhưng giọng vẫn đầy thuyết phục.
— “Mai ạ, mình không muốn ép buộc. Mình chỉ muốn chúng ta cùng nhau quyết định, để không có ai phải chịu thiệt. Hãy đồng ý, để chúng ta có một khoản tiền dự phòng, và đồng thời giữ lời hứa với Uyên.”
Không gian ngập tràn tiếng thở hổn hển, ánh sáng mờ nhạt qua cửa sổ như muốn khoe một tia hi vọng.
— “Nếu mình đồng ý, mình sẽ ký vào giấy báo chuyển 500 triệu, và 200 triệu sẽ được xét duyệt ngân hàng, không dùng vào vàng.” Hùng gật đầu, hy vọng lộ rõ trên khuôn mặt.
Mai nở một nụ cười khép hờ, mắt bừng lên quyết tâm.
— “Được, mình sẽ ký. Nhưng sau này, quyết định tài chính phải dựa trên phân tích thực tế, không phải chỉ vì áp lực của người khác.”
Hùng thở phào nhẹ, tay đưa tờ giấy cho Mai, ánh mắt dần dịu lại.
— “Cảm ơn em. Gia đình chúng ta sẽ có nền tảng vững chắc hơn, và Uyên cũng sẽ nhận được món quà xứng đáng.”
Cả ba người đứng im, ánh đèn neon ngoài phố nhấp nháy qua khung cửa, như một lời nhắc nhở rằng quyết định của họ vừa mới được đặt nền móng, còn bao nhiêu thử thách đang chờ phía trước.
Mai nhìn Hùng, mắt cô nhấp nháy giữa hoang mang và quyết tâm. Cô nghĩ nhanh, cố gắng tìm ra lý do thật sự của chồng, nhớ lại Uyên – cô em gái chồng khó tính, luôn cúp chặt mọi chi tiêu, nhưng lại có dáng vẻ luôn cầu kỳ, tao nhã.
— “Anh, mình đã nói rồi, tôi không muốn tiền rơi vào tay người khác chỉ vì áp lực ngoại quan,” Mai thốt lên, giọng cô hoắt hơn, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Hùng lặng một giây, rồi nhếch răng, mắt nhìn về phía cửa sổ, như muốn né tránh ánh mắt thẳng thừng của Mai.
— “Nếu gia đình mình không có tiền, chúng ta sẽ chịu gì? Họ sẽ coi chúng ta là không đủ năng lực, và Uyên… cô ấy sẽ không còn tin tưởng chúng ta nữa,” Hùng đáp, giọng vừa lo lắng vừa có chút bối rối.
Mai nín thở, bàn tay cô chạm nhẹ vào ngực, cảm nhận tim đập rộn ràng. *Cô em chồng khó tính quá…* cô nghĩ, ánh mắt cô chợt lạnh lại, tìm kiếm một lối thoát.
— “Anh đã từng nói rằng mình sẽ không để bất kỳ ai can thiệp vào quyết định tài chính của gia đình,” Mai nói, giọng cô cắt ngang, “Nếu Uyên muốn gì, thì cô ấy tự quyết định, không phải chúng ta ép buộc để rồi lại phải chịu hậu quả.”
Hùng cầm chặt cốc cà phê, tay run nhẹ. Anh quay sang Mai, ánh mắt đầy lo âu.
— “Mai à, mình chỉ muốn bảo vệ gia đình, không muốn để bố mẹ chúng mình thấy chúng ta yếu ớt. Đó là lý do mà mình nghĩ tới việc mua vàng, để có tài sản cố định.”
Mai liếc sang Uyên, người đang đứng im im, khuôn mặt không biểu lộ gì, nhưng ánh mắt cô ấy như đang dò xét mọi động thái.
— “Đúng là bảo vệ, nhưng bảo vệ bằng cách nào? Bằng việc rủi ro đầu tư vào vàng, hay bằng cách chúng ta tự chịu trách nhiệm?” Mai mở lời, giọng cô sắc bén, “Nếu mình không ký hợp đồng chuyển 500 triệu, mình cũng không phải mất đi mọi kiểm soát.”
Thùy, người đang ngồi ở góc phòng, nhanh chóng đưa ra số liệu trên sổ sách, giọng cô cắt ngang không cho ai thở.
— “Mai, nếu anh Hùng vẫn kiên quyết, chúng ta ít nhất phải có bằng chứng ràng buộc tài khoản, để tránh việc tiền bị chuyển đi mà không có sự đồng ý của cả hai.”
Mai gật đầu, tay cô chạm vào giấy tờ, cảm nhận mỗi con số như một mảnh gươm sắc. *Áp lực tăng lên.* Cô thầm nghĩ, nhưng âm thanh lời nói của cô ngay lập tức tràn đầy kiên quyết.
— “Hãy để tôi ký, nhưng có điều kiện: không được rút tiền ra ngoài, và mọi giao dịch phải có sự đồng ý của tôi và Thùy. Nếu có bất kỳ sai phạm nào, chúng ta sẽ phải chịu hậu quả pháp lý.”
Hùng nghẹt tim, ánh mắt bỗng nhạt dần, rồi dường như nhận ra sức mạnh của Mai.
— “Được,” anh thở phào, “Nếu chúng ta làm như vậy, mình sẽ không còn lo sợ nữa.”
Mai nhẹ nhàng đưa bút lên, ký tên trên giấy. Khi bút chạm giấy, cô cảm nhận như một vụ nổ tinh thần, giải phóng phần áp lực nặng nề đã đè lên vai cô suốt tháng qua.
— “Còn Uyên,” Mai quay sang cô em, giọng cô ấm áp hơn, “Nếu cô muốn gì, hãy tự mình quyết định, đừng dựa vào chúng tôi để đạt được mục tiêu cá nhân.”
Uyên không trả lời, chỉ mỉm cười mỏng, mắt lấp lánh như muốn nói: “Tôi sẽ hiểu.”
Trong không gian căn hộ chung cư, tiếng đồng hồ tiktak dường như tăng tốc, nhưng quyết định đã được đưa ra, và sức nặng của áp lực dường như vừa được hạ bệ.
Mai đứng dừng lại, mắt cô bơi trong một vòng xoáy quyết tâm. Cô quay người về phía Hùng, giọng cô cứng rắn như lưỡi dao.
— “Anh Hùng, tôi quyết định không chuyển 500 triệu sang tài khoản ấy.” Mai nói, giọng cô không lay chuyển. “Tiền này là dành cho gia đình và con cái sau này.”
Hùng nín thở, mặt anh nhăn lại, cử chỉ cứng đờ. Anh nhấc cốc cà phê lên, nắm chặt tay, ánh mắt như muốn dội đá vào tường.
— “Mai, anh đã giải thích rồi. Nếu không có khoản tiền này, chúng ta sẽ mất cơ hội bảo vệ tương lai. Không những vậy, Uyên còn có thể… không còn tin chúng ta nữa.” Hùng đáp, giọng anh vang lên âm vang của sự bất bình, tông cứng rắn.
Mai lặng im một lúc, hơi thở cô dày đặc. Cô cảm nhận từng nhịp tim vang lên trong lồng ngực, nhưng đôi mắt cô không hề dao động.
— “Anh đã từng hứa rằng quyết định tài chính sẽ là của chúng ta, không phải của người khác. Nếu Uyên muốn gì, cô ấy tự chịu trách nhiệm, không phải chúng ta phải nhét mình vào.” Mai đáp, lời cô cắt ngắn và dứt khoát.
Hùng rụt răng, mặt đỏ bừng lên. Anh quét ánh mắt quanh phòng, như tìm kiếm một đồng minh vô hình. Uyên đứng im lặng, khuôn mặt cô không biểu lộ gì, nhưng ánh mắt cô lộ rõ một sự thẩm thấu.
— “Mai, nếu anh không chịu rủi ro, chúng ta sẽ mất cơ hội.” Hùng kéo cốc xuống, tiếng sứ chạm sàn vang lên. “Đây là cách duy nhất để chúng ta có được tài sản cố định, để bảo vệ gia đình.”
Mai không loạng choạng. Cô bước tới gần hơn, tay cô chạm nhẹ vào bìa sổ của Thùy, như muốn đánh dấu quyết định.
— “Tôi không chấp nhận rủi ro vô nghĩa cho một khoản đầu tư mà chúng ta không chắc chắn nữa.” Mai thốt lên, giọng cô vang lên như tiếng gòng gòng của một nữ chiến binh. “Tiền này sẽ ở trong tài khoản chung, chỉ để trả nợ, nuôi con, và những điều cần thiết cho gia đình.”
Hùng dừng lại, mắt anh lộ vẻ bối rối, không còn là sự quyết đoán ban đầu. Anh thở dài, bật lặng sau một lúc.
— “Nếu cô không muốn, chúng ta sẽ không có gì.” Hùng nói, giọng anh lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt vẫn còn lửa bất bình.
Thùy, người đang lặng lẽ ghi chép, ngẩng lên, giọng cô chêm vào như một tiếng bấm phanh.
— “Nếu không có thỏa thuận hợp pháp, chúng ta không thể chuyển tiền nào.” Thùy nhấn mạnh, mắt cô đăm đăm vào giấy tờ, như muốn bảo vệ cả hai bên.
Mai nở một nụ cười khắc khổ, nhưng ánh mắt cô hóm hỉnh.
— “Thì ký tên tôi, nhưng chỉ khi có điều kiện: không được rút tiền ra ngoài, mọi giao dịch phải có sự đồng ý của tôi và Thùy. Nếu có sai phạm, chúng ta sẽ đưa ra pháp luật.”
Hùng ngắt lời, tay nắm chặt cốc, thở ra một tiếng rít.
— “Được.” Anh nói, giọng anh âm ỉ, “Nếu như vậy, chúng ta sẽ không còn lo sợ nữa.”
Mai cầm bút, dấu tay cô chạm vào giấy, như một khắc dấu vĩnh viễn. Cô ký, tiếng bút kêu vang nhẹ trong không gian ngột ngạt.
— “Còn Uyên,” Mai quay sang cô em, giọng cô giảm xuống nhẹ nhàng hơn, “Nếu cô muốn gì, hãy tự quyết định, đừng dựa vào chúng tôi.”
Uyên không đáp lời, nhưng nụ cười mỏng của cô dường như thừa nhận sự quyết định của Mai.
Căn hộ bỗng trở nên lặng lẽ, tiếng đồng hồ tiktak vẫn rung rộn, nhưng không khí căng thẳng đã giảm bớt, để lại một khoảng trống cho những quyết định mới đang hình thành.
Hùng đứng dậy, ánh mắt lấp lánh cơn giận dữ. Anh nhấc cốc còn ướt lại, đập mạnh vào bàn, tiếng sứ vang vọng trong căn hộ kín.
— “Nếu Mai không chuyển ngay 500 triệu này, hậu quả sẽ không chỉ ở chúng ta!” Hùng hét lên, giọng vang lên như tiếng sấm, khiến không gian ngột ngạt hơn.
Mai co lại, tay cô run rẩy, ngón tay chạm vào bìa sổ của Thùy như muốn nắm chặt một nền tảng vô hình. Hơi thở cô nặng nề, mắt cô dán mắt vào Hùng, ánh sáng đèn neon phản chiếu những giọt mồ hôi trên trán.
— “Anh… anh đang làm gì?” Mai thở dốc, giọng cô nghẹt lại, nỗi sợ hãi như một lớp áo sắt rơi vào tim.
Hùng không hề lùi bước. Anh lắc cốc, rơi một chiếc đá nhỏ trên sàn, tiếng đập lộ rõ sự bất ổn.
— “Đừng có quên, nếu không có số tiền này, chúng ta sẽ mất mát—không chỉ tài sản. Uyên sẽ biết chúng ta là người yếu ớt, và mọi người sẽ bỏ rơi chúng ta.” Hùng nói, giọng cắt như dao nát, mắt nheo lại, dường như muốn nhốt Mai vào trong một lỗ sâu vô hạn.
Mai rảo rạo, đôi mắt cô trong sương sợ. Cô thở một hơi dài, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tay cô vẫn rỉ nhòe, cầm bút chệch hướng.
— “Anh… anh không thể ép buộc tôi…!” Mai la lên, tiếng cô gãy vụn, nhưng tiếng cô vang lên hơn bao giờ hết trong không gian bị lay chuyển.
Hùng tiến tới, cái đầu anh nghiêng về phía Mai, cánh tay anh duỗi ra, nhưng thay vì nắm lấy, anh chỉ đưa tay chỉ vào ngực cô, làm cho cô cảm thấy cơn lạnh thấu tim.
— “Mai, nếu em không nghe, chúng ta sẽ mất mọi thứ. Tôi sẽ đưa tiền vào tài khoản mà tôi chỉ định, và nếu em không chuyển, tôi sẽ… sẽ làm cho cô và con không còn an toàn.” Hùng gầm mạnh, mắt anh lởn vế lên như muốn đốt cháy mọi lời kháng cự.
Tiếng gõ cửa vọng ra từ hành lang, tiếng bước chân nhẹ của Uyên vang lên, cô dừng lại trước cửa, đôi mắt mở to, nhưng không dám vào.
— “Anh… anh đang đe dọa con mình à?” Uyên thì thầm, giọng cô rã rời, nhưng trong đó vẫn hiện sự lẫn lộn giữa sợ hãi và quyết tâm.
Hùng quay lại, mặt anh đỏ bừng, miệng anh mở to, tiếng nói cắt ngang như một lưỡi gươm.
— “Nếu Mai không chuyển, tôi sẽ báo cho công an, cáo buộc cô trộm tài sản, đưa ra tòa án. Rủi ro tài chính sẽ không còn là vấn đề, mà là cuộc sống của cô và con sẽ bị xé nát.” Anh thốt ra, từng từ ngắt quãng, như bắn từng viên đạn vào tâm hồn Mai.
Mai rơi sững lại, đôi tay cô như bị băng đông, ngón tay không còn kiểm soát bút, chúng rơi xuống sàn, tiếng kim loại chạm đất vang lên trong tĩnh lặng vừa trước đó.
— “Không… Không được…!” Mai gào lên, giọng cô hoảng loạn, nước mắt tràn đầy mắt, cô quước nghiêng người về phía Đầu ngủ trong phòng, như muốn chạy trốn khỏi cơn bão.
Thùy, người đang ngồi bên bàn, liếc nhìn Hùng, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng không chần chừ.
— “Nếu anh muốn dùng mối đe dọa, tôi sẽ báo cáo ngay cho công ty và các cơ quan chức năng. Chúng ta không thể để một vụ việc cá nhân làm ảnh hưởng tới tài chính công ty.” Cô khẳng định, tiếng cô cứng rắn như dây thép.
Hùng thở gấp, mặt anh nhăn lại, nhưng giọng vẫn không giảm xuống.
— “Nếu các người không chịu, tôi sẽ lấy mọi cách để rèn luyện. Đừng nói gì nữa!” Anh lẩm bẩm, tay trái siết chặt vào cổ tay Mai, khiến cô co rúm vào trong một lúc ngắn.
Mai không còn cách nào, cô chẽ chàng run rẩy, mắt nhắm chặt, suy nghĩ nhanh chóng trào ngược: *phải tìm cách thoát, phải bảo vệ con*.
Khi Hùng chuẩn bị bước tới, tiếng chuông cửa vang lên, cửa mở ra, Thùy tung ra một chiếc thẻ ghi đè, nhanh chóng đặt lên bàn, mắt cô khẽ liếc sang Hùng.
— “Đây là hợp đồng đã ký, nhưng không có điều khoản nào cho việc ép buộc hay đe dọa. Nếu anh muốn chuyển tiền, cần có giấy ủy quyền hợp pháp và sự đồng ý của cả ba bên.” Thùy nói lời cuối cùng, giọng cô không hề lay chuyển.
Hùng ngã lặng, ánh mắt anh lẫn lộn giữa tức giận và bất lực, tay anh thả ra, cốc cà phê rơi tràn lên sàn, đổ đầy nỗi căng thẳng trong không gian.
Hùng lặng lẽ ngồi lại trên ghế, ánh mắt ngấn ngơ, tay vẫn còn chạm vào chiếc cốc còn ướt. Không khí bỗng trở nên nặng nề hơn, tiếng giọt cà phê thấm vào thảm như tiếng thở dài không thể nhịn.
Mai nhắm mắt lại một khoảnh khắc, rồi mở ra, ánh mắt cô kiên quyết hơn hẳn. Cô đứng dậy, bước về phía Hùng, tay nắm chặt một tờ giấy báo cáo thuế mà Thùy để lại trên bàn.
— “Hùng, chúng ta cần ngồi lại và nói chuyện như một cặp vợ chồng, không phải như kẻ thù,” Mai bình tĩnh nói, giọng cô câm nhưng đầy sức mạnh. “Quyền lợi của tôi, quyền lợi của con, và tính công bằng trong hôn nhân—đó là những gì tôi sẽ không nhường nhịn.”
Hùng không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn xuống bàn, ánh mắt căng thẳng như sắp bùng nổ. Đôi môi anh run nhẹ, nhưng không thốt lên lời nào.
— “Nếu chúng ta không thống nhất, không chỉ chúng ta mất tiền, mà còn mất sự tin tưởng, mất niềm tin của con và cả gia đình,” Mai tiếp tục, tay cô chạm nhẹ vào gáy cậu con nhỏ đang ngủ trong xe nôi nằm trên thảm. “Chúng ta cùng nhau quyết định, không phải chỉ một người quyết định.”
Tiếng bước chân nhẹ của Uyên vang lên khi cô lặng lẽ mở cửa, mắt cô dán vào hai người. Cô nín thở, rồi thở ra một hơi dài đầy lo lắng.
— “Anh Hùng, em không muốn chúng ta phải đưa vụ việc này ra bên ngoài. Chúng ta có thể giải quyết nội bộ, nhưng cần có sự đồng thuận,” Uyên nói, giọng cô run rẩy nhưng cố giữ vững.
Mai quay sang Uyên, nụ cười mỏng manh nhưng kiên quyết.
— “Em cũng muốn hôn nhân của chúng ta được xây dựng trên cơ sở công bằng, không phải dựa vào đe dọa hay áp lực tài chính,” Mai đáp, ánh mắt cô lan tỏa một sức mạnh bất ngờ.
Hùng thấy ánh sáng trong mắt Mai và Uyên như thấu vào trong sâu thẳm, nhưng vẫn giữ im lặng. Mặt anh chợt nhăn lại, như đang đấu tranh nội tâm.
— “Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ đưa toàn bộ chứng cứ cho công ty, cho công an—đừng quên rằng công ty đã nhắc nhở chúng ta về việc tài chính gia đình không được lạm dụng cho mục đích cá nhân,” Thùy đứng dậy, bước tới giữa bàn, mắt cô kiên định. “Mọi hành động của anh sẽ được ghi lại.”
Hùng cuối cùng thở dài, vỗ nhẹ vào tay mình, như muốn xua tan hơi tức giận.
— “Mai, tôi… tôi chỉ muốn bảo vệ gia đình,” anh lên tiếng, giọng anh yếu ớt, không còn cơn giận trước kia. “Nhưng nếu cách này là sai, tôi sẵn sàng lắng nghe.”
Mai mỉm cười nhẹ, đôi mắt lấp lánh sự an ủi.
— “Cảm ơn anh đã thừa nhận. Giờ chúng ta sẽ cùng nhau tính toán cách giải quyết, chia số tiền sao cho công bằng, và không để bất kỳ ai bị ép buộc.”
Hùng gật đầu, ánh mắt nguội lạnh dần tan biến, thay vào đó là một tia hi vọng le lói. Uyên và Thùy cũng mỉm cười, không còn lo lắng. Không gian căn hộ dần thở nhịp đều, tiếng nước rửa chén vang lên từ góc phòng như dấu hiệu của một khởi đầu mới.
Hùng bật điện thoại lên, ngón tay run rẩy như muốn thả một viên đá vào mặt hồ tĩnh lặng.
— “Bố, con muốn con xuống đón quà cho con gái,” Hùng nói, giọng đầy lo âu, âm thanh ngập tràn trong chiếc phòng khách tối sầm.
Bố của Uyên, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt gầy gò, ngồi trong ngôi nhà xa xôi, nhấc đầu lên, mắt nhìn chập chờn qua màn hình.
— “Để con suy nghĩ xem sao,” bố trả lời, giọng nặng nề như bồ câu khạc trong đêm dài.
Hùng thở dài, cảm giác áp lực như một tảng đá nặng nề rơi vào lưng. Anh nhìn quanh căn hộ, ánh mắt lướt qua tờ giấy báo cáo thuế trên bàn, rồi dừng lại ở hình ảnh con gái đang ngủ yên bình trong xe nôi.
*“Nếu không có sự đồng ý của bố, mọi chuyện sẽ rơi vào vô cùng,”* Hùng nghĩ trong giây lát ngắn ngủi.
Mai đứng bên cạnh cửa sổ, mắt cô bám chặt vào cảnh tượng hầu hực, đôi môi cô khẽ rít lên một tiếng thở dài.
— “Mình đang suy nghĩ về 500 triệu và 200 triệu đó,” Mai thầm nhủ, tay cô vuốt nhẹ lên chiếc vòng tay bằng vàng—bốn cây mà cô đã tính toán kỹ lưỡng.
Uyên, đứng im lặng trong góc phòng, nắm chặt tay vào ngực, cố gắng không để nước mắt rơi.
— “Chúng ta sẽ không để con chịu thiệt,” cô lặng, nhưng trong lòng cô đã thấy trái tim mình đập mạnh như trống dồn.
Thùy, người đang gỡ ra khỏi mê cung công việc, lại xuất hiện bên dọc bàn, ánh mắt cô kiên quyết như sắt đá.
— “Nếu bố không đồng ý, tiền sẽ không bao giờ đến tay chúng ta,” Thùy thì thầm, giọng cô như cuốn gió lạnh thổi qua những bức tường mỏng manh.
Trong không gian ngột ngạt của căn hộ, tiếng điện thoại vang dội như tiếng trống chiến trường. Mọi người đều cảm nhận được sức nặng của quyết định—một quyết định không chỉ ảnh hưởng đến số tiền, mà còn là tương lai của một đứa trẻ và hạnh phúc của một gia đình.
Hùng cầm điện thoại, mắt anh nhìn vào màn hình như đang đoàn dột.
— “Bố, con… con không thể để con gái phải chịu tổn thương nữa,” anh nói, giọng anh mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn còn vang vọng một chút sợ hãi.
Bố Uyên lặng một khoảnh khắc, sau đó thở dài sâu, tiếng thở như tiếng gió xé nát lá cây.
— “Mình sẽ suy nghĩ,” ông trả lời, giọng trở nên mềm hơn một chút, như muốn đề ra một lối thoát nhưng vẫn giữ lại nỗi lo.
Cuộc gọi kết thúc, và tiếng chuông điện thoại tắt im lặng. Hùng bỏ điện thoại lên bàn, mắt anh nheo lại, suy nghĩ nhanh về chiến lược tiếp theo.
Mai tiến lại gần, tay cô đặt nhẹ lên vai Hùng.
— “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Họ phải hiểu rằng con gái chúng ta xứng đáng được bảo vệ.”
Cả ba người đứng trong căn hộ, mỗi người mang trong mình một phần áp lực gia đình, nhưng cũng cùng chia sẻ một quyết tâm không thể lay chuyển. Không một lời nói nào khác, họ biết rằng trận chiến thực sự vẫn còn phía trước, và giờ đây, chỉ còn lại một con đường duy nhất để đi đến công lý và bình yên cho con gái.
Mai lặng im, mắt cô vẫn dán vào màn hình điện thoại khi tiếng “bố” của Uyên vang lên qua loa.
— “Mai, con… con muốn con tới nhà bố lấy lời giải thích cho con gái,” giọng ông gầy gò rên rỉ, như một lời thở dài trong đêm lạnh.
Mai nín thở, tay cô tựa vào khung cửa sổ, đôi môi khẽ run rẩy.
— “Được, bố. Con sẽ đến,” cô đáp lại, giọng cô lặng lẽ nhưng không hề nhạt nhẽo.
Cô quay sang Hùng, mắt họ chạm nhau một lần, ánh nhìn đầy hi vọng và sợ hãi.
— “Bố Uyên đồng ý rồi,” Mai nói, tiếng cô rung lên như tiếng chuông gió.
Hùng mỉm cười nhẹ, nhưng trong đầu anh vẫn lảo đảo.
— “Giờ chúng ta có bước tiếp,” anh lẩm bẩm, tay kéo điện thoại ra khỏi tay Mai để gọi.
Trong khi đó, Uyên đứng trong góc, mắt cô rưng rưng, nắm chặt tay mình.
— “Cảm ơn bố, con sẽ không làm con gái mình phải chịu thiệt,” Uyên thì thầm, giọng cô vừa rào rào vừa kiên quyết.
Thùy đứng bên bàn, mắt cô dán vào ngân sách tài chính hiện ra trên màn hình laptop.
— “Nếu bố đồng ý, 500 triệu và 200 triệu sẽ sớm chạm tay,” cô lập luận, ngón tay cô gõ nhẹ vào bàn như muốn đập mạnh vào nỗi lo.
Mai lặng lẽ bước ra khỏi phòng khách, hướng đến cửa ra vào. Cô dừng lại, nhìn lại không gian chật chội, nơi chiếc vòng vàng bốn cây lấp lánh trên tay cô.
— “Liệu bố mẹ có đứng về phía mình?” cô tự nhủ trong giây lát ngắn, rồi thở dài.
Cô mở cửa, bước ra vào sân thượng, không khí se lạnh buộc lấy cô, nhưng cô cảm thấy trọng lượng trên vai nhẹ nhõm hơn.
Sau vài giây, điện thoại lại reo lên, đây là tin nhắn từ số không xác định.
— “Mai, đã tới. Hãy chuẩn bị tài liệu và giấy tờ. Đừng để bất kỳ chi tiết nào lạc mất.”
Mai gập lại ngón tay, mắt cô bung nở một nụ cười mỏng manh.
— “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Con gái xứng đáng có một tương lai an toàn,” cô nói to, như muốn thổi bùng ngọn lửa trong tim mọi người.
Hùng lặng lẽ tiến lại gần, đặt tay lên vai Mai, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
— “Chúng ta sẽ chiến thắng,” anh thầm thốt, giọng anh khắc khoải nhưng vững vàng.
Tiếng chuông điện thoại tiếp tục vang lên, báo hiệu lần gọi tiếp theo, nhưng Mai không còn sợ hãi. Cô đã nghe tiếng gọi của bố, cảm giác trợ nạn giảm bớt, dù vẫn lo lắng về tương lai tài chính. Cô hơi yên hơn, nhưng trong mắt cô vẫn chờ đợi hồi đáp cuối cùng.
Hùng bước lại gần Mai, ánh mắt anh dày vò nhưng giọng đã mềm hơn hẳn.
— “Mai, mình đã suy nghĩ kỹ. Đừng để mọi thứ rơi vào tay người lạ. Mình sẽ trả một phần tiền mua vàng, phần còn lại mình để lại cho gia đình,” Hùng nói, giọng vang lên như lời đề nghị vào lúc cân bằng.
Mai ngừng thở, mắt vẫn dán vào điện thoại, nhưng trong đầu cô đã vẽ ra các con số. Cô đưa tay chạm vào chiếc hộp đựng bốn cây vàng, ánh kim trên đó chiếu lấp lánh trong ánh đèn phòng khách.
— “Chia làm hai, 350 triệu mua vàng, phần còn lại cho gia đình,” Hùng lặp lại, giọng ấy vừa chắc chắn vừa có chút lo lắng.
Mai khẽ ngón tay chạm vào bề mặt kim loại, cảm nhận hơi lạnh của vàng. Cô không trả lời ngay, nhưng trong lòng cô đang quay lại suy nghĩ về 500 triệu tiền thưởng, 200 triệu bổ sung và 4 cây vàng có giá khoảng 700 triệu.
Thì thầm, cô nghĩ: *Nếu chấp nhận, mình sẽ mất phần lợi nhuận lớn, nhưng ít nhất gia đình sẽ có sức lực.*
— “Mình cần thời gian suy nghĩ,” Mai đáp, giọng cô nhẹ nhưng đầy áp lực. “Hãy để mình nghĩ tới ngày mai, rồi mình sẽ cho biết quyết định.”
Hùng gật đầu, nở một nụ cười mỉm nhẹ, dường như muốn xoa dịu mọi băn khoăn.
— “Được, Mai. Mình chờ tin của cô. Đừng kéo dài quá lâu, vì thời gian không đứng yên.”
Trong lúc họ trao đổi, Uyên lặng đứng bên góc, mắt nhắm chặt, tay nắm chặt lụa áo.
— “Mẹ ơi, con sẽ không để con gái mình gặp rủi ro,” Uyên lẩm bẩm, giọng cô nghẹn ngào nhưng quyết tâm.
Thùy, đang ngồi trước laptop, dừng lại, mắt cô dán vào bảng tính tài chính.
— “Nếu Hùng giữ lại phần còn lại, chúng ta sẽ có 350 triệu cho vàng, và 350 triệu cho gia đình. Đó là mức cân bằng hợp lý,” Thùy bình luận, ngón tay cô gõ nhẹ vào bàn, âm thanh vang lên như tiếng đồng hồ.
Bầu không khí trong căn hộ ngập tràn căng thẳng, nhưng cũng đầy hy vọng. Mai đứng bên cửa sổ, nhìn ra đêm Tết vừa qua, ánh đèn đường lấp lánh như những giấc mơ chưa thành.
Cô quay lại, ánh mắt rực lên quyết tâm.
— “Hôm nay mình phải đưa ra quyết định. Nếu không, mọi thứ sẽ rơi vào hỗn loạn,” Mai thốt lên, giọng cô dứt khoát.
Hùng tiến tới, đặt tay lên vai Mai, nhẹ nhàng mà chắc chắn.
— “Chúng ta sẽ vượt qua cùng nhau. Đừng lo lắng quá,” anh thì thầm, giọng anh âm ảm.
Mai nhìn vào mắt Hùng, cảm nhận sự ấm áp và lo âu đồng thời. Cô hít một hơi thật sâu, rồi dứt lời:
— “Mình sẽ quyết định vào sáng mai. Hãy chuẩn bị mọi giấy tờ và tài liệu cần thiết, để khi quyết định đã được đưa ra, chúng ta không mất thời gian.”
Hùng gật, vừa gập điện thoại lại, vừa chuẩn bị tay ghi chú. Uyên và Thùy đồng loạt đứng lên, chuẩn bị các tài liệu, sắp xếp danh sách các khoản tiền và vật phẩm.
Tiếng đồng hồ trên tường cứ từng tiếng, làm tăng áp lực. Không gian trong căn hộ dường như nặng trĩm, nhưng cũng luôn sẵn sàng cho một bước ngoặt mới.
Mai lặng lẽ ngồi vào ghế bành, mắt cô lướt qua các giấy tờ mà Uyên và Thùy đã sắp xếp. Hùng đứng bên cạnh, tay nắm chặt chiếc cặp tài liệu, gương mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
— “Được,” Mai lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng kiên quyết. “Nhưng sau này chúng ta phải thống nhất tài chính, không được có bất kỳ khoản nào làm lệch lề.”
Hùng thở dài, mắt dán vào mặt Mai như muốn đọc từng nốt rung động trong lời cô nói.
— “Anh đồng ý,” anh đáp, giọng vang lên nhẹ. “Mọi thứ sẽ được ghi bàn trong hợp đồng, không còn mờ ám.”
Uyên ném một ánh nhìn đầy lo âu tới chồng mình, rồi quay sang Mai.
— “Mẹ, nếu chúng ta không đồng ý ngay bây giờ, tiền thưởng 500 triệu và khoản bổ sung 200 triệu sẽ bị kẹt lại,” Uyên nhấn mạnh, giọng cô cắt ngang không gian.
Thùy đặt tay lên bản tính, mắt cô nhìn chằm chằm vào các số liệu, rồi nở một nụ cười khô khan.
— “Nếu thống nhất tài chính ngay hôm nay, phần lợi nhuận từ vàng sẽ được chia đều, không ai bị thiệt thòi,” cô bình luận, giọng cô lạnh lùng như một con dao.
Không khí trong căn hộ dày đặc hơn, tiếng đồng hồ vang lên từng tick một, đếm ngược từng giây phút quyết định. Mai nhắm mắt lại, thở một hơi dài, rồi mở mắt ra, ánh mắt cô ánh lên quyết tâm.
— “Thì sau khi ký hợp đồng, mình sẽ giữ lại 350 triệu cho vàng, 350 triệu cho gia đình, và 200 triệu bổ sung sẽ được đưa vào quỹ chung,” cô nói, giọng cô chắc chắn hơn. “Nhưng chúng ta phải có một cam kết: mọi giao dịch tài chính sẽ phải được đồng ý bởi cả ba người, không có ai tự ý di chuyển tiền.”
Hùng gập tay lại, nhẹ nhàng đặt lên vai Mai.
— “Mai, anh sẽ tuân thủ,” anh hứa, giọng anh ấm áp nhưng không kém phần nghiêm túc. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, không để ai phải chịu thiệt thòi.”
Mai rụt rè mỉm cười, hơi thở cô nhẹ bớt đi chút.
— “Thì… chúng ta sẽ ký ngay bây giờ,” cô nói, giọng nhẹ nhưng không thiếu sức mạnh.
Thùy nhanh chóng đưa ra một tờ giấy hợp đồng mẫu, nét chữ sạch sẽ, cùng những khoản mục đã được họ thảo luận. Uyên cầm bút, tay cô run nhẹ, nhưng không hề lưỡng lự khi ký tên.
— “Xong rồi,” Uyên thở phào, mắt cô bừng lên ánh sáng hy vọng.
Mai lặng lẽ đưa tay ký tên, ngón tay cô chạm vào giấy như chạm vào một quyết định không thể quay lại. Khi bút chạm vào cuối trang, cô nhìn lên, nhìn Hùng, nhìn Uyên và Thùy, rồi thở nhẹ.
— “Bây giờ chúng ta đã thống nhất tài chính,” cô nói, giọng cô vang lên như một lời khẳng định. “Hãy giữ lời hứa này, để mọi thứ không rơi vào hỗn loạn.”
Hùng gật đầu, mắt anh lấp lánh quyết tâm.
— “Chúng ta sẽ làm được,” anh đáp, giọng anh vững chắc.
Bầu không khí trong căn hộ bây giờ bớt căng thẳng hơn, nhưng vẫn còn rắc rối. Những tiếng bàn phím, tiếng giấy xếp chồng lên nhau, và tiếng thở nhẹ của mọi người hòa lẫn thành một bản nhạc dở dang, sẵn sàng cho những bước tiếp theo.
Sau khi bút dừng lại trên tờ hợp đồng, Mai đứng dậy, bước tới cánh cửa sổ mở ra phần khách, ánh sáng yếu ấm của đèn ngủ chiếu lên tấm thảm. Cô ngồi lại trên ghế bành, mắt hướng về phía TV đang bật lên hình ảnh tin tức không liên quan, nhưng âm thanh nền chỉ là tiếng rè rệt của màn hình.
Hùng lặng lẽ gạt tay lại, ngồi sát Mai, đầu ông nghiêng sang bên trái, nỗ lực nhìn vào màn hình nhưng thực chất là nhìn thẳng vào đôi mắt người vợ.
— “Mai,” anh thở dài, giọng có chút run, “chúng ta sẽ không để số tiền này làm rạn nứt tình cảm.”
Mai cúi đầu, tay cô chạm nhẹ vào lưng ghế, cảm nhận hơi ấm của Hùng.
— “Anh luôn là bờ vai vững chắc,” cô đáp, giọng nhẹ như gió thoảng qua. “Nhưng mình cũng phải nhớ rằng, không phải lúc nào tiền cũng giải được mọi vấn đề.”
Trong góc phòng, Uyên và Thùy đứng thầm im, ánh mắt họ không còn đầy lo âu mà chuyển sang sự chấp nhận. Uyên chập chờn, rồi thì thầm: “Cuối cùng chúng ta cũng đã tìm ra lối đi chung.”
Thùy gập tay lại, mắt cô lướt qua các con số trên màn hình máy tính, rồi giật mình: “Nếu chúng ta giữ vững nguyên tắc này, tiền thưởng và vàng sẽ trở thành nhịp cầu, không phải bức tường.”
Tiếng đồng hồ trên tường vang lên một tiếng tít, mỗi tiếng như một nhịp tim lặng lẽ chờ đợi quyết định.
—
Ánh sáng trong căn hộ dần dịu lại, bóng tối nhẹ nhàng bao trùm không gian. Mai ngồi im lặng, suy nghĩ về những quyết định đã qua, những gánh nặng tài chính, và tình yêu vững bền đang dệt nên một tấm vô lụa mới. Cô nhớ về những ngày đầu năm, khi cô và Hùng còn nhau chỉ có những giấc mơ giản đơn, chưa có những con số, chưa có những rủi ro. Giờ đây, mỗi đồng tiền, mỗi chiếc vàng đã trở thành khúc mắc, nhưng cũng là chứng nhân cho sự kiên định và lòng tin. Húng ta, người thường, dễ dàng để cho những thứ vật chất lấn át trái tim, nhưng chính lúc này, Mai nhận ra rằng sức mạnh thực sự nằm trong khả năng tha thứ cho mình và cho người bên cạnh, trong việc biết dừng lại, lắng nghe tiếng thở dài và tiếng cười chưa nói. Cô cảm nhận hơi thở của Hùng như một nhịp đập ổn định, một lời hứa rằng dù bão táp có kéo đến, họ sẽ cùng nhau chèo lái con thuyền cuộc đời. Bên ngoài, tiếng gió lùa qua cửa sổ làm rung rinh tấm rèm, như một bản nhạc du dương chậm rãi, đưa tâm hồn họ về một nơi bình yên hơn. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Mai thì thầm, không chỉ là lời hứa mà còn là niềm tin sâu thẳm. Trái tim cô mở rộng, đón nhận mọi khó khăn như những cơn mưa qua mùa, biết rằng sau cơn bão, lại có ánh sáng hừng hực. Trong khoảnh khắc lặng thinh ấy, họ ngồi bên nhau, ánh mắt giao nhau, tiềm ẩn một tương lai đầy hy vọng, nơi mọi quyết định tài chính chỉ là một phần nhỏ trong câu chuyện lớn hơn của tình yêu và sự kiên trung.