Hương nhanh chóng kéo ra một khẩu súng lục từ bên trong áo khoác, tay cô run rẩy nhưng ánh mắt lạnh lùng.
“Đừng lại làm gì nữa!” cô hét lên, giọng nghẹt thở vì cơn giận dữ dữ dội.

Lan quặn mắt, nước mắt chảy ngược lên má, tiếng thở hô hấp dốc của cô hòa lẫn với tiếng tim đập thình thịch.

“Hãy ra ngoài, Hương! Đừng…” Lan ngắt lời, tiếng nói nghẹn nợ, đôi môi rải ra những giọt nước mắt.

Hương không nghe. Cô hạ súng xuống, ngắm nhìn hàng dãy giường bệnh nơi có khoảng ba mươi y tá đang bận rộn, một số đang lắp thiết bị, một số đang kiểm tra bệnh án.

“Đây là hồi kết của tất cả!” Hương thốt lên, tay cô ngước lên, ngắm thẳng vào người y tá gần nhất – một cô y tá trẻ tuổi, tóc búi cao, đang đổ mồ hôi vì vội vã.

*Búng!* tiếng nổ mạnh vang lên, súng lắp ghép lạnh lẽo của Hương rít lên, tiếng nổ đâm thẳng vào ngực cô y tá. Cơ thể cô y tá ngã quạt xuống đất, vòng tay còn nắm chặt từng ống truyền máu rơi rụng.

Dòng máu bắn tung tóe, lòe sáng trên nền sàn ốp gạch trắng.

“Mẹ kiếp, không thể tin được!” Lan gào lên, tiếng la hét của cô vang dội khắp phòng bệnh, khàn khàn, đầy hoang mang.

Tuấn lặng lẽ quan sát, mắt anh rơi đắm trong một cơn hỗn loạn không lời.

Một tiếng ồn của cánh cửa mở vang lên khi một y tá khác, áo trắng, vội vã bước vào cùng cầm một khẩu súng cấp cứu đã được trang bị sẵn.

“Hỡi Chúa, có ai còn sống sót?” y tá la lên, dừng lại khi nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc.

Hương đứng im, ánh mắt bừng lên cơn giận dữ tột độ. Cô không chỉ bắn một người mà còn chộp lấy sự kiểm soát hoàn toàn.

“Làm sao mày dám đứng đó và quan sát?” Hương giơ súng lên, ngắm thẳng vào Túc biểu của suốt 30 y tá đang hoảng loạn, một số đang nín thở, một số đang ngập đầu ngâm mình trong sợ hãi.

Tiếng còi báo động điện tử trong bệnh viện kêu vang lên, âm thanh lặng lẽ nhưng cảm giác căng thẳng dâng tràn.

“Đây là… Đừng để người nào đâm đầu vào chuyện này nữa!” Lan hô hạnh, nước mắt ngập tràn trên má, tay cô chắp lại thành một nụ cười yếu ớt, như một lời thách thức cuối cùng.

Đột nhiên, điện thoại di động của Lan trên bàn đầu giường rung lên, màn hình sáng rực: “BỐ”.

Tiếng chuông gọi toả trong không gian lặng lẽ, tiếng gọi như một phím gầm thét trong hoàn cảnh hỗn loạn.

Lan bám chặt vào giường, đôi mắt la liệt, ngón tay chạm vào lỗ sạc của điện thoại.

“Mình…” cô rên rỉ, giọng run rẩy.

Bố cô, giọng ngột ngạt qua đường dây, cố gắng nói: “Lan à… con… con có nghe không? Con… con có biết mình…”

Hương quay đầu, mắt cô dán vào Lan, nỗi tức giận đang bùng nổ, tay cô siết chặt cò súng.

“Cô ấy… con,” tiếng bác sĩ trong hành lang hét lên, “Mọi người rời khỏi phòng ngay! Cứu người, cứu người!”

Tiếng chạy chân trong hành lang văng lên, bộ đồng đội y tá và các nhân viên y tế hối hả đưa các thiết bị sơ cứu tới nơi.

Lan lắc đầu, nước mắt chảy dồn, mắt cô liếc nhìn mẹ chồng tái hiện trong ký ức, hối hận, tăm tối.

Hương lùi lại một bước, súng vẫn hướng về phía nó, như một khúc ca vô hồn của một cuộc chiến chưa kết thúc.

Không gian đượm mùi máu, tiếng la hét và tiếng gọi cứu trợ hòa vào nhau, một bản hòa tấu hãi hùng của sự tan vỡ và đổ vỡ.

Tuấn nắm chặt tay vào cổ súng, mắt nhắm lại một lát rồi thả lỏng. Anh rụt tay ra, ném súng xa vào góc tường, tiếng kim loang vang lên trong hành lang rừng rực.

“Đừng làm nữa!” Tuấn hét lên, giọng run rẩy, tiếng thở gấp gáp của anh hòa lẫn tiếng tim đập loạn của Lan.

Lan lặng lẽ nhìn chợt thay đổi, máu dính vào môi, mắt cô phát sáng trong đêm hỗn loạn.

“Hỡi Chúa, anh làm sao dám…?” Hương lặng lẽ quay sang Tuấn, súng cũ vẫn còn lợn lợn trong tay, nhưng cô không còn thèm kéo lên.

Tuấn rơi gối trên nền gạch lạnh, tay ôm đầu, tiếng nức nở rớt tung hầu hồn của anh. “Mình… mình không muốn ai chết nữa!” anh nghẹn lời, ngón tay run rẩy chạm vào đống máu khô trên thảm.

Lan cố gắng nhấc tay, ngón tay cô chạm vào dầu bôi sinh lý trong ly nước, một giọt nước mắt rơi xuống lên váy bệnh nhân. “Lan, không… Đừng!” Tiếng cô gợn lên, như một tiếng vọng trong vô vọng.

Một y tá trẻ, mặt nhợt nhạt, vồ vập tới gần, tay cầm ống bơm máu, đập mạnh vào chỗ vết bầm. “Cứu! Cứu cô ấy!” cô la, mắt nhìn quanh, tìm kiếm bất kỳ người nào có thể giúp.

Tuấn bật dậy, lao tới phía y tá, tay cầm chiếc ống, cố gắng dừng chảy máu. “Đưa cô ra! Đưa cô ra khỏi đây!” anh gào, tiếng thở hổn hển của anh xen lẫn tiếng còi báo động trong hành lang.

Hương, nhìn thấy Tuấn chạy tới, mắt cô đập mạnh, nhưng cô chợt nhớ đến lời hứa lần cuối với Lan. “Không… không được nữa!” cô thở gấp, ném súng đã rơi ra xa, văng lên sàn như một thiên thạch.

Tiếng vỡ kim của súng văng vào lối đi khiến toàn bộ y tá và bác sĩ chùng lại. Một trong số họ, bác sĩ trưởng, nhanh chóng cầm bình chữa cháy, phủ lên vết thương của y tá trẻ, giọng nói cứng cỏi: “Ổn định, không còn bắn nữa!”

Tuấn, vẫn giằng xé giữa bức tường và lối ra, nhìn thấy Bố đang gọi trên điện thoại. Đèn flash của điện thoại chiếu lên khuôn mặt tàn úa của anh, ánh mắt rưng rưng. “Bố… Con… Con đã… không muốn… chờ đợi…” Tuấn lẩm bẩm, tay hắn chắp lại, nhắm mắt vào tiếng gọi.

Lan, đứng bám vào giường, nhìn vào mắt Tuấn, nở một nụ cười yếu ớt, mắt cô vẫn rưng rưng nước mắt: “Chúng ta còn… còn sống, Tuấn. Hãy… nắm tay nhau.”

Hương dội lại, giọng cô quặn lại: “Nếu mọi người rời khỏi đây, thì ai còn lại để chịu trách nhiệm?” cô dẹp tay, quay sang bức tường.

Bố, giọng nghẹn ngào, thở dài: “Lan… con… con phải gánh… gánh lo… tất cả…”

Tiếng còi báo động dập dờn, các y tá chạy lung tung, đẩy một cô nơtk trải lên dây cột, tạo thành một vòng người bảo vệ. “Không ai được ra!” tiếng bác sĩ ra lệnh, ánh sáng đỏ chiếu vào phòng, làm mọi người bừng sáng.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Tuấn sẽ không để Lan và Hương bỏ lỡ… anh kéo Lan vào vòng tay, mạnh mẽ, lặng lẽ, giọng thì thầm: “Đừng mơ, tôi sẽ bảo vệ cô.”

Cả ba đứng yên, tiếng tim hòa quyện vào tiếng còi vang lên, khi cánh cửa phòng bệnh mở rộng, tiếng rao gọi cứu hộ vang lên: “Mọi người rời ngay! Tất cả bệnh nhân và nhân viên phải rời đi ngay lập tức!”

Không gian bỗng lặng lẽ, chỉ còn tiếng nhịp tim của Lan, tiếng thở dốc của Tuấn, và tiếng thở hổn hển của Hương.

Tiếng điện thoại của Lan rung lên lần nữa, lần này cuộc gọi đã bị cắt ngang, màn hình tối đen. Lan cầm tay, mắt nhắm chặt, hứa với chính mình: “Sẽ không để ai nữa.”

Hương lao vào hành lang, chân thăng thít trên nền gạch lạnh. Cô giương tay lên, mắt bốc lên cơn thịnh nộ, la hét toát lên: “Ai dám can thiệp!”

Một y tá trẻ, mắt mở to, tay nắm chặt ống truyền máu, lùi lại, giọng run rẩy: “Đừng…đừng lại!”

“Không thể để cô ấy chết nữa!” Hương hét lại, giọng cô vang vọng trong không gian chật hẹp, ánh mắt cô rực sáng như lửa lò.

Các y tá khác, tổng cộng ba mươi người, đang chen chân qua lại, dừng lại, ánh mắt hoảng loạn – một số quay sang Lan, một số nhìn sang Tuấn, một số còn đập mạnh tay vào gối để cố định trái tim tan vỡ.

Lan, cây kẹo ướt trên môi, gầm lên tiếng thở gấp, “Hương! Đừng làm điều này!” Cô nhấc tay, ngón tay chạm vào viên thuốc an thần trên tủ, mắt rưng rưng.

“Không có chỗ nào cho Thần!” Hương đáp, giọng cô cắt qua tiếng thở hổn hển của Tuấn, “Nếu muốn cứu được họ, thì phải dừng lại ngay!”

Tuấn, vẫn ngã trên sàn, tay ôm lấy đầu, lặng lẽ gào thét: “Không… không được… nữa!” Đột nhiên, điện thoại của Bố bật lên, âm thanh reo vang trong hành lang.

Bố, tiếng gào xé toả trong tai người nghe qua thiết bị, “Lan… con… con không… muốn… chết…!” Giọng anh nghẹn, mắt lấm lệ, vô hình rải khắp không gian.

Lan liếc nhìn điện thoại, nhắm mắt lại, thở dài: “Bố… Con đã nghe.” Cô rung lên, tay cầm chặt ly nước đã bốc lên vệt máu.

“Hương, dừng lại!” Lan gào lên, giọng cô hoang mang nhưng kiên quyết.

“Hông!” Hương bảo, tay cô bám chặt vào ống truyền chất gây mê, rồi lúc nào không hay, cô giở mạnh, làm ống văng ra, thổi bay mật dịch lên không trần.

Y tá 27, người đứng bên cạnh đảo ra, lắp lại ống, thở gấp: “Cầm tay lại, nhanh!”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một y tá cuối cùng, áo sơ bệnh viện rách nát, bước lên, về phía Hương: “Bạn không phải là kẻ phá hoại, chứ? Đừng làm mình… chết.”

“Họ… đã chết!” Hương thở gấp, mắt lấp lánh máu, “Tôi sẽ không để lại bất cứ ai nữa!” Cô uốn mình, túm lấy đầu kiếm của một y tá khác, lực cường thổi vào, vững vàng ở một góc hành lang.

Tiếng kêu cứu của y tá 3 vang lên: “Cứu hộ! Cứu hộ!” Các bác sĩ chạy vào, tiếng còi báo động kêu la mạnh mẽ, ánh đèn đỏ hắt lên tường, chiếu bật lên gương mặt những người còn sống.

Tuấn, đứng dậy, gần như cầm không khí xung quanh, tự bảo vệ Lan và Hương, lấy chiếc ống bác sĩ đã bỏ dưới ghế, cố gắng cầm lấy. “Đừng bị họ lôi kéo!” anh gào, tay chụp chặt vào vai Hương, kéo cô ra xa.

“Hương… Đừng… nữa!” Lan nín khóc, vuốt tóc Hương, cố gắng kéo cô ra khỏi vòng quay hỗn loạn.

Hương quay lại, mắt cô đỏ như lửa: “Không có ai được ra!”

Bác sĩ trưởng xuất hiện, cầm bình chữa cháy, thổi mạnh vào ngọn lửa của khủng hoảng, giọng lạnh lùng: “Bảo vệ khu vực, không có ai ra!”

Tiếng loa phát thông báo: “Mọi người rời ngay! Ngay lập tức!” Họ kèm nhau lùi lại, y tá 30 đồng thanh kêu hoảng loạn, tay nắm chặt các dụng cụ y tế.

Trong tiếng ồn, Đầu máy của Bố lắc mạnh, tiếng gọi cuối cùng: “Lan… con… chờ… mình…”

Lan ôm chặt vào Tuấn, rón rén thì thầm: “Chúng ta còn… còn sống, Tuấn.”

Hương đứng giữa hành lang, tay đung đưa, gieo ánh sáng vụt lên bầu không khí, rồi lặng thinh như một bóng ma.

Tiếng đồng hồ tạm dừng, tiếng tim Lan bỗng chậm lại, trong lặng lẽ, tiếng thở hổn hển của Hương hòa quyện cùng tiếng còi cuối cùng.

Màn hình phát sáng dần, ánh sáng mê hoặc dần tắt lụi, để lại chỉ tiếng vang lặng lẽ của bảo vệ, của hối hận và của một tương lai chưa chắc đã ổn định.

Hương vẫn nắm chặt ống truyền, nhưng tiếng kêu rợn rát của một y tá thứ ba‑hai vang lên, “Gây chấn thương!” cô lao lên, tay quét qua không gian, ném một lọ thuốc trừ sâu và một bộ găng tay latex lên sàn, làm rơi loạt dụng cụ y tế tung tóe.

Các y tá xung quanh, ba mươi người, hoảng hốt chạy thối ra phía cuối hành lang. Một y tá trẻ, rụt tay lại, hét lên, “Đừng… Đừng lại! Nó sẽ chết!”

Lan, mắt đẫm lệ, hoang mang, cầm chặt ly nước còn vệt máu, la hét, “Hương! Đừng làm nữa!” cô đẩy tay ra, ngón tay chạm vào hộp thuốc an thần, nét mặt rã rời.

Hương quay lại, mắt lấp lánh cuồng loạn, gầm, “Nếu muốn cứu họ, ngừng lại ngay, không có chỗ cho ai nữa!”

Tuấn, vẫn ngã trên sàn, ép mình đứng dậy, mắt bìm bìm, hô lên, “Cứu cô ấy! Đừng để cô ấy…”

Tiếng điện thoại Bố phát vang, tiếng anh giả sức, “Lan… con… mình… không… muốn chết…” Bố nghẹn ngào, tiếng rung khàn thấm vào tinh thần mọi người.

Lan cúi đầu, rứt rè, “Bố… con nghe rồi.” cô vô lực, đôi mắt chìm trong nước mắt.

Một y tá thứ năm, tưng bừng, cố gắng kéo những ống truyền còn lỏng rơi trên sàn, la lên, “Cầm tay lại, nhanh!”

Hương, không chịu khuất phục, xoay người, bật mạnh ống truyền, làm cung nội dung chảy ra thành dải màu đỏ, đổ lên người lan toả khói của thuốc.

Một y tá thứ sáu, bật dậy, tung tán, “Chúng ta phải dừng lại, cô ấy sẽ giết chúng ta hết!”

“Không!” Hương hô, mặt chệch, “Không có ai được ra khỏi đây!”

Tiếng còi báo động vang dội khắp hành lang, đèn đỏ nhấp nháy, chiếu lên khuôn mặt rối bời của các y tá.

Một y tá thứ bảy, kéo thải một bộ băng gạc, vung lên không trung, “Gây chấn thương! Bảo vệ bệnh nhân!”

Cùng lúc đó, một y tá thứ tám, nắm chặt một túi kim tiêm, xé toạc áo blouse, la lên, “Đừng để cô ấy—” nhưng lời anh đứng ngừng lại khi người đồng nghiệp thứ chín ném một hộp thuốc vô tình đạp vào chân mình, khiến anh ngã quẹo khi cố lấy lại thăng bằng.

Sự hỗn loạn lan rộng khi các y tá còn lại vung tay, vung băng gạc, cọc và ống gây mê, đánh nhau trong vô vọng.

Lan, quay sang Tuấn, thở dốc, “Chúng ta không thể để cô ấy thắng.” cô dồn hết sức mạnh, kéo dây một máy đo huyết áp ra khỏi tủ, giãy giụa vào tay Hương.

Hương rượt lại, chộp lấy máy đo, vung mạnh, “Cứu người chết!”

Tiếng la ó của một y tá thứ mười‑hai, “Cứu! Cứu!” vọng khắp không gian, trong khi người nền một y tá còn lại, hớn hở, ném chầm một bộ thực phẩm dinh dưỡng lên sàn, tạo một đợt lợn lợn hỗn loạn.

Bối cảnh trở nên hỗn độn: nắp lọ thuốc văng, túi máu vỡ, xô xung quanh các bước chân trèo lên.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Hương ngã lùi, tay chụp chặt vào ống truyền, mắt mở to như đang chuẩn bị cho cú đẩy quyết liệt cuối cùng.

Lan, gật đầu, thở dốc, “Cứu lấy mình, Tuấn!” cô dồn năng lượng, nắm chặt tay anh, đồng thời vung bộ gạc lên người Hương.

Tiếng kêu la của các y tá rải rác, “Đừng… Đừng…” hòa lẫn với tiếng còi, tiếng điện thoại Bố vẫn vang lên, “…con… chờ… mình…”

Hành lang bốc cháy với tiếng văng đạn của vật dụng y tế, lửa lấp lánh trong bóng tối dày đặc, và một tiếng vọng cuối cùng của Hương vang dội, “Không ai còn… sống…”

Bác sĩ đứng ở cửa, gánh tay lên, thở dài, mắt dán vào Hương.
“Dừng lại!” bác sĩ nói, giọng nghiêm nghị, màu mặt lo âu.

Hương lướt bước lại, ánh mắt lởn vẹn, tay vẫn nắm chặt ống truyền.
“Hãy để tôi hoàn thành công việc!” cô la, giọng rít lên giữa tiếng còi báo động.

Lan, nước mắt còn đọng trên môi, chạm vào hộp thuốc an thần, rã rời.
“Không, Hương!” cô rệu, giọng không chững lại. “Mọi người đang chết vì mình!”

Tuấn, gót chân chạm vào đáy hành lang, cố gắng đứng dậy.
“Cứu cô ấy! Đừng để cô ấy…” anh bật khóc, tay chạm vào lưng Lan.

Bố đang gọi, tiếng điện thoại rạn nứt, “Lan… con… mình… không… muốn chết…”
Tiếng rung khàn dội vào không gian, Lan cúi đầu, rứt rè, “Bố… con nghe rồi.”

Một y tá thứ ba‑hai vung tay chặn lại Hương, “Cứu bệnh nhân!”
“Hãy chết đi, dù sao cũng không còn chỗ cho ai!” Hương hét lên, vung ống truyền, chảy máu màu đỏ bắn tung tóe.

Bác sĩ lao tới, cầm chặt một cánh tay máy đo huyết áp, đập mạnh vào tay Hương.
“Thôi! Đừng làm mình chết thêm!”

Hương nhảy lùi, tay chụp chặt vào ống truyền, mắt mở to như chuẩn bị cú đẩy cuối cùng.

Lan, lấy lại sức, dồn hết sức mạnh, kéo dây một máy đo huyết áp ra khỏi tủ, giằng gõ vào tay Hương.
“Bạn sẽ không giành được gì!” cô hét, đồng thời nắm chặt tay Tuấn, vung bộ gạc lên người Hương.

Tiếng la ó của y tá thứ mười‑hai vang lên, “Cứu! Cứu!”
Một y tá thứ tám nắm chặt túi kim tiêm, xé toạc áo blouse, “Đừng để cô ấy—” lời ngập ngừng khi đồng nghiệp thứ chín ném một hộp thuốc vô tình đạp vào chân mình, ngã quẹo.

Cảnh hỗn loạn dâng cao, y tá thứ bảy vung lên một bộ băng gạc, “Gây chấn thương! Bảo vệ bệnh nhân!”
Những nắp lọ thuốc văng, túi máu vỡ, vật dụng y tế vang lên như pháo hoa trong không gian bốc cháy.

Hương ngã lùi, chặn lại bằng ống truyền, chuẩn bị đẩy mạnh.
Lan, thở dốc, “Cứu lấy mình, Tuấn!” cô bứt sức, nắm chặt tay anh, đồng thời đẩy gạc lên người Hương.

Tiếng kêu la “Đừng… Đừng…” của các y tá hòa lẫn tiếng còi, tiếng điện thoại Bố vẫn vang lên, “…con… chờ… mình…”

Hành lang bốc cháy, tiếng văng đạn của vật dụng y tế, ngọn lửa lóe lên trong bóng tối dày đặc, và tiếng vọng cuối cùng của Hương vang dội, “Không ai còn… sống…”

Hương lắc lư, mắt đầy giận dữ. “Anh trả thù tôi!” cô la, tay nắm chặt ống truyền, đẩy mạnh vào trần cửa. Cửa kính rơi vỡ thành mảnh, tiếng vỡ vang dội trong hành lang.

Bác sĩ lao tới, mắt đẫm mồ hôi, gắp một tấm găng tay bảo vệ, hét lên: “Coi chừng! Đừng để họ chạy ra ngoài!”

Lan gào lên, tay nắm chặt chặt cuống dây máy đo huyết áp, giật mạnh vào cánh tay Hương. “Đừng có mà! Đừng để mình… chết!”

Tuấn ngã ngửa, gót chân dính vào một túi máu ngấm, gầm thốt: “Hãy cho cô ra! Từ chối lời kèm hận!” Anh kéo mạnh vào tay Lan, đồng thời đẩy Hương lùi lại.

“Bố! Đừng để…,” tiếng cất lên từ điện thoại cũ của Bố vẫn reo rợn trong không gian. Đầu dây nghe sóng yếu ớt, “Lan… con… mình… không… muốn chết…”

Hương lăn lẻn, mắt nhìn quanh tìm lối thoát, vỗ mạnh vào cánh cửa mở, mồ hôi bò trên trán. “Mọi người làm sao biết mình viết… chết!” cô la, giọng rít cao hơn tiếng còi báo động.

Một y tá thứ ba‑hai, lấy một bình oxy, vung tay cản lại: “Không cho cô qua! Hãy để bệnh nhân sống!”

Hương lao lên, chiếc ống truyền bật quay, máu đỏ bắn tung lên không trung. Đột nhiên, một mảnh kính vỡ rơi tạ xuống đầu y tá thứ mười‑hai, người ấy la ó: “Cứu! Cứu!”

Lan, với lực toàn bộ, bẩy con người vào trong một tiếng thở dài rồi kịp giật dây máy đo ra khỏi tủ, đẩy mạnh vào tay Hương. “Bạn sẽ không giành được gì!” cô hét, kèm theo một cú đập gầu mạnh vào ngực Hương.

Tiếng gầm thét vang lên khi Tuấn rúc rích, bế tay Lan, giật mạnh vào bản thân, “Cứu lấy mình, cô ấy!” anh hét, đồng thời dùng bắp tay đẩy Hương ra khỏi cánh cổng.

Bộ đội y tá, từ y tá thứ tám đến thứ mười‑bảy, tung hoành nhau, nắm chặt các túi máu, phân phát băng gạc, một cách hỗn loạn nhưng đồng thời có sức mạnh chung. “Đừng để cô ấy tàn phá nữa!” một y tá gầm.

Hương ngã xuống nền, chạm đạp vào bàn gòi, nụ cười đắng cay hiện lên, “Đừng… chết… nữa!” cô thở gấp, mắt hướng tới cửa sổ, nơi ánh sáng yếu ớt lấp lánh qua tấm kính vỡ.

Bố, giọng quát lên từ điện thoại, “Lan… con… xin… tha… cho… mình,” tiếng anh dở dở của ông như một tiếng xao động. Lan cắn môi, mắt rưng rưng, nhưng không kịp trả lời khi một chiếc ghế kéo đổ, va vào giường bệnh, bật dỡ lên một lọ thuốc.

Bác sĩ, với ánh mắt đầy quyết tâm, nắm lấy ống tiêm, đưa vào tay Hương: “Kết thúc!” anh hét, đẩy mũi kim vào ngực cô, ngập tràn mồ hôi và máu.

Hương gầm lên, thở hổn hển, rồi ngã chìm trong đám sương khói bốc lên, quầng mắt đỏ thắt xung quanh. Cánh cửa bệnh viện rung lên, kính vụn rơi xuống sàn, tiếng vang vang vọng trong hành lang đen tối.

Tiếng điện thoại Bố cuối cùng vang lên, “Lan… con… mình… hôn… “, phá vỡ khoảng lặng trước khi lý trí lan tỏa khắp phòng. Lan cúi đầu, nắm chặt tay Tuấn, thở dốc: “Chúng ta… phải sống.”

Lan đứng dậy, cơ thể run rẩy, tay vẫn ôm chặt cuống dây máy đo huyết áp. Cô thở hổn hển, mắt rưng rưng, tiếng khóc nghẹn nợ vang lên trong hành lang.

“Đừng để anh làm mình chết,” Lan thầm, giọng khẽ run, lời nguyện vọng như một lời thề ngắn gọn.

Tuấn, vẫn còn vững vàng, kéo Lan lại gần hơn, bảo vệ cô bằng thân mình. “Ta sẽ không để cô ấy… bất cứ ai…” anh thở dốc, mắt chói lửa.

Hương, nở nụ cười máu lẫn nước mắt, lẻn về phía cánh cửa mở, tay còn nắm chặt ống truyền. “Thấy chưa? Đó là… sức mạnh của tôi!” cô la, giọng rít lên nhưng bối cảnh đã hỗn loạn.

Một y tá thứ ba‑hai ngay lập tức chạy tới, cầm bình oxy, hét: “Không cho cô qua! Bảo vệ bệnh nhân!”

Y tá thứ tư‑năm bám vào bình oxy, đẩy lại Hương. “Đừng có tiếp cận nữa!”

Y tá thứ sáu‑bảy gắp lấy danh sách bệnh nhân, chỉ tay vào vị trí giường của Lan, nói gắt: “Cô ấy đang được chăm sóc, không được chạm vào!”

Y tá thứ tám‑mười, đồng loạt chạy tới, nắm chặt các túi máu, tạo một rào chắn bằng băng gạc. “Cứu cô ấy! Không cho ai qua!”

Lan, với sức mạnh cuối cùng, lùi một bước, rồi đẩy mạnh dây máy đo ra khỏi túi, ném vào ngực Hương. “Bạn sẽ không giành được gì!” cô hét, đồng thời cú đập gầu mạnh vào ngực Hương, khiến cô ngã lùi.

Tuấn dùng cánh tay bắp hùng mạnh đẩy Hương ra xa, đồng thời kéo Lan về phía mình. “Cứu lấy mình, cô ấy!” anh gầm, tiếng hô vang khắp hành lang.

Bố, giọng yếu ớt qua điện thoại, lại vẫy gọi: “Lan… con… mình… không… muốn… chết…”

Lan liếc nhìn điện thoại, mắt vẫn đẫm lệ, nhưng không kịp trả lời khi một chiếc ghế kéo đổ, va vào giường bệnh, làm lọ thuốc rơi trúng sàn.

Bác sĩ, với quyết tâm, nắm lấy ống tiêm đã chuẩn bị, tiến tới Hương. “Kết thúc!” anh hét, đâm kim vào ngực cô, giọt máu đỏ tỏa ra.

Hương hổn hển, gào lên tiếng cuối cùng, rồi chìm vào đám sương khói bốc lên từ vết thương.

Tiếng điện thoại Bố lặp lại, “Lan… con… mình… hôn…”, âm thanh vang lên lỏng lẻo, tan vào khoảng lặng.

Lan cúi đầu, tay siết chặt vào vai Tuấn, thở dốc: “Chúng ta… phải sống.”

Hành lang bệnh viện chập chờn ánh đèn, tiếng vang của những tiếng thở hổn hển của y tá, tiếng bước chân hối hả của các y tá còn lại, và tiếng điện thoại rên rỉ không ngừng, tạo nên một bản hòa ca hỗn loạn, nhưng đồng thời cũng là tiếng gọi của hy vọng.

Tuấn bước tới, tay ồ ạt chụp lấy Lan vào vòng tay, cơ thể mình vững chãi trước cơn bão hỗn loạn.
“Mình sẽ bảo vệ em,” anh thầm, ánh mắt sáng lấp lánh quyết tâm, như lưỡi dao cắt đứt mọi đe dọa.

Lan nấc lên, tay vẫn còn nắm chặt dây máy đo huyết áp, mắt đỏ bầm nhìn lên người chồng mới cưới. “Cảm ơn anh,” cô nghẹn ngào, giọng rung rinh.

“Không có gì,” Tuấn ném một câu trả lời ngắn gọn, rồi vung cánh tay mạnh mẽ đẩy Hương ra xa, khiến cô lăn ngã trên sàn lạnh.

Hương gào lên, mặt rạng ngời máu. “Ta không thể… dừng lại!”

Y tá thứ mười‑một, vừa thoát khỏi đám đông, lao tới cầm bình truyền dịch, hét lớn: “Hãy để bệnh nhân ổn định! Không cho ai qua!”

Trong lúc đó, một tiếng vang điện thoại vang lên từ điện thoại cầm trong tay Bố của Lan, chiếc âm thanh gợn gàng ngày cuối cùng. “Lan… con… mình… không… muốn… chết…”

Lan rên rỉ, ngón tay vẫn chặt vào dây máy. “Con sẽ sống… cho anh,” cô thốt ra, ánh mắt chui qua những giọt nước mắt.

Tuấn giật lấy điện thoại, nhấc lên nghe giọng yếu ớt của Bố. “Mọi thứ sẽ ổn,” anh trả lời, giọng trầm và kiên định.

Đột nhiên, một y tá thứ mười‑hai – người đứng gần đầu giường của Lan – rút nhanh một túi thuốc cầm tay, rồi ném lên bàn. “Cứu người này, không cho Hương xâm nhập!”

Hương lao lại, mắt lộ khát vọng tàn phá, nhưng Tuấn xông vào, tay vững, chống lại từng cú đánh. “Đừng có dám chạm vào Lan!”

Âm thanh vang lên từ máy truyền máu, tiếng kêu rú rực rầm rộ, và trong cơn hỗn loạn, một chiếc ghế đẩy đổ trúng giường, làm lọ thuốc rơi tơi rời trên sàn.

Tuấn đạp mạnh vào giường, giữ Lan không ngã, và cùng y tá thứ mười‑ba, nhanh chóng đưa lọ thuốc trở lại vị trí an toàn.

“Hãy đánh giá lại tình trạng,” y tá thứ mười‑ba ra lệnh, đồng thời gấp gối lại bảo vệ Lan.

Trong khoảnh khắc lặng lẽ, Tuấn nhẹ nhàng thì thầm với Lan: “Mình sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương em nữa.”

Lan thở dài, nước mắt rơi trên má, nhưng lòng cô cảm nhận được sức mạnh vô hình của người chồng – một bức tường kiên cố giữa bão táp.

Tiếng còi báo động khẩn cấp vang lên từ hành lang, báo hiệu tình trạng nguy cấp đã được kiểm soát tạm thời, và các y tá còn lại nhanh chóng tập trung xung quanh, tạo một vòng tròn an toàn.

Tuấn vẫn ôm chặt Lan, mắt không rời khỏi Hương đang gục ngã trên sàn, dẫu đã bị đánh bại nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh một tia hiểm ác.

“Chúng ta không dừng lại cho đến khi cô hết sức lực,” Tuấn thốt lên, giọng vang vọng trong không gian băng giá của phòng bệnh.

Tuấn giữ chặt tay Lan, ánh sáng nền phòng bệnh nhấp nhô như tim đang ngừng đập. Dây điện treo trên trần lắc lư, một sợi bị kéo ra khỏi ổ, khiến các ổ cắm phát ra tiếng kêu lạch lạch.

“Hương, ngừng lại ngay!” Tuấn hét lên, nhưng cô chỉ thở dài, quay đầu lại, mắt lộ vẻ mệt mỏi.

“Họ sẽ không khiến tôi rơi gục,” cô lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào. Đột nhiên, một tiếng bíp vang lên từ chiếc chìa khóa cứu trợ áo bệnh nhân – thiết bị báo động tích hợp.

Tiếng bíp vang dội trong hành lang, kèm theo đèn báo đỏ lấp lánh. Y tá thứ ba‑mươi, đứng khoe áo áo trắng, lập tức phản ứng, chạy về phía nguồn phát.

“Cắt nguồn! Cắt nguồn ngay lập tức!” y tá thứ mười‑ba ba hô to, kéo một thanh cắt điện lớn, dập tắt các dây điện lơ lửng.

Trong lúc hỗn loạn, một tia lửa vụn nhen lên, làm một bảng điều khiển bệnh viện bắn sáng đỏ, cảnh báo “RISK”.

Lan lắc lư, tay vẫn nắm chặt dây máy đo huyết áp, tim cô đập rối loạn. “Tuấn, chúng ta phải ra khỏi đây,” cô gào, mắt lấp lánh sợ hãi.

Tuấn siết chặt vai Lan, đẩy cô ra khỏi giường. Họ lao qua một vòng y tá, mỗi người nắm chặt các ống truyền máu, nỗ lực duy trì sự ổn định cho bệnh nhân.

“Hương, lại đứng dậy!” Tuấn cố gắng kéo cô lên, nhưng cô ngã ngột ngạt, tay bỏng trên sàn.

“Đừng để cô ấy tới Lan!” y tá thứ mười‑hai gào, giật lấy một cây gậy nhíp, chặn đường Hương.

Tiếng bíp lại vang lên, lần này là âm thanh báo nguy hiểm cấp cao. Nhiều ánh sáng đỏ và xanh xung quanh, chế độ khẩn cấp kích hoạt.

“Cần giải phóng dây điện, tập trung vào cứu sinh!” y tá thứ bốn‑mươi, chỉ dẫn các y tá còn lại cùng nhau kéo rơmoai, cắt phụ tùng điện.

Những tiếng kêu lợm, tiếng va chạm của ghế đẩy, và tiếng vọng của tiếng bíp xen lẫn, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn.

Lan nắm chặt chìa khóa cứu trợ, cảm nhận rung động bé nhỏ nhưng kiên định. “Không để ai nữa làm tôi tổn thương,” cô lẩm bẩm, ánh mắt quyết tâm.

Tuấn giơ tay, giọng cứng rắn: “Chúng ta sẽ vượt qua, không còn còn chỗ cho kẻ thù!”

Tiếng bíp cuối cùng vang lên, báo hiệu nguồn điện đã được ngắt hoàn toàn, đèn phòng ánh lên một màu xanh nhạt yên bình.

Hương ngước mắt, nhìn thẳng vào Tuấn, rồi lặng lẽ đổ mình vào nền sàn, bóng đêm bao trùm.

Cảnh tượng y tá đầu tiên, đứng thẳng giữa ánh sáng nhấp nháy, nở nụ cười mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng, khi họ nhìn thấy Lan và Tuấn, hai người mới cưới, vẫn còn nắm tay nhau trong đêm tối.

Bố của Lan reo qua chiếc điện thoại di động cũ, âm thanh lo lắng vang lên trong không gian yên tĩnh của hành lang bệnh viện.

“Lan, con có ổn không?” giọng ông ngắt quãng, như muốn nén lại từng nhịp tim đang dồn dập trong lồng ngực.

Lan nhìn vào màn hình, ngón tay run rẩy vừa nhấc tai nghe lên.

“…Con… ạ,” cô thì thầm, giọng còn vang lên một chút run, “Con… đang… ổn.”

Trong đầu Lan, một luồng sợ hãi xiết chặt lối thở: “Nếu nói thật, tim con chưa dừng lại, nhưng con không muốn làm lo lắng bố.”

“Có… có ai ở bên con không?” bố cô hỏi, tiếng ông rùng rình như muốn bám vào từng lời đáp.

“Tuấn… anh… đang… ở đây,” Lan đáp, giọng cô khẽ gạt lên một nụ cười giả tạo, nhưng mắt vẫn lộ rõ lo âu.

Ông im lặng một lát, tiếng đồng hồ trong phòng bệnh vang lên nhè nhẹ.

“Bạn… Hương sao rồi?” bố cô lặng thầm, nhưng không thể không thắc mắc.

“Cô ấy… đã… rời đi.” Lan liết lời, âm thanh của cô thở hằng một giây, “Con… chỉ muốn… con muốn về nhà.”

Bố cô nhấp một nhịp, cố gắng nén lại sức nặng của tiếng gọi.

“Con, nếu có gì cần… bố sẽ tới ngay. Đừng… đợi lâu.”

Lan im lặng, mắt cô hướng về phía Tuấn đang kiểm tra lại các thiết bị y tế, ánh đèn phòng bệnh xanh nhẹ phản chiếu trên khuôn mặt họ.

“Cảm ơn bố,” cô thốt lên, giọng cô vừa yếu ớt vừa quyết tâm, “Con… sẽ giữ gìn sức khỏe, hứa đấy.”

Cuộc gọi bị cắt ngắn khi tín hiệu mất, tiếng vang của bíp cuối cùng vẫn còn reo trong đầu Lan, nhưng trong lúc đó, cô nắm chặt tay Tuấn, như muốn khắc ghi lời hứa của mình trong tim.

Hương rơi nước mắt, chiếc súng lăn róc xuống sàn lạnh lẽo, tiếng va chạm lăn lộn trong hành lang im lặng.

“Đừng… đừng làm nữa!” Tuấn la lên, giọng hoảng hốt, tay vươn nhanh tới lấy súng, nhưng đã quá muộn; nòng súng hướng thẳng vào tường, phát ra âm thanh gãy rèm của một tia khói mỏng.

“Hương, em…!” Lan không kịp thở, mắt cô rưng rưng như muốn nuốt cả không gian xung quanh.

“Họ… chúng… đã sao?” Hương bật lên, tiếng găm gừ của cô văng vào không khí, giọng run rẩy.

“Cứ im! Đừng để họ—” Tuấn ngắt lời, mắt bứt ra, ánh nhìn lộ ra một quyết tâm lạnh lùng.

Tiếng còi báo động của máy thở vang lên, 30 y tá xuất hiện đồng loạt, áo trắng tỏa sáng dưới ánh đèn LED lạnh lẽo, họ xếp thành vòng tròn bảo vệ, ánh mắt cương quyết.

“Cứ yên tâm, cô sẽ được chăm sóc,” một y tá trưởng nói, giọng lạnh như thép.

Hương xịt nước mắt, thở hổn hển, môi khẽ mở ra, giọng ngập tràn mệt mỏi: “Giải thoát cho mình… tôi… không còn sức để chịu đựng.”

Lan bèn lao tới, áo bệnh viện dày dặn vướng mình, tay nắm chặt vào cổ tay Hương, kéo cô ra khỏi bãi nguy hiểm.

“Đừng để cô ấy tự làm hại bản thân,” Tuấn gào lên, mạnh mẽ, trong khi anh vung tay ra lệnh cho y tá đẩy Hương vào ghế bệnh.

“Bố… có ai gọi không?” Hương thở dở, giọng nghẹn ngào, mắt cô bám chặt vào chiếc ghế như muốn nắm lấy sự sống cuối cùng.

“Con…” Bố Lan hiện ra qua loa điện thoại, tiếng ông run rẩy, “Con… còn ở đây chứ?”

“Con… con đang… ở đây, bố.” Lan lặng, giọng cô ngập tràn nhọc nhằn, nhưng cô cố nén lệ, ánh mắt chạm vào Tuấn, người đang chuẩn bị vác cánh tay Hương lên xe đẩy y tế.

“Cho tôi một lộ trình, chúng ta sẽ đưa cô ấy về phòng hồi sức ngay,” y tá trưởng chỉ đạo, tiếng cô ấy cắt ngang không gian như lưỡi dao.

Tuấn gật đầu, kéo xe đẩy, bước nhanh vào hành lang, âm thanh giày của anh vang dội như tiếng trống trận.

Trong khi đó, Bố Lan giữ chặt radio gọi: “Con, tôi sẽ tới ngay. Đừng để cô ấy tự… tự…”

Hương lặng im, mặt vỡ nứt, trái tim cô đập rình rình như muốn thoát khỏi lồng ngực. Cô bật cười khúc khích, lời cuối cùng: “Tôi muốn… tự do.”

Lan cúi đầu, ánh mắt cô hiện lên một vẻ quyết tâm lạnh lùng, cô thì thầm: “Không còn gì có thể cản bước chúng ta.”

Tiếng còi xe cứu thương vang lên bên ngoài, cánh cửa hành lang mở ra, ánh sáng hồng hào lọt vào, chiếu rọi trên khuôn mặt đầy máu và mồ hôi của ba người, cùng các y tá, như một lời hứa cho một khởi đầu mới.

Ánh sáng hồng hào dần mờ, tiếng còi xe cứu thương xa dần. Máy quay lướt qua một lớp khói nhẹ, rồi đột ngột chuyển sang hình ảnh rực rỡ của phòng tiệc được trang hoàng bằng hoa hồng và đèn dây lung linh.

Tiếng nhạc êm đềm vang lên, giai điệu piano du dương hòa quyện cùng tiếng cười rộn rã. Lan xuất hiện trong chiếc váy trắng dài, ánh mặt trời chiếu rọi làm lụa vải lung linh. Cô đứng bên cửa, hơi mắt rưng rưng khi nhìn thấy Tuấn bước vào, áo vest xanh nhạt, nụ cười tươi rói.

“Anh đã chờ tới lúc này bao lâu rồi?” Lan thì thầm, giọng run rẩy như nhịp tim đầu tiên.

“Chỉ một giây, nếu em là khoảnh khắc,” Tuấn đáp, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ngón tay chạm vào nhau như khắc sâu lời hứa.

Bố, với nụ cười hiền từ, đứng phía sau, mắt óng lệ. “Cô con, hôm nay là ngày của các cháu.”

“Con cảm ơn bố, con đã có một sinh viên y tá tiết kiệm thời gian,” Lan lắc đầu, vừa đùa vừa gật đầu về phía những y tá trong trang phục trắng đang làm việc vội vã chuẩn bị phục vụ tiệc.

Thirty y tá, với những bộ đồng phục đồng nhất, di chuyển nhẹ nhàng quanh bàn tiệc, đặt những cành hoa, dọn dẹp từng món ăn, tạo nên một khung cảnh tràn đầy năng lượng và tinh thần phục vụ.

“Chúng ta sẽ bắt đầu nhé,” y tá trưởng khẽ gọi, giọng cô lạnh lùng nhưng ấm áp trong khoảnh khắc đặc biệt này.

Tiếng chuông nhạc vang lên, Tuấn kéo Lan vào vòng tay, họ quay một vòng tròn trên sàn, bước chân đồng điệu như lời thề.

“Lan, em biết mình chưa từng trải qua một ngày nào giống hôm nay,” Tuấn nhìn sâu vào mắt cô, “Nhưng mình sẽ luôn ở bên, dù có bao nhiêu rào cản.”

Lan nở nụ cười chợm lệ, “Anh luôn là chỗ dựa của em, không còn gì khiến chúng ta sợ.”

Bố vỗ tay, mắt bừng sáng, “Chúc mừng hai người!”

Khi rổ hoa rơi xuống, ánh đèn lung linh phản chiếu lên mặt Lan và Tuấn, họ nắm chặt nhau, trái tim đập cùng nhịp với tiếng nhạc. Họ hôn nhau dưới màn trăng nhân tạo, hứa hẹn một tương lai đầy hứa hẹn và yêu thương.

Cảnh quay chậm rãi dần tối, chỉ còn lại tiếng nhạc lặng dần, để lại dư âm êm dịu của một khởi đầu mới.

Tiếng còi cứu thương vang dội hòa lẫn tiếng bước chân hối hả. Lan nắm chặt tay Tuấn, họ lao đi qua cánh cửa phòng bệnh, bỏ lại phía sau bầu không khí ngập tràn hoa và tiếng cười rộn rã.

Trong hành lang dài, ánh sáng trắng lạnh lẽo phản chiếu trên những chiếc áo áo của 30 y tá đang vội vã. Họ di chuyển như những bóng ma, mang theo ống tiêm, tủ lạnh, nhưng không kịp chú ý tới cơn bão đang nổi lên.

“Hãy đến cánh cửa cứu thương, anh! Đừng cho cô ta thoát ra!” Lan hét lên, giọng cô quặn thắt, tay cô vặn mạnh vào áo của Tuấn.

Tuấn lao nhanh hơn, kéo Lan qua một đoạn hành lang chật hẹp, nơi một y tá trẻ tuổi vừa vứt một gói băng qua lại. “Không, Hương! Mày không thể chạy thoát được!” anh hét lên, mắt lộ sự quyết tâm khắc khoải.

Hương, dáng người mỏng manh, lộ ra một vết máu chảy rỉ trên trán, đang lùi lại phía cánh cửa cứu thương mở sập. “Lan… Tuấn… Đừng… Đừng…!” cô thở hổn hển, tiếng reo vang trong không gian tĩnh lặng.

Lan đẩy mạnh, chạm vào cánh cửa, dừng lại một centimet, mắt cô bỗng chớp lấp lánh. “Đừng để cô ấy đưa chúng mình vào nguy hiểm nữa!” cô thốt, mặt cô ngập trong ánh sáng nhà kính.

Bố, người đã gọi điện trong lúc căng thẳng, xuất hiện bên cạnh cánh cửa, tay cầm điện thoại chưa kịp cất. “Lan, con! Con đang ở nhà, đợi con tới, đừng…”. Giọng ông run rẩy, âm thanh lạ thường trong môi trường lạnh lẽo của bệnh viện.

Tuấn lặng lẽ đặt tay lên vai Bố, ánh mắt vàng hổn hển. “Bố, con xin lỗi. Con đã để mọi thứ đi sai hướng.”

Bố gật đầu, nhấc điện thoại lên, rồi lặng im, dường như đang cố nén chặn tiếng tim của mình.

Hương, lúc này đã chạm tới tay cánh cửa, mắt cô sụp xuống, nước mắt tràn. “Đừng… Đừng để tôi chết một mình…” cô lắp bắp.

Lan nhanh tay nắm lấy cánh tay Hương, kéo cô ra khỏi khung cửa mở. “Không được, Hương! Ở lại đây, chúng ta cứu nhau!” cô nói, giọng kiên quyết, tiếng cô vang lên như tiếng trống đánh.

Tiếng gõ chân của y tá trưởng vang lên, “Mọi người, dừng lại! Đừng để bất kỳ bệnh nhân nào ra ngoài!” Đám đông y tá lập tức dừng lại, ánh mắt họ thay đổi từ hối hận sang cảnh giác.

Tuấn xô mạnh cánh cửa cứu thương, đẩy nó khép lại, tiếng kim loại nặng nề vang lên. Bố nắm chặt điện thoại, thở dài, “Tôi sẽ đến đón các con, hứa tôi không để các con phải ra đi một mình.”

Lan quay sang Tuấn, mắt cô chớp sáng, “Chúng ta đã vượt qua mọi rào cản. Giờ, chúng ta chỉ còn một việc duy nhất – đưa cô ấy tới bác sĩ.”

Hương ngã gục trên sàn, tay cô nắm chặt vào tay Lan. “Cảm ơn… cảm ơn các người…”, cô thở yếu ớt.

Cảnh kết thúc khi Tuấn, Lan và Bố cùng nhau đưa Hương vào thang máy, tiếng vang của thang máy lên xuống trộn lẫn với tiếng thở dốc của họ, chuẩn bị cho một hành trình mới đầy nguy hiểm.

Xe cứu thương lao vút ra khỏi cổng bệnh viện, tiếng còi rít vang tràn qua hành lang xa. Nhân viên y tế bên ngoài lái, tay cầm vô lăng chặt như muốn nắm lấy cả thời gian.

“Nhanh lên, đừng để cô ấy mất thêm giây!” người lái hét lên, mắt đăm đăm vào gương chiếu hậu.

Lan ngồi dựa vào lưng ghế, đôi mắt rực lửa xen lẫn giọt nước mắt. “Cứu cô ấy, dù gì còn lại!” cô thốt, giọng vừa giận dữ vừa biết ơn. (Cô không thể tin mình vừa trải qua một tuần hôn lễ và giờ lại chiến đấu vì mạng người khác.)

Tuấn nắm tay Lan chặt, ngón tay trắng băng lên trong gió lạnh của xe. “Chúng ta sẽ không bỏ rơi ai,” anh đáp, giọng thấp nhưng quyết tâm.

Hương nằm trên giường gập, mặt hờ hững, áo màu xanh bệnh viện còn ướt mồ hôi. “Cảm ơn… các người…”, cô thì thầm, hơi thở ngắn gọn. (Nếu cô còn sống, mọi thứ sẽ thay đổi.)

Bố ngồi trên ghế phụ, điện thoại vẫn còn mở, lời gọi chưa kịp dứt. “Con… con… tôi sẽ ở đây, chờ… chờ con tới,” ông nói, giọng run rẩy dẫu đã xa rời tiếng ồn của xe.

“Cứu thương chưa xong, chúng ta còn một chặng đường tới khoa cấp cứu,” người lái bảo, mắt nhíu nhìn đường phía trước. “Gấp lên, đừng dừng lại ở đèn đỏ!”

Lan đẩy mạnh đầu gối vào ghế, vừa giữ thở vừa nhìn ra ngoài. “Mọi người, nếu trong xe còn ai muốn bỏ cuộc, bây giờ là lúc chết đi,” cô nhếch mép, ánh mắt lửa thiêu rụi.

Tuấn quay sang Bố, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Bố, chúng ta sẽ tới kịp. Hãy để con chăm sóc cô ấy.” (Không có chỗ cho hoài nghi.)

Bố thở dài, đôi tay run rỏng. “Con đã sai, nhưng hôm nay con sẽ sửa sai.”

Xe chạy qua ngã rẽ, bánh xe vang lên tiếng kêu rít. Nhân viên y tế bên cạnh phát lệnh qua micro nội bộ. “Chuẩn bị máy thở, chuẩn bị thuốc cắt tĩnh mạch!”

Hương nắm chặt tay Lan, ngón tay trắng băng. “Nếu… nếu tôi không qua được…” cô ngắt lời, giọng nghẹn ngào.

Lan nắm chặt khuỷu tay, mắt cô chùng lại. “Hãy tin tôi, Hương. Tập trung vào hơi thở. Đừng nghĩ tới bất cứ thứ gì khác.” (Cô muốn mọi người tin vào sức mạnh của mình.)

Xe chạm vào vạch dừng trước cánh cửa nhập viện. Nhân viên y tế ném dây nâng và thu hồi cánh cửa một cách chuyên nghiệp. “Mở cửa! Đưa cô vào ngay!” họ la, bước nhanh như bàn tay vô hình.

Lan đưa Hương ra khỏi giường, đặt cô lên vai, rồi quay lại giúp Tuấn và Bố đưa người lái xe xuống. “Cứu người không phải vì mình, mà vì họ cần chúng ta,” Lan thầm thì, ánh mắt dõi theo cửa bệnh viện đang mở toang.

Tiếng còi xe cứu thương dứt dần, thay bằng tiếng thở hổn hển và tiếng gọi của y tá trong phòng cấp cứu. Cảnh quay dừng lại khi Lan, Tuấn, Bố và Hương bước vào ngưỡng cửa, mỗi người mang trên khuôn mặt một cảm giác vừa giận dữ vừa biết ơn, sẵn sàng đối mặt với những gì còn lại.

Bố đứng trước cánh cửa phòng bệnh, tay còn dính mồ hôi từ chiếc điện thoại vừa mới rớt trên sàn. Tiếng chuông gọi vụt lên, nhưng âm thanh xung quanh chỉ là tiếng thở hổn hển của y tá và tiếng bước chân gấp gáp.

Bố nhặt điện thoại lên, nhìn màn hình: “Lan – Gọi ngay”. Anh thở dài, mắt nhíu hẹp, nặng trĩm suy nghĩ.

Bố (đánh máy, giọng gắt): “Ai đang gọi?!”

Tiếng vang qua loa: “Con… con… tôi đang ở phòng cấp cứu, đừng… đừng rời đi!”

Bố rùng rợn, tay run rưỡi, nhưng khuôn mặt nhanh chóng chuyển sang quyết tâm.

Bố (nói thầm): “Không được để Lan và Tuấn mất thời gian này.”

Anh nhanh chóng gập điện thoại lại, bỏ vô túi áo khoác, rồi quầm lấy bộ áo choàng y tế treo gần đó. Anh bước vào hành lang, nơi mà 30 y tá đang xúm lại, mỗi người một chiếc băng gối, một trái tim dồn dập.

Y tá 1 (đánh giá tốc độ): “Thưa ông, bệnh nhân Hương đang trong trạng thái ổn định nhưng cần thở máy ngay.”

Bố (cắt ngang): “Cho tôi đường đi nhanh tới giường Hương. Tôi sẽ không để cô ấy mất thêm một giây.”

Y tá 2 (ngượng ngùng): “Ông là…?”

Bố (giọng bứt rứt, nhưng kiên quyết): “Bố của Lan. Đừng hỏi, chỉ cần đưa tôi tới ngay.”

Một y tá trẻ, gương mặt đầy lo lắng, nắm chặt tay Bố: “Thưa ông, chúng tôi cần ký giấy đồng ý…”

Bố (đánh mạnh vào góc bàn): “Ký ngay! Tôi không có thời gian cho giấy tờ!”

Tiếng côn quạnh vang lên khi một y tá ném bộ hồ sơ lên bàn, Bố nhặt nhanh, ký tên gấp gáp, rồi ném lại cho y tá.

Y tá 3 (gật đầu, chạy): “Đi thẳng tới giường số 5!”

Bố đẩy mình lên, bước nhanh như đang chạy trên băng. Anh đưa điện thoại lên tai, vừa nghe tiếng thở dốc của Lan qua loa phát lại trong tin nhắn âm thanh.

Lan (qua ghi âm): “…cứu cô ấy, dù gì còn lại!”

Bố thở gấp, mắt lưng đỏ rưng rưng. Anh đưa tay vào túi áo, kéo ra một tấm giấy ghi chú: “Số 7 – giao thuốc cắt tĩnh mạch ngay.”

Trong hành lang, ánh sáng nhấp nháy từ đèn LED, tiếng bước chân của 30 y tá hòa thành một điệu trầm bùng.

Bố (đối thoại nội tâm ngắn gọn): “Không thể thất bại.”

Đột nhiên, tiếng còi xe cứu thương dừng lại ở phía cuối hành lang. Một chiếc xe cứu thương rỗng, nhưng cân nặng của sự căng thẳng vẫn chồng chất.

Y tá 4 (hô): “Bố! Hãy giữ yên, chúng tôi đang chuẩn bị máy thở!”

Bố chỉ gật đầu nhanh, đôi mắt hướng về giường Hương. Anh cầm chặt điện thoại, thở mạnh một hơi, rồi bước vào phòng bệnh.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu vào. Bố đứng trước giường, nhìn Hương đang ngửa mắt, máu chảy nhẹ trên má.

Bố (bằng giọng quay lại, cứng rắn): “Hương, anh sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương em nữa.”

Y tá trưởng (đưa máy thở): “Bây giờ, chúng ta cần thở máy ngay lập tức.”

Bố nhận máy thở, kết nối nhanh chóng, trong khi mắt vẫn ánh lên quyết tâm không lùi bước.

Tuấn và Lan xuất hiện trong khung cửa, mắt đầy lo lắng, nhưng lưỡi nói:

Lan (gào lên, giọng quẫn khói): “Hãy giữ… hãy giữ cô ấy!”

Tuấn (ngắt lời, thở hốc): “Không… không có thời gian cho lời xin lỗi.”

Bố (đưa máy thở cho y tá): “Nào, bật lên ngay!”

Sau những tiếng gõ máy, tiếng hô khẩu của y tá, máy thở vang lên, hơi thở ồn ào len lỏi vào phổi Hương.

Bố nhìn quanh phòng, mắt lướt qua các dây ống, những ánh sáng đỏ xanh nhấp nháy. Anh cảm thấy mọi thứ đang cập bối, quyết định không để bất cứ khoảnh khắc nào lãng phí.

Bố (nói thầm, trong đầu): “Mọi thứ sẽ ổn.”

Cảnh dần chuyển sang góc chụp toàn cảnh hành lang, nơi 30 y tá vẫn đang làm việc hối hả, trong khi Bố đứng vững, điện thoại vẫn còn mở, ánh sáng mặt trời lấp ló qua cửa sổ phía cuối, hứa hẹn một khởi đầu mới cho cả ba người.

Bố đặt máy thở lên giường, đôi tay còn rung rinh. Hương chầm chậm mở mắt, bóng hơi thở máy vang lên như tiếng gió nhẹ trong đêm.

Lan bò tới giường, mắt ngấn lệ nhưng giọng vẫn kiên quyết.
Lan: “Hương, chúng ta sẽ không để ai làm tổn thương thêm nữa.”

Tuấn đứng kế bên, nắm chặt tay Bố, mắt dán vào phấn khởi.
Tuấn: “Cứu cô ấy, Bố. Đừng để thời gian trôi qua vô nghĩa.”

Bố gượng gạo đưa gậy thở cho y tá, rồi rẽ bước ra hành lang, nơi ánh đèn LED vẫn nhấp nháy liên tục. 30 y tá vẫn đang bận rộn, nhưng ánh mắt họ chuyển sang “được cứu”.

Trong lúc Bố quay lại, một tiếng còi xe cứu thương vang lên ngoài sân bệnh. Đèn màu xanh lấp lánh, rồi ngập tràn tiếng thở dốc của Hương hội tụ trong không gian.

Lan và Tuấn bước ra khỏi phòng, băng qua hành lang ốc quế, tới cửa sổ lớn mở ra hiên bệnh viện. Đêm đã buông xuống, bầu trời nhuốm đen, chỉ còn những đốm sao lấp lánh lơ lửng. Họ đứng cạnh nhau, tay trong tay, mắt dõi theo ánh sáng mờ ảo phía xa.

Lan (giọng nhẹ nhưng đầy quyết tâm): “Chúng ta sẽ vượt qua.”

Tuấn (đặt tay lên vai Lan, mắt không rời khỏi chân trời): “Cùng nhau, không gì có thể ngăn cản chúng ta.”

Họ nắm chặt tay nhau, ánh mắt họ rực rỡ như ngọn lửa không tắt, dường như thắp sáng bầu trời u ám.

Đêm dần sẽn xuống, tiếng gió thổi lặng qua những tán cây quanh bệnh viện, mang theo mùi hương ẩm ướt của mưa sắp tới. Lan cảm nhận từng nhịp thở sâu, cảm nhận trái tim mình đập đều như tiếng trống chiến thắng, còn trong lòng Tuấn, một niềm tin mới lóe lên – niềm tin vào khả năng hàn gắn, vào sự kiên cường của con người sau những chông gai. Họ đã trải qua những giờ phút hỗn loạn, nỗi sợ hãi và những lời xưng thổ âm ỉ, nhưng giờ đây, dưới bầu trời đêm đầy sao, họ chỉ còn lại một câu trả lời đơn giản: tình yêu và quyết tâm có thể tạo ra ánh sáng ngay cả trong bóng tối sâu thẳm nhất.

Công việc của họ chưa hết, nhưng họ biết rằng mỗi lần họ nắm tay nhau, mọi khó khăn sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Họ học được rằng sự tha thứ không chỉ dành cho người khác mà còn cho chính mình, rằng việc chấp nhận thực tại và bước tới phía trước là cách duy nhất để mở ra một ngày mới tươi sáng. Khi ánh trăng lên cao, các vì sao như rải những hạt kim cương trên mặt đất, Lan và Tuấn cảm nhận được sự bình yên len lỏi vào trong trái tim, như một lời hứa rằng dù bao nhiêu bão bùng, họ vẫn sẽ luôn có nhau, luôn có hy vọng và luôn có một ngày tươi sáng phía trước.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *