Ông Chín thở dài, tay nắm chặt xẻng gỗ cũ, mắt nhìn xuống hố sâu tối màu. Đáy hố bốc lên một luồng không khí lạnh lẽo, khiến anh cảm thấy hơi thở mình như bị vô hình kéo vào.
— Tao sẽ tự mình làm, — ông lẩm bẩm, giọng đầy quyết tâm, nhưng trong lòng thầm nghĩ: *Nếu có gì nguy hiểm, chỉ mình mình chịu đựng*.
Công nhân 1, đang đứng ở mép hố, lắc đầu nghi ngờ.
— Ông ạ, để lại cho người khác, an toàn hơn, — anh nói, giọng run rẩy.
Ông Chín không để ý, chỉ hăng hái đưa xẻng vào đất, rồi hạ mình xuống. Đất ướt bám vào áo quần, tiếng cọt kẹt của gươm gỗ vang lên trong không gian yên tĩnh.
Công nhân 2 vách tay, cố gắng hỗ trợ, nhưng ông Chín đã nắm chặt tay mình, dứt khoát:
— Đất nhà tui, gì nằm dưới cũng là của tui! — ông hét lên, tiếng vang dội lại từ đáy hố.
Mùi mốc và hương vị của cát bùn tràn ngập mũi. Khi xẻng chạm vào một bề mặt cứng, một tiếng “cạch” khàn vang lên, khiến cả ba người dừng lại, lặng người.
— Cái gì ở đó? — Công nhân 1 thở dốc, mắt mở to.
Ông Chín gập xẻng lại, nâng lên một tảng đá đá bẩm, màu xám sẫm, hình dáng gập ghềnh như cánh bướm chết. Anh rít lên:
— Đúng là ở đây có gì đó… nhưng không phải vàng bạc!
Một cơn gió lặng lẽ lướt qua, đẩy nhẹ lớp bụi bám trên mặt đất, làm cho vang lên tiếng rì rầm của các lá cây xung quanh. Dưới ánh nắng le lói, tảng đá dường như chiếu sáng một màu xanh lạ, lấp lánh như máu.
— Trời đất quặn, ông, — Công nhân 2 dừng lại, mắt không rời tảng đá, giọng nói rên rèn. — Đừng dám giả dối, nếu có bẫy…
Ông Chín cười khẩy, lấy một miếng gỗ làm cùi búa, nhanh chóng đập mạnh vào tảng đá. Âm thanh “bồm” lột bật, tấm vỏ bên ngoài lở ra, để lộ một hốc sâu hơn, đầy những biểu tượng lạ lùng, khắc hoa văn xưa cũ.
— Đó là… — Ông Chín cúi xuống, ánh mắt cháy lên hi vọng, nhưng đồng thời cũng nhón nhén lo sợ: *Tôi có mở ra được điều gì?* — một cánh cổng nhỏ, mở hư không, lặng lẽ gọi tên.
Đột nhiên, một tiếng hú vang lên từ sâu trong hố, khiến những người đứng xung quanh rùng mình. Đất run nhẹ, và một luồng khói mờ dần hiện ra, xoáy lên từ hố như một sinh vật không tên.
— Đừng… — Công nhân 1 bẽn lẽn, tay run rẩy nắm chặt bìa áo, giọng nghẹt ngào.
Ông Chín đứng thẳng, lặng lẽ nhìn vào hố, ánh mắt bỗng chuyển từ tham vọng sang sự bất an sâu thẳm. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng gió rít qua cành lá, rủ lên tiếng thở dài của một làng quê lặng im.
— Nào, mở ra! — Ông Chín hét lên, gió thổi qua nụ cười gian dối, khi anh lấy tay nâng lên, chuẩn bị kéo một phần đá cuối cùng ra khỏi hố.
Tiếng “cộp” vang rền, như tiếng gầm của một sinh vật sâu thẳm trong đất, chợt làm không khí ngột ngạt bỗng đột nhiên bứt gãy. Cả ba người dừng lại, mắt rộng mở, miệng không kịp thở.
Ông Chín ngẩng lên, miệng hở thở hổn hển, mắt ngầu ngực nhìn vào hố sâu. “Có… có gì đó ở dưới!” anh thốt lên, giọng rung lêna những cơn gió xoáy quanh mũi hầm.
Công nhân 1 lùi lại, tay không tự dưng chạm vào đáy hố, khẽ cầm chặt cuốn tay áo. “Đừng… Đừng kéo nữa! Nghe thấy không? Đó không phải tiếng đá, mà… tiếng… thứ gì đó khác!” anh rên rỉ, mặt xanh bãi.
Công nhân 2, tay vẫn nắm chặt tay ông Chín, ghì lên. “Ông ơi, bây giờ rút ra hết sức rồi, nếu thả lại có thể… có thể hối hận sau này.” Anh nhắc nhở, mắt dán vào tảng đá cũ, ánh sáng xanh lạ lùng vẫn lấp lánh như máu.
Ông Chín cầm chặt tay công nhân 2, vòng tay căng như dây còng. “Ta đã đầu tư cả đời, mọi người ạ! Đừng để nỗi sợ cản bước người đã dành trọn tâm huyết cho mảnh đất này!” ông gào lên, giọng mạnh mẽ, nhưng trong mắt lộ ra một tia sợ hãi lấp lánh nhanh chóng.
— “Nếu… nếu nó là một lời nguyền, cô nán lại cho ngày mai cũng không được giải thoát,” công nhân 1 lẩm bẩm, suy nghĩ sơ sệt: *Không thể để mọi người chết vì tham vọng của mình*.
Một luồng hơi lạnh bốc lên từ hố, thổi khẽ qua mặt họ, làm lộ những vết rạn nứt trên mặt đất. Tiếng rì rầm của lá cây xào xạc dường như hòa vào tiếng kêu rên rỉ của hố sâu. Đồng hồ treo trên tường nhà Ông Chín bỗng dừng lại, kim giây đứng yên, như thời gian cũng chùn bước trước sức mạnh vô hình.
Ông Chín nhắm mắt, hít một hơi dài, thở ra hơi dài đầy quyết tâm. “Ta sẽ kéo ra. Đó là quyền của người sở hữu đất,” anh thốt lên, tay mạnh mẽ siết chặt chiếc cọc gỗ, sẵn sàng kéo tảng đá cuối cùng ra khỏi hố.
Công nhân 2 nín thở, tay lắc lư không chắc, nhưng rồi cũng bám chặt, mắt dán vào những đường gợn của đá.
— “Cứ… cứ kéo, ông, nhưng nếu… nếu mọi chuyện sập đổ xuống, chúng ta sẽ…” công nhân 1 ngập ngừng, tiếng nói hắt hủn trong gió.
Ông Chín không đáp lại, chỉ kéo mạnh hơn, chiều kim sặc sỡ của đồng hồ dừng lại vẫn im lặng. Khi tảng đá cuối cùng vỡ nứt, một luồng khói đen dày đặc bốc lên, xoắn quanh tay họ, tràn ngập không gian như một con rắn lừ lừ đang rình rập.
Tiếng hú rợn người kinh hoàng vang lên từ sâu trong hố, đồng thời một tiếng thở dài, đầy u sầu của một sinh vật cổ xưa vang vọng. Dòng khói dày đặc dần rủa thành dạng một lưỡi lửa xanh nhạt, làm sáng bầu không khí trước mắt mọi người.
— “Ta… ta sẽ… không tha cho kẻ dám xâm phạm,” tiếng vang lạ ngân lên, vang vọng trong lòng mỗi người, và đồng hồ bỗng lại chập chờn, kim còn hệt như muốn nhảy lên một lần nữa, nhưng rồi cũng ngừng.
Tất cả đứng dưới bóng đen của hố, tim đập nhanh, thở hổn hển, lặng lẽ chờ đợi một quyết định cuối cùng.
Tiếng la hét của Công nhân 1 vang lên, cắt đứt sự im lặng dày đặc.
“Có gì đó nguy hiểm!” anh rú, mắt mở to như muốn nuốt chửng cả bầu trời đen ngập quanh hố.
Ông Chín quét một giọt mồ hôi trên trán, tay vẫn bám chặt vào cọc gỗ, nhưng dáng người đã chùng xuống.
Công nhân 2 lăn mắt, giọng run rẩy: “Dừng lại! Đừng kéo nữa, chúng ta sẽ… chúng ta sẽ mất mạng nếu tiếp tục.”
Công nhân 1 lùi lại, chân cứng như đá, tay nắm chặt áo khoác. “Nghe thấy không? Tiếng rít ấy không phải từ đất, mà từ… thứ gì đó trong sâu thẳm!”
Ông Chín cố gắng hít một hơi sâu, mắt dội lên ánh sáng xanh lấp lánh từ hố. “Ta… ta đã bỏ ra cả sinh lực, không thể dừng ngay bây giờ.” Anh ngậm ngùi, trong đầu lóe một tia lo âu: *Nếu chết, còn lại ai truyền lại mảnh đất này?*
Công nhân 2 nhíu mày, bước về phía lề hố, giọng thở dài: “Ông ạ, nếu lời nguyền thực sự đang ngủ, chúng ta chỉ làm cho nó thức giấc hơn.”
Bầu không khí nặng nề bỗng chùng lại khi một luồng hơi lạnh bốc lên, quạt qua mặt họ, làm rung rinh những tấm vải giáp bảo.
Công nhân 1 nín thở, tiếng tim đập dội lên như tiếng trống. “Đừng… đừng kéo nữa! Ta… ta sợ hãi quá!”
Ông Chín nhìn quanh, thấy Dân làng Két lặng lẽ đứng xa, mắt rưng rưng sợ hãi. Một nụ cười khắc khổ hé lên môi, nhưng nhanh chóng tan biến dưới lớp vải sợ hãi.
“Ta… ta sẽ rời đi,” ông nói, giọng khàn khàn, tay thả lỏng cọc gỗ, để cho tảng đá lặng lẽ nằm yên dưới độ sâu.
Công nhân 2 thở phào, gập tay xuống: “Thôi, rồi sẽ có ngày nào khác, nhưng không phải bây giờ.”
Tiếng gió rì rào qua các kẽ lá, mang theo một âm vang xa xăm, như một lời răn dạy: “Cẩn thận kẻ muốn khai thác những gì không thuộc về mình.”
Họ lùi lại, mắt không rời hố, tim vẫn thở hối hả, trong khi bóng tối dần dày lên, nhấn chìm mọi hy vọng về vàng bạc đang chờ đón.
Ông Chín rít lên, tay gợn mồ hôi cuộn lại quanh gậy bẻng đã rỉ sét. Anh cuộn chặt lưỡi gậy, lửa xanh lấp lánh trong hố như muốn nuốt chửng mọi bóng tối.
“Đừng… kẻo… đánh mất mọi thứ!” Công nhân 1 la lên, nhưng giọng hắn đã bỗng im băm, mắt ngấn lệ.
Ông Chín không quay lại. Anh ước chầm thở, mắt hướng về phía sâu trong hố, nơi một tiếng rít khàn vang lên như lời rên rỉ của một sinh vật cổ xưa.
“Ta sẽ phá vỡ lời nguyền này!” Ông Chín thốt, giọng nặng trầm, như tiếng dội của sắt trong lò rèn.
Gậy bẻng rơi mạnh vào vỏ cỗ, tiếng “rắc” khẽ vang lên, hạt đất vụn rơi như mưa rơi dày đặc. Đột nhiên, nền đất xung quanh rung chuyển, một luồng khói đen cuồn cuộn bốc lên, bao phủ mặt đất.
Công nhân 2 gắp tay che mặt, tiếng thở dốc ra như một tiếng hùng. “Ông ạ! Đừng…!”
Ông Chín không hề lùi bước; anh hạ gậy xuống, đôi mắt sáng lên lửa quyết tâm. “Nếu không dám đập phá, ta cũng sẽ mãi sống trong sợ hãi!”
Tiếng vang của gậy vang dội khắp xóm Két, làm cho những người đứng rì rào xa xăm ngã xuống. Cánh cửa nhà Ông Chín tự động bật mở, ánh sáng lửa le lói lọc qua những kẽ lá, lộ ra hình ảnh một cỗ quái tai khổng lồ, vùi trong lớp đất chìm.
Cả ba người đứng yên, tim đập rình rập. Dân làng Két, vốn đứng xa, lặng lẽ lùi lại, mắt chùng bao dung.
“Ta… ta sẽ không để nó ăn mất chúng ta nữa!” Ông Chín hét lên, sức mạnh của tiếng hùng tràn ngập không gian. Anh cúi gậy, đập mạnh vào trung tâm, khi đó một luồng sáng xanh chói lóa phát ra, tan biến lớp đất cứng, để lộ một bề mặt kim loại rỉ sét.
Cỗ quái tai phát ra một tiếng rít cuối cùng, rồi im ắng, như một sinh vật đã chết yểu trong giai đoạn cuối.
Công nhân 1 thở hổn hển, tay run rẩy nắm chặt tay mình, nhưng ánh mắt bừng lên hy vọng. “Chúng ta… chúng ta đã làm được.”
Ông Chín nhìn quanh, biết rằng dù không có vàng bạc, nhưng anh vừa phá vỡ một lời nguyền đã chết hàng thế hệ. Anh còn cảm nhận trong tim một cơn sóng lặng yên, một niềm tin mới.
“Hãy để chúng ta xây dựng lại,” ông nói, giọng dày dặn, “đất này sẽ thuộc về người lao động, không phải cho ma quái và cõi tối.”
Ánh sáng xanh dần tan biến, để lại một khoảng trống sạch sẽ, ánh trăng bạc rọi qua những tán lá, chiếu rọi lên gương mặt kiệt sức nhưng đầy tự hào của ba người.
Tiếng gió xào xạc qua đồng cỏ, vang lên lời thầm nhắc: “Thế gian không trọn vẹn, nhưng người biết dám đứng lên sẽ mở ra cánh cửa mới.”
Ông Chín đứng trong vòng ánh sáng xanh yếu ớt, mắt vẫn còn dính theo vệt khói mờ. Bất chợt, một khối đen cứng rắn xuất hiện từ trong lớp đất còn lại, lở ra như một chiếc vỏ sò cũ kỹ.
Công nhân 1 lùi lại, miệng muốn hét lên nhưng chỉ phát ra tiếng rối rắm. “Cái gì thế…?”
Khối đen rạn nứt, một cánh tay khua dai dẳng, da thô ráp vươn ra, móng vuốt dài như lưỡi dao băng. Đôi mắt sặc sáng lên những tia lửa bạc, nhìn thẳng vào ông Chín.
Ông Chín chợt dừng lại, tim đập nhanh hơn, lưỡi gậy bẻng vẫn còn nóng trong tay. “Đưa ra! Đừng làm tôi sợ!” anh hét to, giọng rung lên vì một nỗi sợ chưa từng có.
Cánh tay khua chậm rãi kéo lên một khối vật kim loại rỉ sét, bề mặt phủ một lớp rêu xanh lấp lánh. Đó không phải là vàng bạc, mà là một chiếc hạt đũa nghiêng, nét dáng giống cỗ quái tai.
Công nhân 2 quắp tay thay dập lại mặt, tiếng thở hổn hển vang lên trong không khí ngột ngạt. “Ông ạ, đừng…!”
Ông Chín nhìn chằm chằm vào cỗ quái tai, cảm giác tò mò biến thành nỗi hoảng sợ. Trong đầu, một suy nghĩ nhanh chớp lóe lên: “Nếu nó còn sức mạnh…”
Tiếng rít ghê rợn phát ra từ trong cỗ, âm vang thấm sâu vào xương. Đất quanh họ nứt nẻ, những mảng đen lan rộng như bóng ma đang dâng lên.
Dân làng Két, vốn ẩn mình phía xa, ngẩng đầu lên, mắt chệch vì hoảng loạn, những tiếng thở dài kéo dài khắp không gian.
Ông Chín rúc rích lại một bước, nhưng không hề rời bỏ gậy. “Lần này tôi không quay đầu,” anh thề, giọng nghẹt lại. “Nếu tôi không dũng cảm, ai sẽ đứng lên?”
Cánh tay khua giật mạnh, đưa cỗ quái tai lên, lộ ra một họa tiết chạm khắc kỳ lạ, lấp lánh hình dạng những con rắn xoáy. Những đường nét chạy dọc theo thân, dường như muốn hút hết năng lượng sống.
Đột nhiên, cỗ quái tai phát ra một luồng sáng đen jà, lan tỏa khắp không gian, làm cho mọi người chợt ngã lùi. Họng họng của Công nhân 1 gắt, mắt sưng nước. “Chúng ta…xem ra không thể dừng được!”
Ông Chín hít một hơi sâu, nắm chắc gậy, mắt lấp lánh quyết tâm nhưng cũng đầy sợ hãi. “Nếu có gì đó đang dõi theo, ta sẽ không để nó ăn mất chúng ta nữa!” anh gầm lên, tiếng hô vang dội qua bức tường gỗ của nhà ông, chạm tới từng góc tối của làng.
Khối đen rung lên, cánh tay khua uốn cong, dường như chuẩn bị ném cỗ quái tai vào không gian. Lúc ấy, một tiếng la hét vang lên từ xa: “Sẵn sàng!” – tiếng kêu của Công nhân 2, người đã tìm thấy một thanh gươm rỉ sét cầm chặt trong túi áo.
Cảnh vật dường như chững lại trong khoảnh khắc quyết định, mọi người chờ đợi, tim đập như trống chiến trận.
Dân làng Két tụ lại thành vòng tròn quanh cỗ quái tai, ánh sáng lờ mờ phản chiếu lên mặt họ. Không khí dày đặc giật gân khi tiếng gió thổi qua những mái tranh rách nát.
“Kìa, cái này thuộc dòng họ quyền quý, không nên mở!” một người già, mắt lướt qua các vết chạm khắc rồng rắn, lên tiếng gắt ngắt lời.
“Già rồi, chúng ta cần tiền! Nếu mở ra, có thể có vàng bạc đâu!” công nhân 1, tay còn còn ô mồ hôi, cầm chặt xẻng, đáp lại bằng giọng giật gân.
Ông Chín đứng giữa, gậy bẻng còn bám khói, mắt bốc lửa. “Nếu không dám mở, sao chúng ta biết được sức mạnh bên trong?”
“Cứ đừng! Đó là lời nguyền của tổ tiên, ai mở sẽ bị ma quỷ truy đuổi!” dân làng Két thứ hai, tay run rẩy, nói khi lùi lại tránh ánh sáng đen.
Công nhân 2, gối trên chiếc gậy cũ, thở dài: “Ta đã tìm được thanh gươm rỉ sét, nhưng nếu cỗ này là…”
Ông Chín ngắt lời, giọng vang căng thẳng: “Không có lời nguyền nào có thể ngăn chúng ta. Đó là cơ hội duy nhất để thoát nghèo!”
Người già trong làng quay sang ông Chín, mắt lộ vẻ hoài nghi: “Cơ hội? Hoặc là một cạm bẫy chết người. Đừng để tham lam làm mù mắt ta.”
“Ta đã gặp rồi, cỗ này có thể hút sinh lực!” công nhân 1 rít lên, tay chặt chém vào mặt đất, “Nếu mở, mọi người sẽ chết lặng!”
Một tiếng rì rầm vang lên, cỗ quái tai bừng lên một luồng hơi đen dày đặc, nhuộm không gian. Dòng khói quấn quanh các chân người, khiến họ thở hổ hổ.
Ông Chín nắm chặt gậy, thở dài: “Nếu không thử, chúng ta sẽ mãi là kẻ nghèo. Hãy xem ai dám chịu đựng hậu quả.”
“Đừng! Đừng mở nó! Đó là… là…” dân làng Két nọ lẩm bẩm, giọng run rẩy, ánh mắt rụt rè.
Công nhân 2 bước tới, đặt thanh gươm lên cỗ quái tai: “Có lẽ chúng ta cần một chìa khóa, chứ không phải sức mạnh của người nào.”
Ông Chín quay lại nhìn đám đông, lưỡi gậy lột lên một tia sáng xanh mờ: “Nếu ai còn e dè, hãy rời khỏi đây ngay. Những người còn gan dạ, cùng tôi mở ra.”
Tiếng thở dài chung hòa lẫn trong không gian ngột ngạt, mọi người đứng ngập ngừng, mắt dán vào cỗ quái tai, trong khi bóng đen vẫn chầm chậm lan tỏa, rũ bỏ mọi hy vọng yên bình.
Ông Chín lôi một sợi dây thừng dày, buộc vào chiếc gậy bẻng còn cháy khói, rồi kiên quyết kéo về phía cỗ quái tai. Ánh lửa le lói phản chiếu trên mặt người, mắt hắn lóe lên quyết tâm.
“Mở ra đi, để xem có gì!” ông hô lên, giọng vang dội qua không gian nặng nề.
Công nhân 1 rụt rè bước tới, tay vẫn còn ướt mồ hôi, nắm chặt chiếc xẻng: “Ông ơi… tay tôi hơi run, chắc không đưa được.”
Ông Chín nắm chặt dây, mắt nghiêng nhìn về phía đàn. “Nếu không dám, sức mạnh này sẽ chẳng bao giờ thuộc về chúng ta.”
Công nhân 2 đứng bên cạnh, nắm chắc cuốn cuốn dây dài, lặng lẽ nhìn vào đường thẳng mà Đảo mở ra: “Đầu óc thẳng, tay chắc, không có gì cản trở.”
Dân làng Két quay lại, ánh mắt sợ hãi lấp lánh: “Đừng! Đó là lời nguyền, người nào mở, người nào chết!”
Tuy nhiên, tiếng gió thổi mạnh hơn, những cơn khói đen bốc lên từ cỗ quái tai như muốn nuốt chửng mọi hy vọng. Ông Chín thở dài, đầu gối hơi rung, nhưng vẫn kéo dây mạnh hơn.
“Cứ kiên định!” ông thầm nghĩ, đôi mắt dạ dày đang rụng rào, tim nặng trĩu nhưng không hề lùi bước.
Dây thừng căng tới mức chảy máu, tiếng kẽo kẹt vang lên từ vành gậy, như một tiếng kêu than của quỷ dữ. Cỗ quái tai rung rinh, một lớp đá sỏi gãy vụn, và một khe hở nhỏ hé lộ một không gian sâu thẳm.
Ông Chín ngã lùi một bước, tay run run nhưng không bỏ thả dây. “Xem kìa! Cái hố này … nó chứa gì?”
Công nhân 1 la lên, nét mặt hoảng sợ pha lẫn hào hứng: “Có… có ánh sáng xanh lúa rừng!”
Công nhân 2 nhanh chóng đưa tay ra, vỗ nhẹ lên bề mặt mờ ảo: “Có thể là kho báu… hay là bẫy chết người.”
Dân làng Két nghẹn ngào, một người hắt hơi: “Cảnh giác! Trên đầu này có thể là lửa của địa ngục!”
Ông Chín nhìn quanh, thấy mọi người đang run rẩy, nhưng ánh mắt của anh vẫn chí gan. “Dẫu sao, chúng ta đã tới đây. Đừng để nỗi sợ bá vào trái tim.”
Anh rút dây, nắm chặt gậy, rồi dùng lực cuối cùng kéo cỗ quái lên, tiếng xèng xèng vang lên khi đá dập vụn, lộ ra một chiếc rương gỗ cũ kỹ, phủ lớp bụi và rễ cây.
Ông Chín cúi xuống, tay run rụt nhưng vẫn mở nắp rương. Bên trong là những đồng xu vàng bạc hòn kim lấp lánh, nhưng cũng có một cuộn giấy da cũ, viết bằng chữ thảo: “Cảnh báo: Ai lấy của, sẽ trả giá.”
Tiếng thở dài chung lại, người dân Két nhìn nhau, vừa sợ hãi vừa ham muốn. Ông Chín ném một ánh mắt xa xăm, suy nghĩ nhanh: “Giá nào cho tham lam, nhưng chúng ta sẽ chịu đâu?”
Công nhân 1 ngậm ngùi: “Nếu chúng ta mang đi, có lẽ ma quỷ sẽ theo chúng ta suốt đời.”
Ông Chín nắm chặt rương, nở một nụ cười khắc khắc: “Đó là lựa chọn của chúng ta. Mở ra, rồi quyết định ở đâu.”
Khói đen bốc lên từ chiếc rương, xoắn quấn quanh không khí như những dây thừng vô hình, kéo theo một tiếng rên lạ vang vọng, rợn lên từng xương khớp của mọi người.
Công nhân 2 lùi lại, mắt mở to, miệng chập chờn: “Làm gì vậy!?”
Ông Chín nắm chặt rương, cố giữ thăng bằng khi một luồng hơi lạnh cùng tiếng rên chói lọi tràn ra, khiến mặt đất rung rẩy. “Đừng… đừng sợ!” anh gào lên, giọng cắt ngang tiếng rên như muốn dập tan bóng tối.
Công nhân 1, tay vẫn còn ướt mồ hôi, nắm chặt chiếc xẻng, lùi bước: “Cái… cái gì đang…?”
Dân làng Két ô nghiêng, mắt rưng rưng, nước mắt lăn trên má: “Cảnh báo rồi! Cỗ quái này… nó đang tỉnh dậy!”
Một tiếng rên khủng khiếp vang lên, nghe như đoàn người chết đang kêu la trong hầm mộ. Khói đen dày đặc bao trùm cả khu vực, cản trở tầm nhìn, làm cho ánh sáng le lói từ lửa còn chưa tắt trở nên nhạt nhoà.
Ông Chín hít một hơi sâu, cảm giác tim mình đập mạnh hơn bao giờ hết. “Phải… phải kéo nó ra khỏi đất ngay!” anh thở hối hả, tay gập gối, cố kéo rương lên.
Trong một khoảnh khắc, rương như chạm tới một lực vô hình, dội ngược lại, khiến ông Chín mất thăng bằng, rơi ngã về phía lưng. Đá và bụi văng tung tóe, tiếng xèo xèo vang lên từ những vết nứt trên mặt đất.
Công nhân 2 vung tay, cố gắng kéo dây thừng, nhưng lực phản trở quá mạnh: “Không thể! Cái quái này… nó không cho chúng ta rời đi!”
Tiếng rên tăng lên, như một bản hoà ca của sự khủng hoảng. Khói dần dần bốc cao, đưa lên bầu trời, tạo thành một hình bóng đen khổng lồ, làm mọi người ngập ngừng.
Công nhân 1 gào lên, giọng căng thẳng: “Chúng ta phải bỏ lại! Đừng để nó chết chết!”
Ông Chín, mắt lên tới đỉnh của cơn hoảng loạn, nhìn quanh những khuôn mặt hoảng sợ, nhận ra rằng sự tham lam đã kéo họ vào chết chết của quái vật này. “Đừng… để nó phá hủy mọi thứ!” anh thốt lên, giọng ếch dày, dù tay vẫn nắm chặt rương.
Dân làng Két, nước mắt trào dày, thì thầm: “Lạy Chúa… sao chúng ta lại dám phá hoại lời nguyền?”
Khói đen đột nhiên xổ bùng, bắn ra những ngọn lửa xanh lơ, phủ lên rương, rồi vụn tan như sương sớm. Dòng khói chợt thở bế hơi, để lại một khoảng trống yên lặng chết người.
Tiếng rên dừng lại, chỉ còn tiếng thở hổn hển của những người còn sống. Ông Chín nằm ngửa, áo khoác lụa dính bùn, mắt lộ một tia sáng yếu ớt – ánh sáng của sự tỉnh ngộ.
Công nhân 2 đứng thẳng, nhún vai, ánh mắt dằn vặt: “Chúng ta… đã sai.”
Người dân Két lặng thinh, ánh mắt trầm mặc, trong lòng chợt nở một hạt hạt hy vọng rằng, nếu còn cơ hội, họ sẽ biết chôn vùi nhũng danh, chôn vùi tham vọng, để không còn tiếng rên nữa.
Ông Chín ngẩng lên, mắt dừng lại ở đám khói vẫn còn lưng lửng trên không. Đột nhiên, trong cột khói dày đặc, một hình bóng khổng lồ hiện ra, lướt qua như một cục khối đen nhuyễn, âm thầm và vô hình.
“AI ĐANG Ở TRONG ĐÓ?!” Ông Chín hét lên, giọng gào thảm sầu quanh mối rìa của nỗi sợ.
Công nhân 1 bật dậy, tay nắm chặt xẻng, mắt lướt quanh: “Có gì… có gì đó đang di chuyển!”
Công nhân 2 đưa tay lên che mặt, hơi thở dày đặc: “Không thể tin được… nó thật sự tồn tại!”
Dân làng Két chất chốc giật mình, đầu rùng rợn: “Cái quái khi… nó đang… trỗi dậy!”
Hình bóng lặng lẽ trượt qua, các con đường đất phủ lên một lớp đen sẫm, làm cho ánh sáng le lói từ lửa gần đó bỗng mất đi hẳn. Mỗi bước di chuyển như gập ghềnh, tiếng vang khẽ vang lên như tiếng móc tây cọp, làm tim mọi người đập rộn ràng.
Ông Chín rụt mình, tay vô tình siết chặt vào cuống rương—dù rương đã tan rã, anh vẫn nắm chặt như muốn nắm giữ điều gì đó vô hình. “Đừng… đừng để nó… đụng tới chúng ta!” anh lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Công nhân 1 lượn bước tới gần hơn, nhìn thẳng vào bóng: “Nếu… nếu nó muốn gì, chúng ta sẽ không để nó lấy được gì!”
Công nhân 2 liếm môi, thở gấp: “Cứu lấy bản thân mình, chứ không phải cứu quái vật!”
Dân làng Két oái oăm, nước mắt dâng lên: “Nó… nó là lời cảnh báo của đất… chúng ta không được can thiệp!”
Bóng đen dần dẹt lại, lởn vởn trên mặt đất, để lại sau lưng những vệt sáng lờ lững như những vết khói tan nhanh. Cả nhóm dừng lại, hơi thở ngắn hằng, mắt dán chặt vào nơi hình ảnh vừa biến mất.
Ông Chín lặng lẽ ngước lên, thở dài: “Chúng ta đã dám mở rương, mà bây giờ… cũng dám mở cánh cửa của… hận thù.”
Công nhân 1 khẽ gật đầu, mắt kiên quyết: “Đúng. Giờ chúng ta phải chấm dứt mọi tham vọng, bỏ lại đây mọi thứ.”
Công nhân 2 cầm chặt cuống dây, nói khẽ: “Cầm chặt, không để nó quay lại.”
Dân làng Két cúi đầu, thầm thì: “Xin Chúa ban cho chúng ta sức mạnh để không bị chi phối nữa.”
Ánh sáng le lói từ lửa chập chờn lại xuất hiện, chiếu lên những khuôn mặt rạng rỡ mà lấm tấm vết bùn. Họ đứng trong cơn im lặng, biết rằng bóng cứ lặng lẽ, đã rời khỏi xứ đất, nhưng nỗi sợ vẫn còn âm ỉ trong tim mọi người.
Ánh lửa chập chờn bỗng tắt ngấm, bóng đen còn sóng sánh trên mặt đất dường như thở dày, tỏa ra hơi lạnh lẽo. Tiếng rên rỉ của gió thổi qua những khe hở trong tường nhà Ông Chín vang lên như tiếng thở hổn hển của một sinh vật đang chờ đợi.
Dân làng Két đột ngột hoảng hốt, nước mắt chảy dài trên má.
“Chúng ta chết rồi!!!” một phụ nữ la lên, giọng rung rinh qua cơn sợ hãi, tay nắm chặt vào chiếc áo rách tạt sai.
Công nhân 1 rượt chạy bước, chân cầm lấy xẻng như một bùa hộ mệnh, mắt nhìn quanh rối ren: “Có gì đây! Nào, mọi người, chạy ra khoè!!!”
Công nhân 2, tay còn giữ dây cột, thở gấp: “Đừng để hắn—”
Tiếng la hét của dân làng vang lên hòa lẫn tiếng cọc của cành cây gãy, khi hàng loạt người lao vào con hẻm, chân chạm đất rơi nặng nề. Họ vội vã rời khỏi vòng tròn an toàn quanh ngôi nhà, ánh mắt ngờ nghệ sợ hãi phản chiếu trên những mảnh đá vụn.
Trong lúc hỗn loạn, Ông Chín đứng yên, tay còn nắm chặt vào gốc cây cũ bên hông nhà, mắt nhìn thẳng vào đám mây đen đang chầm chậm lan rộng.
“Đừng bỏ chạy, chờ tôi xử lý!” Ông Chín hét lên, giọng nặng nề nhưng kiên định, thấu vào hơi thở rối rắm của mọi người.
Công nhân 1 dừng lại, hơi thở vẫn còn hộc: “Ông… ông chắc chứ? Đó… đồ quái gì đến thế?!”
Ông Chín gật mạnh: “Tôi đã đào bới hết… có thể có còn thứ gì ẩn sâu. Nếu chúng ta bỏ chạy, hắn sẽ theo sau, không chừa cho ai.”
Dân làng Két, người đã gần rơi nước mắt, lặng người, mắt tròn xoe nhìn theo ông. Một cuộc im lặng nặng nề bao trùm, chỉ còn tiếng gió thổi qua lá rụng.
Ông Chín quay nhanh, nhanh tay kéo một cuộn dây gỗ đã cũ sập xuống, dùng nó làm bẫy tạm thời. Anh lặng lẽ gập lại, chuẩn bị một tấm giằng bằng sắt mà anh từng dùng để làm móc cửa.
“Bạn 2, giữ chặt dây! Không cho nó thoát ra!” Ông Chín chỉ huy, giọng vang dội như tiếng chớp trong đêm tối.
Công nhân 2 gậm tay nhặt dây, mắt căng thẳng: “Được, thưa ông!”
Công nhân 1 vung xẻng lên không trung, đập mạnh vào mặt đất, tạo ra một vòng tròn nhỏ xung quanh người đứng. Anh rên rỉ: “Nếu có gì còn còn—”
Tiếng câm lặng lại dường như chưa từng hết. Bóng đen bất ngờ rớt xuống, chầm chậm lăn nhẹ trên lớp đất, để lại vệt khói mờ. Khi nó chạm vào dây bẫy, một tiếng kêu rên rỉ khàn hoang dở vang lên, lòe sáng một ánh lửa xanh mờ ảo.
Mọi người dừng lại, tim đập rộn ràng, mắt không rời khỏi hiện tượng đột ngột. Ông Chín bước tới, tay đưa tay lên, cầm chắc dây, nói: “Hãy kiên nhẫn! Chúng ta sẽ làm cho nó lối ra khỏi đây.”
Tiếng la hò của dân làng giảm dần, thay vào đó là âm vang của hơi thở căng thẳng và tiếng gió thổi qua cành cây. Không khí dày đặc, mọi người chỉ còn ngắm nhìn Ông Chín, người đang đối mặt với sự chết chóc và cám dỗ của quái vật, và hy vọng một tia sáng le lói trong đêm bão.
Tiếng gió rít lên trong không gian chạy treo: “Đã đến lúc trả giá!”
Ông Chín nheo mắt, nụ cười gượng nở trên môi, nhưng trong ánh mắt lấp lánh một lằn lo âu sâu sắc.
“Ngươi còn dám xuất hiện ở đây, kẻ ghê rợn!” Ông Chín hét lên, giọng rung lên vì sức mạnh đang giảm dần, nhưng vẫn giữ được vẻ kiên quyết.
Cái bóng âm u, hình dạng như một hầm hố đen, dường như lặng lẽ đáp lại bằng tiếng gió rì rầm, khiến những chiếc lá khô xung quanh sụp rơi.
Công nhân 1 chệch lại, tay nắm chặt xẻng như muốn vung nướng bầu trời: “Ông ạ! Đó không phải là quái vật, mà là… một lời nguyền!”
Công nhân 2, mắt mở to, thở gấp: “Chúng ta làm gì bây giờ? Đánh bại nó có thể khiến cả làng chết tàn!”
Ông Chín lắc đầu, tiếng thở chậm rãi vang trong không gian: “Không có thời gian để suy nghĩ. Ta sẽ chặn đường gió này, dù phải trả giá bằng chính mạng sống.”
Ông kéo dây sắt, dùng nó quấn quanh cột gỗ cũ, rồi dồn lực mạnh mẽ vào cái chảo sắt đã dày mà ông từng dùng để đập vòng chốt cửa.
“Cứ giữ chặt dây, không cho nó thoát!” Ông Chín ra lệnh, giọng vang lên như tiếng trống trận.
Công nhân 1 vung xẻng mạnh, đập mạnh vào mặt đất, tạo ra một vòng bàn tay dày đặc của đất và máu.
Tiếng rì rầm lại của gió bỗng tăng lên, một tiếng hú khủng khiếp thoát ra từ bóng đen, như muốn nhấn chìm toàn bộ ngôi nhà.
Ông Chín nhắm mắt, không sợ hãi nữa, chỉ để một nụ cười ngắn gọn trên môi: “Giá trị của vàng bạc chỉ là ảo ảnh, còn sự sống của chúng ta mới là thực.”
Công nhân 2 hắt một tiếng hét cười khúc khích: “Nếu có gì còn… thì sẽ bị chôn sâu bên trong này!”
Bóng đen bất ngờ dừng lại, lặng lẽ trên mặt đất, ánh sáng xanh lờ mờ từ chiếc lửa xanh nhạt mờ dần.
Ông Chín nắm chắc dây sắt, lực kéo khiến bóng tối rụt rè, dần lùi lại từng bước, như bị hút vào chính hố thui của nó.
Tiếng gió chùng lại, âm vang của sự đe dọa giảm dần, chỉ còn tiếng thở hổn hển của những người còn sống.
“Chúng ta đã thắng! Nhưng không phải vì sức mạnh, mà vì quyết tâm không bỏ cuộc!” Ông Chín hét vang, ánh mắt sáng lên quyết tâm.
Công nhân 1 thở nặng, mắt chảy nước mắt: “Cư dân Két ơi, chúng ta còn sống, hãy giữ lửa trong tim, không để bóng tối quay lại.”
Dân làng Két, xung quanh, chậm rãi thu lại những mảnh vụn, ánh mắt bừng lên hy vọng mới.
Tiếng gió cuối cùng thở nhẹ, như một lời thách thức thưa thùng: “Trả giá… sẽ chưa bao giờ chấm dứt…”
Ông Chín đứng giữa ngọn lửa xanh còn bập bùng, tay nắm chặt vào gốc cây, nhìn thẳng vào bóng tối đang tan biến, chuẩn bị cho những bước tiếp theo.
Ông Chín đứng giữa đống tro tàn, hơi thở còn nặng nề, ánh lửa xanh nhạt còn lấp lánh trên mặt đất. Anh nắm chặt tay vào dây sắt, rồi quay sang cộng đồng đang tụ tập quanh ngôi nhà.
“Người dân Két ơi,” Ông Chín lên tiếng, giọng vừa cương nghị vừa có chút run rẩy, “cái quái tai này đã lật đổ mọi thứ. Nếu các người cho ta tiền—vàng, bạc, bất cứ thứ gì các người có thể cất giữ—ta sẽ không cho nó tràn ngập, sẽ không để nó đánh rơi mọi sinh mạng.”
Công nhân 1, tay vẫn còn bám chặt xẻng, nhìn ông chợt nghi ngờ, rồi lặng im một giây. “Ông ạ, tiền chỉ làm gì? Đó là quái vật, không phải kẻ mua bán.”
Ông Chín không đáp lại ngay, chỉ để mắt lướt sang Dân làng Két đang râm ran. Đôi mắt họ lấp lánh hy vọng như bầu trời sau cơn bão.
“Nếu các người không có tiền,” ông tiếp tục, “thì tôi sẽ phải đưa mọi người vào lòng đất, để nó nuốt chửng chúng ta cả.” Tiếng thở dài nặng trĩa vang lên, như muốn nặng hơn cả độ sâu của hố.
Dân làng Két, một người sau người, gõ nhẹ vào túi áo, rút ra vài đồng xu vàng cũ, rồi đưa cho Ông Chín. Một bà lão vỗ tay, mắt ngấn lệ, “Ta có ít nhất một nắm bạc, nguyện cầu cho làng an yên.”
Ông Chín nhận đồng xu, nắm chặt, rồi cúi đầu nhẹ, ánh mắt dần chuyển sang quyết tâm. “Được rồi, ta sẽ không để nó lăn ra. Mọi người, hãy giữ tay mình vào đất, không để nó trôi dạt ra ngoài.”
Công nhân 2 nhanh chóng nắm lấy chiếc cuốc, gõ mạnh vào nền, tạo một vòng tròn ngăn chặn. “Cứ nhắm vào trung tâm, không cho nó di chuyển,” anh hô lên, giọng vang vọng trong không khí nặng nề.
Ông Chín đặt đồng xu lên viên đá trung tâm, rồi dùng cây gậy đã rỉ sét gõ mạnh vào hố. Một luồng sáng xanh yếu dần thoát ra, như bị giam vào trong. Tiếng gió lặng lẽ, tiếng thở hổn hển của mọi người dần giảm bớt.
“Xong rồi,” Ông Chín thở dài, giọng vừa khẽ, “Cái quái tai sẽ không rơi nữa.”
Dân làng Két vỗ tay, mắt lấp lánh niềm tin. Công nhân 1 lặng lẽ xếp xẻng xuống, mồ hôi ướt đẫm trán. “Cảm ơn ông, Chín. Nếu không có lời hứa của ông, chúng ta đã mất hết.”
Ông Chín mỉm cười, nhìn ra chân trời nơi ánh sáng lặng lẽ bị nhấn chìm. “Giá trị của vàng bạc không bằng mạng sống. Đêm nay, chúng ta đã trả giá bằng niềm tin, và nhận lại phần thưởng chính—lòng người.”
Ông Chín quay lại, tay vẫn nắm chặt cây gậy đã rỉ sét, nhưng ánh mắt dường như đã thấy một tia hi vọng. Bóng quái, dường như chịu đựng được sức ép của lời hứa, phóng ra một luồng khói mỏng, rồi lặng lẽ trượt xuống đất, mở một ngăn chứa ẩn sâu dưới lớp đá cũ.
Tiếng kim loại kêu lên ngọn hèo, khiến không khí rung lên một nốt trầm. Những viên ngọc lấp lánh, các đồng xu vàng bạc bày ra như những vũ khúc lấp lòe trong bóng tối.
“Nhìn kìa!” Ông Chín hét lên, giọng vang vọng qua từng góc của hố, mắt sáng lên cuồng nhiệt. “Kho báu thật sự, chúng ta đã tìm thấy!”
Công nhân 2 chạy tới, tay vừa run rẩy vừa chộp lấy những viên ngọc, trùng trùng ánh sáng lấp lánh trên khuôn mặt. “Thật không thể tin được, ông ạ! Đúng là phần thưởng cho sự kiên nhẫn.”
Công nhân 1, dù vẫn còn nghi ngờ, cũng không kìm được tiếng rên rỉ thở dài, “Nếu… nếu quái vật này thật sự đã nhận lời, chúng ta có thể an toàn hơn.”
Dân làng Két chen lẫn, tiếng hò reo vang lên: “Nhân làng ơi! Đời chúng ta sẽ thay đổi!” Một bà lão gục mình lên vai Ông Chín, nước mắt lăn dài trên má, “Cám ơn, con trai. Ngày nay chúng ta có gì để lo lắng nữa?”
Người đứng gần đáy hố—một người nông dân tuổi trung niên, teo teo, đứng lặng, mắt nhìn vào đống vàng bạc, thầm nghĩ: “Giá trị của chúng không bằng sự sống, nhưng kìa là cơ hội mới.”
Ông Chín nhặt một đồng xu, đưa lên không trung, ánh sáng phản chiếu trên khuôn mặt người dân, rồi thở dài: “Ta sẽ chia đều, không để một ai thiếu thốn. Cái quái tai đã nhặt lấy sự tham lam, nay nó giao lại cho chúng ta niềm tin.”
Tiếng gạch và kim loại va chạm dứt, khung cảnh dần bình yên. Bóng quái tan biến trong một làn sương mỏng, để lại hố trống và dải ánh sáng rung rinh từ ngăn chứa. Mọi người nhìn nhau, vừa sững sờ vừa phấn khích, trái tim họ đập rộn ràng như nhịp trống chiến thắng.
Ông Chín nhìn những đồng xu vàng bạc tung tóe trong tay dân làng, tim chợt lắc bòng. “Mừng quá!” bà lão hót lên, mắt lấp lánh. Công nhân 2 cất tiếng cười, “Cuối cùng chúng ta cũng sẽ thoát nghèo!”
Bỗng, một làn khói xanh mỏng dần lan tỏa từ ngọn hố, bốc lên như hơi thở của con quái. Khói xâm nhập vào từng kẽ, xoắn quanh các viên kim loại. Người dân ngừng lại, mắt mở to, lặng thở.
“Cứ… cầm đi, sao có gì mất?” Công nhân 1 lặng lẽ hỏi, giọng đầy hoài nghi.
Khói xanh bốc lên mạnh hơn, dần dày đặc, nhuộm màu bầu trời quanh hố. Đột nhiên, mỗi viên vàng, mỗi đồng xu bỗng tan biến trong làn khói, lặng lẽ rời bỏ tay người.
“Ố!” Ông Chín há hốc miệng, tay gậy rỉ sét chạm vào không khí rỗng. “Số phận trớ trêu!” anh thốt lên, giọng nứt rách.
Dân làng Két nín thở, mắt chằm chằm nhìn vào hố, nước mắt lăn dài. “Cái… cái gì đang xảy ra?” bà lão run rẩy hỏi, tiếng nói nghẹn ngào.
Công nhân 2 nắm chặt một đồng xu cuối cùng, nhưng ngay khi chạm vào tay, đồng xu chìm sâu vào khói và biến mất. “Không… không thể…!” anh kêu lên, giọng nghẹn ngừa.
Ông Chín lùi lại, mắt đậu trên những đám khói quay cuồng, cảm giác lạnh lẽo thấm vào xương. *Quái tai đã nhận lại lũ tham lam*, suy nghĩ anh nhanh chóng, nhưng không kịp thốt nên lời.
Trong khoảnh khắc, tiếng vang rền rĩ của một tiếng cười sâu thẳm vang lên từ dưới đất, như tiếng gầm của triều quái. Khói xanh bùng lên thành một cột dày, bao trùm cả hố và khu vực xung quanh.
“Chúng ta… chúng ta đã bị lừa!” công nhân 1 la lên, tay xé ra hoa tượng dối của mình. “Giờ thì sao?”
Ông Chín ngịch lại, tay gậy bám chặt vào đất, nhưng cát trượt dưới chân, anh sụp xuống, ngã quỵ trên nền đất lạnh. “Cái gì…?” anh thở hổn hển, đôi mắt lấp lánh hoang nghiệt.
Bà lão ôm chặt vào cổ tay Ông Chín, nước mắt trào dạt. “Con ơi, chúng ta đã… đã vô tình gạ lên một lời nguyền rồi,” cô nức nở.
Làn khói xanh dần mất dần, nhưng ánh sáng xanh mờ ảo còn lại trên mặt đất như một dấu vết của sự thất bại. Đám người đứng im lặng, không còn tiếng cười, không còn hy vọng.
Ông Chín bám lấy một mảnh đá, mắt nhìn vào hố trống, lòng ngập tràn nỗi sợ hãi và hối hận. “Chúng ta sẽ phải trả giá,” anh thầm nhủ, giọng gợn lên một nỗi lo sợ sâu thẳm.
Tiếng rít rợ rĩ của hàng loạt côn trùng vang lên, hòa cùng tiếng gầm gừ nứt rách của đất. Cầm trong tay một nhánh gậy sắt, Ông Chín đứng chắp tay, mắt ngó nghiêng đồng thời cố giữ thăng bằng trên nền đất rung lên như lưới dây điện.
“Chúng ta… chúng ta cần chạy!” Dân làng Két hét lên, giọng hoang mang lẫn sợ hãi.
Công nhân 1 nhéo rán: “Cái quái gì đang kéo bùa ra ngoài? Đừng để nó tới tay mình!”
Công nhân 2, tiếng dạ dày nghẹn, gắp lấy một miếng rơm để chặn lại cơn gió: “Nào, nhanh lên! Đất này đã ngập tràn mầm sâu, đừng để chúng ăn mình!”
Ông Chín vẫn đứng yên, gậy chạm vào đất rơi vãi những hạt bụi “bụi—bụi” rơi tung. “Không… không thể… tôi… không…!” Tiếng thở hổn hển của ông lộ ra sự bất lực.
“Đừng! Đừng để nó ăn hết xóm!” bà lão, người đã ôm chặt vào cổ tay Ông Chín, cúi đầu rên rỉ, đôi mắt chảy lệ.
Dòng chảy của côn trùng dâng cao, những con bướm đen và rệp rải rác như mây độc phủ lên mặt đất, vẫy cánh dánh qua xương thịt người. Tiếng rợ rĩ tăng lên, bùng nổ như một tiếng gầm trầm tối, khiến mọi người rùng mình.
“Đây là lời nguyền của cỗ quái!” Công nhân 1 la lên, tay cầm dao kéo, kéo một tấm vải dày để che mặt. “Cứ… trốn! Đánh lừa chúng đi!”
Ông Chín, trong khoảnh khắc cuối cùng, dán mắt lại, đầu cúi giảm nhẹ. “Mày… mình… phải… chịu…” Anh thầm nghĩ, rồi tự nhủ rằng mình sẽ không để kẻ nào còn lại nào nữa.
Tiếng gió thổi mạnh, côn trùng bay quanh các chân tay người, khiến họ phải lao chạy qua những đống đất lở. Dân làng Két, công nhân 1 và công nhân 2 vung tay vẫy chạm vào chiếc áo lụa, cố gắng chặn lại bao nhiêu con sâu không thể tránh được.
“Lối ra đâu?” một phụ nữ hét lên, mắt đổ lệ, tay nắm chặt vào cánh tay Ông Chín.
Ông Chín, dù lải lòa, vẫn giữ chặt gậy, mũi mắt hướng về phía ngõ cuối, nơi ánh sáng yếu ớt le lói qua hàng rào. “Chạy! Chạy… tới đâu cũng không an” – Anh thở lâu, rồi lặng lẽ bước về phía thềm nhà mình, tiếng bước chân khua lên tiếng côn trùng êm ái.
Cả xóm cùng nhau lùi về phía nhà Ông Chín, ánh sáng từ ngọn đèn lót nền duy nhất chớp nháy, rơi trên lớp đất chất đầy sâu bọ, như thủy triều đen bao trùm. Tiếng rét rợ rỉ vẫn kéo dài, cất cao lên trong lòng người, còn Ông Chín đứng chắp tay, gậy đâm sâu vào đất, lặng lẽ chờ đợi, trong khi mọi người vẫn đang chạy trốn khắp nơi.
Dân làng xếp thành vòng tròn quanh cỗ quái, những chiếc rìu bạc lấp lánh trong tay họ, ánh sáng loẹt loẹt như tia hy vọng giữa đêm đen.
Ông Chín dang tay, giọng thở dài đầy nặng trĩu: “Có lẽ đây là lời cảnh tỉnh.”
Công nhân 1 cầm rìu, mắt dò xét cỗ quái: “Đã tới lúc dứt bỏ mọi mộng mơ về vàng bạc. Chúng ta sẽ đập tan nó.”
Công nhân 2 gióng tiếng, sầm sáp rìu vào đất: “Xông lên! Đừng ngại.”
Dân làng Két, khuôn mặt mệt mỏi nhưng quyết tâm, đồng thanh đáp: “Hãy phá hủy! Cứ thế nó không còn sức mạnh nào.”
Tiếng chém rìu vang lên, mỗi cú chém là một tiếng nịnh lời cuối cùng cho cỗ quái. Đất quanh cỗ quái rung lên, những mầm sâu rụng xuống như mưa đen, nhưng rìu bám chặt, không để một hạt nào qua.
Ông Chín bước tới, nắm chặt một rìu nặng hơn, ánh mắt cuồn cuộn: “Này, ta sẽ chặt gốc rễ!”
Cú chém mạnh, cỗ quái vỡ vụn, một luồng khói xám thải ra, biến mất trong hơi thở của đêm.
Tiếng rên rỉ cuối cùng của cỗ quái lặng lẽ, tiếng vọng như hồi chuông sắt đã ngừng dậy.
Dân làng thở dài, mồ hôi rơi rụng trên trán, nhưng nụ cười nhẹ nhàng bắt đầu nở trên môi. Công nhân 1 ném rìu lên trời, tiếng vang vọng: “Chúng ta tự do.”
Ông Chín đứng giữa đống đổ nát của cỗ quái, đôi mắt nhìn ra đồng hồ trôi chậm, thở ra một hơi dài: “Cuối cùng, chúng ta đã học được rồi.”
—
Tiếng gió lặng lẽ lướt qua xóm, mang theo mùi đất ẩm và hương thơm nhẹ của cỏ non. Dòng sông bên kia tung lướt, phản chiếu ánh trăng thanh bình, như muốn xoa dịu những vết thương tinh thần còn sót lại. Ông Chín ngồi trên bậc cửa ngôi nhà, chân dựa vào tường, tay cầm chiếc gậy sắt đã bạc màu sau những ngày chiến đấu. Anh nhìn xuống những mảnh vụn của cỗ quái, những khúc gỗ vỡ vụn như ký ức của một thời gian hối hả, nhưng trong mắt anh không còn còn là nỗi sợ mà là sự thấu hiểu sâu sắc.
Công nhân 1 và công nhân 2 ngồi bên cạnh, lặng lẽ gặm nhấm những miếng bánh mì khô, ánh mắt họ chợt sáng lên khi nhớ lại tiếng cười của trẻ thơ trước khi bóng tối chiếm lấy. Dân làng Két, những người đã chật vật kéo nhau qua đêm đen, giờ đây nở nụ cười hiền hòa, tay nắm tay, họ cảm nhận được sức mạnh của sự đồng lòng.
Ông Chín thở sâu, lời thở hòa cùng tiếng rì rầm của sông, rồi nhẹ nhàng nói: “Ta đã cố gắng làm chủ định mệnh, nhưng thực sự, định mệnh chỉ dạy chúng ta biết trân trọng những gì mình có.” Anh ngước mắt lên, nhìn vào bầu trời mở rộng, nơi những vì sao lấp lánh như lời hứa. “Nếu chúng ta có thể phá hủy được cỗ quái, thì chúng ta cũng có thể phá vỡ những rào cản trong lòng mình.”
Ánh trăng chiếu mờ xuống, vẽ nên một vòng tròn ánh sáng quanh người dân, như một lời nhắc nhở rằng mọi nỗi đau, mọi mất mát đều có thể chuyển hoá thành sức mạnh nội tại. Tiếng cười nhẹ vang lên, không còn là tiếng cười hề hợt mà là tiếng cười từ tận cùng trái tim, chứng tỏ rằng dù mệt mỏi, họ đã tìm được sự nhẹ nhõm. Họ biết rằng, dù còn bao nhiêu thử thách phía trước, họ sẽ luôn có nhau, và mỗi khi quên lầm, họ chỉ cần nhớ lại đêm này – đêm mà cả làng đã quyết định phá hủy cỗ quái, và cùng nhau, họ đã mở ra một trang mới, thanh bình và đầy hy vọng.