CHƯƠNG 1: RẠN NỨT TỪ SỰ ÁP ĐẶT

Tiếng quạt trần gầm gừ quay những vòng chậm chạp, hắt xuống căn phòng khách chật chội cái nóng hầm hập của buổi chiều miền nhiệt đới. Ông Thành ngồi trên bộ ghế gỗ cũ, tay cầm tờ quyết định nghỉ hưu vừa nhận hồi sáng. Ở tuổi sáu mươi hai, sau hơn bốn mươi năm cống hiến cho xưởng cơ khí, những nếp nhăn trên trán ông như giãn ra khi nghĩ về những ngày tháng sắp tới. Ông tự nhủ, mình sẽ dậy muộn hơn một chút, chăm mấy chậu cây cảnh trước ban công, và thỉnh thoảng đi uống trà đá, cờ tướng với mấy ông bạn già trong xóm. Cả đời bươn chải nuôi con, giờ là lúc ông được sống cho riêng mình.

Bữa cơm tối hôm đó, không khí gia đình có phần đặc biệt hơn. Con trai ông, Thành Nam, cùng con dâu và đứa cháu nội năm tuổi tên Bo cũng có mặt. Ông Thành hào hứng rót một chén rượu nhỏ, cười khà khà bảo:

“Từ mai bố chính thức thất nghiệp rồi các con ạ. Mấy chục năm cày cuốc, giờ bố chỉ muốn an hưởng tuổi già thôi.”

Trái với sự phấn khởi của ông, nét mặt của Nam bỗng chùng xuống. Anh đặt bát cơm xuống bàn, tiếng gốm chạm vào mặt gỗ nghe cộc lốc. Nam nhìn bố, rồi xoay sang chỉ tay vào bé Bo đang lóng ngóng xúc cơm bên cạnh, buông một câu lạnh lùng:

“Bố nghỉ lúc này sao được? Thằng Bo sang năm vào lớp một, tiền học trường tư, tiền học thêm, học năng khiếu mỗi tháng cả chục triệu. Bố không đi làm thêm bảo vệ hay chạy xe công nghệ thì lấy tiền đâu mà phụ tụi con nuôi cháu? Bố tính ích kỷ sống cho mình bố à?”

Câu nói của con trai như một gáo nước đá dội thẳng vào lòng ông Thành. Tai ông ù đi, lồng ngực thắt lại nghẹn ứ. Suốt mấy chục năm qua, ông nhịn ăn nhịn mặc để nuôi Nam ăn học thành tài, cưới vợ, mua nhà trả góp. Ông chưa từng đòi hỏi một đồng báo hiếu, vậy mà giờ đây, khi sức cùng lực kiệt, đứa con trai duy nhất lại xem việc ông muốn nghỉ ngơi là sự “ích kỷ”. Đêm đó, ông Thành lên cơn sốt hầm hập. Nỗi đau thể xác không bằng sự tổn thương sâu sắc trong lòng. Ông nằm liệt giường suốt cả tuần liền, quay mặt vào tường, cơm cháo chẳng buồn ăn, mặc cho lời hỏi thăm chiếu lệ của các con. Trong căn phòng tối, ông tự hỏi mình đã sai ở đâu trong cách dạy con.

Sau một tuần chìm trong mệt mỏi, ông Thành gượng dậy. Nhìn bóng dáng gầy gò của mình trong gương, ông chợt nhận ra nếu mình cứ suy sụp thế này thì chẳng giải quyết được gì. Sự hi sinh mù quáng bấy lâu nay vô tình đã tạo nên một đứa con chỉ biết đòi hỏi. Ông cần phải thay đổi, không phải bằng sự nhu nhược, mà bằng một bài học sâu sắc cho con.

Chiều hôm ấy, ông Thành chủ động gọi vợ chồng Nam vào phòng. Ông không còn vẻ yếu ớt của người bệnh, ánh mắt hiện lên sự kiên định của một người cha đã đi qua gần trọn cuộc đời. Ông lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ – số tiền tích cóp dưỡng già ít ỏi của mình – đặt lên bàn.

“Nam này,” ông Thành trầm giọng, “Bố đã suy nghĩ rất nhiều trong một tuần qua. Đây là số tiền bố định để dành phòng lúc ốm đau khi về già. Con nói đúng, nuôi một đứa trẻ thời nay rất tốn kém.”

Mắt Nam sáng lên, định vươn tay cầm lấy cuốn sổ, nhưng ông Thành đã đặt tay chặn lại.

 

Ông Thành nhìn thẳng vào mắt con trai, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa chất chứa một nỗi thất vọng khó tả. Bàn tay chai sần của ông đè chặt lên cuốn sổ tiết kiệm, như một ranh giới cuối cùng của lòng tự trọng mà ông quyết giữ.

“Bố chưa nói xong,” giọng ông Thành đanh lại, cắt ngang sự hăm hở của Nam. “Bố sẽ không đưa cuốn sổ này cho các con. Và bố cũng sẽ không đi làm bảo vệ hay chạy xe ôm để lấy tiền nuôi cháu. Đây là tiền dưỡng già của bố.”

Nụ cười trên môi Nam vụt tắt, thay vào đó là sự ngỡ ngàng rồi nhanh chóng chuyển sang giận dữ. Cơn tự ái của một người đàn ông trưởng thành, trụ cột gia đình bị tổn thương khiến anh không giữ nổi bình tĩnh. Nam đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ xê dịch tạo ra tiếng kêu ken két chói tai.

“Bố đùa con đấy à?” Nam lớn tiếng, gương mặt đỏ gay. “Bố gọi tụi con vào đây để trêu ngươi đúng không? Con là con trai duy nhất của bố, thằng Bo là cháu đích tôn của dòng họ này. Tụi con đang ngập trong nợ nần tiền mua nhà, áp lực công việc đè nặng. Bố có tiền mà bố bo bo giữ cho riêng mình, nhìn con cháu khổ sở mà bố cam lòng sao?”

Ngọc, vợ Nam, thấy chồng nóng nảy liền kéo áo anh ra hiệu, nhưng lời nói của cô ta sau đó cũng chẳng kém phần sắc nhọn:

“Bố ơi, nhà mình có mỗi Nam là con trai. Sau này khi bố trăm tuổi, chẳng phải tất cả tài sản, nhà cửa này đều thuộc về vợ chồng con sao? Bây giờ tụi con khó khăn nhất, bố giúp một tay thì có mất đi đâu. Sao bố lại tính toán rạch ròi với con cháu ruột thịt của mình như thế?”

Nhìn con dâu nhẹ nhàng nhưng từng câu từng chữ đều như muốn đòi hỏi một cách đương nhiên, ông Thành bật cười cay đắng. Ông đứng dậy, chắp tay sau lưng, quay mặt nhìn ra khung cửa sổ nhỏ hướng ra mảnh sân đầy nắng.

“Tài sản à? Căn nhà này là mồ hôi nước mắt của cả đời bố. Bố chưa bao giờ tiếc các con thứ gì. Khi Nam cưới vợ, bố lo chu toàn. Khi các con mua nhà riêng, bố đưa hết số tiền vàng tích góp của mẹ con lúc sinh thời để phụ vào. Giờ bố già rồi, chỉ muốn có vài ba triệu tiền lương hưu để ăn cơm rau dưa, không phiền đến các con. Vậy mà các con lại coi đó là sự ích kỷ?”

Nam khoanh tay trước ngực, hậm hực nói:

“Thời buổi này khác rồi bố ơi! Ai chẳng muốn an nhàn, nhưng hoàn cảnh không cho phép thì phải hy sinh chứ. Mấy ông già trong xóm vẫn đi làm thêm đầy ra đấy thôi. Bố còn khỏe mạnh, ở nhà chơi không thấy cắn rứt lương tâm với cháu nội sao?”

“Cắn rứt lương tâm?” Ông Thành quay phắt lại, giọng run lên vì nghẹn ngào nhưng tràn đầy uy lực. “Bố cắn rứt vì đã nuôi dạy ra một đứa con coi sự hy sinh của cha mẹ là nghĩa vụ bắt buộc! Từ ngày mai, bố sẽ sống cuộc đời của bố. Các con tự lo liệu cuộc sống của mình đi.”

Nam hầm hực nắm lấy tay vợ, kéo mạnh ra cửa:

“Được rồi! Nếu bố đã cạn tình cạn nghĩa như vậy, từ nay chuyện của chúng con bố đừng bận tâm. Thằng Bo có thất học hay vợ chồng con có kiệt sức, bố cũng đừng hối hận!”

Cánh cửa phòng đóng sầm lại, để lại ông Thành đứng trơ trọi giữa căn phòng. Sự im lặng đáng sợ bao trùm. Ông ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Giọt nước mắt của người đàn ông ngoài sáu mươi, cả đời chịu thương chịu khó, khẽ lăn dài qua những kẽ tay gầy guộc. Ông đau vì bị con cái quay lưng, nhưng ông biết, nếu lần này ông tiếp tục thỏa hiệp, ông sẽ hoàn toàn đánh mất đi đứa con trai này vào tay sự ích kỷ.

CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ VÀ SỰ THẬT TÀN NHẪN

Hai tháng trôi qua kể từ buổi tối định mệnh ấy. Không khí trong ngôi nhà chung trở nên ngột ngạt đến mức đóng băng. Vợ chồng Nam thực hiện đúng lời tuyên bố: họ xem ông Thành như người vô hình. Bữa cơm không còn tiếng cười nói, Ngọc nấu cơm chỉ đủ cho ba người nhà cô, mặc kệ ông Thành tự cắm cơm, tự ăn vài ba miếng đậu phụ kho qua bữa. Đứa cháu nội vốn quấn quýt bên ông cũng bị mẹ cấm đoán, không cho lại gần phòng ông nội.

Ông Thành chọn cách im lặng, hằng ngày ông dậy sớm tưới cây, đi bộ ra đầu ngõ trò chuyện với mấy người bạn già, rồi về phòng đọc sách. Sự bình thản của ông càng làm cho ngọn lửa oán giận trong lòng Nam cháy âm ỉ. Nam muốn chứng minh cho bố thấy rằng không có sự giúp đỡ của ông, gia đình anh vẫn sống tốt, và chính sự “nhẫn tâm” của ông đang đẩy gia đình vào bế tắc.

Thế nhưng, thực tế cuộc sống lại tàn nhẫn hơn Nam nghĩ rất nhiều.

Áp lực tài chính đè nặng lên đôi vai hai vợ chồng. Tiền lãi ngân hàng mua nhà tăng lên, tiền học phí của bé Bo ở trường mẫu giáo chất lượng cao đến hạn nộp, cùng hàng loạt chi phí phát sinh khiến không khí trong phòng riêng của Nam ngày nào cũng căng như dây đàn.

Một buổi tối muộn, ông Thành đi uống trà về muộn. Khi bước qua phòng khách, ông nghe thấy tiếng cãi vã nảy lửa phát ra từ phòng của vợ chồng Nam. Cửa phòng khép hờ, ánh đèn hắt ra một vệt dài trên nền gạch lạnh lẽo.

“Anh xem lại bản thân mình đi!” Tiếng Ngọc gắt lên, có cả tiếng nức nở. “Tháng này anh bị cắt giảm lương, tiền đâu mà đóng học cho con? Tiền điện, tiền nước, tiền bỉm sữa tháng này đều quá hạn rồi. Tôi đi làm áp lực mệt mỏi, về nhà còn phải hầu hạ cơm nước, anh thì bất tài không kiếm nổi tiền!”

“Cô im đi!” Nam đập mạnh tay xuống bàn. “Tôi bất tài? Tôi đi làm trầy da tróc vảy, nhục nhã ngoài đường cũng vì cái nhà này. Sao cô không trách bố tôi kìa? Ông già nằm khểnh ở nhà giữ đống tiền tiết kiệm, lương hưu thì cầm riêng, trong khi con cháu thì chết đói. Nếu ông chịu đi làm bảo vệ mỗi tháng kiếm thêm dăm bảy triệu, hoặc đưa cuốn sổ kia ra thì nhà mình có thảm hại thế này không?”

“Anh chỉ biết đổ lỗi cho bố anh!” Ngọc hét lên. “Nếu anh giỏi giang, thăng quan tiến chức thì đã không phải ngửa tay xin tiền già của bố. Tôi chán ngấy cái cảnh nghèo túng này rồi. Ngày mai nếu anh không xoay được tiền đóng học cho con, tôi dọn đồ đưa con về ngoại!”

Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng vang lên, sau đó là tiếng khóc nức nở của bé Bo vì sợ hãi.

Ông Thành đứng ngoài hành lang, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Tim ông thắt lại khi nghe những lời oán hận của con trai và sự rạn nứt của gia đình nhỏ. Ông nhận ra Nam không hề hiểu được giá trị của lao động và sự tự lập, anh ta chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh và người khác khi gặp khó khăn.

Ngày hôm sau, đỉnh điểm của kịch tính xảy ra. Nam trở về nhà với gương mặt thất thần, quần áo xộc xệch. Anh ta đã đầu tư mù quáng vào một dự án góp vốn làm ăn qua mạng với hy vọng đổi đời nhanh chóng để giải quyết nợ nần, nhưng toàn bộ số tiền vay mượn của bạn bè, đồng nghiệp đã bốc hơi theo lời hứa của những kẻ môi giới vô hình trên mạng.

Chủ nợ tìm đến tận cửa nhà đứng chửi bới, hàng xóm láng giềng xôn xao bàn tán. Ngọc khóc lóc thảm thiết, ôm bé Bo thu dọn quần áo bỏ về nhà đẻ ngay trong đêm, mặc cho Nam quỳ sụp xuống van xin.

Căn nhà bỗng chốc trở nên hoang tàn, đổ nát như chính tâm hồn của Nam lúc này. Nam ngồi bệt dưới nền nhà phòng khách, xung quanh là vỏ chai bia ngổn ngang. Anh ta cười điên dại, rồi lại khóc, bất lực và tuyệt vọng.

CHƯƠNG 3: BÀI HỌC CUỐI CÙNG VÀ SỰ THỨC TỈNH

Ánh trăng lạnh lẽo hắt qua cửa sổ, chiếu lên dáng vẻ thảm hại của Nam. Đúng lúc anh ta cảm thấy cuộc đời mình đã hoàn toàn chấm hết, một bóng người gầy gò bước đến, đặt một ly nước ấm lên bàn. Là ông Thành.

Nam ngước đôi mắt đỏ ngầu, đầy tia máu nhìn bố. Trong cơn say và sự tuyệt vọng, anh ta cười cay đắng:

“Bố đến để cười nhạo con đúng không? Bố thấy chưa, con trắng tay rồi. Vợ con bỏ đi, nợ nần chồng chất. Giờ thì bố vừa lòng rồi chứ? Sự ích kỷ của bố đã phá nát cái nhà này rồi!”

Ông Thành không giận dữ, ông bình thản ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn đứa con trai duy nhất bằng ánh mắt bao dung nhưng nghiêm nghị:

“Nam, con đến giờ vẫn nghĩ tất cả là tại bố sao? Con trách bố không hy sinh tiền bạc, sức lao động cho con. Vậy bố hỏi con, hơn ba mươi năm qua, bố đã để con thiếu thốn thứ gì chưa?”

Nam im lặng, cúi đầu né tránh ánh mắt của bố.

“Bố lo cho con ăn học, lo công việc, lo cưới vợ, mua nhà.” Ông Thành trầm giọng, từng lời nói găm vào tâm trí Nam. “Bố đã cho con cái cần câu, nhưng con lại muốn bố phải câu cá sẵn, nấu sẵn rồi dâng tận miệng. Khi con gặp khó khăn, thay vì tự nhìn nhận lại năng lực, chi tiêu của bản thân, con lại quay sang đòi hỏi sự hy sinh của người cha già đã cạn kiệt sức lực. Con trách bố ích kỷ, nhưng chính sự tham lam, muốn làm giàu nhanh mà không chịu lao động chân chính của con mới là thứ đẩy gia đình con vào đường cùng.”

Ông Thành đẩy cuốn sổ tiết kiệm – thứ mà Nam từng thèm khát – về phía con trai.

“Số tiền này không nhiều, nhưng nó đủ để con trả dứt điểm số nợ lầm lỡ vừa rồi để người ta không đến nhà quấy rối nữa. Bố đưa cho con, không phải vì bố chịu thua sự ép buộc của con, mà vì bố là cha của con. Bố không thể thấy con ngã mà không cứu.”

Nam nhìn cuốn sổ tiết kiệm, hai tay run rẩy. Những lời nói của bố như những cái tát tỉnh người, lột trần sự ích kỷ, vô ơn và yếu kém mà bấy lâu nay anh cố tình che đậy bằng sự đổ lỗi.

“Nhưng bố có một điều kiện,” ông Thành tiếp tục, giọng đanh thép. “Số tiền này là bố cho con vay. Từ tháng sau, con phải tìm một công việc chân chính, dù là việc nặng nhọc nhất, làm lụng để trả lại cho bố từng đồng. Con phải tự mình sang nhà ngoại, xin lỗi vợ con và đón họ về bằng chính sự thay đổi của con, chứ không phải bằng tiền của bố.”

Nhìn mái tóc bạc phơ của cha dưới ánh đèn, nhìn cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ thấm đượm mồ hôi nước mắt cả đời của ông, Nam bỗng nấc lên nghẹn ngào. Anh nhận ra mình đã tàn nhẫn đến mức nào khi buông lời sỉ nhục người đàn ông đã dành cả đời để che chở cho mình.

Nam quỳ sụp xuống chân ông Thành, ôm lấy đầu gối của bố, khóc như một đứa trẻ:

“Bố ơi… con sai rồi! Con khốn nạn quá… Con xin lỗi bố! Con cứ nghĩ bố không thương con, không thương cháu… Con sai rồi bố ơi!”

Ông Thành thở dài, bàn tay run run đặt lên bờ vai đang run rẩy của con trai, vỗ nhẹ. Giọt nước mắt của sự bao dung khẽ rơi. Ông biết, đứa con của ông cuối cùng đã thức tỉnh.

Nửa năm sau…

Căn nhà nhỏ lại tràn ngập tiếng cười. Giông bão đã qua đi, để lại một khoảng lặng bình yên và vững chãi. Nam giờ đây đã là một người đàn ông hoàn toàn khác. Anh không còn mơ mộng hão huyền, hằng ngày chăm chỉ làm việc tại một xưởng sản xuất, nhận thêm việc về làm ban đêm. Gương mặt anh sạm đi vì sương gió nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, rạng rỡ.

Ngọc cũng đã đưa bé Bo trở về. Cô thấu hiểu và chia sẻ cùng chồng, chi tiêu trong gia đình được vun vén hợp lý, không còn những đòi hỏi xa hoa vượt quá năng lực. Bé Bo được học một ngôi trường làng gần nhà, cậu bé vẫn vui vẻ, ngoan ngoãn và học hành rất tốt.

Vào một buổi chiều cuối tuần mát mẻ, ông Thành thong thả ngồi trước hiên nhà, nhấp một ngụm trà đậm, mỉm cười nhìn Nam đang kiên nhẫn dạy bé Bo tập đi xe đạp ở khoảng sân trước. Ngọc từ trong bếp bưng ra đĩa bánh ngọt, lễ phép mời ông:

“Bố ăn bánh cho đỡ đắng miệng ạ. Hôm nay Nam nó bảo lãnh lương tháng này, tối nay vợ chồng con xin phép đưa bố đi ăn món lẩu nấm bố thích nhé.”

Ông Thành cười hiền hậu: “Vẽ chuyện, ăn uống ở nhà cho ấm cúng con ạ.”

Ngoài sân, tiếng bé Bo reo lên: “Bố ơi, con tự đi được một đoạn rồi này!”

Nam lau mồ hôi trên trán, cười rạng rỡ nhìn con, rồi anh quay đầu lại, nhìn về phía người cha già đang ngồi an yên bên hiên nhà. Ánh mắt hai cha con chạm nhau, không cần lời nói, Nam cúi đầu nhẹ như một lời cảm ơn sâu sắc nhất từ tận đáy lòng.

Ông Thành tựa lưng vào ghế, lòng nhẹ nhõm lạ thường. Ông đã có thể thực sự nghỉ hưu, bởi ông biết, tài sản lớn nhất ông để lại cho đời không phải là tiền bạc, mà là một đứa con đã thực sự trưởng thành, biết sống có trách nhiệm, tự lập và thấu hiểu đạo lý làm người.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You missed

Không phải vì bận. Mà vì… tôi không muốn gặp cha dượng. Tôi vẫn nhớ rõ ngày mẹ gọi lên ký túc xá, giọng bà run run: — Lâm… mẹ muốn nói với con… mẹ sắp tái hôn. Tôi ch//ết lặng. Cha tôi m;;ất khi tôi 16 tuổi. Mới ba năm sau, mẹ đã tái h;;ôn. Tôi cảm giác như mình bị phản bội. Tôi bảo bà: — Mẹ sống sao cũng được. Con không về nữa. Và tôi giữ lời suốt 4 năm. Mẹ ít gọi tôi. Tôi càng ít gọi về hơn. Giữa chúng tôi dần trở thành khoảng trống lạnh lẽo như hai người xa lạ. Mãi đến ngày tốt nghiệp, nhà trường thông báo mỗi sinh viên có thể mời gia đình lên chụp hình. Cả lớp vui mừng, ai cũng gọi cha mẹ rộn ràng. Còn tôi ngồi im. Nhưng đêm đó, thấy bạn bè nói chuyện về gia đình, tim tôi bỗng thắt lại. Tôi mở máy, gõ tin nhắn ngập ngừng gửi cho mẹ: “Mai con tốt nghiệp. Nếu mẹ rảnh… mẹ đến nhé.” Chỉ vài phút sau, bà trả lời: “Mẹ sẽ đến. Mẹ và… chú Khánh.” Tôi siết điện thoại, bàn tay run nhẹ. Tôi không muốn gặp chuyện đó. Nhưng rồi tôi nghĩ: Không sao, miễn mẹ đến là được… Tôi không biết rằng ngày mai sẽ thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Sáng hôm sau, sân trường đông nghịt. Sinh viên mặc áo choàng, đội mũ cử nhân, từng nhóm gia đình ríu rít cười nói. Tôi đứng một mình trước khuôn viên, tay cầm bằng tốt nghiệp, lòng nặng như đá. Rồi tôi thấy mẹ. Bà bước vội vào cổng, dáng vẻ tất bật nhưng ánh mắt thì sáng lên khi nhìn thấy tôi. Mẹ già đi nhiều, tóc điểm bạc, gầy hơn trước—không hiểu sao tim tôi nhói lên một cái. Và người đàn ông đi phía sau mẹ khiến tôi… đứng chết lặng. Ông mang chiếc chân giả. Phải, chân trái của ông là chân giả, loại bằng kim loại bóng loáng, bước đi nặng nhọc và chậm rãi. Mỗi lần ông nhấc chân lên mặt đất đều hơi chao người, phải chống vào cây nạng đặc biệt. Tôi bàng hoàng đến mức không thở nổi. Mẹ kéo nhẹ tay tôi, giọng nhỏ nhưng đầy hồi hộp: — Đây là chú Khánh… chồng mới của mẹ. Chú Khánh mỉm cười, dù mồ hôi đang lấm tấm trên trán vì việc di chuyển vất vả: — Chú… xin lỗi con. Chú muốn có mặt ở ngày vui của con… nhưng đi hơi chậm. Mong con đợi. Tôi nghẹn họng, chỉ gật đầu cho có. Nhưng điều khiến tôi chao đảo thật sự… không phải cái chân giả. Mà là khi tôi vô tình nghe thấy mẹ khẽ nói với chú: — Anh mệt không? Hay là ngồi nghỉ chút? Chú lắc đầu, mỉm cười hiền: — Không sao. Ngày tốt nghiệp của con mà, anh phải cố chứ. Anh muốn nó thấy mẹ nó không cô đơn nữa. Tôi sững người. Trong lúc cả ba đi chụp hình, tôi đi chậm phía sau họ. Cảm giác như mình đang nhìn thấy một phần cuộc đời mẹ mà tôi chưa từng biết. Chú Khánh nép mình đi phía phải để che nắng cho mẹ. Đến bậc thềm cao, chú đặt nạng sang bên, tự chống chân thật còn lại, rồi nói nhỏ: — Để anh dìu em. Kẻo té. Mẹ đỏ mặt, lúng túng như một cô gái mới yêu. Còn tôi… lần đầu tiên trong 4 năm thấy mẹ cười nhiều đến vậy. Nhìn hai người họ, tôi nhận ra một điều: Mẹ không phản bội ai cả. Mẹ chỉ tìm lại một bàn tay để nắm trong những năm tháng cuối đời. Nhưng… điều khiến tôi cúi đầu xấu hổ thật sự xảy ra sau đó. Khi cả lớp chụp ảnh chung, mọi người gọi: — Lâm! Kéo ba mẹ lên với! Tôi định phản xạ nói “Con không có cha dượng”, nhưng câu ấy nghẹn trong cổ họng. Bởi lúc đó, chú Khánh đang đứng nép bên gốc cây, không muốn làm tôi khó xử. Gương mặt ông… buồn đến nao lòng. Tôi quay lại, nhìn rõ chiếc chân giả, những vết xước trên đầu gối còn in rõ, có lẽ do lần tập đi gần đây. Tôi bước đến, hít sâu: — Chú… lại đây với con. Chú Khánh giật mình: — Con… chắc chứ? Tôi gật mạnh: — Con mời chú. Ánh mắt chú ngấn nước, còn mẹ tôi đứng cạnh, môi run run, không giấu được niềm vui. Khi chụp ảnh, chú cố đứng thẳng, giữ vai tôi bằng một lực rất nhẹ, như sợ tôi không thoải mái. Nhưng chính khoảnh khắc ấy, tôi chợt ngửi thấy mùi dầu xoa bóp thoang thoảng trong áo chú—mùi của một người đàn ông chịu đựng cơn đau âm ỉ suốt nhiều năm. Tôi hỏi nhỏ: — Chú… chân chú bị sao vậy? Chú mỉm cười, đáp nhẹ như gió: — Tai nạn trong lúc cứu hai mẹ con mắc kẹt ở khe núi… năm đó. Một người chết, một người sống. Anh nghĩ mình vẫn may. — Người sống… là ai? Chú nhìn mẹ. Tim tôi thắt lại. Mẹ quay đi, nước mắt rơi rất nhanh. Tôi hiểu tất cả. Người đàn ông mà suốt bốn năm tôi căm ghét… lại chính là người đã đánh đổi một phần cơ thể để giữ mẹ tôi còn sống đến hôm nay. Khi buổi lễ kết thúc, tôi chủ động ôm mẹ. Lần đầu tiên sau bốn năm. Tôi nói trong tiếng nấc bị nghẹn: — Con xin lỗi mẹ… Con sai rồi… Con không hiểu gì cả… Mẹ ôm chặt lấy tôi, run rẩy: — Chỉ cần con về với mẹ… thế là đủ. Tôi quay sang chú Khánh, cúi đầu thật thấp: — Con… cảm ơn chú. Nếu mẹ hạnh phúc… con cũng vậy. Chú đặt tay lên vai tôi, nụ cười hiền như đã chờ câu này suốt rất lâu: — Cảm ơn con, Lâm. Nhà mình… từ nay đủ người rồi. Và ngay giữa sân trường đông nghịt, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình không còn là đứa trẻ bị tổn thương nữa. Tôi chỉ là một đứa con… vừa tìm lại cả gia đình.