Biết vợ cũ lấy chồng ngh/èo, tôi đến để gi/ễu c/ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…

Tôi và Linh từng yêu nhau suốt bốn năm đại học. Cô ấy hiền lành, luôn nhẫn nhịn và yêu tôi vô điều kiện. Thế nhưng, sau khi ra trường, tôi nhanh chóng tìm được công việc lương cao ở công ty nước ngoài, còn Linh thì chật vật mãi vẫn chỉ xin được chân nhân viên lễ tân. Khi ấy, tôi tự cho mình quyền được lựa chọn. Tôi rời bỏ Linh để đến với con gái giám đốc – người có thể giúp tôi thăng tiến nhanh chóng. Linh khóc cạn nước mắt trong ngày tôi lạnh lùng nói lời chia tay, nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ, cô gái ấy không xứng với tôi.

Năm năm sau, tôi đã trở thành phó phòng kinh doanh. Cuộc sống hôn nhân với vợ mới cũng không hạnh phúc như tôi tưởng. Cô ấy chê bai, coi thường tôi vì lương tháng vẫn chỉ thuộc hàng trung bình ở công ty của bố vợ. Tôi luôn phải nhìn sắc mặt vợ, sắc mặt bố vợ mà sống. Đúng lúc ấy, tôi nghe tin Linh sắp lấy chồng. Một người bạn nói với tôi:

– Mày biết nó lấy ai không? Một gã thợ xây, nghèo rớt mồng tơi. Đúng là không có mắt nhìn đàn ông!

Tôi bật cười khinh bỉ. Trong đầu tôi hiện lên cảnh Linh mặc chiếc váy cưới rẻ tiền, gương mặt cô hốc hác vì khổ cực. Tôi quyết định đến đám cưới ấy, không phải để chúc phúc, mà để giễu cợt, để cô ấy thấy lựa chọn ngày xưa của mình kém cỏi thế nào.

Hôm đó, tôi ăn mặc bảnh bao, đi xe hơi sang trọng. Vừa bước vào sân, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm thấy tự mãn vô cùng. Nhưng rồi, khi nhìn thấy chú rể, tôi sững sờ. Anh ta mặc vest đơn giản, nhưng gương mặt lại vô cùng quen thuộc. Tôi bước lại gần, trái tim như ngừng đập khi nhận ra đó là Quân – người bạn thân nhất của tôi thời đại học.

Ngày ấy, Quân là chàng trai khuyết tật một chân do tai nạn. Cậu ấy hiền lành, chăm chỉ, luôn âm thầm giúp đỡ tôi mọi việc, từ bài tập đến chuyện sinh hoạt. Nhưng tôi chưa bao giờ coi cậu ấy là bạn, chỉ coi như kẻ ăn theo. Ra trường, Quân xin được việc ở công ty xây dựng, dù chỉ là giám sát công trình, lương không cao, nhưng cậu ấy luôn vui vẻ.

Tôi nhìn Linh. Cô ấy cười rạng rỡ, hạnh phúc nắm tay Quân. Trong ánh mắt ấy không hề có mặc cảm hay nuối tiếc, chỉ có niềm tin và sự bình yên. Lúc ấy, tôi nghe thấy hai bác ngồi bàn bên nói chuyện:

– Thằng Quân tốt lắm. Dù một chân nhưng nó chăm chỉ lắm, đi làm kiếm từng đồng về phụ bố mẹ. Nghe đâu nó dành dụm mấy năm mới mua được mảnh đất nhỏ này để xây căn nhà cấp bốn cho vợ chồng nó ở riêng. Có hiếu, có tình, lại sống tử tế, ai cũng quý.

Tôi lặng người. Đến khi lễ cưới bắt đầu, Linh nắm tay Quân bước lên sân khấu. Giây phút ấy, tôi chợt thấy tim mình thắt lại. Đó là nụ cười hạnh phúc mà cô ấy chưa từng có khi ở bên tôi. Tôi nhớ lại những năm tháng trước, Linh chưa từng dám tựa vào vai tôi nơi đông người vì tôi sợ bạn bè chê cười cô gái giản dị, quê mùa. Vậy mà giờ đây, cô ấy tự hào nắm tay Quân, người đàn ông chỉ có một chân nhưng có trái tim ấm áp và nhân hậu.

Khi về đến nhà, tôi ném chiếc áo vest đắt tiền lên sofa, ngồi sụp xuống sàn, nước mắt cứ thế tuôn ra. Tôi khóc không phải vì ghen tuông, mà vì cay đắng nhận ra, tôi đã đánh mất thứ quý giá nhất đời mình. Tôi có tiền, có địa vị, nhưng chẳng có ai thật lòng yêu thương. Còn Linh, cô ấy có một người chồng tuy không giàu có, nhưng sẵn sàng cùng cô đi qua mọi khó khăn của cuộc đời.

Tôi khóc cả đêm hôm đó. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là thất bại thật sự. Không phải thua kém về vật chất, mà là thua kém về nhân cách, về trái tim.

Kể từ hôm ấy, tôi sống lặng lẽ hơn. Tôi không còn coi thường những người xung quanh, cũng không dám tự cao vì đồng lương của mình nữa. Tôi nhận ra, giá trị của một người đàn ông không nằm ở chiếc xe anh ta đi, chiếc đồng hồ anh ta đeo, mà nằm ở cách anh ta yêu thương và trân trọng người bên cạnh.

Bởi lẽ, tiền có thể kiếm được, nhưng tình người, một khi đã đánh mất… mãi mãi không bao giờ tìm lại được.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You missed

Ông Thành năm nay sáu mươi tám tuổi. Sau khi nghỉ hưu, ông sống một mình trong căn nhà cấp bốn nằm cuối con ngõ nhỏ. Vợ ông, bà Lan, đã mất vì bạo bệnh cách đây bốn năm. Từ ngày bà đi, căn nhà vốn đông tiếng cười trở nên lạnh lẽo. Ba người con đều đã lập gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng nên việc về thăm cha ngày một thưa dần. Mỗi lần hàng xóm hỏi: – Các con bác chắc hiếu thảo lắm? Ông chỉ cười: – Chúng nó bận mà. Thực ra, trong lòng ông luôn tự an ủi như vậy. Ông tin rằng chỉ cần mình khỏe mạnh, không làm phiền con cái thì tuổi già sẽ bình yên. Suốt mấy chục năm đi làm, ông dành dụm từng đồng. Tiền lương, tiền thưởng đều giao cho vợ lo vun vén. Sau này bán mảnh đất ở quê, hai ông bà xây được căn nhà nhỏ, còn dư một khoản tiết kiệm gần hai tỷ đồng. Bà Lan từng dặn: – Sau này em mất trước, anh nhớ giữ lấy tiền. Đừng cho hết các con. Tuổi già phải có đồng ra đồng vào mới được tôn trọng. Ông cười xòa. – Con mình cả mà, chẳng lẽ chúng bỏ bố? Bà Lan chỉ thở dài. … Một buổi sáng đầu đông, đang quét sân thì ông bỗng choáng váng, ngã quỵ. Hàng xóm vội đưa ông vào bệnh viện. Bác sĩ kết luận ông bị tai biến nhẹ do huyết áp tăng cao, phải nằm viện theo dõi ít nhất một tuần. Nghe tin, ba người con đều đến. Con trai cả là Hùng bước vào đầu tiên. – Bố sao rồi? Chưa kịp ngồi xuống, điện thoại anh reo liên tục. – Công ty con đang có hợp đồng lớn. Chắc tối con mới quay lại. Nói xong anh đi vội. Con gái thứ là Hạnh mang theo ít trái cây. – Bố cố gắng nhé. Nhà con hai đứa nhỏ đang thi học kỳ nên con không ở lâu được. Chưa đầy hai mươi phút, cô cũng xin phép về. Cậu út Minh đến sau cùng. – Bố cần gì cứ gọi con. Nhưng vừa nói xong, vợ anh gọi điện thúc giục vì con sốt. Minh lúng túng. – Hay con thuê người chăm bố vài hôm nhé? Ông gật đầu. – Về đi. Nhìn cánh cửa phòng bệnh khép lại, ông bỗng thấy lòng trống trải. … Ngày đầu tiên, ông còn nghĩ các con quá bận. Ngày thứ hai, vẫn không ai ở lại qua đêm. Ngày thứ ba, người chăm bệnh là cô hộ lý thuê theo giờ. Buổi chiều, ông vô tình nghe thấy ba người con đứng ngoài hành lang. Hùng nói nhỏ: – Nếu bố khỏe thì tốt. Nhưng nhỡ sau này phải nằm một chỗ thì ai chăm? Hạnh đáp: – Em còn phải lo nhà chồng. Chắc chia nhau thôi. Minh thở dài. – Em kinh tế khó khăn nhất. Mong bố còn khỏe. Một lúc sau, Hùng hạ giọng: – À mà bố còn khoản tiết kiệm phải không? Với căn nhà nữa. Sau này chia thế nào cũng nên bàn trước. Ông đứng sau cánh cửa, tay run lên. Hóa ra điều họ lo nhất không phải bệnh tình của ông. … Sang ngày thứ năm. Ông thử gọi điện cho từng người. – Hùng, tối nay con có rảnh không? – Con họp khách hàng mất rồi bố. – Hạnh? – Con đang đưa cháu đi học thêm. – Minh? – Con bận tăng ca. Cuối cùng, chỉ có người hàng xóm tên Phúc mang cháo đến. Anh cười: – Bác cứ yên tâm. Nhà cháu gần đây, cần gì cứ gọi. Ông nghẹn lòng. Người không cùng máu mủ lại có mặt nhiều hơn con ruột. … Đến ngày thứ bảy, bác sĩ thông báo ông đủ điều kiện xuất viện. Ba người con đều có mặt vì cần làm thủ tục. Vừa về đến nhà, Hùng mở lời: – Bố này, hay bố bán nhà đi. Về ở với con cho tiện. Hạnh lập tức phản đối. – Không được. Bố ở với anh thì sau này thiên vị mất. Minh chen vào. – Hay bán nhà chia tiền rồi mỗi nhà góp nuôi bố? Ba anh em bắt đầu tranh cãi. Điều khiến ông đau lòng là chẳng ai hỏi: – Bố muốn sống thế nào? Ông lặng lẽ ngồi nhìn. Đến khi cả ba quay sang chờ ý kiến, ông bình tĩnh nói: – Các con ngồi xuống. Bố có chuyện muốn nói. Không khí lập tức im lặng. Ông lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sổ và chậm rãi nói: – Bảy ngày nằm viện đủ để bố hiểu rất nhiều điều. Ba người con cúi đầu. – Bố không trách các con bận. Ai cũng có gia đình. Nhưng bố nhận ra một điều: tuổi già nếu muốn sống an nhàn thì nhất định phải giữ chặt ba thứ. Cả ba cùng nhìn cha. Ông giơ ngón tay thứ nhất. – Thứ nhất là sức khỏe. “Nếu bố không chủ quan, khám định kỳ và tập thể dục đều đặn thì đã không phải nằm viện. Không ai có thể khỏe thay mình.” Ông giơ ngón tay thứ hai. – Thứ hai là tiền bạc. “Các con đừng nghĩ bố ích kỷ. Nhưng nếu người già đưa hết tài sản cho con cái thì từ lúc đó sẽ mất quyền lựa chọn cuộc sống của mình.” Căn phòng yên lặng. Ông tiếp tục. – Tiền không mua được tình thân, nhưng giúp người già không phải cúi đầu xin từng đồng để chữa bệnh hay thuê người chăm sóc. Cuối cùng, ông giơ ngón tay thứ ba. – Thứ ba là quyền quyết định cuộc đời mình. “Căn nhà này là nơi bố và mẹ các con sống gần bốn mươi năm. Chừng nào bố còn minh mẫn, không ai được quyết định thay bố sẽ sống ở đâu.” Nói xong, ông lấy thêm một tập hồ sơ. – Đây là bản di chúc mới. Ba người con ngạc nhiên. – Toàn bộ tài sản vẫn là của bố. Sau này chia thế nào, bố sẽ quyết định. Nhưng chỉ khi bố không còn nữa. Ông nhìn từng người. – Còn bây giờ, bố sẽ dùng tiền tiết kiệm để thuê người hỗ trợ khi cần. Nếu sức khỏe yếu hơn, bố sẽ vào khu dưỡng lão chất lượng tốt. Bố không muốn trở thành gánh nặng hay nguyên nhân khiến các con bất hòa. Hạnh bật khóc. – Bố… con xin lỗi. Hùng cúi đầu. – Con chỉ nghĩ đơn giản là ở cùng sẽ tiện. Ông mỉm cười. – Nếu thật sự thương bố thì hãy về thăm bố thường xuyên. Một bữa cơm, một cuộc gọi còn quý hơn mọi lời hứa. Minh nắm lấy tay cha. – Từ nay mỗi cuối tuần con sẽ đưa các cháu về. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. … Vài tháng sau, cuộc sống của ông Thành thay đổi hẳn. Sáng nào ông cũng đi bộ cùng nhóm người cao tuổi trong công viên. Ông đăng ký khám sức khỏe định kỳ, học sử dụng điện thoại thông minh để gọi video cho các con, tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh và đọc sách. Khoản tiền tiết kiệm vẫn nằm trong tài khoản, đủ để ông yên tâm nếu chẳng may đau ốm. Căn nhà vẫn là nơi ông trở về sau mỗi buổi chiều, ngập tiếng chim và mùi hoa nhài trước hiên. Điều kỳ lạ là từ khi ông không còn phụ thuộc vào con cái, các con lại chủ động về thăm nhiều hơn. Không còn những cuộc tranh cãi về tài sản, chỉ còn những bữa cơm đông đủ và tiếng cười của lũ cháu. Một chiều cuối năm, ông đứng trước bàn thờ vợ, khẽ nói: – Bà nói đúng rồi. Muốn tuổi già bình yên thì phải biết giữ cho mình ba thứ: sức khỏe, tiền bạc và quyền quyết định cuộc sống. Có đủ ba điều ấy, mình mới không trở thành gánh nặng của con, cũng không đánh mất sự tôn trọng dành cho chính mình. Làn khói hương bay lên nhè nhẹ. Ngoài sân, tiếng các cháu ríu rít gọi ông nội vang khắp căn nhà. Ông mỉm cười. Hạnh phúc của tuổi già không nằm ở việc con cái phải ở bên mình mỗi ngày, mà ở chỗ vẫn còn đủ sức khỏe để sống, đủ điều kiện để tự lo cho bản thân và đủ tỉnh táo để giữ lấy quyền lựa chọn cuộc đời mình. Khi một người già biết trân trọng ba điều ấy, những năm tháng cuối đời sẽ bớt đi nỗi lo, thêm nhiều sự bình yên và giữ được phẩm giá đến phút cuối cùng.