Khám phá thêm

Tôi

giường

Giường

 

Tôi vẫn luôn nghĩ mình là một người phụ nữ bình thường, sống một cuộc đời bình thường, cho đến cái đêm tôi mở cửa cho một ông lão ăn xin bước vào nhà.

Và cũng từ đêm đó, mọi thứ trong cuộc hôn nhân của tôi… không còn bình thường nữa.


Chồng tôi làm nghề lái xe đường dài. Công việc khiến anh thường xuyên đi đêm, có khi hai ba ngày mới về một lần. Ban đầu, tôi còn lo lắng, chờ đợi. Nhưng dần dần, sự vắng mặt của anh trở thành một thói quen. Ngôi nhà rộng bỗng dưng chỉ còn lại một mình tôi, lặng lẽ và lạnh lẽo.

 

Khám phá thêm

Bed

chờ

Trái cây & rau

 

Đêm hôm đó, trời mưa rất to.

Gió giật từng cơn, cửa sổ rung lên lạch cạch. Điện chập chờn, ánh đèn lúc sáng lúc tắt khiến căn phòng như đang thở.

Khoảng gần 11 giờ đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.

Ban đầu tôi tưởng mình nghe nhầm. Vì khu này khá vắng, lại ít ai qua lại vào giờ đó. Nhưng tiếng gõ lại vang lên lần nữa, chậm rãi nhưng dứt khoát.

 

Khám phá thêm

Giường & Tấm ván đầu giường

Cho

Chó

 

Tôi bước ra, tim đập hơi nhanh.

“Có ai không?” – tôi hỏi.

Một giọng già yếu đáp lại:

“Cho tôi trú nhờ một đêm… trời mưa quá…”

Tôi mở cửa.

Trước mặt tôi là một ông lão gầy gò, quần áo ướt sũng, mái tóc bạc bết lại vì nước mưa. Ánh mắt ông đục nhưng sâu, như đã trải qua quá nhiều chuyện trong đời.

Tôi do dự vài giây.

Trong đầu tôi thoáng qua những cảnh báo về nguy hiểm, về người lạ. Nhưng nhìn ông run lên vì lạnh, tôi lại mềm lòng.

“Ông vào đi, kẻo ốm.”

Ông lão cúi đầu, bước vào nhà rất chậm.

Tôi đưa ông một chiếc khăn khô, rồi lấy cho ông ít cơm nguội hâm lại.

Ông ăn rất chậm, gần như không phát ra tiếng động.

Không khí trong nhà trở nên kỳ lạ.

Tôi không biết phải nói gì. Ông cũng không hỏi han gì về tôi.

Chỉ có tiếng mưa ngoài trời, và tiếng thìa chạm nhẹ vào bát.

“Ông ngủ ở phòng khách nhé,” tôi nói. “Chồng tôi không có nhà.”

Ông lão ngẩng lên nhìn tôi.

Một cái nhìn khiến tôi… hơi rùng mình.

Không phải vì đáng sợ. Mà vì nó quá… hiểu biết.

“Cô sống ở đây lâu chưa?” – ông hỏi.

“Gần 5 năm.”

Ông gật đầu, rồi nói một câu mà lúc đó tôi không để tâm:

“Nhà này… không hợp với cô.”

Tôi cười nhẹ, nghĩ ông chỉ nói vu vơ.

“Ông nghỉ đi, mai trời tạnh rồi hãy đi.”

Ông không nói gì thêm.

Tôi tắt đèn, trở về phòng ngủ.

Nhưng đêm đó… tôi ngủ không ngon.

Tôi mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ.

Trong mơ, tôi thấy mình đứng giữa căn nhà, nhưng mọi thứ đều tối om. Có tiếng bước chân quanh tôi, rất nhiều, nhưng tôi không thấy ai.

Rồi có một giọng nói vang lên:

“Đừng ở lại…”

Tôi giật mình tỉnh dậy.

Mồ hôi ướt lưng.

Ngoài trời vẫn mưa.

Tôi nhìn đồng hồ: 3 giờ sáng.

Tôi cố trấn an mình, rồi ngủ lại.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gọi khẽ:

“Cô gái… dậy đi.”

Tôi mở mắt.

Ông lão đang đứng trước cửa phòng.

Ánh sáng buổi sáng hắt vào sau lưng ông, khiến khuôn mặt ông chìm trong bóng tối.

“Ông dậy sớm thế?” – tôi hỏi.

Ông không trả lời câu đó.

Thay vào đó, ông nhìn thẳng vào tôi, giọng trầm xuống:

“Đừng ở lại nhà này nữa.”

Tôi ngơ ngác:

“Ông nói gì?”

“Đêm nay… sẽ có chuyện.”

Tôi bật cười.

“Ông đùa à?”

Nhưng ông không cười.

Ánh mắt ông nghiêm trọng đến mức khiến tôi bắt đầu thấy khó chịu.

“Cô tin hay không là việc của cô. Nhưng nếu muốn sống yên… hãy rời khỏi đây trước khi trời tối.”

Tôi im lặng vài giây, rồi thở dài:

“Ông ăn sáng chưa? Tôi nấu mì cho ông nhé.”

Ông lắc đầu.

“Tôi phải đi rồi.”

Ông bước ra cửa, không quay lại.

Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng gầy gò của ông khuất dần ngoài cổng.

Một cảm giác khó tả len vào lòng.

Nhưng rồi tôi lắc đầu.

Chỉ là một ông lão kỳ quặc.

Tôi không thể vì vài câu nói mơ hồ mà rời khỏi nhà mình được.


Cả ngày hôm đó, tôi cố gắng quên đi chuyện buổi sáng.

Tôi dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, xem phim… làm mọi thứ để giữ đầu óc bận rộn.

Nhưng càng cố quên… tôi lại càng nhớ.

“Đêm nay… sẽ có chuyện.”

Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

Chiều đến, chồng tôi gọi điện.

“Anh phải chạy chuyến gấp, tối nay không về.”

Tôi khựng lại.

“Lại không về à?”

“Ừ, có gì đâu. Em ở nhà khóa cửa cẩn thận nhé.”

Tôi muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.

Sau khi cúp máy, căn nhà lại trở nên im lặng.

Quá im lặng.

Tôi nhìn quanh.

Bỗng dưng… tôi cảm thấy nơi này không còn quen thuộc nữa.

Như thể có ai đó đang nhìn mình.

Tôi bật hết đèn trong nhà.

Ánh sáng khiến tôi đỡ sợ hơn một chút.

Nhưng không đủ.

Đến khoảng 9 giờ tối, điện đột ngột tắt.

Cả nhà chìm vào bóng tối.

Tôi đứng sững.

Tim đập dồn dập.

Bên ngoài, trời không mưa nữa. Không có sấm chớp.

Vậy tại sao lại mất điện?

Tôi lần mò tìm điện thoại, bật đèn pin.

Ánh sáng yếu ớt quét qua căn phòng.

Và rồi… tôi nghe thấy tiếng động.

Từ tầng trên.

Một tiếng “cạch” rất nhẹ.

Tôi nuốt nước bọt.

Nhà này… chỉ có mình tôi.

Không thể có ai ở trên đó.

Tôi tự nhủ có thể là gió.

Nhưng cửa sổ đã đóng.

Tiếng động lại vang lên.

Lần này rõ hơn.

Như có ai đó… đang đi lại.

Tôi không thể đứng yên nữa.

Tôi cầm điện thoại, run run bước lên cầu thang.

Mỗi bước chân như nặng gấp đôi.

Tiếng “cót két” của cầu thang vang lên trong không gian tĩnh lặng, khiến tôi càng sợ hơn.

Lên đến tầng hai, tôi chiếu đèn vào hành lang.

Trống rỗng.

Nhưng cửa phòng ngủ phụ… đang hé.

Tôi nhớ rõ mình đã đóng nó.

Tôi tiến lại gần.

Tay run lên khi chạm vào tay nắm.

Và rồi… tôi đẩy cửa.

Bên trong… không có ai.

Nhưng có một thứ khiến tôi chết lặng.

Trên giường… là một chiếc áo sơ mi của chồng tôi.

Chiếc áo anh mặc hôm qua.

Nhưng tôi nhớ rõ… anh đã mang nó đi.

Vậy tại sao nó lại ở đây?

Tôi bước lại gần.

Chạm vào.

Áo… vẫn còn ẩm.

Như vừa được mặc cách đây không lâu.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Và rồi… tôi nghe thấy tiếng thở.

Ngay sau lưng mình.

Rất gần.

Tôi quay phắt lại.

Không có ai.

Nhưng tiếng thở… vẫn ở đó.

Ngay bên tai tôi.

“Em thấy rồi… đúng không?”

Giọng nói quen thuộc.

Là giọng của chồng tôi.

Tôi hét lên, lùi lại, va vào tường.

“Anh… anh ở đâu?”

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng thở.

Rồi… tiếng cười khẽ.

Tôi lao ra khỏi phòng, chạy xuống tầng dưới.

Tim như muốn vỡ ra.

Tôi không dám quay đầu lại.

Tôi chụp lấy chìa khóa, mở cửa, lao ra ngoài.

Đúng lúc đó… điện bật sáng trở lại.

Tôi đứng giữa sân, thở dốc.

Nhìn vào trong nhà.

Mọi thứ… bình thường.

Quá bình thường.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Tôi không dám quay lại.

Tôi gọi taxi, đi thẳng đến nhà bạn.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Sáng hôm sau, tôi nhận được một cuộc gọi.

Từ công ty của chồng tôi.

“Chị là vợ anh Hưng đúng không?”

“Vâng…”

Giọng bên kia ngập ngừng:

“Chúng tôi rất tiếc… anh ấy đã gặp tai nạn tối qua. Không qua khỏi.”

Điện thoại rơi khỏi tay tôi.

“Không thể nào…”

“Tai nạn xảy ra lúc 8 giờ tối.”

8 giờ tối.

Tôi nhớ lại.

Lúc đó… tôi đang ở nhà.

Một mình.

Vậy… người tôi nghe thấy đêm qua…

Là ai?


Tôi quay lại căn nhà đó vào buổi chiều.

Không còn sợ hãi.

Chỉ còn lại một cảm giác… trống rỗng.

Tôi bước vào phòng ngủ phụ.

Chiếc áo… vẫn nằm đó.

Tôi cầm lên.

Nó đã khô.

Nhưng có một thứ khác khiến tôi chú ý.

Một vết máu nhỏ… ở cổ áo.

Tôi ngồi xuống giường.

Đầu óc quay cuồng.

Và rồi tôi hiểu.

Ông lão hôm đó…

Ông không phải đang cảnh báo tôi về một nguy hiểm sắp xảy ra.

Ông đang cảnh báo tôi… về một sự thật.

Một sự thật mà tôi không muốn tin.

Chồng tôi… đã chết trước khi tôi nhìn thấy “anh” đêm đó.

Và thứ ở lại trong căn nhà này…

Không còn là anh nữa.


Tôi chuyển đi ngay sau đó.

Không quay lại lần nào nữa.

Người ta hỏi tôi có tin vào những chuyện như vậy không.

Tôi không trả lời.

Vì có những thứ… bạn chỉ cần trải qua một lần là đủ.

Còn tin hay không… không còn quan trọng nữa.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *