Blog

  • ử thần lên 18%

    ử thần lên 18%

    Theo các bác sỹ tại Bệnh viện K, thịt đỏ và thịt chế biến sẵn không chỉ làm tăng nguy cơ gây nên ung thư đại trực tràng mà còn khiến cơ thể dễ mắc các loại ung thư nguy hiểm khác như: Ung thư thực quản, phổi, tuyến tụy, nội mạc tử cung và ung thư dạ dày.

     

    Theo nghiên cứu bởi Quỹ Nghiên cứu Ung thư Thế giới (WCRF), tiêu thụ nhiều thịt đỏ chưa qua chế biến và thịt chế biến sẵn làm tăng nguy cơ ung thư đại trực tràng. Cụ thể, cứ tăng 50g tiêu thụ thịt chế biến sẵn hàng ngày làm tăng nguy cơ gây ung thư lên 18%; tăng 100g tiêu thụ thịt đỏ chưa chế biến hàng ngày tăng nguy cơ ung thư lên 17%.

    Cụ thể, nitrit hoặc nitrat được thêm vào thịt để bảo quản có thể làm tăng tiếp xúc ngoại sinh với nitrosamine, hợp chất N-nitroso và tiền chất của chúng. Chế độ ăn uống chứa hợp chất N-nitroso có liên quan đến nguy cơ ung thư, đặc biệt là ung thư đường tiêu hóa.

    Chẳng hạn, trong nghiên cứu EPIC-Norfolk, lượng N-nitrosodimethylamine làm tăng nguy cơ ung thư đường tiêu hóa lên 1,13 lần, đặc biệt là ung thư trực tràng lên 1,46 lần.

    Lượng muối cao trong các loại thịt chế biến sẵn cũng được coi là một yếu tố gây nguy cơ ung thư dạ dày. Ăn nhiều muối có thể làm hỏng niêm mạc dạ dày, tăng hình thành hợp chất N-nitroso nội sinh, tương tác hiệp đồng với các chất gây ung thư dạ dày và làm tăng sự xâm nhập của vi khuẩn Helicobacter pylori.

    Bệnh viện K cảnh báo: Loại thịt này đang ‘nuôi dưỡng’ ung thư, chỉ cần ăn 50g mỗi ngày là tự động tăng nguy cơ đối mặt tử thần lên 18% - Ảnh 1.

    Cứ tăng 50g tiêu thụ thịt chế biến sẵn hàng ngày làm tăng nguy cơ gây ung thư lên 18%

    Sắt haem trong thịt đỏ có thể dẫn đến stress oxy hóa, do đó có thể làm tăng quá trình peroxy hóa lipid, dẫn đến biến đổi protein và tổn thương ADN. Ngoài ra, sắt trong haem cũng làm tăng sự hình thành hợp chất N-nitroso nội sinh vì haem trong thịt đỏ có thể dễ dàng bị nitro hóa và hoạt động như một tác nhân nitro hóa.

    Dựa trên kết quả của nhóm thuần tập Điều tra Triển vọng Châu Âu về Ung thư và Dinh dưỡng (EPIC), sự hình thành hợp chất N-nitroso nội sinh khi tiêu thụ thịt đỏ và thịt chế biến sẵn liên quan đến tăng nguy cơ ung thư dạ dày.

    Một số nghiên cứu dịch tễ học cũng đã chỉ ra mối liên quan giữa chế độ ăn uống có các amin thơm dị vòng và hydrocacbon thơm đa vòng với nguy cơ mắc các loại ung thư khác nhau, đặc biệt là polyp tuyến đại trực tràng và ung thư đại trực tràng. Do đó, Quỹ Nghiên cứu Ung thư Thế giới đã đưa ra khuyến nghị về việc tiêu thụ thịt đỏ nên giới hạn ở mức <500g / tuần và rất ít hoặc không sử dụng thịt chế biến sẵn để tránh làm tăng khả năng gây bệnh ung thư.

  • ỵ khi đang đi du lịch

    ỵ khi đang đi du lịch

    Nam diễn viên này đã đột ngột ngất xỉu vào lúc 3h sáng.

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài Quá thương tâm: Nam diễn viên truyền hình vừa qua đời vì đột quỵ khi đang đi du lịch. Nội dung như sau:

    Ngày 9/1, tờ HK01 đưa tin “ông vua truyền hình Singapore” Tạ Kim Thạch đã qua đời ở tuổi 73. Theo con gái cố diễn viên, Tạ Kim Thạch gặp nguy hiểm tính mạng và tử vong khi đang đi du lịch cùng gia đình. Nam diễn viên này đã đột ngột ngất xỉu trên tàu du lịch vào 3h sáng 2/1. Các thành viên trong nhà và nhân viên tàu du lịch đã lập tức đưa ông vào đất liền để đến bệnh viện cấp cứu.

    Tại bệnh viện, Tạ Kim Thạch được chẩn đoán bị đột quỵ xuất huyết não, tình trạng vô cùng nguy kịch. Các bác sĩ yêu cầu người thân chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Dù đội ngũ nhân viên y tế đã cố gắng làm đủ mọi cách để níu giữ sự sống cho Tạ Kim Thạch, nhưng ông vẫn trút hơi thở cuối cùng vào chiều 8/1.

    Tạ Kim Thạch bị đột quỵ xuất huyết não và qua đời ở tuổi 73. Ảnh: HK01.

    Theo con gái, lúc sinh thời, Tạ Kim Thạch được chẩn đoán mắc ung thư tuyến tiền liệt giai đoạn cuối vào tháng 6/2024. Từ năm ngoái, sức khỏe của ông đã suy yếu, sụt cân còn 51 kg, thể trạng kém đến mức không còn có thể chống chọi với các đợt hóa trị. Dù chịu đựng đau đớn vì bệnh tật, Tạ Kim Thạch vẫn luôn giữ tinh thần tích cực, lạc quan. Dưới sự động viên của bạn bè và học trò, ông kiên cường đối mặt với bệnh tật và tiếp tục cống hiến cho công việc giảng dạy thanh nhạc cho đến những ngày cuối đời.

    Lần cuối cùng Tạ Kim Thạch xuất hiện trước công chúng là vào tháng 9/2025 khi ông tham dự 1 buổi tụ họp mừng Trung thu với giới nghệ sĩ Singapore. Mặc cho sức khỏe không đảm bảo, Tạ Kim Thạch vẫn muốn con cháu đi du lịch mừng năm mới 2026. Ai ngờ, chuyến đi chơi tưởng như kỷ niệm đẹp giờ bỗng hóa bi kịch đối với người thân “ông vua truyền hình” khi Tạ Kim Thạch đột ngột qua đời.

    Ông mất khi đang cùng con cháu đi du lịch đầu năm 2026. Ảnh: HK01.

    Tạ Kim Thạch là diễn viên, ca sĩ kỳ cựu của showbiz Singapore. Ông nổi đình nổi đám, được xem là “ông vua truyền hình” nhờ 2 bộ phim Hoang Đường Thế Gia và Hai Bờ Cây Cầu. Ngoài ra, với album Cưỡi Bạch Mã Qua Nam Đường, ông được khán giả tôn vinh là “vua nhạc trữ tình”.

    Theo báo Phụ nữ số có bài Dồn dập tin buồn đầu năm: Nam diễn viên ai cũng nhớ mặt gọi tên đột ngột qua đời ngay trưa 1/1. Nội dung như sau:

    Ngày 2/1, tờ Sohu đưa tin đạo diễn Lý Lực Trì gây bàng hoàng cho cả Cbiz khi thông báo nam diễn viên Viên Tường Nhân đã qua đời ở tuổi 69. Theo thông tin từ vợ cố nghệ sĩ, Viên Tường Nhân nhập viện cấp cứu và sau đó ra đi vào trưa 1/1. Viên Tường Nhân được cho biết qua đời vì bệnh tật, nhưng người thân từ chối nói rõ bệnh tình khiến sao gạo cội này đột ngột qua đời. Tang lễ của ông sẽ được tổ chức vào ngày 1/2, theo phong tục mai táng của người Hong Kong (Trung Quốc).

    Thông tin Viên Tường Nhân mất ngay ngày đầu năm mới 2026 khiến công chúng, nghệ sĩ xứ Hương Cảng bàng hoàng, xót xa. Tất cả người yêu mến Viên Tường Nhân đã gửi lời tri ân những cống hiến của ông cho nghệ thuật.

    Viên Tường Nhân qua đời vào trưa 1/1. Ảnh: Baidu.

    Viên Tường Nhân sinh năm 1957, là tên tuổi “tai to mặt lớn” ở xứ Hương Cảng. Ông từng tham gia nhiều bộ phim võ thuật, trong đó vai diễn lão ăn mày trong Tuyệt Đỉnh Kung Fu (Châu Tinh Trì đạo diễn) của Viên Tường Nhân được xem là “độc nhất vô nhị” của màn ảnh Hoa ngữ. Ngoài đóng phim, Viên Tường Nhân còn là đạo diễn hơn 10 bộ phim điện ảnh, trực tiếp chỉ đạo võ thuật cho những siêu phẩm như Hoắc Nguyên Giáp, Hổ mãnh uy long, Vô ảnh kiếm, Dạ yến, Thái cực Trương Tam Phong, Tinh võ môn, Võ Trạng Nguyên Tô Khát Nhi…

    Cố diễn viên từng là nghệ sĩ có xuất thân hiển hách khi đến từ gia tộc quyền lực trong nền điện ảnh Hong Kong (Trung Quốc). Gia tộc họ Viên hay còn là Viên Gia Ban được coi là “đế chế dòng phim võ thuật”, đứng sau đỡ đầu cho nhiều nghệ sĩ lớn như Thành Long, Lý Liên Kiệt hay Chân Tử Đan. Cha Viên Tường Nhân là chỉ đạo võ thuật, võ sư danh tiếng Viên Tiểu Điền. Anh, em trai của Viên Tường Nhân như đạo diễn Viên Hòa Bình, Viên Tín Nghĩa, Viên Nhật Sơ, Viên Chấn Uy, Viên Long Câu… đều là cây đại thụ trong giới điện ảnh.

    Vai diễn lão ăn mày của Viên Tường Nhân trong Tuyệt đỉnh Kung Fu được khán giả đặc biệt yêu thích. Ảnh: HK01.

  • 2 vợ chồng chuẩn bị mua nhà thì chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng, tôi sang tận nhà làm ầm lên thì bà thản nhiên nói “tiền con trai cũng là tiền của mẹ”

    2 vợ chồng chuẩn bị mua nhà thì chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng, tôi sang tận nhà làm ầm lên thì bà thản nhiên nói “tiền con trai cũng là tiền của mẹ”

    Vợ chồng Mai và Tuấn lấy nhau được 6 năm, sống ở một căn hộ thuê nhỏ ở Hà Đông (Hà Nội).
    Hai người chắt chiu từng đồng, gom góp suốt bao năm mới để dành được hơn 1 tỷ — dự tính cuối năm mua căn chung cư nho nhỏ để ổn định cuộc sống.

    Vậy mà một buổi tối, Tuấn đột nhiên thông báo:

    “Anh rút tiền rồi, mẹ bảo nhà ở quê xuống cấp, anh phải về xây lại cho bà.”

    Mai chết lặng.


    Cô cố giữ bình tĩnh hỏi:

    “Anh rút hết à? Không giữ lại đồng nào à?”
    Tuấn gãi đầu:
    “Ừ, mẹ nói nhà nứt tường, dột mái… Anh con trai duy nhất, không giúp thì ai giúp?”

    Cơn tức nghẹn trong cổ.
    Hôm sau, Mai bắt xe thẳng về quê chồng ở Nam Định, xông thẳng vào nhà.
    Bà Hường – mẹ Tuấn – đang ngồi tỉa rau, ngẩng lên nhìn con dâu rồi nói tỉnh queo:

    “Tiền con trai tao thì cũng là tiền của tao, mày có quyền gì mà sang đây om sòm?”

    Cả xóm kéo ra xem, Mai vừa khóc vừa nói:

    “Bọn con dành dụm mấy năm, giờ nhà tan cửa nát hết rồi!”
    Nhưng bà Hường chỉ phẩy tay, thản nhiên:
    “Nhà này là do nó hiếu thảo. Mày không thích thì thôi.”

    Mai quay về, lòng nguội lạnh.
    Ngay hôm sau, cô lặng lẽ làm thủ tục sang tên toàn bộ mảnh đất bố mẹ cho hồi cưới về tên mẹ đẻ, rồi âm thầm nộp đơn ly hôn.
    Cô không muốn dính dáng gì đến người đàn ông đặt mẹ lên trên vợ nữa.

    Đến ngày ra tòa, Tuấn vẫn ăn mặc chỉnh tề, gương mặt mệt mỏi.
    Anh chẳng nói gì ngoài một câu:

    “Anh chỉ mong em bình an.”

    Khi phiên tòa kết thúc, thẩm phán đưa cho Mai một phong bì niêm phong — nói là giấy tờ liên quan đến tài sản của chồng.
    Mai mở ra, bên trong là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất căn nhà mới xây – ghi tên cô làm chủ sở hữu.

    Bên dưới là dòng chữ nguệch ngoạc mà Tuấn viết tay:

    “Mẹ chỉ đứng tên hộ, giờ anh chuyển lại cho em. Tiền đó cũng là của chúng ta, anh chỉ muốn em có nhà tử tế trước khi sinh con.”

    Mai chết lặng.
    Ngoài cửa sổ, gió thổi qua mấy nhành phượng muộn.
    Cô ôm xấp giấy, nước mắt rơi lã chã, không rõ là hối hận hay thương xót cho chính mình.

  • Tôi ch/oá/ng vá/ng khi phát hiện mỗi tháng chồng âm thầm gửi 15 triệu về quê nuôi chị chồng, chồng tôi tốt với chị một cách bất thường khiến tôi sinh ngh/i, hôm đó tôi l/én theo anh về quê

    Tôi ch/oá/ng vá/ng khi phát hiện mỗi tháng chồng âm thầm gửi 15 triệu về quê nuôi chị chồng, chồng tôi tốt với chị một cách bất thường khiến tôi sinh ngh/i, hôm đó tôi l/én theo anh về quê

    Tôi ch/oá/ng vá/ng khi phát hiện mỗi tháng chồng âm thầm gửi 15 triệu về quê nuôi chị chồng, chồng tôi tốt với chị một cách bất thường khiến tôi sinh ngh/i, hôm đó tôi l/én theo anh về quê

    Tôi ch/oá/ng vá/ng khi phát hiện mỗi tháng chồng âm thầm gửi 15 triệu về quê nuôi chị chồng, chồng tôi tốt với chị một cách bất thường khiến tôi sinh ngh/i, hôm đó tôi l/én theo anh về quê

    Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc hôn nhân của mình lại ẩn chứa một bí mật gh/ê gớ/m đến vậy. Người ta vẫn nói sống chung mới biết, nhưng đôi khi có những điều nếu biết rồi, cả đời cũng không thể quên được. Câu chuyện bắt đầu từ một chi tiết tưởng như nhỏ bé, nhưng hóa ra lại là nút thắt của cả cuộc đời tôi: chồng tôi mỗi tháng âm thầm chuyển 15 triệu về quê cho “chị gái”. Mọi thứ diễn ra im lặng đến mức đá/ng s/ợ.

    Hôm đó, tôi chỉ định mở tài khoản ngân hàng của chồng để chuyển tiền đóng học phí cho đứa cháu họ. Anh gửi tôi mật khẩu từ trước, vì hai vợ chồng chẳng có gì giấu nhau. Nhưng khi tôi vừa bấm vào mục lịch sử giao dịch, những dòng chuyển khoản đều đặn hiện ra trước mắt. Mỗi tháng một lần, số tiền 15.000.000 đồng, người nhận là “Hồng – chị gái”, kèm ghi chú rất lạ: “Gửi chị”, “Như tháng trước”, “Giúp chị”.

    Tôi sững sờ. Chị gái chồng vẫn sống ổn, chồng con đầy đủ, có khi còn khá giả hơn chúng tôi. Tại sao anh phải gửi tiền? Tại sao giấu tôi? Tại sao không một lần nhắc đến?

    Rồi một chuyện khiến tôi nghi ngờ nhiều hơn: vào sinh nhật anh, người gửi quà đầu tiên không phải tôi, không phải ba mẹ chồng, mà là “chị Hồng”. Món quà được gói rất đẹp, tinh tế, bên trong là chiếc áo sơ mi đúng kiểu anh thích. Tôi lặng người. Một người chị bình thường, làm sao biết chi tiết sở thích đến vậy? Chồng tôi nhận quà mà tai đỏ lên, không dám mở trước mặt tôi. Trái ti/m tôi thắt lại.

    Tôi phải biết sự thật. Nhưng tôi không muốn hỏi anh thêm lần nào nữa. Tôi cần gặp “chị Hồng”.

    Một tuần sau, tôi lấy lý do công việc rồi đi xe về quê chồng. Khi tôi bất ngờ xuất hiện, ba mẹ chồng ngạc nhiên. Tôi hỏi ngay: “Hôm nay con muốn qua thăm chị Hồng.”

    Chỉ trong một tích tắc, ánh mắt mẹ chồng thoáng sự bối rối, bà nói lảng đi: “Nó đi làm suốt, con đến chắc cũng không gặp.”

    Tôi giả vờ cười: “Không sao, con cứ thử.”

    Nhưng trực giác tôi mách bảo có điều gì đó ở đây mà cả nhà đều đang ch/e gi/ấu.

    Tôi không hỏi gì nữa, nhưng lập tức tìm đến địa chỉ mà chồng tôi chuyển tiền. Đó là một căn nhà nhỏ nằm tách biệt, phía trước có giàn hoa giấy tím. Không giống nhà chị gái chồng mà tôi từng đến chơi. Tôi đứng rất lâu mới dám gõ cửa.

    Cửa mở. Một phụ nữ xuất hiện. Nhưng không phải chị gái chồng. Cô ấy trẻ hơn….

  • B:ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai

    B:ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai

    B;ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai: “Cả đời này không bao giờ cô có cơ hội được chạm vào nó đâu chứ nói gì mặc nó”. Ai ngờ 5 phút sau anh ta ch//ế//t đứng khi thấy cảnh tượng haihung ….

    Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R – biểu tượng xa hoa bậc nhất thành phố – rực rỡ ánh đèn. Hùng bước xuống từ chiếc Mercedes bóng lộn, tay ô/m e/o Tuyết, cô b/ồ nh/í n/ó/ng b/ỏ/ng kém anh cả giáp. Hôm nay Hùng đến đây không phải để mua sắm, mà để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn mà anh đang khao khát được ký hợp đồng.

    Đi ngang qua khu trưng bày thời trang cao cấp, Hùng bỗng khựng lại. Trước tủ kính trưng bày bộ sưu tập mới nhất, có một người phụ nữ đang đứng. Cô ta mặc bộ đồ màu xám tro giản dị, trông chẳng khác nào đồng phục của nhân viên tạp vụ, tay đang cầm chiếc khăn lau chăm chú nhìn vào bên trong.

    Hùng nheo mắt. Dáng người ấy, cái cách búi tóc vội vàng ấy… Quen quá. — “Lan?” Người phụ nữ quay lại. Khuôn mặt mộc không trang điểm, có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. Đúng là Lan – vợ cũ của Hùng.

    Bảy năm trước, Hùng đã tàn nhẫn ly hôn Lan khi sự nghiệp của anh bắt đầu phất lên. Lý do anh đưa ra là Lan “qu/ê m/ùa, chậm chạp, không xứng làm vợ giám đốc”. Anh để lại cho cô căn nhà cấp 4 dột nát, mặc kệ cô xoay xở với cuộc sống. Gặp lại sau 7 năm, thấy vợ cũ trong bộ dạng này, Hùng nhếch mép cười khẩy. Trong đầu anh hiện lên kịch bản: Chắc cô ta thất nghiệp, phải xin vào đây làm lao công quét dọn.

    Hùng tiến lại gần, cố tình giậm giày thật mạnh. Lan nhìn thấy Hùng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô đang nhìn chăm chú vào ma-nơ-canh mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ đính đá Ruby lộng lẫy – thiết kế độc bản có tên “Phượng Hoàng Lửa”.

    — “Sao? Thấy đẹp không?” – Hùng cất giọng mỉa mai, tay chỉ vào chiếc váy. Lan gật đầu nhẹ: — “Rất đẹp. Tinh tế và quyền lực”. Hùng bật cười lớn, tiếng cười khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh rút trong ví ra vài tờ tiền lẻ, vứ//t toẹt xuống nắp thùng rác bên cạnh Lan: — “Đẹp thì cũng chỉ để ngắm thôi. Cỡ người như cô, làm lao công cả đời, nhịn ăn nhịn mặc mười kiếp cũng không mua nổi cái khuy áo của nó đâu.”…

    Lan cúi xuống nhặt mấy tờ tiền lẻ, không phải vì cần, mà vì không muốn chúng nằm bẩn trên sàn đá cẩm thạch sáng bóng. Cô đặt lại ngay ngắn lên miệng thùng rác, giọng đều đều:

    — “Anh nên giữ lại. Tiền này… anh sẽ cần.”

    Hùng sững người trong một nhịp thở. Câu nói ấy không mang theo oán giận, cũng chẳng van xin. Nó bình thản đến mức khiến anh khó chịu.

    — “Cô vẫn cái kiểu giả thanh cao đó à?” — Hùng gằn giọng, quay sang Tuyết — “Em thấy chưa? Người ta nghèo nhưng sĩ diện thì vẫn đầy mình.”

    Tuyết bật cười khanh khách, khoác tay Hùng chặt hơn, cố tình liếc Lan từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt.

    Đúng lúc ấy, một nhóm người mặc vest đen đồng loạt bước vào sảnh. Dẫn đầu là người đàn ông trung niên tóc hoa râm, khí chất trầm ổn, theo sau là đội ngũ truyền thông và quản lý trung tâm thương mại.

    Quản lý TTTM cúi người thật thấp:

    — “Thưa bà Lan, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Buổi công bố sẽ bắt đầu trong 3 phút nữa.”

    Cả sảnh… đột ngột im phăng phắc.

    Hùng chết lặng.

    — “Bà… Lan?” — giọng anh ta nghẹn lại như có thứ gì đó bóp chặt cổ họng.

    Lan khẽ gật đầu, đặt chiếc khăn lau lên xe đẩy. Cô tháo găng tay, động tác chậm rãi, dứt khoát. Một nữ trợ lý lập tức bước tới, khoác lên người Lan chiếc áo vest trắng thanh lịch.

    Chỉ trong vài giây, người “lao công” biến mất.

    Trước mặt Hùng là một người phụ nữ hoàn toàn khác: mái tóc được thả nhẹ, sống lưng thẳng, ánh mắt sâu và lạnh.

    Người đàn ông tóc hoa râm tiến lên một bước, giới thiệu lớn giữa sảnh:

    — “Xin trân trọng giới thiệu: Bà Lan – Chủ sở hữu thương hiệu ‘Phượng Hoàng Lửa’, đồng thời là nhà đầu tư chính của bộ sưu tập dạ hội độc bản ra mắt tối nay.”

    Hùng lảo đảo lùi lại một bước.

    Chiếc váy đỏ ruby sau lưng Lan — chiếc váy mà anh vừa sỉ nhục — chính là thiết kế mang tên cô.

    Lan quay sang nhìn Hùng. Lần này, cô mỉm cười.

    Nhưng đó không phải nụ cười yếu đuối của người phụ nữ năm xưa.

    — “Bảy năm trước, anh nói tôi không xứng đứng cạnh anh.”
    — “Bảy năm sau, anh nói tôi không bao giờ được chạm vào chiếc váy này.”

    Lan giơ tay, nhân viên lập tức mở tủ kính. Cô tự tay chạm vào lớp vải đỏ rực, ánh đèn chiếu lên khiến cả sảnh như bốc cháy.

    — “Tiếc quá…” — Lan nói khẽ — “Người không có cơ hội chạm vào nó… là anh.”

    Ngay lúc đó, điện thoại Hùng rung liên hồi.

    Tin nhắn từ thư ký:

    “Anh Hùng, đối tác chiến lược vừa rút toàn bộ vốn. Họ chuyển sang ký hợp đồng độc quyền với… bà Lan.”

    Chưa kịp hoàn hồn, Tuyết hất mạnh tay anh ra:

    — “Anh nói anh sắp làm phó tổng cơ mà? Hóa ra chỉ là cái vỏ rỗng?”

    Cô ta quay lưng bỏ đi, giày cao gót gõ vang từng nhịp như đóng đinh vào sự kiêu ngạo vừa sụp đổ của Hùng.

    Lan bước ngang qua anh.

    Không nhìn lại.

    Chỉ để lại một câu, nhẹ như gió:

    — “Cảm ơn anh… vì năm xưa đã buông tay.”

    Hùng đứng chết trân giữa sảnh, giữa ánh đèn xa hoa, giữa tiếng máy ảnh, giữa một thực tại mà anh không bao giờ ngờ tới.

  • Từ 1/3, các loại điện thoại này sẽ không chạy được ứng dụng ngân hàng Dân Trí

    Từ 1/3, các loại điện thoại này sẽ không chạy được ứng dụng ngân hàng Dân Trí

    Ngày 31/12/2025, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đã ký ban hành Thông tư số 77/2025/TT-NHNN sửa đổi, bổ sung một số điều của Thông tư số 50/2024/TT-NHNN ngày 31/10/2024, quy định về an toàn, bảo mật cho việc cung cấp dịch vụ trực tuyến trong ngành Ngân hàng.

    Tin tặc đang sử dụng nhiều chiêu trò khác nhau để xâm nhập vào ứng dụng ngân hàng của người dùng, đòi hỏi phải có các biện pháp bảo mật nghiêm ngặt để chống đỡ (Ảnh minh họa: Gemini).

    Thông tư được ban hành trong bối cảnh tội phạm công nghệ cao đang lợi dụng tài khoản doanh nghiệp “ma” và các công nghệ tinh vi như Deepfake (giả mạo gương mặt người khác bằng AI) hoặc mã độc để lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Thông tư này đã thiết lập cơ chế phòng vệ chủ động bằng cách bổ sung các quy định kỹ thuật nghiêm ngặt.

    Theo Thông tư này, ứng dụng Mobile Banking (ứng dụng ngân hàng trên thiết bị di động) sẽ phải tự động thoát hoặc ngừng hoạt động và thông báo cho người dùng được biết nếu phát hiện một trong 3 dấu hiệu sau:

    – Thiết bị đã bị bẻ khóa (root/jailbreak) hoặc đã bị mở khóa cơ chế bảo vệ (unlock bootloader). Đây là điều nhiều người dùng thường làm trên iPhone bản khóa mạng hoặc trên smartphone chạy Android để thay đổi các thiết lập của hệ thống, cài đặt thêm ứng dụng từ bên ngoài… tiềm ẩn nhiều nguy cơ về bảo mật, nhiễm mã độc.

    – Phần mềm ứng dụng bị chèn mã bên ngoài ứng dụng khi đang chạy, thực hiện các hành vi như ghi lại lịch sử dữ liệu trên ứng dụng hoặc ứng dụng đã bị can thiệp, đóng gói lại…

    – Có trình gỡ lỗi (debugger) được gắn vào hoặc môi trường có trình gỡ lỗi đang hoạt động, hoặc khi ứng dụng chạy trong môi trường giả lập (emulator)/máy ảo/thiết bị giả lập; hoặc hoạt động ở chế độ cho phép máy tính giao tiếp trực tiếp với thiết bị chạy Android (Android Debug Bridge).

    Ngoài ra, Thông tư 77 cũng siết chặt việc kiểm soát phiên bản Mobile Banking được phát hành. Theo đó, định kỳ tối thiểu 3 tháng một lần, đơn vị phát hành ứng dụng Mobile Banking phải đánh giá an toàn, bảo mật của phiên bản ứng dụng đang cung cấp cho người dùng nhằm xác định các lỗ hổng bảo mật và đánh giá khả năng can thiệp bởi tội phạm mạng.

    Khi phát hiện có lỗ hổng bảo mật được đánh giá ở mức cao hoặc nghiêm trọng, đơn vị phát hành ứng dụng phải có biện pháp kiểm soát không cho thực hiện giao dịch hoặc có biện pháp kiểm soát nhằm phòng, chống tội phạm lợi dụng lỗ hổng bảo mật để tấn công mạng, thực hiện các giao dịch gian lận, chiếm đoạt tài sản.

    Đồng thời, đơn vị phát triển ứng dụng phải thực hiện xử lý, khắc phục, cập nhật ngay phiên bản mới trong vòng 1 ngày đối với thành phần hệ thống kết nối trực tiếp với Internet; trong vòng 1 tháng đối với các thành phần còn lại (nếu là lỗ hổng ở mức độ nghiêm trọng) hoặc trong vòng 2 tháng đối với các thành phần còn lại (nếu lỗ hổng ở mức độ cao).

    Thông tư 77 sẽ chính thức có hiệu lực từ ngày 1/3. Do vậy, những người dùng đang sử dụng các loại smartphone thuộc vào một trong 3 nhóm thiết bị kể trên cần phải có những biện pháp khắc phục thiết bị của mình để có thể tiếp tục sử dụng ứng dụng ngân hàng cho các giao dịch trực tuyến qua smartphone.

  • Con Gái 3 Tuổi Ngủ Cùng Ông Nội Chưa Bao Giờ Khốc – Một Hôm Tôi Tò Mò Mở Cửa Và S/ữ/ng Sở Trước Cảnh

    Con Gái 3 Tuổi Ngủ Cùng Ông Nội Chưa Bao Giờ Khốc – Một Hôm Tôi Tò Mò Mở Cửa Và S/ữ/ng Sở Trước Cảnh

    Con Gái 3 Tuổi Ngủ Cùng Ông Nội Chưa Bao Giờ Khốc – Một Hôm Tôi Tò Mò Mở Cửa Và Sững Sở Trước Cảnh Tượng….

    Con gái tôi, bé Mai Anh, mới tròn ba tuổi. Từ ngày vợ tôi mất vì tai biến sau sinh, con bé ngủ cùng tôi. Nhưng khoảng hơn một tháng nay, đêm nào tôi cũng thấy con đã được bế sang phòng ông nội từ lúc nào. Người duy nhất trong nhà có thể làm điều đó là ông Tư – bố tôi.

    Ông Tư năm nay đã bảy mươi hai tuổi, ít nói, sống khép kín. Sau khi vợ ông mất mười năm trước, ông gần như chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi vẫn biết ông thương cháu, nhưng việc ông lặng lẽ bế Mai Anh sang phòng mình mỗi đêm khiến tôi không khỏi thắc mắc.

    Tôi hỏi thì ông chỉ cười, nói:
    – “Nó ngủ không yên, tao ru cho nó ngủ chút thôi.”

    Nhưng linh cảm của một người cha khiến tôi không thể yên tâm. Đêm đó, tôi giả vờ đi ngủ sớm. Khoảng gần nửa đêm, khi cả nhà đã im lặng, tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

    Ánh đèn phòng ông nội hắt ra khe cửa. Tôi đứng trước cánh cửa gỗ cũ, tay run run. Trong đầu tôi lúc ấy là hàng loạt câu hỏi, lo lắng và cả sợ hãi – những suy nghĩ mà chính tôi cũng ghét bản thân vì đã nghĩ đến.

    Tôi mở cửa.

    Mai Anh nằm gọn trong vòng tay ông nội, đầu tựa lên ngực ông. Ông Tư ngồi dựa vào thành giường, một tay vỗ nhẹ lưng cháu, tay còn lại đặt lên trán con bé. Ông không ngủ. Đôi mắt ông mở, đỏ hoe, nhìn xa xăm.

    Tôi sững sờ.

    Không phải vì cảnh tượng đáng sợ như tôi từng nghĩ, mà vì ông đang khóc. Những giọt nước mắt già nua lặng lẽ chảy xuống mái tóc thưa bạc.

    Ông thì thầm, rất khẽ:
    – “Ngoan… ông đây… đừng sợ…”

    Mai Anh khẽ rùng mình trong giấc ngủ, rồi lại yên. Tôi đứng chết lặng. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra ông nội chưa bao giờ khóc trước mặt ai – kể cả khi bà mất.

    Tôi lặng lẽ đóng cửa lại, lòng rối bời. Rõ ràng tôi đã hiểu lầm điều gì đó. Nhưng ông đang che giấu chuyện gì, và tại sao ông lại khóc mỗi đêm như vậy?

    Sáng hôm sau, tôi để ý thấy ông Tư mệt hơn mọi ngày. Bữa cơm sáng, ông ăn rất ít, tay run run khi cầm chén. Mai Anh thì quấn ông không rời, cứ gọi “ông ơi” rồi leo lên lòng ông ngồi.

    Tôi quyết định không hỏi vội. Nhưng đến trưa, khi Mai Anh ngủ, tôi thấy ông lặng lẽ gom một xấp giấy cũ, nhét vào ngăn tủ thấp trong phòng. Tò mò, tôi chờ ông ra sau vườn tưới cây rồi mở tủ.

    Đó là hồ sơ bệnh án.

    Chẩn đoán ghi rõ: Rối loạn lo âu sau sang chấn – mất ngủ mãn tính. Ngày lập hồ sơ cách đây gần hai tháng.

    Tôi chết lặng.

    Hóa ra, từ sau ngày vợ tôi mất, ông Tư thường xuyên gặp ác mộng. Ông mơ thấy cảnh con dâu qua đời, nghe tiếng trẻ con khóc trong đêm. Ông không dám nói với tôi, sợ tôi thêm gánh nặng.

    Tối hôm đó, tôi không kìm được nữa.

    – “Ba… con biết rồi.”

    Ông Tư im lặng rất lâu. Rồi ông thở dài, giọng khàn đi:
    – “Ba xin lỗi. Ba chỉ… mỗi lần con bé ngủ bên ba, ba mới không mơ thấy ác mộng.”

    Ông kể rằng Mai Anh thường tỉnh giấc giữa đêm, khóc vì nhớ mẹ. Khi ông bế cháu sang phòng mình, nghe tiếng thở đều của con bé, ông cảm thấy như được kéo về thực tại.
    – “Tiếng thở của nó… giống hệt tiếng mẹ nó hồi còn sống.”

    Ông cúi đầu, giấu đôi mắt đỏ hoe.
    – “Ba không dám khóc trước mặt tụi bây.”

    Tôi nghẹn ngào. Hóa ra, người đàn ông cứng rắn cả đời ấy cũng đang chống chọi với nỗi đau của riêng mình.

    Từ hôm đó, tôi thay đổi. Tôi không còn để ông thức một mình nữa. Tôi đưa ông đi tái khám, sắp xếp lại giờ ngủ cho cả nhà. Đêm đến, tôi cùng ông ru Mai Anh ngủ, rồi bế con về phòng tôi khi bé đã say giấc.

    Mai Anh cũng dần khá hơn. Con bé không còn giật mình giữa đêm. Mỗi sáng thức dậy, nó đều chạy sang phòng ông nội, ôm cổ ông cười khanh khách.

    Căn nhà nhỏ, dù thiếu vắng người phụ nữ từng là trụ cột, nhưng tình thân đã giữ chúng tôi lại với nhau.

    Một buổi tối cuối năm, trời mưa rả rích. Mai Anh sốt nhẹ, tôi và ông Tư thay nhau lau người cho con. Đêm đó, tôi quyết định trải chiếu trong phòng ông.

    – “Ba không cần giấu nữa. Con ở đây.”

    Ông Tư quay mặt đi, nhưng tôi thấy vai ông run lên. Lần đầu tiên trong đời, ông bật khóc thành tiếng. Không phải tiếng khóc nức nở, mà là những tiếng thở dài đứt quãng của một người đàn ông đã kìm nén quá lâu.

    – “Ba sợ một ngày ba cũng bỏ tụi bây mà đi…”

    Tôi nắm lấy tay ông.
    – “Ba còn tụi con. Còn Mai Anh.”

    Mai Anh lúc đó tỉnh dậy, nhìn hai người lớn, rồi lồm cồm bò sang ôm cổ ông nội.
    – “Ông đừng khóc… Mai Anh thương ông.”

    Câu nói ngây ngô ấy khiến ông Tư òa lên khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt nhẹ nhõm.

    Từ đó, ông không còn giấu bệnh. Ông tham gia câu lạc bộ người cao tuổi trong xã, mỗi sáng đưa Mai Anh ra công viên. Tôi cũng học cách chia sẻ, không gồng mình làm trụ cột duy nhất.

    Gia đình chúng tôi không hoàn hảo, nhưng đủ ấm.

    Có những nỗi đau không cần giấu kín. Có những giọt nước mắt, rơi ra đúng lúc, lại là điều cứu rỗi cả một gia đình.

  • Bố vợ cắm Sổ Đỏ ngân hàng lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, lúc về bố ố m cần t:i:ền chữa b:ệnh thì anh ta mặc kệ

    Bố vợ cắm Sổ Đỏ ngân hàng lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, lúc về bố ố m cần t:i:ền chữa b:ệnh thì anh ta mặc kệ

    Năm đó, chồng tôi thất nghiệp gần 2 năm liền. Nhà anh nghèo, bố mẹ anh chỉ có mảnh ruộng với căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Khi có người giới thiệu đi xuất khẩu lao động sang Nhật, anh về bàn với tôi: “Đi chuyến này hết 350 triệu. Nếu vay được, anh hứa đi 3 năm về sẽ trả gấp 10 lần.”

    Tôi biết đó là cơ hội hiếm hoi. Nhưng nhà tôi lấy đâu ra ngần ấy tiền? Bố tôi – một người nông dân cả đời chưa biết đến con số hàng trăm triệu – im lặng rất lâu, rồi nói: “Nếu thằng ấy chịu khó làm ăn, bố sẽ giúp. Bố cắm sổ đỏ vay ngân hàng cho chúng mày.”

    Tôi bật khóc. Bố cắm sổ đỏ, vay đúng 350 triệu đưa cho chồng tôi. Anh xúc động quỳ xuống:

    “Con hứa về sẽ trả gấp đôi, lo cho bố mẹ đàng hoàng.” Anh đi không phải 3 năm mà là 5 năm, tôi vừa nuôi con vừa chăm nhà nội. Anh bảo: “Đợi anh về, anh sẽ khiến em hãnh diện.” Tôi nghĩ tiền anh mang về dùng để trả cho bố mẹ tôi để rút sổ đỏ về và dùng xây lại nhà cửa và lấy vốn làm ăn sau này. Tôi tin chồng. Bởi vì tình yêu của tôi, là thật.

    Cuối cùng cũng đến ngày chồng tôi về nước. Anh về, bảnh bao, quần áo sang, điện thoại đời mới. Vừa thấy tôi, anh cười nhạt: “Trông em vẫn… quê như ngày nào.”

    Tôi cười, không để bụng. Quan trọng là anh về, bình an, mang theo 5 tỷ — số tiền anh khoe làm được sau 5 năm.

    Cả họ nội kéo đến, khen anh “đổi đời”, “đàn ông bản lĩnh”.

    Còn tôi, chỉ lặng lẽ nghĩ đến bố – người vẫn đang nằm liệt giường, mỗi lần ho lại rớm máu, bác sĩ bảo cần mổ gấp.

    Đêm ấy tôi gọi cho chồng, giọng run run: “Anh ơi, bố em phải mổ gấp, bác sĩ bảo nếu không kịp thì nguy. Anh chuyển cho em 100 triệu để đóng viện phí nhé.”

    Anh đang ngồi nhậu cùng bạn, cười khẩy qua điện thoại: “Vừa về được nửa ngày đã hỏi tiền. Nhà cô tự lo đi. Tiền tôi không phải là rác đâu mà ai cũng xin. Đừng thấy thằng này về có tí tiền mà lợi dụng.”

    Tôi chết lặng.Từng chữ như dao đâm thẳng vào tim. Tôi run tay nhắn lại một dòng: “Tôi không lợi dụng anh và cũng không xin anh. 350 triệu bố tôi cắm sổ đỏ vay ngân hàng để anh đi Nhật? Anh quên rồi sao? Tôi đòi lại cho bố tôi chứ tôi có xin anh đâu? Anh quên tôi sẽ nhắc cho anh nhớ”.

    Tôi không cần nhờ vả gì ở chồng nữa, 3 anh em ruột chúng tôi gom góp tiền vào đủ tiền đóng cho bố mổ. Bố mổ xong xuôi tôi đi thẳng ra ngân hàng. Cầm sổ đỏ và bản hợp đồng vay ngày xưa – đứng tên bố tôi và người bảo lãnh là tôi, còn người thụ hưởng tiền là anh. Tôi in hết hồ sơ, gửi đến công an xã và ủy ban phường nơi bố chồng tôi cư trú.

    Trong đơn, tôi ghi rõ:

    “Gia đình tôi cho anh ta vay 350 triệu bằng hình thức cắm sổ đỏ. Nay anh ta chối bỏ nghĩa vụ, không trả nợ, gây thiệt hại nặng cho bố mẹ tôi.” Rồi tôi gửi bản photo cho anh ta. Một tiếng sau, điện thoại tôi rung. Anh ta quát ầm: “Ai cho cô làm thế? Sao lại gửi đơn đi?”

    Tôi đáp, bình tĩnh đến lạnh người: “Đơn đòi nợ thôi mà. Anh bảo tiền không phải rác – thì tốt, tôi đang giúp anh chứng minh điều đó.”

    Tôi tắt điện thoại, quay mặt đi lau nước mắt rồi bước vào phòng bố….

  • Bố dượng mỗi tháng cho 5 triệu tiêu vặt, sau khi mẹ m:ấ:t, tôi mới biết t:i:ền đó từ đâu mà có

    Bố dượng mỗi tháng cho 5 triệu tiêu vặt, sau khi mẹ m:ấ:t, tôi mới biết t:i:ền đó từ đâu mà có

    Khi đó, tôi lặng cả người.

    Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có bố, chỉ có mẹ và tôi nương tựa vào nhau sống qua ngày. Mẹ tôi là công nhân làm việc ở khu công nghiệp, tảo tần từ sáng đến tối, vừa làm mẹ, vừa làm bố. Mẹ dạy tôi phải mạnh mẽ, nhưng cũng chưa từng ngăn tôi mơ về một người bố.

    Năm tôi 12 tuổi, mẹ lấy chồng. Người đàn ông ấy tên Minh, là dân kỹ sư xây dựng, chuyển từ TP.HCM ra Bắc làm việc, hiền lành, ít nói nhưng tôi không có thiện cảm với chú ấy. Bởi tôi không hề muốn có người lạ nào chen vào cuộc sống hai mẹ con.

    Dù chú Minh cố gắng thân thiện, mua bánh cho tôi, giúp tôi làm bài tập, sửa cái xe đạp cà tàng tôi đi học… tôi vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Trong lòng tôi luôn lặp đi lặp lại một câu, ông ấy không phải bố tôi.

    Tôi lớn dần. Lên cấp 3, tôi học xa nhà, chú Minh bắt đầu chuyển khoản đều đặn cho tôi 5 triệu mỗi tháng, gọi là tiền tiêu vặt, học thêm, ăn uống, mua sách vở. Tôi chưa từng hỏi, chú cũng chưa bao giờ giải thích. Tôi nghĩ đơn giản rằng có lẽ chú nhiều tiền, nên cho là cho vậy thôi.

    Mẹ không nói nhiều. Chỉ có lần, bà vuốt tóc tôi và bảo:

    – Chú Minh thương con như con ruột. Sau này con phải đối xử tốt với chú ấy nhé.

    Tôi không trả lời.

    Mẹ bảo bố dượng thương tôi như con ruột. (Ảnh minh họa)

    Rồi tôi vào đại học, càng đi xa nhà hơn. Tiền tiêu vặt vẫn là 5 triệu đều đặn mỗi tháng. Lúc ấy, tình cảm tôi dành cho chú ấy đã khác, nhưng tôi vẫn không thể gọi chú là “bố”. Tôi vẫn mang theo sự cảnh giác và xa cách, dù ông chưa từng làm gì khiến tôi tổn thương.

    Đến khi tôi học xong thạc sĩ, mẹ đổ bệnh. Căn bệnh ung thư gan đến nhanh như một cơn bão. 3 tháng sau, mẹ qua đời, không kịp nói lời cuối với tôi.

    Trong lúc dọn dẹp lại đồ đạc, tôi tìm thấy một tập hồ sơ cũ mẹ cất trong ngăn tủ. Bên trong là thỏa thuận ly hôn giữa mẹ và bố ruột tôi từ khi tôi mới 2 tuổi. Trên đó ghi rõ ràng: “Bố ruột đồng ý chu cấp 10 triệu đồng mỗi tháng cho đến khi con gái học xong đại học”.

    Tôi lặng người. Từ bé đến lớn, tôi chưa từng nghe mẹ nhắc đến chuyện chu cấp. Tôi chưa từng thấy bóng dáng người đàn ông đó. Mỗi tháng tôi chỉ nhận 5 triệu từ chú Minh.

    Tôi cố tìm số điện thoại của bố ruột rồi gọi cho ông, người mà tôi chỉ nhớ qua một tấm ảnh nhỏ trong ví mẹ. Đầu dây bên kia, ông chỉ nói một câu:

    – Bố gửi tiền đầy đủ mỗi tháng, chưa từng thiếu con đồng nào đâu. Thế là bố đã hết trách nhiệm rồi, giờ con còn gọi làm gì?

    Tôi sốc. Tôi giận. Tôi thấy mình bị lừa dối. Tôi mang bản thỏa thuận về nhà, đặt lên bàn trước mặt bố dượng, nước mắt rơi không kìm được:

    – Số tiền này… suốt những năm qua, là từ bố ruột con gửi, đúng không?

    Chú Minh im lặng một lúc lâu. Rồi ông mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ tay dày. Bên trong ghi rõ từng khoản chi tiêu của tôi gồm học phí, thuê nhà, sách, ăn uống, cả những lần tôi về quê thăm mẹ. Mỗi đồng tiền đều được chú ghi cẩn thận, ngay ngắn như giữ một điều gì rất thiêng liêng.

    Đến khi tôi học xong thạc sĩ, mẹ đổ bệnh. (Ảnh minh họa)

    Cuối cùng, chú chỉ nói một câu:

    – Mẹ con không muốn con biết… bà sợ con lại hy vọng rồi thất vọng thêm một lần nữa, giống như bà ấy đã từng. Mỗi tháng đưa con 5 triệu là vì sợ con tiêu hoang, số còn lại bố mẹ luôn tiết kiệm để dành cho con sau này.

    Tôi bật khóc nức nở. Tôi nhớ lại giọng nói lạnh lùng của bố ruột, nhớ về tất cả những lần mình lạnh lùng, thờ ơ với bố dượng. Tôi nhớ cả sự chăm sóc của bố dượng trong suốt những năm qua. Có lần tôi bệnh, bố dượng ngồi cả đêm chườm khăn, nấu cháo, không ngủ phút nào. Tôi nhớ có hôm mưa to, xe tôi chết máy, chính ông là người đến đón.

    Sáng hôm sau, tôi đứng trước cửa phòng bố dượng, gõ nhẹ. Ông đang ngồi lặng lẽ nhìn ảnh cưới của mẹ tôi. Tôi khẽ gọi:

    – Bố ơi…

    Ông quay đầu lại, sững người, rồi chậm rãi gật đầu, mắt đỏ hoe.

    – Dậy rồi thì ra ăn sáng đi con, hôm nay bố nấu món con thích.

    Ông nói, giọng run run, vì đây cũng là lần đầu tiên ông xưng “bố” với tôi. Bữa sáng hôm đó chỉ là trứng rán, canh rau muống, nhưng tôi chưa từng thấy ấm lòng đến thế.

    Khoảnh khắc đó tôi nhận ra đây mới là người bố thực sự của tôi, người đàn ông âm thầm dùng tình thương của mình che chở cho tôi như một người bố thực thụ dù chẳng có giọt máu chung nào. Và số tiền 5 triệu mỗi tháng kia, mẹ và bố dượng giấu tôi không phải để lừa dối, mà chỉ mong tôi lớn lên trong đủ đầy, không oán hận, cũng không chờ đợi điều gì từ một người đã rời đi.

  • Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp

    Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp

    Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp…

    Ngày đầu về ra mắt nhà người yêu, Mai đã chuẩn bị rất kỹ. Cô chọn một chiếc váy dài nhã nhặn, gọn gàng và thanh lịch. Tóc buộc thấp, trang điểm nhẹ nhàng, đủ để tôn lên vẻ dịu dàng, hiền hậu. Mai là nhân viên văn phòng, sinh ra trong một gia đình giáo viên, được dạy dỗ kỹ càng từ lời ăn tiếng nói đến cách cư xử. Nhưng có lẽ cô không ngờ, chuyến ra mắt ấy lại là một “bài kiểm tra” không chính thức, mà cả nhà trai đã âm thầm chuẩn bị.

    Hôm đó, nhà Hùng – bạn trai Mai – tổ chức tiệc mừng thọ cho ông nội. Cả họ hàng đổ về, khách khứa đông đến mức thuê tới năm chục mâm cỗ. Mai đến nơi từ sớm, cùng Hùng phụ bày bàn, dọn ghế. Mẹ Hùng đon đả chào hỏi, nhưng ánh mắt bà lại hơi lạnh nhạt. Khi nhìn Mai, bà không nói gì nhiều, chỉ liếc một lượt từ đầu đến chân.

    Tiệc kết thúc, ai nấy no nê, vui vẻ ra về. Chén đĩa ngổn ngang trong sân. Mẹ Hùng bỗng gọi Mai ra, chỉ tay vào bồn nước, lạnh lùng bảo:
    – Con gái con lứa, về nhà bạn trai cũng nên xắn tay phụ việc. Ở quê, ai chẳng thế. Cháu vào rửa giúp bác mấy cái mâm bát nhé, có gì đâu mà ngại.

    Nhưng “mấy cái” hóa ra là 50 mâm – chồng chén cao ngất, mâm inox đen nhẻm vì dầu mỡ. Bà và vài người họ hàng đứng ở gần đó, cười cười:
    – Xem xem con dâu tương lai có biết làm việc nhà không.

    Hùng đứng cạnh, ái ngại định lên tiếng thì mẹ anh đã lườm:
    – Đàn ông thì biết gì. Việc đàn bà, để con gái người ta thể hiện.

    Mai không nói gì. Cô mỉm cười nhẹ, tháo khuyên tai, xắn tay áo, rồi đi vào bếp lấy tạp dề. Nhưng cô không lao vào rửa ngay. Mai mở điện thoại, gọi vài cuộc rồi quay ra nói:
    – Dạ, bác cho cháu mấy phút. Cháu xin phép xử lý theo cách của mình.

    Mọi người ngơ ngác nhìn cô. Mười lăm phút sau, một chiếc xe tải nhỏ đỗ xịch trước cổng. Bốn người mặc đồng phục bước xuống – nhân viên của dịch vụ vệ sinh tiệc cưới. Họ mang theo chậu nước, nước rửa bát, giẻ lau và bắt đầu rửa bát đĩa như một tổ đội chuyên nghiệp.

    Mai đứng cạnh, giám sát từng chút một, còn phụ họ lau khô, xếp lại vào rổ. Chưa đầy một tiếng, sân sạch bóng. Mẹ Hùng và họ hàng đứng tròn mắt, không ai nói nên lời. Bà lúng túng hỏi:
    – Ủa, cháu gọi ai đến vậy?

    Mai mỉm cười:
    – Dạ, cháu quen bên cung cấp dịch vụ. Họ chuyên phục vụ nhà hàng tiệc cưới. Mỗi mâm bát tính 20.000 đồng, tổng cộng là một triệu. Nhưng vì cháu là khách quen nên được giảm còn tám trăm. Cháu xin phép được tự trả. Đáng lẽ cháu rửa, nhưng cháu sợ không sạch và tốn thời gian của cả nhà. Thay vì thế, cháu nghĩ nên giải quyết gọn gàng, sạch sẽ và vẫn chu toàn.

    Một người dì của Hùng buột miệng:
    – Trời đất ơi, con bé này khéo quá!

    Mẹ Hùng ban đầu có vẻ khó chịu, nhưng rồi cũng gật gù:
    – Cũng coi như biết xoay sở. Nhưng nhà bác coi trọng người phụ nữ biết hy sinh, chứ không phải ai cũng dùng tiền là xong.

    Mai nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng đáp:
    – Dạ, cháu cũng tin vào sự hy sinh. Nhưng cháu nghĩ, phụ nữ hiện đại có thể hy sinh thông minh. Cháu vẫn sẵn sàng gánh vác việc nhà, chăm sóc gia đình, nhưng trong những tình huống bất ngờ, cháu chọn cách giải quyết hiệu quả thay vì cảm tính.

    Lúc này, ông nội của Hùng – nhân vật chính của bữa tiệc – chống gậy đi ra, nghe hết cuộc trò chuyện. Ông cười lớn:
    – Giỏi, giỏi lắm! Cái quan trọng không phải là rửa mấy cái bát mà là cách con bé xử lý vấn đề. Không hoảng loạn, không phản ứng tiêu cực, mà lại còn khiến người ta phải thán phục. Loại con dâu như thế, nhà này phải giục cưới gấp kẻo mất đấy!

    Cả họ cười rộ lên. Hùng lúc này mới dám nắm tay Mai, mắt ánh lên niềm tự hào.

    Kể từ sau buổi ra mắt ấy, thái độ của mẹ Hùng thay đổi hẳn. Bà chủ động gọi điện cho Mai, hỏi thăm, gửi đồ ăn quê. Cuộc nói chuyện nào cũng kết thúc bằng câu:
    – Bao giờ cháu rảnh, về chơi lâu lâu một chút nhé. Mà đừng để lâu quá, bác còn muốn sớm có cháu bồng nữa cơ!