Sau khi bước vào hôn nhân, nếu phụ nữ cảm thấy vô cùng thất vọng và chán ghét người đàn ông của mình, đương nhiên cô ấy có quyền lựa chọn rời bỏ người đàn ông đó bằng một cuộc ly hôn. Đó là quyền của cô ấy.

Nhưng nếu một người phụ nữ vẫn đang trong một cuộc hôn nhân mà lại yêu người đàn ông khác, cô ấy nhất định sẽ phải hứng chịu sự chỉ trích nặng nề. Mọi mối quan hệ được chúc phúc không nên dựa trên việc làm tổn thương người khác.

Đàn bà khi đã đem lòng yêu người khác, đêm về vẫn ôm chồng ngủ được, tại sao? Hãy nghe 4 người phụ nữ nói ra lời từ trái tim của họ.

Lê Dung, 32 tuổi: “Để không dấy lên những nghi ngờ”

“Sau khi kết hôn, mình có một cuộc sống bình thường. Sáng đi làm, chiều về nhà, ăn, ngủ, dọn dẹp, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Dần dần, mình trở nên khó chịu với cuộc sống luẩn quẩn của chính mình, và bắt đầu cảm thấy chán ghét chồng, thấy anh ấy là người sống không có đam mê, không có năng lượng và không thể truyền năng lượng tích cực sang người khác. Sống với một người như vậy nên cuộc sống của mình mới đều đều và quá bình thường như vậy.

Thế rồi mình gặp người đàn ông khác, trong lần đi gặp mặt đám bạn cũ ra trường đã cả chục năm. Anh ấy là bạn của một người bạn. Ở anh ấy toát lên sự hoạt bát, vui vẻ, tràn trề năng lượng tích cực. Bên anh ấy mình có thể cười vui cả ngày.

Ảnh minh họa: Sohu.

Thế là mình thành người ngoại tình, thực sự là vì cảm xúc yêu, cảm xúc này mình không có với chồng, nó rất mới mẻ và khiến mình thấy cuộc sống trở nên có ý nghĩa.

Chồng mình là người đa nghi, mình không muốn anh ấy biết về bí mật của mình nên vẫn tỏ ra bình thường mỗi ngày. Mình tất nhiên vẫn ôm chồng để ngủ. Bởi mọi sự thay đổi dù tinh tế sẽ khiến anh ấy hoài nghi và muốn tìm hiểu về mình, sợ rằng anh ấy sẽ phát hiện ra điều gì đó rồi gia đình xáo trộn…”.

Phương Hà, 28 tuổi: “Hành động theo thói quen”

“Vợ chồng tôi từng yêu nhau rất sâu đậm. Sau khi kết hôn, tối nào đi ngủ chồng cũng ôm tôi trong vòng tay. Dần dần, việc vợ chồng ôm nhau ngủ nó giống như một thói quen vậy, nếu không nằm trong vòng tay nhau còn cảm thấy khó ngủ.

Vậy nhưng sau này chúng tôi lại thường xuyên cãi vã, vì một số vấn đề vụn vặt trong cuộc sống tích tụ lại lâu ngày không thể giải quyết được. Sau cãi vã là chiến tranh lạnh, có lẽ vì thế mà tình cảm nhạt dần.

Tôi đã chệch hướng trong cuộc hôn nhân này, rơi vào quan hệ tình cảm với một người đàn ông khác. Thế nhưng mỗi đêm đi ngủ, tôi vẫn ôm chồng. Không có lý do gì khác, đó hoàn toàn là thói quen. Những lúc nằm ngủ như vậy, chồng tôi lại trở về điềm đạm, hiền lành, không tranh cãi, không bất đồng quan điểm, tôi vẫn có thể thoải mái vào giấc trong vòng tay chồng dù lòng mình không hoàn toàn chỉ hướng về chồng nữa”.

Cẩm Nhung, 33 tuổi: “Chừa một lối thoát cho chính mình”

“Vợ chồng mình hay cãi nhau lắm, từ lúc yêu nhau đã thế, nhưng nghĩ yêu lâu rồi chẳng lẽ lại không cưới, nên cuối cùng vẫn quyết định là cưới.

Bước vào hôn nhân, tình cảm hai người vẫn vậy, ngày 3 cuộc cãi nhỏ, tuần 2 cuộc cãi to. Đến mức mà, cả hai đã quen với việc cãi vã.

Mình là phụ nữ mà, phụ nữ sinh ra là để được yêu thương chứ, lấy chồng mà suốt ngày phải cãi nhau với chồng mệt lắm. Cho đến khi có người đàn ông khác quan tâm, ngọt ngào với mình thì tình cảm đổ vỡ ngay. Nên mình đã ngoại tình theo sự đưa đẩy đó.

Cái ngày mà mình bước chân vào ngoại tình, mình bối rối lắm. Có ai ngoại tình mà biết trước mình sẽ ngoại tình đâu. Cho nên mình không biết có nên bỏ chồng không. Ấy vậy mà, ban đêm mình vẫn ôm chồng ngủ. Anh ấy đâu có biết vợ có người đàn ông khác. Mình ôm chồng ngủ cũng là chừa một lối thoát cho bản thân. Nếu còn không ôm chồng ngủ nữa thì mối quan hệ của vợ chồng mình sẽ trở nên xa lạ lắm, và có thể sẽ thực sự ly hôn. Mà ngoại tình với hôn nhân hoàn toàn khác nhau, mình đâu chắc nhân tình là người có thể mang lại cho mình hạnh phúc cả đời”.

Thanh Thủy, 39 tuổi: “Vẫn còn yêu chồng”

“Vợ chồng mình thời trẻ rất yêu nhau. Nhưng bước vào tuổi trung niên, cả hai đều cảm thấy áp lực cuộc sống. Tụi mình dành phần lớn thời gian và sức lực cho công việc, lại cả việc chăm sóc người già và trẻ nhỏ trong nhà. Thời gian dành cho nhau không nhiều, lúc có chút không gian riêng thì đã kiệt sức, nên tình cảm nhạt dần.

Thế rồi mình có người tình bí mật – là huấn luyện viên thể hình của mình trong giai đoạn mình sức khỏe đi xuống, cần tập luyện để cải thiện các chỉ số.

Nhưng dù có tình cảm bên ngoài, tối về mình vẫn ôm chồng ngủ. Thực ra điều đó không có gì lạ đâu. Mình từng yêu chồng rất sâu sắc và tình cảm đó thật ra vẫn ở đó, dù mình đã dành đam mê sang một người khác. Bạn có hiểu cảm giác yêu cả hai không? Với mình là như vậy, ôm chồng ngủ buổi tối là phản ứng tự nhiên”.

Tại sao phụ nữ vẫn ngủ với chồng dù đã yêu người khác? Mỗi người sẽ có lý do và sự biện minh riêng. Nhưng trước hết, bạn cần hiểu rõ điều này:

Sau khi bước vào hôn nhân, mỗi chúng ta chỉ có thể yêu duy nhất người đàn ông/đàn bà của mình, người mình đã chọn để gắn kết cuộc đời, không nên có thêm bất kỳ bóng hình nào khác nếu không muốn tự tay phá hủy hạnh phúc.

Hạnh phúc do mình dày công gây dựng nếu không học cách trân trọng, bạn không thể cảm nhận được sự tốt đẹp từ nửa kia của mình, từ những gì họ mang lại cho cuộc hôn nhân. Hôn nhân không hừng hực đam mê như khi yêu, ở một giai đoạn nào đó bạn có thể thấy nó thật buồn tẻ, nhưng chính là hạnh phúc vẫn ẩn chứa đằng sau sự buồn tẻ êm đềm đó.

Một người phụ nữ bước chân vào hôn nhân, nếu hoàn toàn thất vọng về cuộc hôn nhân của mình, về người đàn ông của mình, tất nhiên cô ấy có quyền chọn lại. Nhưng nếu đã chọn ở lại với hôn nhân, thì hãy thành thật với nó, đến phút cuối cùng.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You missed

Ông Thành năm nay sáu mươi tám tuổi. Sau khi nghỉ hưu, ông sống một mình trong căn nhà cấp bốn nằm cuối con ngõ nhỏ. Vợ ông, bà Lan, đã mất vì bạo bệnh cách đây bốn năm. Từ ngày bà đi, căn nhà vốn đông tiếng cười trở nên lạnh lẽo. Ba người con đều đã lập gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng nên việc về thăm cha ngày một thưa dần. Mỗi lần hàng xóm hỏi: – Các con bác chắc hiếu thảo lắm? Ông chỉ cười: – Chúng nó bận mà. Thực ra, trong lòng ông luôn tự an ủi như vậy. Ông tin rằng chỉ cần mình khỏe mạnh, không làm phiền con cái thì tuổi già sẽ bình yên. Suốt mấy chục năm đi làm, ông dành dụm từng đồng. Tiền lương, tiền thưởng đều giao cho vợ lo vun vén. Sau này bán mảnh đất ở quê, hai ông bà xây được căn nhà nhỏ, còn dư một khoản tiết kiệm gần hai tỷ đồng. Bà Lan từng dặn: – Sau này em mất trước, anh nhớ giữ lấy tiền. Đừng cho hết các con. Tuổi già phải có đồng ra đồng vào mới được tôn trọng. Ông cười xòa. – Con mình cả mà, chẳng lẽ chúng bỏ bố? Bà Lan chỉ thở dài. … Một buổi sáng đầu đông, đang quét sân thì ông bỗng choáng váng, ngã quỵ. Hàng xóm vội đưa ông vào bệnh viện. Bác sĩ kết luận ông bị tai biến nhẹ do huyết áp tăng cao, phải nằm viện theo dõi ít nhất một tuần. Nghe tin, ba người con đều đến. Con trai cả là Hùng bước vào đầu tiên. – Bố sao rồi? Chưa kịp ngồi xuống, điện thoại anh reo liên tục. – Công ty con đang có hợp đồng lớn. Chắc tối con mới quay lại. Nói xong anh đi vội. Con gái thứ là Hạnh mang theo ít trái cây. – Bố cố gắng nhé. Nhà con hai đứa nhỏ đang thi học kỳ nên con không ở lâu được. Chưa đầy hai mươi phút, cô cũng xin phép về. Cậu út Minh đến sau cùng. – Bố cần gì cứ gọi con. Nhưng vừa nói xong, vợ anh gọi điện thúc giục vì con sốt. Minh lúng túng. – Hay con thuê người chăm bố vài hôm nhé? Ông gật đầu. – Về đi. Nhìn cánh cửa phòng bệnh khép lại, ông bỗng thấy lòng trống trải. … Ngày đầu tiên, ông còn nghĩ các con quá bận. Ngày thứ hai, vẫn không ai ở lại qua đêm. Ngày thứ ba, người chăm bệnh là cô hộ lý thuê theo giờ. Buổi chiều, ông vô tình nghe thấy ba người con đứng ngoài hành lang. Hùng nói nhỏ: – Nếu bố khỏe thì tốt. Nhưng nhỡ sau này phải nằm một chỗ thì ai chăm? Hạnh đáp: – Em còn phải lo nhà chồng. Chắc chia nhau thôi. Minh thở dài. – Em kinh tế khó khăn nhất. Mong bố còn khỏe. Một lúc sau, Hùng hạ giọng: – À mà bố còn khoản tiết kiệm phải không? Với căn nhà nữa. Sau này chia thế nào cũng nên bàn trước. Ông đứng sau cánh cửa, tay run lên. Hóa ra điều họ lo nhất không phải bệnh tình của ông. … Sang ngày thứ năm. Ông thử gọi điện cho từng người. – Hùng, tối nay con có rảnh không? – Con họp khách hàng mất rồi bố. – Hạnh? – Con đang đưa cháu đi học thêm. – Minh? – Con bận tăng ca. Cuối cùng, chỉ có người hàng xóm tên Phúc mang cháo đến. Anh cười: – Bác cứ yên tâm. Nhà cháu gần đây, cần gì cứ gọi. Ông nghẹn lòng. Người không cùng máu mủ lại có mặt nhiều hơn con ruột. … Đến ngày thứ bảy, bác sĩ thông báo ông đủ điều kiện xuất viện. Ba người con đều có mặt vì cần làm thủ tục. Vừa về đến nhà, Hùng mở lời: – Bố này, hay bố bán nhà đi. Về ở với con cho tiện. Hạnh lập tức phản đối. – Không được. Bố ở với anh thì sau này thiên vị mất. Minh chen vào. – Hay bán nhà chia tiền rồi mỗi nhà góp nuôi bố? Ba anh em bắt đầu tranh cãi. Điều khiến ông đau lòng là chẳng ai hỏi: – Bố muốn sống thế nào? Ông lặng lẽ ngồi nhìn. Đến khi cả ba quay sang chờ ý kiến, ông bình tĩnh nói: – Các con ngồi xuống. Bố có chuyện muốn nói. Không khí lập tức im lặng. Ông lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sổ và chậm rãi nói: – Bảy ngày nằm viện đủ để bố hiểu rất nhiều điều. Ba người con cúi đầu. – Bố không trách các con bận. Ai cũng có gia đình. Nhưng bố nhận ra một điều: tuổi già nếu muốn sống an nhàn thì nhất định phải giữ chặt ba thứ. Cả ba cùng nhìn cha. Ông giơ ngón tay thứ nhất. – Thứ nhất là sức khỏe. “Nếu bố không chủ quan, khám định kỳ và tập thể dục đều đặn thì đã không phải nằm viện. Không ai có thể khỏe thay mình.” Ông giơ ngón tay thứ hai. – Thứ hai là tiền bạc. “Các con đừng nghĩ bố ích kỷ. Nhưng nếu người già đưa hết tài sản cho con cái thì từ lúc đó sẽ mất quyền lựa chọn cuộc sống của mình.” Căn phòng yên lặng. Ông tiếp tục. – Tiền không mua được tình thân, nhưng giúp người già không phải cúi đầu xin từng đồng để chữa bệnh hay thuê người chăm sóc. Cuối cùng, ông giơ ngón tay thứ ba. – Thứ ba là quyền quyết định cuộc đời mình. “Căn nhà này là nơi bố và mẹ các con sống gần bốn mươi năm. Chừng nào bố còn minh mẫn, không ai được quyết định thay bố sẽ sống ở đâu.” Nói xong, ông lấy thêm một tập hồ sơ. – Đây là bản di chúc mới. Ba người con ngạc nhiên. – Toàn bộ tài sản vẫn là của bố. Sau này chia thế nào, bố sẽ quyết định. Nhưng chỉ khi bố không còn nữa. Ông nhìn từng người. – Còn bây giờ, bố sẽ dùng tiền tiết kiệm để thuê người hỗ trợ khi cần. Nếu sức khỏe yếu hơn, bố sẽ vào khu dưỡng lão chất lượng tốt. Bố không muốn trở thành gánh nặng hay nguyên nhân khiến các con bất hòa. Hạnh bật khóc. – Bố… con xin lỗi. Hùng cúi đầu. – Con chỉ nghĩ đơn giản là ở cùng sẽ tiện. Ông mỉm cười. – Nếu thật sự thương bố thì hãy về thăm bố thường xuyên. Một bữa cơm, một cuộc gọi còn quý hơn mọi lời hứa. Minh nắm lấy tay cha. – Từ nay mỗi cuối tuần con sẽ đưa các cháu về. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. … Vài tháng sau, cuộc sống của ông Thành thay đổi hẳn. Sáng nào ông cũng đi bộ cùng nhóm người cao tuổi trong công viên. Ông đăng ký khám sức khỏe định kỳ, học sử dụng điện thoại thông minh để gọi video cho các con, tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh và đọc sách. Khoản tiền tiết kiệm vẫn nằm trong tài khoản, đủ để ông yên tâm nếu chẳng may đau ốm. Căn nhà vẫn là nơi ông trở về sau mỗi buổi chiều, ngập tiếng chim và mùi hoa nhài trước hiên. Điều kỳ lạ là từ khi ông không còn phụ thuộc vào con cái, các con lại chủ động về thăm nhiều hơn. Không còn những cuộc tranh cãi về tài sản, chỉ còn những bữa cơm đông đủ và tiếng cười của lũ cháu. Một chiều cuối năm, ông đứng trước bàn thờ vợ, khẽ nói: – Bà nói đúng rồi. Muốn tuổi già bình yên thì phải biết giữ cho mình ba thứ: sức khỏe, tiền bạc và quyền quyết định cuộc sống. Có đủ ba điều ấy, mình mới không trở thành gánh nặng của con, cũng không đánh mất sự tôn trọng dành cho chính mình. Làn khói hương bay lên nhè nhẹ. Ngoài sân, tiếng các cháu ríu rít gọi ông nội vang khắp căn nhà. Ông mỉm cười. Hạnh phúc của tuổi già không nằm ở việc con cái phải ở bên mình mỗi ngày, mà ở chỗ vẫn còn đủ sức khỏe để sống, đủ điều kiện để tự lo cho bản thân và đủ tỉnh táo để giữ lấy quyền lựa chọn cuộc đời mình. Khi một người già biết trân trọng ba điều ấy, những năm tháng cuối đời sẽ bớt đi nỗi lo, thêm nhiều sự bình yên và giữ được phẩm giá đến phút cuối cùng.