Mua được căn chung cư 8 tỷ chưa kịp ăn tân gia thì mẹ chồng ở quê đã bán ngay căn nhà cũ được 3 tỷ cho hết con trai cả và con gái. Nhà tôi không được một đồng, bà còn chuyển hẳn lên thành phố ở với vợ chồng tôi, tiện thể đưa hai con của anh chồng lên “chơi hè” suốt ba tháng… Tôi không cãi, chỉ lặng lẽ làm đúng một việc, ba ngày sau bà tự thu dọn hàn///h lý, bắt xe về quê…

Ngày vợ chồng tôi nhận chìa khóa căn chung cư mới, ai cũng chúc mừng.

Căn hộ rộng gần 130 mét vuông, trị giá hơn 8 tỷ đồng, nằm ở khu trung tâm. Đó là thành quả của hơn mười năm làm việc quần quật của hai vợ chồng.

Tôi tên T., còn chồng tôi là H.

Nhiều người nhìn vào cứ nghĩ nhà chồng tôi giàu nên mới mua nổi căn hộ như vậy.

Nhưng sự thật thì ngược lại.

Hơn 90% số tiền là tiền tích lũy của hai vợ chồng. Phần còn thiếu, chúng tôi vay ngân hàng.

Ngay cả khoản đặt cọc đầu tiên cũng là tiền tôi bán căn hộ nhỏ mua trước khi kết hôn.

Mẹ chồng tôi – bà L. – chưa từng góp lấy một đồng.

Ngày nhận nhà, bà gọi điện từ quê.

– Mẹ mừng cho hai đứa. Nhà đẹp thì nhớ đón mẹ lên ở nhé.

Tôi cười.

– Dạ, lúc nào mẹ thích thì lên chơi.

Tôi nói “lên chơi”.

Nhưng có lẽ bà nghe thành “lên ở”.

Một tuần sau.

Tôi đang chọn rèm cửa thì H. nhận được cuộc gọi.

Anh nghe xong mặt tái mét.

– Sao thế?

– Mẹ… bán nhà rồi.

Tôi giật mình.

– Bán?

– Ừ… bán luôn căn nhà ở quê.

Tôi ngơ ngác.

– Thế mẹ ở đâu?

Anh gãi đầu.

– Chắc… lên ở với mình.

Tôi chết lặng.

Chưa kịp tiêu hóa thông tin thì H. nói tiếp.

– À… mẹ còn bảo sẽ đưa hai cháu của anh C. lên nghỉ hè ba tháng luôn.

Tôi ngẩng đầu.

– Hai cháu?

– Ừ.

– Nghỉ hè… ở đây?

– Vâng…

Tối hôm đó, anh C. gọi video.

Vừa thấy em trai, anh cười.

– Tốt quá. Nhà mày rộng mà. Mẹ già rồi, ở với tụi mày tiện hơn.

Rồi anh nói thêm.

– Hai đứa nhỏ nhà anh lên thành phố học hỏi, cho biết cuộc sống.

Tôi hỏi.

– Bao lâu?

– Ba tháng.

Ba tháng…

Tôi nhìn lịch.

Một kỳ nghỉ hè.

Tôi quay sang hỏi H.

– Anh đồng ý rồi à?

Anh cười gượng.

– Anh cũng khó từ chối.

Ba hôm sau.

Một chiếc xe tải dừng trước chung cư.

Xuống xe là mẹ chồng.

Theo sau là hai đứa cháu.

Cuối cùng là gần hai chục bao tải đồ.

Nồi niêu.

Chăn màn.

Quạt.

Bàn thờ.

Cây cảnh.

Thậm chí cả chiếc ghế gỗ cũ.

Tôi đứng hình.

Bà vui vẻ.

– Nhà rộng thế này, để không phí.

Bảo vệ phải chở đồ lên ba lượt.

Hàng xóm cứ tưởng nhà tôi chuyển cả quê lên.

Buổi tối.

Bà họp gia đình.

– Mẹ bán nhà được hơn 3 tỷ.

Tôi hỏi.

– Tiền đâu rồi mẹ?

Bà tỉnh bơ.

– Chia cho anh C. với con H. mỗi người một nửa.

Tôi khựng lại.

– Anh H. có nhận đâu?

Bà cười.

– Ý mẹ là chia cho nhà anh C. với con gái mẹ.

Con gái bà là cô Ú.

Lấy chồng gần quê.

Tôi nhìn chồng.

Anh cúi đầu.

Vậy là…

Con trai út – người đang nuôi mẹ.

Không có một đồng.

Nhưng chuyện chưa dừng ở đó.

Ngày hôm sau.

Bà tuyên bố.

– Phòng lớn nhất để mẹ.

Hai đứa nhỏ ở phòng khách.

Sau này tính tiếp.

Tôi hỏi.

– Còn phòng làm việc của con?

– Làm việc gì suốt.

Biến thành phòng học cho tụi nhỏ.

Một tuần.

Nhà tôi biến thành nhà trẻ.

Hai đứa nhỏ chạy khắp nơi.

Bật điều hòa cả ngày.

Tivi mở hết cỡ.

Ăn xong không dọn.

Đồ chơi vứt đầy sàn.

Có hôm chúng còn vẽ bút lông lên tường mới sơn.

Tôi nhắc.

Bà gắt.

– Trẻ con mà.

Tôi tăng ca về.

Định nghỉ ngơi.

Thì thấy cả nhà anh C. đang gọi vid/eo.

Bà khoe.

– Nhà em trai con rộng lắm.

Sau này về hưu mẹ ở đây luôn.

Tôi nghe mà lạnh người.

Đỉnh điểm là hóa đơn điện.

Gần 8 triệu.

Nước gần 2 triệu.

Phí dịch vụ tăng.

Siêu thị mỗi tuần hơn chục triệu.

Tất cả đều do vợ chồng tôi trả.

Không ai nhắc đến chuyện chia sẻ.

Một hôm.

Tôi vô tình nghe bà nói điện thoại.

– Bán nhà đúng là sáng suốt.

Giờ khỏi lo già.

Có thằng út nuôi.

Tiền thì để cho thằng cả với con gái.

Nghe đến đó…

Tôi hiểu.

Trong suy nghĩ của bà.

Con út chỉ có nhiệm vụ trả hiếu.

Không có quyền nhận.

Tối hôm ấy.

H. hỏi.

– Em giận mẹ à?

Tôi lắc đầu.

– Không.

– Thế em định làm gì?

Tôi mỉm cười.

– Không làm gì cả.

Chỉ làm đúng việc của mình..

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi tôi. Tôi không cãi nhau một lời, cũng chẳng thèm tỏ thái độ gay gắt hay cằn nhằn với chồng. Thay vào đó, tôi bắt tay vào hành động – nhẹ nhàng, văn minh nhưng cực kỳ dứt khoát.

1. Cuộc họp bất ngờ lúc 6 giờ sáng

Sáng hôm sau, khi bà L. vừa ngủ dậy và hai đứa cháu còn đang ngáp ngắn ngáp dài ngoài phòng khách, tôi đã ăn mặc chỉn chu, đặt lên bàn ăn một xấp tài liệu cùng một chiếc bút mực.

Tôi nhẹ nhàng gọi cả nhà lại:

“Mẹ và các cháu ở đây chơi mấy hôm rồi, hôm nay con mới có thời gian làm thủ tục đăng ký tạm trú tạm vắng và bàn giao nội quy chung cư. Ở đây quản lý nghiêm lắm mẹ ạ, không làm đúng là công an họ phạt cả chục triệu đấy.”

Bà L. hơi giật mình: “Làm gì mà ghê thế?”

Tôi thản nhiên đẩy tờ giấy đầu tiên qua:

  • Tờ khai phí sinh hoạt chia đều: Tôi tính toán chi tiết từng khoản: Tiền điện, tiền nước, tiền dịch vụ chung cư, tiền ăn uống cho 5 người. Tôi đưa ra con số cụ thể: 25 triệu/tháng.

    “Vì mẹ đã chia tiền bán nhà 3 tỷ cho anh C. và cô Ú, nên từ tháng này, tiền ăn ở của mẹ và hai cháu sẽ do anh C. và cô Ú gửi lên. Con đã chia sẵn 2 phần: Anh C. lo cho 2 con là 15 triệu, cô Ú hỗ trợ mẹ 10 triệu. Con vừa tạo nhóm Zalo chung có cả anh C. và cô Ú, con gửi bảng kê vào đó rồi. Mẹ nhắc anh chị chuyển khoản trước ngày 5 hàng tháng nhé.”

  • Hợp đồng bồi thường tài sản: Tôi chỉ tay vào bức tường bị vẽ bẩn và chiếc sofa da đắt tiền vừa bị đổ nước ngọt:

    “Chủ đầu tư quy định giữ gìn vệ sinh chung. Đồ đạc trong nhà toàn đồ nhập khẩu, nếu hư hỏng thì anh C. (với tư cách là bố hai cháu) sẽ phải đền bù theo đúng giá trị niêm yết. Con đã chụp lại hiện trạng và gửi cho anh C. ký online rồi ạ.”

2. Sự “thiết quân luật” hoàn hảo

Chưa dừng lại ở đó, tôi tiếp tục triển khai các quy định chung cư một cách “máy móc” nhất có thể:

  • Cắt Wi-Fi và Tivi từ 8 giờ sáng đến 10 giờ tối: Tôi đổi mật khẩu Wi-Fi, cài khóa trẻ em trên Tivi thông minh. Khi hai đứa cháu gào lên đòi mở, tôi nhẹ nhàng bảo: “Quy định của khu mình là ban ngày trẻ em phải đọc sách hoặc ra công viên vận động, không được xem Tivi hại mắt.”

  • Tắt điều hòa phòng khách: Tôi cài đặt lại hệ thống thông minh, điều hòa chỉ chạy từ 11 giờ đêm đến 5 giờ sáng để “tiết kiệm năng lượng theo tiêu chuẩn xanh của tòa nhà”.

  • Chuyển toàn bộ đồ đạc cũ xuống kho: Tôi thuê ngay một đội chuyển nhà đến, đóng gói toàn bộ 20 bao tải nồi niêu, chăn màn cũ, bàn thờ riêng và chiếc ghế gỗ của bà L. đưa xuống kho gửi đồ dưới hầm (với mức phí 2 triệu/tháng ghi nợ vào tài khoản anh C.). Tôi giải thích: “Ban quản lý gửi văn bản cảnh cáo vì nhà mình để đồ mất mỹ quan, dọa sẽ phạt hành chính nếu không dọn ngay.”

3. Đỉnh điểm trên nhóm gia đình

Cùng lúc đó, trên nhóm Zalo gia đình, tôi gửi liên tục các hóa đơn:

  • Hóa đơn sơn lại tường phòng khách: 5 triệu.

  • Hóa đơn giặt sofa da: 2 triệu.

  • Bảng chi phí ăn uống tuần đầu tiên của 2 cháu.

Tôi tag thẳng tên anh C. và cô Ú:

“Anh C. và cô Ú chuyển khoản sớm giúp vợ chồng em nhé. Dạo này vợ chồng em trả nợ ngân hàng tiền mua nhà 8 tỷ mỗi tháng hơn 40 triệu nên không còn dư đồng nào để bao trọn gói cho cả nhà được nữa. Tiền bán nhà ở quê 3 tỷ anh chị giữ cả rồi, nên chi phí của mẹ và các cháu nhờ anh chị lo liệu giúp ạ.”

Anh C. lập tức gọi điện lên gắt gỏng với H., chê tôi tính toán, khốn nạn, vô ơn. Tôi thản nhiên cầm máy chồng, bật loa ngoài:

“Anh C. ơi, anh thương mẹ với thương con anh thì anh gửi tiền lên. Chẳng lẽ tiền 3 tỷ anh với cô Ú chia nhau tiêu, còn nghĩa vụ nuôi mẹ với nuôi con anh lại đùn hết cho vợ chồng em? Đời làm gì có chuyện khôn hết phần thiên hạ thế ạ?”

Bà L. ngồi bên cạnh, mặt lúc trắng lúc đỏ. Bà định cất tiếng chửi tôi láo xuyệt, nhưng tôi đã bồi thêm một đòn quyết định.

4. Bữa ăn “tiêu chuẩn” và chiếc vé một chiều

Buổi tối hôm đó, trên mâm cơm chỉ có một đĩa rau luộc, một đĩa đậu phụ rán và một ít thịt luộc cắt mỏng.

Bà L. nhíu mày: “Sao ăn uống đạm bạc thế này? Hai đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn.”

Tôi mỉm cười đáp:

“Dạ, tiền chợ tuần này anh C. chưa chuyển sang nên con chỉ cân đối được suất ăn 20.000đ/người/ngày thôi ạ. Khi nào anh C. gửi tiền lên thì con sẽ mua thịt bò, hải sản cho các cháu sau.”

Hai đứa nhỏ nghe thế thì xị mặt, khóc mếu dội ngược đòi về quê vì ở đây “vừa nóng, vừa không có Tivi, không có mạng, lại chẳng được ăn ngon”. Anh C. ở quê thì xót con, lại sợ phải gánh khoản phí 15 triệu/tháng nên liên tục gọi điện thúc giục bà L. đưa hai đứa về.

Sáng ngày thứ ba.

Khi tôi vừa ngủ dậy chuẩn bị đi làm thì thấy phòng khách đã trống hống trống hếch. Bà L. cùng hai đứa cháu đã thu dọn toàn bộ quần áo ngăn nắp vào vali.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Bà L. nhìn tôi bằng ánh mắt vừa giận dữ, vừa có chút kiêng nể. Bà cay đắng bảo: – “Cô giỏi lắm. Tôi không ngờ cô tính toán đến từng đồng từng hào như thế. Nhà này rộng nhưng không có chỗ cho bà già này!”

Tôi vẫn giữ nụ cười lịch sự, tiến đến xách hộ bà chiếc vali ra cửa:

“Mẹ nói thế tội con quá. Con chỉ làm đúng bổn phận: Rõ ràng, minh bạch và fair-play. Tiền của ai người nấy tiêu, trách nhiệm của ai người nấy gánh. Mẹ về quê nghỉ ngơi cho thoải mái, khi nào anh C. và cô Ú gom đủ tiền phụng dưỡng gửi cho vợ chồng con, con lại đón mẹ lên chơi tiếp ạ!”

Tôi chủ động đặt sẵn một chuyến xe taxi công nghệ đưa thẳng ba bà cháu ra bến xe về quê, tiền xe tôi đã thanh toán trước.

Chiếc xe lăn bánh rời đi. Tôi quay trở vào căn hộ 130 mét vuông yên tĩnh, hít một hơi thật sâu. H. đứng ở hành lang, nhìn tôi vừa sợ vừa phục. Tôi mỉm cười vỗ vai chồng: “Thôi, đi pha cà phê rồi vợ chồng mình chọn lại cái rèm cửa mới thôi anh!”

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You missed

Ông Thành năm nay sáu mươi tám tuổi. Sau khi nghỉ hưu, ông sống một mình trong căn nhà cấp bốn nằm cuối con ngõ nhỏ. Vợ ông, bà Lan, đã mất vì bạo bệnh cách đây bốn năm. Từ ngày bà đi, căn nhà vốn đông tiếng cười trở nên lạnh lẽo. Ba người con đều đã lập gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng nên việc về thăm cha ngày một thưa dần. Mỗi lần hàng xóm hỏi: – Các con bác chắc hiếu thảo lắm? Ông chỉ cười: – Chúng nó bận mà. Thực ra, trong lòng ông luôn tự an ủi như vậy. Ông tin rằng chỉ cần mình khỏe mạnh, không làm phiền con cái thì tuổi già sẽ bình yên. Suốt mấy chục năm đi làm, ông dành dụm từng đồng. Tiền lương, tiền thưởng đều giao cho vợ lo vun vén. Sau này bán mảnh đất ở quê, hai ông bà xây được căn nhà nhỏ, còn dư một khoản tiết kiệm gần hai tỷ đồng. Bà Lan từng dặn: – Sau này em mất trước, anh nhớ giữ lấy tiền. Đừng cho hết các con. Tuổi già phải có đồng ra đồng vào mới được tôn trọng. Ông cười xòa. – Con mình cả mà, chẳng lẽ chúng bỏ bố? Bà Lan chỉ thở dài. … Một buổi sáng đầu đông, đang quét sân thì ông bỗng choáng váng, ngã quỵ. Hàng xóm vội đưa ông vào bệnh viện. Bác sĩ kết luận ông bị tai biến nhẹ do huyết áp tăng cao, phải nằm viện theo dõi ít nhất một tuần. Nghe tin, ba người con đều đến. Con trai cả là Hùng bước vào đầu tiên. – Bố sao rồi? Chưa kịp ngồi xuống, điện thoại anh reo liên tục. – Công ty con đang có hợp đồng lớn. Chắc tối con mới quay lại. Nói xong anh đi vội. Con gái thứ là Hạnh mang theo ít trái cây. – Bố cố gắng nhé. Nhà con hai đứa nhỏ đang thi học kỳ nên con không ở lâu được. Chưa đầy hai mươi phút, cô cũng xin phép về. Cậu út Minh đến sau cùng. – Bố cần gì cứ gọi con. Nhưng vừa nói xong, vợ anh gọi điện thúc giục vì con sốt. Minh lúng túng. – Hay con thuê người chăm bố vài hôm nhé? Ông gật đầu. – Về đi. Nhìn cánh cửa phòng bệnh khép lại, ông bỗng thấy lòng trống trải. … Ngày đầu tiên, ông còn nghĩ các con quá bận. Ngày thứ hai, vẫn không ai ở lại qua đêm. Ngày thứ ba, người chăm bệnh là cô hộ lý thuê theo giờ. Buổi chiều, ông vô tình nghe thấy ba người con đứng ngoài hành lang. Hùng nói nhỏ: – Nếu bố khỏe thì tốt. Nhưng nhỡ sau này phải nằm một chỗ thì ai chăm? Hạnh đáp: – Em còn phải lo nhà chồng. Chắc chia nhau thôi. Minh thở dài. – Em kinh tế khó khăn nhất. Mong bố còn khỏe. Một lúc sau, Hùng hạ giọng: – À mà bố còn khoản tiết kiệm phải không? Với căn nhà nữa. Sau này chia thế nào cũng nên bàn trước. Ông đứng sau cánh cửa, tay run lên. Hóa ra điều họ lo nhất không phải bệnh tình của ông. … Sang ngày thứ năm. Ông thử gọi điện cho từng người. – Hùng, tối nay con có rảnh không? – Con họp khách hàng mất rồi bố. – Hạnh? – Con đang đưa cháu đi học thêm. – Minh? – Con bận tăng ca. Cuối cùng, chỉ có người hàng xóm tên Phúc mang cháo đến. Anh cười: – Bác cứ yên tâm. Nhà cháu gần đây, cần gì cứ gọi. Ông nghẹn lòng. Người không cùng máu mủ lại có mặt nhiều hơn con ruột. … Đến ngày thứ bảy, bác sĩ thông báo ông đủ điều kiện xuất viện. Ba người con đều có mặt vì cần làm thủ tục. Vừa về đến nhà, Hùng mở lời: – Bố này, hay bố bán nhà đi. Về ở với con cho tiện. Hạnh lập tức phản đối. – Không được. Bố ở với anh thì sau này thiên vị mất. Minh chen vào. – Hay bán nhà chia tiền rồi mỗi nhà góp nuôi bố? Ba anh em bắt đầu tranh cãi. Điều khiến ông đau lòng là chẳng ai hỏi: – Bố muốn sống thế nào? Ông lặng lẽ ngồi nhìn. Đến khi cả ba quay sang chờ ý kiến, ông bình tĩnh nói: – Các con ngồi xuống. Bố có chuyện muốn nói. Không khí lập tức im lặng. Ông lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sổ và chậm rãi nói: – Bảy ngày nằm viện đủ để bố hiểu rất nhiều điều. Ba người con cúi đầu. – Bố không trách các con bận. Ai cũng có gia đình. Nhưng bố nhận ra một điều: tuổi già nếu muốn sống an nhàn thì nhất định phải giữ chặt ba thứ. Cả ba cùng nhìn cha. Ông giơ ngón tay thứ nhất. – Thứ nhất là sức khỏe. “Nếu bố không chủ quan, khám định kỳ và tập thể dục đều đặn thì đã không phải nằm viện. Không ai có thể khỏe thay mình.” Ông giơ ngón tay thứ hai. – Thứ hai là tiền bạc. “Các con đừng nghĩ bố ích kỷ. Nhưng nếu người già đưa hết tài sản cho con cái thì từ lúc đó sẽ mất quyền lựa chọn cuộc sống của mình.” Căn phòng yên lặng. Ông tiếp tục. – Tiền không mua được tình thân, nhưng giúp người già không phải cúi đầu xin từng đồng để chữa bệnh hay thuê người chăm sóc. Cuối cùng, ông giơ ngón tay thứ ba. – Thứ ba là quyền quyết định cuộc đời mình. “Căn nhà này là nơi bố và mẹ các con sống gần bốn mươi năm. Chừng nào bố còn minh mẫn, không ai được quyết định thay bố sẽ sống ở đâu.” Nói xong, ông lấy thêm một tập hồ sơ. – Đây là bản di chúc mới. Ba người con ngạc nhiên. – Toàn bộ tài sản vẫn là của bố. Sau này chia thế nào, bố sẽ quyết định. Nhưng chỉ khi bố không còn nữa. Ông nhìn từng người. – Còn bây giờ, bố sẽ dùng tiền tiết kiệm để thuê người hỗ trợ khi cần. Nếu sức khỏe yếu hơn, bố sẽ vào khu dưỡng lão chất lượng tốt. Bố không muốn trở thành gánh nặng hay nguyên nhân khiến các con bất hòa. Hạnh bật khóc. – Bố… con xin lỗi. Hùng cúi đầu. – Con chỉ nghĩ đơn giản là ở cùng sẽ tiện. Ông mỉm cười. – Nếu thật sự thương bố thì hãy về thăm bố thường xuyên. Một bữa cơm, một cuộc gọi còn quý hơn mọi lời hứa. Minh nắm lấy tay cha. – Từ nay mỗi cuối tuần con sẽ đưa các cháu về. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. … Vài tháng sau, cuộc sống của ông Thành thay đổi hẳn. Sáng nào ông cũng đi bộ cùng nhóm người cao tuổi trong công viên. Ông đăng ký khám sức khỏe định kỳ, học sử dụng điện thoại thông minh để gọi video cho các con, tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh và đọc sách. Khoản tiền tiết kiệm vẫn nằm trong tài khoản, đủ để ông yên tâm nếu chẳng may đau ốm. Căn nhà vẫn là nơi ông trở về sau mỗi buổi chiều, ngập tiếng chim và mùi hoa nhài trước hiên. Điều kỳ lạ là từ khi ông không còn phụ thuộc vào con cái, các con lại chủ động về thăm nhiều hơn. Không còn những cuộc tranh cãi về tài sản, chỉ còn những bữa cơm đông đủ và tiếng cười của lũ cháu. Một chiều cuối năm, ông đứng trước bàn thờ vợ, khẽ nói: – Bà nói đúng rồi. Muốn tuổi già bình yên thì phải biết giữ cho mình ba thứ: sức khỏe, tiền bạc và quyền quyết định cuộc sống. Có đủ ba điều ấy, mình mới không trở thành gánh nặng của con, cũng không đánh mất sự tôn trọng dành cho chính mình. Làn khói hương bay lên nhè nhẹ. Ngoài sân, tiếng các cháu ríu rít gọi ông nội vang khắp căn nhà. Ông mỉm cười. Hạnh phúc của tuổi già không nằm ở việc con cái phải ở bên mình mỗi ngày, mà ở chỗ vẫn còn đủ sức khỏe để sống, đủ điều kiện để tự lo cho bản thân và đủ tỉnh táo để giữ lấy quyền lựa chọn cuộc đời mình. Khi một người già biết trân trọng ba điều ấy, những năm tháng cuối đời sẽ bớt đi nỗi lo, thêm nhiều sự bình yên và giữ được phẩm giá đến phút cuối cùng.