Đi công tác một tuần trở về, vừa thấy mẹ, cô con gái 5 tuổi liền hồn nhiên nói: “Mẹ ơi, bố đang chơi trốn tìm với cô nào ấy. Cô ấy trốn trong tủ hơn một tiếng rồi mà vẫn chưa chịu ra…”**

Nghe con nói, ti//m chị như th/ắt lại. Nhưng thay vì lao thẳng vào nhà để đá//nh gh//en như bao người vẫn nghĩ, chị chỉ lặng lẽ mỉm cười, ôm chặt con gái vào lòng rồi dịu dàng bảo:

“Đi nào, hôm nay mẹ đưa con đi ăn món con thích, rồi mẹ con mình đi mua sắm. Mẹ bù cho con những ngày mẹ đi vắng.”

Hai mẹ con vui vẻ nắm tay nhau rời đi, để mặc căn nhà phía sau chìm trong sự im lặng đầy ngột ngạt.

Đến tối, khi chị quay về, cả người chồng ph/ản bội lẫn ả nh/ân tình đều phải đối mặt với cái kết ki/n/h hoà/ng nhất cuộc đời mình…

Cửa chưa kịp mở hết, bé Bống đã lao ra như một viên đạn nhỏ, sà vào lòng mẹ.
– Mẹ về! Mẹ về rồi! – Con bé reo lên, đôi mắt sáng rực.

Lan buông chiếc vali, ngồi thụp xuống ôm chặt lấy con hít hà. Nhưng nụ cười trên môi chị vụt tắt ngấm khi Bống ghé sát tai mẹ, thì thầm bằng giọng điệu ngây thơ nhưng đầy vẻ bí mật quan trọng:

– Mẹ ơi, mẹ đừng vào phòng ng:ủ nhé. Bố đang chơi trốn tìm đấy. – Trốn tìm ư? – Lan nhíu mày, mỉm cười gượng gạo – Bố lớn rồi mà còn chơi trốn tìm với Bống à? – Không ạ! – Bống lắc đầu quầy quậy – Bố bảo Bống xuống nhà xem hoạt hình. Bố giấu một cô nào ở trong tủ quần áo ấy. Cô ấy thơm lắm, nhưng trốn kỹ quá, cả tiếng rồi chưa chịu ra mẹ ạ. Bống đó:i bụ:ng mà không dám gọi.

Trái ti:m Lan như bị ai đó b:óp ng;hẹt trong lồ:ng ng;ực. Má:;u nó;;ng dồn lên n;;ão khiến tai chị ù đi. “Cô nào?”, “Trong tủ?”, “Cả tiếng đồng hồ?”. Những từ ngữ ấy như những nh:;át d:;ao c:;ứa vào niềm tin mà chị đã vun đắp suốt 7 năm qua. Tuấn – người chồng đạo mạo, thư sinh, người luôn hôn lên trán chị mỗi sáng – đang ở trên kia, trong chính căn phòng ng;ủ của hai vợ chồng, với một người đàn bà khác.
Bản năng của một người phụ nữ bị ph;ản b;ội gà:o th:ét, giục chị la;o ngay lên lầu, đ;;ạp tu;:ng cánh cửa tủ và vạch tr:;ần bộ mặt gh;ê tở;m ấy. Chị muốn g:ào th:ét, muốn đ;ập ph:á. Chị đã đặt chân lên bậc tam cấp đầu tiên. Nhưng rồi, tiếng bụng réo “ọt ọt” của Bống vang lên. Lan khựng lại.

Chị nhìn xuống đứa con gái bé bỏng đang ngước mắt nhìn mẹ chờ đợi. Nếu chị lên đó bây giờ, cảnh tượng tr;;ần tr;;ụi, thô bỉ kia sẽ đập vào mắt con bé. Những tiếng ch;;ửi r;;ủa, xô xát sẽ á;m ả;nh Bống cả đời. Chị quyết định…

Chị nuốt ngược nước mắt vào trong, ghìm chặt cơn giận đang cuộn trào như bão táp. Lan quay sang nắm tay con, nở một nụ cười ấm áp hết mức có thể:

– Bống ngoan, hôm nay mẹ con mình đi ăn gà rán và mua váy công chúa nhé. Kệ bố chơi trốn tìm một mình, tối về mẹ con mình phạt bố sau.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Nghe đến gà rán, mắt Bống sáng rực lên, quên bẵng luôn “cô thơm thơm” trong tủ quần áo. Chị dắt con ra cửa, lách cách khóa xích cửa ngoài lại một cách cẩn thận, như thể muốn đảm bảo “trò chơi trốn tìm” của hai kẻ khốn kiếp kia sẽ không bị bất kỳ ai quấy rầy.

Trong suốt bữa ăn và chuyến mua sắm sau đó, Lan hoàn toàn bình tĩnh đến đáng sợ. Chị không gọi điện, không nhắn tin tra hỏi. Thay vào đó, chị bấm điện thoại gọi cho ba người: một người là thợ thay khóa chuyên nghiệp, một người là luật sư thân thiết của gia đình, và người cuối cùng là… mẹ đẻ của Tuấn – một người phụ nữ vô cùng nghiêm khắc và gia giáo.

Gần 9 giờ tối, Lan đưa Bống về gửi bên nhà ngoại, lấy cớ là có việc đột xuất. Xong xuôi, chị một mình quay trở lại căn nhà. Đi cùng chị lúc này còn có người mẹ chồng với gương mặt đang tái mét vì giận dữ, vị luật sư và người thợ khóa.

Khi cánh cửa chính vừa mở ra, phòng khách tối om, nhưng trên tầng hai có ánh đèn hắt ra. Tuấn đang ngồi ở phòng khách, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang, hốt hoảng khi thấy vợ đi cùng một dàn “nhân sự” hùng hậu, đặc biệt là sự xuất hiện của mẹ đẻ mình.

– Lan… Em… Sao em lại đi cùng mẹ? Mà sao lúc chiều em khóa cửa ngoài làm anh không ra ngoài mua đồ ăn được? – Tuấn ấp úng, mồ hôi vã ra như tắm.

Lan không thèm trả lời chồng. Chị lạnh lùng ra hiệu cho người thợ khóa đi thẳng lên phòng ngủ, dùng đồ nghề khóa chặt cứng chiếc tủ quần áo bốn cánh từ bên ngoài bằng một sợi xích sắt dày và ổ khóa lớn mới tinh.

Từ trong tủ, bắt đầu vang lên tiếng đập cửa rầm rầm và tiếng thở dốc, kêu cứu thảm thiết của ả nhân tình. Hơn 4 tiếng đồng hồ bị nhốt trong không gian chật hẹp, ngột ngạt, không có dưỡng khí, ả ta đã hoàn toàn hoảng loạn, khóc lóc van xin.

Đến lúc này, Tuấn rụng rời tay chân, quỳ sụp xuống đất níu lấy vạt áo Lan: – Em ơi anh sai rồi! Anh xin em, mở cửa cho cô ấy ra, cô ấy sắp ngộp thở chết rồi! Mẹ ơi cứu con!

Mẹ Tuấn chứng kiến cảnh tượng nhục nhã ấy thì thẳng tay tát con trai một cú trời giáng. Bà run rẩy vì tức giận, chỉ thẳng mặt con trai: – Nhà tao không có loại đàn ông vô liêm sỉ như mày!

Lan đứng khoanh tay, nhìn người chồng từng đầu ấp tay gối bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Chị thong thả mở chiếc vali, rút ra sấp tài liệu do vị luật sư vừa soạn thảo:

– Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Toàn bộ ngôi nhà này đứng tên tôi, anh và cô ta có 10 phút để thu dọn quần áo và cút ra khỏi đây. Nếu anh không ký, vị luật sư đây sẽ gửi thẳng bằng chứng ngoại tình của anh đến cơ quan ban ngành nơi anh đang công tác. Để xem cái ghế trưởng phòng của anh có giữ nổi không. Còn ả nhân tình kia… cứ để cô ta nếm trải cảm giác “trốn tìm” thêm một lúc nữa cho biết thế nào là lễ độ.

Biết mình đã mất tất cả, Tuấn líu ríu ký vào đơn ly hôn trong sự nhục nhã ê chề trước mặt mẹ đẻ. Khi chiếc tủ được mở ra, ả nhân tình ngã nhào ra đất, mặt cắt không còn giọt máu, tóc tai rũ rượi, khóc lóc thảm hại.

Cả hai kẻ phản bội dắt díu nhau rời khỏi nhà trong đêm, không một mảnh che thân ngoài vài bộ quần áo rách nát. Lan nhìn theo bóng tối ngoài cửa, khép lại quá khứ 7 năm sai lầm để bắt đầu một cuộc sống mới, sạch sẽ và bình yên bên con gái.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *