Mỗi lần đi công tác, chồng ở nhà đều chăm chỉ dọn dẹp, giặt chăn ga gối cho tới 1 ngày tôi về sớm mà không báo trước thì chứng kiến cảnh tượng không thể ngờ…“Mỗi lần tôi đi công tác, chồng ở nhà đều chăm chỉ dọn dẹp, giặt chăn ga gối, nấu ăn tươm tất. Ai nhìn vào cũng bảo tôi có phúc. Nhưng có một lần, tôi về sớm hơn dự kiến mà không báo trước, và rồi tận mắt chứng kiến một cảnh tượng mà suốt đời tôi không thể quên.”
Tôi là Minh Thư, 36 tuổi, nhân viên marketing cấp cao cho một tập đoàn nước ngoài. Chồng tôi, anh Hùng, 38 tuổi, là giảng viên đại học. Chúng tôi kết hôn đã được 8 năm, có một con gái nhỏ học lớp 2. Vì đặc thù công việc, tôi thường xuyên phải đi công tác xa nhà, có khi cả tuần, có khi nửa tháng.
Ban đầu tôi cũng lo lắng chồng không xoay xở được chuyện nhà, nhưng rồi tôi bất ngờ. Mỗi lần tôi về, căn nhà luôn thơm tho, sạch sẽ; chăn ga đã được giặt là phẳng phiu, quần áo gọn gàng trong tủ, bếp có món canh nóng hổi đợi tôi. Anh Hùng còn gửi ảnh con làm bài tập, đi ngủ đúng giờ khiến tôi an tâm tuyệt đối. Có lần bạn tôi đến chơi còn trầm trồ: “Chồng cậu tuyệt thật đấy, như người đàn ông của thời đại mới!”
Tôi bắt đầu tin rằng mình thật sự may mắn. Trong lúc bạn bè tôi khổ sở vì chồng vô tâm, lười việc nhà, thì anh Hùng luôn là bờ vai vững chắc, nhẹ nhàng và chín chắn.
Vào một ngày đầu tháng 3, tôi có chuyến công tác tại Đà Nẵng, dự kiến kéo dài 4 ngày. Ngày thứ 3, tôi được thông báo cuộc họp quan trọng bị hủy. Vui mừng vì có thể về nhà sớm, tôi quyết định giữ kín để tạo bất ngờ. Tôi mua một bó hoa tulip mà anh thích, dự định sẽ gọi con bé xuống ôm tôi rồi cùng cả nhà đi ăn.
Tôi về tới nhà lúc 6 giờ chiều. Trong đầu tôi là hình ảnh quen thuộc: anh đang nấu bữa tối, con bé ngồi học bài. Tôi mở khóa cửa nhẹ nhàng.
Cánh cửa mở ra, tôi chưa kịp gọi tên con thì khựng lại.
Không có tiếng cười nói. Trong phòng khách vắng tanh. Nhưng từ trên tầng, có tiếng nói chuyện. Một giọng nữ lạ vang lên: “Sao anh lúc nào cũng phải giặt giũ kỹ thế? Có ai kiểm tra đâu!”
Tim tôi bỗng đập mạnh. Tôi bước lên từng bậc cầu thang như không tin vào tai mình. Cánh cửa phòng ngủ khép hờ. Tôi áp sát tai vào.
“Em đừng nói vậy. Dù sao thì cũng phải giống như lúc nào cô ấy về. Minh Thư rất tinh. Cô ấy nghi một lần rồi thì sẽ nhớ mãi.”
Một khoảng im lặng chết người.
Tôi đẩy cửa ra.
Căn phòng gọn gàng. Chăn ga sạch. Và trên giường là anh Hùng… đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ tầm tuổi trung niên, tóc ngắn, mặc áo lam nhạt. Cả hai đều sững người.
Không có cảnh ngoại tình như tôi vẫn sợ. Nhưng bầu không khí đủ để tôi biết: đây không phải người lạ.
Tôi nhìn anh, không nói một lời. Còn anh… cúi đầu.
“Anh xin lỗi… anh định nói với em. Nhưng chưa đủ can đảm.”…
Quý độc giả xem thêm tại đây