Vừa buông những lời ca//y nghiệt vì con dâu mãi không si/nh được cháu tra//i n//ối dõi, mẹ chồng đắc ý cùng cả nhà đi dự tiệc, để mặc cô ở lại dọn dẹp. Nào ngờ chỉ vài giờ sau, khi cánh cửa mở ra, cảnh tượng trước mắt khiến bà khuỵu xuống. Một sự thật bị che giấu suốt nhiều năm cuối cùng cũng được hé lộ, nhưng tất cả đã quá muộn…

Ánh đèn từ cây thông Noel khổng lồ giữa phòng khách tỏa ra những tia sáng lấp lánh, nhưng nó chẳng thể sưởi ấm được bầu không khí đặc quánh sự kh:inh mi:ệt trong ngôi nhà họ Trịnh. Bà Lan thong thả chỉnh lại chiếc khăn lụa Hermes trên cổ, đôi mắt sắc lẹm liếc nhìn Minh đang lúi húi quỳ dưới sàn nhà để lau đi vết rư:ợ:u vang mà cô em chồng vừa cố tình làm đổ. Tiếng cười nói lanh lảnh của đám chị em bên nội vang lên như những mũi ki:m đ:âm vào màng nhĩ, họ đang háo hức chuẩn bị cho bữa tiệc buffet sang trọng tại nhà hàng năm sao giữa trung tâm thành phố.

Minh dừng tay, ngước lên nhìn mẹ chồng với ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự lễ phép cuối cùng. Cô khẽ hỏi xem liệu mình có thể đi cùng không, vì dù sao hôm nay cũng là lễ Giáng sinh, và cô đã chuẩn bị sẵn một chiếc váy nhã nhặn từ tuần trước. Ngay lập tức, một tràng cười chế nhạo vang lên từ phía cô em chồng tên Tú, người đang mải mê dặm lại lớp phấn dày cộp trên mặt. Tú bĩu môi, giọng điệu đầy sự mỉ:a m:ai: “Chị dâu à, nhà hàng đó người ta chỉ đón tiếp những quý bà sang trọng hoặc những người có ‘công trạng’ với gia đình thôi, chị định mang cái vận xui ‘toàn vịt’ của chị đến đó để ám cả nhà tôi à?”

Bà Lan không ngăn cản lời lẽ h:ỗn xư:ợc của con gái, ngược lại còn nhếch mép cười đầy đắc ý. Bà tiến lại gần, gõ gõ mũi giày cao gót xuống sàn nhà ngay sát tay Minh, giọng nói s:ắc lẹ:m như d:ao c:ạo: “Đúng là đồ không biết thân biết phận. Loại đàn bà không biết đ:ẻ con trai thì chỉ thế thôi. Cả cái dòng họ này đang mong chờ một thằng đích tôn, vậy mà cô chỉ biết nặn ra hai đứa con gái vô dụng. Cô đi ăn tiệc để làm xấu mặt tôi với bạn bè à? Nhìn bộ dạng h:èn m:ọn của cô xem, đứng cạnh chúng tôi chẳng khác nào một vết nhơ trên tấm lụa.”

Những người cô, người dì bên nhà nội bắt đầu xúm lại, kẻ tung người hứng như một buổi diễn kịch đầy á:c ý. Họ bàn tán về việc con dâu nhà nọ nhà kia đẻ được quý t:ử, được tặng xe, tặng vàng, rồi quay sang nhìn Minh với ánh mắt thương hại giả tạo. Một người dì lên tiếng, giọng chua loét: “Thôi chị Lan ạ, chấp làm gì loại người ‘máy hỏng’ ấy. Cho nó ở nhà trông nhà là đúng rồi, chứ dắt đi rồi người ta lại hỏi cháu trai đâu thì biết giấu mặt vào đâu? Đúng là tốn cơm gạo của anh Nam nhà này, nuôi báo cô mấy năm trời mà chẳng được tích sự gì.”

Sự tàn độc trong lời nói của họ không chỉ dừng lại ở sự mỉ:a m:ai mà còn là một sự h:ạ nh:ục có hệ thống. Minh siết chặt chiếc gi:ẻ lau trong tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng nỗi đau th:ể x:ác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự s:ỉ nh:ục mà cô đang phải chịu đựng. Cô ngước nhìn mẹ chồng, cố giữ giọng bình thản: “Mẹ ạ, con cái là lộc trời cho, và chúng cũng là dòng m:á:u của nhà này. Sao mẹ lại có thể phân biệt đối xử với chính cháu nội của mình như thế? Chẳng lẽ trong mắt mẹ, giới tính quan trọng hơn cả tình m:á:u m:ủ sao?”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Bà Lan hừ lạnh một tiếng, ánh mắt tràn ngập vẻ gh:ê t:ở:m như đang nhìn một món đồ lỗi thời. Bà cúi xuống, ghé sát tai Minh và thì thầm bằng giọng lạnh buốt: “Lộc trời? Đó là cái n:ợ thì có! Cô đừng có dùng ba cái triết lý rẻ tiền đó để bao biện cho sự kém cỏi của mình. Đàn bà không biết đ:ẻ con trai là đồ vứt đi! Ở cái nhà này, không có con trai nghĩa là không có tiếng nói, cô hiểu chưa? Tốt nhất là c:âm mi:ệng lại và lau cho sạch cái sàn nhà này đi, nếu không tối nay cô đừng hòng có chỗ ngủ.”

Cơn giận trong lòng Minh cuộn trào, cô đứng bật dậy, đối diện thẳng với mẹ chồng.

Dưới đây là phần tiếp nối và đoạn kết hoàn chỉnh cho câu chuyện:

Minh đứng thẳng người, đối diện với ánh mắt khinh khỉnh của mẹ chồng. Không còn sự nhẫn nhịn, không còn những giọt nước mắt yếu đuối, đôi mắt cô lúc này bình lặng đến đáng sợ, sâu hoắm như mặt hồ mùa đông.

Cô nhìn thẳng vào bà Lan, khẽ nhếch môi: “Mẹ và mọi người đi thong thả. Hãy ăn uống thật vui vẻ, vì tôi e rằng đây sẽ là bữa tiệc cuối cùng mà nhà họ Trịnh các người còn tâm trạng để nuốt trôi thức ăn đấy.”

Bà Lan biến sắc trước thái độ lạ lùng của con dâu, định mở miệng chửi bới thêm thì Nam – chồng Minh – từ trên lầu bước xuống, vội vã giục: “Mẹ ơi đi thôi, muộn giờ hẹn với đối tác lớn rồi. Chấp gì loại đàn bà ấy.” Nói rồi, cả nhà họ Trịnh xúng xính váy áo, cười nói hân hoan bước ra xe, để mặc Minh trơ trọi giữa căn phòng khách rộng lớn, ngập tràn ánh đèn Noel lạnh lẽo.

Cánh cửa mở ra và sự thật ngã ngửa

Ba tiếng sau, bữa tiệc tại nhà hàng 5 sao kết thúc sớm hơn dự kiến một cách đầy nhục nhã. Công ty của Nam bất ngờ bị đối tác đơn phương hủy hợp đồng mà không rõ lý do, toàn bộ thẻ ngân hàng của gia đình cũng bị đóng băng trong vòng một nốt nhạc. Đám người nhà họ Trịnh hoang mang, hớt hải bắt xe trở về nhà để tìm hiểu sự việc.

Khi Nam đẩy mạnh cánh cửa biệt thự bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến bà Lan và cả nhà hoàn toàn rụng rời tay chân, khuỵu rạp xuống sàn.

Căn phòng khách không còn vẻ hiu quạnh như ba tiếng trước. Thay vào đó, hàng chục người đàn ông mặc complet đen nghiêm nghị đang đứng thành hai hàng. Giữa phòng, chiếc ghế sofa hoàng gia vốn là chỗ ngồi của bà Lan giờ đây đang được chiếm giữ bởi một người đàn ông trung niên uy nghiêm, mái tóc pha sương – đó chính là Ông Minh, vị tỷ phú khét tiếng trong ngành bất động sản, người mà nhà họ Trịnh từng quỳ lạy van xin được gặp một lần để xin đầu tư nhưng không thành.

Và ngay cạnh ông, Minh đang đứng đó trong một chiếc váy dạ hội nhung đen sang trọng, khí chất kiêu sa, cao quý tột cùng. Hai đứa con gái của cô được diện váy công chúa xinh đẹp, đang ngoan ngoãn ngồi trong lòng ông ngoại.

“Minh… chuyện này… ông Minh… sao hai người lại…” Nam lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu.

Ông Minh đập mạnh sấp tài liệu xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc khiến bà Lan giật bắn mình: “Câm miệng! Anh không có tư cách gọi tên con gái tôi! Tôi đã để con gái mình giấu thân phận, chịu khổ ba năm qua ở cái nhà này để thử lòng các người. Nào ngờ, gia đình các người chỉ là một lũ cặn bã, trọng nam khinh nữ, đối xử với con tôi không bằng kẻ hầu người hạ!”

Sự thật tàn nhẫn và cái kết muộn màng

Bà Lan lúc này hiểu ra Minh chính là thiên kim tiểu thư của tập đoàn hoàng kim mà bấy lâu nay họ hằng mơ ước được bám gót. Bà ta lập tức lết đến, định ôm lấy chân Minh khóc lóc: “Minh ơi, mẹ sai rồi! Mẹ chỉ là miệng hùm gan sứa, mẹ áp lực chuyện cháu trai nối dõi quá thôi con ơi…”

“Cháu trai nối dõi?” Minh cười nhạt, thanh âm lạnh buốt như dao cạo. Cô lấy từ trong túi xách ra một tệp hồ sơ bệnh án, ném thẳng vào mặt Nam và bà Lan. “Bà Lan ạ, bà luôn miệng chửi tôi là đồ ‘máy hỏng’ không biết đẻ con trai. Vậy thì bà mở to mắt ra mà nhìn xem cái ‘máy giống’ của con trai bà quý hóa đến mức nào đi!”

Bà Lan run rẩy mở tờ giấy khám sức khỏe ra. Dòng chữ kết luận của bệnh viện trung ương hiện lên như một tia sét đánh ngang tai: “Bệnh nhân Trịnh Hoài Nam: Vô sinh hoàn toàn do biến chứng quai bị từ nhỏ. Khả năng sinh sản bằng 0.”

“Không… Không thể nào! Thế hai đứa con gái này từ đâu ra?!” Tú, cô em chồng, thét lên kinh hoàng.

Nam lúc này quỳ sụp xuống, ôm đầu khóc nấc lên. Sự thật vỡ lở, hắn không thể giấu được nữa. Ba năm trước, chính Nam là người biết rõ mình vô sinh, hắn đã quỳ gối cầu xin Minh dùng phương pháp thụ tinh nhân tạo từ tinh trùng hiến tặng tại ngân hàng để giữ thể diện cho hắn và gia đình. Minh vì yêu, vì thương hại lòng tự trọng của chồng nên đã chấp nhận chịu mọi mũi tiêm đau đớn, chấp nhận giữ kín bí mật này suốt nhiều năm, một mình gánh chịu tiếng ác “không biết đẻ con trai” từ mẹ chồng.

“Hóa ra… cả đời này tôi không thể có cháu nội sao?” Bà Lan gào lên, hai mắt trợn trừng, lồng ngực phập phồng nghẹt thở.

Nỗi đau đớn chưa dừng lại ở đó. Minh nhìn Nam, lạnh lùng bồi thêm đòn chí mạng: “Anh Nam, anh tưởng tôi không biết anh đang lén lút nuôi một ả nhân tình bên ngoài và ả ta hứa sẽ sinh con trai cho anh sao? Tiếc thật đấy, anh vô sinh 100%, cái thai trong bụng cô ta là của ai thì anh tự hiểu nhé.”

Nam nghe xong thì hoàn toàn sụp đổ. Hắn điên cuồng lao về phía Minh: “Minh ơi, anh sai rồi! Anh là thằng khốn nạn! Xin em nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng, nghĩ đến hai đứa con mà cứu công ty của anh…”

“Tình nghĩa đã cạn kể từ khi các người sỉ nhục mẹ con tôi tối nay rồi.” Minh dứt khoát quay lưng. “Đơn ly hôn tôi đã ký và nộp thẳng lên tòa. Toàn bộ căn biệt thự này, xe cộ và cả công ty của anh, tất cả đều do tiền của tập đoàn bố tôi tài trợ dưới danh nghĩa cho mượn. Trong vòng 24 giờ tới, các người sẽ bị tịch thu tất cả và ra đường với hai bàn tay trắng.”

“Đi thôi bố, nơi này bẩn thỉu quá, không hợp với các cháu đâu.”

Minh ôm lấy hai cô con gái nhỏ, thong thả bước đi cùng người cha quyền lực của mình. Phía sau lưng cô, tiếng khóc rống thảm thiết của Nam, tiếng chửi bới điên loạn trong bất lực của bà Lan vang lên văng vẳng. Sự giàu sang, danh vọng và cả gia đình hạnh phúc vốn dĩ đã nằm trọn trong tay họ, nhưng chính sự tàn ác, tham lam và nông cạn đã đẩy họ xuống vực sâu không lối thoát. Tất cả, bây giờ đã quá muộn.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *