Bị é//p ký đơn l//y hôn ngay sau khi sinh co/n, người vợ ôm con ra đi trong lặng lẽ, quyết giữ kín bí mật về khoản thừa kế 9 tỷ đồng. Chỉ ba ngày sau, cô quay trở lại với thân phận hoàn toàn khác, còn nhà chồng thì bàng hoàng khi hiểu rằng mọi lời cầu xin lúc này đã quá muộn…

Ánh đèn huỳnh quang trên trần phòng bệnh chao đảo trước mắt Tuyết, trắng lóa và lạnh lẽo như lòng người. Cơn đau x:é th:ịt từ vết m:ổ sau si:nh vẫn còn âm ỉ, nhưng nó chẳng thấm tháp gì so với luồng khí lạnh đang tràn ngập căn phòng ngay khi bà Hiền bước vào. Không có một đóa hoa, không một lời hỏi thăm, thứ duy nhất bà mang đến là một xấp giấy tờ dày cộm, ném thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô con dâu vừa vượt cạn thành công.

Bà Hiền đứng đó, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá phát ra những tiếng “cộp, cộp” khô khốc như tiếng gõ cửa của tử thần. Bà chỉnh lại chiếc khăn lụa trên cổ, ánh mắt kh:inh kh:ỉnh quét qua c:ơ th:ể yếu ớt của Tuyết như nhìn một món đồ phế thải. “Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh. Loại đàn bà ‘máy đ:ẻ’ như cô, làm xong nhiệm vụ thì nên biết điều mà rút lui cho sạch sẽ,” bà Hiền nhếch môi, giọng nói s:ắc lẹ:m như d:ao c:ạo.

Nam, chồng cô, đứng tựa lưng vào cửa sổ, mắt nhìn ra xa xăm như thể anh ta chẳng liên quan gì đến cuộc hội thoại này. Tuyết r:un r:ẩy cầm tờ giấy lên, dòng chữ “Đơn ly hôn và thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con” hiện ra khiến tim cô như bị b:óp ngh:ẹt. Cô ngước nhìn Nam, giọng khản đặc vì mất nước: “Nam, đây là ý của anh sao? Con chúng ta vừa mới chào đời chưa đầy sáu tiếng đồng hồ…”

Nam quay lại, gương mặt điển trai ngày nào giờ đây chỉ còn sự lạnh lùng và tính toán đến đáng sợ. Hắn bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt vợ: “Tuyết à, cô nên thực tế một chút đi. Gia đình tôi cần một người phụ nữ có thể làm bệ phóng cho sự nghiệp của tôi, chứ không phải một cô con dâu mà mỗi tháng tôi phải trích lương ra để gửi về quê cho lão già b:ệnh t:ật của cô. Cô có biết chi phí lọc máu của bố cô tiêu tốn bao nhiêu tiền của nhà này không?”

Bà Hiền chen vào, giọng m:ỉa m:ai đầy c:ay đ:ộc: “Ôi dào, con nói với nó làm gì cho phí lời. Cái loại nhà quê ngh:è:o rá:ch mồng tơi, lấy được con trai tôi là phúc đức ba đời nhà nó rồi. Bây giờ công ty Nam đang cần liên kết với tập đoàn nhà cô tiểu thư Kim Anh, cô biết điều thì ký vào, chúng tôi sẽ cho cô một khoản tiền ‘bồi thường thanh xuân’ đủ để cô về quê mua cái quan tài tốt cho bố cô đấy.”

Tuyết bật cười, một tiếng cười thê lương vang vọng trong căn phòng nhỏ. Cô nhìn vào những con người từng được cô coi là gia đình, những kẻ mà cô đã hết lòng phụng sự, nh:ẫn nh:ục suốt ba năm qua. “Thanh xuân của tôi? Bốn năm đại học, hai năm đi làm tích lũy, tôi đem tất cả số tiền đó để trả nợ cho anh khi anh khởi nghiệp thất bại. Bây giờ anh lấy danh nghĩa ‘bồi thường’ để đuổi tôi đi sao?”

Nam hất hàm, thái độ vô cùng tr:ơ trẽ:n: “Đó là cô tự nguyện, tôi đâu có ép? Hơn nữa, đứa bé mang dòng m:á:u nhà họ Trần, nó phải được lớn lên trong nhung lụa, dưới sự giáo dục của một người mẹ đẳng cấp. Cô nghĩ một người đàn bà tay trắng, không nghề nghiệp, lại đèo bòng một ông bố sắp ch:ế:t thì nuôi nổi nó sao? Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến pháp luật để tước quyền nuôi con của cô, lúc đó cô một xu cũng không có đâu.”

Bà Hiền lấy từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt dày, ném bộp xuống bàn cạnh giường bệnh: “Đây, năm mươi triệu. Coi như tôi mua đứt cái t:ử c:ung của cô. Ký vào chỗ đánh dấu X kia, rồi bi:ến khỏi cuộc đời con trai tôi trước khi trời sáng. Đừng có mơ tưởng dùng đứa trẻ để tống tiền, chúng tôi có thừa luật sư để tống cô vào tù vì tội l:ừa đ:ảo đấy.”

Tuyết cảm thấy một luồng sức mạnh lạ lùng chảy qua huy:ết quản, sự u:ất h:ận đã đẩy cô đến giới hạn cuối cùng. Cô cầm cây bút, không phải với bàn tay r:un r:ẩy nữa mà là một sự dứt khoát đến lạnh lùng. “Được, tôi ký. Nhưng hãy nhớ kỹ ngày hôm nay, bà Hiền, anh Nam. Những gì mẹ con bà gây ra cho tôi, tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi ký vì tôi không muốn con tôi lớn lên bởi sự nuôi dưỡng của những kẻ có trái tim qu:ỷ d:ữ như các người.”

Cô ký xoẹt một cái vào đơn ly hôn, rồi bất ngờ vung tay hất văng xấp tiền năm mươi triệu của bà Hiền xuống sàn. Những tờ tiền bay lả tả như những cánh bướm giấy vô giá trị. “Giữ lấy số tiền này mà mua lấy chút li:ê:m s:ỉ còn sót lại đi. Tôi đi, nhưng đứa trẻ này, các người đừng hòng chạm vào một sợi tóc của nó. Tôi đã ủy quyền cho người bạn thân đón nó đi ngay sau khi sinh rồi. Các người nghĩ tôi ngu ngốc đến mức để con mình rơi vào tay quỷ sao?”

Có thể là hình ảnh về bệnh viện

Gương mặt bà Hiền tím tái vì giận dữ, bà ta định lao tới tát Tuyết nhưng cô đã kịp cầm lấy chiếc bình thủy tinh trên bàn, đập vỡ nát để tạo thành một mảnh nhọn ho:ắt. “Bà bước tới một bước thử xem? Tôi không còn gì để mất, nhưng bà thì có cái mạng già này đấy!” Ánh mắt Tuyết lúc đó s:ắ:c l:ẹ:m và đi:ê:n cu:ồ:ng đến mức một kẻ gh:ê g:ớ:m như bà Hiền cũng phải chùn bước, lắp bắp không thành tiếng.

Bà Hiền và Nam đứng chôn chân tại chỗ, nhìn Tuyết bằng ánh mắt vừa tức giận vừa có chút e dè trước sự phản kháng điên cuồng của cô. Biết không thể làm gì hơn khi đơn ly hôn đã ký, hai mẹ con hậm hực thu dọn giấy tờ rồi quay lưng bước đi, không quên để lại lời đe dọa sẽ dùng luật sư đòi lại đứa trẻ.

Họ không hề biết rằng, ngay khi cánh cửa phòng bệnh khép lại, Tuyết đã hạ mảnh thủy tinh xuống, nước mắt trào ra nhưng khóe môi lại nở một nụ cười lạnh. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Luật sư hoàng – người đại diện pháp lý cho người bác ruột vừa qua đời ở nước ngoài của cô. Khoản thừa kế trị giá 9 tỷ đồng cùng chuỗi bất động sản đã được định đoạt xong xuôi từ một tuần trước, chỉ chờ cô ký nhận. Tuyết đã chọn giữ kín bí mật này để thử lòng gia đình chồng, và kết quả nhận lại là một sự ghê tởm tột cùng.

Ngay trong đêm đó, với sự hỗ trợ của người bạn thân và vị luật sư, Tuyết cùng đứa con trai mới sinh bí mật rời khỏi bệnh viện, biến mất không một dấu vết.

Ba ngày sau…

Tại trụ sở chính của Tập đoàn bất động sản Thịnh Phát – nơi Nam đang nỗ lực hết mình để lấy lòng cô tiểu thư Kim Anh nhằm cứu vãn công ty đang trên bờ vực phá sản. Hôm nay là ngày trọng đại, ngày ký kết hợp đồng đầu tư chiến lược giúp Nam bước chân vào giới thượng lưu. Bà Hiền cũng diện bộ áo dài sang trọng nhất, tháp tùng con trai với vẻ mặt tự mãn, liên tục huyễn hoặc về tương lai giàu sang.

“Mẹ yên tâm, hôm nay Chủ tịch mới của quỹ đầu tư lớn nhất Đông Nam Á sẽ trực tiếp đến ký. Chỉ cần họ rót vốn, nhà họ Trần chúng ta sẽ một bước lên mây. Còn loại con dâu rẻ rách như con Tuyết, giờ chắc đang ôm bố nó khóc lóc ở xó xỉnh nào rồi,” Nam đắc ý nói.

“Đúng vậy, loại người đó không chung đường với chúng ta được,” bà Hiền cười ngặt nghẽo.

Tiếng xôn xao từ cửa sảnh lớn cắt ngang cuộc trò chuyện. Đoàn xe sang trọng dừng lại, hàng chục vệ sĩ nhanh chóng dàn hàng hai bên. Giám đốc điều hành của Thịnh Phát cung kính cúi đầu chào đón vị “Cá mập” quyền lực đứng sau quỹ đầu tư 9 tỷ đồng.

Cánh cửa mở ra. Một người phụ nữ bước vào trong bộ vest trắng quyền lực, mái tóc cắt ngắn cá tính, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá phát ra những tiếng “cộp, cộp” quen thuộc. Nhưng khí chất từ người này tỏa ra lại vô cùng áp đảo, lạnh lùng và cao quý. Đi bên cạnh cô là vị luật sư nổi tiếng, và trên tay một bảo mẫu đi sau là đứa trẻ ba ngày tuổi đang ngủ say.

Nam và bà Hiền ngơ ngác nhìn theo, rồi cả hai đồng loạt chết trân khi nhìn rõ gương mặt của người phụ nữ ấy.

“Tuyết…?” Nam lắp bắp, hai mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy. “Không… không thể nào! Sao cô lại ở đây?!”

Bà Hiền thì mặt cắt không còn một giọt máu, chiếc túi xách hàng hiệu trên tay rơi bộp xuống đất. Người phụ nữ quê mùa, nghèo rách mồng tơi mà họ vừa sỉ nhục ba ngày trước, giờ đây lại là Chủ tịch tập đoàn quỹ đầu tư – người nắm giữ vận mệnh sống còn của cả gia đình họ.

Tuyết dừng bước trước mặt hai mẹ con. Cô chậm rãi tháo chiếc kính râm, để lộ ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết, nhìn họ như nhìn những sinh vật tội nghiệp dưới đáy xã hội.

“Anh Nam, bà Hiền, đã ba ngày không gặp. Trông hai người có vẻ bất ngờ?” Giọng Tuyết thanh thoát nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến những người xung quanh cũng phải nín thở.

“Tuyết… à không, em… chuyện này là sao? Khoản đầu tư… em là chủ tịch?” Nam lao đến, định nắm lấy tay Tuyết nhưng ngay lập tức bị hai vệ sĩ cao lớn chặn lại, gạt ngã xuống sàn.

Luật sư Hoàng bước lên, dõng dạc tuyên bố: “Xin tự giới thiệu, đây là bà Minh Tuyết, người thừa kế hợp pháp duy nhất của cố Chủ tịch tập đoàn toàn cầu, với tổng tài sản hiện tại ước tính hàng trăm tỷ đồng, bao gồm quỹ đầu tư 9 tỷ mà các vị đang cầu xin. Và từ giây phút này, thân phận của bà Tuyết không còn bất kỳ mối liên hệ nào với nhà họ Trần các người.”

Nam bàng hoàng bò rạp dưới đất, nhìn Tuyết bằng ánh mắt cầu khẩn: “Tuyết ơi, anh sai rồi! Anh bị mẹ xúi giục thôi! Con chúng ta… nó cần có bố, cần có một gia đình hoàn chỉnh. Anh vẫn còn yêu em mà!”

Bà Hiền cũng không còn chút kiêu ngạo nào, bà ta quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa tát vào mặt mình: “Tuyết ơi, mẹ có mắt không tròng! Mẹ là mụ già ngu ngốc! Con thương lấy đứa nhỏ, thương lấy nhà họ Trần mà bỏ qua cho mẹ lần này. Mẹ hứa sẽ rước con về, đối xử với con như bà hoàng!”

Tuyết nhìn hai kẻ đang khóc lóc thảm hại dưới chân mình, trong lòng không một chút gợn sóng, chỉ có một sự khinh bỉ tột cùng. Cô quay sang nhìn vị Giám đốc điều hành của Thịnh Phát, lạnh lùng ra lệnh: “Hủy bỏ toàn bộ dự án hợp tác với công ty của Trần Nam. Đóng băng tất cả các tài khoản liên quan. Tôi muốn trong vòng 24 giờ tới, công ty của anh ta phải phá sản.”

“Vâng, thưa Chủ tịch!” Giám đốc cung kính đáp.

Nam nghe xong như rụng rời chân tay, hắn hiểu rằng mọi lời cầu xin lúc này đã quá muộn màng. Cơ hội đổi đời, danh vọng, và cả người vợ tào khang cùng đứa con trai – tất cả đã hoàn toàn tiêu tan vì sự tham lam và cạn tình của chính họ.

Tuyết quay người bước đi, tà áo vest bay nhẹ trong gió. Cô nhìn đứa con trai bé bỏng đang bình yên ngủ trong tay bảo mẫu, khẽ mỉm cười. Quá khứ tủi nhục đã khép lại sau cánh cửa này. Từ nay trở đi, mẹ con cô sẽ sống một cuộc đời rực rỡ, nơi những kẻ lòng dạ quỷ dữ không bao giờ có thể chạm tới.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *