Họ nói tôi dại.Cả cái thị trấn này đều nói tôi dại.Bởi tôi cưới Ly, cô gái từng làm ở quán hát Sông Trăng — nơi người ta uống bia, nghe nhạc, và mua vui trong đêm.

Nhưng tôi không quan tâm.Cô ấy mồ côi cha mẹ, sống bằng nghề hát thuê, không dựa dẫm ai, không làm điều xấu.Tôi nghĩ chỉ cần yêu thật lòng, quá khứ nào chẳng thể bỏ lại.Thế là cưới.

Ba tháng đầu, Ly ngoan, dịu dàng, biết điều.Mỗi buổi sáng cô dậy sớm nấu cháo, pha cà phê, dặn tôi đi làm nhớ ăn trưa đầy đủ.Tôi thấy mình hạnh phúc — hạnh phúc đến mức muốn quên cả quá khứ của cô.

Cho đến một tối…

Hôm đó lớp tôi họp kỷ niệm 10 năm ra trường.Thằng Tuấn — bạn thân nhất — bảo:

“Ê, họp ở quán Sông Trăng cho có không khí nha, đồ ăn ở đó ngon.”

Tôi khựng lại.Sông Trăng.Chính là nơi Ly từng làm.Nhưng rồi tôi tự nhủ: “Cô ấy nghỉ lâu rồi, mình tránh sao được ký ức nếu cứ né nó mãi.”Thế là tôi đi.

Tôi đến muộn. Cả quán rộn ràng tiếng nhạc.Ánh đèn tím hắt lên tường, tiếng cười nói, ly cụng nhau chan chát.Tôi đang định ngồi xuống thì MC nữ cất giọng:

“Xin mời quý khách thưởng thức tiết mục tiếp theo – ‘Phía Sau Một Cô Gái’ – qua giọng ca của… Ly Ly.”

Cốc bia trong tay tôi rơi xuống sàn.Tôi chết lặng.Ly Ly — chính là tên mà cô từng dùng khi làm ở đây.

Ánh đèn chiếu thẳng ra sân khấu.Người con gái trong váy lấp lánh ấy — vợ tôi.Vẫn giọng hát ấy, nụ cười ấy, dáng đi ấy.Mọi thứ ù đặc trong tai tôi.

 

Ly nhìn thấy tôi.Đôi mắt cô giật thót.Nốt nhạc cuối cùng vỡ ra thành tiếng nấc.Cả quán im phăng phắc.

Rồi tiếng quản lý quán gằn lên phía sau:

“Hát tiếp đi! Không muốn trả nợ nữa hả?”

Tôi nghe mà run bần bật.Cô ấy cố hát, tiếng run run, nước mắt rơi xuống miệng micro.Tôi đứng dậy, bước ra khỏi quán, mặc cho đám bạn gọi giật lại.

Đêm đó, tôi về nhà.Ly chưa về.Đến gần sáng, cô bước vào, mùi khói thuốc và mồ hôi đàn ông lẫn trong tóc.Tôi ném tờ giấy đăng ký kết hôn lên bàn.

“Giải thích đi.”

Cô quỳ xuống, tay run bắn.

“Em… không muốn quay lại đâu. Nhưng mẹ nuôi em vay nợ tín dụng đen, người ta đe dọa sẽ đưa giấy tờ ra phường. Em chỉ đi hát trả nợ thôi. Chỉ hát, không làm gì khác…”

“Em nghĩ anh tin được à?” – tôi gào lên.“Em hứa nghỉ, anh tin tưởng, anh bênh em trước cả thiên hạ, vậy mà giờ…”

Ly òa khóc, ôm chân tôi, nói đứt quãng:

“Nếu không làm, người ta sẽ đánh bà ấy, em không biết làm sao…”

Tôi lặng.Tôi không nói gì, chỉ nhìn cô như nhìn người xa lạ.Rồi tôi thu dọn đồ, bước đi.

Cô bấu lấy tay tôi, gào lên một câu khiến tim tôi chùng xuống:

“Anh đi rồi, em biết sống sao… Anh là người duy nhất tin em cơ mà…”

Tôi quay lại nhìn cô, mắt cay xè:

“Chính vì tin em, nên anh đau nhất là khi bị em dối trá.”

Một tuần sau, quán Sông Trăng bị công an ập vào.Tin lan nhanh: quán bị điều tra vì đường dây môi giới trá hình.Tên Ly Ly nằm trong danh sách nhân viên, nhưng cô đã biến mất trước đó một ngày.

Không ai biết cô đi đâu.Người bảo cô bị bắt, người nói cô trốn về quê.

Ba tháng sau, tôi nhận được một phong bì trong hòm thư.Bên trong là 200 triệu đồng – đúng bằng số nợ Ly nói.Cùng một mảnh giấy nhỏ, viết bằng chữ nghiêng run rẩy:

“Nợ đã trả.Cảm ơn anh vì đã từng tin em.Đừng tìm em nữa, vì em chọn cách trả lại anh sự thanh thản mà em nợ.”– Ly

Tôi nhìn số tiền, rồi nhìn tờ giấy, tim như nghẹn lại.Lúc ấy tôi mới hiểu — cô không chọn quay lại quán hát vì muốn, mà vì đang liều mạng cứu ai đó.

Một năm sau, tôi vô tình đọc tin tức:

“Cô gái tên Trần Thu Ly – từng là nhân viên quán hát Sông Trăng – đã qua đời sau khi hiến gan cứu người trong cơn nguy kịch.”

Bức ảnh mờ nhòe nhưng tôi nhận ra ngay — đó là Ly.Dưới bài báo là lời cảm ơn của một người phụ nữ:

“Con bé này chẳng có họ hàng máu mủ gì với tôi, vậy mà nó vẫn liều mạng cứu tôi. Nó nói ‘Mẹ nuôi từng che cho con, con chỉ trả ơn thôi’.”

Tôi gục xuống trước màn hình.Trong đầu chỉ văng vẳng câu nói của Ly đêm đó:

“Nếu không làm, người ta sẽ đánh bà ấy, em không biết làm sao…”

Giờ tôi mới hiểu —Hóa ra suốt thời gian ấy, cô không hề phản bội tôi.Cô chỉ đang đánh đổi danh dự của mình để cứu người mà cô gọi là “mẹ nuôi.”

Tôi mang 200 triệu đến nghĩa trang ngoại ô, nơi chôn Ly.Trên bia khắc: “Người sống thật, chết cũng thật.”Tôi đặt phong bì lên mộ, nói khẽ:

“Em trả nợ cho anh, giờ anh trả lại em. Anh chỉ mong… nếu có kiếp sau, đừng chọn cứu người bằng cách giet mình nữa, Ly à.”

Cơn gió thổi qua, làm tờ giấy run run bay đi — rơi xuống giữa ánh nắng chiều nhạt.Tôi đứng đó, tay run run, nước mắt rơi mà không thấy mưa.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You missed

Không phải vì bận. Mà vì… tôi không muốn gặp cha dượng. Tôi vẫn nhớ rõ ngày mẹ gọi lên ký túc xá, giọng bà run run: — Lâm… mẹ muốn nói với con… mẹ sắp tái hôn. Tôi ch//ết lặng. Cha tôi m;;ất khi tôi 16 tuổi. Mới ba năm sau, mẹ đã tái h;;ôn. Tôi cảm giác như mình bị phản bội. Tôi bảo bà: — Mẹ sống sao cũng được. Con không về nữa. Và tôi giữ lời suốt 4 năm. Mẹ ít gọi tôi. Tôi càng ít gọi về hơn. Giữa chúng tôi dần trở thành khoảng trống lạnh lẽo như hai người xa lạ. Mãi đến ngày tốt nghiệp, nhà trường thông báo mỗi sinh viên có thể mời gia đình lên chụp hình. Cả lớp vui mừng, ai cũng gọi cha mẹ rộn ràng. Còn tôi ngồi im. Nhưng đêm đó, thấy bạn bè nói chuyện về gia đình, tim tôi bỗng thắt lại. Tôi mở máy, gõ tin nhắn ngập ngừng gửi cho mẹ: “Mai con tốt nghiệp. Nếu mẹ rảnh… mẹ đến nhé.” Chỉ vài phút sau, bà trả lời: “Mẹ sẽ đến. Mẹ và… chú Khánh.” Tôi siết điện thoại, bàn tay run nhẹ. Tôi không muốn gặp chuyện đó. Nhưng rồi tôi nghĩ: Không sao, miễn mẹ đến là được… Tôi không biết rằng ngày mai sẽ thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Sáng hôm sau, sân trường đông nghịt. Sinh viên mặc áo choàng, đội mũ cử nhân, từng nhóm gia đình ríu rít cười nói. Tôi đứng một mình trước khuôn viên, tay cầm bằng tốt nghiệp, lòng nặng như đá. Rồi tôi thấy mẹ. Bà bước vội vào cổng, dáng vẻ tất bật nhưng ánh mắt thì sáng lên khi nhìn thấy tôi. Mẹ già đi nhiều, tóc điểm bạc, gầy hơn trước—không hiểu sao tim tôi nhói lên một cái. Và người đàn ông đi phía sau mẹ khiến tôi… đứng chết lặng. Ông mang chiếc chân giả. Phải, chân trái của ông là chân giả, loại bằng kim loại bóng loáng, bước đi nặng nhọc và chậm rãi. Mỗi lần ông nhấc chân lên mặt đất đều hơi chao người, phải chống vào cây nạng đặc biệt. Tôi bàng hoàng đến mức không thở nổi. Mẹ kéo nhẹ tay tôi, giọng nhỏ nhưng đầy hồi hộp: — Đây là chú Khánh… chồng mới của mẹ. Chú Khánh mỉm cười, dù mồ hôi đang lấm tấm trên trán vì việc di chuyển vất vả: — Chú… xin lỗi con. Chú muốn có mặt ở ngày vui của con… nhưng đi hơi chậm. Mong con đợi. Tôi nghẹn họng, chỉ gật đầu cho có. Nhưng điều khiến tôi chao đảo thật sự… không phải cái chân giả. Mà là khi tôi vô tình nghe thấy mẹ khẽ nói với chú: — Anh mệt không? Hay là ngồi nghỉ chút? Chú lắc đầu, mỉm cười hiền: — Không sao. Ngày tốt nghiệp của con mà, anh phải cố chứ. Anh muốn nó thấy mẹ nó không cô đơn nữa. Tôi sững người. Trong lúc cả ba đi chụp hình, tôi đi chậm phía sau họ. Cảm giác như mình đang nhìn thấy một phần cuộc đời mẹ mà tôi chưa từng biết. Chú Khánh nép mình đi phía phải để che nắng cho mẹ. Đến bậc thềm cao, chú đặt nạng sang bên, tự chống chân thật còn lại, rồi nói nhỏ: — Để anh dìu em. Kẻo té. Mẹ đỏ mặt, lúng túng như một cô gái mới yêu. Còn tôi… lần đầu tiên trong 4 năm thấy mẹ cười nhiều đến vậy. Nhìn hai người họ, tôi nhận ra một điều: Mẹ không phản bội ai cả. Mẹ chỉ tìm lại một bàn tay để nắm trong những năm tháng cuối đời. Nhưng… điều khiến tôi cúi đầu xấu hổ thật sự xảy ra sau đó. Khi cả lớp chụp ảnh chung, mọi người gọi: — Lâm! Kéo ba mẹ lên với! Tôi định phản xạ nói “Con không có cha dượng”, nhưng câu ấy nghẹn trong cổ họng. Bởi lúc đó, chú Khánh đang đứng nép bên gốc cây, không muốn làm tôi khó xử. Gương mặt ông… buồn đến nao lòng. Tôi quay lại, nhìn rõ chiếc chân giả, những vết xước trên đầu gối còn in rõ, có lẽ do lần tập đi gần đây. Tôi bước đến, hít sâu: — Chú… lại đây với con. Chú Khánh giật mình: — Con… chắc chứ? Tôi gật mạnh: — Con mời chú. Ánh mắt chú ngấn nước, còn mẹ tôi đứng cạnh, môi run run, không giấu được niềm vui. Khi chụp ảnh, chú cố đứng thẳng, giữ vai tôi bằng một lực rất nhẹ, như sợ tôi không thoải mái. Nhưng chính khoảnh khắc ấy, tôi chợt ngửi thấy mùi dầu xoa bóp thoang thoảng trong áo chú—mùi của một người đàn ông chịu đựng cơn đau âm ỉ suốt nhiều năm. Tôi hỏi nhỏ: — Chú… chân chú bị sao vậy? Chú mỉm cười, đáp nhẹ như gió: — Tai nạn trong lúc cứu hai mẹ con mắc kẹt ở khe núi… năm đó. Một người chết, một người sống. Anh nghĩ mình vẫn may. — Người sống… là ai? Chú nhìn mẹ. Tim tôi thắt lại. Mẹ quay đi, nước mắt rơi rất nhanh. Tôi hiểu tất cả. Người đàn ông mà suốt bốn năm tôi căm ghét… lại chính là người đã đánh đổi một phần cơ thể để giữ mẹ tôi còn sống đến hôm nay. Khi buổi lễ kết thúc, tôi chủ động ôm mẹ. Lần đầu tiên sau bốn năm. Tôi nói trong tiếng nấc bị nghẹn: — Con xin lỗi mẹ… Con sai rồi… Con không hiểu gì cả… Mẹ ôm chặt lấy tôi, run rẩy: — Chỉ cần con về với mẹ… thế là đủ. Tôi quay sang chú Khánh, cúi đầu thật thấp: — Con… cảm ơn chú. Nếu mẹ hạnh phúc… con cũng vậy. Chú đặt tay lên vai tôi, nụ cười hiền như đã chờ câu này suốt rất lâu: — Cảm ơn con, Lâm. Nhà mình… từ nay đủ người rồi. Và ngay giữa sân trường đông nghịt, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình không còn là đứa trẻ bị tổn thương nữa. Tôi chỉ là một đứa con… vừa tìm lại cả gia đình.