Mẹ ngồi trên chiếc ghế bành cũ, tay run rẩy nắm chặt chiếc khăn quàng cổ đã cũ. Gió lùa qua những tán cây dại, làm rơi những lá vàng úa úp lên mặt đất, âm thanh rì rào như tiếng thở dốc của một con tim đang chập chờn.
“Hưng,” mẹ bắt đầu, giọng run rẩy, “con… mẹ sẽ đi xa.”
Hưng cúi người, mắt tròn to như muốn nuốt chửng cả bầu trời đêm, chiếc áo thô mỏng manh bám vào vai. “Đi xa? Mẹ muốn đi đâu?”
Mẹ rụt lại, ánh mắt lộ ra một vệt sợ hãi xen lẫn quyết tâm. “Mẹ không muốn con phải lo lắng, mà… con còn bé, còn cần mẹ. Đời này giàu sang chẳng có ở nhà này, mẹ… mẹ sẽ đi làm ở thành phố, kiếm tiền cho chúng mình.”
“Hưng thở dài, tiếng thở ngắn gọn, lo lắng tràn ngập. “Con sợ mẹ đi mất… sợ không còn thấy mẹ nữa.”
Mẹ đưa tay lên, vuốt nhẹ vào mái tóc lụa mềm của Hưng, nụ cười yếu ớt trông như một lời hứa vụn vỡ. “Mẹ cũng sợ, con à. Nhưng nếu mẹ ở lại, chúng ta sẽ mãi đói, mãi lạnh. Mẹ sẽ về, mang theo tiền, mang theo một mái nhà có mái lá mới.”
Hưng nhìn vào mắt mẹ, thấy trong đó một ngọn lửa cháy âm thầm, một lời hứa không thể phá vỡ. “Mẹ… mẹ bảo con phải chịu đựng chở chực này cho đến khi mẹ quay lại?”
“Không chỉ chịu đựng,” mẹ trả lời, giọng nghẹn ngào, “mẹ muốn con lớn lên mạnh mẽ, như con đang làm ngày nào. Con sẽ dắt trâu lên đồi, giúp mợ cày ruộng. Khi mẹ không còn, con sẽ là trụ cột cho gia đình.”
Hưng nắm chặt tay mẹ, tay bé yếu đuối nhưng quyết tâm. “Con sẽ cố gắng… con sẽ không để mẹ lo lắng.”
Mẹ cúi đầu, vật vờ cầm lấy một tấm lá trà xanh còn ướt sương, đưa cho Hưng. “Mỗi ngày con hãy nhớ, dù bão giông, mẹ luôn ở đây, trong tim con.”
Tiếng gió thổi mạnh hơn, lắc lư những chiếc lá vàng. Hưng nhìn mẹ ra xa, trong mắt lấp lánh một luồng sợ hãi lẫn quyết tâm. Mẹ đứng dậy, mang trên vai một túi vải thô, bước đi chậm rãi ra phía đường mòn dẫn lên thôn lẻ, để lại tiếng bước chân khắc khắc trên đất sầm sột.
“Hưng, nhớ… nhớ bảo mợ không để con làm việc quá sức, nhớ ăn đủ, nhớ giữ ấm.”
Hưng gật đầu, giọng nghẹn ngào, “Mẹ… con sẽ làm tất cả.”
Mẹ quay lại, ánh mắt chạm vào cánh đồng xanh thẳm, rồi rời đi, để lại một khoảng im lặng nặng trùng trên hiên nhà, nơi tiếng gà gáy buổi tối vang lên như lời nhắc nhở vô hình cho một đứa trẻ phải lớn lên trong cô đơn và hy vọng.
Mẹ lặng lẽ mở ngăn ba lô cũ, dàn tay run rẩy lấy ra những mảnh bánh mì cũ, vài túi gạo nứt và một lọ nước mắm hỏng. Cô nhặt một chiếc bánh bao đã bỏ lại phía góc, lột lớp giấy sợ hỏng, rồi nhét vào túi áo quần.
Trong không gian hẹp của nhà tranh, tiếng gỗ kêu cót két khi mẹ đang xếp đồ. Hưng đứng bên cạnh, mắt to tròn, nước mắt chảy ướt má.
“Mẹ ơi, con không muốn mẹ đi,” Hưng nghẹn ngào, tiếng đầu run.
“Mình sẽ về, con nhớ giữ lời hứa,” mẹ đáp, giọng khẽ lay động. Cô vươn tay, ôm chầm lấy Hưng, trái tim cô đập ngứt quỳ, như muốn nén lại cơn bão sắp tới.
“Hãy nhớ, con ạ, con phải ăn đủ, giữ ấm, và không để mợ Hưng nhận quá nhiều gánh nặng,” mẹ thì thầm vào tai Hưng, mắt cô nhìn xa xăm về phía con đường mòn.
Hưng gật đầu, tiếng rên rỉ vang lên: “Mẹ… con sẽ cố gắng.”
Mẹ kéo túi ba lô lên vai, chiếc lốc cuốn băng lụm tạo ra tiếng xào xạc. Cô cầm lấy cần cối cũ, đặt lên vai như một vật chở nặng.
“Con nhớ mẹ nhé,” mẹ lặp lại, giọng nghẹt.
“Họp lại một lần nữa!” Hưng khóc ròng, tiếng khóc hoen gợn vang trong không gian ngây ngô.
Mẹ thở dài, khoe mắt nhìn đồi núi le lẽ bên ngoài, nơi đồng ruộng chờ đợi. Cô bật dáng, bước tới cửa sổ, vắt tay lau khô giọt mồ hôi trên trán.
“Đừng để mợ Hưng lo lắng quá,” mẹ nói, giọng cắt ngắn, tiếng thở dốc. “Con sẽ làm trâu lên đồi, giúp mợ cày, nếu cần con sẽ tự tay làm mọi việc.”
Hưng lặng lẽ gầm lên: “Mẹ… mình sẽ không để mẹ lo lắng!”
Mẹ quay lại, mắt cô thẳng vào Hưng, rồi nhanh chóng gập tay lại. Cô cúi xuống, bụng bốc hầu, kéo một chiếc khăn kẽm rách bỏ vào ba lô, như một lá bùa bảo vệ.
“Con nhớ, dù mẹ không ở đây, mẹ luôn ở trong trái tim con,” mẹ thì thầm, rên rỉ nhẹ.
Hưng đặt tay lên vai mẹ, cảm giác lạnh lẽo của vải thô vụn dính vào da. “Con sẽ giữ lời hứa, mẹ.”
Tiếng chuông trống đồng vang lên từ ngôi nhà lẻ, báo hiệu thời khắc cuối cùng. Mẹ nắm chặt tay Hưng, ngấu nghiến nước mắt, rồi rút chiếc ba lô lên, đẩy mình ra khỏi cửa sổ.
Hưng dừng lại, mắt nhìn mẹ bước dần dần vào con đường rối rắm, những bước chân nặng nề làm dẫm nát lớp lá khô.
“Con nhớ mẹ nhé!” tiếng vang vọng trên đỉnh đồi, tràn ngập không gian.
Tiếng gió thổi mạnh hơn, tung bay những bức tranh mơ màng của mái tranh sàn; Hưng bám chặt vào chiếc cột gỗ, gan góc, hình ảnh mẹ đang biến mất nhấp nháy trong hơi sương.
Bụi rơi vãi khắp mặt đất, Hưng rơi lệ, vai run rẩy, cảm giác như người đá bị tê liệt giữa cơn bão.
Mọ́c lặng lẽ, nơi góc sân, mợ Hưng đứng dậy, nhìn con trai mình khốn khó, mắt lấp lánh nỗi lo. “Mày không được kém cỏi, chứ!” cô gầm lên, giọng không thể che giấu sự nghi ngờ.
Hưng lặng thở, tim đập dồn dập, tràn đầy quyết tâm và nỗi sợ sâu thẳm.
Mẹ bước lên chiếc xe buýt cũ, chiếc xe gầm gừ trên lối đất dốc xuống làng. Khi bánh xe chạm vào lối rẽ, cô quay người lại, mắt nhìn ngọn gió thổi qua mái tranh sàn – ngôi nhà gỗ xập xình đang dần mờ trong làn sương mỏng.
“Mẹ sẽ về,” cô thốt lên, giọng vừa run rẩy vừa kiên quyết, ánh mắt lặng lẽ bám vào Hưng đang đứng dưới, người con bé nhỏ đã rơi nước mắt như mưa rơi trên thảm lá khô.
Hưng nín thở, khuôn mặt nhăn lại, nỗi sợ hãi và cô đơn tràn ngập từng mũi thở. “Mẹ… con sợ… mẹ không còn ở đây nữa!”
Mẹ cúi đầu, tay vươn lên, ngón tay gợn mồ hôi chạm vào vai Hưng. “Con đừng lo, con à. Mẹ vẫn còn, dù mẹ không có mặt ở đây. Mẹ ở trong trái tim con, trong từng hơi thở của đồng cỏ.”
Tiếng động cơ buýt gầm lên, tiếng rít của bánh xe trên đất đá, khiến không gian quanh họ rung lên. Hưng búng mắt, nước mắt lăn dài trên má, tim đập hoang dã. “Con… con chỉ muốn mẹ ở lại, không muốn mẹ phải ra đi.”
“Mẹ đi để kiếm cho con một tương lai,” mẹ đáp, giọng nghẹn nghèo, “để con không phải chịu đựng nỗi đói, không phải lo lắng mợ Hưng. Con sẽ lớn lên, mạnh mẽ, và một ngày mẹ sẽ quay lại, nắm tay con trên đỉnh đồi.”
Buzzer buýt vang lên, người lái xe gọi: “Mẹ, lên đi!”
Mẹ nắm chặt tay Hưng, ánh mắt đầy quyết tâm. “Con nhớ lời hứa, con nhớ mẹ. Hãy giữ ngọn lửa trong tim, đừng để nó tắt.”
Hưng gầm lên, tiếng khóc hòa lẫn tiếng vang của cánh đồng, “Mẹ… con sẽ cố gắng, con sẽ không để mẹ lo lắng!”
Mẹ thở sâu, nhẹ nhàng nhấn lên trán Hưng, như muốn truyền đi một chút sức mạnh. “Mẹ sẽ về, Hưng ạ.”
Cô lặng lẽ bước lên bậc thang lên buýt, dừng lại một khoảnh khắc, nhìn lại ngôi nhà tàn úa. Gió thổi qua mái tranh, làm rung lên những tấm lá héo úa, như tiếng thở dài của thời gian.
“Con, nhớ vòng tay mẹ,” mẹ vẫy tay, giọng vang lên trong sự im lặng.
Xe buýt chầm chậm rời xa, để lại Hưng đứng một mình giữa cánh đồng hoang, tiếng gió thổi qua thùng gỗ cũ ngõn ngang. Hưng gập người, đầu gối chạm vào đất, nước mắt chảy đục vào mặt đất, cảm giác bỏ rơi tràn ngập trong tim non nớt tuổi thơ.
Mợ Hưng hiện ra phía sau, ánh mắt nghiêm nghị, giọng cất lên: “Con sẽ làm hết mọi việc, không cho mẹ lo lắng nữa!”
Hưng gật đầu, giọng nghẹn ngào: “Mẹ… mẹ sẽ về…”
Tiếng buýt dần xa, tiếng rì rào của đồng ruộng tiếp tục vang lên, như lời hứa chưa trọn vẹn, nhưng vẫn đầy sức mạnh bền bỉ.
Mợ Hưng lặng lẽ bước vào ngôi nhà tranh sàn, tiếng giày da cũ vang lên trên những tấm ván ốp cũ. Cô đứng trước Hưng, tay chắp lại, ánh mắt nặng trĩu.
“Mẹ sai con đi học, nhưng giờ bố mẹ không còn đâu, con phải nghỉ học,” mợ Hưng thốt lên, giọng cứng như sắt. “Con phải về giúp mợ, ra đồng giúp mợ trồng lúa, chăn trâu. Đừng có mơ mộng mất thời gian nữa.”
Hưng rón rén, mắt sầu thả dài nhìn ra cánh đồng mờ sương. Nước mắt vẫn còn ướt trên má, nhưng ánh mắt dần dứt khoát.
“Con… con sợ… con sợ không biết làm sao,” Hưng lặng thở, tiếng nói mềm yếu. “Mợ… không muốn con phải chịu khó.”
Mợ Hưng rít lên, tiếng nói giả dối như gió lùa qua kẽ lá: “Sợ chi! Con là con trai, phải chịu trách nhiệm. Nếu con không làm, ai sẽ cho mẹ ăn? Đừng có dám ngồi chờ mẹ trở lại, con chỉ có thể sống nhờ mình.”
Hưng cúi đầu, tay bé nhỏ siết chặt vào chiếc áo bạt sợi tơ. “Con sẽ làm,” anh lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào. “Con sẽ giúp mợ. Nhưng… con muốn học, muốn có tương lai.”
Mợ Hưng nhún vai, nở một nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ: “Tương lai? Đợi tới khi cha mẹ con về thì sao? Đó là ảo tưởng. Bây giờ, con phải bốc hương, bới đất, chăm trâu. Đúng không?”
Trong lúc đó, tiếng gió thổi qua mái tranh, làm rung rinh những tấm lá khô. Hưng ngẩng lên, ánh mắt dấy lên lửa quyết tâm.
“Con không muốn mẹ phải lo lắng nữa. Con sẽ giúp mợ, nhưng con sẽ không bỏ học mãi,” Hưng trả lời, tiếng cứng rắn hơn. “Con sẽ học vào buổi tối, giúp mợ vào buổi sáng.”
Mợ Hưng dừng lại, khuôn mặt chợt bỗng bối rối, rồi nhanh chóng thu hút lại vẻ lạnh lùng: “Nếu con không chịu, con sẽ…”
“Thế thì để con chịu đựng,” Hưng khẽ cười, mắt lấp lánh. “Con đã lớn rồi. Con sẽ làm mọi việc để mợ không phải lo lắng. Nhưng đừng ép con phải bỏ học. Con sẽ học, con sẽ làm.”
Mợ Hưng im lặng, nhìn đôi mắt sáng của Hưng, rồi thở dài: “Được, con sẽ học. Nhưng nhớ, con phải giúp mợ. Đừng có quên lời hứa.”
Hưng gật đầu, thoáng một nụ cười mỏng manh. “Con nhớ. Con sẽ không làm mẹ thất vọng.”
Tiếng gà gáy vang lên từ xa, báo hiệu bình minh đang tới. Hưng nhanh chóng cầm lấy cọc trâu, xé bỏ chiếc áo mỏng, chạy ra đồng, theo mợ Hưng. Cảnh đồng núi xanh biếc hiện ra, dải sương còn bám trên những bông thảo, ánh nắng đầu ngày chiếu rọi lấp lánh trên lũ vỏ trâu. Hưng bận rộn lùi lại một vài rãnh, vừa cày vừa đào, mắt vẫn nheo nhìn về phía nhà tranh sàn, nơi mẹ còn hứa sẽ quay lại.
Trong lớp cuối cùng, tiếng giảng của thầy vang lên dày đặc như lớp sương mỏng quanh những bàn ghế gỗ cũ. Hưng ngồi ngay bên cửa sổ, ánh sáng yếu ớt lọc qua tấm rèm lụa bạc thâm, làm khuôn mặt cậu rơi vào bóng tối.
“Em có biết hôm nay là ngày gì không?” thầy hỏi, giọng trầm ấm nhưng không thể che giấu được sự mệt mỏi.
“Học… học,” Hưng trả lời liền, giọng nghẹn lại, mắt nhìn lên trần, không chú ý tới bảng đen.
Tiếng bút chạm phấn vang lên, nhưng trong đầu Hưng chỉ nghe thấy tiếng trâu kêu ở đồng, tiếng xịt cối của mợ và tiếng mẹ gọi tên mình từ xa. Cậu cảm thấy như mọi lời dạy của thầy đang trôi qua, lạt lòa như lá rụng.
“Hưng, em có muốn tiếp tục học không?” thầy dừng lại, ánh mắt dò xét.
Hưng cúi đầu, tay nắm chặt bìa cuốn sách cũ. “Con… không muốn học nữa,” cậu thốt lên, giọng nghẹt bầu, âm thanh như cắt ngang không khí ngột ngạt.
Lớp im bặt, chỉ còn tiếng thở dài nhẹ của vài học sinh. Thầy dừng lại, lặng lẽ nhìn Hưng, rồi gập tay lại.
“Mày biết đấy, con còn trẻ, còn có cả gia đình phải lo lắng…,” thầy nói, giọng chậm lại, nhưng không có một lời khuyên nào.
Hưng đứng dậy, gót chân cọt kẹt trên sàn gỗ. “Con không muốn mẹ lo lắng nữa. Con sẽ ra đồng, giúp mợ. Con sẽ học… vào buổi tối nếu có thể,” cậu vừa nói vừa vẫy tay ra khỏi lớp.
Trong khoảnh khắc đó, Hưng cảm giác mất phương hướng, như chiếc thuyền không bến. Đầu óc cậu quay cuồng: *Nếu không thực hiện, mẹ sẽ khóc, mợ sẽ giận, mình sẽ bị bỏ lại*. Cảm giác đó khiến tim chợn lên mạnh.
Lúc bước tới cửa lớp, thầy nắm lấy vai Hưng nhẹ. “Nếu con thực sự muốn nghỉ, con phải chịu trách nhiệm. Con sẽ không còn bàn cãi nữa, con sẽ phải đối mặt với thực tế,” thầy nói, giọng cứng rắn.
“Học… rồi sẽ…,” Hưng trả lời, giọng nghẹn ngào, “đúng, con sẽ học vào buổi tối. Nhưng bây giờ con phải ra đồng.”
Thầy thở dài, mắt nhìn ra cánh đồng xa xăm qua cửa sổ. “Tôi… mong con sẽ không tiếc nuối,” ông nói, rồi buông tay cho Hưng rời đi.
Hưng rời lớp, bóng dáng cậu dần dần hòa vào dải sương mờ đang che phủ sân trường. Cậu bước ra ngoài, nghe tiếng gà gáy vang, tiếng gió lùa qua những tán cây. Khi tới cổng, cậu đọng lại, mắt nhìn lại lớp học như vừa mất một phần của mình.
Tiếng trống đồng vang lên từ xa, báo hiệu tiếng chuông kết thúc. Hưng quay lại, nhìn thầy đang đứng một mình trong lớp, ánh mắt đầy lo âu. Cậu thả một tiếng thở dài, rồi nhanh chóng lặng lẽ đi ra cánh đồng.
Bước chân Hưng dồn dập trên con đường đất, tiếng cỏ dại vội vặt phản chiếu trong hơi thở ngắn. Đến khi tới cánh đồng, mợ Hưng đã đứng chờ, dáng người cứng cáp, mắt đầy nghiêm khắc.
“Mợ, con… con không muốn học nữa,” Hưng bật lên, giọng run rẩy, tay bám vào chiếc áo mỏng.
Mợ Hưng lặng lẽ nhìn cậu, mắt như lưới thép. “Con biết rồi, nhưng con còn đâu để rồi?”
“Học sẽ mất thời gian, con không muốn mẹ lo,” Hưng thở gấp, ánh mắt lấp lánh quyết tâm.
Mợ Hưng gạt tay, gợi lời: “Nếu con không chịu, con sẽ…”
“Hãy để con chịu đựng,” Hưng đáp, mắt sáng lên, “Con sẽ làm mọi việc để mợ không phải lo lắng. Con sẽ học vào buổi tối, giúp mợ vào buổi sáng.”
Mợ Hưng im lặng, rồi thở dài: “Được, con sẽ học. Nhưng nhớ, con phải giúp mợ. Đừng quên lời hứa.”
Hưng gật đầu, nụ cười mỏng manh lộ lên trên môi. “Con nhớ.”
Tiếng gà gáy vang dội, đồng lặng lại như một tấm thảm bắn phá, và Hưng, với chiếc cọc trâu trong tay, bắt đầu công việc nặng nề, nhưng trong tim cậu đã có một ngọn lửa không tắt: quyết tâm học, quyết tâm sống.
Sáng sớm, sương mù vẫn chưa tan, ánh nắng rải trên đỉnh đồi như lưới kim. Hưng đã dỡ mắt khỏi *Nhà tranh sàn* và đạp chân vào con đường đất dốc, tay nắm chặt cọc trâu đã được gắn vào chiếc xe gỗ cũ kỹ. Mồ hôi đã bắt đầu giãi giặc từ hai bên tai, chảy ròng ròng xuống gáy.
“Cái trâu này phải ăn gì?” Hưng rên rỉ, giọng gợn nghẹn vì mệt mỏi, mắt nhìn tới đỉnh đồi nơi những bãi cỏ dại vụt hiện lên như lời hứa.
Mợ Hưng – đang đứng dưới gốc cây bàng già, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt vẫn thẳng thắn – đáp:
— “Cho trâu ăn rơm khô, nếu có chút cỏ non vừa thì nên cho thêm. Đừng để nó đói, nếu trâu không mạnh, công việc của con còn khó hơn.”
Hưng hít một hơi sâu, kéo mạnh hơn, bánh xe gầm gừ khe khúc. Đất sánh lở dưới bánh cảng dập dờn, nhưng cơn mệt nhũn không làm hắn chùn bước.
— “Mợ ơi, nếu trâu không chịu ăn, mình sẽ làm sao?” Hưng lắp bắp, tay vẫn chưa ngừng kéo.
Mợ Hưng cúi người, đặt tay lên vai con, tiếng nói vang lên như tiếng vỗ gió:
— “Con sẽ không cho mình phải suy nghĩ như thế. Nếu trâu không ăn, con sẽ đem gạo nở vụn ra đồng, thì trâu cũng sẽ ăn được. Kiên nhẫn là chìa khóa.”
Hưng ngẩng đầu, gương mặt vẫn còn ướt đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm. Anh bám chặt cọc trâu, bước chân như bão lùa lên dốc, đôi chân nặng tựa tảng đá nhưng không hề chùn xuống.
Tiếng cối xay gió từ bên trái vang lên, hòa lẫn tiếng gió thổi qua những tán cây nghệ, như một bản hòa âm của sự chịu đựng. Đột nhiên, trâu rên lên, giọng gầm dãi tợn.
— “Ây!” Trâu lùi lại, lông dáng rung lên như sợi lụa bị gió thổi.
“Hưng, thắt chặt nữa!” Mợ Hưng la lên, giọng cô ấy căng thẳng nhưng không hề mất kiểm soát.
Hưng nghẹn thở, đôi mắt nhìn thấy phần cuối của đồi – nơi đồng ruộng núi mở ra, nơi ánh sáng rực rỡ hơn. Anh nén lại mọi đau đớn, dồn năng lượng cuối cùng vào tay, kéo trâu mạnh hơn, làm cho bánh xe quay rụt lại.
— “Cái trâu này phải ăn gì?” Hưng thốt lên lần nữa, giọng vừa nghẹt vừa kiên định, tiếng nói như đè nặng lên mọi lo âu.
Mợ Hưng bước tới, gạt bỏ lớp áo bùn, một lần nữa dọa lại cậu:
— “Đừng để nó bán rẻ, con à. Đó là công việc của con, và con sẽ không để mẹ phải lo lắng hết nữa.”
Hưng cười gượng dậy, tay còn còn ướt mồ hôi, mắt nhìn thẳng vào đỉnh đồi như muốn thắp lên một ngọn lửa mới.
— “Con sẽ làm, mợ ạ. Trâu sẽ ăn, đồng sẽ xanh, và con… con sẽ học vào buổi tối, như lời hứa với mẹ.”
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng gió như thầm thì, những cánh đồng xanh mát dần hiện ra, và Hưng, tay vẫn nắm chặt cọc trâu, bước chân không còn chập chờn. Anh đã chịu đựng đau đớn, đã chinh phục đồi núi, và trái tim mình bây giờ đã sẵn sàng cho những ngày tháng tiếp theo.
Mợ Hưng bước vào bếp, ánh sáng lò sưởi le lói phản chiếu trên khuôn mặt mệt mỏi của cô. Cô nhìn vào nồi cơm vẫn chưa chín, vào chiếc chảo đang cháy nhẹ và vào Hưng đang lặng lẽ xắt rau, tay còn rơi giọt mồ hôi trên bờ vai.
“Mày làm gì mà chậm tới vậy!” mợ Hưng hét lên, giọng cô cắt ngang tiếng gió ngoài cánh cửa sổ.
Hưng cúi đầu, mắt nhìn xuống sàn gỗ cũ, đôi tay run rẩy còn bám lấy con dao. “Con… con đang cố gắng,” anh ngập ngừng, tiếng nói khàn khàn.
Mợ Hưng gạt tay qua mặt, bước tới gần hơn, giọng cô lạnh lùng nhưng không kém phần căng thẳng: “Cố gắng? Nếu con không thể nấu bữa ăn nhanh hơn, mẹ sẽ không phải lo lắng mỗi khi ăn trưa. Đừng để mình trở thành gánh nặng!”
“Hôm nay trâu còn cằn cỗi, công việc trên đồng còn kéo dài, con… con đã mệt rồi,” Hưng thở dài, cảm giác tủi hổ lặng lẽ lan tỏa trong tim.
Mợ Hưng ném một miếng gạo chưa nấu vào nồi, tiếng gạo nứt răng vang lên như tiếng trống báo hiệu: “Đừng để lời bào chữa làm con lười biếng. Con phải nhanh hơn, mạnh hơn. Mẹ không có thời gian cho những lời bào chữa!”
Hưng nâng đầu, ánh mắt chập chờn giữa hận thù và ác cảm: “Con sẽ cố gắng hết sức,” anh thốt lên, giọng nghẹn nợ và quyết tâm.
Mợ Hưng nhìn quanh bếp, thấy những nồi chảo, những món ăn chưa hoàn thiện, và rồi cô ném một lời cuối: “Nếu con không thể làm được, thì mày cứ đứng dưới bếp và chịu đựng sự thua thãi!”
Hưng cúi đầu lại, tay nắm chặt chiếc dao, đầu óc dồn đầy suy nghĩ ngắn gọn: “Phải chăng mình chỉ là một cánh tay còn yếu?”
Mẹ Hưng xuất hiện trong cánh cửa, ánh mắt lo lắng mềm mại: “Hưng, đừng để mợ quá khắc nghiệt. Con còn trẻ, còn còn thời gian học hỏi.”
Mợ Hưng quay sang Hưng, giọng đầy thách thức: “Nếu con không thay đổi, con sẽ không bao giờ được mẹ tin tưởng.”
Hưng thở dài, mắt rơi lệ, nhưng trong tim anh biết: đây là lúc phải đứng lên, dù chỉ là một bước chân ngắn trong bếp này.
Mẹ Hưng bước vào bếp, ánh mắt lo lắng vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt hề hững của cô. Hưng, vừa lắc đầu cúi xuống bếp, vừa thở dốc dào, đôi vai run rẩy vì cơn đau lan tỏa từ lưng tới chân.
“Mẹ ơi… đau quá… sao lại như vậy?” Hưng gục lên, tiếng thở hổn hển vang lên trong không gian chật hẹp.
Mẹ Hưng bỏ túng tay lại, chạy tới xót vào vai con. “Con, sao con lại ư thế?” cô hỏi, giọng run lên.
“Hông… tôi vừa về từ đồng ruộng, trâu còn kéo dài, tôi đã… cứ đứng, nâng… Đôi lưng này… như ai đó đang đè nặng lên” Hưng lắp bắp, mắt nhìn xuống sàn gỗ đã bám bẩn.
Mợ Hưng đứng ở góc bếp, lặng lẽ nhìn hai mẹ con, ánh mắt lạnh lẽo vẫn còn vương trên khuôn mặt. “Cứ bận rộn như vậy mà không thở nghỉ, chắc mày sẽ chết đi nhanh hơn nữa,” cô nhếch răng, giọng sắc như dao cắt.
Hưng lắc đầu, lời thở dồn dập trên môi. “Mẹ… tôi sợ… sợ không thể chịu nổi nữa,” anh lẩm bầm, hơi thở ngắt quãng.
Mẹ Hưng nắm chặt tay Hưng, mắt ngấn lệ. “Con sẽ không bỏ qua, con ơi. Mẹ sẽ tìm cách giúp con giảm bớt gánh nặng.”
“Bây giờ, con không thể đứng lên nữa,” Hưng lặng thở, cảm giác như lửa cháy trong lưng không ngừng bùng lên.
Mợ Hưng thở dài, bước lại gần bếp, tay chạm vào nồi cơm chưa chín. “Nếu mẹ không thắng được, thì con sẽ phải đứng một mình,” cô nói, âm điệu cắt ngang không gian im lặng.
Hưng nín thở, cảm giác đồng thời vừa lo lắng lại vừa giở khô. “Nếu mình không thể chịu đựng, có lẽ… sẽ có gì đó thay đổi,” anh nghĩ nhanh, ánh mắt sắc nét hướng tới cửa sổ, nơi gió núi hú vang qua những tán tre.
Mẹ Hưng liếc nhìn mợ, sau đó quay lại Hưng. “Đừng lo, con sẽ nhờ bác sĩ, sẽ nghỉ ngơi. Đừng để nỗi sợ chiếm lấy trái tim con.”
Hưng gật đầu yếu ớt, nhưng cơn đau vẫn kéo dài, âm thanh thở hổn hển vang lên đều đặn trong không gian bếp ngột ngạt.
Mợ Hưng quay lại, mắt lộ ra một tia nghi ngờ khi nhìn Hưng ngồi gập mình xuống ghế bành cũ. “Con thấy sao? Đau lắm không?” cô hỏi, giọng vang lên như tiếng dao chém vào không gian im ắng.
Hưng gượng hít một hơi sâu, cố nén tiếng thở dốc thành tiếng thở phẳng. “Không sao, chỉ hơi mỏi thôi,” anh trả lời, giọng khàn khàn, cố giấu đi cơn rách trong lưng.
Mợ nghi ngờ, tay chạm nhẹ vào vai Hưng, cảm nhận hơi run lầm. “Mày vừa dỡ trâu, đè nặng suốt ngày. Thôi mà, thớt gánh chi, không thể giấu được.” Cô nở một nụ cười khinh báng, ánh mắt ánh lên sự không tha thứ.
Hưng nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang nhổ cỏ bãi đồng, nhớ cảm giác kim châm xuyên qua da. “Mẹ bảo con nghỉ, nhưng… tôi… tôi không muốn làm dở việc.” Anh thốt lên, giọng hạ thấp, như muốn che giấu bao nhiêu nỗi sợ.
Mợ nghiêng người về phía anh, thở dài nặng nề. “Nói thì vừa, nhưng cứ ngồi im không làm gì thì sao? Đau cho cả gia đình.” Cô rúc rích, tiếng nói của cô vang vọng trong bếp, làm cho tiếng thở hổn hển của Hưng trở nên ngắt quãng hơn.
Hưng rùng rợn, đôi mắt tròn xoe trong bóng tối. “Đừng… đừng lo,” anh lẩm bẩm, cố nóc lên chiếc ghế, “Tôi sẽ… sẽ chịu đựng.”
Mợ nở nụ cười lạnh lẽo, đưa một chiếc muỗng gạo vào bát, đè nhẹ vào vị trí gối của Hưng. “Nếu con chịu được, thì không có gì phải lo. Nhưng nếu con không chịu nổi, mình sẽ… phải có cách khác.” Cô nói, giọng óc lạnh châm vào tim Hưng như lưỡi dao.
Hưng gật đầu, mắt rưng rưng, trong lòng vừa muốn gào lên vừa muốn gượng bỏ. Anh nhắm mắt, nín thở một lúc, rồi thở ra một tiếng rên rỉ nhẹ. “Cảm ơn mợ,” anh lặng thở, “Con… sẽ cố.”
Mưa rơi lặng lẽ trên mái ngói, tiếng gió thổi qua khe chập chờm của cánh cửa sàn, làm khung cửa bập bõm một cách lặng lẽ. Hưng lặng lẽ trượt xuống giường cũ, chiếc nệm đã chê hề qua bao đêm ngủ cùng tiếng kêu của bụng rỗng. Đôi mắt anh mở rộng, nhìn vào bóng tối nơi tường gỗ, ánh sáng le lói chỉ đủ để thấy những đường rãnh sâu trên sàn nhà tranh.
“Mẹ… mẹ có đang nghĩ tới con?” Hưng thầm thì, tiếng vang trong đầu vang lên như tiếng thở dài của một cánh chim gãy. Hơi thở của anh nặng nề, mỗi nhịp tim như muốn phá vỡ cái tường gỗ mỏng manh.
Mợ Hưng xuất hiện trong lối vào, ánh mắt óc lạnh vẫn giữ nguyên, nhưng bước chân cô chậm lại, dường như lắng nghe từng tiếng gió. “Con đã ăn chưa?” cô hỏi, giọng vẫn còn nặng nề như việc gánh nặng của đồng.
“H… chưa… mẹ ơi, mình chỉ muốn… muốn nghe mẹ gọi tên con một lần nữa.” Hưng rên rỉ, giọng anh run rẩy, lời lẽ ngắn gọn, dường như gánh nặng của một tuần vất vả đã gãy vụn.
“Mẹ sẽ về, con. Đừng lo lắng quá.” Mợ Hưng thở dài, đưa một chiếc chén nước lọc lạnh vào tay Hưng, rồi lặng lẽ rời đi, để lại tiếng gió và tiếng thở bập bõm của Hưng.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Hưng ngước nhìn bầu trời đêm qua khe cửa, những đám mây lơ lửng và ngôi sao yếu ớt. “Mẹ có nhớ con không?” anh thầm thở, tiếng thở hắt ra như lưỡi dao cắt gió.
Anh cúi đầu, nắm chặt tay mình, cảm nhận hơi ẩm ướt trên da, nhớ lại lần cuối mẹ ôm lấy người con trong vòng tay bé bỏng, tiếng cười vang vọng trong tim. Những ký ức vụn vỡ trôi qua như hạt cát, nhưng nỗi lo âu vẫn chưa được xoa dịu.
Tiếng đồng hồ cổ trong góc phòng kêu toang, đo từng giây phút trôi qua. Hưng kéo mình lại trên giường, mắt vẫn đắm chìm trong đêm tối, thầm nguyện cầu: “Mẹ, dù có ở đâu, xin hãy luôn nhớ con, như con luôn nhớ mẹ.”
Tiếng côn cốc của cánh cửa sàn vang lên khi cậu bé trong làng, áo rách tả tơi, bước vào ngôi nhà tranh từ lối khuất. Đôi mắt tròn xoe, cậu rụt rè nhìn Hưng đang ngồi co ro trên chiếc nệm chật, đôi tay run rẩy đặt lên bụng rỗng.
“Cháu có gì mang cho anh,” cậu bé nói, giọng nghẹn nghẹn, tay cầm chặt một cuốn sách da cũ, bìa rách nát, các góc bị gập.
“H… có gì đấy sao?” Hưng ngước lên, ánh mắt lấp lánh tia hi vọng lạ trong bóng tối.
Cậu bé gượng gượng đưa cuốn sách tới, đặt lên đầu gối Hưng. “Đọc sách này nhé. Cháu nghe mẹ anh bảo, sách có thể làm cho người nghèo ít đói hơn.”
Hưng cầm cuốn sách, ngón tay chạm vào bìa gợn sạt, cảm giác như lần đầu chạm vào một món đồ có giá trị. “Cảm ơn cháu,” anh thở dài, tiếng nghẹn của nỗi đói tạm thời tan biến, thay bằng tiếng vang của lòng biết ơn.
Mợ Hưng xuất hiện ở ngưỡng cửa, ánh mắt vẫn lạnh lùng. “Đồ gì nữa đây?” cô rít lên, nhưng khi nhìn thấy cuốn sách, cô chợt dừng lại, lưỡi lắc.
“Hông có gì, mợ,” Hưng trả lời nhanh, giọng vừa lo lắng vừa kịch tính, “chỉ là… một chút hy vọng.”
Cậu bé ngước lên, mồm môi mở to như muốn khen ngợi, rồi nhanh chóng quay sang chạy ra ngoài, tiếng giày cũ kêu lách lách trên nền đất. “Mong anh đọc xong, sẽ thấy trời sáng hơn!”
Ánh đèn trần le lói, Hưng mở cuốn sách, ngón tay lướt qua từng chữ rách nát. Những câu chữ cũ rích reo vang trong đầu, như tiếng gọi từ một thế giới xa lạ, hứa hẹn một lối thoát cho cơn đói và nỗi cô đơn.
Một hơi ấm lạ lùng lan tỏa từ trang sách, làm ngực Hưng đập nhanh hơn, trái tim như muốn vỡ ra tiếng cười. “Đúng là người bạn đồng hành,” anh thầm thở, mắt lấp lánh niềm tin.
Hưng vẫn còn cầm cuốn sách trên đầu gối, ánh đèn le lói làm những vệt chữ cũ rách dần mờ đi. Đột nhiên, tiếng máy điện thoại reo vang trong không gian chật hẹp, làm cô bầu trời tĩnh lặng bỗng bừng lên tiếng gọi.
“Alo…? A, mẹ ạ!” Hưng ngắt lời đọc, giọng rụt rè nhưng cố gắng kiên định.
Ở một thành phố xa xôi, Mẹ Hưng đang đứng trước dây chuyền lò xoong, hơi thở nặng nề sau một ngày làm việc vất vả ở nhà máy dệt. Đồ bảo hộ rách rưới, mồ hôi lăn tăn trên trán, cô vừa dừng lại, lấy điện thoại ra từ túi áo bẩn thỉu. Đôi mắt mệt mỏi cô nhìn vào màn hình, thấy “8” – số tuổi con trai.
“Mẹ đang nghe đâu, con?” giọng cô rầm, âm thanh vang lên qua đường truyền lẫn tiếng ồn của máy móc.
“Hôm nay con… con có… cuốn sách bà cho, con muốn đọc cho mình… thấy… hy vọng.” Hưng cố gắng giữ lời, tiếng anh hắt hủi của mình vang lên trong không gian bão giông.
“Mình biết con đang gian khổ, con. Mẹ cũng đang cố, con cố gắng nhé, mẹ đang cố.” Mẹ Hưng thở dài, giọng cô chùng xuống như một cơn gió lặng giữa tiếng máy. “Cứ bám lấy cuốn sách ấy, nó sẽ đưa con qua bão.”
Người nghe trên dây, Hưng cảm nhận được sức nặng của lời nói, từng chữ từng chữ nhấn chìm vào tim mình như hạt mưa dầm dề. Đôi mắt cậu chớp chớp, nước mắt lăn dài trên má.
“Con sẽ làm hết sức mình, mẹ. Con… không muốn mẹ lo.” Hưng nắm chặt tay, như muốn nắm lấy mọi lực lượng để giữ lại một chút năng lượng còn sót lại.
“Mẹ không lo. Mẹ lo lắng là con có ăn được bữa cơm, có được áo mới, có thể đi học. Nếu con đọc hết sách này, mẹ sẽ mở bưu điện, mua cho con một bộ đồng phục mới.” Mẹ Hưng im lặng một lát, tiếng máy móc vang lên như tiếng trống chiến trường. “Cứ hít thở sâu, con. Mẹ tin con sẽ vượt qua.”
Cuộc gọi kết thúc, tiếng bíp báo tin nhắn mới vang lên, nhưng Hưng không còn nghe. Anh lặng thở, mắt lấp lánh niềm quyết tâm. Anh gập cuốn sách lại, đặt lên bàn gỗ cũ, rồi đứng dậy, bước ra khỏi ngôi nhà tranh sàn.
Ở nhà máy, Mẹ Hưng quay lại công việc, kéo dây dây cuốn, nắm chặt tay dây dây, đôi mắt cô vẫn nhìn vào chiếc điện thoại đã bỏ lại trên băng chuyền. Đôi tay cô run rẩy, nhưng tâm hồn cô đã được thắp lên một ngọn lửa – lời hứa của một người con bé nhỏ, một cuốn sách cũ, và một giấc mơ không thể bỏ qua.
Trên sườn đồi, Hưng chạy tới cánh đồng, nơi những con trâu đang gặm cỏ. Anh cúi xuống, đưa tay lên đống cát, cảm nhận đất ẩm, như muốn nắm bắt sức mạnh của cả thiên nhiên. Lời của mẹ vang lại trong đầu: “Con cố gắng nhé, mẹ đang cố.” Anh thở một hơi dài, bước tới những góc tối của đồng ruộng, quyết tâm không để nỗi khổ lùi lại.
Hưng cúi xuống, bùn đất dính vào ủng, nhưng tiếng thở dốc mạnh mẽ của anh bị gián đoạn khi chiếc điện thoại cũ của mẹ—được để lại trên bếp lò—đột ngột reo vang. Mẹ Hưng, đang đứng bên bờ sông Nậm Giải, tay chặt lấy dây buộc chiếc áo mùn, nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Con ơi, con đang… ốm sao? Đánh bao nhiêu hạt gì?” cô hỏi, giọng run rẩy qua sóng gió của tiếng ồn máy móc trong điện thoại.
“Hết… hơi thở… con… đau đầu, bụng… không thể đứng dậy được,” Hưng cố gắng thốt ra, mắt nhắm chặt, cố giữ thăng bằng trên cành cỏ lỏng.
Mẹ Hưng thở dài, mắt tràn lệ, nhưng trong ánh mắt lóe lửa quyết tâm. “Mẹ sẽ về ngay,” cô thốt lên, giọng nặng trĩu nhưng không hề lay chuyển.
Cảnh chuyển sang nhà máy dệt. Đèn công nghiệp nhấp nháy, tiếng dây cuốn chen lên tiếng còi xe tải. Mẹ Hưng dừng lại giữa vòng quay, rút điện thoại ra, vòng tay cuốn chặt quanh dây an toàn. “Con ơi, mẹ đang trên đường, mẹ sẽ đến bến bờ đêm nay,” cô nói, giọng cô dội vang qua còi máy.
Cô lùi lại một bước, mắt quét ngang qua đồng nghiệp đang thở hổn hển, rồi nhặt một chiếc túi giấy nhựa lẻ loi, cho vào trong đó vài đồng tiền đã đầy bụi bẩn. “Nếu mẹ không kịp, con sẽ có gì?” cô tự hỏi thầm, rồi nhanh chóng lấy balo cũ, kéo nút áo, và chạy ra khỏi nhà máy như một cơn bão lốc.
Trong khoang xe tải cũ, bánh xe groaning cầm kéo xuôi ngược dốc thành phố. Mẹ Hưng siết chặt tay lái, môi mòm lại, đồng thời kiểm tra lại số điện thoại của Hưng, ngẫu nhiên nhấn nút ghi âm. “Mẹ đang trên đường, con giữ lời hứa, con … con sẽ không lo lắng nữa.”
Trên đồi, Hưng lim dim rơi vào cơn mê. Tiếng sắt rỉ sậm của máy kéo chợt dừng lại. Anh nghe thấy tiếng còi xe tải vang lên dọc theo con đường mòn gập ghềnh, tiếng động cơ ầm ầm dần tới gần. Đôi mắt anh mở to, ánh mắt chèo thẳng vào vòng tròn lửa lăm le của đống củ cải đang cháy.
Mẹ Hưng bước ra khỏi khoang, mồ hôi lăn tăn trên trán, tay nắm chặt tay lái, mắt nhìn thẳng vào ngọn lửa lấp lánh. “Hưng! Đừng di chuyển! Mẹ đây!” cô la lên, giọng hùng hồn vang trong không gian rộng lớn, lối thở cô dối bụi mờ.
Hưng ngã xuống nhúm đất, đôi mắt đỏ hoe, nở ra một nụ cười yếu ớt. “Mẹ…” anh thở hổn hển, tiếng nói khẽ vang như tiếng chuông cũ.
Mẹ Hưng vung tay, kéo anh lên, rồi nhanh chóng bọc anh trong chiếc áo khoác cũ, ôm chặt lấy cổ. “Con sẽ chẳng còn lo gì nữa, mẹ ở đây. Con sẽ được chăm sóc, con sẽ không còn cô đơn.”
Cả hai chạy về phía ngôi nhà tranh sàn, tiếng cỏ vỗ nhẹ dưới chân, tiếng gió thổi qua những tán cây. Cánh đồng đồng ruộng núi dần hiện lên dưới ánh hoàng hôn, và trong khoảnh khắc ấy, ánh sáng cuối ngày dáng như một lời hứa cho tương lai mới.
Mẹ Hưng nắm chặt tay Hưng, lối chân nhanh như cơn gió qua rừng tre, tiếng lá xào xạc dưới chân vang lên nhịp thở gấp gáp. Khi họ tới ngưỡng cửa nhà tranh sàn, cánh cửa gỗ cũ kêu rên rỉ mở ra, để lộ không gian gầy gò, ánh hoàng hôn rơi qua những khe hở, vẽ lên tường một dải sáng vàng nhạt.
Hưng chợt dừng lại, mắt ngóng nhìn vào góc tối nơi anh thường ngồi một mình sau những ngày vất vả. Mẹ Hưng bước tới, tay quệt nhẹ lên vai Hưng, rồi dùng chiếc áo khoác cũ quấn quanh cơ thể con bé. Họ gục xuống sàn, ngồi gập gù trong góc phòng, nơi chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ và ngọn đèn dầu đang chập chờn.
“Mẹ….” Hưng lặng lẽ, giọng nghẹn ngào, nước mắt rơi lăn trên má.
“Mẹ bên con rồi, không còn gì phải sợ nữa.” Mẹ Hưng gầm lên, giọng run rẩy nhưng đầy sức mạnh, mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào mắt con trai.
Hai người nắm tay, gió thổi qua khe cửa khiến tường nhà rì rào như tiếng thì thầm của quá khứ. Họ ôm nhau chặt, hơi thở hòa quyện trong không khí lạnh của đêm.
“Mẹ ơi, con đã nhớ mẹ suốt ngày dài,” Hưng thì thầm, tiếng nói nghẹn ngào vẫn còn rung lên như tiếng chuông cũ.
“Mẹ cũng đã nhớ con, từng đêm con ngủ trong giấc mơ, nghe tiếng con khóc trong bão, con à, mẹ không còn để con cô đơn nữa.” Mẹ Hưng nín tiếng, vừa rơi nước mắt, vừa nắm chặt tay Hưng hơn.
Hưng nheo mắt, cảm nhận nhịp tim mẹ vang lên trong lồng ngực, như tiếng trống dồn dập của một trận chiến đã thắng.
“Mẹ… bây giờ chúng ta sẽ sống như nào?” Hưng hỏi, giọng hoài nghi nhưng ánh mắt dần sáng lên hy vọng.
“Cứ dùng từng hạt gạo, từng giọt mồ hôi, chúng ta sẽ xây lại ngôi nhà này, cho con không còn phải lo lắng gì nữa.” Mẹ Hưng trả lời, giọng kiên định, khẽ khẽ cất lên tiếng cười khẽ, như tiếng chuông ngân của niềm tin.
Âm thanh của cánh đồng xa xa, tiếng gà gáy và tiếng trâu rống dần trở nên êm dịu, hòa cùng tiếng tim đồng hồ cũ trên tường, nhịp đập chậm rãi nhưng chắc chắn. Họ ngồi đó, ôm chặt lấy nhau, mái nhà tranh mỏng manh trông như đang thở sâu, mang theo hơi ấm của sự đoàn kết.
Mẹ Hưng đứng trước cửa nhà tranh, ánh hoàng hôn còn le lói trên mái tơi. Mợ Hưng, đang gói gỗ trong góc bếp, ngẩng lên nhìn mẹ, ánh mắt ngỡ ngàng.
“Con cần học, không làm mày,” mẹ Hưng thốt lên, giọng cứng rắn như gỗ tứ. Đôi tay cô nắm chặt vào lưng áo cũ, mắt sâu thăm thẳm vào khuôn mặt mợ.
Mợ Hưng sụp lại, chiếc khăn lụa rách rưới bám vào vai. “Mẹ ơi, sao bà lại…?” cô lắc đầu, hơi thở ngắn gọn.
“Mày biết đấy, Hưng 8 tuổi, còn còn phải lăn lộn trên đồng ruộng, còn đứng giữa bùn lầy. Đó không phải là con đường của trẻ thơ,” mẹ Hưng nổi giận, tiếng dồn dập trong không gian lạnh lẽo.
“Mẹ… con cứ nghĩ con đang làm đủ rồi, chăn trâu, mang gạo về nhà…,” mợ Hưng lặng lẽ, mặt nhăn nhó, giọng nghẹn ngào.
“Mày hiểu gì về giáo dục? Đó là ánh sáng duy nhất có thể xua tan bóng tối của nghèo đói.” Mẹ Hưng đưa tay chạm nhẹ vào vai Hưng, người con bé nhỏ đang đáo lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
“Hưng, mẹ sẽ đưa con lên trường,” mẹ Hưng thốt, lặng lẽ kéo tay mợ ra khỏi chỗ ngồi cũ kỹ.
Mợ Hưng chợt rụt rè, mắt đỏ bầm. “Con… con không muốn bỏ việc, con sợ mất công việc của mình.”
“Con sẽ làm việc, nhưng không làm mày. Con sẽ học, không còn phải cuốn mình trong mồ hôi và bùn.” Mẹ Hưng nhắm mắt, hít một hơi sâu, rồi mở toa mắt nhìn mợ, ánh lửa quyết tâm bùng lên.
“Con sẽ nhập học vào trường làng, con sẽ được dạy chữ, con sẽ có tương lai không còn gánh nặng đồng ruộng.” Mẹ Hưng giọng vang lên, lặng lẽ đẩy cánh cửa ra, khiến tiếng gỗ kêu rì rầm trong gió chiều.
Mợ Hưng đứng yên, tay không ngừng chạm vào tấm áo mỏng manh, khuôn mặt rưng rưng. “Nếu… nếu con không thể trụ nổi, mẹ sẽ giúp, nhưng con phải thử.”
Mẹ Hưng cúi đầu, ánh mắt mềm lại, nhưng vẫn kiên quyết. “Con sẽ thử, và con sẽ thành công. Đừng để con ngã xuống nữa.”
Hưng đứng bên cạnh, mắt tròn xoe, nước mắt lăn trong hốc mắt. “Mẹ ạ, con sẽ cố gắng. Con sẽ không làm mày nữa.”
Mẹ Hưng nắm chặt tay con, nụ cười nghiêng nhẹ tỏa lên trong bóng tối. “Được rồi, bây giờ đi, chúng ta cùng đi tới trường. Đời này còn nhiều bão, nhưng ánh sáng luôn luôn ở phía trước.”
Hưng lạch bước trên con đường đá mòn, ánh nắng đầu xuân lọt qua tán cây bắp cải, tỏa lên những vệt vàng ấm áp. Anh cầm chặt cuốn sách mới – bìa xanh lá rực rỡ, tên lớp và tên giáo viên in đậm, như một lá cờ chiến thắng giữa những cánh đồng bùn lầy. Đôi mắt anh ánh lên quyết tâm, dù máu mắt vẫn còn nhạt phai.
“Bạn ơi, mình hôm nay mới về từ chợ, còn chưa kịp học gì,” một cô bạn cùng lớp nói, giọng nhẹ như gió lùa.
“Hình như mình cũng chưa biết nhiều,” Hưng đáp, giọng ít ớn, âm vang trong không gian lớp học mới. “Con sẽ cố gắng.”
Mẹ Hưng, đứng ở cánh cửa, mắt rưng rưng nhưng nụ cười tựa như mặt trời cuối tuần, thầm nghĩ: *Giờ con đã bước vào con đường đúng.*
Thầy giáo, một người trung niên có ánh mắt đầy hi vọng, đưa sách về tay Hưng. “Đây là đầu tiên, nhưng không phải là cuối cùng. Đọc, viết, suy nghĩ – ba chìa khóa mở ra tương lai.”
“Hồi nào con còn chăn trâu, trời mưa bùn, chưa từng nghĩ tới chữ viết,” Hưng lẩm bẩm, nhưng ánh mắt bây giờ đã mở rộng hơn cả.
Mợ Hưng, đứng ở phía sau, tiếng thở dài nhẹ vang lên. “Con sẽ không phải gánh nặng nữa,” cô lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào.
Tiếng chuông trường vang lên, trẻ em chạy ra khỏi lớp, tiếng cười hòa lẫn tiếng gọi tên. Hưng bám chặt cuốn sách, bước vào hàng rào xanh, rồi dừng lại, nhìn lại ngôi nhà tranh sàn – nơi những giọt mồ hôi đặc trưng đã tạc nên một phần ký ức. Anh quay lại, nhìn Mẹ, Mợ, và những người đã đồng hành, rồi thở dài sâu, như hít lấy hương của một tương lai chưa viết.
—
Trên con đường đầy gió lùa của tuổi thơ, Hưng đã vẽ nên một đoạn dải sáng, chắp cánh cho ước mơ bé nhỏ trong người. Những ngày còn bùn đất, những đêm dài âm thầm trong gian nhà tranh, giờ đã nhường chỗ cho tiếng thì thầm của sách vở, cho tiếng cười vang vọng trong lớp học mới. Mẹ anh – người đã từng quyết liệt đẩy con ra khỏi bùn lầy – giờ nhìn con bước vào cánh cổng trường, lòng như được gột rửa bởi niềm tin không mòn. Mợ Hưng, người từng lo lắng rằng con sẽ mất việc, nay thấy ánh mắt con sáng lên như sao trời sau cơn mưa, thầm bùm: “Cuộc sống sẽ luôn có những lần thăng trầm, nhưng khi ta dám mở lòng học hỏi, khó khăn cũng sẽ tan biến.”
Thời gian trôi nhanh như cơn gió miền núi, Hưng dần trưởng thành, mỗi trang sách là một viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai vững chắc. Anh nhận ra rằng, không phải đồng ruộng mới là nơi để bám víu, mà là trí tuệ và nghị lực sắt đá. Nụ cười nhẹ trên môi, lời hứa “Con sẽ cố gắng” đã trở thành lời thề với chính mình, một lời thề không chỉ cho bản thân mà còn cho những người đã tin tưởng và hy sinh. Trong khoảnh khắc yên bình cuối ngày, khi hoàng hôn nhuộm đỏ đỉnh núi, Hưng đứng trên bậc thềm trường, mắt hướng về phía chiều nhiên, cảm nhận hơi thở của cuộc đời: “Mỗi bước đi, dù ngập ngừng, đều là một bước gần hơn tới ánh sáng.” Câu chuyện của anh không dừng lại ở cánh cửa lớp học – nó chỉ mới mở ra một hành trình mới, nơi mà hy vọng và nỗ lực sẽ luôn đồng hành, dẫn lối cho những mồ hôi trẻ thơ biến thành ngọn lửa bất diệt của cuộc đời.