Minh đứng sững giữa hành lang lạnh lẽo của Bệnh viện, tay siết chặt tờ phiếu đóng viện phí nhàu nát, các con số 10 triệu đồng mỗi ngày cứ đập vào mắt anh. Đôi mắt anh trống rỗng dán chặt vào phòng hồi sức, nơi Xuân nằm bất động, đầu bọc băng trắng, hàng chục ống dẫn truyền ngoằn ngoèo gắn chặt vào người cô, máy thở gánh hộ nhịp thở yếu ớt.

Anh rể Minh đứng cạnh, thở dài một tiếng nặng nề, giọng sốt ruột vang lên: “Em suy nghĩ kỹ đi, không còn gì để mất đâu.”

Minh nhắm nghiền mắt. Hình ảnh Xuân ba tuần trước còn chỉnh tề áo vest, nụ cười tươi rói khi đưa anh hộp cơm trưa tự nấu hiện về rồi tan biến. Tai nạn tại Hiện trường tai nạn hôm đầu tháng Bảy, xe cô bị container tông trực diện đã cướp đi tất cả: chấn thương sọ não nặng, gãy nhiều xương, giờ cô chỉ còn là khối thịt bất động. Bác sĩ điều trị đã thông báo thẳng, tỷ lệ Xuân tỉnh lại cực thấp, nếu qua khỏi cũng chỉ sống thực vật.

Tiền bạc cạn kiệt từ ba tuần nay. Biệt thự gia đình đã thế chấp, cổ phần Công ty Xuân đang bị bán gấp để trả nợ. Mỗi ngày 10 triệu viện phí chưa gồm thuốc đặc trị, máy móc, anh lấy đâu ra tiền? Người ta vẫn xì xào sau lưng anh là kẻ ăn bám núp váy vợ, giờ vợ ngã xuống, anh trở thành gánh nặng của cả nhà.

Anh rể Minh nhích lại gần, gõ nhẹ ngón tay vào tờ phiếu trên tay Minh: “Công ty Xuân giờ chỉ còn cái vỏ rỗng, biệt thự cũng sắp bị ngân hàng phát mại. Em giữ cái ống thở đó làm gì? Để rồi ôm cả đống nợ mà vợ vẫn không bao giờ tỉnh? Dừng điều trị đi, còn chút gì thanh lý được thì em giữ lấy, không thì trắng tay.”

Minh run rẩy, ngón tay vuốt qua tên Xuân trên tờ phiếu. Tình nghĩa vợ chồng mười năm đang đối đầu trực diện với áp lực tài chính nghiền nát anh. Rút ống thở là giết vợ, nhưng không rút thì cả đời làm nô lệ cho nợ nần. Anh rể Minh nói đúng, anh chẳng còn gì để mất. Nhưng làm sao anh có thể xuống tay với người phụ nữ từng là tất cả của mình?

Tiếng chuông máy thở từ phòng hồi sức vang lên đều đặn, lạnh lẽo, như nhịp tim đang dần tắt của Xuân.

Minh siết chặt tờ phiếu viện phí nhàu nát trong tay, gạt phắt tay Anh rể Minh khỏi vai, quay bước đi thẳng về phía cửa phòng hồi sức. Mặt kính cửa phản chiếu gương mặt hốc hác của Minh, lấm tấm râu ngắn mọc um tùm, đôi mắt đỏ ngầu vì ba tuần không ngủ trọn giấc. Minh đẩy cửa, luồng khí lạnh mang mùi sát trùng và ozone từ các máy móc ùa vào mặt.

Minh bước đến giường của Xuân, bước chân chậm rãi. Xuân nằm bất động dưới tấm ga trải giường trắng, đầu quấn băng gạc dày, vài ống dẫn truyền dán chặt vào cánh tay và ngực, mặt nạ máy thở che kín mũi và miệng. Lồng ngực Xuân nhịp nhàng phập phồng theo nhịp tiếng bíp đều đặn của máy monitor. Minh kéo chiếc ghế nhựa lại gần, ngồi xuống, đầu gối chạm vào mép giường.

Một kỷ niệm chợt ùa về, sắc nét và rực rỡ giữa không gian xám xịt của phòng bệnh. Mười năm trước, tháng đầu tiên sau khi cưới. Xuân vừa được thăng chức trưởng phòng tại một startup nhỏ, về nhà lúc 2 giờ sáng, tay xách đôi cao gót để không đánh thức Minh, bắt gặp Minh ngủ gật trên ghế sofa, nồi cháo để lửa nhỏ vẫn bốc khói trên bếp. Xuân bật cười, mái tóc rối bù, cúi xuống hôn trán Minh: “Minh nấu cháo ngon nhất thế giới, anh đợi em suốt đêm à?” Minh dụi mắt, mỉm cười, múc cho Xuân một bát rồi thì thầm: “Em đi làm vất vả, anh nấu cho em ăn chút mới yên tâm.” Hai người ngồi bệt dưới đất ăn cùng nhau, đầu Xuân tựa vào vai Minh, hứa hẹn về tương lai xây dựng sự nghiệp, có nhau là đủ.

Kỷ niệm tan biến, để lại Minh nhìn chằm chằm vào gương mặt nhợt nhạt, bất động của Xuân. Tay Minh đưa ra, run rẩy vuốt lại lọn tóc rối trên trán Xuân, cẩn thận không chạm vào băng gạc. Ngón tay Minh lưu lại trên má lạnh băng của Xuân, rồi tuột xuống nắm lấy bàn tay Xuân, ống truyền dịch ép chặt vào lòng bàn tay anh.

Minh cúi sát xuống, giọng thì thầm đứt quãng, khàn đặc vì nước mắt: “Xuân à, em tỉnh lại đi, anh nhớ em lắm.”

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Minh, rơi xuống mu bàn tay Xuân, lăn qua kẽ ngón tay. Đôi vai Minh run lên bần bật, những tiếng nức nở không thành tiếng dồn nén trong cổ họng. Áp lực 10 triệu đồng viện phí mỗi ngày, Biệt thự gia đình đã thế chấp, cổ phần Công ty Xuân đang bị bán gấp, lời Bác sĩ điều trị nói tỷ lệ Xuân tỉnh lại cực thấp, có thể sống thực vật cả đời — tất cả cùng đè nặng lên vai Minh. Anh gục đầu xuống, trán áp sát mép giường, bàn tay siết chặt lấy tay Xuân đến trắng bệch các khớp ngón tay. Máy monitor vẫn bíp đều đặn, vô cảm trước nỗi đau của Minh, chỉ còn tiếng khóc nghẹn của anh chen lẫn vào tiếng máy chạy rì rì trong phòng.

Sáng sớm, ánh nắng nhạt xuyên qua kính cửa sổ hành lang bệnh viện, mùi thuốc sát trùng nồng nặc bám lấy quần áo. Minh ngồi gục trên ghế nhựa ngoài phòng hồi sức của Xuân, mắt đỏ hoe, đêm qua Minh không chợp mắt nổi, điện thoại hiện đầy thông báo phí viện phí 10 triệu đồng mỗi ngày của Xuân đã quá hạn ba ngày.

Bác sĩ điều trị bước vội đến, tay cầm hồ sơ bệnh án, vẻ mặt u ám.

Bác sĩ điều trị: Vết thương sau phẫu thuật của Xuân nhiễm trùng nặng đêm qua. Chúng tôi cần dùng kháng sinh đặc trị nhập khẩu, tổng chi phí 50 triệu đồng. Phải có thuốc trong vòng 4 tiếng nữa, nếu không nhiễm trùng lan vào máu, tỷ lệ tỉnh lại của Xuân vốn đã thấp giờ gần như bằng không.

Minh bật dậy, đầu gối run rẩy va vào ghế nhựa kêu lách cách. Tay Minh run rẩy, điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống sàn, màn hình vỡ một góc.

Minh: 50 triệu? Trong 4 tiếng? Bác sĩ, tôi… tôi không có nhiều tiền thế. Phí viện phí mỗi ngày 10 triệu tôi còn chưa xoay được, huống chi 50 triệu một lúc?

Bác sĩ điều trị đưa tờ đơn thuốc về phía Minh, giọng cứng nhắc.

Bác sĩ điều trị: Anh chuẩn bị tiền thuốc, trễ là không kịp. Tài sản của Xuân có thể thế chấp thêm, anh nên liên hệ bên công ty của Xuân ngay.

Bác sĩ điều trị quay đi, bước nhanh về phía phòng phẫu thuật.

Minh nhận lấy tờ đơn thuốc, đầu ngón tay run lẩy bẩy khiến tờ giấy nhàu nát một góc. 50 triệu. Tiền đâu ra? Biệt thự gia đình đã thế chấp ngân hàng từ tuần trước, cổ phần công ty Xuân bán gấp cũng chưa có người mua. Anh rể Minh gọi điện khuyên Minh dừng điều trị cho Xuân từ ba ngày trước, nói sợ mất hết tài sản, giờ ai chịu cho Minh vay 50 triệu trong thời gian ngắn thế?

Minh ngã ngửa người vào tường, trượt dần xuống sàn, tờ đơn thuốc vẫn siết chặt trong tay. Ánh mắt Minh hướng về phòng bệnh qua tấm kính, Xuân nằm bất động trên giường, đầy ống dẫn lưu, mắt nhắm nghiền, không một phản ứng.

Minh thầm thì, giọng nghẹn ngào: Xuân ơi, anh làm gì bây giờ… Chúng ta làm gì bây giờ…

Minh quờ tay trên sàn, gập người nhặt chiếc điện thoại vỡ góc. Màn hình nứt vỡ chạy dọc dọc mặt kính nhưng vẫn hiển thị danh bạ. Ngón tay anh run lẩy bẩy tìm đến cái tên “Em gái Xuân”. Tiếng tút… tút… vang lên trong không gian hành lang lạnh lẽo, mỗi giây trôi qua như một nhát dao cắt vào lồng ngực anh.

Em gái Xuân bắt máy, giọng đầy vẻ hờ hững, không chút vội vã.

Em gái Xuân: Alo? Anh Minh gọi có việc gì không? Tôi đang bận việc cúng giỗ cho bác.

Minh nuốt khan, giọng nghẹn lại vì xúc động và áp lực.

Minh: Em… em gái nghe anh nói này. Xuân nó nhiễm trùng vết thương, bác sĩ bảo cần 50 triệu tiền thuốc đặc trị trong 4 tiếng nữa, nếu không… Anh không còn gì để thế chấp nữa rồi. Em giúp anh, vay mượn giúp anh…

Phía bên kia, tiếng thở dài đầy thờ ơ vang lên. Tiếng xào xạc của đồ lễ cúng vọng lại qua loa điện thoại.

Em gái Xuân: Anh Minh ơi, anh thật sự chưa hiểu tình hình à? Biệt thự nhà chị ấy đã thế chấp, cổ phần công ty cũng chẳng ai dám mua lúc này. Anh rể tôi cũng nói rồi, đừng có mà vung tiền qua cửa sổ.

Minh siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Minh: Nhưng đó là Xuân! Xuân là vợ tôi! Chị ấy có thể tỉnh lại, bác sĩ nói vẫn có hy vọng…

Giọng em gái Xuân bỗng trở nên sắc lạnh, cắt ngang lời Minh.

Em gái Xuân: Hy vọng cho ai? Cho anh à? Anh Minh ơi, chị tôi sống thực vật thì nuôi làm gì, tội anh thôi. Anh về quê mà sống, đừng có mà ôm cái xác không hồn đó mà gánh nợ. Gia đình tôi không đời nào gánh cái nghiệp chạm này cùng anh.

Điện thoại bên kia dập máy trong một tiếng “tút” dài.

Minh trợn trừng mắt nhìn màn hình tối đen, toàn thân anh run bần bật vì tức giận lẫn nhục nhã. Hắn cảm thấy mình như một kẻ ăn mày bị đuổi khéo, bị chính gia đình vợ coi là gánh nặng, là kẻ ăn bám đáng khinh. Gia đình Xuân đã bỏ rơi hắn, bỏ rơi luôn cả mạng sống của Xuân.

Minh ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn nhà. Tiếng vỡ tan vỡ vụn giữa hành lang vắng lặng. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, nhìn qua tấm kính vào phòng hồi sức. Xuân vẫn nằm đó, bất động.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng, một ý nghĩ độc địa len lỏi vào đầu Minh. “Nuôi làm gì? Tội anh thôi?”. Phải, nếu Xuân chết, mọi khoản nợ sẽ chết theo, và hắn sẽ thoát khỏi cái kiếp bầm dập này. Lời khuyên của anh rẻ Minh, sự phũ phàng của em gái Xuân, tất cả như một cú hích đẩy Minh vào con đường tăm tối.

Minh đứng dậy, phủi bụi quần, ánh mắt không còn sự cầu cứu, thay vào đó là sự lạnh lùng của một kẻ đã mất hết hy vọng. Hắn bước chậm rãi về phía phòng bệnh, trong đầu chỉ còn vang vọng một mục đích duy nhất: kết thúc tất cả.

Minh bước chậm rãi về phía phòng bệnh, hành lang bệnh viện vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân của Minh vang lên đều đều trên nền gạch lạnh. Minh dừng lại trước cửa kính phòng hồi sức, nhìn vào trong. Xuân nằm bất động trên giường, các ống dây xâm mình đan xen, máy thở phập phồng đều đặn.

Minh siết chặt tay nắm cửa, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức chảy máu. Chỉ cần bước vào, rút ống thở của Xuân, mọi thứ sẽ kết thúc. Nợ nần sẽ biến mất, Minh sẽ thoát khỏi cái kiếp bị người đời chế giễu là kẻ ăn bám, núp váy vợ. Minh nhớ lại những ngày đầu hai người bên nhau, Xuân vẫn luôn là người đứng sau hỗ trợ Minh, chưa từng coi thường Minh.

Minh buông tay nắm cửa, lùi lại hai bước. Minh không làm được. Minh quay đầu, chạy thục mạng ra khỏi bệnh viện, không dám ngoái lại nhìn.

Minh chạy qua cổng bệnh viện, hơi thở dồn dập. Minh rút chiếc thẻ cũ nát từ ví, lao đến cây ATM gần nhất bên vệ đường. Minh đút thẻ vào máy, nhập mật khẩu run rẩy. Màn hình hiển thị số dư tài khoản: 2.000.000 đồng. Minh bần thần, tay đập mạnh vào bàn phím ATM.

Minh lẩm nhẩm: “Tiền đâu, tiền đâu trả viện phí…”. Minh rút thẻ, lấy điện thoại vỡ góc từ túi quần, lật danh bạ gọi đi khắp nơi.

Minh gọi cho Anh rể Minh: “Anh ơi, em vay thêm chút tiền được không? Chỉ cần 10 triệu thôi, để đóng viện phí cho Xuân ngày mai…”. Đầu dây bên kia, Anh rể Minh cắt ngang: “Minh, anh nói rồi nhé, nhà anh cũng không dư dả gì. Xuân sống thực vật thì nuôi làm gì, chẳng thà dừng điều trị còn giữ được chút tài sản. Anh không cho vay đâu, đừng gọi nữa.”. Minh cúp máy, gọi tiếp cho bạn bè cũ: “Lan à, mình vay 5 triệu được không? Chừng nào Xuân tỉnh lại mình trả ngay…”. Lan bên kia cười nhạt: “Minh ơi, mày quên à? Mày lúc trước vay tao 2 triệu chưa trả mà. Giờ mày vợ nằm viện, tao lấy đâu tiền cho mày vay nữa.”. Minh gọi hết số này đến số khác, tất cả đều từ chối. Có người còn chặn số của Minh từ trước.

Minh ngồi bệt xuống vỉa hè, giữa dòng người tấp nập qua lại. Tiếng còi xe, tiếng cười nói của người đi đường vang lên xung quanh, không một ai ngoái lại nhìn Minh. Minh ôm đầu, khóc nức nở. Nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác của Minh. Minh lẩm nhẩm lặp lại: “Tiền đâu, tiền đâu trả viện phí… Xuân ơi, anh không còn cách nào nữa rồi…”. Một người đi đường dừng lại nhìn Minh một giây, lắc đầu rồi bước tiếp. Một bà bán hàng rong gần đó nhìn Minh, thở dài nhưng cũng quay sang mắng con vì làm đổ hàng. Chẳng ai để ý đến sự tuyệt vọng của Minh, giữa phố đông đúc này.

Minh ngồi bệt trên vỉa hè đến khi bóng tối bao trùm cả con phố, đèn đường vàng vọt chiếu lên gương mặt hốc hác đầy nước mắt của Minh. Tiếng xe cộ qua lại vẫn ồn ào, nhưng giờ đây chẳng còn thứ gì có thể lay chuyển được sự tuyệt vọng của Minh. Minh đứng phắt dậy, chân lảo đảo, lê từng bước chân nặng nề về phía bệnh viện.

Hành lang bệnh viện lúc nửa đêm vắng ngắt, tiếng bước chân của Minh vang lên lạnh lẽo trên nền gạch tráng men. Minh dừng lại trước cửa phòng hồi sức, hít một hơi thật sâu, đẩy cửa đi vào.

Xuân nằm bất động trên giường, các ống dây xâm mình đan xen, máy thở phập phều đều đặn. Tiếng bíp bíp từ màn hình theo dõi sinh hiệu vang lên chậm rãi, đều đặn. Minh kéo chiếc ghế nhựa sát mép giường, ngồi xuống, đôi bàn tay run rẩy đặt lên đùi.

Minh nhớ lại lời của Anh rể Minh: “Xuân sống thực vật thì nuôi làm gì, chẳng thà dừng điều trị còn giữ được chút tài sản.” Con số 10 triệu đồng viện phí mỗi ngày, chưa gồm thuốc đặc trị, cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh. 2 triệu đồng còn lại trong tài khoản chỉ đủ trả chưa đầy nửa ngày viện phí. Biệt thự gia đình đã bị thế chấp, cổ phần công ty Xuân đang bị bán gấp. Minh thầm nghĩ: “Chỉ cần dừng điều trị, mọi nợ nần sẽ biến mất.”

Đôi bàn tay của Minh run rẩy, từ từ đưa lên phía ống thở gắn trên cổ Xuân. Ngón tay Minh chạm nhẹ vào lớp nhựa mát lạnh của ống thở, ý định xấu len lỏi trong đầu. Nhưng hình ảnh Xuân những ngày đầu hai người bên nhau bất chợt hiện lên: Xuân cười tươi, chưa từng coi thường Minh, luôn là người đứng sau hỗ trợ Minh.

Minh rút tay lại thật nhanh, siết chặt ngực mình, đau khổ dằn vặt. Tiếng máy thở phập phều, con số viện phí 10 triệu mỗi ngày cứ ám ảnh tâm trí Minh, khiến lý trí của Minh bắt đầu lung lay.

Minh cúi sát xuống bên tai Xuân, giọng nghẹn ngào, thì thầm từng chữ: “Xuân à, anh xin lỗi, anh không còn cách nào khác.”

Minh đứng bật dậy, chân lảo đảo vịn chặt vào thành giường kim loại lạnh lẽo. Tiếng máy thở phập phều của Xuân vẫn đều đặn vang lên sau lưng, hắn không dám ngoái lại nhìn gương mặt nhợt nhạt của Xuân. Lê từng bước chân nặng nề ra khỏi phòng hồi sức, Minh đi thẳng ra cổng bệnh viện, để luồng gió đêm mát lạnh vỗ vào gương mặt hốc hác đầy nước mắt.

Hắn đi vô định trên những con phố vắng, men theo những quán nhậu vỉa hè vẫn còn sáng đèn le lói. Mùi bia rượu, mùi đồ nướng nồng nặc xộc vào mũi khiến Minh chạnh lòng, ghé vào một góc quán quen từng lui tới trước khi cưới Xuân, gọi một chai bia hơi giá rẻ nhất.

Gã bạn xấu vốn lâu ngày không liên lạc bất ngờ xuất hiện, kéo chiếc ghế nhựa sượt trên nền gạch ngồi sạt lại bên Minh, gọi thêm một chai bia nữa mà không cần hỏi ý. Hắn vỗ vai Minh, giọng nhễu nhão đầy vẻ thảo mai: “Nghe nói Xuân gặp tai nạn container nặng lắm hả? Sống thực vật rồi, nuôi thế chẳng phí mười triệu viện phí mỗi ngày à?”

Minh gật đầu, giọng mệt mỏi rã rời: “Mỗi ngày viện phí 10 triệu, chưa tính thuốc đặc trị với máy móc. Biệt thự gia đình đã thế chấp, cổ phần công ty Xuân cũng đang bị bán gấp, tài khoản chỉ còn hai triệu, đủ trả chưa đầy nửa ngày viện phí thôi.”

Gã bạn cười khẩy, ánh mắt tối sầm lại khi nhắc đến con số tiền: “Mày ngốc à? Bảo hiểm vợ em mười tỷ đấy, rút ống thở xong hưởng hết. Tính đi, mười tỷ để làm gì không được, còn phải khổ sở gánh nợ mỗi ngày à?”

Minh giật mình, tay siết chặt cổ chai bia đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Tiếng bia sủi bọt lạch bạch trong chai bỗng trở nên chói tai. Mười tỷ. Gấp nghìn lần viện phí mỗi ngày. Ý nghĩ xấu len lỏi trong đầu Minh: chỉ cần rút ống thở của Xuân, mọi nợ nần biến mất.

Minh nhấp một ngụm bia đắng ngắt, mắt dán chặt vào ly bia vỡ vụn dưới ánh đèn đường vàng vọt. Hắn bắt đầu suy tính: kiểm tra hợp đồng bảo hiểm của Xuân, ngắt máy thở lúc không có nhân viên y tế trực. Tiếng cười khô khốc của gã bạn bên cạnh vang lên, hòa lẫn với tiếng côn trùng rả rích ngoài đường, xoáy sâu vào tâm trí Minh.

Minh lảo đảo bước ra khỏi quán nhậu, hơi men và những lời xúi giục của gã bạn như chất kích thích làm thần trí hắn thêm rối loạn. Hắn lái chiếc xe cũ rích về biệt thự gia đình, nơi giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc trống rỗng sau khi bị thế chấp ngân hàng. Bước vào phòng làm việc của Xuân, Minh cảm thấy một sự nhỏ bé đến tội nghiệp. Ngón tay hắn run rẩy mở ngăn kéo bàn làm việc sang trọng, lấy ra tập hồ sơ bảo hiểm nhân thọ được cất giữ cẩn thận.

Hắn ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, mở to những trang giấy in đen trắng. Ánh mắt Minh dán chặt vào các điều khoản, đọc lướt qua những mục mục chi chít chữ. Tiếng kim loại va chạm trong căn phòng tĩnh lặng nghe thật chói tai.

Minh đọc thầm, môi mấp máy: “Tử vong do tai nạn: 10 tỷ đồng.”

Mười tỷ. Con số khổng lồ ấy lấp lánh trước mắt Minh, xóa nhòa đi hình ảnh người vợ tài giỏi đang nằm mê man trên giường bệnh. Hắn lật nhanh sang trang khác, tìm kiếm điều khoản về thương tật vĩnh viễn hay sống thực vật. Số tiền đền bù cho trường hợp Xuân sống thực vật chỉ bằng một phần nhỏ, chưa đầy một tỷ đồng, thậm chí không đủ để trả nợ và duy trì cuộc sống xa hoa mà hắn thèm muốn.

Tim Minh đập nhanh từng nhịp, tiếng đập vang lên trong lồng ngực như tiếng chuông báo hiệu một cơn bão lòng. Lòng tham trỗi dậy, nóng rực và dữ dội, thiêu rụi những chút tình nghĩa vợ chồng ít ỏi còn sót lại. Bàn tay hắn siết chặt lấy tập hồ sơ, làm nhàu nát góc giấy.

“Mười tỷ…” Minh lẩm bẩm, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Chỉ cần một cú rút phích cắm, mọi nợ nần biến mất.”

Hắn nhớ lại gương mặt nhợt nhạt của Xuân với những ống dây chằng chịt. Nếu Xuân chết, hắn là người thừa kế hợp pháp. Không còn viện phí mười triệu mỗi ngày, không còn cảnh bị người đời chế giễu là kẻ ăn bám. Minh đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn ra bóng đêm. Trong đầu hắn, kế hoạch đã hình thành rõ nét, lạnh lùng và tàn nhẫn. Hắn không còn nhìn thấy người vợ tần tảo, chỉ thấy một cái xác biết thở và một núi tiền đang chờ đợi.

Minh phóng chiếc xe cũ rích đi xuyên qua màn đêm, những con phố vắng lặng như một thước phim quay chậm trong mắt hắn. Đích đến là bệnh viện, nơi Xuân đang nằm mê man. Hắn đỗ xe, lấy tập hồ sơ bảo hiểm kẹp chặt dưới nách, bước vào tòa nhà với dáng vẻ vội vã nhưng cố giấu đi sự lo âu tột độ.

Hành lang khu hồi sức tích cực vắng ngắt, chỉ có ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt và tiếng côn trùng rả rích từ xa vọng lại. Bước chân Minh trên nền gạch hoa lạnh lẽo vang lên từng nhịp đều đặn, đanh thép. Hắn mở cửa phòng bệnh của Xuân, mùi thuốc sát trùng nồng nặc ập vào mũi.

Xuân nằm đó, bất động. Những ống dây chằng chịt khắp người, nối từ máy thở sang các thiết bị theo dõi chỉ số sinh tồn. Tiếng máy thở đều đều *tạch… tạch…* nghe như nhịp tim của tử thần. Minh nhìn người vợ từng là Giám đốc điều hành quyền lực của tập đoàn, giờ chỉ còn là một thân xác trắng bệch, phụ thuộc hoàn toàn vào máy móc.

Hắn tiến lại gần, đôi bàn tay toát mồ hôi lạnh. Mười tỷ đồng lấp lánh trong đầu hắn, so sánh với viện phí 10 triệu mỗi ngày đang dần bào mòn số tài sản ít ỏi còn lại. Sự gièm pha của thiên hạ về kẻ ăn bám núp váy vợ thúc giục hắn hành động nhanh hơn.

Minh đưa tay ra, ngón tay khẽ chạm vào ống thở cao su mềm mại nhưng lại cứng đờ vì sự run rẩy của chính hắn. Hắn nhìn vào mặt Xuân, đôi mắt nhắm nghiền nhưng vẫn gợi nhắc về sự thông minh sắc sảo vốn có. Một cảm giác sợ hãi xâm chiếm, nhưng cơn sóng tham lam và sự quyết tâm chiếm hữu số tiền khổng lồ đã dập tắt sự do dự cuối cùng.

Minh hạ thấp giọng, lẩm bẩm trong tiếng nghẹn ngào:

“Chỉ một lần thôi, Xuân à, anh hứa sẽ sống tốt…”

Hắn siết chặt ống thở, chuẩn bị bẻ gãy mạch sống cuối cùng của người vợ tội nghiệp.

Minh siết chặt ống thở, các đốt ngón tay trắng bệch vì lực ép. Chỉ cần một cái bẻ ngoặt, cuộc đời hắn sẽ thoát khỏi gánh nặng mười triệu viện phí mỗi ngày. Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang, kèm theo tiếng cửa phòng bên cạnh đóng lại “cạch” một cái.

Tim Minh thắt lại. Hắn lập tức buông tay, nhưng sự run rẩy khiến ống thở cao su bị xê dịch, kéo theo một tiếng lách cách nhẹ từ thiết bị theo dõi. Minh rút phắt tay lại như chạm phải thanh sắt nung nóng. Lấy đà, hắn ngã người về phía trước, giả vờ lấy khăn mặt ẩm ướt trên đầu giường Xuân để lau nhẹ lên gương mặt tái nhợt của vợ.

Mồ hôi hắn rịn ra từng giọt, chảy dài từ thái dương xuống cổ, thấm đẫm vào cổ áo sơ mi nhăn nhúm. Hắn cảm thấy lưng áo cũng đã ướt đẫm vì cơn sốt rét của sự sợ hãi.

Cửa phòng bệnh mở toang. Y tá trực đi kiểm tra đêm nay bước vào, đôi mắt tinh tường quét qua căn phòng rồi dừng lại ở dáng vẻ gượng gạo của Minh.

“Anh Minh, sao anh lại đứng đó, có gì không ổn à?” – Giọng y tá vang lên, to và rõ trong không gian tĩnh lặng đến rợn người, kèm theo tiếng đế giày lê trên sàn nhà.

Minh giật mình, tay vẫn giữ nguyên động tác lau mặt cho Xuân nhưng cơ thể thì cứng đờ như tượng đá. Hắn không dám quay đầu lại, sợ ánh mắt mình đang trốn tránh sự thật sẽ bị y tá nhìn thấu.

“Không… không có gì,” – Minh lắp bắp, giọng khàn đặc và run rẩy. “Tôi… tôi thấy Xuân hơi đổ mồ hôi, tôi định lau cho cô ấy thôi. Đêm nay trực một mình vất vả nhỉ chị?”

Minh cố gắng nở một nụ cười nhếch mép đầy vụng về, nhưng những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán và đôi tay vẫn đang run lẩy bẩy sau lưng đã tố cáo tất cả. Hắn thầm cầu nguyện y tá sẽ không nhìn thấy cái ống thở đang bị lệch nhẹ, hay ánh mắt hắn lúc nãy thoáng hiện ý định sát trượng.

Y tá nhìn xuống Xuân, rồi lại nhìn Minh đang đầy mồ hôi. “Anh nên về nghỉ ngơi đi, trông anh mệt mỏi lắm. Để tôi kiểm tra lại chỉ số cho Xuân.”

Minh gật đầu lia lịa, lùi lại phía sau, chân vấp phải chân giường nhưng kịp bám vào thành giường để không ngã. Hắn nhanh chóng lấy tập hồ sơ dưới nách, chạy vội ra khỏi phòng mà không dám ngoái đầu lại lần nào. Tiếng chân hắn chạy dọc hành lang vang lên thình thịch, hòa lẫn với tiếng tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Minh không chợp mắt một phút nào suốt đêm khuya, sáng sớm đã lảo đảo bước từ phòng trọ sát cổng bệnh viện về phía phòng điều trị của Xuân. Quần áo sơ mi nhăn nhúm từ tối hôm trước, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm, Minh liên tục liếc nhìn màn hình điện thoại, chờ đợi bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào từ y tá trực.

Minh đẩy cửa phòng bệnh, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi. Xuân nằm bất động trên giường, các dây truyền dịch, ống thở vẫn gắn chặt, thiết bị theo dõi nhấp nháy đều đặn, tiếng thở máy khe khẽ hòa cùng tiếng quạt trần xoay chậm. Minh tiến lại gần, ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay lạnh ngắt của Xuân, run rẩy không ngừng.

Tiếng bước chân vang lên đều đặn ngoài hành lang, Bác sĩ điều trị bước vào phòng, tay cầm tệp hồ sơ dày cộm. Bác sĩ điều trị mỉm cười, gật đầu chào Minh rồi tiến đến kiểm tra các chỉ số trên màn hình máy thở, sờ nhẹ vào trán Xuân.

Bác sĩ điều trị bất ngờ dừng tay, mắt mở to nhìn xuống bàn tay của Xuân. “Anh nhìn này.” Bác sĩ điều trị chỉ tay vào ngón tay trỏ của Xuân, đang khẽ rung lên, cử động nhẹ nhàng lên xuống.

Minh nín thở, mắt dán chặt vào ngón tay của Xuân. Đúng thật, ngón tay của Xuân khẽ co lại một cái, rồi duỗi ra chậm rãi. Tim Minh bắt đầu đập thình thịch, vừa mừng rỡ vừa sợ hãi. Minh thầm nghĩ: “Suýt nữa mình hại chết Xuân.”

Bác sĩ điều trị mỉm cười: “Tỷ lệ tỉnh lại cao hơn dự tính, có hy vọng đấy anh.”

Minh ngẩng phắt lên, mắt rưng rưng nước, giọng lắp bắp: “Có… có thật không bác sĩ? Xuân sẽ tỉnh lại thật à?”

Bác sĩ điều trị gật đầu, chỉ tay vào các chỉ số nhấp nháy trên màn hình: “Nhịp tim ổn định, phản xạ thần kinh bắt đầu hồi phục, cử động ngón tay là dấu hiệu rất tốt. Tiếp tục điều trị tích cực, khả năng tỉnh cao hơn nhiều so với dự báo ban đầu.”

Minh siết chặt bàn tay của Xuân, cảm nhận chút ấm áp le lói từ đầu ngón tay. Nỗi hối hận tối qua lại ùa về: Minh nhớ rõ khoảnh khắc mình siết chặt ống thở cao su, định bẻ gãy để kết thúc cuộc đời của Xuân, thoát khỏi gánh nặng mười triệu viện phí mỗi ngày. Minh run rẩy, sợ rằng nếu Xuân tỉnh lại, sẽ biết hết ý định đen tối của Minh đêm qua.

Tiếng tim đập trong lồng ngực Minh vang lên thình thịch, to đến mức Minh tưởng rằng Bác sĩ điều trị cũng có thể nghe thấy. Minh mỉm cười, nhưng nụ cười méo mó, gượng gạo, vừa hạnh phúc vì Xuân có hy vọng sống, vừa kinh hoàng vì tội lỗi mình suýt gây ra.

Minh ngồi im lặng cạnh giường bệnh Xuân thêm mười phút nữa, tay vẫn siết chặt bàn tay ấm dần của Xuân. Bác sĩ điều trị đã rời phòng từ lúc nào, để lại Minh một mình với những dằn vặt và hy vọng nhen nhóm. Minh nhìn vào ngón tay trỏ của Xuân vẫn thỉnh thoảng co nhẹ, tim đập mạnh. Thầm nghĩ: Đủ rồi. Không còn suy nghĩ mông lung nữa.

Minh đứng dậy, phủi nhẹ vết bẩn trên quần jeans cũ, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Xuân. Minh cúi xuống hôn nhẹ lên trán Xuân, giọng thì thầm nhưng kiên định: “Chờ Minh nhé. Minh sẽ lo cho Xuân.”

Minh bước nhanh ra khỏi bệnh viện, dừng lại một lát ở quầy thu ngân để đóng 10 triệu viện phí hôm nay, tay run run rút số tiền cuối cùng trong ví. Minh lắc đầu từ chối lời hỏi thăm của y tá trực, bước thẳng ra đường bắt xe ôm đến Công ty Xuân.

Tại văn phòng giám đốc tầng 18 của Công ty Xuân, luật sư đang chờ sẵn, trước mặt là xấp hồ sơ dày cộm về tài sản của vợ chồng Minh và Xuân. Minh bước vào, kéo chiếc ghế đối diện luật sư ngồi, lưng thẳng tắp, ánh mắt không còn vẻ lờ đờ, do dự như mấy tuần trước.

Luật sư đẩy xấp hồ sơ về phía Minh, giọng đều đều: “Minh xem qua đi. Biệt thự gia đình đã bị thế chấp ngân hàng từ tuần trước, giờ chỉ đợi thủ tục phát mại thôi. Cổ phần của Xuân trong tập đoàn cũng đang được bán gấp để trả nợ vay ngắn hạn, tỷ lệ thành công rất thấp. Tài sản cá nhân của Minh cũng đã cạn kiệt sau ba tuần điều trị của Xuân.”

Minh lật nhanh các trang hồ sơ, mắt không chớp, gật đầu: “Bán hết đi. Còn thứ gì có thể bán, Minh đều đồng ý. Miễn sao có tiền điều trị cho Xuân.”

Luật sư nhíu mày, vẻ ngạc nhiên: “Minh hiểu chưa? Sau khi bán hết, Minh sẽ không còn gì cả. Không nhà, không tiền tiết kiệm, thậm chí nợ ngân hàng vẫn còn. Minh sẽ rơi vào cảnh nghèo khó cùng cực đấy.”

Minh ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào luật sư, nụ cười méo mó tối qua đã biến mất, thay vào đó là vẻ quyết tâm rõ rệt: “Tôi biết. Nghèo khó cũng được. Tôi đi làm xe ôm, làm bất cứ việc gì để nuôi vợ. Chỉ cần Xuân tỉnh lại, tôi làm gì cũng được.”

Luật sư thở dài, đóng hồ sơ lại: “Tôi sẽ làm thủ tục nhanh nhất có thể. Nhưng tỷ lệ tỉnh lại của Xuân vẫn rất thấp, sống thực vật nếu qua khỏi, Minh có chuẩn bị tâm lý chưa?”

Minh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi nhăn nhúm, ánh mắt hướng về phía cửa sổ nhìn ra đường phố tấp nập, giọng vang lên rõ ràng: “Tôi không cần Xuân phải tỉnh ngay lập tức. Chỉ cần còn thở, tôi sẽ nuôi Xuân suốt đời. Không ai được phép khuyên tôi ngừng điều trị, kể cả Anh rể Minh.”

Minh quay lưng bước ra khỏi văn phòng, bước chân vững chãi hơn hẳn so với sáng sớm hôm đó. Điện thoại Minh reo, là tin nhắn từ y tá báo Xuân vừa có cử động nhẹ ở chân. Minh siết chặt điện thoại, mắt rưng rưng nhưng khóe môi nở nụ cười nhẹ nhàng, kiên định.

Ba ngày sau, Minh ngồi cạnh giường bệnh của Xuân tại bệnh viện, mắt không rời gương mặt nhợt nhạt của Xuân. Đột nhiên, các ngón tay của Xuân co nhẹ, siết chặt lấy lòng bàn tay Minh. Minh bật dậy, thấy mi mắt của Xuân khẽ rung động, đồng tử dần lấy lại tiêu điểm.

Xuân mở mắt, nhìn thấy Minh, khóe môi nhếch lên nụ cười yếu ớt. Giọng Xuân đứt quãng, vang lên nhỏ nhẹ: “Minh… anh làm tốt lắm…”

Minh vỡ òa hạnh phúc, nước mắt rơi lã chã, lao tới ôm chầm lấy Xuân, run rẩy không kiểm soát được cảm xúc: “Xuân tỉnh lại rồi! Tốt quá rồi! Anh đã bán hết tài sản, thế chấp biệt thự, bán cả cổ phần công ty, giờ anh không còn gì cả nhưng Xuân tỉnh lại rồi! Anh đi làm xe ôm, làm bất cứ việc gì để nuôi Xuân, chỉ cần Xuân khỏe là được!”

Xuân khẽ nâng tay vuốt ve má Minh, nụ cười vẫn nở trên môi dù đôi mắt nhắm lại vì mệt mỏi. Minh ôm chặt Xuân hơn, thì thầm vào tai Xuân, giọng vẫn nghẹn ngào: “Ba tuần qua anh như trôi giữa cơn bão, thiên hạ gièm pha anh là kẻ ăn bám, Anh rể Minh khuyên anh ngừng điều trị, viện phí 10 triệu mỗi ngày xoay sở mãi không đủ, nhưng giờ tất cả qua rồi. Xuân tỉnh lại, anh đã vượt qua được cơn bão rồi.”

Một tháng trôi qua kể từ ngày Xuân tỉnh lại từ cơn hôn mê. Các vết thương chấn thương sọ não và xương gãy của Xuân hồi phục thần kỳ, Xuân đã có thể tự bước đi không cần bất kỳ sự trợ giúp nào, dáng đi hơi chậm nhưng vững vàng.

Căn nhà thuê ở ngoại thành nhỏ gọn, sơn tường đã bong tróc vài mảng, đồ đạc chỉ vẻn vẹn vài chiếc vali quần áo cùng vài món đồ gia dụng cũ Minh gom góp được. Ánh nắng cuối ngày hắt qua khung cửa sổ nhỏ, trải dài trên sàn gạch rạn nứt, ôm trọn không gian bằng vẻ ấm áp khó tả.

Xuân đứng giữa phòng khách, tay vuốt nhẹ lên mặt bàn gỗ mộc mạc, ngước nhìn Minh đang từ trong bếp bước ra, tay cầm hai cốc nước mía tự pha. Khóe mắt Xuân hơi rớm nước, giọng nhỏ nhẹ vang lên: “Minh à, căn nhà này tuy không sang trọng bằng biệt thự cũ, nhưng em thấy ấm lắm.”

Minh đặt cốc nước xuống bàn, nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt hằn sâu nếp nhăn sau những tháng ngày chạy ngược chạy xuôi lo viện phí cho Xuân: “Chỉ cần em ở đây, bên cạnh anh, thì dù là hang cùng ngõ hẻm anh cũng thấy như thiên đường.”

Xuân bước tới, nắm lấy bàn tay chai sần của Minh, siết nhẹ: “Cảm ơn anh đã không bỏ rơi em, giữa lúc thiên hạ đều khuyên anh ngừng điều trị, Anh rể Minh cũng ép anh buông tay.”

Minh siết chặt lại bàn tay Xuân, ánh mắt tràn đầy vẻ kiên định: “Anh hứa sẽ bên em suốt đời, dù có nghèo đói, dù có ai ngăn cản thế nào.”

Xuân tựa đầu vào vai Minh, hơi thở đều đặn hòa cùng nhịp tim của Minh. Gió hiu hiu thổi qua khe cửa sổ, mang theo mùi lúa chín từ cánh đồng phía sau nhà. Cả hai đứng im trong ánh chiều tà, chẳng cần nói thêm lời nào, chỉ cần cảm nhận hơi ấm của nhau, biết rằng sau bao sóng gió, thứ quý giá nhất họ có được chính là sự hiện hữu của người kia.

Sáu tháng trôi qua kể từ buổi chiều hôm đó, nhịp sống của gia đình Xuân và Minh dần hồi phục trọn vẹn sau cơn bão tai nạn. Hai đứa con của Xuân và Minh đã đi học lại bình thường, mỗi sáng tự xách cặp sách chạy ra cổng đợi xe đưa đón, nụ cười rạng rỡ trở lại trên gương mặt vốn từng thất thần những ngày Xuân nằm viện.

Cách căn nhà thuê không xa, tạp hóa nhỏ của Minh mở cửa từ sáng sớm đến tối mịt. Minh quét dọn kệ hàng, xếp lại những gói mì tôm, chai nước ngọt, thỉnh thoảng nhìn sang hướng công ty Xuân, môi nở nụ cười nhẹ. Tuy không còn là người nội trợ chỉ quanh quẩn việc nhà, Minh vẫn giữ thói quen nấu bữa trưa mang đến cho Xuân mỗi ngày, hộp cơm đựng đầy món ăn Xuân thích nhất.

Ở tầng cao nhất tập đoàn cũ, Xuân ngồi tại bàn làm việc cũ, nhưng giờ chỉ làm việc bán thời gian, mỗi ngày đến từ 8 giờ sáng đến 12 giờ trưa. Bác sĩ điều trị từng dặn Xuân không nên làm việc quá sức, nên Xuân chỉ nhận xử lý các hồ sơ quan trọng, nhường lại vị trí giám đốc điều hành cho người kế nhiệm trẻ tuổi hơn.

Một đồng nghiệp cũ bước vào văn phòng, tay cầm tập tài liệu, nhìn Xuân từ đầu đến chân, giọng hỏi đầy bất ngờ: “Chị Xuân khỏe rồi à?”

Xuân ngẩng lên, nụ cười hiền hậu nở trên gương mặt vẫn còn vết sẹo nhỏ trên trán do chấn thương sọ não. “Nhờ có Minh chăm sóc, tôi mới được như ngày hôm nay.” Xuân đáp, tay vuốt nhẹ lên mặt bàn gỗ, nhớ lại những ngày tháng tối tăm khi Minh vẫn kiên trì bón từng thìa cháo, lau từng lần người cho Xuân giữa lúc anh rể Minh khuyên ngừng điều trị, thiên hạ đàm tiếu Minh là kẻ ăn bám.

Đồng nghiệp khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, lặng lẽ bước ra. Người ấy từng là một trong số những người gièm pha Minh sau tai nạn, giờ nhìn thấy Xuân khỏe mạnh trở lại, ánh mắt tràn đầy sự hối lỗi.

Chiều muộn, Xuân bước ra khỏi cổng công ty, Minh đã đứng đợi sẵn bên xe máy cũ, tay cầm hộp cơm nóng. Hai đứa trẻ chạy ùa ra từ cổng trường, reo hò khi thấy bố mẹ, cả nhà cùng nhau đi về căn nhà thuê, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống con đường nhựa, hòa cùng tiếng cười nói rộn rã.

Xuân ngồi trên hiên nhà, nhìn Minh đang tưới cây trong chậu nhỏ trước sân, hai đứa trẻ ngồi trên thảm cỏ học bài, tiếng đọc chữ nhỏ nhẹ hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá bàng. Tai nạn năm ấy từng tước đi tất cả: biệt thự, vị thế giám đốc điều hành quyền lực, thậm chí là cả ý thức của Xuân, nhưng đổi lại, nó lại cho gia đình này thứ quý giá hơn cả vàng bạc: sự thấu hiểu, gắn kết và biết trân trọng những điều giản đơn nhất.

Xuân từng nghĩ giàu sang là đích đến của hạnh phúc, từng coi nhẹ sự tận tụy của Minh vì anh không có sự nghiệp nổi bật, cho đến khi cận kề cái chết, mới nhận ra rằng người bên cạnh lúc hoạn nạn mới là tài sản lớn nhất đời người. Minh từng bị thiên hạ chê cười là kẻ ăn bám, từng đứng trước áp lực kinh khủng từ anh rể và viện phí 10 triệu mỗi ngày, nhưng tình yêu thương dành cho vợ đã giúp anh vượt qua tất cả, không màng đến sự đàm tiếu của người đời.

Giờ đây, khi mọi sóng gió đã qua đi, gia đình Xuân không còn mơ về biệt thự sang trọng hay ghế giám đốc quyền lực nữa. Họ hài lòng với tạp hóa nhỏ đủ nuôi sống gia đình, với công việc bán thời gian nhẹ nhàng của Xuân, với những bữa cơm sum họp mỗi tối, với nụ cười của con trẻ mỗi sáng đi học. Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, nó nằm ngay trong những phút giây hiện hữu bên nhau, trong tình yêu thương không điều kiện mà người thân dành cho nhau, trong sự kiên trì vượt qua nghịch cảnh mà không mất đi bản tâm thiện lương.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *