Tôi vẫn thường vỗ ngực tự hào với đám bạn nhậu rằng mình là một thằng đàn ông “cao tay”. Trong khi chúng nó lo sốt vó chuyện vợ ở nhà tiêu hoang hay tòm tem với gã hàng xóm khi chồng đi làm xa, thì tôi lại kê cao gối ngủ ngon. Bí quyết của tôi gói gọn trong hai chữ: “Kinh tế”.

Tôi và Hiền lấy nhau đã 7 năm, có hai cậu con trai kháu khỉnh. Vì đặc thù công việc xây dựng, tôi thường xuyên phải đi theo công trình, nay tỉnh này mai tỉnh khác, có khi cả tháng mới tạt qua nhà một lần. Mọi việc đối nội đối ngoại, chăm sóc hai đứa con và người mẹ già yếu đau khớp triền miên đều dồn lên vai Hiền.

Ban đầu, tôi cũng định thuê giúp việc đỡ đần vợ. Nhưng rồi mấy ông anh trong đội công trình rỉ tai: “Mày dại lắm. Vợ trẻ đẹp mơn mởn, lại nhàn rỗi ở nhà thì sớm muộn gì cũng sinh hư. Phải để nó bận rộn, phải để nó thiếu thốn một tí thì nó mới biết quý chồng, không có tâm trí đâu mà nghĩ đến trai.”

Những lời nói đó như nọc độc ngấm dần vào đầu tôi. Tôi nhìn Hiền, cô ấy vẫn còn nét xuân sắc dù đã hai con. Lòng đa nghi của gã đàn ông hay đi xa trỗi dậy. Tôi quyết định siết chặt chi tiêu.

Mặc dù lương tháng của tôi ngót nghét 40 triệu, nhưng tôi nói dối vợ là công ty làm ăn thua lỗ, bị nợ lương, cắt thưởng. Mỗi tháng, tôi chỉ chuyển khoản cho Hiền đúng 8 triệu đồng. “Em khéo co kéo nhé, 8 triệu này lo tiền học cho con, thuốc thang cho mẹ với ăn uống điện nước. Anh ở ngoài này cũng khổ lắm, ăn mì tôm qua bữa thôi,” tôi thường nhắn tin than nghèo kể khổ như thế.

Tôi tính toán rất kỹ: Tiền học hai đứa mất 3 triệu, tiền thuốc cho mẹ 2 triệu, điện nước 1 triệu, còn 2 triệu lo ăn uống cả tháng. Số tiền đó vừa khít, thậm chí là thiếu trước hụt sau. Hiền sẽ phải xoay xở tối mặt tối mũi, lấy đâu ra tiền mà chưng diện, lấy đâu ra thời gian mà hẹn hò? Nếu cô ấy cần thêm, cô ấy phải giải trình, và tôi sẽ nắm được từng đường đi nước bước.

Suốt 5 năm trời ròng rã như thế, Hiền chưa một lần kêu ca. Cô ấy tin lời tôi nói dối, lúc nào gọi điện cũng động viên: “Anh chịu khó giữ gìn sức khỏe, ở nhà em lo được. Đừng tiếc tiền ăn mà ốm nhé.” Nghe vợ nói, tôi có chút chột dạ, nhưng nhìn tài khoản tiết kiệm riêng của mình ngày một tăng lên, tôi lại tặc lưỡi cho qua. Tôi cho rằng đó là sự “thông minh” của mình.

Đầu năm nay, tôi được chuyển về làm quản lý ở chi nhánh gần nhà. Tôi quyết định kết thúc những ngày tháng đi xa, về sống hẳn với vợ con. 5 năm qua vợ tôi vẫn ngoan hiền, tôi nghĩ mình đã “thử thách” cô ấy đủ rồi.

Cuối tuần vừa rồi, Hiền đưa mẹ tôi đi lễ chùa từ sáng sớm. Hai đứa con thì đã gửi sang nhà bà ngoại chơi. Ở nhà một mình buồn chán, tôi quyết định xắn tay áo dọn dẹp nhà cửa để ghi điểm với vợ. Đang định bỏ quần áo vào máy giặt thì khu phố bị cắt điện đột ngột. Nhìn đống quần áo chất cao trong giỏ, tôi tặc lưỡi: “Thôi thì giặt tay vậy, đằng nào cũng rảnh.”

Tôi đổ quần áo ra chậu. Quần áo của tôi và các con đều là vải tốt, dày dặn. Nhưng khi tôi cầm đến đống quần áo của vợ ở dưới đáy giỏ, tay tôi khựng lại.

Đầu tiên là chiếc áo sơ mi mặc ở nhà của Hiền. Cổ áo đã sờn rách, đường chỉ bên hông đã tuột ra và được khâu lại vụng về bằng một loại chỉ khác màu. Tôi nhớ mang máng chiếc áo này cô ấy mặc từ hồi mới sinh đứa thứ hai, đến giờ đã 4 năm rồi.

Nhưng thứ khiến tôi chết lặng chính là những món đồ nội y của vợ.

Tôi cầm lên một chiếc áo lót. Nó đã ngả màu “cháo lòng” loang lổ, không còn nhìn ra màu trắng hay màu be ban đầu. Phần mút bên trong xẹp lép, vặn vẹo, gọng sắt đã lòi cả ra ngoài lớp vải mỏng tang. Phần dây áo thì giãn hết cỡ, nhăn nhúm như lò xo hỏng. Tôi bàng hoàng lục tìm tiếp. Chiếc thứ hai, thứ ba… tất cả đều trong tình trạng thảm hại như nhau. Có chiếc quần lót còn thủng lỗ chỗ, chun quần dão đến mức tôi không hiểu sao vợ mình có thể mặc được nó trên người.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi, dù trời đang nóng hầm hập.

Tôi buông rơi chiếc áo cũ kỹ xuống chậu nước, nước bắn lên mặt tôi mặn chát. Tôi chạy vội vào phòng ngủ, mở toang tủ quần áo của Hiền ra kiểm tra.

Trống rỗng.

Trong ngăn tủ rộng lớn chỉ lèo tèo vài bộ đồ mặc nhà đã cũ mèm, hai bộ đồ công sở đã lỗi mốt từ cả thập kỷ trước và vài chiếc áo khoác sờn vai. Không có váy vóc lụa là, không có túi xách, không có lấy một thỏi son tử tế trên bàn trang điểm.

Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, nhìn vào đống quần áo lót rách nát trong chậu nước xà phòng, và bật khóc. Tiếng khóc nghẹn ứ trong cổ họng, đau đớn như ai đó bóp nghẹt tim tôi.

8 triệu đồng.

Trong 5 năm qua, với 8 triệu đồng đó, Hiền đã phải xoay xở thế nào giữa cái thời bão giá này? Tôi nhẩm tính lại: Tiền học, tiền thuốc, tiền điện, tiền gạo… Cô ấy đã phải nhịn ăn, nhịn mặc, thậm chí không dám mua cho mình một món đồ lót mới giá vài chục nghìn ngoài chợ. Cô ấy đã hy sinh tất cả nhu cầu tối thiểu của một người phụ nữ để vun vén cho cái gia đình này, để tin vào lời nói dối khốn nạn của tôi rằng “công ty khó khăn”.

Trong khi tôi ở bên ngoài, dù không tiêu pha hoang phí nhưng vẫn ăn nhà hàng, uống bia hơi, mua những bộ quần áo tiền triệu để giữ thể diện “kỹ sư”. Tôi đã từng tự mãn rằng mình kiểm soát được vợ, rằng mình thông minh.

Hóa ra, tôi không phải là một người chồng thông minh. Tôi là một gã đàn ông tồi tệ, bủn xỉn và độc ác nhất thế gian.

Tôi đã dùng sự tin tưởng và tình yêu của vợ để giam cầm cô ấy trong sự nghèo túng do chính tôi tạo ra. Sự cũ kỹ, rách nát của những món đồ này không phải minh chứng cho sự “ngoan hiền” của cô ấy, mà là bản cáo trạng đanh thép cho sự vô tâm của tôi.

Cạch.

Tiếng mở cửa vang lên. Hiền và mẹ đã về. Thấy tôi ngồi thẫn thờ bên chậu quần áo, mắt đỏ hoe, Hiền hốt hoảng chạy lại: – Anh sao thế? Sao lại ngồi đây? Có chuyện gì à?

Nhìn thấy vợ trong bộ quần áo đi chùa giản dị, gương mặt lấm tấm mồ hôi vì đi nắng, tôi không kìm được nữa, lao đến ôm chầm lấy cô ấy. Tôi gục mặt vào vai vợ, nức nở: – Hiền ơi… Anh xin lỗi. Anh sai rồi… Anh là thằng chồng khốn nạn.

Hiền ngơ ngác không hiểu chuyện gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi: – Gớm, say nắng hay sao mà nói linh tinh thế. Vào nhà nghỉ đi em pha nước chanh cho.

Câu nói dịu dàng ấy càng khiến lòng tôi đau nhói. Tôi nhìn người vợ tào khang của mình, thầm thề với lòng sẽ dành cả phần đời còn lại để bù đắp cho cô ấy. Không chỉ là tiền bạc, mà là sự trân trọng từ tận đáy lòng – thứ mà bấy lâu nay tôi đã đánh mất vì sự ích kỷ mù quáng của bản thân.

Ngày mai, việc đầu tiên tôi làm sẽ là đưa vợ đi mua sắm, vứt bỏ hết những thứ cũ kỹ kia đi. Và quan trọng hơn, tôi sẽ thú nhận tất cả và trao cho cô ấy quyền quản lý tài chính mà cô ấy xứng đáng được nhận từ lâu.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You missed

Ông Thành năm nay sáu mươi tám tuổi. Sau khi nghỉ hưu, ông sống một mình trong căn nhà cấp bốn nằm cuối con ngõ nhỏ. Vợ ông, bà Lan, đã mất vì bạo bệnh cách đây bốn năm. Từ ngày bà đi, căn nhà vốn đông tiếng cười trở nên lạnh lẽo. Ba người con đều đã lập gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng nên việc về thăm cha ngày một thưa dần. Mỗi lần hàng xóm hỏi: – Các con bác chắc hiếu thảo lắm? Ông chỉ cười: – Chúng nó bận mà. Thực ra, trong lòng ông luôn tự an ủi như vậy. Ông tin rằng chỉ cần mình khỏe mạnh, không làm phiền con cái thì tuổi già sẽ bình yên. Suốt mấy chục năm đi làm, ông dành dụm từng đồng. Tiền lương, tiền thưởng đều giao cho vợ lo vun vén. Sau này bán mảnh đất ở quê, hai ông bà xây được căn nhà nhỏ, còn dư một khoản tiết kiệm gần hai tỷ đồng. Bà Lan từng dặn: – Sau này em mất trước, anh nhớ giữ lấy tiền. Đừng cho hết các con. Tuổi già phải có đồng ra đồng vào mới được tôn trọng. Ông cười xòa. – Con mình cả mà, chẳng lẽ chúng bỏ bố? Bà Lan chỉ thở dài. … Một buổi sáng đầu đông, đang quét sân thì ông bỗng choáng váng, ngã quỵ. Hàng xóm vội đưa ông vào bệnh viện. Bác sĩ kết luận ông bị tai biến nhẹ do huyết áp tăng cao, phải nằm viện theo dõi ít nhất một tuần. Nghe tin, ba người con đều đến. Con trai cả là Hùng bước vào đầu tiên. – Bố sao rồi? Chưa kịp ngồi xuống, điện thoại anh reo liên tục. – Công ty con đang có hợp đồng lớn. Chắc tối con mới quay lại. Nói xong anh đi vội. Con gái thứ là Hạnh mang theo ít trái cây. – Bố cố gắng nhé. Nhà con hai đứa nhỏ đang thi học kỳ nên con không ở lâu được. Chưa đầy hai mươi phút, cô cũng xin phép về. Cậu út Minh đến sau cùng. – Bố cần gì cứ gọi con. Nhưng vừa nói xong, vợ anh gọi điện thúc giục vì con sốt. Minh lúng túng. – Hay con thuê người chăm bố vài hôm nhé? Ông gật đầu. – Về đi. Nhìn cánh cửa phòng bệnh khép lại, ông bỗng thấy lòng trống trải. … Ngày đầu tiên, ông còn nghĩ các con quá bận. Ngày thứ hai, vẫn không ai ở lại qua đêm. Ngày thứ ba, người chăm bệnh là cô hộ lý thuê theo giờ. Buổi chiều, ông vô tình nghe thấy ba người con đứng ngoài hành lang. Hùng nói nhỏ: – Nếu bố khỏe thì tốt. Nhưng nhỡ sau này phải nằm một chỗ thì ai chăm? Hạnh đáp: – Em còn phải lo nhà chồng. Chắc chia nhau thôi. Minh thở dài. – Em kinh tế khó khăn nhất. Mong bố còn khỏe. Một lúc sau, Hùng hạ giọng: – À mà bố còn khoản tiết kiệm phải không? Với căn nhà nữa. Sau này chia thế nào cũng nên bàn trước. Ông đứng sau cánh cửa, tay run lên. Hóa ra điều họ lo nhất không phải bệnh tình của ông. … Sang ngày thứ năm. Ông thử gọi điện cho từng người. – Hùng, tối nay con có rảnh không? – Con họp khách hàng mất rồi bố. – Hạnh? – Con đang đưa cháu đi học thêm. – Minh? – Con bận tăng ca. Cuối cùng, chỉ có người hàng xóm tên Phúc mang cháo đến. Anh cười: – Bác cứ yên tâm. Nhà cháu gần đây, cần gì cứ gọi. Ông nghẹn lòng. Người không cùng máu mủ lại có mặt nhiều hơn con ruột. … Đến ngày thứ bảy, bác sĩ thông báo ông đủ điều kiện xuất viện. Ba người con đều có mặt vì cần làm thủ tục. Vừa về đến nhà, Hùng mở lời: – Bố này, hay bố bán nhà đi. Về ở với con cho tiện. Hạnh lập tức phản đối. – Không được. Bố ở với anh thì sau này thiên vị mất. Minh chen vào. – Hay bán nhà chia tiền rồi mỗi nhà góp nuôi bố? Ba anh em bắt đầu tranh cãi. Điều khiến ông đau lòng là chẳng ai hỏi: – Bố muốn sống thế nào? Ông lặng lẽ ngồi nhìn. Đến khi cả ba quay sang chờ ý kiến, ông bình tĩnh nói: – Các con ngồi xuống. Bố có chuyện muốn nói. Không khí lập tức im lặng. Ông lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sổ và chậm rãi nói: – Bảy ngày nằm viện đủ để bố hiểu rất nhiều điều. Ba người con cúi đầu. – Bố không trách các con bận. Ai cũng có gia đình. Nhưng bố nhận ra một điều: tuổi già nếu muốn sống an nhàn thì nhất định phải giữ chặt ba thứ. Cả ba cùng nhìn cha. Ông giơ ngón tay thứ nhất. – Thứ nhất là sức khỏe. “Nếu bố không chủ quan, khám định kỳ và tập thể dục đều đặn thì đã không phải nằm viện. Không ai có thể khỏe thay mình.” Ông giơ ngón tay thứ hai. – Thứ hai là tiền bạc. “Các con đừng nghĩ bố ích kỷ. Nhưng nếu người già đưa hết tài sản cho con cái thì từ lúc đó sẽ mất quyền lựa chọn cuộc sống của mình.” Căn phòng yên lặng. Ông tiếp tục. – Tiền không mua được tình thân, nhưng giúp người già không phải cúi đầu xin từng đồng để chữa bệnh hay thuê người chăm sóc. Cuối cùng, ông giơ ngón tay thứ ba. – Thứ ba là quyền quyết định cuộc đời mình. “Căn nhà này là nơi bố và mẹ các con sống gần bốn mươi năm. Chừng nào bố còn minh mẫn, không ai được quyết định thay bố sẽ sống ở đâu.” Nói xong, ông lấy thêm một tập hồ sơ. – Đây là bản di chúc mới. Ba người con ngạc nhiên. – Toàn bộ tài sản vẫn là của bố. Sau này chia thế nào, bố sẽ quyết định. Nhưng chỉ khi bố không còn nữa. Ông nhìn từng người. – Còn bây giờ, bố sẽ dùng tiền tiết kiệm để thuê người hỗ trợ khi cần. Nếu sức khỏe yếu hơn, bố sẽ vào khu dưỡng lão chất lượng tốt. Bố không muốn trở thành gánh nặng hay nguyên nhân khiến các con bất hòa. Hạnh bật khóc. – Bố… con xin lỗi. Hùng cúi đầu. – Con chỉ nghĩ đơn giản là ở cùng sẽ tiện. Ông mỉm cười. – Nếu thật sự thương bố thì hãy về thăm bố thường xuyên. Một bữa cơm, một cuộc gọi còn quý hơn mọi lời hứa. Minh nắm lấy tay cha. – Từ nay mỗi cuối tuần con sẽ đưa các cháu về. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. … Vài tháng sau, cuộc sống của ông Thành thay đổi hẳn. Sáng nào ông cũng đi bộ cùng nhóm người cao tuổi trong công viên. Ông đăng ký khám sức khỏe định kỳ, học sử dụng điện thoại thông minh để gọi video cho các con, tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh và đọc sách. Khoản tiền tiết kiệm vẫn nằm trong tài khoản, đủ để ông yên tâm nếu chẳng may đau ốm. Căn nhà vẫn là nơi ông trở về sau mỗi buổi chiều, ngập tiếng chim và mùi hoa nhài trước hiên. Điều kỳ lạ là từ khi ông không còn phụ thuộc vào con cái, các con lại chủ động về thăm nhiều hơn. Không còn những cuộc tranh cãi về tài sản, chỉ còn những bữa cơm đông đủ và tiếng cười của lũ cháu. Một chiều cuối năm, ông đứng trước bàn thờ vợ, khẽ nói: – Bà nói đúng rồi. Muốn tuổi già bình yên thì phải biết giữ cho mình ba thứ: sức khỏe, tiền bạc và quyền quyết định cuộc sống. Có đủ ba điều ấy, mình mới không trở thành gánh nặng của con, cũng không đánh mất sự tôn trọng dành cho chính mình. Làn khói hương bay lên nhè nhẹ. Ngoài sân, tiếng các cháu ríu rít gọi ông nội vang khắp căn nhà. Ông mỉm cười. Hạnh phúc của tuổi già không nằm ở việc con cái phải ở bên mình mỗi ngày, mà ở chỗ vẫn còn đủ sức khỏe để sống, đủ điều kiện để tự lo cho bản thân và đủ tỉnh táo để giữ lấy quyền lựa chọn cuộc đời mình. Khi một người già biết trân trọng ba điều ấy, những năm tháng cuối đời sẽ bớt đi nỗi lo, thêm nhiều sự bình yên và giữ được phẩm giá đến phút cuối cùng.