Ông Lâm đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho vở kịch mới. Đêm ấy, ông cố tình giữ mình tỉnh táo, dùng chút phấn để tạo vẻ tái nhợt cho khuôn mặt. Khi bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng những tòa nhà cao tầng của khu căn hộ của Lan, Ông Lâm đã ngồi gục xuống chiếc ghế bảo vệ. Khuôn mặt ông trắng bệch, đôi mắt trũng sâu mệt mỏi, và hơi thở nặng nhọc như thể vừa trải qua một đêm dài kiệt sức. Chiếc áo khoác sờn cũ khoác hờ trên vai càng làm tăng thêm vẻ tiều tụy. Ông Lâm khẽ rên rỉ, ngả đầu vào lưng ghế, mắt lim dim nhưng vẫn hé mở một khe nhỏ, lén lút quan sát.
Chưa đầy vài phút sau, tiếng giày cao gót lách cách vang lên từ phía sảnh khu căn hộ. Lan bước ra, khoác trên mình bộ váy công sở thanh lịch, gương mặt được trang điểm cẩn thận. Cô đi ngang qua cổng khu căn hộ, ánh mắt sắc lẹm vô tình lướt qua Ông Lâm đang gục trên ghế. Một cái nhíu mày khó chịu lập tức hiện rõ trên gương mặt cô. Lan dừng lại nửa bước, khẽ nghiêng đầu.
“Đứng đây mà còn ngủ gật,” Lan lẩm bẩm, giọng đủ lớn để Ông Lâm có thể nghe rõ, “làm sao mà trông coi được. Đúng là phí tiền thuê bảo vệ.” Cô lắc đầu khinh bỉ, đôi môi mím chặt rồi tiếp tục bước đi, tiếng đôi giày cao gót xa dần trên con đường lát đá.
Ông Lâm không đáp, vẫn giữ nguyên tư thế mệt mỏi. Nhưng trong lòng, ông đã ghi thêm một điểm vào bảng đánh giá của mình. Sự vô cảm và thiếu tôn trọng của Lan, dù chỉ là một lời lẩm bẩm, cũng đủ để củng cố những nghi ngờ trước đó. Kế hoạch của ông vẫn đang diễn ra đúng hướng.
Cơn mưa tầm tã trút xuống Khu căn hộ của Lan, nhuộm một màu xám xịt lên những tòa nhà cao tầng. Gió rít mạnh, hất từng đợt nước lạnh buốt vào mái hiên Cổng khu căn hộ. Ông Lâm đứng co ro dưới mái hiên, chiếc áo khoác sờn cũ đã ướt sũng, nước mưa nhỏ giọt xuống chân. Ông run rẩy từng chặp, cố gắng che đi cái lạnh cắt da cắt thịt đang thấm vào xương tủy. Đôi mắt ông nhìn đăm đăm vào màn mưa trắng xóa, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt.
Một chiếc taxi vừa vặn lướt tới, dừng lại ngay trước sảnh khu căn hộ. Cửa xe bật mở. Lan bước xuống, dáng vẻ vội vàng nhưng vẫn giữ được sự thanh lịch. Chiếc ô của tài xế đã kịp thời che chắn, giữ cho mái tóc và bộ váy của cô khô ráo. Lan nhanh chóng sải bước trên đôi giày cao gót, vội vã tiến vào Sảnh khu căn hộ để tránh cơn mưa.
Ánh mắt Lan lướt qua Ông Lâm đang đứng run rẩy. Cô thấy rõ hình ảnh người đàn ông già nua, ướt sũng, co ro. Một cái nhíu mày thoáng hiện trên gương mặt cô, nhưng không có lấy một lời nói, một cái nhìn cảm thông. Lan tiếp tục bước đi, tiếng giày cao gót lách cách vang lên gấp gáp rồi nhanh chóng biến mất sau cánh cửa kính tự động của sảnh.
Ông Lâm vẫn đứng đó, bất động. Từng giọt mưa lớn táp vào mặt. Ông dõi theo bóng Lan cho đến khi cô hoàn toàn khuất dạng. Ánh mắt ông, dù ướt át và mệt mỏi, giờ đây ánh lên một vẻ u buồn sâu sắc, chất chứa sự thất vọng khó tả. Cơn mưa vẫn không ngừng rơi, dội xuống vai người cha đang tiếp tục vở kịch của mình.
Ông Lâm khẽ cựa quậy, dịch chuyển vào bên trong sảnh khu căn hộ, nơi Lan đang bước vội vã về phía thang máy. Dáng vẻ run rẩy của Ông Lâm vẫn còn đó, nhưng đôi mắt ông ánh lên một sự quyết đoán lạnh lùng. Ông nắm chặt chiếc túi vải sờn cũ kỹ trong tay, chờ đợi thời điểm thích hợp.
Lan, tiếng đôi giày cao gót lách cách vang lên trên nền gạch hoa cương, đang lướt đi nhanh chóng. Cô cúi đầu nhìn điện thoại, dường như đang nhắn tin gấp gáp. Khi cô đi ngang qua Ông Lâm ở một hành lang hẹp, ông bất ngờ nghiêng người, khéo léo để chiếc túi nặng tuột khỏi tay.
“RẦM!”
Chiếc túi đồ đập mạnh xuống sàn, tạo ra một âm thanh khô khốc. Từ trong túi, vài vật dụng nhỏ văng ra, lăn lóc trên mặt sàn sáng bóng. Đó là một mẩu bánh mì khô cứng, một chai nước suối cũ đã bóp méo và vài chiếc khăn giấy nhàu nát. Chúng nằm trơ trọi, phơi bày sự nghèo nàn của chủ nhân.
Lan giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lập tức chạm vào mớ đồ rơi vãi và hình ảnh Ông Lâm đang loay hoay cúi xuống nhặt. Một cái nhíu mày khó chịu hiện rõ trên gương mặt thanh tú. Cô liếc qua mẩu bánh mì và chai nước, môi khẽ bĩu lại như thể đang nhìn thấy thứ gì đó dơ bẩn. Không một lời hỏi han, không một cử chỉ giúp đỡ, Lan chỉ đơn giản là bước vòng qua, sải bước dài hơn trên đôi giày cao gót, nhanh chóng tiến về phía thang máy, để lại Ông Lâm một mình giữa mớ đồ đạc đáng thương.
Ông Lâm ngẩng đầu nhìn theo bóng Lan. Đôi mắt ông chất chứa sự đau đớn, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa thử thách vẫn đang âm ỉ cháy. Ông chậm rãi cúi xuống, từng chút một nhặt lại những món đồ “rẻ tiền” của mình.
Ông Lâm đã nhặt xong những món đồ của mình, lặng lẽ đứng dậy. Vài phút sau, ông đã xuất hiện ở khu vực cổng khu căn hộ, nơi chiếc ghế gỗ cũ kỹ dành cho bảo vệ đã gãy một chân. Khoác trên mình chiếc áo khoác sờn cũ, ông Lâm cặm cụi dùng những dụng cụ thô sơ để cố định lại chân ghế. Đôi tay chai sạn của người lao động quen thuộc với công việc, nhưng trong ánh mắt ông lại ẩn chứa một sự tập trung khác thường, một sự quan sát không ngừng.
Minh vừa lái chiếc xe sang trọng đến cổng, bước xuống với vẻ ngoài lịch lãm. Đúng lúc đó, Lan cũng từ bên trong sảnh bước ra, tiếng đôi giày cao gót lách cách nhanh nhẹn. Cô nở nụ cười tươi rói khi nhìn thấy Minh, vội vã tiến lại gần anh.
“Anh đến rồi à? Em đợi mãi,” Lan nói, giọng hơi nũng nịu.
Minh cười đáp lại, nhưng ánh mắt anh vô tình lướt qua phía Ông Lâm đang lúi húi sửa ghế. Anh dừng lại một chút, nhận ra hình ảnh người gác cổng già đang vật lộn với chiếc ghế hỏng. Một tia ái ngại chợt lóe lên trong mắt Minh.
“Bác ơi,” Minh cất tiếng gọi, bước nhẹ về phía Ông Lâm. “Bác có cần cháu giúp không ạ? Để cháu làm giúp cho, nhìn bác vất vả quá.”
Ông Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh thoáng qua một vẻ dịu dàng khó nhận thấy khi nhìn đứa con trai. Ông khẽ lắc đầu, cố tình làm động tác nặng nhọc hơn.
“Không sao đâu cậu, chuyện nhỏ mà,” Ông Lâm nói, giọng khàn khàn.
Lan lập tức nhíu mày. Cô nhanh chóng đi tới, kéo nhẹ cánh tay Minh, gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng.
“Minh! Đi nhanh lên, muộn rồi đấy. Em đặt bàn rồi mà,” Lan nói nhỏ, nhưng đủ để Minh nghe thấy sự thúc giục trong giọng cô. Ánh mắt cô liếc qua Ông Lâm một cách khó chịu, như thể sự có mặt của ông đang làm phiền cô.
Minh nhìn Lan, rồi lại nhìn Ông Lâm. Anh hơi ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn để Lan kéo đi. Anh gật đầu với Ông Lâm một cách áy náy.
“Dạ vậy thôi ạ. Cháu chào bác,” Minh nói vội, rồi bị Lan lôi đi nhanh chóng về phía xe.
Ông Lâm nhìn theo bóng dáng hai người đang bước vội vã. Đôi mắt ông hằn lên một vẻ tĩnh lặng. Minh đã không làm ông thất vọng. Còn Lan… Ông Lâm khẽ thở dài, tiếp tục công việc sửa ghế, nhưng trong lòng, những suy tính đã bắt đầu định hình rõ ràng hơn.
Ông Lâm đặt dụng cụ xuống, chiếc ghế gỗ cũ kỹ giờ đã đứng vững chãi hơn. Từ túi áo khoác sờn cũ, ông lấy ra một chiếc điện thoại đời cũ, lướt qua màn hình đã mờ. Ánh mắt ông Lâm tĩnh lặng, nhưng trong thâm tâm, kế hoạch đã được vạch ra rõ ràng, chờ đợi thời khắc diễn ra.
Chỉ vài phút sau, Lan lại xuất hiện ở khu vực cổng, tiếng đôi giày cao gót lách cách nhanh nhẹn trên nền đá hoa cương. Cô vừa kết thúc một cuộc gọi, nét mặt hơi bực dọc, không thèm liếc nhìn Ông Lâm đang đứng gần đó, chỉ vội vã bước về phía sảnh.
Bất ngờ, một bóng người gầy gò, lấm lét từ phía góc tối lao ra. Đó là Kẻ ăn cắp vặt giả mà Ông Lâm đã sắp xếp. Nhanh như cắt, gã ta giật phắt chiếc điện thoại trên tay Ông Lâm.
“Á! Cướp! Cướp của tôi!” Ông Lâm lập tức la lớn, giọng đầy hoảng hốt, cố níu tay kẻ lạ nhưng vô vọng. Kẻ ăn cắp vặt giả đã cao chạy xa bay về phía con hẻm tối.
Lan, đang bước đi, nghe tiếng la thất thanh, lập tức khựng lại. Đôi giày cao gót dừng hẳn trên nền đá. Cô quay đầu, ánh mắt lạnh lùng chạm vào hình ảnh Ông Lâm đang lảo đảo, tay vẫn vươn về phía kẻ trốn chạy. Gương mặt cô không chút biểu cảm, ánh mắt trống rỗng như đang xem một cảnh tượng không liên quan đến mình. Cô chỉ đứng đó vài giây ngắn ngủi, rồi từ từ quay người, tiếp tục bước đi. Tiếng đôi giày cao gót lại vang lên đều đặn, vô cảm, bỏ mặc tiếng kêu cứu yếu ớt của Ông Lâm phía sau.
Ông Lâm nhìn theo bóng lưng Lan đang xa dần, đôi mắt ông thu hẹp lại. Vẻ thất vọng hiện rõ, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một sự kiên định lạnh lùng. Ông đã có câu trả lời.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày còn chưa kịp rọi xuống mặt đường, tại Cổng khu căn hộ, một khung cảnh lạ lẫm đã hiện ra. Một vài chiếc bàn gấp được dựng lên, cùng với một tấm bạt che tạm bợ. Vài người mặc áo blouse trắng (thực chất là diễn viên phụ do Ông Lâm thuê) đang loay hoay chuẩn bị dụng cụ. Xung quanh, những tốp người nghèo khó, vẻ mặt khắc khổ, đã xếp hàng dài từ sớm, hy vọng nhận được chút giúp đỡ từ buổi “khám bệnh từ thiện” mà họ được thông báo. Tất cả đều diễn ra dưới sự giám sát kín đáo của Ông Lâm, trong bộ trang phục bảo vệ sờn cũ, đôi mắt ông sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt, chờ đợi.
Tiếng đôi giày cao gót lách cách quen thuộc lại vang lên. Lan bước ra từ Sảnh khu căn hộ, thần thái vội vã như thường lệ, trên tay là chiếc túi xách hàng hiệu. Cô vừa bước đến Cổng khu căn hộ, ánh mắt vô tình lướt qua khung cảnh đông đúc, lộn xộn phía bên ngoài. Dòng người nghèo khó đang đứng xếp hàng, những gương mặt mệt mỏi, khắc khổ, không khỏi thu hút sự chú ý.
Lan khẽ nhíu mày. Cô dừng bước, không phải vì lòng trắc ẩn, mà vì sự khó chịu khi không gian yên tĩnh quen thuộc của cô bị phá vỡ. Một nhóm người già nua đang cố chen chúc, tiếng ho khù khụ và những lời than vãn nhỏ vọng đến. Lan đưa tay lên bịt mũi một cách tinh tế, bước nhanh hơn, như muốn thoát khỏi cảnh tượng nhếch nhác đó càng sớm càng tốt. Cô không thèm nhìn lại, chỉ tập trung vào phía trước, nơi chiếc taxi đang đợi sẵn.
Ông Lâm, đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt không rời khỏi Lan. Ông thấy rõ sự khinh miệt thoáng qua trên gương mặt cô, cái nhíu mày khó chịu và hành động che mũi đầy vẻ ghê tởm. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi ông. Thêm một lần nữa, cô ta đã cho ông thấy bản chất thật của mình. Bài kiểm tra này, ông đã có kết quả. Ông Lâm nắm chặt bàn tay chai sần.
“Mấy người này làm bẩn cả khu sang trọng này,” Lan lẩm bẩm, giọng nói chứa đầy sự khinh miệt, đủ nghe cho chính mình khi cô bước vội vã. Cô liếc nhìn qua vai một cách vội vàng, rồi lại quay đi, như thể sự hiện diện của họ là một vết nhơ không đáng để mắt tới. Đôi giày cao gót lách cách của cô càng lúc càng dồn dập, đẩy cô nhanh chóng về phía chiếc taxi đang chờ sẵn.
Ông Lâm, đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt không rời khỏi Lan. Ông đã thấy rõ sự khinh miệt thoáng qua trên gương mặt cô, cái nhíu mày khó chịu và hành động che mũi đầy vẻ ghê tởm trước đó. Giờ đây, ông chứng kiến cô ta không kìm được lời lẩm bẩm độc địa. Nụ cười lạnh lẽo nở trên môi ông càng thêm sâu sắc. “Đúng như dự đoán,” Ông Lâm thầm nghĩ, bàn tay chai sần của ông lại siết chặt. Cô ta đã hoàn toàn bộc lộ bản chất.
Lan vẫn đang bước đi, tiếng giày cao gót lách cách vang vọng trên nền đá hoa cương. Cô không hề quay đầu lại, nhưng qua khóe mắt, cô vẫn kịp nhìn thấy.
Một bóng người nhỏ nhắn, tóc bạc phơ, chậm rãi tiến về phía nhóm người đang co ro ở góc cổng. Đó là Người hàng xóm tốt bụng, một người phụ nữ lớn tuổi mà Lan thi thoảng vẫn bắt gặp. Bà nhẹ nhàng đặt giỏ đồ xuống, rồi từ trong túi vải cũ kỹ, bà lấy ra một gói bánh kẹo.
“Mấy đứa ăn chút đi, trời lạnh thế này…” Người hàng xóm tốt bụng nói, giọng ấm áp và đầy quan tâm, đặt những chiếc bánh, viên kẹo vào tay từng người. Bà còn quay sang Ông Lâm, hỏi thăm: “Ông cũng ngồi đây từ sáng, uống chén nước ấm không ông?”
Ông Lâm gật đầu nhẹ, mỉm cười. Ánh mắt ông lướt qua vẻ mặt của Lan.
Lan, đang ở khoảng cách đủ để nghe thấy và nhìn thấy mọi thứ, bất giác khựng lại một nhịp. Cô thấy những ánh mắt rạng rỡ của những người khó khăn khi nhận được món quà nhỏ, thấy sự tử tế toát ra từ người phụ nữ già. Một thoáng bối rối xẹt qua gương mặt cô. Có cái gì đó cào xé trong lòng Lan, một cảm giác lạ lẫm mà cô không muốn thừa nhận.
Cô siết chặt quai túi xách, đôi môi mím lại thành một đường thẳng. “Chuyện của họ, liên quan gì đến mình?” Lan thầm nghĩ, cố gắng xua đi sự khó chịu. Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu và tiếp tục bước đi, tiếng giày cao gót lại dồn dập, như muốn bỏ lại mọi thứ phía sau. Ông Lâm vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng Lan khuất dần, nụ cười trên môi ông ẩn chứa nhiều suy tính.
Ông Lâm vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng Lan khuất dần, nụ cười trên môi ông ẩn chứa nhiều suy tính. Đột nhiên, ông hít một hơi thật sâu, ánh mắt lướt nhanh qua khoảng trống của sảnh khu căn hộ. Ông tiến lại gần bậc tam cấp dẫn lên lối đi chính, nơi Lan vừa bước qua. Đợi đúng thời điểm tiếng giày cao gót của Lan vừa khuất hẳn sau khúc cua, Ông Lâm khẽ nhíu mày, rồi bất ngờ đặt chân hụt. Cả thân hình gầy gò của ông đổ ập xuống, va mạnh vào bậc đá hoa cương.
Một tiếng “Á!” vang lên chói tai, cắt ngang sự tĩnh lặng của khu sảnh. Ông Lâm ngã mạnh, nằm sõng soài giữa lối đi chính, ôm chặt lấy một bên chân, gương mặt nhăn nhó, méo xệch vì “đau đớn”. Chiếc áo khoác sờn cũ càng làm tăng thêm vẻ thê lương. Ông cố gắng gượng dậy, nhưng chỉ có thể rên rỉ yếu ớt, thân thể oằn mình, không thể đứng lên. Đôi mắt ông nhắm nghiền lại, môi mím chặt. Ông nằm đó, giữa lối đi trống trải, tiếng rên khe khẽ hòa vào sự im lặng lạnh lẽo.
Tiếng rên rỉ yếu ớt của Ông Lâm vang vọng trong sự im lặng lạnh lẽo của sảnh khu căn hộ. Đúng lúc đó, Lan vừa bước ra từ lối đi phụ, đôi giày cao gót khẽ gõ lộc cộc trên nền đá hoa cương. Cô đang chuẩn bị đi ra khỏi khu căn hộ để gặp Minh, trong tay vẫn còn chiếc túi bánh ngọt.
Bóng hình Lan chợt dừng lại, đứng sững sờ giữa lối đi. Đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt: Ông Lâm, trong chiếc áo khoác sờn cũ, đang nằm sõng soài trên nền đá, một tay ôm chân, gương mặt nhăn nhó đến méo xệch. Tiếng rên rỉ của ông mỗi lúc một rõ hơn, thê lương đến rợn người.
Lan đứng đó, như bị đóng băng. Một luồng cảm xúc phức tạp lướt qua gương mặt cô – sự bối rối, một chút e ngại, và cả sự lưỡng lự rõ ràng. Cô nhìn chằm chằm vào Ông Lâm, rồi ánh mắt nhanh chóng lướt khắp khu sảnh. Bên phải, không có ai. Bên trái, hành lang dài hun hút, cũng không một bóng người. Cổng chính vẫn mở, nhưng không có bảo vệ nào khác. Chỉ còn lại cô và ông lão gác cổng đang nằm đau đớn. Sự im lặng bao trùm khiến tiếng rên của Ông Lâm càng thêm chói tai. Lan nuốt khan, bàn tay cầm túi bánh ngọt siết chặt hơn một chút.
Lan nuốt khan, bàn tay cầm túi bánh ngọt siết chặt hơn một chút. Cô lướt nhìn Ông Lâm đang quằn quại, một thoáng khó chịu hiện lên trong đáy mắt. Một lão gác cổng già nua nằm vật vã ở đây chỉ làm vướng víu đường đi. Cô không có thời gian cho những chuyện như thế này. Lan lập tức rút chiếc điện thoại thông minh từ túi xách ra, ngón tay thoăn thoắt bấm số của ban quản lý tòa nhà.
“Alo, ban quản lý à?” Giọng Lan cất lên, đều đều, lạnh lùng đến lạ thường. Ông Lâm nghe thấy tiếng cô nói, liền ngước đôi mắt đầy đau đớn lên nhìn.
“Có một người gác cổng bị ngã ngay ở cổng chính. Ông ta đang làm vướng đường đi, ảnh hưởng đến lối ra vào của cư dân,” Lan tiếp tục, ánh mắt không hề biểu lộ chút lo lắng hay thương cảm nào khi nhìn về phía Ông Lâm. “Các anh mau cử người xuống dọn dẹp đi. Càng sớm càng tốt.”
Cô kết thúc cuộc gọi một cách dứt khoát, chiếc điện thoại lại được cất gọn vào túi xách. Lan thở hắt ra một hơi, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng không đáng có. Cô liếc nhìn Ông Lâm lần cuối, ánh mắt trống rỗng như nhìn một vật cản vô tri, rồi sải bước về phía cửa ra vào, đôi giày cao gót vẫn đều đặn gõ vang trên nền đá hoa cương, bỏ mặc tiếng rên rỉ yếu ớt của người đàn ông già nua phía sau.
Lan sải bước về phía cửa ra vào, đôi giày cao gót vẫn đều đặn gõ vang trên nền đá hoa cương, bỏ mặc tiếng rên rỉ yếu ớt của Ông Lâm phía sau. Đúng lúc đó, một chiếc ô tô màu đen quen thuộc từ từ rẽ vào cổng khu căn hộ. Minh, con trai của Ông Lâm, vừa đi làm về. Anh dừng xe, bước xuống, vẻ mệt mỏi sau một ngày dài hiện rõ trên khuôn mặt.
Cánh cửa ô tô vừa đóng lại, Minh nhìn thấy bóng dáng Lan đang tiến về phía sảnh, nhưng ánh mắt anh lập tức bị hút vào hình ảnh Ông Lâm đang nằm vật vã ở ngay lối ra vào. Chiếc áo khoác sờn cũ của người gác cổng trông thật thảm hại trên nền đá. Minh như bị điện giật, sắc mặt anh thay đổi đột ngột. Sự mệt mỏi tan biến, thay vào đó là một vẻ hốt hoảng tột độ.
“Bác gác cổng!” Minh thốt lên, giọng anh lạc đi. Anh vứt mạnh chiếc cặp tài liệu đang cầm trên tay xuống đất, không thèm để ý đến tiếng va chạm chói tai. Anh chạy như bay về phía Ông Lâm, gần như không kịp nhìn Lan vừa lướt qua mình. Minh quỳ sụp xuống bên cạnh Ông Lâm, hai tay đỡ lấy vai người đàn ông già nua đang đau đớn.
“Bác ơi, bác có sao không? Bác bị làm sao thế này?” Giọng Minh đầy lo lắng, anh cúi sát mặt xuống, cố gắng nhìn rõ Ông Lâm. Đôi mắt anh ráo riết tìm kiếm dấu hiệu tổn thương trên người người gác cổng. “Bác nói cháu nghe đi, bác đau ở đâu? Để cháu đưa bác vào bệnh viện!” Minh cố gắng đỡ Ông Lâm ngồi dậy, sức mạnh và sự sốt sắng hiện rõ trong từng cử chỉ. Sự quan tâm chân thành của anh đối với người gác cổng già nua hoàn toàn đối lập với thái độ lạnh lùng của Lan chỉ vài giây trước.
Minh lo lắng đỡ Ông Lâm, đôi mắt anh không ngừng đảo tìm kiếm sự giúp đỡ. Ông Lâm khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, người đổ dồn về phía Minh. Minh cẩn thận hạ Ông Lâm nằm xuống trở lại, một tay đỡ đầu Ông Lâm, tay kia luống cuống tìm cách nới lỏng cổ áo khoác sờn cũ của người đàn ông. Gương mặt Ông Lâm tái nhợt, nhăn nhó vì đau đớn.
Lan đứng cách đó không xa, đôi mắt cô không thể rời khỏi cảnh tượng trước mặt. Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng cô. Cô cảm thấy xấu hổ khi Minh chứng kiến cảnh này, chứng kiến sự thờ ơ của cô với Ông Lâm chỉ vài phút trước. Cô biết Minh là người nhân hậu, và hành động của cô chắc chắn sẽ khiến anh thất vọng. Dù vậy, Lan vẫn cố gắng gồng mình, giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, như thể mọi chuyện không liên quan gì đến mình. Chiếc túi bánh ngọt cô đang cầm trên tay trở nên nặng nề một cách lạ thường, như đang tố cáo sự ích kỷ của cô.
Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lo lắng quét qua Lan. Anh nhận ra cô đã đứng đó từ lúc nào, nhưng sự tập trung của anh vẫn dồn hết vào Ông Lâm.
“Lan, em mau gọi cấp cứu đi!” Giọng Minh vang lên dứt khoát, gấp gáp, pha chút ra lệnh.
Lan giật mình trước giọng điệu khác lạ của Minh. Cô miễn cưỡng rút chiếc điện thoại thông minh ra khỏi túi xách hàng hiệu, ngón tay lướt chậm chạp trên màn hình. Cô bấm số cấp cứu, giọng điệu hờ hững trả lời các câu hỏi từ tổng đài viên. Vừa dứt cuộc gọi, Lan lập tức cúi người xuống, nói nhỏ một cách lạnh lùng vào tai Minh, đủ để chỉ hai người họ nghe thấy:
“Anh làm gì mà rối rít thế? Kẻo rước họa vào thân, dính dáng rắc rối đó.”
Minh nghe vậy, đôi mắt anh mở to, nhưng sự lo lắng cho Ông Lâm đã lấn át mọi lời phản đối. Anh chỉ còn biết nhìn Lan, vẻ mặt ngỡ ngàng.
Ông Lâm, thân thể đang run rẩy vì “đau đớn”, đôi mắt khép hờ, nhưng thính giác lại vô cùng nhạy bén. Từng câu từng chữ vô tâm, đầy tính toán của Lan đã lọt vào tai ông một cách rõ ràng mồn một, như những nhát dao đâm thẳng vào tim. Một tia lạnh lẽo lóe lên trong ánh mắt khép hờ của ông, ẩn sâu dưới vẻ mặt tái nhợt vì giả vờ đau. Ông đã nghe rõ, và đã ghi nhớ. Chiếc áo khoác sờn cũ bỗng trở nên nặng trĩu trên người ông, không phải vì sức nặng vật lý, mà vì gánh nặng của sự thất vọng.
Minh, phớt lờ hoàn toàn lời Lan vừa nói, lập tức quỳ xuống bên cạnh Ông Lâm. Anh nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay gầy guộc của người bảo vệ. Cẩn thận từng chút một, anh giúp Ông Lâm ngồi tựa vào chiếc ghế đá ở sảnh khu căn hộ, động tác đầy ân cần. Ông Lâm khẽ rên lên một tiếng, nhưng trong ánh mắt đang khép hờ, một tia ấm áp bất chợt lóe lên khi cảm nhận được sự nâng đỡ từ Minh.
Minh nắm lấy bàn tay lạnh toát của Ông Lâm, ánh mắt anh đầy lo lắng:
“Bác đừng lo, cấp cứu sẽ đến ngay. Con sẽ ở lại với bác.”
Lan đứng sững, đôi giày cao gót nhón lên một chút khi cô hơi nhích chân, vẻ mặt khó chịu hiện rõ. Cô muốn kéo Minh ra, nhưng thái độ kiên quyết của anh khiến cô chùn bước.
Ông Lâm hé mở mắt, nhìn thẳng vào Minh. Ánh mắt ông tràn đầy tình yêu thương và sự tự hào không thể giấu giếm, một tình cảm ấm áp chảy qua từng đường nét già nua trên khuôn mặt ông. Rồi, ánh mắt ông lướt qua, khóa chặt vào Lan. Nụ cười giả vờ đau đớn trên môi ông tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, thất vọng tột cùng, như thể cô là một vết nhơ không thể gột rửa trong khoảnh khắc đó. Ông quay mặt đi, không muốn nhìn Lan thêm một giây nào nữa.
Minh vẫn đang xoa nhẹ bàn tay gầy guộc của người bảo vệ, không hay biết một sự thay đổi đang diễn ra. Chậm rãi, Ông Lâm đưa tay lên, tháo bỏ chiếc mũ sờn cũ vẫn vắt vẻo trên đầu. Chiếc mũ rơi xuống nền gạch, để lộ mái tóc đã bạc sương nhưng vẫn còn chút phong độ. Kế đó, ông từ từ, cẩn trọng, gỡ bỏ từng lớp hóa trang nhăn nheo, giả tạo trên khuôn mặt. Lớp da nhăn nheo, những nếp nhăn sâu hoắm dần biến mất, thay vào đó là làn da căng hơn, ánh mắt sắc sảo hơn. Khuôn mặt quen thuộc, uy quyền của người cha tỷ phú hiện ra, rõ nét đến mức Minh không thể tin vào mắt mình.
Minh đứng hình, bàn tay đang nắm lấy tay cha chợt buông lỏng. Anh nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, sự hoang mang tột độ hiện rõ trên khuôn mặt. “Cha…” Giọng anh thều thào, không thể thốt nên lời trọn vẹn.
Lan đứng chết trân, đôi giày cao gót như đóng băng xuống sàn. Cô cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự thật kinh hoàng. Khuôn mặt vừa bị cô khinh thường, vừa bị cô mắng nhiếc, giờ đây lại chính là khuôn mặt của Ông Lâm, cha của vị hôn phu, người mà cô vẫn luôn tìm cách lấy lòng. Sự sững sờ biến thành nỗi sợ hãi tột cùng.
Ánh mắt sắc lạnh của Ông Lâm giờ đây không còn sự giả vờ đau yếu. Nó trực tiếp xuyên thấu Lan, như một lưỡi dao vô hình. Mọi sự khinh bỉ, mọi lời cay nghiệt cô đã dành cho “người gác cổng” giờ đây dội ngược lại, nhấn chìm cô trong sự hổ thẹn. Ông Lâm cất tiếng, giọng ông trầm ấm và đầy uy quyền, không còn chút yếu ớt nào của người bảo vệ.
Ông Lâm
(Nhìn thẳng vào Lan, giọng điệu lạnh lùng, sắc bén)
Lan à, con vừa nói gì với Minh?
Một khoảng lặng lạnh lẽo bao trùm sảnh khu căn hộ. Lan há miệng, cố gắng nói nhưng cổ họng cô như bị nghẹn ứ, không tài nào thốt lên lời. Toàn thân cô run rẩy, đôi mắt mở to nhìn Ông Lâm, cầu xin một sự tha thứ vô vọng.
Ông Lâm khẽ thở dài, ánh mắt ông không còn sự giận dữ hay oán trách, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, chất chứa. Ông đã trải qua quá nhiều, chứng kiến quá nhiều điều trong hành trình tìm kiếm sự chân thành, và giờ đây, ông chỉ mong một sự bình yên. Minh từ từ đứng dậy, hiểu ra tất cả những gì cha anh đã làm, những gì anh đã không nhìn thấy. Một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai anh. Anh không trách móc cha, cũng không thể ngay lập tức trách móc Lan, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự tan vỡ của một ảo mộng về tình yêu và lòng người.
Lan vẫn đứng đó, đôi giày cao gót từng tự tin bước đi trên những con đường danh vọng giờ như bị níu chặt xuống đất. Cô cảm thấy tất cả mọi thứ sụp đổ, không chỉ là cuộc hôn nhân giàu sang sắp mất, mà còn là niềm tin vào chính bản thân mình, vào những giá trị sai lệch mà cô đã theo đuổi bấy lâu nay. Nỗi xấu hổ và sự hối hận cuộn trào, thiêu đốt mọi kiêu hãnh còn sót lại.
Có lẽ, đây là lúc để tất cả dừng lại. Để nhìn nhận lại những gì thực sự quan trọng, không phải ánh hào quang phù phiếm hay tiền tài vật chất. Sự im lặng không phải là một kết thúc, mà là khởi đầu cho một sự thức tỉnh muộn màng, một cơ hội để mỗi người tự tìm lại con đường chân chính của riêng mình. Dù cho con đường ấy có gập ghềnh, có đơn độc đến đâu, nó vẫn sẽ dẫn đến sự bình yên trong tâm hồn. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và bài học về lòng chân thành, sự khiêm tốn, cùng tình yêu thương vô điều kiện sẽ mãi là kim chỉ nam cho những bước đi tiếp theo.