Những lời xì xào, bàn tán vẫn không dứt. Dân làng đứng tụm năm tụm ba ở đầu Xóm làng, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía Cánh đồng nơi Anh Tư đang làm việc. Bà hàng xóm, người từng mở lời chê bai đầu tiên, giờ đây lại tiếp tục thêm dầu vào lửa.
BÀ HÀNG XÓM: (Lắc đầu, vẻ mặt khinh khỉnh) Mấy người xem kìa! Nó cứ trơ ra đó, như không hề nghe thấy gì. Chắc nó nghĩ mình tài giỏi lắm!
DÂN LÀNG 1: (Hùa theo) Đúng rồi. Thằng này cố chấp tới mức mù quáng rồi. Thấy nó cứ cặm cụi cuốc đất, tưởng chăm chỉ à? Chăm chỉ mà không có cái đầu thì cũng bằng không!
DÂN LÀNG 2: Tôi nói thật, nó thuê 10 mẫu đất chỉ để nuôi 10 con gà, cái này không phải là ng//u d//ại thì là gì? Chắc nó không hiểu người ta đang cười vào mặt nó đâu.
Anh Tư vẫn vậy. Giữa những lời lẽ cay nghiệt, anh chỉ lặng lẽ làm công việc của mình. Đôi tay gầy guộc thoăn thoắt cuốc từng nhát, xới từng luống đất khô cằn trên mảnh ruộng đã thuê. Mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt sạm nắng, nhưng ánh mắt anh vẫn bình thản, không gợn chút ưu phiền hay bận tâm. Dường như những lời đàm tiếu ấy đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc đời anh, vô thưởng vô phạt như tiếng gió heo may thổi qua.
Sự bình thản đến khó hiểu của Anh Tư lại càng khiến dân làng thêm tức tối và coi thường. Họ không cho rằng đó là sự kiên định, mà là sự cố chấp, sự u mê của một người “không đủ thông minh để hiểu” thực tại.
Sự bình thản đến khó hiểu của Anh Tư lại càng khiến dân làng thêm tức tối và coi thường. Họ không cho rằng đó là sự kiên định, mà là sự cố chấp, sự u mê của một người “không đủ thông minh để hiểu” thực tại. Cơn tò mò pha lẫn sự khinh miệt đã đẩy một nhóm người ra khỏi Xóm làng, lần mò đến tận Cánh đồng, nơi Anh Tư đang “phung phí” 10 mẫu đất.
Họ đứng từ xa, ánh mắt dò xét quét qua toàn bộ khu đất rộng lớn. Quả thực, những gì họ thấy khiến họ càng thêm ngán ngẩm. Trên diện tích rộng đến 10 mẫu, chỉ lác đác 10 con gà đủ màu sắc đang tự do bươi móc, tìm kiếm thức ăn. Không hề có một chuồng trại quy mô, một hệ thống máng ăn, máng uống tự động hay bất kỳ kỹ thuật chăn nuôi hiện đại nào mà họ vẫn thường nghe nói. Đất đai thì khô cằn, cỏ dại mọc lưa thưa. Anh Tư vẫn lầm lũi làm việc ở một góc, không bận tâm đến sự xuất hiện của họ.
MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG LỚN TUỔI: (Lắc đầu ngao ngán, giọng đầy vẻ chê bai) Trời ơi là trời! Mấy đứa xem đi! Nó nuôi gà kiểu gì mà phí đất thế không biết. Mười mẫu đất mà lèo tèo có mấy con gà. Chuồng trại cũng chẳng thấy đâu, cứ thả rông như gà rừng thế này thì bao giờ mới lớn, bao giờ mới bán được?
BÀ HÀNG XÓM: (Chép miệng) Tôi đã bảo rồi. Nó ngu dốt từ trong trứng nước. Cứ tưởng có tiền thuê đất là làm được tất cả. Hóa ra chỉ là làm trò cười cho thiên hạ.
DÂN LÀNG 3: Chắc nó nghĩ thả rông thế này là tự nhiên, là “gà sạch” gì đó. Nhưng mà có mười con thôi thì ăn nhằm gì? Vốn liếng đổ hết vào tiền thuê đất, tiền mua gà, rồi cứ thế mà ngồi nhìn cho cỏ nó ăn hết, đất nó hoang phí.
Những lời bàn tán ngày càng lớn dần, lấn át tiếng gió đồng. Dân làng nhìn Anh Tư như nhìn một kẻ lập dị, một người không biết nhìn xa trông rộng, chỉ biết làm những việc vô ích. Trong mắt họ, Anh Tư không chỉ là một người nghèo khó, mà còn là một kẻ ngốc không hơn không kém. Sự khinh thường đã lên đến đỉnh điểm, và không ai còn chút nghi ngờ nào về “trí tuệ” của người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi chưa lập gia đình này. Họ quay lưng bước đi, để lại Anh Tư một mình giữa cánh đồng rộng lớn cùng 10 con gà thong dong kiếm ăn, như thể mọi việc xung quanh chẳng liên quan gì đến anh.
Vài tháng thấm thoắt trôi qua kể từ ngày dân làng kéo đến Cánh đồng, nhìn Anh Tư bằng ánh mắt khinh miệt rồi bỏ về. Khu đất 10 mẫu vẫn đó, 10 con gà vẫn thong dong kiếm ăn, nhưng giờ đây, một phần đất còn lại đã hoàn toàn thay đổi.
Anh Tư không còn chỉ chăm chăm vào đàn gà nhỏ bé. Trên diện tích đất rộng lớn mà dân làng từng cho là hoang phí, anh miệt mài cải tạo. Những luống đất được chia đều tăm tắp, phẳng phiu như đã được đo đạc cẩn thận. Anh Tư cặm cụi vun đất, gieo hạt, rồi chăm sóc từng mầm cây non. Cà chua, dưa chuột, cải bắp, su hào… những giống rau củ quen thuộc của Vùng quê nghèo miền Bắc bắt đầu vươn mình xanh tốt theo từng mùa. Mồ hôi Anh Tư đổ xuống ướt đẫm tấm áo bạc màu, nhưng đôi mắt anh vẫn kiên định, không một chút dao động.
Một buổi chiều nọ, một nhóm Dân làng đi qua Cánh đồng. Họ định bụng xem Anh Tư còn “phá sản” đến mức nào, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến họ khựng lại. Khu đất khô cằn ngày nào giờ đã phủ một màu xanh mướt của rau, màu vàng của hoa bí, màu đỏ của cà chua chớm chín.
BÀ HÀNG XÓM: (Ngón tay trỏ chỉ thẳng về phía ruộng rau, giọng ngạc nhiên lẫn vẻ khó tin) Trời đất ơi, mấy ông bà nhìn xem kìa! Nó… nó lại trồng rau à?
DÂN LÀNG 1: (Mắt tròn xoe, miệng há hốc) Ơ hay! Tưởng bỏ luôn rồi chứ? Ai dè nó lại cặm cụi trồng trọt thế này?
DÂN LÀNG 2: (Chép miệng, lắc đầu) Chắc là thấy nuôi gà không ổn, lại quay ra trồng rau. Mà trồng thế này thì bao giờ mới bù lại được tiền thuê mười mẫu đất kia chứ? Đúng là…
BÀ HÀNG XÓM: (Cười khẩy, giọng mỉa mai) Ôi dào! Chữa cháy thôi mà. Tiền tỷ đổ vào đất, tiền gà thì không ra đâu vào đâu. Giờ trồng mấy cái rau cỏ này thì được mấy đồng bạc lẻ? Chắc định đem ra chợ bán, cho dân làng cười cho thúi mũi.
DÂN LÀNG 3: Tôi thề, tôi chưa thấy ai cố chấp như nó. Cứ tưởng mình giỏi giang, cứ đổ tiền vào rồi làm mấy cái việc không đâu. Chả khác gì lấy muối bỏ bể.
Họ tiếp tục bàn tán, những lời xì xào mang đầy vẻ khinh thường và mỉa mai. Trong mắt họ, việc Anh Tư trồng rau củ chỉ là một trò hề khác, một nỗ lực vô vọng để che đậy sự thất bại đã được dự báo trước. Tiền thuê đất khổng lồ vẫn treo lơ lửng như một án tử, và họ tin rằng không có bất kỳ luống rau nào có thể cứu vãn được Anh Tư.
Anh Tư vẫn lầm lũi vun luống rau cải, không chút để tâm đến những ánh mắt soi mói hay những lời nói chê bai từ xa. Anh như một cái bóng đơn độc giữa màu xanh non mới nhú, kiên cường chống chọi với định kiến và sự khinh thường của cả Xóm làng.
Vài tuần, rồi vài tháng nữa trôi qua kể từ ngày những lời mỉa mai, khinh thường của dân làng tan vào gió trên Cánh đồng. Anh Tư vẫn lầm lũi vun trồng, chăm sóc mảnh vườn của mình, không màng đến những ánh mắt dò xét từ xa. Nhưng rồi, một sự lạ bắt đầu xuất hiện. Những ngày đầu chỉ lãng đãng, thoang thoảng. Sau đó, nó trở nên rõ ràng hơn, len lỏi vào từng ngõ ngách của Xóm làng. Đó là một mùi hương lạ, thơm nhẹ nhàng, không nồng gắt như hoa đồng nội, cũng chẳng phải mùi ngai ngái của đất mới hay mùi tanh nồng của phân gà. Nó đặc trưng đến nỗi, một khi đã ngửi thấy, người ta khó lòng quên được.
Một buổi chiều, khi ánh nắng vàng hanh hao trải dài trên Xóm làng, Bà hàng xóm đang quét sân. Bà bỗng dừng tay chổi, hít hít mũi, vẻ mặt đầy khó hiểu.
BÀ HÀNG XÓM: (Lẩm bẩm) Hừm… cái mùi gì lạ thế này? Thơm thơm… mà ngồ ngộ.
DÂN LÀNG 1: (Đi qua, cũng hít hà theo) Đúng rồi bà ơi! Mấy bữa nay tôi cứ thấy có cái mùi gì hay hay. Cứ như… như ở đâu ra ấy nhỉ?
BÀ HÀNG XÓM: (Cau mày, chỉ tay về phía Cánh đồng, nơi khu đất của Anh Tư) Chả nhẽ… lại từ cái khu đất của thằng Tư? Nhưng mà nó trồng rau, nuôi gà thì làm gì có cái mùi thơm kiểu này?
DÂN LÀNG 2: (Lại gần, ghé tai) Bà hàng xóm nói đúng đấy. Rau cỏ thì có mùi rau cỏ, phân gà thì mùi phân gà. Cái mùi này… nó cứ sang sang, khác hẳn. Không giống bất kỳ thứ gì mình từng ngửi ở cái vùng quê này.
BÀ HÀNG XÓM: (Lắc đầu, giọng đầy vẻ nghi hoặc) Hay là nó làm cái trò gì mờ ám? Tôi thấy dạo này nó cứ lầm lũi ở đó, chẳng thấy ai ra vào. Mà cái mùi này… không phải mùi của cây trái bình thường. Nó cứ… cứ giấu giếm cái gì ấy.
DÂN LÀNG 3: (Nhún vai, ánh mắt tò mò) Biết đâu nó lại trồng mấy loại cây cảnh quý hiếm? Nhưng mà ai đời lại trồng cây cảnh trên mười mẫu đất thuê để nuôi gà bao giờ? Lạ thật.
DÂN LÀNG 1: Mà thơm thật đấy chứ. Cứ ngửi là thấy muốn… muốn đến gần xem nó là cái gì.
BÀ HÀNG XÓM: (Hừ một tiếng, ánh mắt sắc lẻm) Thơm thì thơm, nhưng mà nó cứ khó hiểu. Cứ ngửi cái mùi này là tôi lại thấy tò mò không biết Anh Tư đang làm gì. Kiểu này tôi phải để ý kỹ mới được. Không khéo nó lại giấu giếm cái gì không hay ho thì chết.
Lời xì xào bắt đầu lan ra khắp Xóm làng. Ban đầu chỉ là sự tò mò, nhưng dần dà, sự khó hiểu nhường chỗ cho những nghi ngờ len lỏi. Ai cũng tự hỏi, Anh Tư đang làm gì trên mảnh đất hoang phí kia mà lại tạo ra một mùi hương độc đáo đến vậy? Một mùi hương vừa lôi cuốn, vừa bí ẩn, khiến cả Xóm làng không khỏi xôn xao. Họ bắt đầu đồn đoán, ánh mắt dõi về phía Cánh đồng mang theo vẻ vừa háo hức vừa nghi kỵ.
Những lời xì xào, bàn tán về mùi hương lạ chưa kịp lắng xuống thì Anh Tư lại tiếp tục khiến cả Xóm làng phải chú ý. Hết lần này đến lần khác, người ta thấy Anh Tư lầm lũi rời Cánh đồng, khoác trên vai chiếc gùi mây đã sờn cũ, tiến thẳng vào bìa rừng sâu. Dù nắng đổ lửa hay mưa dầm, anh vẫn miệt mài với những chuyến đi bí ẩn của mình, mất hút trong tán cây rậm rạp.
BÀ HÀNG XÓM: (Đứng trước cửa nhà, chống nạnh nhìn theo bóng Anh Tư) Lại đi nữa rồi kìa! Tôi nói mà, cái thằng này nó cứ lầm lũi một mình làm gì ấy. Lạ đời!
DÂN LÀNG 1: (Gánh nước đi ngang qua) Đúng đấy bà Hàng xóm ơi. Sáng nào tôi dậy sớm gánh nước cũng thấy nó vác cái gùi ra vào rừng. Trông cứ như… như đi kiếm của quý ấy nhỉ?
BÀ HÀNG XÓM: (Lắc đầu bĩu môi) Quý hiếm cái nỗi gì! Chắc lại đi hái mấy cái lá cây, vỏ cây vớ vẩn nào về ấy mà. Có ai đi rừng mà không cho ai biết, cứ lén lút như nó không? Chắc là có tật giật mình.
Trong khi những ánh mắt dò xét dõi theo, Anh Tư vẫn chẳng màng. Anh cứ thế luồn lách qua những lối mòn cũ kỹ, đi sâu vào nơi ít ai đặt chân tới. Ở đó, anh cẩn thận tìm kiếm, nhặt nhạnh từng loại lá cây, vỏ cây, rễ cây có hình dáng, màu sắc lạ lẫm. Có loại màu tím sẫm, loại xanh biếc điểm xuyết những đốm trắng, lại có loại rễ bám sâu vào lòng đất, phải mất nhiều công sức mới đào lên được. Anh nâng niu chúng như thể đó là những báu vật vô giá, đặt nhẹ nhàng vào chiếc gùi.
Tối đến, trong căn nhà cũ trên Cánh đồng, Anh Tư miệt mài sơ chế những “chiến lợi phẩm” của mình. Anh phơi khô những chiếc lá lạ trên giàn tre, nghiền nát những đoạn vỏ cây khô giòn bằng cối đá, hay ngâm ủ những củ rễ trong các chum sành lớn. Cả căn nhà lúc này phảng phất một mùi hương tổng hợp, vừa thoang thoảng dịu nhẹ, vừa ngai ngái của đất rừng, lại có chút nồng nồng khó tả – một mùi hương mà dân làng chưa từng ngửi thấy.
Những hành động bí ẩn ấy của Anh Tư không thoát khỏi tai mắt của Dân làng. Lời đồn bắt đầu lan nhanh, biến tấu đủ kiểu.
DÂN LÀNG 2: (Trong quán nước đầu làng) Này, mấy bà có biết Anh Tư đang làm gì không? Thấy nó toàn hái mấy thứ cây cỏ lạ về phơi khô, ngâm ủ gì đấy.
BÀ HÀNG XÓM: (Hớp ngụm nước trà, nhếch mép) Chứ còn gì nữa! Tôi nghi nó làm thuốc nam đấy. Mà toàn thứ cây lạ hoắc. Ai mà biết được nó có tác dụng thật hay không?
DÂN LÀNG 3: (Ghép lời) Thuốc nam gì mà bí mật thế? Có khi… có khi nó lại làm bùa chú gì đấy thì sao? Nghe nói mấy ông bà lang vườn hay làm mấy cái trò mê tín dị đoan để lừa người ta lắm.
DÂN LÀNG 1: (Giọng đầy vẻ ngờ vực) Đúng đấy! Cái mùi lạ bữa trước chắc cũng từ mấy thứ bùa chú đấy ra. Cứ nghĩ mà xem, một thằng Tư lam lũ làm thuê, tự nhiên về thuê mười mẫu đất nuôi mười con gà, rồi giờ lại hái thuốc, làm bùa… Làm gì có chuyện đó. Chắc chắn là có âm mưu gì rồi.
Những lời xì xào càng lúc càng ác ý. Từ tò mò, Dân làng chuyển sang ngờ vực, rồi dần dà là khinh thường và sợ hãi. Họ nhìn Anh Tư bằng ánh mắt vừa cảnh giác vừa đầy ác cảm, tin chắc rằng anh đang âm mưu một điều gì đó không mấy tốt đẹp để “lừa gạt” họ. Mỗi chuyến đi rừng, mỗi lần sơ chế, mỗi làn hương lạ từ Cánh đồng bay về Xóm làng đều trở thành bằng chứng củng cố thêm những lời đồn thổi độc địa.
Dù những lời đồn đại ác ý về Anh Tư vẫn chưa ngớt, nhưng cũng chính trong khoảng thời gian ấy, một sự việc khác lại bắt đầu thu hút sự chú ý của Dân làng, buộc họ phải chuyển hướng ánh mắt khỏi những chiếc gùi bí ẩn và làn hương lạ. Đó là những con gà của Anh Tư.
Thời gian trôi qua, những con gà ban đầu gầy còm, ốm yếu mà Anh Tư đưa về nuôi trên Cánh đồng nay đã thay đổi đến mức khó tin. Chúng lớn nhanh như thổi, vóc dáng vạm vỡ, lông óng mượt mà như nhung, không còn vẻ xơ xác của loài gà nuôi lấy thịt thông thường. Da chúng căng bóng, hồng hào, mào đỏ tươi rực rỡ, chân chắc khỏe. Chúng đi lại oai vệ, tiếng gáy vang dội, đầy sức sống. Nhìn những đàn gà ấy, người ta không khỏi ngạc nhiên. Chúng khỏe mạnh và đẹp đẽ một cách khác thường, hoàn toàn nổi bật giữa những đàn gà còi cọc, yếu ớt của các hộ gia đình khác trong Xóm làng.
DÂN LÀNG 2: (Đứng bên hàng rào nhìn sang Cánh đồng của Anh Tư) Này, mấy bà nhìn kìa! Đàn gà của Anh Tư… sao mà nó lớn nhanh thế nhỉ? Mới hôm nào còn bé tí teo.
BÀ HÀNG XÓM: (Nheo mắt nhìn, giọng vẫn đầy vẻ khó chịu nhưng không giấu được sự ngạc nhiên) Hừm, đúng là lạ thật. Lông lá mượt mà, da dẻ hồng hào. Trông cứ như gà cảnh ấy.
DÂN LÀNG 3: Tôi cũng thấy thế. Con gà trống nhà tôi nuôi mãi chả lớn được bằng một nửa con gà mái của nó. Thật không thể tin nổi.
DÂN LÀNG 1: (Chống tay lên cằm, trầm ngâm) Chắc là… chắc là nó may mắn thôi. Hoặc là đất ở Cánh đồng ấy màu mỡ, cây cỏ tốt nên gà ăn vào cũng khỏe.
BÀ HÀNG XÓM: (Lắc đầu quầy quậy) May mắn cái nỗi gì! Đất đai ở đây có màu mỡ hơn ai đâu. Chắc lại có trò gì nữa đây. Tôi vẫn thấy ghờm ghờm thằng này.
Mặc dù miệng nói vậy, nhưng trong lòng Bà hàng xóm và những Dân làng khác bắt đầu dấy lên một sự tò mò, xen lẫn chút bứt rứt khó tả. Họ vẫn cố gắng phủ nhận, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý cho sự thay đổi bất thường của đàn gà nhà Anh Tư, tin rằng đó chỉ là sự ngẫu nhiên hoặc một chút may mắn vớ vẩn. Bởi lẽ, nếu thừa nhận sự khác biệt đó là do công sức của Anh Tư, thì chẳng khác nào thừa nhận rằng những lời chế giễu, khinh thường của họ bấy lâu nay đã sai. Anh Tư, vẫn lầm lũi trên Cánh đồng, không nói một lời. Anh chỉ lặng lẽ quan sát đàn gà của mình, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên khóe môi.
Sau gần một năm, trên Cánh đồng nơi Anh Tư sinh sống, không khí bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Đàn gà bây giờ đã hàng nghìn con, chúng khỏe mạnh, vóc dáng vạm vỡ, lông óng mượt và tiếng gáy vang dội khắp Xóm làng. Ngày hôm đó, một chiếc xe tải nhỏ từ thành phố đỗ xịch trước căn nhà cũ của Anh Tư. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự, với vẻ mặt nhanh nhẹn, bước xuống xe. Đó là một THƯƠNG LÁI nổi tiếng từ thành phố về thu mua gia cầm.
DÂN LÀNG, với Bà hàng xóm đứng đầu, đã đổ ra xem, không giấu được vẻ tò mò và cả chút khinh khỉnh cố hữu. Họ đứng xa xa, rì rầm bàn tán.
THƯƠNG LÁI: (Nhìn quanh đàn gà đang đi lại oai vệ, nhíu mày rồi lại giãn ra) Chào anh Tư, tôi nghe nói gà của anh nuôi đặc biệt lắm. Hôm nay tôi đến để xem thực hư thế nào.
ANH TƯ: (Mỉm cười nhẹ, nét mặt vẫn điềm tĩnh) Mời ông kiểm tra.
Anh Tư dẫn Thương lái vào khu chuồng nuôi. Những con gà được bắt ra, chúng vùng vẫy nhưng vẫn toát lên vẻ chắc khỏe. Thương lái cẩn thận cầm một con gà lên, ông ta sờ nắn lườn, kiểm tra độ săn chắc của thịt, rồi ngửi nhẹ. Đôi mắt ông ta từ từ mở to, nét mặt ban đầu chỉ là tò mò giờ đây đã hoàn toàn biến thành kinh ngạc. Ông sờ nắn thêm một con khác, rồi một con nữa.
THƯƠNG LÁI: (Giọng nói đột nhiên trở nên hào hứng, thậm chí là sửng sốt) Anh Tư ơi, thật không thể tin nổi! Gà của anh… gà của anh ngon lạ thường! Thịt chắc nịch, da hồng hào, không có chút mỡ thừa. Mà cái mùi này… thơm tự nhiên, không tanh chút nào cả! Tôi làm nghề này bao nhiêu năm rồi, chưa từng thấy lứa gà nào chất lượng đến thế này!
Tiếng khen của Thương lái vang vọng khắp Cánh đồng, lọt rõ vào tai từng người DÂN LÀNG đang đứng hóng chuyện. Họ nhìn nhau, xì xào to hơn.
BÀ HÀNG XÓM: (Giật mình, lẩm bẩm) Cái gì mà ngon lạ với không tanh? Thằng Tư nó có bỏ bùa mê thuốc lú gì không chứ?
DÂN LÀNG 1: (Mắt tròn xoe) Lời ông Thương lái nói thật hả? Ông ấy là người có tiếng mà, đâu phải nói chơi.
DÂN LÀNG 2: Nhìn con gà ông ấy cầm đi, đúng là khác thật. Lông mượt, da căng bóng, trông như gà thi đấu vậy.
Thương lái không để ý đến những lời bàn tán, ông ta tiếp tục tấm tắc khen, đôi lúc còn quay sang hỏi Anh Tư về bí quyết. Anh Tư chỉ mỉm cười, lắc đầu nhẹ nhàng, không nói thêm lời nào. Nụ cười ấy ẩn chứa một sự mãn nguyện khó tả.
THƯƠNG LÁI: (Nhìn Anh Tư với ánh mắt đầy thán phục) Thật sự quá bất ngờ. Lứa gà này của anh, tôi mua hết! Bao nhiêu cũng mua!
Lời khẳng định chắc nịch của Thương lái như một tiếng sét đánh ngang tai DÂN LÀNG. Họ đứng trân trân, những tiếng xì xào dần tắt lịm. Khuôn mặt từng người DÂN LÀNG hiện rõ sự bối rối, hoài nghi. Những lời chế giễu, khinh thường, những câu nói ác ý về “thằng Tư gàn dở”, về “cái thằng hâm dở nuôi gà trên Cánh đồng bỏ hoang” bỗng chốc quay lại dày vò tâm trí họ. Phải chăng, tất cả những nhận định của họ bấy lâu nay đều sai lầm? Phải chăng, cái vẻ lầm lũi, bí ẩn của Anh Tư không phải là hâm dở, mà là một sự khác biệt, một sự kiên định mà họ chưa bao giờ thấu hiểu?
BÀ HÀNG XÓM: (Lui lại một bước, giọng lắp bắp, mắt nhìn Anh Tư với vẻ không thể tin nổi) Không thể nào… không thể nào như vậy được…
BÀ HÀNG XÓM sững sờ, đôi mắt nhìn Anh Tư như thể chưa từng thấy người đàn ông này bao giờ. DÂN LÀNG xung quanh cũng không khác gì, họ nhìn nhau, rồi lại nhìn những con gà đang được THƯƠNG LÁI và phụ tá chất lên xe với sự hăm hở hiếm thấy. Những lời bàn tán trước đó về Anh Tư gàn dở, về những lời khuyên can bị phớt lờ, bỗng trở nên vô nghĩa, lạc lõng giữa tiếng động cơ xe tải và tiếng xì xào đầy bối rối.
THƯƠNG LÁI: (Vẫy tay chào Anh Tư một cách kính trọng) Cảm ơn anh Tư nhiều lắm! Lần sau tôi sẽ đến sớm hơn, anh cứ chuẩn bị hàng nhé!
Anh Tư chỉ mỉm cười nhẹ, gật đầu. Nụ cười đó vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng giờ đây nó lại mang theo một sự tự tin, một khí chất kiên định mà không ai trong DÂN LÀNG từng nhận ra. Chiếc xe tải nổ máy, rời đi, mang theo những con gà vạm vỡ và sự bàng hoàng tột độ của DÂN LÀNG.
Vài tuần sau, câu chuyện về đàn gà đặc biệt của Anh Tư bắt đầu được người THƯƠNG LÁI kia kể lại trong giới kinh doanh. Những lời khen ngợi không ngớt, mô tả về chất lượng tuyệt hảo của “gà sạch thảo dược” không mỡ thừa, thịt chắc nịch, thơm tự nhiên, lan truyền như một ngọn lửa. Ban đầu chỉ là những lời xì xào trong các chợ đầu mối, nhưng dần dần, tiếng tăm của Anh Tư lan rộng ra các vùng lân cận và thậm chí cả thành phố lớn. Người ta tò mò về bí quyết, về người nông dân lầm lũi ở Vùng quê nghèo miền Bắc lại có thể tạo ra sản phẩm độc đáo đến vậy.
Rồi một buổi sáng, một chiếc xe con bóng loáng, không phải xe tải thu mua gia cầm, dừng xịch trước căn nhà cũ của Anh Tư trên Cánh đồng. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, tóc búi cao, tay cầm cuốn sổ ghi chép và chiếc bút, bước xuống xe. Cô ta là chủ một chuỗi nhà hàng đặc sản danh tiếng ở thành phố, nổi tiếng về sự khó tính và khắt khe trong việc lựa chọn nguyên liệu.
NGƯỜI PHỤ NỮ: (Nhìn Anh Tư với ánh mắt đánh giá) Chào anh Tư, tôi là Mai, chủ nhà hàng Hoàng Gia. Tôi nghe tiếng về gà của anh. Tôi muốn xem tận mắt.
Anh Tư vẫn điềm tĩnh như mọi khi, mời cô ta vào khu chuồng nuôi. NGƯỜI PHỤ NỮ không hề nề hà lội vào chuồng, cô ta cẩn thận quan sát từng con gà, sờ nắn, ngửi, thậm chí còn yêu cầu Anh Tư mô tả chi tiết quy trình chăn nuôi, từ nguồn thức ăn đến cách chăm sóc.
ANH TƯ: (Kiên nhẫn giải thích) Chúng tôi dùng thức ăn tự nhiên, bổ sung thêm các loại thảo dược theo công thức riêng…
NGƯỜI PHỤ NỮ: (Gật gù, ánh mắt dần chuyển từ nghi ngờ sang ngạc nhiên) Không thể tin được… đúng là như lời đồn. Chất lượng gà này vượt xa những gì tôi đã từng tìm thấy. Thịt chắc, da mỏng, màu sắc tự nhiên, và đặc biệt là không hề có mùi kháng sinh hay thức ăn công nghiệp.
Cô ta không ngần ngại đặt mua một số lượng lớn, không hề mặc cả, và còn hẹn lịch cố định cho những lần sau. Ngay sau đó, hàng loạt khách hàng khó tính khác cũng bắt đầu tìm đến, từ những đầu bếp nổi tiếng, chủ nhà hàng cao cấp, đến những người sành ăn muốn tự tay chế biến “gà sạch thảo dược” cho gia đình. Những chiếc xe ô tô bóng loáng liên tục ra vào Cánh đồng, biến nơi đây từ một vùng đất hoang sơ thành một điểm đến tấp nập.
Cảnh tượng này khiến DÂN LÀNG đứng ngồi không yên. Họ bất ngờ, sửng sốt trước sự thay đổi chóng mặt của Anh Tư, nhưng trong sâu thẳm, sự dè dặt và hoài nghi vẫn còn đeo bám.
BÀ HÀNG XÓM: (Đứng tựa cột hiên nhà, miệng nhai trầu, đôi mắt nheo lại nhìn chiếc xe sang trọng vừa rời đi) Lại một chiếc nữa. Toàn bọn nhà giàu rảnh rỗi bày đặt. Chắc lại nghe đâu đó chiêu trò marketing, rồi thi nhau chạy đến đây làm màu.
DÂN LÀNG 1: Nhưng mà sao người ta cứ kéo đến đây mãi thế? Xe ô tô bóng loáng, biển số thành phố không đấy. Có khi nào gà thằng Tư nó… thật sự khác biệt?
DÂN LÀNG 2: Khác biệt nỗi gì! Chắc là nó biết chạy quảng cáo trên mạng rồi, bây giờ cái gì chẳng PR được. Cái bọn thành phố nó lạ mắt, dễ tin người.
BÀ HÀNG XÓM: (Phì một bãi trầu, giọng đầy khinh khỉnh) Ngon nỗi gì! Gà cỏ thì cũng là gà cỏ thôi. Chẳng qua là cái bọn thành phố nó thích của lạ, dễ lừa thôi. Để xem, được mấy bữa là nó lại ế chỏng chơ cho mà xem! Làm gì có cái gì dễ dàng đến thế!
Nhưng dù DÂN LÀNG có xì xào hay hoài nghi đến đâu, những chiếc xe ô tô vẫn cứ nối đuôi nhau tìm đến trang trại của Anh Tư, mang theo những đơn hàng ngày một nhiều, và mang theo cả một luồng gió thay đổi đang thổi mạnh vào Xóm làng, điều mà không ai có thể ngờ tới.
Những đơn hàng ngày một nhiều, những cuộc điện thoại hẹn lịch liên tục khiến Anh Tư nhận ra đã đến lúc anh không thể một mình xoay sở được nữa. Anh Tư đứng giữa Cánh đồng, nhìn những chuồng gà cũ kỹ đang quá tải, rồi ánh mắt anh hướng về phía xa hơn, nơi đất trống vẫn còn rộng.
Không chậm trễ, Anh Tư bắt tay vào mở rộng quy mô. Anh tìm đến những người dân trong làng, những gương mặt từng nhìn anh với ánh mắt thương hại, giờ đây lại mang vẻ ngạc nhiên và tò mò. Anh Tư thuê họ, không phải để làm công việc tay chân nặng nhọc như trước đây, mà để giúp anh xây thêm chuồng trại, chăm sóc đàn gà theo đúng quy trình nghiêm ngặt. Tiếng búa, tiếng cưa bắt đầu vang vọng khắp Cánh đồng, những chuồng gà mới mọc lên san sát, quy mô lớn hơn hẳn.
DÂN LÀNG, lúc đầu vẫn còn chút dè dặt, khó hiểu, nhưng khi chứng kiến sự bận rộn không ngừng của Anh Tư và những người làm công cho anh, họ dần chấp nhận. Ngày ngày, những chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng ra vào, những lứa gà con mới được đưa về, Cánh đồng giờ đây đã biến thành một trang trại gà nhộn nhịp, quy củ.
Tuy vậy, có một điều Anh Tư vẫn kiên trì giữ nguyên. Mỗi buổi sáng sớm và chiều muộn, anh vẫn đích thân chuẩn bị thức ăn cho đàn gà. Anh cẩn thận trộn lẫn các loại hạt, ngũ cốc với những loại lá cây, thảo dược mà chỉ mình anh biết công thức. Anh giám sát từng mẻ thức ăn, từng lượng nước uống, đảm bảo đàn gà của mình được chăm sóc theo đúng phương pháp “đặc biệt” đã làm nên tên tuổi của chúng.
Đời sống của Anh Tư dần khá giả lên trông thấy. Căn nhà cũ kỹ của anh được sửa sang lại, khang trang hơn. Anh mua thêm một chiếc xe tải nhỏ để tự vận chuyển thức ăn, vật liệu. Anh Tư gầy đi vì bận rộn, nhưng khuôn mặt anh luôn toát lên vẻ tự tin, rạng rỡ, khác hẳn với dáng vẻ lầm lũi, khắc khổ ngày xưa.
DÂN LÀNG đi làm đồng, hay tụ tập ở Xóm làng, không khỏi ngoái nhìn về phía trang trại của Anh Tư. Họ thấy anh bận rộn hơn, nhưng rõ ràng anh đang “phất”.
BÀ HÀNG XÓM (nhai trầu, đôi mắt nheo lại nhìn những người làm đang hì hục xây chuồng mới): Ai mà ngờ được, thằng Tư ngày xưa gàn dở, giờ lại thuê người làm cho nó. Chắc nó trúng số hay đào được kho báu gì rồi.
DÂN LÀNG 1: Trúng số gì đâu bà ơi. Gà của nó bán đắt như tôm tươi ấy. Nghe nói khách thành phố tranh nhau đặt hàng.
DÂN LÀNG 2: Nhưng mà gà thì cũng là gà thôi, sao gà của nó lại đặc biệt đến vậy nhỉ? Tôi thấy nó cũng nuôi như mình, có khác gì đâu. Có điều nó cứ lén lút trộn mấy cái lá cây vào thức ăn ấy.
BÀ HÀNG XÓM (phì một bãi trầu, giọng đầy vẻ hoài nghi lẫn tò mò): Chắc là nó có bùa phép gì rồi. Chứ cái giống gà cỏ của nhà mình, nuôi mãi cũng chỉ bán được giá chợ. Còn của nó thì khách sang trọng cứ kéo đến nườm nượp. Dù sao thì, nhìn nó giờ cũng khác xưa thật, không còn cái vẻ khờ khờ, nghèo mạt nữa.
DÂN LÀNG vẫn bàn tán xôn xao, họ thấy sự thay đổi rõ rệt trong đời sống của Anh Tư, thấy trang trại của anh ngày càng mở rộng, nhưng về cái “cơ sự” thật sự, về cái bí quyết đằng sau thành công của Anh Tư, họ vẫn chưa thật sự hiểu rõ cặn kẽ. Họ chỉ biết rằng, người đàn ông lầm lũi ngày xưa đã không còn nữa, thay vào đó là một ông chủ trang trại đầy tự tin, đang từng bước làm giàu trên chính Cánh đồng quê hương.
Một ngày nắng rực rỡ, khi những chú gà trên Cánh đồng của Anh Tư đang miệt mài kiếm ăn dưới tán cây xanh mướt, một chiếc xe con mang logo đài truyền hình địa phương lăn bánh vào lối nhỏ. Cánh cửa xe mở ra, một NỮ PHÓNG VIÊN trẻ trung, năng động cùng với một quay phim và kỹ thuật viên bước xuống. Họ nhanh chóng hướng về phía Anh Tư, người đang cẩn thận kiểm tra từng luống cây ven chuồng.
NỮ PHÓNG VIÊN (cười tươi, chìa tay): Chào Anh Tư. Chúng tôi là phóng viên của Đài truyền hình tỉnh. Nghe danh mô hình nuôi gà của anh độc đáo lắm, khách khắp nơi đổ về. Chúng tôi muốn làm một phóng sự nhỏ về anh và trang trại này.
ANH TƯ (khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ bận rộn nhưng cũng không kém phần tự tin): Chào cô. Mời cô vào. Trang trại tôi còn nhiều thứ đơn sơ lắm.
Quay phim bắt đầu ghi hình khi Nữ Phóng viên và Anh Tư di chuyển sâu vào trang trại. Tiếng gà gáy, tiếng lá xào xạc dưới những bước chân, tạo nên một khung cảnh bình yên nhưng đầy sức sống. Nữ Phóng viên quan sát những đàn gà lông mượt, chạy nhảy linh hoạt, khác hẳn những đàn gà công nghiệp thường thấy.
NỮ PHÓNG VIÊN: Thưa Anh Tư, nhìn đàn gà của anh, chúng tôi thấy chúng rất khỏe mạnh, lông mượt mà, khác hẳn những giống gà thông thường. Điều gì đã tạo nên sự đặc biệt này ạ?
Anh Tư đưa tay chỉ về phía 10 mẫu đất rộng lớn, giờ đây không còn là bãi đất trống mà đã được phủ xanh bởi vô số loài cây, từ những luống rau xanh mướt đến những bụi cây thân gỗ thấp.
ANH TƯ: Bí quyết của tôi nằm ở đây, cô ạ. Mười mẫu đất này, tôi không chỉ dùng để chăn thả. Tôi đã dành phần lớn để trồng các loại thảo mộc quý hiếm, những loại cây thuốc mà cha ông truyền lại.
NỮ PHÓNG VIÊN (mắt mở to ngạc nhiên): Thảo mộc quý hiếm? Anh dùng chúng để làm gì cho gà vậy ạ?
ANH TƯ: Tôi dùng chúng làm thức ăn, làm nước uống, và cả thuốc phòng bệnh tự nhiên cho gà. Mỗi sáng, tôi đích thân hái những loại lá này, nghiền nát, trộn vào cám. Nước uống cũng được ngâm ủ từ một số loại lá đặc biệt. Gà được chăn thả tự nhiên trên chính vùng đất có thảo mộc này, chúng tự do kiếm ăn, ăn thêm cả côn trùng, giun dế. Nhờ vậy, chúng có sức đề kháng tốt, không cần dùng kháng sinh, thịt chắc, thơm ngon đặc trưng.
Anh Tư cúi xuống, nhổ một loại lá có màu xanh đậm, đưa lên mũi ngửi rồi giải thích cặn kẽ về công dụng của từng loại cây, từng công đoạn anh đã dày công nghiên cứu và áp dụng. Nữ Phóng viên cùng ê-kíp ghi hình không ngừng, vẻ mặt thán phục hiện rõ.
Cảnh chuyển. Tối hôm đó, tại Xóm làng, những chiếc tivi cũ kỹ trong các căn nhà bỗng sáng đèn. Dân làng tụ tập, chăm chú theo dõi bản tin thời sự địa phương. Bà hàng xóm, Dân làng 1, Dân làng 2 và nhiều người khác đang ngồi quây quần trước màn hình tivi nhỏ, nhâm nhi chén trà.
PHÓNG VIÊN (trên màn hình, giọng tường thuật đầy cảm xúc): …Và đây là trang trại gà của Anh Tư, một người nông dân miền Bắc đã tạo nên một kỳ tích. Mô hình nuôi gà kết hợp thảo mộc quý hiếm và chăn thả tự nhiên không chỉ mang lại chất lượng thịt tuyệt hảo mà còn mở ra một hướng đi mới cho nông nghiệp bền vững…
Tiếng Anh Tư vang lên từ tivi, giải thích về những loại thảo mộc, về 10 mẫu đất được phủ xanh. Dân làng bàng hoàng, sững sờ. Chén trà trên tay Bà hàng xóm suýt rơi.
BÀ HÀNG XÓM (thốt lên, giọng lắp bắp): Trời ơi! Cái thằng gàn dở đấy… nó nói thật ư? Mấy cái lá cây nó trộn vào thức ăn… là thảo mộc quý hiếm ư?
DÂN LÀNG 1 (mắt dán vào tivi, mặt tái mét): Mười mẫu đất đấy! Ai cũng tưởng nó “ngu dại” khi thuê đất rộng thế mà chỉ nuôi có mười con gà. Hóa ra, nó không nuôi gà, nó trồng thuốc!
DÂN LÀNG 2 (nuốt khan): Chúng ta đã cười nhạo nó. Gọi nó là thằng điên, thằng khùng… Vậy mà, nó đã âm thầm tạo ra cả một gia tài trên chính mảnh đất mà chúng ta coi thường.
Những khuôn mặt Dân làng giờ đây không còn sự hiếu kỳ hay hoài nghi. Thay vào đó là vẻ bàng hoàng đến tột độ, sự hối hận và cả một chút xấu hổ hiện rõ. Hình ảnh Anh Tư điềm tĩnh, tự tin trên màn hình tivi, cùng với những con gà khỏe mạnh và cánh đồng thảo mộc xanh tốt, như một cú tát thẳng vào những lời đàm tiếu, chế giễu của họ suốt hai năm qua. Họ đã nhìn thấy sự “ngu dại” của Anh Tư, nhưng chưa bao giờ hiểu được trí tuệ ẩn sau vẻ ngoài lam lũ ấy. Bí mật đã được tiết lộ, và sự thật khiến họ sững sờ đến tột cùng.
Màn hình tivi trong căn nhà Bà hàng xóm vẫn đang phát phóng sự. NỮ PHÓNG VIÊN, giờ đứng cạnh Anh Tư giữa cánh đồng xanh mướt, ánh mắt rạng rỡ đầy ngưỡng mộ.
NỮ PHÓNG VIÊN (trên tivi): …Và không chỉ dừng lại ở chất lượng, mô hình “gà thảo dược” của Anh Tư còn mang lại một giá trị kinh tế không tưởng. Trong hai năm qua, từ 10 mẫu đất này, với phương pháp chăn nuôi độc đáo, sản lượng gà của Anh Tư đã không ngừng tăng trưởng, mang lại doanh thu đột phá.
Máy quay lia qua những hóa đơn, chứng từ được phóng lớn trên màn hình, rồi quay lại gương mặt Nữ Phóng viên.
NỮ PHÓNG VIÊN (trên tivi, giọng dứt khoát, đầy trọng lượng): Với giá trị sản phẩm cao gấp đôi, thậm chí gấp ba so với gà chăn nuôi công nghiệp truyền thống, tổng lợi nhuận của trang trại Anh Tư đã đạt con số… chín tỷ đồng chỉ trong hai năm!
“BỐP!”
Chén trà trên tay Bà hàng xóm rơi xuống nền đất, vỡ tan tành. Bà ta không còn bận tâm đến mảnh sứ vỡ, đôi mắt trợn trừng, không tin vào tai mình. Chín tỷ đồng? Một con số mà cả đời bà và Dân làng chưa bao giờ dám mơ tới.
DÂN LÀNG 1 (hít vào một hơi thật sâu, ngực phập phồng): Chín… chín tỷ? Ông Trời ơi, có lầm không vậy? Chín tỷ đó!
DÂN LÀNG 2 (mặt cắt không còn giọt máu, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy): Làm thuê cả đời, làm quần quật, mơ cũng không ra nổi một phần trăm con số đó. Nó… nó làm được chín tỷ chỉ trong hai năm?
Trên tivi, NỮ PHÓNG VIÊN tiếp tục phân tích, các biểu đồ lợi nhuận hiện lên rõ ràng, so sánh thu nhập của Anh Tư với các hộ chăn nuôi gà thông thường trong vùng. Con số chênh lệch khiến mọi người nghẹt thở.
NỮ PHÓNG VIÊN (trên tivi): …Qua so sánh, có thể thấy, mô hình “gà thảo dược” của Anh Tư mang lại lợi nhuận cao gấp ít nhất NĂM LẦN so với các phương pháp chăn nuôi truyền thống, đồng thời tạo ra sản phẩm sạch, an toàn cho người tiêu dùng. Đây thực sự là một bài toán kinh tế xuất sắc, một hướng đi mới đầy tiềm năng cho nông nghiệp nước nhà.
Dân làng chết lặng. Khuôn mặt họ từ bàng hoàng chuyển sang tái mét, rồi cúi gằm xuống, không ai dám nhìn ai. Những tiếng xì xào, cười cợt, những lời miệt thị “thằng Tư gàn dở,” “thằng điên” mà họ từng dành cho Anh Tư giờ đây như tiếng sét đánh ngang tai, dội ngược vào chính lương tâm họ.
BÀ HÀNG XÓM (giọng run rẩy, nước mắt chực trào): Tôi… tôi đã nói gì về nó cơ chứ? Tôi đã cười nó, bảo nó là thằng phá của, thằng khờ khạo… Đời tôi chưa từng thấy ai làm ra được số tiền đó. Vậy mà tôi lại…
DÂN LÀNG 1 (đấm tay vào đùi, vẻ mặt đầy hối hận): Hai năm trước, nó hỏi vay tiền để thuê đất, để mua giống… Chúng ta đã từ chối. Chúng ta đã quay lưng lại với nó, cười chê nó giữa cả làng. Chúng ta là những kẻ ngu dốt!
DÂN LÀNG 2 (nuốt nghẹn, giọng lạc đi): Cái căn nhà cũ nát ở cuối cánh đồng đó… giờ thành cung điện mất rồi. Chúng ta đã đánh giá thấp nó, quá thấp. Thậm chí còn thề thốt sẽ không bao giờ mua một con gà nào của nó… Hối hận quá!
Không khí trong căn nhà nặng trĩu. Lời nói của Nữ Phóng viên trên tivi vẫn vang vọng, nhưng dường như chẳng ai còn nghe rõ. Họ chỉ còn nghe thấy tiếng lòng mình đang gào thét sự hối tiếc và xấu hổ. Anh Tư, người đàn ông lam lũ, đơn độc mà họ từng chế giễu, giờ đây đang mỉm cười tự tin trên màn ảnh nhỏ, trong ánh sáng của sự thành công rực rỡ. Nụ cười ấy không có ý mỉa mai, nhưng lại khiến Dân làng cảm thấy như bị hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Họ đã bỏ lỡ một cơ hội vàng, và tệ hơn, họ đã hủy hoại lòng tin của một con người. Họ ước gì thời gian có thể quay trở lại.
Hai năm trôi qua.
Vùng quê nghèo miền Bắc giờ đây không còn tiếng cười cợt về “thằng Tư khùng” nữa. Thay vào đó là những tiếng xì xào kinh ngạc, những ánh mắt dõi theo đầy kính nể mỗi khi Anh Tư xuất hiện. Cái căn nhà cũ nát, rách nát cuối cánh đồng năm xưa đã biến mất. Trên mảnh đất 10 mẫu ấy, sừng sững một trang trại khang trang, hiện đại. Dãy nhà mái thái đỏ tươi, tường quét vôi trắng muốt, những chuồng trại được xây dựng kiên cố, sạch sẽ, có cả hệ thống làm mát tự động và camera giám sát. Hàng rào lưới B40 chắc chắn bao quanh, bên trong là những luống thảo dược xanh mướt, tươi tốt, chạy dài tít tắp.
Một chiếc bán tải đời mới màu bạc bóng loáng đỗ ngay ngắn trước cổng, kế bên là một chiếc máy kéo mini còn thơm mùi sơn. Từ xa, một nhóm công nhân đang thoăn thoắt làm việc dưới sự chỉ dẫn của một người đàn ông. Đó chính là Anh Tư. Anh không còn vận bộ quần áo lam lũ, bạc phếch nữa. Anh mặc chiếc áo polo lịch sự, quần jeans sạch sẽ, mái tóc cắt gọn gàng, khuôn mặt rám nắng nhưng ánh lên vẻ tự tin, trầm ổn. Từng cử chỉ của Anh Tư toát lên sự chuyên nghiệp và uy tín của một ông chủ.
Bà hàng xóm, Dân làng 1, Dân làng 2 và vài người khác đang đứng nấp sau bụi tre gai, cách trang trại không xa. Họ không dám tiến lại gần, chỉ lén lút nhìn vào. Đôi mắt họ mở to, miệng há hốc, không ai nói được lời nào. Trang trại của Anh Tư hiện lên như một ốc đảo phồn thịnh giữa vùng quê còn nhiều khó khăn.
BÀ HÀNG XÓM (thì thầm, giọng khản đặc): Trời đất ơi… Có phải là thằng Tư khùng ngày xưa không vậy? Tôi còn tưởng mình nhìn lầm.
DÂN LÀNG 1 (nuốt khan, ánh mắt đầy ngưỡng mộ): Khùng đâu mà khùng. Nó là triệu phú rồi! Nhìn cái trang trại kia kìa, không khác gì khu nghỉ dưỡng trên tivi.
DÂN LÀNG 2 (lắc đầu lia lịa, tay tự vả vào má như muốn kiểm tra mình có đang mơ không): Thằng Tư. Giờ nó là ông Tư! Cả làng này, ai dám nói tiếng “khùng” nữa? Tiền chín tỷ đó… nó biến thành cái cơ ngơi thế này đây.
Họ nhớ lại những lời chế giễu, những ánh mắt khinh miệt họ từng dành cho Anh Tư. Nhớ cái ngày Anh Tư một thân một mình kéo theo mấy con gà về đây, chịu đựng mọi lời đàm tiếu. Giờ đây, cảnh tượng trước mắt như một cái tát trời giáng vào sự kiêu ngạo, thiển cận của họ.
DÂN LÀNG 1 (lời nói như dao cứa vào lòng): Hai năm trước, nó lầm lũi làm việc, chúng ta thì tụ tập ở đầu làng cười khẩy, gọi nó là thằng điên. Giờ thì ai mới là thằng điên?
BÀ HÀNG XÓM (nước mắt lăn dài, nỗi xấu hổ tột cùng): Tôi… tôi đã nói biết bao nhiêu lời cay nghiệt. Tôi đã bảo nó là đồ phá của, đồ vô dụng. Giờ đây, nó… nó lại chính là người giàu nhất làng, giàu hơn tất cả chúng ta cộng lại.
Dân làng cúi gằm mặt. Nỗi hổ thẹn thiêu đốt ruột gan họ. Họ không dám nhìn thẳng vào trang trại, cũng không dám nhìn thẳng vào nhau. Anh Tư đang đi về phía cổng, điện thoại áp tai, mỉm cười nói chuyện với ai đó. Nụ cười ấy không có vẻ gì là đắc thắng, chỉ là sự mãn nguyện, bình yên. Nhưng nó lại khiến Dân làng cảm thấy nhói đau, vì họ đã từng muốn dập tắt nụ cười ấy. Họ từng cố gắng bôi nhọ, chê bai, đẩy Anh Tư vào đường cùng. Nhưng Anh Tư đã tự mình vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường, để rồi giờ đây đứng vững vàng trên chính thành quả của mình.
DÂN LÀNG 2 (thì thầm, giọng chua xót): Trang trại của nó sầm uất vậy, chắc chắn còn thuê nhiều người làm nữa. Biết đâu, nó lại tạo việc làm cho cả làng này… nếu như chúng ta không quay lưng với nó ngày đó.
Lời nói của Dân làng 2 khiến mọi người chìm vào im lặng. Họ cảm thấy mình không chỉ mất đi một người hàng xóm bình thường, mà còn đánh mất một cơ hội, một mối quan hệ, và trên hết, là lòng tự trọng của chính mình. Anh Tư, giờ đã là “triệu phú nông dân,” bước qua cổng trang trại, lên chiếc bán tải và lái đi, để lại phía sau những ánh mắt dõi theo đầy phức tạp của Dân làng. Họ vẫn đứng đó, như những pho tượng bất động, giữa sự kính phục và nỗi hổ thẹn không thể xóa nhòa.
Những người Dân làng vẫn đứng lặng như tờ sau bụi tre gai, nhìn theo chiếc bán tải của Anh Tư khuất dần trên con đường đất đỏ. Không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc và nỗi hổ thẹn giày vò tâm can họ.
DÂN LÀNG 1 (phá vỡ sự im lặng, giọng khản đặc): Chúng ta không thể cứ đứng đây mãi được. Không thể.
BÀ HÀNG XÓM (khẽ rùng mình, khuôn mặt nhăn nhó vì hối hận): Phải đối mặt thôi. Chúng ta đã sai lầm quá lớn. Anh Tư… anh ấy không giống như chúng ta nghĩ.
DÂN LÀNG 2 (nuốt khan): Nhưng… nói gì đây? Làm sao mà mở miệng sau bao nhiêu lời lẽ cay nghiệt năm xưa? Tôi… tôi không dám nhìn thẳng vào mặt Anh Tư.
Một sự giằng xé dữ dội diễn ra trong lòng mỗi người. Nỗi xấu hổ muốn giữ chân họ lại, nhưng sự khao khát được tha thứ và học hỏi lại thôi thúc họ tiến lên. Cuối cùng, Bà hàng xóm, với đôi vai gầy run rẩy, hít một hơi thật sâu, dứt khoát bước ra khỏi bụi tre, hướng thẳng về phía cổng trang trại của Anh Tư. Những người còn lại ngập ngừng giây lát, rồi cũng cúi gằm mặt theo sau, từng bước chân nặng trĩu.
Họ đến đứng trước cổng trang trại. Cánh cổng sắt được sơn mới tinh, vững chãi, như một rào cản vô hình giữa quá khứ lầm lỗi và hiện tại rạng rỡ của Anh Tư. Họ không dám gọi, chỉ đứng đợi trong im lặng. Không lâu sau, chiếc bán tải màu bạc bóng loáng xuất hiện từ xa, tiếng động cơ êm ái tiến lại gần. Anh Tư.
Chiếc xe dừng lại. Anh Tư bước xuống. Vừa nhìn thấy những gương mặt quen thuộc đang đứng đợi, với ánh mắt rụt rè, cúi gằm, Anh Tư thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Anh không nói một lời, chỉ mở cổng rồi nhìn họ. Ánh mắt Anh Tư không hề có sự hả hê của kẻ chiến thắng, cũng không có vẻ khinh thường nào, chỉ có sự bình thản, dường như anh đã tiên liệu được ngày này.
BÀ HÀNG XÓM (giọng lí nhí, lắp bắp, hai tay đan vào nhau đến trắng bệch): Anh Tư… Anh Tư ơi…
DÂN LÀNG 1 (tiếp lời, giọng ngượng nghịu, cúi gằm mặt): Chúng tôi… chúng tôi…
Anh Tư chỉ im lặng chờ đợi, sự tĩnh lặng của anh càng khiến họ thêm bối rối, bứt rứt.
BÀ HÀNG XÓM (nước mắt bắt đầu rưng rưng, bà đưa tay quệt vội bằng mu bàn tay): Anh Tư ơi, chúng tôi sai rồi, chúng tôi đã hiểu lầm anh! Chúng tôi là những kẻ nông cạn, thiển cận. Mong anh… mong anh bỏ qua cho những lời nói, hành động của chúng tôi ngày xưa.
DÂN LÀNG (đồng thanh, giọng nhỏ hơn muỗi, cúi đầu sát đất): Xin anh Tư tha lỗi!
Anh Tư nhìn họ một lượt, ánh mắt dừng lại ở Bà hàng xóm, người đã từng nói nhiều lời cay nghiệt nhất. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Anh Tư, không phải nụ cười đắc thắng, mà là nụ cười của sự thấu hiểu.
ANH TƯ (giọng điềm đạm, không một chút trách móc hay dằn vặt): Mấy bác, mấy chú vào nhà đi. Đứng ngoài này làm gì. Gió lạnh đấy.
BÀ HÀNG XÓM (ngẩng phắt dậy, mắt đỏ hoe nhưng trong đó đã ánh lên tia hy vọng): Anh Tư… anh không giận chúng tôi sao?
ANH TƯ (lắc đầu nhẹ nhàng): Giận để làm gì hả bác? Chuyện đã qua rồi. Mời mọi người vào.
Họ bước vào sân trang trại, những bước chân dè dặt như sợ làm hỏng cảnh quan tuyệt đẹp. Mọi thứ đều sạch sẽ, gọn gàng, khác hẳn cái xóm làng bụi bặm, nghèo khó mà họ quen thuộc. Hương thơm của các loại thảo dược thoang thoảng trong gió, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ.
Anh Tư dẫn họ vào nhà, rót nước mời. Anh vẫn giữ sự bình thản, không một lời nhắc lại quá khứ, không một cử chỉ mỉa mai. Điều đó càng khiến những người Dân làng cảm thấy hổ thẹn hơn.
ANH TƯ (đặt chén nước xuống, ánh mắt hiền hòa): Có chuyện gì mà mọi người tìm đến tôi vậy?
BÀ HÀNG XÓM (lấy hết can đảm, hít một hơi sâu, giọng run rẩy): Anh Tư ơi, chúng tôi đến đây… là để xin anh chỉ bảo. Chúng tôi đã thấy hết rồi, cái cơ ngơi này của anh. Thật sự… chúng tôi không thể tin nổi. Xin anh Tư, anh chỉ cho chúng tôi cách làm giàu như anh được không? Chúng tôi… chúng tôi muốn học hỏi anh, muốn được anh dẫn lối.
DÂN LÀNG (ánh mắt ngưỡng mộ và khao khát): Đúng đó Anh Tư! Xin anh hãy chỉ cho chúng tôi con đường.
Anh Tư đặt chén nước xuống, ánh mắt nhìn ra phía những luống thảo dược xanh mướt, tươi tốt đang vươn mình dưới nắng. Một thoáng trầm ngâm.
ANH TƯ (giọng chậm rãi, đầy suy tư, mỗi lời nói như đúc kết từ xương máu): Làm giàu không có công thức cố định đâu các bác, các chú ạ. Mỗi người một hoàn cảnh, một cách làm. Nhưng có một điều tôi luôn tin, đó là: không có thành công nào đến dễ dàng mà không trải qua khó khăn, không có thành quả nào đạt được mà không cần kiên trì, không cần học hỏi.
BÀ HÀNG XÓM (gật đầu lia lịa, lòng đầy ăn năn và hối hận): Đúng, đúng vậy! Chúng tôi đã không kiên trì. Chúng tôi chỉ thấy cái khó trước mắt mà bỏ cuộc. Chúng tôi chỉ giỏi ngồi lê đôi mách, cười chê người khác.
ANH TƯ (tiếp lời, ánh mắt sắc bén nhưng vẫn ấm áp): Hơn hai năm qua, tôi làm việc từ tờ mờ sáng đến tối mịt. Không một ngày nghỉ. Vừa làm, vừa học. Tôi đọc sách báo, xem tivi, tìm hiểu cách nuôi trồng tiên tiến nhất. Tôi không ngại bẩn tay, không ngại thất bại. Có lần đàn gà bệnh, tôi mất gần hết. Nước mắt tôi cũng rơi. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi tìm hiểu nguyên nhân, tôi khắc phục. Mỗi lần thất bại là một bài học, là một động lực để tôi đứng dậy.
DÂN LÀNG 1 (mắt rưng rưng, giọng nghẹn lại): Chúng tôi… chúng tôi đã cười nhạo anh. Chúng tôi đã nói anh là kẻ điên, là thằng khùng. Giờ nghe anh nói, chúng tôi mới thấy mình còn không bằng một hạt cát.
ANH TƯ (lắc đầu nhẹ): Tôi biết. Nhưng tôi không để những lời đó làm mình nản lòng. Mục tiêu của tôi là thay đổi cuộc sống của chính mình, chứ không phải để làm hài lòng hay chứng minh cho bất kỳ ai. Tôi tin vào con đường của mình, và tôi đi.
BÀ HÀNG XÓM (tiến lại gần hơn, giọng nghẹn ngào, bàn tay già nua nắm chặt lấy tay Anh Tư): Anh Tư, anh thật sự là người có tâm, có tầm. Chúng tôi xin lỗi vì tất cả. Giờ đây, chúng tôi mới hiểu, sự giàu có không chỉ ở tiền bạc, mà còn ở ý chí kiên cường, sự tử tế và tấm lòng bao dung của anh. Anh không chỉ là triệu phú, anh là người thầy của cả làng này.
Những người Dân làng khác cũng cúi đầu, lòng tràn đầy sự kính trọng và thán phục. Họ nhìn Anh Tư không còn là “thằng Tư khùng” của ngày xưa, mà là một tấm gương sáng, một người thầy. Sự điềm tĩnh, không oán trách của Anh Tư càng làm họ cảm thấy xấu hổ hơn, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng họ một hạt mầm hy vọng mới.
ANH TƯ (ánh mắt nhìn về phía những công nhân đang thoăn thoắt làm việc, rồi lại hướng về những người Dân làng): Trang trại này còn rất nhiều việc phải làm. Tôi không thể làm một mình. Nếu các bác, các chú muốn, tôi có thể chia sẻ những gì tôi biết, những kinh nghiệm tôi có được. Nhưng quan trọng nhất, các bác, các chú phải có niềm tin vào chính mình và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, không ngại khó, không ngại khổ.
DÂN LÀNG (đồng loạt gật đầu, lòng đầy quyết tâm, ánh mắt rực sáng): Chúng tôi hiểu rồi, Anh Tư! Cảm ơn anh! Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của anh!
Lời nói của Anh Tư đã gieo vào lòng những người Dân làng một hạt mầm mới. Không còn là những ánh mắt chế giễu, dò xét, thay vào đó là sự khao khát học hỏi, sự ngưỡng mộ và quyết tâm thay đổi. Anh Tư không giấu giếm bất cứ điều gì. Anh tổ chức các buổi hướng dẫn ngay tại trang trại, tỉ mỉ chỉ cho họ từ cách chọn con giống, pha chế thức ăn thảo dược, đến việc xây dựng chuồng trại đạt chuẩn. Ban đầu, chỉ một vài người mạnh dạn làm theo. Họ vẫn mang trong mình sự e dè, nhưng niềm tin vào Anh Tư đã lớn dần theo từng lứa gà khỏe mạnh, từng luống cây thuốc xanh tươi.
Chỉ vài tháng sau, tiếng lành đồn xa. Mô hình nuôi gà thảo dược của Anh Tư không chỉ mang lại hiệu quả kinh tế vượt trội mà còn đảm bảo chất lượng thịt gà thơm ngon, an toàn vệ sinh thực phẩm. Sản phẩm của anh nhanh chóng được thị trường đón nhận, thậm chí còn được một số siêu thị lớn ở thành phố đặt hàng bao tiêu.
Cũng từ đó, những tin đồn tích cực bắt đầu lan truyền, vượt ra khỏi Xóm làng nhỏ bé. Một ngày nọ, một phái đoàn lớn từ chính quyền địa phương, dẫn đầu bởi ông Chủ tịch xã, cùng các chuyên gia nông nghiệp đầu ngành của huyện và tỉnh, đã tìm đến trang trại của Anh Tư.
DÂN LÀNG (xì xào, ánh mắt kinh ngạc): Kia… kia là xe của Chủ tịch xã! Lại còn có cả mấy ông lớn trên tỉnh nữa!
BÀ HÀNG XÓM (mắt tròn xoe, miệng há hốc): Trời đất ơi! Anh Tư… Anh Tư nhà mình đấy ư?
Đoàn xe ô tô bóng loáng nối đuôi nhau đậu ngay trước cổng trang trại. Anh Tư, vẫn với nụ cười điềm đạm thường thấy, ra đón tiếp. Dưới sự hướng dẫn của Anh Tư, đoàn cán bộ và chuyên gia đi thăm từng khu vực: từ chuồng nuôi gà sạch sẽ, thoáng mát, đến vườn thảo dược xanh tốt, tỏa hương thơm ngát. Họ dừng lại rất lâu ở khu vực chế biến thức ăn, nơi Anh Tư giải thích cặn kẽ về công thức đặc biệt từ các loại thảo mộc. Các chuyên gia không ngừng ghi chép, hỏi han tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ.
CHUYÊN GIA NÔNG NGHIỆP 1 (giọng đầy thán phục): Thật không thể tin nổi! Mô hình này quá sức tuyệt vời! Khoa học, bền vững, mà lại mang lại hiệu quả kinh tế cao đến thế!
CHỦ TỊCH XÃ (ánh mắt rạng rỡ, nhìn Anh Tư đầy kính trọng): Anh Tư, anh thật sự là một nông dân kiểu mẫu! Anh đã làm được điều mà bao nhiêu năm nay chúng tôi trăn trở! Biến cái khó khăn thành cơ hội, biến vùng đất nghèo này thành nơi sản sinh ra những giá trị mới!
Sau buổi tham quan, Chủ tịch xã và các chuyên gia nông nghiệp đã có buổi làm việc với Anh Tư tại văn phòng nhỏ của anh. Họ không chỉ đánh giá cao mà còn đề xuất hỗ trợ Anh Tư về mặt chính sách, vốn vay ưu đãi để mở rộng quy mô, và đặc biệt là khuyến khích bà con các xã lân cận học hỏi, nhân rộng mô hình này. Họ coi đây là hướng đi chiến lược để phát triển kinh tế nông nghiệp bền vững cho cả `Vùng quê nghèo miền Bắc`.
CHUYÊN GIA NÔNG NGHIỆP 2 (vỗ vai Anh Tư): Anh Tư à, mô hình của anh không chỉ là của riêng anh nữa đâu. Nó là niềm hy vọng của cả một vùng đất đấy! Chúng tôi sẽ tạo mọi điều kiện để anh phát triển, và quan trọng hơn, để bà con có thể học theo anh.
Tin tức về sự thành công và đánh giá cao của chính quyền, chuyên gia lan nhanh như vũ bão. Cả `Xóm làng` chìm trong niềm tự hào khôn xiết. Những người Dân làng từng chế giễu Anh Tư, giờ đây mỗi khi nhắc đến tên anh, đều ngẩng cao đầu, ánh mắt lấp lánh sự kính phục. Họ kể về Anh Tư với giọng điệu đầy hãnh diện như thể chính họ cũng là một phần của thành công ấy.
BÀ HÀNG XÓM (kể với vẻ mặt hãnh diện với một người Dân làng từ xã bên sang): Anh thấy chưa? Anh Tư nhà tôi đấy! Ngày xưa ai cũng bảo nó khùng, nó điên. Giờ thì sao? Chủ tịch xã, chuyên gia tỉnh còn phải đến học hỏi nó!
DÂN LÀNG 1 (nhấn mạnh từng từ, giọng đầy tự hào): Anh Tư không chỉ làm giàu cho mình đâu, anh ấy còn mang danh tiếng về cho cả làng mình đấy! Cả vùng này giờ ai cũng biết đến gà thảo dược của làng ta!
Tiếng tăm của Anh Tư và mô hình gà thảo dược không ngừng lan rộng. Từ một người bị coi là “thằng khùng” của Xóm làng, Anh Tư đã trở thành biểu tượng của sự kiên trì, đổi mới và là người con ưu tú đã mang lại danh tiếng và sự phát triển vượt bậc cho `Vùng quê nghèo miền Bắc`. Cả làng nhìn Anh Tư với một niềm tự hào sâu sắc, một niềm kính trọng vô bờ bến.
Anh Tư, với nụ cười điềm đạm quen thuộc, không ngủ quên trên chiến thắng. Lời hứa của các chuyên gia và Chủ tịch xã không chỉ là lời động viên, mà còn là động lực để anh thực hiện một điều ấp ủ bấy lâu: chia sẻ thành công của mình với `Dân làng`. Anh hiểu rằng, sự phát triển bền vững không thể chỉ đến từ một mình anh.
Chẳng bao lâu sau, một thông báo được dán ở đình làng: Anh Tư sẽ mở các lớp tập huấn miễn phí về mô hình nuôi gà thảo dược. Ban đầu, nhiều người vẫn còn e ngại, nhưng khi nhìn thấy sự chân thành và nhiệt huyết của Anh Tư, họ đã mạnh dạn đăng ký. Tại các buổi tập huấn, Anh Tư không giấu bất cứ bí quyết nào. Anh tỉ mỉ hướng dẫn `Dân làng` từ cách chọn con giống khỏe mạnh, pha chế thức ăn từ các loại thảo dược có sẵn trong `Vùng quê nghèo miền Bắc`, đến kỹ thuật xây dựng chuồng trại thoáng mát, hợp vệ sinh, và cách phòng bệnh hiệu quả cho gà.
Không chỉ dừng lại ở lý thuyết, Anh Tư còn hỗ trợ giống gà ban đầu và cung cấp tài liệu kỹ thuật chi tiết. Anh dành thời gian đến từng hộ gia đình, tận tình chỉ bảo, giải đáp mọi thắc mắc của bà con. Những người `Dân làng` từng chế giễu anh giờ đây lắng nghe từng lời anh nói, ánh mắt rạng ngời niềm hy vọng. `Bà hàng xóm`, người từng xì xào nhiều nhất, giờ lại là một trong những người học viên chăm chỉ nhất, thường xuyên ghi chép và hỏi han Anh Tư.
DÂN LÀNG 2 (đầy phấn khởi): Anh Tư ơi, con gà nhà tôi sao nó lại hơi chậm lớn hơn mấy con kia? Liệu có phải tại thức ăn không anh?
ANH TƯ (kiên nhẫn, mỉm cười): Bác cứ yên tâm, đôi khi là do thể trạng từng con. Nhưng quan trọng là bác phải theo dõi sát sao, điều chỉnh lượng thức ăn cho phù hợp. Để lát nữa tôi ghé qua xem giúp bác nhé.
Để đảm bảo đầu ra cho sản phẩm của `Dân làng` và duy trì chất lượng đồng bộ, Anh Tư còn đứng ra thành lập một hợp tác xã nuôi gà thảo dược. Anh cam kết bao tiêu toàn bộ sản phẩm của các thành viên, giúp họ không còn lo lắng về thị trường hay bị tư thương ép giá. Hợp tác xã nhanh chóng trở thành một mái nhà chung, nơi mọi người cùng nhau học hỏi, hỗ trợ và chia sẻ kinh nghiệm.
Nhờ sự dẫn dắt của Anh Tư, mô hình nuôi gà thảo dược nhanh chóng được nhân rộng khắp `Xóm làng`. Những cánh đồng hoang hóa trước kia giờ đây được phủ xanh bởi những vườn thảo dược, những chuồng gà sạch sẽ, mang lại nguồn thu nhập ổn định cho hàng trăm hộ gia đình. Cuộc sống của `Dân làng` thay đổi rõ rệt. Những ngôi nhà tranh vách đất dần được thay bằng nhà kiên cố, những đứa trẻ được đến trường đầy đủ hơn, và bữa ăn của họ cũng no đủ, sung túc hơn.
DÂN LÀNG 3 (mắt rưng rưng, giọng xúc động): Nếu không có Anh Tư, chẳng biết đời chúng tôi bao giờ mới ngóc đầu lên được thế này.
BÀ HÀNG XÓM (gật gù tán thành, khuôn mặt rạng rỡ): Đúng đấy! Có Anh Tư, cả làng mình như được thay da đổi thịt. Giờ ai cũng có việc làm, có của ăn của để. Chúng tôi biết ơn Anh Tư vô cùng!
Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng gà gáy vang vọng khắp `Xóm làng`, không còn là những âm thanh của sự khinh miệt hay bi quan, mà là khúc ca của sự no ấm, sung túc và hy vọng vào một tương lai tươi sáng. Anh Tư nhìn cảnh tượng đó, trong lòng thấy ấm áp. Thành công lớn nhất của anh không phải chỉ là tiền bạc, mà là nhìn thấy cuộc sống của những người hàng xóm đã thay đổi, thấy `Vùng quê nghèo miền Bắc` đang từng ngày hồi sinh mạnh mẽ.
Thời gian trôi qua, tiếng lành đồn xa. Câu chuyện về Anh Tư, người đàn ông `Ngoài bốn mươi tuổi`, từng `Chưa lập gia đình` và `lam lũ làm thuê`, nay trở thành đầu tàu kinh tế của `Vùng quê nghèo miền Bắc`, đã vượt ra khỏi ranh giới `Xóm làng`. Anh Tư, với mô hình nuôi gà thảo dược trên `Cánh đồng` 10 mẫu đất mà anh đã thuê, đã chứng minh cho tất cả thấy rằng, tầm nhìn xa và sự kiên định có thể thay đổi cả một vận mệnh. Những chuyến xe tải chở sản phẩm gà sạch mang thương hiệu `Vùng quê nghèo miền Bắc` không ngừng lăn bánh, đưa tiếng tăm của Anh Tư và `Dân làng` đi khắp nơi.
Mỗi khi Anh Tư đi qua `Xóm làng`, những ánh mắt chế giễu ngày xưa giờ đây chứa đầy sự ngưỡng mộ và kính trọng. `Bà hàng xóm`, người từng xì xào nhiều nhất, giờ đây không chỉ là một học viên chăm chỉ mà còn là một trong những thành viên tích cực nhất của hợp tác xã, thường xuyên kể lại câu chuyện của Anh Tư cho con cháu nghe.
BÀ HÀNG XÓM (ngồi bên thềm nhà, chỉ tay về phía những chuồng gà): Các con thấy không? Ngày xưa, bà với cả `Dân làng` này cứ chê Anh Tư là gàn, là dại, thuê những `10 mẫu đất` để nuôi mỗi `10 con gà` cỏn con. Ai cũng cười anh ấy. Giờ nghĩ lại mà thấy xấu hổ.
DÂN LÀNG 4 (một người trẻ tuổi, gật đầu): Đúng đấy ạ. Ngày ấy, nhìn Anh Tư quần quật trên `Cánh đồng` vắng hoe, ai cũng nghĩ anh ấy phí công. Giờ thì nhìn xem, cả làng mình đổi đời nhờ anh Tư.
DÂN LÀNG 5 (trầm ngâm): Cái mà chúng ta gọi là ‘ngu dại’ ở Anh Tư, hóa ra lại là sự thông thái, là tư duy vượt thời đại. Anh ấy nhìn thấy được cái mà cả làng này không ai nhìn thấy.
Câu chuyện về Anh Tư và hành trình từ bị chê bai đến thành công vang dội đã trở thành một giai thoại trong `Xóm làng`, là minh chứng sống động cho tầm nhìn xa, sự kiên định và lao động sáng tạo. Mọi người cuối cùng cũng nhận ra rằng, điều mà họ từng gọi là ‘ngu dại’ ở Anh Tư, thực chất chính là sự thông thái và tư duy vượt thời đại. Những ngôi nhà khang trang mọc lên, tiếng trẻ con cười đùa rộn ràng, những gương mặt rạng rỡ của `Dân làng` giờ đây là minh chứng rõ ràng nhất cho công sức của Anh Tư.
Anh Tư đứng giữa `Cánh đồng` của mình, nơi những chuồng gà sạch sẽ trải dài tít tắp, nơi những vườn thảo dược xanh tươi mơn mởn. Gió mang theo hương thơm của đất đai và cây cỏ, lẫn trong tiếng gà gáy, tiếng nói cười của `Dân làng` đang hăng say lao động. Anh Tư không còn nghe thấy những lời xì xào, bàn tán như hai năm về trước. Thay vào đó là những lời cảm ơn, những ánh mắt tin tưởng, và một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn anh. Sự thành công của anh không chỉ nằm ở những con số tài chính, mà còn ở việc anh đã thắp lên niềm hy vọng, khôi phục lại niềm tin và thay đổi cuộc sống của hàng trăm con người. Anh Tư hiểu rằng, giá trị lớn nhất của cuộc đời không phải là những gì mình nhận được, mà là những gì mình có thể cho đi. Từ một người bị coi là “dại”, anh đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường và lòng tốt. Câu chuyện của Anh Tư không chỉ là một bài học về làm giàu, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự kiên nhẫn, lòng vị tha và sức mạnh của niềm tin vào những điều tưởng chừng như không thể. `Vùng quê nghèo miền Bắc` giờ đây đã không còn nghèo khó, mà là một minh chứng sống động cho câu nói: “Người có tầm nhìn xa trông rộng, dù đi ngược đám đông, cuối cùng vẫn sẽ đi đúng đường.” Và Anh Tư, người đàn ông ấy, đã sống trọn vẹn với câu nói ấy.