“CҺồпg sắp cướι пgaпg пҺιȇп ƌưa tιểu tam vḕ пҺà… tȏι gιả vờ ƌι cȏпg tác rồι Ьιếп mất kҺȏпg một dấu vết!”
Tôi vẫn nhớ rất rõ cái buổi tối ấy. Chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày cưới. Tôi kéo vali bước qua cửa chính căn biệt thự ở Thảo Điền, trong đầu còn đang nghĩ lát nữa sẽ đưa cho Vũ xem bản hợp đồng tôi vừa chốt xong ở Đà Nẵng. Để rồi chỉ trong chưa đầy mười phút, tôi biết đời mình đã rẽ sang một hướng khác.
Ngay cạnh tủ dày ở hành lang có thêm một đôi dép nữ màu kem, gắn hoa vải rất cầu kỳ, kiểu đắt tiền đến mức chỉ cần nhìn qua cũng biết người mang nó thích phô trương hơn là tiện dụng. Đó không phải đồ của tôi. Tôi đứng khựng lại một nhịp, tay vẫn giữ cán vali rồi ngẩng lên nhìn chú Tâm đang đi từ bếp ra. Chú nhìn tôi, môi mấp máy, vẻ mặt khó xử như vừa nuốt phải một điều gì rất đắng.
“Cô Trang về rồi à?”
Chỉ một câu rất bình thường nhưng tôi nghe ra cái gì đó đã khác. Trước kia trong nhà này từ người làm cho đến tài xế ai cũng gọi tôi là cô Trang, giọng cung kính thân thuộc. Hôm ấy chú Tâm vẫn gọi như vậy nhưng ánh mắt lại đầy lúng túng. Như thể chú không biết nên đỡ vali cho tôi lên phòng ngủ chính hay nên hỏi tôi muốn ở phòng nào khác. Tôi không hỏi chú thêm câu nào. Người trưởng thành nhiều khi đau ở chỗ ấy, biết có chuyện mà vẫn cố giữ cho mình chút thể diện cuối cùng.
Tôi thay dép, kéo vali đi vào trong. Tiếng bánh xe lăn trên nền đá bóng lạnh vang lên rất rõ. Càng đi càng thấy căn nhà rộng quá, trống quá, lạnh quá. Lên đến tầng hai, cửa phòng ngủ chính khép hờ. Tôi chưa kịp chạm tay vào tay nắm thì đã nghe tiếng cười của phụ nữ lọt ra từ khe cửa, mềm oặt kéo dài cái kiểu ngọt đến phát ngấy.
“Anh Vũ, bộ này đẹp không? Em chọn mãi mới lấy màu này đó, hợp ga giường lắm.”
Tôi đứng yên qua khe cửa hẹp, nhìn thấy Mi đang đứng bên mép giường. Cô ta mặc váy ngủ hai dây màu vàng nhạt, tay cầm chiếc áo choàng lụa, dưới chân là chiếc vali mở tung, mỹ phẩm, nước hoa đồ dưỡng bày đầy trên thảm như một cuộc dọn vào chính thức. Cái giường đó tôi đã nằm suốt hai năm. Bộ ga giường màu xám nhạt kia chính tay tôi chọn hồi tháng trước. Lúc ấy Vũ còn nói với tôi rằng đổi màu ga để đổi vận cho cuộc sống hôn nhân mới. Bây giờ tôi mới hiểu, không phải đổi vận là đổi người.
Vũ dựa lưng vào đầu giường, mặc áo choàng ngủ, tay kẹp điếu thuốc, thần sắc bình thản đến mức khiến người ta dùng mình. Anh nhìn Mi rồi nói nhẹ như không: “Em thích thì cứ để đó.”
“Thế tủ đồ trống bên kia em dùng được hết phải không anh?” Mi kéo cửa phòng thay đồ ra, giọng nhỏ xuống, rất biết cách diễn cho tròn vai một người đến sau mà vẫn muốn cướp sạch phần của người đến trước. “Nhưng đồ của chị Trang vẫn còn trong đó, em sợ chị ấy hiểu lầm, lại nghĩ em dành chỗ của chị.”
Căn phòng im lặng chừng ba giây. Rồi Vũ dụi điếu thuốc vào gạt tàn, nói rất dứt khoát: “Em ở đây đi, không cần thấy thiệt.”
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi nghe rõ tiếng gì đó vỡ ra trong lòng mình. Không ầm ầm, không dữ dội, mà là một tiếng rạn rất nhỏ, rất sâu, như một vết nứt chạy ngang mặt kính. Ban đầu chỉ mảnh như sợi tóc, nhưng đủ để cả tấm kính chẳng bao giờ còn lành được nữa.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, mọi thứ phía sau hoàn toàn khác với những gì họ tưởng. Tôi đã biết từ lâu, từ những chuyến công tác giả của Vũ, từ những bức ảnh trợ lý lén gửi, từ hóa đơn chiếc vòng tay anh mua cho Mi. Tôi chưa từng làm ầm lên, chưa từng khóc lóc hỏi vì sao. Không phải vì tôi rộng lượng, chỉ là tôi đang chờ một lý do đủ ác để dứt. Tối nay, cả hai thứ ấy đều có đủ.
Tôi quay người, kéo vali xuống lầu. Chú Tâm vẫn đứng ở cửa nhìn tôi mà cổ họng như mắc lại. Tôi nói giọng bình thản đến lạ: “Để vali vào phòng khách cho con.” Có lẽ khi đau quá, người ta sẽ không còn sức để run nữa.
Phòng khách tầng một lâu nay ít dùng, rèm cửa đóng kín, trong không khí có mùi ẩm nhẹ. Tôi ngồi xuống mép giường, bật màn hình điện thoại lên rồi lại tắt đi. Đồng hồ nhích từ 9:10 sang 9:32. Trên lầu có tiếng bước chân qua lại, Mi đang xếp nốt đồ của cô ta lên bàn trang điểm – vốn là của tôi.
Tôi bấm gọi một số. Bên kia bắt máy rất nhanh nhưng không nói trước. Giọng Khải trầm thấp, nghe như một tách trà để nguội giữa đêm khuya.
“Là tôi.”
Tôi biết. Tôi nuốt khan một lần rồi hỏi thẳng: “Chuyện anh nói trước đây còn tính không?”
Bên kia im lặng chừng một nhịp. “Cô chắc chứ?”
“Tôi chắc.”
“Vậy sáng mai chín giờ trước cổng ủy ban quận tôi chờ.”
Tôi cúp máy, bước đến mở rèm cửa. Bên ngoài, khu vườn biệt thự sáng đèn, dãy hoa huệ tây dọc lối đi vẫn nở trắng. Chính tôi chọn giống hoa đó. Chính tôi từng nghĩ sau đám cưới sẽ trồng thêm dàn sử quân tử ngoài hiên vì mẹ tôi bảo hoa ấy bền, thơm lâu. Vũ không đổi hoa, anh chỉ đổi người bên cạnh.
Sáng hôm sau, tôi thay một chiếc váy đỏ sẫm, trang điểm kỹ hơn thường ngày một chút, rồi kéo vali ra khỏi phòng. Đi ngang phòng ngủ chính, tôi dừng lại gõ cửa. Người mở cửa là Mi. Cô ta mặc áo sơ mi của Vũ, vạt dài quá đùi, chân trần, mặt mộc nhưng ánh mắt lại sáng lên vì đắc thắng.
“Chị Trang dậy sớm vậy, có việc gì tìm anh Vũ sao?”
Tôi chưa kịp trả lời thì Vũ từ trong phòng tắm bước ra. Anh đang thắt cà vạt, nhìn thấy tôi thì hơi khựng lại.
“Có chuyện gì?”
Giọng anh khác hẳn khi nói với Mi, với cô ta là dịu dàng buông thả, với tôi là khô khan công việc như thể chúng tôi không phải người sắp cưới mà chỉ là hai đối tác quen thuộc. Tôi nhìn anh vài giây rồi nói: “Công ty cử em đi công tác Hà Nội khoảng một tuần.”
Vũ nhíu mày: “Đi lâu vậy sao?”
Tôi mỉm cười: “Anh quan tâm à?”
Câu hỏi ấy làm anh nghẹn lại một nhịp. Mi liền chen vào rất khéo, vòng tay ôm lấy cánh tay anh: “Chị Trang cứ yên tâm đi công tác đi, ở nhà đã có em trông anh Vũ rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào mặt Mi ba giây rồi lại nhìn sang Vũ: “Vậy thì làm phiền cô ấy.”
Tôi quay người đi đến đầu cầu thang. Vũ bất ngờ gọi tên tôi: “Trang.”
Tôi đứng lại quay đầu. Anh im mất hai giây, cuối cùng chỉ nói được một câu: “Đi đường cẩn thận.”
Tôi gật đầu, biết rồi. Từ lúc tôi đứng trước cửa phòng đến lúc tôi quay đi, người đàn ông từng quỳ xuống cầu hôn tôi chỉ nói với tôi đúng vài câu, không một câu giữ lại, không một câu xin lỗi.
Ra đến cổng, nắng sớm đã lên. Tôi ngoái đầu nhìn lại căn biệt thự mình từng nghĩ sẽ là nhà. Trên ban công tầng hai, Mi đang bưng tách cà phê đứng nhìn xuống. Cô ta nâng cốc lên như chào tôi. Tôi cũng khẽ giơ tay đáp lại. Nhưng tôi không chào cô ta. Tôi chào quãng đời ngu dại của chính mình.
Tôi đến văn phòng luật sư Dũng lúc kim đồng hồ vừa qua 8:15. Anh hơn tôi gần mười tuổi, làm việc cẩn trọng, ít nói. Khi nhìn thấy tôi kéo vali, anh thoáng nhíu mày rồi tự tay rót cho tôi một ly nước ấm.
“Cô Trang, chuyện này là thật sao?”
Tôi ngồi xuống đối diện anh, đặt chiếc điện thoại lên bàn, màn hình vẫn là tấm ảnh Mi mặc váy ngủ đứng trong phòng ngủ chính của tôi.
“Tôi không mang chuyện hôn nhân ra đùa.”
Luật sư Dũng cầm kính lên đeo, im lặng vài giây rồi hỏi: “Người kia là ai?”
“Khải.”
Anh ngẩng lên rất nhanh, rõ ràng anh biết cái tên ấy. Ở cái thành phố này, người trong giới kinh doanh không ai không biết Khải – người đứng đầu tập đoàn họ Lục, kín tiếng, lạnh lùng, quyết đoán.
Tôi ký xong tất cả giấy tờ. Nét bút đều không run, chỉ đến trang cuối cùng, lúc nhìn thấy hàng chữ về quan hệ hôn nhân, cổ tay tôi mới khựng lại một nhịp rất nhỏ.
Rời văn phòng luật sư, tôi lái xe thẳng đến căn hộ nhỏ trong trung tâm mà hai năm trước tôi tự mua bằng tiền riêng. Vũ không biết. Vì khi mua tôi chỉ nghĩ đàn bà có đi đâu, ở đâu, yêu ai, rồi cũng nên có một chỗ thuộc về mình. Không ngờ ngày ấy chỉ là suy tính cẩn thận, còn hôm nay lại thành đường lui duy nhất.
Tôi cùng Khải bước ra khỏi căn hộ khi kim đồng hồ vừa chạm 8:40. Xe lăn bánh, đường phố Sài Gòn lúc này đã bắt đầu đông. Khải ngồi bên cạnh không nói nhiều. Anh cầm điện thoại, thỉnh thoảng xem qua vài tin nhắn rồi lại đặt xuống. Không hỏi tôi có căng thẳng không, cũng không hỏi tôi có muốn đổi ý không. Cái cách im lặng của anh không phải lạnh nhạt mà là một kiểu tôn trọng.
Xe dừng trước cổng ủy ban quận khi đồng hồ vừa chỉ 8:55. Tôi xuống xe, đứng bên cạnh Khải, không hoa, không nhẫn kim cương, không váy cưới, chỉ một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen. So với những cặp đôi khác, tôi trông giống người đến ký hợp đồng hơn là đi đăng ký kết hôn.
Điện thoại trong túi rung lên. Là Vũ. Tôi bắt máy.
“Trang, em đang ở đâu?”
Tôi đổi cách xưng hô rất tự nhiên: “Anh đoán xem, anh không rảnh chơi trò đó.”
Bên kia im một giây. “Trang em đừng làm quá mọi chuyện lên.”
Tôi bật cười rất khẽ: “Làm quá. Anh đã nói rồi. Mi chỉ ở tạm. Em muốn cô ta đi. Anh sẽ cho cô ta đi.”
“Ý em là sao?”
“Ý tôi là anh muốn giữ ai thì giữ, không liên quan đến tôi nữa.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức khiến chính tôi cũng thấy xa lạ. Bên kia thở mạnh một tiếng: “Trang, em đừng nói những lời không suy nghĩ. Anh nghĩ em đang nói đùa sao?”
Tôi nhắm mắt một giây, quay sang nhìn Khải. Anh đứng cạnh tôi, dáng thẳng, ánh mắt nhìn về phía trước, không chen vào, không thúc giục, chỉ chờ người sẽ là chồng tôi.
“Anh Vũ, tôi đang đứng trước ủy ban quận.”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Em đến đó làm gì?”
“Tôi đến kết hôn.”
Một khoảng lặng rất dài. Tôi nghe rõ cả tiếng gió bên kia đầu dây, tiếng bước chân, rồi cả một tiếng gì đó rơi xuống.
“Trang em nói lại lần nữa.”
Tôi nói rất rõ từng chữ: “Tôi đã kết hôn rồi.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần tiếp theo của câu chuyện dưới phần bình luận
Vũ bên kia như nghẹn lại. “Trang, em điên rồi sao?”
“Không, tôi chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này.”
“Em đừng có làm bừa. Em nghĩ hôn nhân là trò đùa à?”
Tôi cười nhạt: “Anh đưa người khác về nhà, chuẩn bị thay cô dâu trước ngày cưới ba tháng. Vậy hôn nhân trong mắt anh là gì?”
Chuyện đó anh đã nói rồi, không phải như em nghĩ.
“Không quan trọng nữa. Anh Vũ, từ lúc anh để cô ta bước vào phòng ngủ của tôi, giữa chúng ta đã kết thúc rồi. Anh không đồng ý, tôi không cần anh đồng ý.”
Tôi nói xong câu ấy, liền tắt máy rồi nhấn giữ nút nguồn. Màn hình tối lại, phản chiếu khuôn mặt tôi, không nước mắt, không run rẩy, chỉ có một vẻ bình tĩnh đến mức chính tôi cũng không nhận ra mình của trước đây.
Khải hỏi khẽ: “Ổn chứ?”
“Ổn.”
Chúng tôi bước vào bên trong. Sảnh không lớn nhưng sáng, treo những tấm biển đỏ. Một cô cán bộ ngẩng lên nhìn chúng tôi.
“Anh chị đăng ký kết hôn phải không?”
Khải gật đầu. Chúng tôi điền giấy, ký tên, con dấu được đóng xuống, phát ra một tiếng cộp rất khô nhưng lại vang rất rõ trong tai tôi.
“Chúc mừng anh chị, từ giờ hai người đã là vợ chồng hợp pháp.”
Tôi cầm cuốn sổ đỏ trên tay, lật ra. Ảnh của tôi và Khải đặt cạnh nhau. Chúng tôi không cười lớn, chỉ hơi cong môi, nhưng nhìn lại, tôi thấy trong ánh mắt mình không còn là sự dè dặt như trước đây, mà là một sự bình thản rất lạ.
Bước ra khỏi phòng, ánh sáng bên ngoài tràn vào làm tôi nheo mắt một chút. Xong rồi.
Khải nói: “Ừ, chỉ hai chữ thôi, nhưng là hai chữ đánh dấu một đoạn đời đã khép lại.”
Ngay lúc đó, điện thoại của Khải rung lên. Anh nhìn màn hình rồi đưa cho tôi xem. Tên hiện lên là Vũ. Anh ta gọi cho tôi.
Khải nhấn nhận cuộc gọi, bật loa ngoài.
“Khải, Trang đang ở chỗ anh đúng không?”
Khải liếc tôi một cái rồi đáp: “Đúng, đưa điện thoại cho cô ấy.”
Tôi bước lên một bước, nhìn thẳng vào điện thoại: “Tôi đã kết hôn rồi. Anh không cần tìm tôi nữa.”
Đầu dây bên kia như nghẹn lại. “Trang, em đừng như vậy.”
“Tôi không như vậy. Tôi chỉ không muốn nữa.”
Tôi đưa tay tắt cuộc gọi. Khải không nói gì, chỉ nhìn tôi một lúc. “Tôi đưa cô đi ăn sáng.”
Tôi khẽ cười: “Ừ.”
Ngoài cổng nắng đã lên cao hơn, người ra vào đông hơn. Cuộc đời vẫn trôi, không vì ai mà dừng lại. Chỉ có tôi đứng ở giữa dòng chảy ấy, cuối cùng cũng buông được một thứ đã nắm quá lâu.
Những ngày sau đó, Vũ như phát điên. Anh gọi điện liên tục, nhắn tin hàng trăm cái, thậm chí nhờ Phương – trợ lý của anh – đến căn hộ tôi tìm tôi. Anh đến công ty, quăng tài liệu, xem lại camera biệt thự đi đi lại lại, ném vỡ gạt tàn khi thấy chiếc nhẫn tôi để lại. Mi thì cố gắng chen vào vị trí của tôi, gọi mọi người dọn bàn làm việc cho cô ta cạnh phòng Vũ, nhưng càng làm càng lộ rõ sự tham lam.
Tôi không quay lại. Tôi nộp đơn nghỉ việc, tiếp tục dự án khu Nam bằng chính tên mình. Khải không can thiệp nhiều, chỉ đứng sau lặng lẽ hỗ trợ khi tôi cần. Anh nấu cháo sáng, đưa tôi lên phòng khi mệt, nói những câu đơn giản như “Cô ăn chậm lại, nóng” hay “Tối nay tôi ở đây”. Không dỗ dành, không hứa hẹn hoa mỹ, chỉ là sự rõ ràng và tôn trọng khiến tôi dần quen với việc có một người ở bên mà không cần phải lo nghĩ.
Mẹ Vũ cũng gọi. Bà nói Vũ sai nhưng con có thể cho nó cơ hội. Tôi chỉ đáp: “Con đã tiếc xong rồi.” Bà im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ nói giữ gìn sức khỏe. Tôi biết bà không hiểu, nhưng cũng không trách. Có những nỗi đau chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được.
Một tháng sau, dự án của tôi khởi động lại. Ngày ký hợp đồng, tôi đứng trước tòa nhà đối tác, cầm bút ký tên mình. Không ai vỗ tay, không ai chúc mừng ồn ào, nhưng trong lòng tôi có một cảm giác rất rõ: đây mới là thứ tôi thực sự làm được.
Tối hôm ấy, tôi đứng ở ban công căn hộ nhìn xuống thành phố, ánh đèn sáng lên từng dãy. Khải bước ra, đứng bên cạnh tôi.
“Đang nghĩ gì?”
“Tôi đang nghĩ mình đã đi được bao xa.”
“Và cô còn đi xa hơn nữa.”
Tôi nhìn anh, khẽ cười. Gió thổi qua, mang theo hơi mát của đêm. Tôi đứng đó không còn cảm giác tiếc nuối, không còn cảm giác mất mát, chỉ còn một sự bình yên rất rõ. Có những thứ mất đi không phải là kết thúc mà là bắt đầu.
Tôi vẫn nhớ cái buổi tối ấy. Cái buổi tối mà chỉ trong mười phút, tôi quay lưng với một người từng nghĩ sẽ là cả đời. Đến lúc Vũ hối hận đến phát điên, chạy khắp nơi tìm tôi, khóc trước cửa căn hộ mới của tôi, tôi chỉ lặng lẽ nhìn qua khe cửa mà không mở. Không phải vì tôi còn giận, mà vì tôi đã không còn chỗ cho anh nữa.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng. Nhưng ít nhất, lần này tôi chọn chính mình. Và dù sau này có hối hận vì những năm tháng đã phí hoài bên Vũ, tôi cũng biết rằng, chính khoảnh khắc ấy đã dạy tôi một bài học đắt giá nhất: khi tình yêu không còn, đừng cố níu. Hãy buông, và bước tiếp. Dù chỉ trong mười phút, nhưng mười phút ấy đã cứu cả phần đời còn lại của tôi.
Câu chuyện trong bài viết hoàn toàn là hư cấu, được xây dựng nhằm phục vụ mục đích giải trí và truyền tải thông điệp nhân văn.
Mọi nhân vật, sự kiện, địa điểm xuất hiện trong bài viết đều không có thật và không nhằm ám chỉ hay phản ánh bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào ngoài đời thực.