Tôi chưa từng nghĩ có một ngày, chính gia đình mình lại trở thành câu chuyện mà mỗi lần nhớ lại, tôi đều thấy nghẹn ở cổ.

Nếu ai đó hỏi tôi: “Điều gì khiến một cuộc hôn nhân sụp đổ nhanh nhất?” — trước đây tôi sẽ trả lời là ngoại tình, là tiền bạc, là hết yêu. Nhưng bây giờ, tôi có một đáp án khác:

Là những điều mập mờ… được che giấu dưới danh nghĩa “gia đình”.

Tôi và Hưng cưới nhau được gần hai năm. Cuộc sống không quá dư dả, nhưng ổn định. Hưng làm kỹ sư, còn tôi là nhân viên văn phòng. Hai đứa thuê một căn hộ nhỏ, đủ để mỗi tối cùng nhau ăn cơm, xem tivi và kể cho nhau nghe những chuyện vụn vặt.

Chỉ có một điều khiến tôi đôi khi thấy không thoải mái—đó là mẹ tôi.

Khám phá thêm

Gia đình

gia đình

Mẹ tôi là người phụ nữ khá “kỳ lạ” theo cách mà người ngoài khó hiểu. Bà sống một mình sau khi bố mất, tính cách thất thường, lúc thì rất thương con cháu, lúc lại lạnh lùng khó đoán.

Nhưng từ khi tôi lấy chồng, mẹ bắt đầu có một thói quen khiến tôi vừa thấy ấm lòng, vừa thấy… khó hiểu.

Cứ mỗi cuối tuần, mẹ lại gọi điện:

“Chủ nhật này hai đứa qua ăn cơm nhé.”

Ban đầu, tôi nghĩ đó là điều bình thường. Mẹ nhớ con, muốn cả hai về ăn bữa cơm gia đình.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra có gì đó không đúng.

Lần đầu tiên tôi thấy lạ là một buổi trưa chủ nhật.

Hôm đó, tôi đang dọn dẹp bếp thì mẹ gọi:

“Hưng đâu rồi con?”

“Dạ anh ấy đang xem tivi ngoài phòng khách.”

“Gọi nó vào phòng mẹ chút.”

Tôi nghĩ chắc mẹ muốn nhờ việc gì đó, nên cũng không để ý.

Nhưng 10 phút… rồi 20 phút… rồi gần nửa tiếng trôi qua, Hưng vẫn chưa ra.

Tôi bắt đầu thấy bồn chồn.

Tôi đi lại gần phòng mẹ, định gõ cửa, thì đúng lúc đó cửa mở ra.

Hưng bước ra, mặt hơi căng, còn mẹ thì vẫn bình thản như không có gì.

Tôi hỏi:

“Mẹ gọi anh vào có chuyện gì vậy?”

Mẹ cười nhẹ:

“Chuyện riêng chút thôi.”

Hưng không nói gì, chỉ lảng đi.

Lúc đó, tôi có chút khó chịu, nhưng vẫn tự trấn an: “Chắc mình nghĩ nhiều.”

Sai lầm thứ hai của tôi—luôn tự trấn an mình khi linh cảm đang gào lên cảnh báo.

Những lần sau cũng vậy.

Cứ mỗi lần về nhà mẹ, ăn cơm xong, mẹ lại gọi Hưng vào phòng riêng.

Ban đầu là 10 phút. Sau đó kéo dài thành 20, rồi 30 phút.

Có lần tôi cố tình hỏi thẳng Hưng trên đường về:

“Mẹ gọi anh vào làm gì vậy?”

Hưng im lặng vài giây, rồi đáp:

“Chắc hỏi thăm công việc thôi.”

“Tận nửa tiếng?”

“Thì… nói chuyện nhiều một chút.”

Tôi nhìn anh, nhưng anh không nhìn lại.

Tôi bắt đầu thấy bất an.

Một lần khác, khi Hưng vừa vào phòng mẹ, tôi đứng ngoài cửa, cố nghe xem có gì.

Nhưng phòng cách âm khá tốt. Tôi chỉ nghe loáng thoáng vài câu, không rõ ràng.

Chỉ có một lần, tôi nghe được giọng mẹ:

“…con phải hiểu cho mẹ…”

Rồi im lặng.

Tôi đứng đó, tim đập nhanh.

“Hiểu cái gì?”

Tại sao lại là Hưng phải hiểu cho mẹ tôi?

Tại sao không phải là tôi?

Sự nghi ngờ trong tôi ngày một lớn.

Tôi bắt đầu để ý từng ánh mắt, từng cử chỉ.

Mẹ tôi—mỗi lần nhìn Hưng—đều có một ánh nhìn rất lạ. Không phải kiểu mẹ vợ nhìn con rể bình thường.

Còn Hưng—mỗi lần mẹ gọi vào phòng—đều có vẻ miễn cưỡng, nhưng không từ chối.

Giống như… anh đang bị ép buộc bởi một điều gì đó.

Đỉnh điểm là một buổi chiều mưa.

Hôm đó, tôi giả vờ quên điện thoại ở phòng khách, rồi quay lại lấy khi Hưng đã vào phòng mẹ.

Nhưng thay vì vào phòng khách, tôi đứng sát cửa phòng mẹ.

Lần này, cửa không đóng kín.

Tôi nghe rõ hơn.

Giọng mẹ tôi, thấp và nghiêm:

“Mẹ nói rồi, chuyện này không thể kéo dài mãi. Con phải quyết định.”

Hưng đáp, giọng căng thẳng:

“Nhưng con không thể… cô ấy là vợ con.”

Tôi chết lặng.

Mẹ tôi nói tiếp:

“Vậy còn mẹ thì sao? Con nghĩ mẹ chịu đựng thế nào?”

Tôi như bị ai đó bóp nghẹt tim.

Chịu đựng?

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tôi không dám nghe tiếp.

Tôi lùi lại, tay run rẩy.

Cả thế giới của tôi lúc đó như đang rạn nứt.

Tối hôm đó, tôi không hỏi gì.

Tôi chỉ im lặng.

Nhưng sự im lặng của tôi không phải vì tôi không muốn biết.

Mà vì tôi sợ… câu trả lời.

Rồi một ngày, mọi thứ bùng nổ.

Đó là một buổi tối bình thường, khi cả nhà tôi—tôi, Hưng, và mẹ—đang ăn cơm.

Bỗng mẹ đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào tôi:

“Mẹ có chuyện muốn nói.”

Tôi ngẩng lên.

Không hiểu sao, tim tôi đập rất nhanh.

Mẹ nói, giọng bình thản như đang thông báo một chuyện rất bình thường:

“Mẹ có bầu rồi.”

Chiếc bát trên tay tôi rơi xuống.

Âm thanh vỡ vụn vang lên chói tai.

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Mẹ… nói gì?”

“Mẹ đang mang thai.”

Cả căn phòng im phăng phắc.

Tôi quay sang Hưng.

Mặt anh tái mét.

Tôi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

“Mẹ… mẹ nói đùa đúng không?”

Mẹ lắc đầu:

“Không. Mẹ nói thật.”

Tôi cười.

Một nụ cười méo mó.

“Vậy… bố của đứa bé là ai?”

Không ai trả lời.

Tôi nhìn mẹ.

Rồi nhìn Hưng.

Một ý nghĩ kinh khủng chợt lóe lên trong đầu.

Tôi lùi lại một bước.

“Không… không thể nào…”

Giọng tôi run rẩy:

“Không phải… là anh… đúng không?”

Hưng nhắm mắt.

Không trả lời.

Sự im lặng đó… chính là câu trả lời.

Tôi không nhớ mình đã hét lên những gì.

Chỉ nhớ rằng tôi đã đập vỡ tất cả những gì trong tầm tay.

Tôi nhìn mẹ mình—người đã sinh ra tôi—với ánh mắt như nhìn một người xa lạ.

“Tại sao?”

Mẹ vẫn bình tĩnh đến đáng sợ:

“Mẹ không có lựa chọn.”

“Không có lựa chọn?”—tôi gào lên—“Mẹ ngủ với chồng con mà nói là không có lựa chọn?”

Hưng đứng dậy:

“Em bình tĩnh đi…”

“Anh im đi!”—tôi quay sang anh—“Anh là chồng tôi! Anh ngủ với mẹ vợ mình mà anh còn bảo tôi bình tĩnh?”

Anh cúi đầu.

Không dám nhìn tôi.

Mẹ tôi thở dài:

“Mẹ bị bệnh.”

Tôi sững lại.

“Bệnh gì?”

“Mẹ… không thể sống lâu nữa. Bác sĩ nói nếu có con… thì đó là cơ hội cuối cùng.”

Tôi cười lạnh:

“Và mẹ chọn chồng con?”

“Mẹ tin nó.”

“TIN?”—tôi gần như phát điên—“Mẹ tin đến mức lên giường với nó?”

Hưng nói nhỏ:

“Mẹ ép anh…”

Tôi quay phắt sang anh:

“Anh là đàn ông. Anh không thể từ chối sao?”

“Anh… không biết phải làm sao…”

“Vậy anh chọn phản bội tôi?”

Không ai nói gì.

Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề.

Đó là đêm tôi rời khỏi nhà.

Không mang theo gì ngoài một cái túi nhỏ.

Tôi đi trong mưa, không biết mình đang đi đâu.

Chỉ biết rằng, tôi không thể ở lại nơi đó thêm một giây nào nữa.

Sau đó, mọi chuyện lan ra.

Họ hàng, bạn bè, ai cũng biết.

Người thì nói mẹ tôi điên.

Người thì nói Hưng vô đạo đức.

Người thì quay sang trách tôi:

“Chắc vợ chồng mày có vấn đề thì nó mới thế.”

Tôi không giải thích.

Vì tôi biết—không ai thực sự hiểu.

Một tháng sau, tôi nộp đơn ly hôn.

Hưng không phản đối.

Anh chỉ nhắn cho tôi một tin:

“Anh xin lỗi.”

Tôi đọc, rồi xóa.

Có những lời xin lỗi… không còn ý nghĩa gì nữa.

Đến bây giờ, tôi vẫn không biết nên gọi câu chuyện của mình là gì.

Là phản bội?
Là bi kịch?
Hay là một sự méo mó của tình thân?

Tôi chỉ biết một điều:

Có những ranh giới trong cuộc đời—dù là vì bất cứ lý do gì—cũng không nên bị vượt qua.

Bởi vì một khi đã vượt qua…

Thì không chỉ một mối quan hệ tan vỡ.

Mà cả một con người… cũng sẽ không bao giờ còn nguyên vẹn như trước nữa.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *