Coп dȃu Đι làm vḕ tṓι пào cũпg tắm rất lȃu mẹ cҺồпg léп пҺìп rồι lập tức Ьáo cảпҺ sát

Tối nào con dâu đi làm về cũng tắm rất lâu. Mẹ chồng tò mò lén nhìn vào, lập tức hoảng hốt báo cảnh sát. Bà Diễm năm nay ngoài 50 tuổi, chồng mất sớm, gia đình làm nông chẳng khá giả gì. May mắn bà có một đứa con trai hiếu thảo, ham học và rất chịu khó.

Từ nhỏ, thằng bé tan học là về nhà phụ mẹ băm chuối cho lợn, làm việc nhà. Lớn lên, nó thi đỗ đại học trọng điểm ở thành phố, ra trường tìm được việc ổn định và ở lại đó. Mùa thu năm ngoái, con trai bà kết hôn với nữ đồng nghiệp cùng công ty. Nàng dâu xinh xắn, khéo léo, rất được lòng bà Diễm.

Chỉ có điều, hai vợ chồng kết hôn gần một năm mà vẫn chưa có tin vui. Bà Diễm lo lắng, sợ sau này già yếu không ai chăm sóc, hai con sinh cháu bà không có sức giúp đỡ. Bà quyết định thu dọn đồ đạc lên thành phố ở cùng các con, vừa tiện chăm sóc, vừa nấu nướng tẩm bổ cho con dâu.

Hai vợ chồng vui mừng đón mẹ. Họ sắp xếp cho bà một phòng riêng. Bà Diễm không muốn xáo trộn cuộc sống của con, nên ít can thiệp. Hàng ngày bà nấu bữa tối, nếu con dâu về sớm thì hai mẹ con cùng vào bếp.

Thấy con dâu hơi gầy, bà Diễm khuyên nhủ: “Hai đứa còn trẻ khỏe thì nên sinh sớm đi, vừa tốt cho mẹ, lại tốt cho bé.” Nhưng con dâu chỉ cười trừ. Bà Diễm hiểu áp lực công việc và kinh tế của các con, nên dần thôi nhắc.

Gần đây, con trai bà phải đi công tác liên tục. Con dâu cũng thường tăng ca, tối muộn mới về. Mỗi lần về là cô vội vàng đi tắm. Ban đầu bà Diễm không để ý, nhưng thấy con dâu tắm rất lâu, bà lo con bị cảm lạnh nên nhiều lần nhắc nhở.

Tình trạng này cứ diễn ra, đặc biệt những ngày con trai vắng nhà. Tò mò vì hành động kỳ lạ của con dâu, bà Diễm lén nhìn trộm khi con dâu tắm.

Cảnh tượng khiến bà hoảng hốt: khắp lưng con dâu là những vệt đỏ tím chồng chéo, nhìn như bị roi đánh. Sức khỏe con dâu gần đây cũng không tốt. Bà Diễm nghĩ con dâu bị đánh ở chỗ làm, nhưng không dám nói với ai. Lo lắng con xảy ra chuyện, bà lập tức gọi điện báo cảnh sát, tố cáo có người ở công ty đánh con dâu.

Khi cảnh sát đến, bà Diễm mới biết mình đã hiểu lầm.

Hóa ra những vết lằn đỏ trên lưng con dâu là do cô tự gây ra. Thời gian gần đây, con dâu muốn nhanh chóng kiếm thêm tiền mua nhà để đón mẹ lên ở hẳn cùng hai vợ chồng. Tan làm ở công ty, cô lại đến xưởng dệt may làm thêm giờ. Công việc vất vả, lương khá tốt, nhưng khiến cô bị dị ứng nặng. Vì ở sau lưng, cô không để ý, vô thức tự cào xước da, để lại những vệt đỏ tím chồng chéo.

Bà Diễm biết chuyện thì xúc động vô cùng. Sau khi tiễn cảnh sát về, bà ôm chặt con dâu khóc lớn: “Con ơi, mẹ thật hạnh phúc khi có con là con dâu của mẹ.”

Mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu bao năm nay vẫn bị người đời mặc định là khó hòa hợp. Nhưng trong cuộc sống luôn có những trường hợp ngoại lệ khiến chúng ta phải suy nghĩ lại, giống như câu chuyện của bà Diễm và con dâu dưới đây.

Vâng thưa quý vị, qua câu chuyện trên mong quý vị cho vài lời chia sẻ, đánh giá. Tiếp theo chương trình ngày hôm nay, kính mời quý vị và các bạn cùng đến với dòng tâm sự có tựa đề: “Đối xử tệ bạc với con dâu, ngày về nhà thông gia tôi khóc cạn nước mắt.”

Tôi chưa từng có ấn tượng tốt với con dâu ngay từ ngày đầu con trai dẫn về ra mắt. Tôi được cho là người phụ nữ khó tính vì đã xem mặt rất nhiều cô gái, nhưng chưa cô nào khiến tôi nghĩ đến chuyện tương lai với con trai.

Với tôi, con trai là người xuất sắc: ngoại hình, tài năng, sau khi ra trường có công việc tốt, thu nhập cao. Tôi muốn con lấy một cô gái nhà gia giáo, học hành tử tế, có công việc ổn định, thậm chí giàu có. Vì thế nhiều lần con đưa bạn về, tôi chưa từng ưng ai.

Cô thì thấp quá, cô thì không xinh, cô thì công việc không tốt… Người tôi ưng thì con trai lại không thích. Mẹ con càng hầm hè nhau.

Cho đến ngày con dẫn về một cô bạn gái ngoại hình không nổi bật, tiền đồ cũng bình thường, gia cảnh lại giản dị, khiến tôi tức tối. Nhưng con quyết định sẽ lấy người con gái này. Nếu bố mẹ không đồng ý, con nhất định sẽ không lấy vợ.

Dưới sức ép của con, tôi đành chấp nhận, dù trong lòng cảm thấy đây là cô con dâu kém cỏi nhất mà tôi từng gặp.

Ngày cưới, tôi không vui vẻ. Tôi đã nghĩ ra đủ kịch bản để khiến con dâu khó sống với gia đình chồng. Tôi trao vẻn vẹn một chỉ vàng làm quà. Con dâu này không có thứ gì. Tối tân hôn, tôi yêu cầu con dâu phải nộp toàn bộ của hồi môn và tiền mừng cưới, kể cả tiền bạn bè mừng.

Tưởng sẽ có trận cãi vã, nhưng con dâu không hề nói gì, rất vui vẻ bảo: “Mẹ giữ hộ con, sau này có việc con sẽ hỏi.”

Tiền mừng cưới lên tới gần trăm triệu và nhiều vàng bạc, gia đình nhà ngoại cho con cũng đưa hết cho tôi. Trong lòng tôi không hề vui. Tôi muốn con dâu chống lại, chứ không muốn con đồng ý dễ dàng như vậy.

Sáng hôm sau, tôi dậy từ 6 giờ để soi mói. Thật không ngờ nhà cửa sân vườn đã sạch bong, mọi thứ gọn gàng, bát đũa hôm trước cũng được dọn rửa sạch sẽ. Vào nhà thấy đồ ăn sáng đã bày sẵn. Tôi có chút ngỡ ngàng.

Con dâu cười bảo: “Con chưa quen nhà nên dậy sớm, chuẩn bị cơm nước ăn sáng giúp mẹ.”

Nghe câu nói ấy, tôi có chút xúc động, nhưng lại nghĩ chắc chỉ được mấy bữa, nên tôi không cười nổi.

Rồi một ngày, tôi dồn hết việc nhà cho con dâu. Sáng nào cũng thấy con dậy sớm dọn dẹp, chuẩn bị cơm nước, rồi mới đi làm. Tối tối con lại về nhà chợ búa nấu cơm. Dù tôi ở nhà rảnh rỗi, con chưa từng nhờ tôi. Tôi nghĩ con chê mình nấu ăn không ngon nên không nhờ, nên tôi cũng mặc kệ.

Suốt thời gian con mang bầu bị nghén, tôi cũng chỉ đỡ đần mấy việc nhỏ. Lúc này con mới mở lời nhờ mẹ cơm canh. Tôi làm nhưng trong lòng không vui, vì nghĩ con giả vờ ốm nghén để nằm nghỉ, trốn tránh việc dọn dẹp.

Thấy con trai vào bếp phục vụ vợ, tôi bực bội. Bản thân tôi luôn nghĩ chắc bây giờ con dâu mới lộ bản chất.

Mọi chuyện cứ thế trôi đi. Tôi chưa từng dành cho con dâu một nụ cười. Quà cáp có mua thì cũng không làm tôi hài lòng, và đa số tôi không sử dụng những món quà đó.

Cho đến hôm rồi thông gia có giỗ, mời cả nhà chúng tôi về. Tôi mới biết một sự thật.

Vừa bước vào phòng của con dâu ở nhà mẹ đẻ để nghỉ ngơi buổi trưa, tôi thấy bức ảnh con dâu chụp chung với mẹ chồng trong đám cưới đặt đầy trên bàn. Trên tường là ảnh cưới của hai đứa. Bà thông gia nói: “Con dâu rất yêu mến mẹ chồng và đã in ảnh riêng ra để trong phòng làm kỷ niệm.”

Tôi thấy có chút nghẹn nghẹn trong cổ. Bản thân tôi không bao giờ nghĩ con dâu này yêu quý mình.

Sau đó bà thông gia kể con dâu liên tục nói tốt về mẹ chồng, lúc nào cũng khen nhà chồng tốt, đối xử tốt với con, nên bà thông gia rất cảm ơn gia đình.

Hôm đó có mấy người hàng xóm sang chơi, họ cũng liên tục khen tôi. Họ kể con dâu thường xuyên sang hàng xóm nói chuyện, khen ngợi mẹ chồng, nên họ cũng biết về những điều tôi làm cho con.

Nghe xong tôi thực sự xúc động. Dù thế nào thì tôi cũng không bị mang tiếng xấu ở gia đình nhà thông gia. Hiếm có người nào sau khi bị mẹ chồng bắt bẻ liên tục vẫn nói tốt về mẹ chồng như vậy.

Tôi còn ướm hỏi chuyện hồi môn, quà cưới, tiền mừng cưới. Nhưng có vẻ như mẹ đẻ của con dâu không hề hay biết chuyện con gửi tiền cho tôi.

Hôm đó, ngay lập tức về nhà tôi đưa lại tiền và vàng cho con. Nhưng con dâu không cầm, con nhờ tôi giữ tiền hộ vì sợ mình tiêu hoang. Con cũng nói: “Khi nào có việc thì con sẽ hỏi mẹ.”

Cũng từ hôm đó, tôi thay đổi hẳn thái độ. Nghĩ lại tất cả những gì con làm từ trước đến giờ, thì đúng là con là một cô con dâu tốt. Có lẽ tôi đã quá ác cảm và ích kỷ rồi.

Vâng thưa quý vị, qua câu chuyện trên mong quý vị cho vài lời chia sẻ, đánh giá. Tiếp theo chương trình ngày hôm nay, kính mời quý vị và các bạn cùng đến với dòng tâm sự có tựa đề: “Mẹ chồng vừa qua đời thì chồng đòi ly hôn, mở chiếc hộp bà đưa mà tôi òa khóc.”

Sau khi ký đơn, anh ta bắt tôi dọn đồ khỏi nhà ngay để trang hoàng lại nhà cửa đón người tình về chung sống. Vừa dọn quần áo mà tôi vừa rơi nước mắt. Dưới đáy tủ, bàn tay tôi chợt chạm vào một chiếc hộp gỗ khóa chặt.

Tôi và chồng kết hôn được 7 năm, sinh được hai đứa con trai khỏe mạnh đáng yêu. Bố chồng mất từ trước khi tôi về làm dâu. Những năm qua, hai vợ chồng vẫn sống chung với mẹ chồng.

Tôi nghỉ làm ở nhà từ khi mang thai đứa con đầu lòng. Sau đó chồng làm ăn phất lên, anh bảo tôi chỉ việc ở nhà chăm con, chăm mẹ và quán xuyến nhà cửa, không cần phải bận tâm đi làm kiếm tiền.

Quả thật những năm qua chồng tôi lo cho vợ con không thiếu thứ gì. Nhưng anh không cho tôi cầm kinh tế, chỉ đưa tiền chi tiêu và nuôi con hàng tháng.

Nghĩ bụng mình đã sinh được hai đứa con trai cho chồng, chắc chắn anh sẽ không bạc đãi tôi. Có gì thì cũng phải nghĩ đến con.

Cách đây gần một năm, mẹ chồng phát hiện bị bệnh nặng. Bà ốm liệt giường gần một năm thì không qua khỏi. Suốt thời gian đó, chỉ có mình tôi túc trực chăm sóc cho mẹ chồng.

Mỗi lần chồng về muộn, thấy tôi vẫn ân cần bên giường bệnh của mẹ, anh lại nhẹ nhàng vỗ về: “Em đã phải chịu khổ rồi, anh nhất định sẽ không bạc đãi em đâu.”

Bảy năm yêu nhau, lại nhiều năm làm vợ chồng, có với nhau hai đứa con, tình nghĩa đong đầy. Tôi tin tưởng những lời chồng nói.

Vậy nhưng có nằm mơ cũng không ngờ nổi: mẹ chồng vừa qua đời được một tháng thì chồng đã thẳng thừng đưa đơn ly hôn. Anh bảo người phụ nữ anh yêu mang thai rồi. Anh cần cho cô ta danh phận đàng hoàng.

Có lẽ anh chờ mẹ anh qua đời thì đúng hơn, vì bà rất quý tôi. Nếu bà còn sống chắc chắn bà sẽ không đồng ý.

Đất trời quanh tôi như sụp đổ. Chồng nói xong ly hôn sẽ chu cấp nuôi con đầy đủ. Ngoài ra không chia cho tôi bất kỳ tài sản nào. Thậm chí mẹ con tôi sẽ phải ở nhà thuê. Tôi tự đi làm công việc gì đó mà nuôi thân. Số tiền chu cấp chỉ đủ lo học hành cho hai đứa con mà thôi.

Đáng lẽ tôi phải tìm mọi cách thủ thân trong những năm qua mới đúng. Còn chồng anh ta lợi dụng sự kém hiểu biết của tôi để tẩu tán hết tài sản. Ra tòa tôi có kiện đòi quyền lợi cũng chẳng được. Anh ta còn dọa dẫm nếu tôi làm ầm ĩ thì đừng hòng đòi được một xu nào chu cấp nuôi con.

Căm phẫn và uất ức tột cùng, nhưng tôi còn cách nào khác đây? Quyền lợi của hai đứa con vẫn là trên hết.

Sau khi ký đơn, anh ta bắt tôi dọn đồ khỏi nhà ngay để trang hoàng lại nhà cửa đón người tình về chung sống. Vừa dọn quần áo mà tôi vừa rơi nước mắt. Dưới đáy tủ, bàn tay tôi chợt chạm vào một chiếc hộp gỗ khóa chặt.

Chiếc hộp này mẹ chồng đưa cho tôi cách đó 3 tháng, lúc bà đã ốm mệt trên giường. Mẹ chồng bảo sau khi bà qua đời thì hãy mở ra, còn trước đó tuyệt đối đừng động vào.

Tôi lấy búa đập vỡ chiếc khóa ra thì phải choáng váng. Nhìn những thứ bên trong: có hai sổ đỏ nhà đất mang tên mẹ chồng nhưng kèm theo là bản di chúc bà đã lập sẵn để lại hai căn nhà đó cho hai đứa con trai của tôi, mỗi đứa một căn.

Trong hộp còn có rất nhiều vàng. Tôi đếm được đúng 15 cây. Bản di chúc cũng nói rõ số vàng đó sẽ cho tôi – là con dâu của bà.

Tôi đờ đẫn nhìn khối tài sản khổng lồ mẹ chồng để lại cho con dâu và hai cháu nội. Chắc hẳn bà đã dự đoán được chuyện chồng tôi đòi ly hôn.

Nước mắt tôi rơi lã chã vì cảm kích và biết ơn mẹ chồng. Cũng không uổng công những năm qua tôi hết lòng vì gia đình nhà chồng và chăm sóc bà chu đáo.

Khi tôi đưa bản di chúc của mẹ chồng ra, chồng tôi gầm lên đầy căm hận nhưng anh ta cũng chẳng làm được gì. Khi đó tôi mới biết một trong những mánh khóe tẩu tán tài sản của anh ta là nhờ mẹ. Cái tên hộ đất đai đứng tên hộ thì nghĩa là của bà. Anh ta làm sao có thể ngờ được bà lại thẳng tay di chúc cho hai cháu nội.

Con vàng bạc là bà tích góp được và chồng tôi hiếu kính những năm qua.

Thôi thì tôi cũng được an ủi phần nào. Tôi nhất định sẽ nuôi dạy hai con thật tốt để không phụ công ơn của mẹ chồng.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *