Blog

  • Năm cây ma không trồng ở nhà là năm loại cây nào? Ngoài đời nhiều người đã nhìn thấy nhưng ít người biết

    Năm cây ma không trồng ở nhà là năm loại cây nào? Ngoài đời nhiều người đã nhìn thấy nhưng ít người biết

    Hơn nữa, năm cây ma này không phải là cây hiếm, chúng rất phổ biến trong cuộc sống của chúng ta. Bạn có biết đó là năm cây nào không? Đó là năm loại cây: cây liễu, cây dâu, cây hoa hoè (duong hoè), cây dương và cây xoan.

    Nghe có vẻ quen? Chúng có thể được tìm thấy ở mọi nơi trong tự nhiên và trong cuộc sống của chúng ta, vậy tại sao chúng lại được gọi chung là “Năm cây ma”?

    1. Cây liễu

    Cây liễu hiện nay là cây trồng trên đường phố rất phổ biến ở nhiều thành phố, đặc biệt là gần các hồ và sông, nơi có số lượng lớn cây liễu được trồng dọc theo bờ sông. Chỉ vì cây liễu dễ sống, cành cũng duyên dáng, duyên dáng nên từ xa xưa đã được vô số văn nhân ca ngợi.

    Tuy nhiên, trong dân gian, cây liễu không chỉ được gọi là “cây râm mát” mà còn gắn liền với một số hàm ý xấu. Ví dụ, thời xa xưa có tục “trồng cây liễu trong dịp Tết Thanh minh”, cây liễu thường được trồng trên các ngôi mộ nên gọi là “cây mộ”.

    Hơn nữa, khi gặp tang lễ thời xa xưa, cành liễu thường được dùng làm “cây tang”, cũng là “cây gọi hồn” thường được dùng trong tang lễ. Vì nhiều lý do, người xưa cho rằng không nên dùng cây liễu trồng gần nhà, đồng thời người ta còn ví nó như “cây ma”.

    Ở quê tôi xưa nay có câu “Không trồng liễu sau nhà”, nghĩa là “liễu” đồng âm với “liễu”. Trồng cây liễu sau nhà sẽ khiến tiền tài, phúc lộc trong nhà tuột dốc đi, vì vậy nó là điều rất cấm kỵ. Đúng là ở miền Nam ít người trồng cây liễu trước hoặc sau nhà. Họ thường trồng ở những hồ nước gần nước hoặc ven đường.

    Tuy nhiên, dưới góc độ khoa học, cây liễu không có gì bí ẩn hay đáng sợ. Nó chỉ là một loại cây bình thường có giá trị sinh thái và kinh tế cao.

    Hệ thống rễ phát triển tốt của cây liễu có thể củng cố đất, nước và chống xói mòn đất; đồng thời, cành và lá tươi tốt của nó có thể hấp thụ một lượng lớn carbon dioxide và làm sạch không khí.

    Ngoài ra, gỗ của cây liễu rất cứng và bền, có thể dùng làm đồ nội thất, đồ thủ công, đặc biệt thớt làm bằng cây liễu được người dân đánh giá cao. Ngoài ra, nụ liễu có thể ăn được, liễu gai có thể dùng để làm nhiều loại đồ nội thất, đồ vật, v.v., và có rất nhiều công dụng.

    2. Cây dâu tằm

    Mùa này là mùa dâu tằm ra quả – khi dâu tằm ra thị trường với số lượng lớn, tôi nhớ hồi nhỏ ở làng có rất nhiều cây dâu tằm, bây giờ chúng được trồng để lấy quả, giá không hề rẻ.

    Cây dâu tằm từng là loại cây được trồng rộng rãi ở nước ta và có lịch sử trồng trọt lâu đời. Vì là nguồn thức ăn chính cho nghề trồng dâu tằm nên trước đây cây dâu được trồng nhiều nhất ở phía trước và sau nhà của người dân trong làng, vì vậy cây dâu cũng được dùng để chỉ quê hương của họ.

    Tuy nhiên, về sau, cây dâu tằm bị coi là con số không may mắn và còn được gọi là “cây ma”. Lý do hơi bất công vì trong dân gian, từ dâu tằm có cách phát âm giống với từ “tang” nên bị coi là không may mắn.

    Thậm chí, trong nhân dân còn có câu nói phổ biến: “Không trồng cây dâu trước khi trồng cây dâu”.

    3. Cây dương hoè

    Cây dương hoè đóng một vai trò quan trọng trong văn hóa truyền thống và được mệnh danh là “cây thiêng” và “cây tốt lành”. Tuy nhiên, trong dân gian, cây hoa hoè còn được coi là loại “cây ma” đầy bí ẩn.

    Ads

    Điều này chủ yếu do nhiều nguyên nhân. Đầu tiên là trong chữ Hán của cây Sophora japonica có chữ “鬼” nên việc trồng cây Sophora japonica trước và sau nhà được cho là không phù hợp. Thứ hai là cây hoa hoè mọc rất cao và khỏe, về đêm trông hơi đáng sợ.

    Đặc biệt, cây hoa hoè sẽ tạo thành một loại “cục” đặc biệt trong quá trình trưởng thành. Những chiếc cọc này có hình dạng kỳ lạ và kích thước khác nhau, dễ liên tưởng đến ma quỷ.

    Cuối cùng, cây hoa hoè dễ trở nên rỗng, điều này sẽ thu hút nhiều loài động vật đến làm nhà trên cây hoa hoè như quạ, rắn và các loài động vật khác. Ngoài ra, nhiều truyền thuyết ma quái thời xa xưa có hình tượng ở cây hoa hoè và thậm chí cả cây hoa hoè cũng có liên quan. Cây sống lâu và được cho là có khả năng trở thành linh hồn.

    4. Cây dương

    Cây dương là loại cây cao thường mọc ở nơi hoang vu hoặc ven đường. Tuy nhiên, trong dân gian, cây dương được gọi là “bàn tay ma quái” nên được coi là một loại “cây ma”.

    Điều này chủ yếu là do cành cây dương tươi tốt và nhiều lá, vào ban đêm lá của chúng sẽ phát ra một số âm thanh kỳ lạ, chẳng hạn như tiếng kêu “woo-woo” hoặc âm thanh ma sát “xào xạc”, có thể dễ dàng nhắc nhở mọi người về sự tồn tại của ma quỷ.

    Người xưa cho rằng vì lý do này mà cây dương không thể trồng trong sân được. Thực tế, điều này có ý nghĩa nếu trồng sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ.

    5. Cây xoan

    Cây xoan từng là một loại cây rất phổ biến ở vùng nông thôn, ký ức tuổi thơ của nhiều người về quê hương sẽ trong đó có cây xoan.

    Cây xoan được coi là “cây ma” bí ẩn. Điều này chủ yếu là do quả của cây xoan có độc. Quả của nó khi chín trông rất đẹp nhưng lại có độc và không thể ăn được.

    Tóm lại, thuyết “Năm cây ma” thực chất là một loại hiện tượng văn hóa dân gian, xét từ góc độ khoa học ngày nay thì hầu hết đều không có cơ sở khoa học.

    Những cây này là loại thực vật phổ biến và phổ biến trong tự nhiên, mỗi loại cây đều có giá trị sinh thái và kinh tế riêng.

    Ví dụ như cây xoan là cây cảnh cao cấp, chất liệu còn có tác dụng xua đuổi côn trùng. Ngày xưa, nó là loại gỗ cao cấp để làm tủ.

    Vì vậy, chúng ta nên hiểu những loài cây này bằng thái độ khoa học và trân trọng vẻ đẹp cũng như lợi ích mà chúng mang lại.

  • Vợ kȇu ƌau ƌầu rồι пgủ, пgừпg tҺở cҺồпg kҺȏпg Ьιết: 1 kιểu ƌau ƌầu cầп vào vιệп cҺứ ƌừпg ƌι пgủ

    Vợ kȇu ƌau ƌầu rồι пgủ, пgừпg tҺở cҺồпg kҺȏпg Ьιết: 1 kιểu ƌau ƌầu cầп vào vιệп cҺứ ƌừпg ƌι пgủ

    Vợ kȇu ƌau ƌầu rồι пgủ, пgừпg tҺở cҺồпg kҺȏпg Ьιết: 1 kιểu ƌau ƌầu cầп vào vιệп cҺứ ƌừпg ƌι пgủ

     

    Vừa mới cưới chưa ᵭược 1 ngày nhưng người vợ ᵭã mãi mãi ra ᵭi vì xuất huyḗt não, ᵭể ʟại nỗi ᵭau vȏ tận cho chṑng.

    Nhiḕu người hẳn cũng ᵭã biḗt vḕ căn bệnh xuất huyḗt não. Đȃy ʟà căn bệnh cực ⱪỳ nguy hiểm, xảy ra ⱪhi máu tràn vào mȏ não và gȃy tổn thương não. Tình trạng này ʟàm tăng áp ʟực ʟên các mȏ xung quanh, cuṓi cùng phá hủy hḗt các tḗ bào não và gȃy vỡ mạch não.

    Một trong những dấu hiệu của bệnh này ʟà ᵭau ᵭầu. Nḗu thấy có triệu chứng ᵭau ᵭầu bất thường, tuyệt ᵭṓi phải cảnh giác. Đừng như trường hợp của người phụ nữ dưới ᵭȃy:

    Theo ᵭó, cȏ gái tên Siti Saraf Ismail và chú rể Mohamad Amirul Akmal Mohd Aziz (ᵭḕu 25 tuổi), ở Malaysia. Họ tổ chức ᵭám cưới vào ʟúc 11h (giờ ᵭịa phương) ngày 27/10. Đḗn 3h sáng hȏm sau thì cȏ Siti Saraf gọi chṑng dậy và than ʟà bị ᵭau ᵭầu.

    Theo chia sẻ của anh chṑng, sau ⱪhi ⱪêu ᵭau ᵭầu vợ anh ᵭi ngủ trở ʟại và dường như vẫn ngủ rất ngon vào buổi sáng sau ⱪhi anh thức dậy. Thḗ nhưng, một ʟúc sau, gia ᵭình họ phát hiện cȏ Siti có biểu hiện ⱪhó thở. Anh Amirul ʟập tức gọi xe cấp cứu ᵭể ᵭưa vợ ᵭḗn bệnh viện vào ʟúc 12 giờ.

    Nhưng ᵭiḕu ᵭáng buṑn ʟà các bác sĩ ⱪhȏng thể cứu sṓng cȏ Siti Saraf và cȏ ᵭược tuyên bṓ ra ᵭi vào ʟúc 12 giờ 30 phút. Theo ⱪḗt quả ⱪhám nghiệm, nguyên nhȃn sự ra ᵭi của người vợ ʟà do bệnh nhȃn bị xuất huyḗt ở phía não phải.

    Anh Amirul ⱪể: Một trong những ʟời cuṓi cùng vợ anh nói sau hȏn ʟễ ʟà: “Anh yêu, chúng ta ᵭã ⱪḗt hȏn rṑi, anh phải ʟuȏn chăm sóc các thành viên trong gia ᵭình mình nhé”.

    6

    Cȃu chuyện của vợ chṑng anh Amirul cũng ⱪhiḗn Bộ trưởng Giao thȏng Vận tải Wee Ka Siong chú ý. Ông ᵭã chia buṑn với anh Amirul trên Facebook hȏm 27-10 với nội dung như sau: “Cȏ Siti Saraf ʟà 1 nhȃn viên của Sở Giao thȏng Đường bộ Putrajaya. Tȏi càng ᵭau ʟòng hơn ⱪhi biḗt cȏ ấy chỉ vừa ⱪḗt hȏn với anh Amirul. Tȏi mong anh Amirul và gia ᵭình anh có thể vững vàng trong nghịch cảnh này. Cầu mong ʟinh hṑn cȏ Siti Saraf ᵭược phù hộ”.

    Thực tḗ nhiḕu người ra ᵭi vì xuất huyḗt não vì ⱪhȏng nhận biḗt sớm. Triệu chứng dễ nhầm ʟẫn vì ᵭḕu xuất phát từ cơn ᵭau ᵭầu. Tuy nhiên, vẫn có một sṓ cách giúp bạn phȃn biệt cơn ᵭau ᵭầu nguy hiểm, ʟúc ᵭó cần ᵭḗn viện ngay chứ ᵭừng ᵭi ngủ.

    Xuất huyḗt não ⱪhởi phát rất ᵭột ngột và dữ dội, có thể ngay sau ʟúc gắng sức vḕ tȃm ʟý và thể ʟực hoặc trong ʟúc ᵭang ʟàm việc, sinh hoạt bình thường, thậm chí căn bệnh bộc phát ngay trong giấc ngủ hay ⱪhi vừa thức dậy. Một sṓ dấu hiệu nhận biḗt bệnh như sau:

    – Bỗng nhiên cảm thấy nhức ᵭầu dữ dội, bủn rủn chȃn tay và ngã chúi xuṓng một bên hoặc bị tê ʟiệt một cánh tay, một bên chȃn.

    – Khȏng nói ᵭược, nói ⱪhȏng rõ tiḗng, mặt méo xệch, miệng cũng méo.

    – Cơ thể vã mṑ hȏi, tiểu tiện ⱪhȏng tự chủ, nhịp thở ⱪhȏng ᵭḕu, rṓi ʟoạn nhịp tim và huyḗt áp, sṓt.

    – Rṓi ʟoạn vḕ nuṓt như nuṓt ⱪhó, nuṓt dễ bị sặc, ⱪhȏng nhai ᵭược.

    – Trí nhớ giảm sút nhanh chóng, hay quên hoặc quên hoàn toàn mọi thứ nhanh chóng..

    – Buṑn nȏn, ói mửa

    – Mất tỉnh táo, hȏn mê

    – Có vấn ᵭḕ vḕ tầm nhìn ở một hoặc cả hai mắt.

    Nguyên nhȃn dẫn tới nguy cơ xuất huyḗt não cao

    –  Bị chấn thương sọ não

    – Tăng huyḗt áp: Huyḗt áp cao ⱪéo dài ʟàm tổn thương thành mạch máu, ʟȃu dần có thể gȃy giãn nở, rò rỉ máu trong mạch hoặc vỡ mạch máu.

    – Xơ vữa ᵭộng mạch: Mỡ máu cao, ᵭặc biệt ʟà cholesterol xấu tạo thành mảng bám trên thành mạch cũng ⱪhiḗn mạch bị tổn thương và rò rỉ máu.

    – Dị dạng ᵭộng tĩnh mạch não: Các trường hợp xuất huyḗt não do bất thường cấu trúc giữa các ᵭoạn nṓi ᵭộng mạch và tĩnh mạch có thể cần phẫu thuật ʟoại bỏ.

    – Cục máu ᵭȏng: Mạch máu não xuất hiện các cục máu ᵭȏng, gȃy tổn thương thành mạch và ʟà một trong những nguyên nhȃn dẫn ᵭḗn xuất huyḗt não.

    – Thoái hóa mạch máu não dạng bột: Trong các thành ᵭộng mạch não tích tụ Protein Amyloid tích tụ, dẫn ᵭḗn thoái hóa mạch máu.

    – Khṓi ᴜ não: Khṓi ᴜ não ᵭè ʟên các mȏ não và mạch máu gȃy vỡ và chảy máu.

  • Bố thí 500k cho bố vợ tiêu Tết, chàng rể tím mặt khi thấy 100 mâm cỗ khao làng và cơ ngơi thật sự của nhà vợ.

    Bố thí 500k cho bố vợ tiêu Tết, chàng rể tím mặt khi thấy 100 mâm cỗ khao làng và cơ ngơi thật sự của nhà vợ.

    Chiếc xe Mazda 3 bóng lộn rẽ vào con đường đất đỏ bụi mù, xóc nảy tưng bưng khiến Hùng nhăn mặt, đập tay vô lăng chửi thề: “Biết thế này có chết tôi cũng không về. Đường với sá, đi thế này thì nát hết cả gầm xe. Đã bảo ở lại thành phố ăn Tết cho sướng, cô cứ nằng nặc đòi về cái chốn khỉ ho cò gáy này làm gì không biết!”

    Ngồi ở ghế phụ, Lan chỉ im lặng nhìn ra cửa sổ, tay ôm chặt đứa con gái nhỏ đang ngủ gật. 8 năm. Đã 8 năm kể từ ngày cưới, đây là lần đầu tiên Hùng chịu cho mẹ con cô về quê ngoại ăn Tết.

    Hùng là trai phố, lấy Lan – một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Ngay từ ngày yêu nhau, Hùng đã luôn tự cho mình cái quyền “bề trên”. Anh ta coi việc lấy Lan là một sự ban ơn, là “vớt” cô ra khỏi cái nghèo. Suốt 8 năm làm dâu, Lan sống như cái bóng trong nhà chồng. Tết năm nào cũng vậy dù Tết âm hay Tết dương Hùng cũng lấy cớ: “Con còn nhỏ”, “Đi lại vất vả”, “Nội đông khách cần người lo cỗ bàn” để cấm tiệt đường về ngoại của vợ. Năm nay, bố Lan gọi điện báo ốm, mẹ khóc hết nước mắt, Lan mới liều mình làm căng một trận. Hùng miễn cưỡng đồng ý nhưng suốt dọc đường đi, anh ta không ngừng chì chiết, đay nghiến.

    “Đến chưa? Còn bao xa nữa? Mùi phân trâu nồng nặc thế này mà cô cũng hít được à?” Hùng bịt mũi, vẻ mặt ghê tởm. “Sắp đến rồi, anh rẽ trái đoạn cây đa đằng kia là tới nhà cũ của bố mẹ,” Lan đáp, giọng bình thản lạ thường. Chiếc xe dừng lại trước một cái cổng gỗ mối mọt, xiêu vẹo. Bên trong là nếp nhà ngói 3 gian cũ kỹ, rêu phong phủ đầy, tường vôi bong tróc từng mảng lớn lộ cả gạch đỏ. Sân gạch vỡ nham nhở, cỏ dại mọc lút cả lối đi. Cảnh tượng hoang tàn khiến ai nhìn vào cũng thấy ái ngại.

    Hùng bước xuống xe, nhìn quanh một lượt rồi bỗng nhiên… quát ầm lên, tiếng quát vang vọng cả xóm vắng: “Trời đất ơi! Cô nhìn xem! Đây mà là chỗ cho người ở à? Cái ổ chuột thế này mà ngày nào cô cũng khóc lóc đòi về là sao? Cô định để tôi và con chui rúc vào cái chỗ ẩm thấp, hôi hám này mấy ngày Tết ư? Cô muốn làm nhục mặt thằng Hùng này à?”

    Lan vừa bế con xuống xe, chưa kịp nói gì thì Hùng đã rút ví. Anh ta rút ra một tờ 500 ngàn màu xanh, vẫy vẫy trước mặt vợ với thái độ khinh khỉnh tột độ: “Đây! Cầm lấy! Tôi biếu ông bà ngoại. Ở quê chắc cả năm mới nhìn thấy đồng tiền to thế này. Cầm lấy mà mua thịt thà gì ăn cho đỡ khổ. Chứ nhìn cái nhà này tôi biết thừa ông bà túng thiếu thế nào rồi. Đừng có mơ tôi ngủ lại đây nhé. Thắp hương xong bố con tôi ra khách sạn huyện ngủ, cô muốn ở thì tự đi mà ở. Sáng mai lên xe về hết”.

    Hùng nhếch mép cười, cái nụ cười của kẻ trọc phú mới phất, tin rằng đồng tiền có thể mua được cả lòng tự trọng. Anh ta đợi chờ sự biết ơn, hoặc ít nhất là sự xấu hổ từ vợ. Nhưng không. Lan không hề cúi đầu. Cô đứng thẳng lưng, nhìn Hùng bằng ánh mắt sắc lạnh mà 8 năm qua anh ta chưa từng thấy. Lan gạt phắt tờ tiền trên tay chồng, khiến nó rơi lả tả xuống nền đất bụi bặm.

    “Anh cất ngay cái thói hợm hĩnh ấy đi,” Lan nói, giọng đủng đỉnh nhưng đanh thép. “Tiền của anh, anh cầm lấy mà đi về đổ xăng, đi mà thuê khách sạn sang trọng. Bố mẹ tôi không thiếu.” Hùng trố mắt, định mở miệng chửi vợ hỗn láo thì Lan đã chỉ tay về phía bên kia con đường, cách ngôi nhà cũ nát chừng 50 mét.

    “Anh nhìn sang bên kia đi. Thấy cái gì không?” Hùng nheo mắt nhìn theo hướng tay vợ chỉ. Sau rặng tre già, một tòa biệt thự mái Thái sừng sững hiện ra. Cánh cổng đồng đúc mạ vàng sáng choang, tường bao kiên cố chạy dài tít tắp. Ngôi nhà 3 tầng đồ sộ, sơn trắng toát, ban công uốn lượn đầy hoa, sân lát đá tự nhiên rộng thênh thang, bên trong thấp thoáng vài chiếc ô tô đang đỗ.

    Hùng há hốc mồm: “Cái… cái gì thế kia? Nhà quan lớn nào về hưu à?” Lan cười nhạt, nhặt tờ 500 ngàn dưới đất lên, nhét lại vào túi áo ngực của Hùng: “Nhà bố mẹ tôi đấy. Ông bà vừa xây xong tháng trước, tổng thiệt hại đâu đó có 4 tỷ thôi, chưa tính nội thất gỗ lim bên trong. Đất đai ở đây giờ quy hoạch khu công nghiệp, đền bù giải tỏa cộng với tiền ông bà tích cóp buôn bán nông sản bao năm nay, xây cái nhà dưỡng già cũng là chuyện bình thường.”

    Hùng đứng chôn chân như trời trồng, mặt nghệt ra như ngỗng ỉa. Anh ta lắp bắp: “Nhà… nhà bố mẹ cô á? Sao… sao cô không nói gì với tôi?”. “Anh có bao giờ hỏi đâu mà tôi nói? Anh luôn nghĩ nhà tôi nghèo rớt mồng tơi, anh sợ dính dáng đến nhà vợ như sợ hủi. Thì tôi để anh toại nguyện.” Lan bế con đi thẳng về phía cổng biệt thự, bỏ lại Hùng đứng trơ trọi bên chiếc xe Mazda và ngôi nhà hoang. Vừa lúc đó, cánh cổng đồng đúc mở ra. Bố mẹ Lan bước ra, ăn mặc sang trọng, quý phái khác hẳn hình ảnh lam lũ trong trí nhớ của Hùng 8 năm trước.

    “Kìa con gái, về rồi đấy à! Bố mẹ chờ mãi,” Ông bố vợ cười sảng khoái, tiếng cười vang rền. “Thằng Hùng đâu? Vào đây nhanh lên, xe cộ để ngoài đấy làm gì. Sân nhà mình để được chục cái xe tải đấy.”

    Hùng lủi thủi lái xe vào sân, cảm giác chiếc xe “cưng” của mình lọt thỏm giữa cơ ngơi bề thế của nhà vợ. Vào trong nhà, anh ta càng choáng ngợp hơn. Bộ bàn ghế gỗ hương chạm trổ rồng phượng, sập gụ tủ chè bóng loáng, mùi gỗ mới thơm phức. Trong bếp, các cô các bác đang tíu tít chuẩn bị cỗ bàn, không khí rộn ràng như hội. Bố vợ vỗ vai Hùng cái “bộp”, cười ha hả: “Nghe cái Lan bảo con bận lắm, 8 năm mới về được. Bố mẹ thông cảm. Nay mừng nhà mới, mai bố làm 100 mâm khao cả làng, mời cả chủ tịch huyện về dự. Con về đúng dịp này là vui nhất đấy.”

    100 mâm cỗ! 4 tỷ xây nhà! Những con số nhảy múa trong đầu Hùng khiến anh ta chóng mặt. Anh ta sờ vào túi áo, nơi có tờ 500 ngàn lúc nãy định “bố thí” cho nhạc phụ nhạc mẫu. Tờ tiền mỏng manh, nóng ran như hòn than đang đốt cháy da thịt anh.

    Hùng nhìn quanh, thấy mình thật nhỏ bé và nực cười. Cả đời anh ta tự hào là dân phố, ở cái nhà tập thể cũ kỹ 40 mét vuông cơi nới chuồng cọp, đi cái xe trả góp, vậy mà dám vênh váo với bố mẹ vợ – những đại gia ngầm nơi đất quê này. Lan ghé tai chồng: “Mẹ con tôi ở lại ngoại chơi cả tháng, mai anh muốn về thì cứ việc”. Nhìn dáng vẻ khúm núm của chồng Lan lắc đầu ngán ngẩm nhưng trong lòng trào dâng một cảm giác hả hê khôn tả. Cái “ổ chuột” mà anh ta khinh thường nay đã trở thành pháo đài đập tan thói sĩ diện hão của gã chồng gia trưởng. Tết này, gió đã thực sự đổi chiều.

  • Chồng vượt cả nghìn cây số vào tận Sài Gòn đốn Giáng sinh cùng bồ, vợ b::ầu 9 tháng âm thầm làm đúng 1 việc

    Chồng vượt cả nghìn cây số vào tận Sài Gòn đốn Giáng sinh cùng bồ, vợ b::ầu 9 tháng âm thầm làm đúng 1 việc

    Hà Nội những ngày cuối tháng 12 lạnh cắt da cắt thịt. Tôi vác chiếc bụng bầu vượt mặt, nặng nề di chuyển trong căn biệt thự rộng lớn nhưng vắng lặng. Đêm Giáng sinh, nhà nhà người người quây quần bên nhau, còn tôi chỉ có một mình. Chồng tôi – Tuấn, đã bay đi “công tác đột xuất” từ sáng sớm hôm qua. Anh nói dự án ở Đà Nẵng gặp sự cố, cần anh vào giải quyết gấp. Anh hôn lên trán tôi, dặn dò: “Em ở nhà ngoan, chịu khó vài hôm, xong việc anh về ngay. Nhớ giữ gìn sức khỏe cho con”.

    Tôi đã tin anh, cho đến khi iPad của anh (để quên ở nhà) đồng bộ hóa hình ảnh từ điện thoại. Không phải Đà Nẵng. Là Sài Gòn. Và không phải công trường đầy bụi bặm. Là một khách sạn rực rỡ ánh đèn. Trong bức ảnh vừa được tải lên iCloud, Tuấn đang nâng ly rượu vang, tay kia ôm eo một cô gái trẻ măng, mặc chiếc váy đỏ xẻ sâu hun hút. Cô ta chính là “thư ký mới” mà Tuấn hay kể. Nụ cười của họ rạng rỡ, hạnh phúc đến mức chói mắt.

    Hóa ra, anh vượt hơn một nghìn cây số, bỏ mặc người vợ mang thai 9 tháng sắp sinh để vào tận Sài Gòn đón Giáng sinh cùng nhân tình. Anh sợ ở Hà Nội dễ bị bắt gặp, nên đã kỳ công thiết kế một chuyến đi xa hoa để chiều lòng người đẹp. Tim tôi thắt lại, đau đớn như có ai bóp nghẹt. Cơn đau không chỉ ở lồng ngực mà còn lan xuống bụng dưới. Con tôi dường như cũng cảm nhận được sự uất ức của mẹ nên đạp mạnh liên hồi.

    Tôi muốn gọi điện, muốn gào lên chửi bới, muốn tung hê tất cả lên mạng xã hội. Nhưng tôi dừng lại. Tôi là con dâu do chính mẹ chồng chọn, là người vợ tào khang đi cùng anh từ lúc tay trắng. Nếu tôi làm ầm ĩ lúc này, tôi chỉ là một người đàn bà ghen tuông điên loạn trong mắt thiên hạ, còn ả bồ kia sẽ đắc ý vì chọc tức được tôi.

    Tôi hít sâu, lau nước mắt, rồi cầm điện thoại gọi cho một người duy nhất: Mẹ chồng tôi – bà Lan. “Mẹ à, con gửi mẹ xem vài tấm ảnh. Tuấn không đi Đà Nẵng, anh ấy đang ở Sài Gòn với cô thư ký. Con đau bụng quá, chắc sắp sinh rồi…” Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, rồi giọng bà Lan vang lên, lạnh lùng nhưng đầy uy lực: “Con bình tĩnh, gọi tài xế đưa vào viện ngay. Mẹ đến đó với con. Còn thằng Tuấn và con ranh kia, cứ để chúng nó vui vẻ nốt đêm nay. Mẹ sẽ dạy cho chúng nó biết thế nào là lễ độ”.

    Tại Sài Gòn, Tuấn đang ngất ngây trong men say tình ái. Nhi – cô bồ nhõng nhẽo: “Anh yêu, cái túi H.M kia đẹp quá, em muốn nó là quà Noel cơ”. Tuấn cười hào phóng: “Chuyện nhỏ, em thích là được. Thẻ anh không thiếu tiền”. Họ kéo nhau vào store sang trọng. Tuấn rút chiếc thẻ đen quyền lực ra, tự tin đưa cho nhân viên.

    “Xin lỗi anh, thẻ bị từ chối ạ”. Cô nhân viên ái ngại nói. Tuấn nhíu mày: “Em thử lại đi, chắc máy lỗi, hạn mức thẻ này cả tỷ bạc”“Dạ em thử 3 lần rồi, báo thẻ bị khóa ạ”. Tuấn toát mồ hôi, vội rút cái thẻ khác. “Thẻ này cũng bị khóa ạ”. Tất cả các tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng của Tuấn đồng loạt bị đóng băng không rõ lý do. Nhi đứng bên cạnh, mặt sầm lại, bĩu môi: “Anh đùa em à? Đã không có tiền còn bày đặt sĩ diện”. Giữa trung tâm thương mại đông đúc, Tuấn muối mặt không biết chui vào đâu.

    Đúng lúc đó, điện thoại Tuấn đổ chuông. Là mẹ. “Mẹ, sao thẻ con bị khóa hết vậy? Con đang tiếp khách quan trọng…”. Giọng bà Lan đanh thép vang lên qua loa ngoài: “Tao khóa đấy. Tao khóa để mày không dùng tiền của vợ con mày đi nuôi gái. Vợ mày đang đẻ trong viện, mày có 2 tiếng để lết xác về đây ký giấy tờ. Nếu không, ngày mai cái ghế Giám đốc của mày sẽ có người khác ngồi”.

    Tuấn chết lặng. Nhi nghe thấy hai chữ “bị khóa” và “vợ đẻ”, liền buông tay Tuấn ra, lạnh lùng quay lưng: “Tưởng đại gia thế nào, hóa ra là thằng bám váy mẹ. Bye nhé, tôi không rảnh chơi với kẻ trắng tay”. Sáng hôm sau, Tuấn hớt hải chạy vào bệnh viện Phụ sản Hà Nội, bộ quần áo hàng hiệu xộc xệch, mặt mũi phờ phạc sau chuyến bay đêm gấp gáp.

    Trong phòng hồi sức vip, tôi đang nằm nghỉ, bên cạnh là đứa con trai kháu khỉnh vừa chào đời. Bà Lan ngồi ghế sô pha, thần thái sang trọng, tay cầm một tập hồ sơ: “Vợ… con… anh về rồi…” Tuấn định lao đến ôm tôi. “Đứng lại!” Bà Lan quát lên. “Đừng đụng vào con dâu và cháu tao bằng cái đôi tay dơ bẩn đấy”.

    Tuấn quỳ sụp xuống: “Mẹ, con sai rồi. Con chỉ lỡ vui chơi qua đường thôi. Thư ơi tha lỗi cho anh…”. Bà Lan ném tập hồ sơ xuống trước mặt Tuấn. “Mày ký đi. Đây là giấy chuyển nhượng toàn bộ cổ phần công ty sang tên cho thằng bé mới sinh, do cái Thư đứng tên giám hộ. Căn nhà hiện tại và chiếc xe mày đang đi cũng sang tên cho cái Thư hết. Tao đã làm việc với luật sư rồi”“Mẹ… mẹ làm vậy thì con còn gì nữa?” Tuấn lắp bắp.

    “Mày còn cái mạng là may rồi. 5 năm trước mày khởi nghiệp vốn là của tao và của nhà cái Thư. Mày giỏi giang thì tự ra đời mà kiếm tiền nuôi bồ. Còn tài sản này là để nuôi cháu tao và bù đắp cho con dâu tao. Từ nay, mày chỉ là nhân viên làm thuê trong công ty, lương ba cọc ba đồng, xem con nào theo mày”.

    Tôi nhìn chồng, ánh mắt không còn tình yêu, chỉ còn sự thương hại. Tôi nói khẽ: “Anh Tuấn ạ, em không đánh ghen vì em sợ bẩn tay. Nhưng em có mẹ, và mẹ thì không bao giờ để em thiệt thòi. Anh ký đi, rồi chúng ta nói chuyện ly hôn sau”. Tuấn cầm bút, tay run lẩy bẩy, đặt bút ký vào bản án chấm dứt cuộc đời “công tử bột” của mình. Anh ta mất tất cả: vợ đẹp, con khôn, gia sản và cả cô bồ trẻ đẹp – người đã block anh ngay khi biết anh rỗng túi.

    Đêm Giáng sinh năm đó là đêm lạnh nhất với Tuấn, nhưng lại là đêm ấm áp nhất với tôi. Vì tôi biết, dù mất chồng, tôi vẫn lãi một đứa con và có một người mẹ chồng tuyệt vời nhất thế gian.

  • Con gái mất tích suốt tám năm trời khi đi du lịch Hạ Long, để lại người mẹ ngập trong tuyệt vọng. Bà đã tin rằng mọi hy vọng đã tắt… cho đến một ngày

    Con gái mất tích suốt tám năm trời khi đi du lịch Hạ Long, để lại người mẹ ngập trong tuyệt vọng. Bà đã tin rằng mọi hy vọng đã tắt… cho đến một ngày

    Tám năm trước, chuyến du lịch Hạ Long tưởng chừng vô hại đã cướp đi tất cả của bà Hạnh. Con gái bà – Minh Châu, 19 tuổi, hiền lành, giỏi giang – mất tích không dấu vết. Điện thoại tắt, hành lý còn ở khách sạn, camera trước cổng cảng chỉ ghi lại bóng lưng Châu bước lên một chiếc tàu du lịch nhỏ chưa từng được đăng ký. Từ khoảnh khắc đó, cô biến mất khỏi thế giới.

    Tám năm, bà Hạnh sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bấu víu vào từng manh mối dù nhỏ nhất. Nhưng mọi hy vọng đều cạn dần. Công an vẫn không có kết luận cuối. Nhiều người khuyên bà nên buông, nhưng làm sao một người mẹ có thể làm thế? Dẫu vậy, thời gian quá khắc nghiệt – niềm tin dần mài mòn thành một mảnh thủy tinh mỏng, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.

    Một buổi chiều mưa, trên đường đi làm về, giữa dòng người chen chúc trước ngã tư, bà Hạnh vô tình quay sang và đứng khựng lại. Một người đàn ông trung niên, dáng cao gầy, khoác áo phao đen, đang dắt xe qua đường. Trên cánh tay trái ông – lộ ra dưới ống tay xắn cao – là một hình xăm. Hình xăm ấy khiến tim bà như ngừng đập.

    Là khuôn mặt Minh Châu. Rõ ràng. Không thể nhầm. Đôi mắt to, nốt ruồi nhỏ cạnh môi, đường chân tóc cong nhẹ—tất cả chi tiết y hệt trong bức ảnh chụp Châu trước ngày đi du lịch.

    Bà Hạnh choáng váng. Hơi thở đứt quãng. Bà chưa kịp phản ứng thì dòng xe đã cuốn người đàn ông ấy đi. Bà liều mạng chạy theo, gào lên giữa tiếng còi xe:
    — Anh gì ơi! Anh… anh đứng lại!

    Nhưng người đàn ông quay lưng, biến mất vào hẻm nhỏ. Bà Hạnh chạy đến nơi thì chỉ còn vệt nước mưa loang trên mặt đường.

    Đêm đó bà không ngủ. Câu hỏi duy nhất lặp đi lặp lại: Tại sao một người lạ lại xăm hình con gái bà? Hắn biết gì? Hắn là ai? Và… Minh Châu còn sống không?

    Bà bắt đầu lần lại mọi chi tiết: dáng đi, quần áo, chiếc balô bạc màu, chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay phải. Tất cả được bà ghi lại vào cuốn sổ từng dùng để ghi chép manh mối vụ mất tích.

    Lần đầu tiên sau tám năm, trái tim bà dấy lên một cảm giác đã từng tắt lịm: hy vọng. Nhưng kèm theo đó là dự cảm bất an. Nhìn thấy hình con gái trên tay một người đàn ông lạ—điều đó không thể ngẫu nhiên.

    Bà tự nhủ: Ngày mai, mình phải tìm ra ông ta. Dù là ai, dù câu trả lời tàn nhẫn đến đâu.

    Và đó là khởi đầu cho chuỗi sự thật mà suốt tám năm không ai ngờ tới…

    Sáng hôm sau, bà Hạnh quay lại đúng giao lộ ấy, kiên nhẫn quan sát từng người đi qua. Bà đứng hàng giờ, mắt dán vào cánh tay của những người đàn ông khoảng tuổi trung niên. Mưa phùn lất phất, không ai hiểu vì sao một người phụ nữ lại căng thẳng đến vậy. Nhưng bà không bận tâm.

    Buổi chiều, bà đến từng cửa hàng quanh khu vực, hỏi xem có ai từng gặp người đàn ông có hình xăm khuôn mặt cô gái. Phần lớn chỉ lắc đầu; số ít cho rằng “hình như có thấy”, nhưng không nhớ rõ. Một chủ quán cà phê bảo:
    — Tôi thấy ông ta vài lần. Ông ấy hay ngồi ở bàn ngoài, nhìn ra đường. Ít nói lắm.
    — Anh nhớ tên không?
    — Không. Nhưng tôi nhớ có lần ông ấy nhận điện thoại, giọng rất gấp, rồi đi ngay.

    Dấu vết duy nhất là ông thường xuất hiện vào buổi tối thứ Năm. Bà Hạnh quyết đợi đến hôm đó.

    Đúng thứ Năm, quán cà phê lác đác khách. Gần 9 giờ tối, một bóng người xuất hiện trước cửa. Là ông ta. Vẫn chiếc áo khoác ấy, vẫn balô bạc màu. Hình xăm lộ rõ dưới ánh đèn. Bà Hạnh đứng bật dậy, trái tim đập loạn.

    Bà bước nhanh đến trước mặt ông.
    — Xin lỗi… hình xăm trên tay anh… cô gái đó là ai?

    Người đàn ông chết lặng vài giây. Gương mặt ông cau lại, không giận dữ mà… đau đớn. Ông hỏi:
    — Bà là… ai?

    — Là mẹ cô gái! Con gái tôi mất tích tám năm! Tại sao anh xăm hình nó? Anh biết gì về nó?!

    Ông nhìn quanh, rồi nói nhỏ:
    — Chúng ta không thể nói chuyện ở đây. Nếu bà thực sự là mẹ cô bé, hãy theo tôi.

    Bà Hạnh ban đầu do dự, nhưng sự khao khát biết sự thật đã thắng. Ông dẫn bà đến một căn phòng thuê nhỏ trong con hẻm phía sau. Căn phòng bừa bộn, nhưng trên bàn có thứ khiến bà suýt ngã khuỵu: một tập ảnh của Minh Châu, đa phần là ảnh đời thường mà chỉ gia đình mới có—những bức chưa bao giờ công bố.

    — Sao anh có những thứ này?! — bà gần như hét.

    Người đàn ông thở dài, giọng trầm khàn:
    — Bà bình tĩnh. Tôi tên Khánh. Tôi không phải kẻ xấu. Và… Minh Châu, thật ra tôi đã gặp con bé. Không chỉ gặp, mà từng sống chung trong một nhóm lao động trên biển.

    Bà Hạnh choáng váng:
    — Trên biển…? Ý anh là sao?

    Khánh kể: tám năm trước, anh làm thuê trên một tàu vận chuyển nhỏ cho một công ty tư nhân. Một hôm, tàu anh nhận “hàng đặc biệt”: một nhóm người trẻ bị đưa lên tàu trong tình trạng kiệt sức. Họ được bảo là “tình nguyện viên đi làm việc tại đảo”, nhưng ngay lúc nhìn thấy, anh biết có điều bất thường.

    Trong nhóm đó… có Minh Châu.

    Anh nhớ rõ cô gái nhỏ, run rẩy, nhưng đôi mắt vẫn tỉnh táo hơn những người còn lại. Anh lén giúp cô thức ăn, thuốc, và khi con tàu neo ở đảo Hoàng Tâm, anh nghe cô nói:
    — Nếu tôi không sống sót… làm ơn báo cho mẹ tôi…

    — Nhưng tôi không thể báo, — Khánh nói tiếp, — vì ngay sau đó, mọi người bị tách ra. Tôi chỉ biết sau một cuộc đột kích của công an, trại lao động đó giải tán. Tôi cứ nghĩ Minh Châu đã được giải cứu, nhưng… tôi chưa từng tìm thấy tên cô ấy trong danh sách.

    Bà Hạnh sụp xuống, nước mắt trào ra:
    — Tám năm… tại sao anh không báo sớm?!

    Khánh im lặng. Cuối cùng, ông nói:
    — Vì tôi cũng đang bị truy lùng. Công ty đó thực chất là đường dây đưa người trái phép. Tôi… là nhân chứng duy nhất đào thoát được.

    Rồi ông đưa cho bà một cuốn sổ cũ, gáy sổ sắp bung:
    — Trong này có tọa độ nơi họ từng giam giữ các cô gái. Và có chi tiết duy nhất về lần cuối tôi thấy Minh Châu.

    Bà mở cuốn sổ. Một dòng chữ ngắn khiến bà lạnh sống lưng:

    “Cô bé được chuyển đi nơi khác – không nằm trong danh sách giam giữ.”

    Nơi khác? Là đâu? Còn sống hay không?

    Khánh nhìn bà, ánh mắt nặng trĩu:
    — Nếu bà muốn biết sự thật, chúng ta phải quay lại nơi đó. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần… không phải sự thật nào cũng dễ chịu.

    Ba ngày sau, bà Hạnh cùng Khánh lên đường. Họ tìm đến tỉnh ven biển nơi trại lao động từng tồn tại. Hiện khu vực đã bị bỏ hoang, cỏ mọc um tùm. Nhiều nhà kho rỉ sét, cửa sập bị gió biển thổi lạch cạch. Không ai ngờ nơi này từng nhốt hàng chục người.

    Khánh dẫn bà đến dãy nhà cuối cùng, nơi ông nhớ đã gặp Minh Châu lần cuối. Trong căn phòng tối, họ thấy những vết khắc nguệch ngoạc trên tường: tên, ngày tháng, vài lời cầu cứu. Bà Hạnh run rẩy chạm lên một dòng chữ mờ:
    “M.C — 2017. Mẹ ơi con sợ.”

    Bà òa khóc. Khánh đứng bên cạnh, im lặng.

    Sau nhiều giờ rà soát, họ gặp một người đàn ông lớn tuổi sống gần đó – ông Tự, từng làm bảo vệ cho trại. Nghe tên Minh Châu, ông Tự giật mình, rồi dè dặt nói:
    — Tôi nhớ cô bé đó. Không giống những người khác. Rất kiên cường, hay tìm cách trốn.

    — Rồi sao? — bà Hạnh nghẹn giọng.

    — Một đêm, trước khi trại bị giải tán, có xe đưa vài người đi. Tôi không biết đi đâu. Nhưng cô bé… nằm trong nhóm đó.

    Bà Hạnh nắm tay ông Tự:
    — Làm ơn nói tôi biết họ đưa đi đâu!

    Ông Tự nhìn xuống đất, giọng run:
    — Tôi chỉ nghe quản lý nói… “đưa lô hàng sang cửa khẩu phía Bắc”. Tôi không biết họ còn sống hay… không.

    Thông tin tưởng chừng nhỏ ấy lại mở ra một hướng mới. Bà Hạnh cùng Khánh tiếp tục dò hỏi nhiều nhân chứng cũ. Một phụ nữ bán hàng gần cửa khẩu nhớ từng thấy một nhóm người trẻ bị áp giải, nhưng không chắc họ được đưa đi đâu.

    Trong quá trình đó, Khánh kể thêm với bà Hạnh:
    — Minh Châu từng nói với tôi rằng cô bé nghi ngờ mình bị lừa khi nhận lời giúp một người bạn chụp ảnh quảng cáo. Ai ngờ lại bị bắt cóc ngay khi đến cảng.

    Câu chuyện dần rõ ràng hơn: đường dây buôn người đã nhắm vào những cô gái trẻ du lịch một mình.

    Nhưng tới đây vẫn chưa đủ để tìm ra Minh Châu.

    Gần cuối hành trình, bà Hạnh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Giọng phụ nữ ở đầu dây nói:
    — Tôi nghe bà đang tìm con gái tên Minh Châu. Tôi biết chút thông tin.

    Họ lập tức hẹn gặp. Người phụ nữ ấy từng bị bán sang bên kia biên giới và được giải cứu năm ngoái. Cô cho biết:
    — Trong trại bên đó, tôi từng gặp một cô gái tên Châu. Cô ấy bị thương ở chân nên được chuyển đi nơi khác sau vài tháng. Nghe nói… sang một cơ sở may mặc bí mật.

    Bà Hạnh gần như ngất đi, nhưng người phụ nữ tiếp tục:
    — Cô ấy không bỏ cuộc. Cô ấy bảo nếu thoát được, sẽ tìm cách liên lạc về nhà. Tôi không biết cô ấy còn sống không… nhưng cô ấy rất mạnh mẽ.

    Đó là lần đầu tiên sau tám năm, bà nghe được thông tin Châu chắc chắn còn sống ít nhất vài tháng sau khi mất tích.

    Khánh nói ngay:
    — Chúng ta phải báo công an để phối hợp. Đây không còn là tìm một người—mà là phá cả đường dây.

    Cuối cùng, nhờ dữ liệu từ nhân chứng và tọa độ trong sổ của Khánh, cơ quan chức năng mở chiến dịch truy quét. Họ lần đến một khu xưởng may trái phép nằm sâu trong rừng giáp biên. Khi đột kích, nhiều nạn nhân được giải cứu.

    Trong danh sách người được đưa về trung tâm hỗ trợ, có một cái tên khiến bà Hạnh bật khóc không thành tiếng:
    “Nguyễn Minh Châu – 27 tuổi.”

    Khi cánh cửa mở, một cô gái gầy nhưng đôi mắt mạnh mẽ bước vào. Bà Hạnh đổ người về phía trước, ôm con thật chặt. Châu khóc nấc:
    — Mẹ… con xin lỗi… Con đã cố trở về…

    Khánh lặng lẽ đứng ngoài cửa, nhìn hai mẹ con đoàn tụ. Ông kéo tay áo lên, chạm nhẹ vào hình xăm Minh Châu – lý do khiến ông quyết định quay lại quá khứ dù nguy hiểm.

    Bà Hạnh quay lại, nghẹn ngào:
    — Nhờ anh… tôi mới có ngày hôm nay.

    Khánh chỉ khẽ lắc đầu:
    — Không. Là Minh Châu mạnh mẽ. Tôi chỉ trả lại cho cô bé điều cô xứng đáng có.

    Tám năm đau đớn khép lại. Và cuộc đời của ba con người ấy mở sang một trang mới – với sự thật phơi bày, công lý được thực thi, và hy vọng lại có thể sống trên một trái tim tưởng chừng đã hóa đá.

  • 3 năm T:a:m Tai không bằng 1 năm Thái Tuế: 3 tuổi T:iền Bạ:c Trôi Sông, c:ẩn th:ận trắng tay năm 2026

    3 năm T:a:m Tai không bằng 1 năm Thái Tuế: 3 tuổi T:iền Bạ:c Trôi Sông, c:ẩn th:ận trắng tay năm 2026

    Tử vi trong năm 2026 có 3 tuổi này gặp sao Thái Tuế chiếu mệnh nên thận trọng kẻo gặp tai ương khánh kiệt.

     

    Tuổi Tý (Sinh năm: 1960, 1972, 1984, 1996, 2008, 2020)

    Tình hình: Năm 2026, tuổi Tý xung Thái Tuế, là dạng xung khắc nghiêm trọng nhất. Vận trình của người tuổi Tý dễ gặp trắc trở, đặc biệt trong công việc và tài chính. Các kế hoạch kinh doanh, đầu tư có nguy cơ thất bại nếu không tính toán kỹ lưỡng. Tình cảm cũng dễ xảy ra mâu thuẫn do áp lực từ công việc và cuộc sống.

    Tài lộc: Tài chính hao hụt do chi tiêu bất ngờ hoặc đầu tư không đúng thời điểm. Người làm ăn cần tránh mạo hiểm, đề phòng lừa gạt hoặc tranh chấp pháp lý.

    Sức khỏe: Căng thẳng tâm lý có thể ảnh hưởng đến sức khỏe, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến thần kinh hoặc tiêu hóa.

    Tránh đầu tư lớn hoặc thay đổi công việc đột ngột. Tăng cường giao tiếp để hóa giải mâu thuẫn trong gia đình hoặc với đồng nghiệp. Con giáp này cũng nên làm việc thiện, phóng sinh hoặc tham gia các hoạt động tâm linh để giảm bớt năng lượng tiêu cực.

    Tuổi Tý gặp Thái Tuế năm 2026
    Tuổi Tý gặp Thái Tuế năm 2026

    Tuổi Ngọ (Sinh năm: 1966, 1978, 1990, 2002, 2014)

    Tình hình: Tuổi Ngọ bản mệnh Thái Tuế (trùng năm Ngọ), dễ gặp trở ngại trong sự nghiệp và cuộc sống. Công việc dễ bị gián đoạn bởi những yếu tố ngoài ý muốn, như cạnh tranh không lành mạnh hoặc sự cố bất ngờ. Các mối quan hệ xã hội cũng dễ bị ảnh hưởng do hiểu lầm.

    Tài lộc: Thu nhập không ổn định, dễ hao hụt do chi tiêu cho các vấn đề sức khỏe hoặc sửa chữa sai lầm. Người làm ăn cần cẩn thận với các hợp đồng hoặc đối tác.

    Sức khỏe: Dễ gặp vấn đề về tim mạch hoặc xương khớp. Cần chú ý nghỉ ngơi, tránh làm việc quá sức.

    Tuổi Ngọ gặp sao Thái Tuế chiếu mệnh năm 2026 nên thận trọng
    Tuổi Ngọ gặp sao Thái Tuế chiếu mệnh năm 2026 nên thận trọng

    Tuổi Mão (Sinh năm: 1963, 1975, 1987, 1999, 2011)

    Tình hình: Tuổi Mão hình Thái Tuế, vận trình dễ rơi vào trạng thái bất ổn, đặc biệt trong các mối quan hệ cá nhân và công việc. Dễ gặp tiểu nhân quấy phá hoặc bị hiểu lầm trong giao tiếp. Công việc có thể gặp trở ngại do thiếu sự hỗ trợ từ đồng nghiệp hoặc cấp trên.

    Tài lộc: Tài lộc không thuận, dễ mất tiền vì những quyết định sai lầm hoặc bị lừa gạt. Cần tránh cho vay mượn hoặc tham gia các dự án mạo hiểm.

    Sức khỏe: Cần chú ý các bệnh liên quan đến gan hoặc mắt. Tâm trạng dễ bất an, ảnh hưởng đến giấc ngủ.

    Kết Luận

    Năm 2026, ba con giáp Tý, Ngọ và Mão cần đặc biệt thận trọng trong mọi lĩnh vực của cuộc sống. Thái Tuế mang đến nhiều thử thách, nhưng nếu biết giữ tâm thế bình tĩnh, hành xử cẩn trọng và áp dụng các biện pháp phong thủy, bạn có thể giảm thiểu rủi ro và hóa giải phần nào vận hạn. Hãy luôn giữ tinh thần lạc quan và chủ động để vượt qua khó khăn!

    *Thông tin chỉ mang tính tham khảo

  • Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho

    Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho

    Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho

     

    TÔI CHỈ MUỐN VỢ ĐƯA 50 TRIỆU CHO EM CHỒNG ĐẺ, NÀO NGỜ CÔ ẤY NÉM RA GIỮA NHÀ 1 THỨ KHIẾN TÔI CHẾT ĐIẾNG…

    Tôi có một em gái ruột, lấy chồng cách đây hơn một năm, giờ sắp sinh con đầu lòng. Kinh tế bên chồng nó không khá giả gì, còn nợ nần đám cưới chưa trả hết, vậy nên khi nghe tin em tôi chuẩn bị sinh, tôi lập tức nghĩ đến chuyện giúp đỡ ít nhiều.

    Nhưng bản thân tôi thì làm công ăn lương, lo đủ ăn đủ mặc đã là cố gắng. Trong đầu chỉ hiện lên một khoản: 50 triệu của vợ tôi.

    Số tiền đó là tiền thừa kế mẹ vợ cho riêng, đứng tên vợ, cô ấy giữ làm “quỹ phòng thân”. Mỗi lần tôi nhắc đến, cô ấy đều gạt đi:

    “Tiền đó để dành cho con sau này, đừng có đụng vào!”

    Nhưng giờ là chuyện máu mủ ruột thịt, em gái tôi sinh nở đâu phải chuyện nhỏ, tôi nói khéo, rồi năn nỉ, thậm chí nổi cáu:

    “Em đừng ích kỷ thế được không? Nó là em ruột anh! Một mình nó bầu bì, không có nổi cái máy hút sữa đàng hoàng, chẳng nhẽ em thấy không thương à?”

    Vợ tôi lạnh lùng đáp:

    “Anh nói như thể em là người dưng nước lã. Nhưng anh nhớ lại xem — từ ngày cưới nhau đến giờ, anh đã từng hỏi xem em cần gì chưa?”

    Tôi gắt:

    “Đây là lúc nói mấy chuyện nhỏ nhặt đấy à? Đưa 50 triệu, có phải là mất tất đâu. Em gái anh cũng là em chồng em!”

    Cô ấy không nói nữa, đứng dậy đi vào phòng. Tôi ngồi ngoài lầm bầm, tức điên, nghĩ không ngờ lấy vợ mà đụng chuyện lại thấy rõ cái lòng dạ đàn bà.

    Một lúc sau, vợ tôi bước ra. Không nói một lời. Tay cầm một chiếc hộp nhỏ, rồi ném mạnh xuống sàn trước mặt tôi.

    “Anh muốn 50 triệu đúng không? Đấy, tự mà lấy!”

    Tôi giật mình, ngó xuống — rồi tá hoả, tay run rẩy khi thấy bên trong không phải tiền, mà là… những tập hồ sơ bệnh án.

    Tôi cúi xuống mở ra từng tờ, đọc mà mắt tối sầm lại.
    Kết quả khám hiếm muộn. Giấy xét nghiệm nội tiết. Phiếu siêu âm tử cung bất thường.
    Ngày tháng ghi trong đó — toàn là thời gian vợ tôi âm thầm đi khám, điều trị… mà không hề nói với tôi nửa lời.

    Và rồi, trang giấy cuối cùng là phiếu báo giá IVF — thụ tinh ống nghiệm. Tổng chi phí ước tính: gần 80 triệu.

    Cô ấy đứng đó, mắt đỏ hoe nhưng giọng cứng như đá:

    “Số tiền đó — là hy vọng duy nhất của em để làm mẹ. Em không tiêu xài gì cho bản thân. Em đã chuẩn bị để tháng sau đi làm IVF.
    Vậy mà anh bảo em ích kỷ?”

    Tôi nghẹn họng, không thốt nổi một lời.

    Chưa dừng lại ở đó, cô ấy đi đến tủ, rút thêm một xấp giấy tờ khác: đơn xin nghỉ việc, thư từ chối hỗ trợ của bố mẹ ruột, và một cuốn sổ tiết kiệm chỉ còn đúng 53 triệu.

    “Em không có ai ngoài anh. Em đã dồn hết hi vọng vào việc này. Nhưng nếu em mà cứ phải nhường hết cho nhà chồng, thì thôi… cứ coi như em không xứng làm vợ.”

    Nói xong cô ấy bước vào phòng, đóng sập cửa. Căn nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng lòng tôi gào thét.

    Tôi — một người chồng, bao lâu nay không thèm hỏi đến nước mắt của vợ.

    Tôi đã gọi cô ấy là ích kỷ — trong khi cô ấy im lặng chịu đau vì một ước mơ nhỏ nhoi: được làm mẹ.

    Tôi nhìn tập hồ sơ bệnh án dưới chân, rồi nhìn sang cánh cửa đóng chặt… Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình quỳ gối không phải vì xin tiền, mà là vì xin tha thứ.

  • 3 người này không đi tảo mộ, con cháu đời đời hưng thịnh

    3 người này không đi tảo mộ, con cháu đời đời hưng thịnh

    Cuối năm hoặc đầu năm chính là thời kỳ mà người dân thường đi tảo mộ ông bà tổ tiên của mình. Lễ tảo mộ vào Ngày tảo mộ diễn ra trang trọng và long trọng, không có chỗ cho tiếng ồn ào, tiếng cười đùa. Trẻ em dưới ba tuổi không biết mục đích của việc quét mộ. Đưa đến ngôi mộ, đi tảo mộ là bất kính với tổ tiên. Điều này sao có thể được tổ tiên phù hộ? Ngoài ra, ngôi mộ rất

    nhiều mây và lạnh vào buổi sáng. Trẻ em dưới ba tuổi có khả năng miễn dịch yếu và dễ bị sốt hoặc rối loạn tâm thần không rõ nguyên nhân. Bởi vì trẻ nhỏ tâm hồn còn non nớt nên dễ bị những thứ âm khí vấy bẩn trêu chọc ảnh hưởng tới trẻ khiến tối về nhà trẻ nhỏ dễ khuấy khóc, đau bệnh.

    * Thông tin chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm

    1. Con đường cụt

    Con đường cụt đại diện cho sự kết thúc và ở đây là ám chỉ sự kêt thúc của sự nghiệp và tương lai. Trước cửa đối mặt với con đường cụt có thể khiến cho những thành viên trong gia đình gặp khó khăn trong sự nghiệp, tương lai đáng lo ngại, thậm chí là không có tương lai.

    2. Đường lao thẳng vào cửa nhà

    Trước nhà nếu như có một con đường lao thẳng tắp một mũi tên bắn thẳng vào nhà. Địa hình này được gọi là ”lộ xung sát”, tức là con đường chết trong bố cục nhà cổ đại và ảnh hưởng lớn đến người sinh sống ở trong nhà.

    Một tình huống thực tế như này, đó là khi cửa nhà bạn mở ra thì tạo thành trục đường chữ T, nơi các phương tiện giao thông qua lại cực kỳ nhiều thì lúc này việc ô nhiễm tiếng ồn là không thể tránh khỏi. Tiếng ồn sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt và nghỉ ngơi của cả gia đình. Sống trong môi trường ồn ào lâu ngày thì sẽ dẫn đến sự căng thẳng tinh thần, tăng huyết áp và các vấn đề về sức khỏe, như giảm thính lực, mất cân bằng thể trạng vì ảnh hưởng giấc ngủ.

    Trước cửa có con đường lao thẳng vào nhà còn gặp tình huống nếu chẳng may các phương tiện giao thông gặp tai nạn, thì chúng có thể lao thẳng vào nhà của bạn.

    Các bậc thầy phong thủy

    cho rằng nếu có con đường thẳng vào cửa nhà sẽ hình thành một luồng khí thông thẳng vào trong nhà. Luồng khí nào cực kỳ mạnh, cực kỳ nhanh. Như vậy, gia đạo và sự nghiệp của gia đình hay bị chặn ngang nên các thành viên trong nhà sẽ gặp nhiều thăng trầm.

    Cửa chính là nơi hút gió quan trọng nhất của toàn bộ ngôi nhà và là nơi thu tài lộc, nếu đường đi thẳng vào nhà thì luồng khí hỗn loạn cũng theo đó đi vào. Người xưa nói luồng khí này sẽ cuốn trôi đi của cải ở trong nhà.

    3. Vách núi

    Vách núi là địa hình cực kỳ nguy hiểm, bất ổn. Thường thì người ta không bao giờ dựng nhà ở nơi này. Việc bạn sinh sống ở vùng núi và dựng nhà quay sát mặt vào vùng núi dễ dẫn đến những rủi ro lớn.

    Mặc dù cách bố trí nhà cửa người xưa ẩn chứa nhiều huyền bí. Nhưng những câu nói này vẫn có ích cho chúng ta thời nay.

    Muốn tránh khỏi tam xung thì bạn cần duy trì môi trường gia đình hài hòa và dễ chịu để có được sức khỏe tốt nhất, tinh thần và may mắn của các thành viên trong gia đình. Thế nên khi chọn nơi sinh sống hãy tránh nơi trực tiếp với những địa hình đã nói trên để đảm bảo gia đình thịnh vượng

  • Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

    Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
    Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

    Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

    “Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

    Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

    Ông hỏi dồn:

    “Con… con thấy rõ không?”
    “Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

    Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

    “Dẫn chú tới đó!”


    Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

    Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

    Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

    Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

    Ông đứng không vững. Tay run lên:

    “Sao… sao con có bức này?”

    Bé gái cúi đầu:

    “Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

    Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.


    Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

    Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

    “Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.
    Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.
    Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

    Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

    Ông Dũng ngồi sụp xuống.

    Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

    “Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

    Bên trong là:

    Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

    Một mảnh áo váy rách

    Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

    Tên người cha…
    Chính là ông Dũng.

    Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

    “Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…
    Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

    Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

    Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

    “Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?
    Chị bảo chị lạnh lắm…”

    Ông Dũng ôm mặt bật khóc.

  • Vợ mới chỉ nói 1 câu thôi mà anh nghĩ qu;/ ẩn đòi dắt 2 con gái con ra bờ sông và rồi sau đó chỉ đúng 30 phút…

    Vợ mới chỉ nói 1 câu thôi mà anh nghĩ qu;/ ẩn đòi dắt 2 con gái con ra bờ sông và rồi sau đó chỉ đúng 30 phút…

    Ở xã Thạch Lưu, huyện miền trung nhỏ bé của tỉnh Nghệ An, cả làng vẫn chưa hết bàng hoàng sau cái buổi trưa định mệnh hôm ấy.

    Minh, 36 tuổi, thất nghiệp đã hơn ba tháng. Từ ngày xưởng gỗ phá sản, anh chỉ quanh quẩn ở nhà phụ vợ bán hàng online. Còn Lan, vợ anh, vốn là giáo viên mầm non, lương ba cọc ba đồng nhưng vẫn cố gắng lo cho hai đứa con gái nhỏ – bé An 8 tuổi và Linh 5 tuổi.

    Tưởng chỉ có thế là cùng, nhưng bi kịch thật sự lại đến từ… mẹ chồng.
    Bà Hợi, 62 tuổi, ngày nào cũng chì chiết:

    “Nhà này vô phúc, có hai đứa vịt giời, sau này ai thờ cúng, ai nối dõi?
    Còn anh Minh, đàn ông gì mà để vợ nuôi, nhìn xấu hổ không chịu được!”

    Minh im lặng, càng ngày càng thu mình.
    Buổi sáng, anh ra bờ sông Lam câu cá, buổi tối ngồi lì ngoài hiên, không nói với ai câu nào.

    Lan thương chồng, cũng cố nhẫn nhịn. Nhưng hôm đó, sau khi bị mẹ chồng mắng té tát chỉ vì chưa nấu cơm đúng giờ, cô bật khóc nói một câu mà sau này chính cô ân hận đến suốt đời:

    “Mẹ mà quý con trai đến thế, sao mẹ không sinh thêm mà bắt người khác chịu?”

    Câu nói đó như giọt nước tràn ly.
    Minh ném phăng cái điếu thuốc xuống sân, mặt tím tái. Anh không nói một lời, chỉ lẳng lặng vào phòng, dắt hai đứa nhỏ đi chơi, nói với Lan qua khe cửa:

    “Anh cho con ra sông thả cá vàng, lát về.”

    Ba mươi phút sau, khi Lan chạy ra chợ mua ít cá khô, thì hàng xóm hớt hải chạy vào nhà:

    “Lan ơi, ngoài bờ sông có xe của anh Minh, hai đôi dép trẻ con với áo khoác để lại!”

    Cô chết điếng.
    Chiếc xe máy quen thuộc nằm đổ trên triền cỏ, bên cạnh là túi nilon chứa vài con cá vàng.
    Dưới bãi sông, người ta chỉ thấy chiếc váy hồng của bé Linh nổi lềnh bềnh.

    Đội cứu hộ đến nơi, tìm suốt hai giờ liền mới vớt được thi thể hai đứa trẻ, nằm ôm chặt lấy nhau.
    Minh không còn đó — anh đã bị dòng nước cuốn đi xa.

    Trên bờ, người ta phát hiện trong túi áo của anh có một mảnh giấy ướt nhoè, chữ xiêu vẹo:

    “Xin lỗi Lan, anh không chịu nổi khi nghe mẹ nói anh vô dụng, không sinh được con trai.
    Anh không muốn hai con phải nghe những lời cay độc đó thêm nữa.
    Nếu có kiếp sau, anh sẽ lại chọn em và hai đứa con gái.”

    Hai ngày sau, thi thể Minh được tìm thấy cách hiện trường hơn 3km, mắc lại bên rặng tre.
    Bà Hợi ngã quỵ, miệng lắp bắp:

    “Tôi chỉ muốn dọa nó… chứ có ngờ đâu nó dại thế…”

    Lan không khóc nổi nữa.
    Cô ngồi trước ba di ảnh đặt cạnh nhau, ánh nến chập chờn, đôi mắt khô khốc như người đã chết nửa linh hồn.

    Ngoài kia, tiếng loa xóm vẫn vang lên:

    “Ai có con nhỏ, xin đừng để chúng nghe những lời làm tổn thương cha mẹ mình…”

    Chỉ 30 phút định mệnh, ba mạng người ra đi.
    Và cả xã Thạch Lưu, từ đó không ai còn dám nhắc đến hai chữ “nối dõi” trước mặt một người đàn ông nghèo nữa.