Blog

  • B:ệnh viện Bạch Mai phát cảnh b:á:o về 1 căn bệnh ng:u:y hiể:m, lây lan nhanh, tỷ lệ tuvong cao

    B:ệnh viện Bạch Mai phát cảnh b:á:o về 1 căn bệnh ng:u:y hiể:m, lây lan nhanh, tỷ lệ tuvong cao

    Toàn bộ người tiếp xúc được cảnh báo uống thuốc dự phòng

    Theo thông tin từ Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai, bệnh nhân được chuyển lên từ tuyến dưới trong tình trạng hôn mê sâu, suy hô hấp phải đặt nội khí quản, sốt cao liên tục, kèm xuất huyết tiêu hóa và ban xuất huyết hoại tử trên da.

    Trước đó, ngày 8/1, người bệnh xuất hiện triệu chứng mệt mỏi, ớn lạnh và tự truyền dịch tại nhà nhưng không thuyên giảm. Đến ngày 10/1, sốt tăng cao, xuất hiện ban xuất huyết vùng cổ – ngực, mệt nhiều dù không đau đầu, gia đình mới đưa bệnh nhân nhập viện.

    Người bệnh có tiền sử viêm gan B mạn tính đang điều trị, viêm loét và polyp dạ dày, cùng bệnh gout mới được phát hiện.

    Ngay khi nghi ngờ viêm màng não do não mô cầu, các bác sĩ đã khẩn trương cách ly bệnh nhân, tiến hành xét nghiệm máu, dịch ngoáy họng, chọc dịch não tủy để chẩn đoán xác định, đồng thời sử dụng kháng sinh đặc hiệu. Kết quả soi vi khuẩn cho hình ảnh điển hình và xét nghiệm PCR dương tính với Neisseria meningitidis – vi khuẩn não mô cầu.

     - Ảnh 1.

    Bệnh nhân viêm não mô cầu đang điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai.

    Toàn bộ những người tiếp xúc gần, bao gồm người nhà và nhân viên y tế, đã được cảnh báo và uống thuốc dự phòng. Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai cũng thông báo ca bệnh tới các cơ quan chức năng theo quy định tại Thông tư 54/2015/TT-BYT của Bộ Y tế.

    Căn bệnh lây nhanh, tủ vong cao

    PGS.TS Đỗ Duy Cường – Viện trưởng Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai cho biết, viêm màng não do não mô cầu là bệnh truyền nhiễm nguy hiểm do vi khuẩn Neisseria meningitidis gây ra. Vi khuẩn thường cư trú ở hầu họng, lây lan qua đường giọt bắn và dễ bùng phát tại các khu vực đông người như doanh trại quân đội, ký túc xá, trường học, khu tập thể.

    Đối tượng mắc bệnh chủ yếu là người trẻ tuổi, đặc biệt những người chưa có miễn dịch hoặc chưa được tiêm phòng. Tỷ lệ người mang vi khuẩn nhưng không có triệu chứng có thể dao động từ 5–20%, cao nhất ở nhóm thanh thiếu niên. Đây chính là “ổ chứa” âm thầm nhưng nguy hiểm, có khả năng phát tán mầm bệnh trong cộng đồng, nhất là khi liên quan tới các hành vi nguy cơ như hút thuốc lá, hôn, tụ tập đông người, đi bar, pub…

    Bệnh thường diễn biến rất nhanh, có thể gây viêm màng não, nhiễm trùng huyết, nặng hơn là suy đa tạng và tử vong chỉ trong vòng 24 giờ nếu không được điều trị kịp thời. Ngay cả khi qua khỏi, người bệnh vẫn có nguy cơ phải đối mặt với nhiều di chứng nặng nề như điếc, co giật hoặc tổn thương thần kinh vĩnh viễn, PGS Cường cảnh báo.

    Vi khuẩn não mô cầu có nhiều nhóm huyết thanh, trong đó các nhóm B, A, C, Y và W là nguyên nhân gây bệnh phổ biến tại Việt Nam cũng như trên thế giới. Hiện nay, tiêm vắc xin được xem là biện pháp duy nhất và hiệu quả nhất để chủ động phòng bệnh.

    Trong bối cảnh hiện nay, khi các hoạt động lễ hội, sự kiện, hội họp đông người diễn ra nhiều, người dân càng cần nâng cao cảnh giác với nguy cơ dịch bệnh. PGS.TS Cường khuyến cáo trẻ em và thanh thiếu niên cần tiêm đầy đủ và kết hợp các loại vắc xin theo đúng phác đồ để tạo lớp bảo vệ toàn diện trước các chủng vi khuẩn đang lưu hành. Khi xuất hiện các dấu hiệu nghi ngờ như sốt cao, mệt mỏi, lơ mơ, phản ứng chậm, ban xuất huyết dưới da, cần đến ngay cơ sở y tế để được chẩn đoán và điều trị kịp thời. Đồng thời, việc khoanh vùng ca bệnh, theo dõi và dự phòng cho những người tiếp xúc gần là hết sức cần thiết.

  • Lời khai của nghi phạm ‘ra tay’ với 2 người ở Hưng Yên

    Lời khai của nghi phạm ‘ra tay’ với 2 người ở Hưng Yên

    Nghi phạm gi/ế/t 2 người ở Hưng Yên khai gây án nhằm cướp tài sản để lấy tiền chi tiêu. Thời điểm ra đầu thú, nghi phạm dương tính với chất ma túy.

    Báo Thanh niên ngày 15/1/2026 đưa tin: “Lời khai của nghi phạm “ra tay” với 2 người ở Hưng Yên”, nội dung vụ việc cụ thể như sau: 

    Công an tỉnh Hưng Yên đang làm việc với Kiều Ngọc Anh (27 tuổi, trú xã Lạc Đạo, Hưng Yên) để làm rõ hành vi gi:ết người, cướp tài sản.

    Kiều Ngọc Anh là nghi phạm đã sát hại chị B.T.T.L (20 tuổi, quê tại xã Đại Đồng, Phú Thọ) và bà N.T.X (44 tuổi, trú xã Lạc Đạo) và cướp tài sản của 2 nạn nhân.

    Lời khai của nghi phạm giết 2 người ở Hưng Yên- Ảnh 1.

    Kiều Ngọc Anh tại cơ quan điều tra (ẢNH: CACC)

    Sau gần 20 giờ lẩn trốn, Kiều Ngọc Anh đến Công an xã Như Quỳnh (Hưng Yên) đầu thú vào khoảng 8 giờ 20 ngày 15.1.

    Tại cơ quan điều tra, Kiều Ngọc Anh khai nhận cần tiền chi tiêu nên nảy sinh ý định cướp tài sản. Sáng 14.1, Kiều Ngọc Anh ra chợ mua 2 con dao nhọn với giá 70.000 đồng tại chợ thôn Hoàng Nha (xã Lạc Đạo), để làm hung khí gây án.

    Khoảng 13 giờ ngày 14.1, Kiều Ngọc Anh đạp xe đến đoạn đường B4 Khu công nghiệp Phố Nối A (xã Như Quỳnh), dựng xe ở ven đường, đợi có người đi qua để cướp tài sản.

    Lời khai của nghi phạm giết 2 người ở Hưng Yên- Ảnh 2.

    Kiều Ngọc Anh bỏ lại xe máy cướp được tại khu vực P.Thuận Thành (Bắc Ninh) (ẢNH: CACC)

    Thời điểm này, chị L. lái xe máy đi qua thì Kiều Ngọc Anh lao ra chặn xe, dùng dao đâm nhiều nhát khiến nạn nhân tử vong. Sau đó, Kiều Ngọc Anh lấy xe máy của chị L. bỏ trốn.

    Đến khu vực thôn Hoàng Nha, Kiều Ngọc Anh gặp bà X. đang lái xe máy lưu thông theo chiều ngược lại, Anh vòng xe lại đuổi theo, áp sát bà X. để tiếp tục cướp tài sản.

    Thấy Kiều Ngọc Anh, bà X. lái xe vào cổng nhà dân gần đó nhưng vẫn bị Anh truy đuổi. Đối tượng này cầm dao đâm nhiều nhát khiến bà X. gục tại chỗ rồi lấy một túi màu trắng treo trên xe của nạn nhân. Bà X. sau đó được người dân đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong.

    Trên đường bỏ trốn, Kiều Ngọc Anh vứt 2 con dao rồi chạy xe đến P.Thuận Thành (Bắc Ninh). Tại đây, đối tượng mở cốp xe lấy khoảng 1 triệu đồng của chị L. để rồi bỏ xe lại, tiếp tục di chuyển lên Hà Nội để tiêu số tiền cướp được.

    Theo cảnh sát, Kiều Ngọc Anh có tiền sử dùng ma túy, từng đi cai nghiện. Thời điểm đến công an đầu thú, Anh dương tính với chất ma túy.

    Báo Công an nhân dân cũng đưa tin: “Hành trình gây án của đối tượng sát hại 2 người phụ nữ ở Hưng Yên”, cho biết nội dung như sau: 

    Khoảng 13h15’ngày 14/1, Công an xã Như Quỳnh (Hưng Yên) nhận được tin báo của quần chúng nhân dân về việc tại đoạn đường B4 Khu Công nghiệp Phố Nối A, thuộc địa phận thôn Hồng Cầu, xã Như Quỳnh phát hiện chị Bùi Thị Thanh Lon (SN 2006), trú tại Xóm Tưa 2, xã Đại Đồng, tỉnh Phú Thọ tử vong, tại vùng ngực, cạnh sườn, cánh tay có nhiều vết thương tích.

    Đồng thời vào cùng thời điểm trên, Công an xã Lạc Đạo (Hưng Yên) cũng nhận được tin báo của quần chúng nhân dân về việc chị Nguyễn Thị Xuân (SN 1982), trú tại thôn Hoàng Nha xã Lạc Đạo đã bị 1 đối tượng nam giới (chưa xác định được nhân thân, lai lịch) đâm nhiều nhát vào vùng cạnh sườn trái, phải tại khu vực vỉa hè, sân nhà ông N.N.T, ở thôn Hoàng Nha. Hậu quả, chị Xuân bị thương tích được người dân đưa đến Bệnh viện Đa khoa Phố Nối cấp cứu nhưng đã tử vong.

    Đối tượng sát hại 2 người phụ nữ ở Hưng Yên khai gì tại cơ quan Công an? -0
    Công an tỉnh Hưng Yên lấy lời khai đối tượng Kiều Ngọc Anh.

    Trước tính chất nghiêm trọng của vụ việc, ngay khi nhận được tin báo, Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Hưng Yên đã nhanh chóng triển khai lực lượng đến hiện trường, phối hợp với Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hưng Yên, Phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Hưng Yên và chính quyền địa phương các xã Như Quỳnh, Lạc Đạo cùng các đơn vị liên quan tiến hành bảo vệ, khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi, thu thập các vật chứng, tài liệu có liên quan để làm rõ nội dung vụ án và truy xét về đối tượng gây án.

    Căn cứ các tài liệu điều tra cùng vật chứng thu thập được, chỉ sau 1 giờ từ khi vụ án xảy ra, Phòng Cảnh sát hình sự đã xác định được đối tượng gây án là Kiều Ngọc Anh (SN 1999), trú tại thôn Thanh Đặng, xã Lạc Đạo.

    Đối tượng sát hại 2 người phụ nữ ở Hưng Yên khai gì tại cơ quan Công an? -0
    Đối tượng Kiểu Ngọc Anh tại cơ quan Công an.

    Với quyết tâm nhanh chóng bắt giữ đối tượng, đảm bảo tình hình ANTT, không để đối tượng tiếp tục gây án, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Hưng Yên đã phối hợp với tổ công tác của Cục Cảnh sát hình sự (Bộ Công an), Công an TP Hà Nội, Công an tỉnh Bắc Ninh, Công an các xã Như Quỳnh, Lạc Đạo và các đơn vị liên quan xác minh, truy bắt đối tượng Kiều Ngọc Anh. Đến 8h19 ngày 15/1, biết không thể bỏ trốn nên đối tượng Kiều Ngọc Anh đã phải đến Công an xã Như Quỳnh đầu thú và khai nhận hành vi phạm tội.

    Tại Cơ quan điều tra, đối tượng Kiều Ngọc Anh khai nhận, anh ta đang gặp khó khăn về kinh tế, cần tiền chi tiêu cá nhân nên đã tự nảy sinh ý định cướp tài sản để lấy tiền tiêu xài.

    Sáng 14/1, đối tượng Ngọc Anh đến chợ thôn Hoàng Nha xã Lạc Đạo mua 2 con dao (dạng dao bầu) với giá 70 nghìn đồng để thực hiện hành vi cướp tài sản. Khoảng 13h cùng ngày, đối tượng Ngọc Anh điều khiển xe đạp đến đoạn đường B4 Khu Công nghiệp Phố Nối A, thuộc địa phận thôn Hồng Cầu, xã Như Quỳnh, tỉnh Hưng Yên, dựng xe đạp ở rìa đường nhằm mục đích chặn xe của người đi đường để cướp tài sản.

    Thời điểm này, chị Bùi Thị Thanh Lon điều khiển xe mô tô nhãn hiệu Honda Vision, màu trắng, biển số: 28FN-094.49 đi đến khu vực trên thì Ngọc Anh chặn xe rồi dùng dao đâm nhiều nhát vào vùng ngực, cạnh sườn, cánh tay của chị Lon khiến nạn nhân tử vong.

    Sau đó, đối tượng Ngọc Anh cướp xe mô tô của chị Lon rồi tiếp tục điều khiển xe mô tô trên đi đến thôn Hoàng Nha thì gặp chị Nguyễn Thị Xuân điều khiển xe mô tô nhãn hiệu Honda Airblade, màu vàng đen, biển số 89L1 – 039.58 đi ngược chiều nên Ngọc Anh đã vòng xe lại, đuổi theo áp sát xe của chị Xuân nhằm tiếp tục thực hiện hành vi cướp tài sản.

    Khi đi đến khu vực trước cổng nhà ông N.N.T,  đối tượng Ngọc Anh đỗ, chặn xe của chị Xuân để cướp tài sản nên chị Xuân đã điều khiển xe đi vào cổng nhà ông N.N.T và đối tượng tiếp tục chạy đến dùng dao đâm nhiều nhát vào vùng cạnh sườn trái, phải của chị Xuân khiến nạn nhân bị thương tích, ngã gục xuống sân nhà ông N.N.T.

    Lúc này, đối tượng Ngọc Anh thấy có người trong nhà và khu vực xung quanh nên anh ta quay ra điều khiển mô tô biển số 28FN-094.49 bỏ trốn khỏi hiện trường. Trên đường đi, đối tượng Ngọc Anh đã vứt 2 dao dùng để đâm chị Lon và chị Xuân tại thôn Lộng Thượng, xã Đại Đồng, tỉnh Hưng Yên và tổ dân phố Đạo Xá, phường Trạm Lộ, tỉnh Bắc Ninh.

    Tiếp đó, đối tượng Ngọc Anh  điều khiển xe đi đến phường Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, mở cốp xe lấy số tiền khoảng 1 triệu đồng của chị Lon để trong cốp xe rồi bỏ lại xe tại đây và bỏ trốn đến TP Hà Nội tiêu xài cá nhân hết số tiền nêu trên.

    Được biết đối tượng Ngọc Anh đã từng đi cai nghiện tự nguyện tại Cơ sở cai nghiện tỉnh Hưng Yên (từ tháng 2 đến tháng 8/2024). Thời điểm đối tượng bị bắt giữ, Cơ quan Công an test nhanh Ngọc Anh âm tính với các chất ma túy.

    Hiện Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Hưng Yên tiếp tục phối hợp với các đơn vị liên quan điều tra mở rộng vụ án.

  • Chưa đầy 5 năm nữa, thứ “đắt nhất” sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ không dễ thấy này?

    Chưa đầy 5 năm nữa, thứ “đắt nhất” sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ không dễ thấy này?

    Tuy nhiên, trong bối cảnh kinh tế phát triển nhanh chóng hiện nay, lối sống và giá trị của người dân đã thay đổi. Trong vòng 5 năm, những thứ đắt nhất có thể không còn là nhà và ô tô nữa mà là những thứ tưởng chừng như không dễ thấy nhưng lại có liên quan chặt chẽ đến chất lượng cuộc sống của người dân. Sở dĩ những thứ này “không dễ thấy” là vì giá trị của chúng hiện nay có thể chưa được hầu hết mọi người nhận thức đầy đủ.

    Vậy 4 điều khó thấy này là gì? Tại sao nó đắt hơn một ngôi nhà hoặc một chiếc xe hơi?

    1. Không khí sạch

    Sở dĩ không khí sạch có thể trở thành nguồn tài nguyên quý giá trong tương lai chủ yếu là do mức độ ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Không khí rất quan trọng đối với con người, mọi người đều biết điều này. Tuy nhiên, tình trạng ô nhiễm không khí ngày nay rất nghiêm trọng và nhiều người chưa nhận thức được vấn đề này. Bạn phải biết rằng khi không khí ô nhiễm được hít vào cơ thể con người có thể gây ra nhiều bệnh tật, thậm chí tử vong.

    Do sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa, vấn đề ô nhiễm không khí ngày càng trở nên nổi bật. Đặc biệt ở một số khu công nghiệp nặng, mức độ ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng, đe dọa sức khỏe con người.

    thứ quý giá, tương lai

    Mỗi chúng ta có trách nhiệm và nghĩa vụ tham gia cải thiện chất lượng không khí. Vì vậy, trong cuộc sống hàng ngày, hãy chọn phương tiện giao thông công cộng hoặc đi xe đạp, hạn chế sử dụng ô tô cá nhân nhiều nhất có thể để giảm lượng khí thải. Ngoài ra, chúng ta cũng cần chú ý đến các vấn đề bảo vệ môi trường như phân loại rác, cấm bắn pháo hoa,… sẽ giúp cải thiện không khí.

    2. Thực phẩm lành mạnh

    Thực phẩm cũng đã thay đổi cùng với sự phát triển kinh tế và xã hội, và những thay đổi này cũng có tác động lớn đến tình trạng sức khỏe của con người. Trong môi trường sống nhịp độ nhanh của xã hội hiện đại, người ta lựa chọn đồ ăn mang đi hoặc một số đồ ăn nhanh để tiết kiệm thời gian, tuy tiện lợi nhưng chúng cũng gây ra hàng loạt vấn đề về sức khỏe và an toàn thực phẩm.

    Rất khó để kiểm soát độ tươi và chất lượng của nguyên liệu trong đồ ăn mang đi và đồ ăn nhanh. Nhiều loại thực phẩm chứa nhiều chất bảo quản, tiêu thụ lâu dài có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người. Vì vậy, nếu vấn đề an toàn thực phẩm hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì thực phẩm tốt cho sức khỏe sẽ ngày càng trở nên quý giá.

    thứ quý giá, tương lai

    Ads

    3. Nước tinh khiết

    Nước là nguồn sống, có vai trò thiết yếu đối với con người và mọi sinh vật. Tuy nhiên, với sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa và đô thị hóa, tài nguyên nước đang phải đối mặt với những mối đe dọa ô nhiễm chưa từng có. Hàng loạt vấn đề như ô nhiễm nước máy, ô nhiễm nước thải công nghiệp hay việc chính phủ Nhật Bản xả nước thải hạt nhân gần đây đều cho thấy tài nguyên nước hiện đang phải đối mặt với những thách thức rất nghiêm trọng. Những ô nhiễm này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe con người mà còn gây thiệt hại cho hệ sinh thái.

    thứ quý giá, tương lai

    Nếu ô nhiễm môi trường không được kiểm soát hiệu quả, ô nhiễm nguồn nước sẽ trở nên nghiêm trọng hơn. Vì vậy, nếu vấn đề ô nhiễm nguồn nước hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì nước tinh khiết sẽ ngày càng trở nên quý giá.

    4. Công việc ổn định

    Trong môi trường xã hội phát triển nhanh chóng hiện nay, một công việc ổn định đã trở thành mục tiêu quan trọng được nhiều người theo đuổi. Một công việc ổn định có nghĩa là thu nhập rất ổn định, thu nhập ổn định có thể cung cấp đủ học phí và chi phí hàng ngày cho gia đình, có thể thúc đẩy mối quan hệ với đồng nghiệp và có thể tận hưởng một cuộc sống chất lượng cao…

    thứ quý giá, tương lai

    Với một công việc ổn định làm nền tảng, công việc có thể mang lại sự hỗ trợ vững chắc, cho dù đó là phát triển nghề nghiệp, nâng cao trình độ học vấn hay các khía cạnh khác. Vì vậy, việc có một công việc ổn định cũng rất quan trọng.

    Tóm lại, trong 5 năm tới và hơn thế nữa, sự phát triển xã hội và giá trị con người sẽ thay đổi. Nhà và ô tô không còn là thước đo duy nhất về chất lượng cuộc sống. Thay vào đó, mọi người sẽ chú trọng nhiều hơn đến không khí trong lành, thực phẩm lành mạnh, nước tinh khiết và công việc ổn định làm nền tảng cho cuộc sống.

  • 7 cầu thủ U23 Việt Nam có nguy cơ bị treo giò nếu vào bán kết

    7 cầu thủ U23 Việt Nam có nguy cơ bị treo giò nếu vào bán kết

    Nếu giành quyền vào bán kết VCK U23 châu Á 2026, U23 Việt Nam nguy cơ mất nhiều cầu thủ vì thẻ phạt.

    Báo Vietnamnet đưa thông tin với tiêu đề: “7 cầu thủ U23 Việt Nam có nguy cơ bị treo giò nếu vào bán kết”, nội dung được đăng tải như sau: 

    Vấn đề thẻ phạt ở U23 Việt Nam đang khiến HLV Kim Sang Sik phải lo lắng và có tính toán kỹ với các quyết định về nhân sự. Tính đến hết vòng bảng, U23 Việt Nam là một trong những đội nhận nhiều thẻ vàng nhất tại VCK U23 châu Á 2026: 7 thẻ.

    Cụ thể, ở trận ra quân thắng U23 Jordan 2-0, Thái Sơn, Võ Anh Quân và Phạm Minh Phúc nhận thẻ vàng sau những pha phạm lỗi. Ở trận tiếp theo gặp U23 Kyrgyzstan (thắng 2-1) Phạm Lý Đức và Nguyễn Phi Hoàng là 2 cầu thủ U23 Việt Nam nhận thẻ.

    Đình Bắc phải rất cẩn trọng khi đã nhận 1 thẻ vàng. Ảnh: AFC

    Trong chiến thắng 1-0 của U23 Việt Nam trước U23 Saudi Arabia, đoàn quân của HLV Kim Sang Sik nhận thêm 2 thẻ vàng của Đình Bắc và Công Phương.

    Theo Điều lệ, các cầu thủ khi nhận đủ 2 thẻ vàng sẽ bị treo giò 1 trận kế tiếp. Thẻ của các đội chỉ được xóa khi vào chơi trận chung kết. Như vậy, nếu các cầu thủ nhận 1 thẻ vàng của U23 Việt Nam kể trên tiếp tục lĩnh thẻ ở vòng tứ kết, họ sẽ vắng mặt trong trường hợp thầy trò HLV Kim Sang Sik vào bán kết.

    U23 Việt Nam quyết tâm viết nên kỳ tích ở VCK U23 châu Á 2026, và để chinh phục ngôi cao, đội bóng áo đỏ phải có lực lượng mạnh nhất, đồng nghĩa với việc hạn chế tối đa những tình huống dẫn đến nhận thẻ, đặc biệt là nhóm 7 cầu thủ hiện đang bị phạt 1 thẻ vàng.

    Tiếp đến, báo Vnexpress đưa thông tin với tiêu đề: “Báo Indonesia: ‘Việt Nam sáng cửa vào bán kết U23 châu Á’”, nội dung được đăng tải như sau: 

    * Việt Nam – UAE: 22h30 thứ Sáu 16/1, trên VnExpress.

    Trong bài “Việt Nam là ứng viên nặng ký vào bán kết U23 châu Á”, trang CNN phiên bản tiếng Indonesia nhận xét thầy trò HLV Kim Sang-sik đã thể hiện ấn tượng ở vòng bảng, và chỉ phải gặp “đối thủ tầm trung” như UAE (Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất) ở tứ kết.

    “Sức mạnh của Việt Nam càng được bộc lộ rõ rệt ở trận thắng Arab Saudi tại lượt cuối bảng A”, bài có đoạn. “Arab Saudi không phải đối thủ tầm thường, lại được chơi trên sân nhà. Nhưng chất lượng không thể phủ nhận của Khuất Văn Khang cùng các đồng đội đã hoàn toàn khuất phục các cầu thủ chủ nhà”.

    Tiền vệ Nguyễn Công Phương (số 18) đi bóng trong trận Việt Nam thắng Arab Saudi, trên sân Prince Abdullah al-Faisal, thành phố Jeddah, Arab Saudi, lượt cuối bảng A U23 châu Á tối 12/1/2026. Ảnh: AFC

    Trước khi thắng Arab Saudi 1-0, Việt Nam đã hạ Jordan 2-0 và Kyrgyzstan 2-1. Những kết quả này giúp thầy trò HLV Kim đứng đầu bảng A, và chỉ phải gặp UAE thay vì Nhật Bản ở tứ kết.

    Theo báo Indonesia, lối chơi hiệu quả và chính xác là yếu tố quan trọng góp phần vào thành tích của Việt Nam.

    UAE vốn chỉ nằm trong nhóm hạt giống số ba trước lễ bốc thăm vòng chung kết giải U23 châu Á 2026, trong khi Việt Nam ở nhóm hai. Theo CNN, màn thể hiện ở vòng bảng vừa qua càng chứng tỏ UAE không phải ứng viên sáng giá. “Việt Nam đã chứng minh được khả năng thắng các đại diện Trung Đông như Jordan và Arab Saudi ở vòng bảng”, báo viết thêm. “Vì vậy thầy trò Kim có cơ hội lớn vào bán kết. Tuy nhiên, họ không thể xem thường UAE. Nếu chơi dưới sức, Việt Nam sẽ bị loại”.

    Trang Tribun News cũng đánh giá cao cơ hội đi tiếp của Việt Nam ở tứ kết. “Việt Nam có lợi thế đáng kể, là được nghỉ nhiều hơn UAE một ngày, nên sẽ có trạng thái thể lực tốt hơn”, bài có đoạn. “Việt Nam cũng toàn thắng ở vòng bảng, và không vắng cầu thủ nào tại tứ kết”.

    Trang báo này còn khen ngợi hình ảnh đẹp của các cầu thủ Việt Nam sau trận thắng chủ nhà. Tiền vệ số 10 Arab Saudi, Musab Al-Juwayr ngồi thụp xuống sân và bật khóc sau hiệu còi mãn cuộc. Anh được các cầu thủ như Nguyễn Đình Bắc, Phạm Minh Phúc tới động viên. Sau khi Arab Saudi thua Jordan ở lượt hai vòng bảng, Al-Juwayr cũng khóc nhưng bị đối thủ chế giễu.

    Có một vấn đề của Việt Nam được truyền thông Indonesia cảnh báo, là số lượng cầu thủ đã nhận thẻ vàng. Đã có 7 cầu thủ nhận một thẻ vàng ở vòng bảng, là Minh Phúc, Nguyễn Thái Sơn, Võ Anh Quân, Phạm Lý Đức, Nguyễn Phi Hoàng, Nguyễn Công Phương và Đình Bắc. Cầu thủ nào trong nhóm này nhận thêm một thẻ vàng ở trận tứ kết với UAE, sẽ bị treo giò ở bán kết.

    Theo điều lệ giải, đến bán kết mới xóa thẻ vàng, để các cầu thủ không có nguy cơ bị treo giò ở chung kết vì nhận hai thẻ vàng. Vì thế, Chủ tịch LĐBĐ Việt Nam, Trần Quốc Tuấn đã phải nhắc nhở cầu thủ chơi tập trung và không để nhận thêm thẻ vàng trước UAE.

  • Xuất hiện áp thấp nhiệt đới, dự báo mạnh lên thành bão

    Xuất hiện áp thấp nhiệt đới, dự báo mạnh lên thành bão

    Hiện nay, ngày 14-1, một áp thấp nhiệt đới đang hoạt động ở khu vực phía Đông Philippines.

    Theo Người lao động đưa tin “Xuất hiện áp thấp nhiệt đới, dự báo mạnh lên thành bão” với nội dung chính như sau: 

    Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, lúc 7 giờ ngày 14-1, vị trí tâm áp thấp nhiệt đới ở vào khoảng 08.1 độ vĩ Bắc đến 132.0 độ Kinh Đông, cường độ cấp 7, giật cấp 9.

    Xuất hiện áp thấp nhiệt đới , Dự báo mạnh lên thành bão tại Philippines - Ảnh 1.

    Ngày 14-1, một áp thấp nhiệt đới đang hoạt động ở khu vực phía Đông Philippines. Ảnh minh họa

    Dự báo trong 24 giờ tới, áp thấp nhiệt đới di chuyển theo hướng Tây Tây Bắc và có khả năng mạnh lên thành bão (cơn bão số 1 trên khu vực Tây Bắc Thái Bình Dương của mùa bão năm 2026).

    Cơn bão số 1 ở Tây Bắc Thái Bình Dương có vào Biển Đông?

    Sau đó, bão sẽ di chuyển chủ yếu hướng Bắc dọc theo khu vực vùng biển phía Đông của Philippines (do ở khu vực Biển Đông hiện đang có khối không khí lạnh chi phối, vì thế bão hầu như không có khả năng di chuyển vào Biển Đông) và khả năng cao sẽ tan trên vùng biển phía Đông Bắc Philippines vào khoảng ngày 19 đến 20-1-2026.

    Theo thống kê, năm 2025 đã có 21 cơn bão, áp thấp nhiệt đới trên Biển Đông và là năm thiên tai mưa bão cực đoan ảnh hưởng nặng nề tới nước ta.

    Hàng chục kỷ lục về lượng mưa được ghi nhận đã khiến 20 con sông vượt đỉnh lũ lịch sử. Thiên tai đã khiến 468 người chết, thiệt hại hơn 100.000 tỉ đồng.

    ENSO (El Nino South Oscillation) là dao động khí hậu tự nhiên ảnh hưởng mạnh đến thời tiết và khí hậu nhiều khu vực, trong đó có Việt Nam. ENSO có 3 pha gồm La Nina với nhiệt độ mặt đại dương lạnh gây mưa bão nhiều, El Nino nhiệt cao gây nắng nóng hạn hán, và pha trung tính.

    Năm 2026 được đánh giá là năm ENSO chuyển pha điển hình, từ La Nina yếu sang trung tính và cuối năm có khả năng hình thành El Nino yếu đến trung bình.

    Ông Mai Văn Khiêm, Giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng thủy văn quốc gia, cho biết: “Với tính chất chuyển pha liên tục của hiện tượng ENSO quy mô lớn như vậy, điều kiện khí quyển – đại dương sẽ ở trạng thái bất ổn định. Đây có thể là nguyên nhân dẫn đến các hiện tượng thời tiết, khí hậu cực đoan như bão mạnh, mưa cường suất lớn… xuất hiện trong năm 2026”.

    VNexpress mới có bài đăng “Các ngày nghỉ lễ Tết năm 2026” nội dung chính như sau: 

  • Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ

    Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ

    Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ dù cơn gh/e/n đã lên đến đ;ỉnh đ;iểm. Về đến nhà vẫn cơm nước đề huề cho các con, tối vẫn đi tập yoga cho dáng đẹp, rồi lên giường ngủ một giấc thật ngon.

    Tưởng chừng chính thất sẽ th;ất s;ủng nhưng đêm hôm đó tự dưng chồng lại mò về rồi t/á/i mặt khi nhận tin s/é/t đ/á-nh..Tối thứ Bảy, buộc tóc gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng rồi dắt xe ra khỏi cổng. Thảo – cô bạn thân từ thời đại học, vừa nhắn “Tao đang thèm ốc, đi không?”, tôi gật đầu cái rụp. Mấy tháng rồi tôi đâu còn thời gian tụ tập. Bữa cơm, giấc ngủ, công việc, con cái… mọi thứ cứ v/ắt k/iệt tôi từng chút một. Nhưng tôi vẫn ổn. Tôi phải ổn.

    Gặp nhau ở quán ốc quen trong hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Trãi, hai đứa vừa ngồi xuống thì trời đổ mưa rả rích. Cơn mưa Sài Gòn ào đến rồi tạnh, như lòng người đôi khi cũng đến rồi đi vội vã. Chúng tôi vừa ăn vừa kể chuyện linh tinh, toàn những chuyện cũ kỹ và vô thưởng vô phạt, như cách bạn bè giữ nhau qua những ngày đời quá mỏi.

    9 giờ hơn, khi đang tính kêu thêm đĩa nghêu hấp sả, tôi với Thảo nghe tiếng xe thắng gấp trước khách sạn mini đối diện bên kia đường. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, tay ôm eo một cô gái váy ngắn, vừa bước xuống khỏi chiếc ô tô quen thuộc. Tôi thoáng thấy bóng dáng quen lắm, tim tôi như có ai bóp nghẹt.
    Không thể nhầm được. Đó là chồng tôi – Minh.

    Cô gái đi bên cạnh trẻ hơn tôi, tóc uốn xoăn, dáng người nhỏ nhắn, lưng trần lộ rõ hình x/ă/m con b/ướm sau gáy. Họ không vội vã nhưng cũng chẳng e dè. Anh ấy bước vào khách sạn như thể nơi đó đã quá quen thuộc.

    Tôi chết lặng.

    “Trời ơi… có phải chồng mày không đó?” – Thảo thốt lên, tay cô ấy đặt lên tay tôi như một cái níu kéo tỉnh táo.

    Tôi gật đầu, nuốt xuống cơn tức nghẹn họng. Bên trong ng/ực mình như có ai cào cấu, tim đập dồn dập. Nhưng mặt tôi thì bình thản đến kỳ lạ. Không khóc, không la, không làm ầm lên. Tôi chỉ… ngồi đó, mắt dán chặt vào cánh cửa kính khách sạn khép lại sau lưng họ.

    “Tao có nên qua không?” – Tôi hỏi Thảo, câu hỏi vô nghĩa vì chính tôi đã biết câu trả lời.

    “Không. Mày không nên.” – Thảo nói, và tôi thở dài.
    Tôi ăn thêm vài con ốc, miệng đắng nghét. Một người phụ nữ biết chồng ngoại tình, nhưng vẫn bình thản nhai từng con ốc, thì trong lòng cô ấy chắc đã không còn gì để sợ nữa.

    Về đến nhà, tôi vẫn đi ngang phòng khách, hỏi han con trai lớn bài vở thế nào, dặn con gái út đừng xem YouTube quá khuya. Vào bếp, tôi hâm lại thức ăn cho bữa tối anh ấy chưa về ăn. Tôi không đập bể cái tô nào, cũng không lôi điện thoại gọi hỏi “Anh đang ở đâu?”, càng không dằn vặt bản thân rằng có phải tôi quá tệ để bị phản bội.

    Tôi đã thấy rồi. Thấy tận mắt.

    Nhưng tôi không hành xử như cách đàn bà thường thấy trong phim. Tôi không muốn gào khóc ngoài khách sạn, không muốn biến mình thành trò cười giữa đêm. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ, là trụ cột của một gia đình vẫn đang chạy đều. Tôi chọn cách gi/ả vờ nhắm mắt.
    Tối hôm đó, tôi vẫn đi tập yoga. Dáng tôi cần đẹp – không phải để giữ chồng – mà để giữ mình. Tôi không cần anh ta thấy tôi trẻ hơn, thon thả hơn, xinh hơn. Tôi cần bản thân cảm thấy tôi xứng đáng hơn chính cái nỗi đau mà tôi đang chịu đựng….

    …Tôi tập xong yoga lúc gần 10 giờ. Người mệt rã nhưng đầu óc lại nhẹ đi kỳ lạ. Tôi về nhà, tắm nước ấm, chăm sóc da, sấy tóc cẩn thận rồi lên giường. Hai con đã ngủ say. Tôi kéo chăn, ngủ một giấc thật ngon, như thể không có gì xảy ra.

    Khoảng gần 1 giờ sáng, cửa nhà mở khẽ.

    Tôi nghe rất rõ tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng bước chân quen thuộc mà bấy lâu tôi từng mong chờ mỗi đêm. Minh về. Mùi nước hoa lạ theo anh ta lẩn vào phòng ngủ.

    Anh ta đứng ở cửa một lúc, có lẽ nghĩ tôi đã ngủ say. Tôi vẫn nhắm mắt, thở đều, giả vờ như chưa từng nhìn thấy gì ở khách sạn tối nay.

    Minh khẽ nằm xuống cạnh tôi, lưng quay về phía tôi. Một bàn tay đưa ra, chạm nhẹ vào eo tôi, dò xét. Tôi không phản ứng. Anh ta rút tay lại, thở dài.

    Vài phút sau, điện thoại anh ta rung lên dữ dội.

    Tôi mở mắt.

    Minh bật dậy, nhìn màn hình. Ánh sáng xanh hắt lên gương mặt anh ta — tái mét.

    – “Alo?” – giọng anh ta khàn đi.

    Đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông lạ, dứt khoát:
    – “Anh Minh phải không? Tôi gọi từ Bệnh viện Hoà Bình. Cô gái tên Linh, người đi cùng anh tối nay, vừa được đưa vào cấp cứu sau tai nạn giao thông. Trước khi hôn mê, cô ấy khai anh là người thân cần liên hệ.”

    Minh chết sững.
    – “Tai… tai nạn gì?”

    – “Xe ô tô mất lái, tình trạng rất nguy kịch. Ngoài ra… cô ấy đang mang thai gần 8 tuần. Gia đình bên đó chưa liên lạc được, mong anh tới ngay.”

    Điện thoại rơi xuống nệm.

    Căn phòng im phăng phắc.

    Tôi xoay người, nhìn thẳng vào gương mặt người chồng đầu ấp tay gối suốt mười mấy năm. Lần đầu tiên, tôi thấy anh ta hoảng loạn đến thế. Không còn dáng vẻ tự tin, không còn vẻ gia trưởng thường ngày. Chỉ là một người đàn ông bị sự thật tát thẳng vào mặt.

    – “Thai…?” – anh ta lắp bắp – “Em nghe nhầm không?”

    Tôi ngồi dậy, kéo áo khoác, giọng bình thản đến chính tôi cũng ngạc nhiên:
    – “Không. Tôi nghe rất rõ.”

    Minh nhìn tôi như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm:
    – “Em… em nghe anh giải thích…”

    Tôi mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ.
    – “Anh đi đi. Người ta đang đợi.”

    Anh ta lao ra khỏi nhà trong bộ dạng rối bời.


    Đêm đó, tôi thức trắng

    Không phải để khóc.
    Mà để suy nghĩ tỉnh táo nhất trong đời.

    Tôi mở laptop, đăng nhập tài khoản chung. Những khoản tiền tôi từng âm thầm để dành, những giấy tờ tôi đã lặng lẽ sao lưu từ lâu. Tôi nhận ra: mình đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi, chỉ là không dám gọi tên.

    Gần sáng, Minh về.

    Anh ta quỳ xuống ngay giữa phòng khách, giọng khàn đặc:
    – “Cô ta không qua khỏi… bác sĩ nói sốc mất máu. Cái thai… cũng không giữ được.”

    Tôi không nói gì.

    – “Anh sai rồi… Anh xin lỗi… Em đừng làm lớn chuyện, các con sẽ khổ…”

    Tôi nhìn anh ta rất lâu, rồi chậm rãi nói:
    – “Anh yên tâm. Tôi không làm lớn.”

    Anh ta ngẩng lên, ánh mắt lóe hy vọng.

    Tôi đặt xấp giấy xuống bàn:
    – “Tôi chỉ làm đúng chuyện.”

    Đơn ly hôn.
    Bản phân chia tài sản.
    Và bản sao hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đứng tên tôi và các con, mà anh ta chưa từng biết tôi đã âm thầm chuyển quyền thụ hưởng từ hai năm trước.

    – “Anh ký đi.” – Tôi nói – “Tôi không lấy hết. Tôi chỉ lấy phần của mình và phần của con.”

    Minh run rẩy cầm bút.


    Sau tất cả

    Ba tháng sau, tôi đưa hai con chuyển sang căn hộ mới. Tôi vẫn đi yoga mỗi tối. Vẫn ăn ốc với Thảo cuối tuần. Vẫn cười, vẫn sống tử tế.

    Có người hỏi tôi:
    – “Sao hôm đó chị bình thản vậy?”

    Tôi chỉ trả lời:

    “Vì có những lúc, im lặng không phải là tha thứ.
    Mà là lúc người phụ nữ đã chuẩn bị rời đi trong tư thế ngẩng cao đầu.”

  • Đều đặn gửi mẹ 20 triệu/tháng, thế mà ngày bà mất trong tài khoản không một đồng. Tôi khóc ngất khi nhận giấy sao kê ngân hàng

    Đều đặn gửi mẹ 20 triệu/tháng, thế mà ngày bà mất trong tài khoản không một đồng. Tôi khóc ngất khi nhận giấy sao kê ngân hàng

    Tôi là con trai duy nhất của mẹ và cũng là cả tuổi xuân của mẹ. Tôi luôn ý thức được điều đó nên muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho mẹ. Từ bé, biết được hoàn cảnh của mình, tôi luôn cố gắng học tập, không chỉ kiến thức trong sách vở mà còn học kinh doanh với khát khao sau này sẽ cho mẹ cuộc sống giàu có. Ngay từ năm 3 đại học, tôi đã bắt đầu kinh doanh và tự thành lập một công ty riêng vào năm 32 tuổi. Tôi đã xin việc giúp cho nhiều người thân và những thanh niên trong lòng.

    Cha qua đời từ khi tôi mới 10 tuổi. Nhà nghèo, mẹ cố gắng đi làm có tiền còn tôi thì nỗ lực học tập. Dù cuộc sống có chút vất vả nhưng 2 mẹ con luôn nương tựa vào nhau thật ấm áp và hạnh phúc. Mẹ đã cố gắng hết mình để nuôi tôi khôn lớn và thành tài như ngày hôm nay. Chính vì vậy, tôi luôn muốn mẹ được hưởng những gì tốt nhất khi tôi thành công!

    Có sự nghiệp thành đạt, tôi mua nhà, mua xe ở thành phố. Tôi còn nhiều lần mời mẹ đến sống chung nhưng bà từ chối với lý do thích cuộc sống bình yêu ở quê hơn. Từ khi tôi kết hôn với vợ rồi sinh con, có cuộc sống riêng ổn định mẹ cũng càng mừng vì đã đến lúc được thanh thản nghỉ ngơi mà không còn phải lo lắng gì cho tôi nữa. Điều này khiến mẹ vui sướng và hạnh phúc vô cùng. Bà từng nói:

    – Mẹ thấy đời mình tuy có vất vả nhưng thật xứng đáng, thấy con trưởng thành và được như ngày hôm nay, mẹ vui lắm

    Tuy nhiên, vài năm sau khi tôi kết hôn, số lần tôi về thăm mẹ ít dần đi vì thật sự công việc quá bận rộn, cứ mỗi lần tôi định về quê thăm mẹ thì lại phát sinh công việc không thể bỏ được.

    Có lần, một người anh họ gọi điện cho tôi nói rằng, anh thường xuyên thấy mẹ tôi buồn rầu, chẳng mấy khi vui vẻ như ngày xưa. Có lần, những người xung quanh thấy mẹ tôi ngồi ngơ ngác bên thềm nhà, mắt nhìn về phía xa xăm vô định. Nhiều người suy đoán do tôi gặp khó khăn nên không thể phụng dưỡng mẹ và không có mặt mũi để về quê.

    Nhưng thực tế không phải vậy. Công việc của tôi đang trên đà phát triển rất tốt. Cứ mỗi chi nhánh mở ra tôi lại càng bận rộn hơn nữa. Mỗi tháng, tôi đều gửi về cho mẹ khoảng 20 triệu để tiêu xài. Ngoài ra, tôi cũng chủ động đặt mua sắm đồ đạc mới, các đồ chăm sóc sức khỏe rồi đưa cho bộ phận giao hàng trao đến tận nhà cho mẹ.

    Sau khi hỏi thăm mẹ tôi, mọi người mới biết vì công việc bận rộn nên tôi không thể về quê thăm mẹ đều đặn như xưa. Có những lần mẹ gọi điện nhưng chỉ nói được vài câu tôi phải tắt máy vì cuộc họp gấp hoặc giấy tờ cần xử lý. Đến tôi khi tôi trở về nhà muốn gọi lại cho mẹ thì lại thôi vì giờ đó tôi không muốn làm phiền giấc ngủ của mẹ.

    Nhiều ngày lễ lớn, tôi cũng không thể về thăm mẹ được vì còn trực công ty và hẹn gặp đối tác. Có lẽ chính vì vậy đã khiến cho mẹ tôi buồn lòng..

    Một ngày nọ, người hàng xóm đi ngang qua nhà thì thấy mẹ tôi ngã xuống đất và có biểu hiện khó thở khó. Người này nhanh chóng gọi dân láng đến đưa mẹ tôi đi bệnh viện, sau đó liền báo tin cho tôi. Lần đó, bác sĩ cho biết, mẹ bị xuất huyết não đột ngột và không thể cứu được.

    Nhận được tin dữ về sự ra đi đột ngột của mẹ, tôi tưởng như không thể chịu nổi, tôi lập tức trở về quê lo tang lễ cho mẹ. Khi sắp xếp đồ đạc của mẹ, tôi phát hiện thẻ ngân hàng của bà không có một đồng nào. Hơn 10 năm trời, tháng nào tôi cũng gửi tiền về nhà cho mẹ tiêu xài. Dù mẹ chi tiêu thế nào thì ít nhất cũng còn một  chút trong tài khoản mới phải.

    Thấy lạ, tôi liền đến ngân hàng để sao kê tài khoản. Khi nhận được thông tin từ ngân hàng, tôi thật sự choáng váng. Hóa ra, bao nhiêu năm nay, cứ mỗi lần tôi gửi tiền về cho mẹ thì mẹ lại chuyển tiền cho một số tài khoản khác. Đó là tài khoản của một trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi.

    Khi tìm đến trung tâm này, tôi được quản lý tại đây cho biết mẹ thường đến đây vui chơi và chăm sóc các trẻ em mồ côi vào cuối tuần. Bà kể rằng mình thấy vui và bớt cô đơn khi được trông thấy những đứa trẻ. Số tiền 20 triệu mà mẹ tôi gửi đến đây được dùng để mua đồ ăn, đồ chơi và bánh kẹo cho các bé mỗi tháng.

    Nghe đến đây, tôi bật khóc nức nở nhận ra sai lầm của mình khi đã để mẹ một mình trong suốt thời gian vừa qua.

    Tôi đã nhận ra bài học lớn nhất đời mình nhưng có lẽ đã quá muộn rồi. Với người già, không gì quý hơn khoảnh khắc vui vẻ, ăn bữa cơm nhà cùng những người thân yêu của mình. Chắc hẳn, mẹ tôi đã trải qua khoảng thời gian cô đơn và khó khăn trong những năm cuối đời. Mong rằng câu chuyện này sẽ khiến nhiều người con trân quý những phút giây êm ấm bên gia đình, đặc biệt là cha mẹ của mình.

  • 5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều

    5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều

    5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều…

    Anh, mai cuối tuần, mình về quê thưa chuyện với mẹ xin lại số tiền kia nhé. Căn hộ bên Long Biên họ giục đặt cọc rồi, chậm chân là mất đấy,” tôi nói, giọng đầy hy vọng. Hùng ngập ngừng một chút rồi gật đầu: “Ừ, để mai anh nói khéo với mẹ. Chú Út giờ cũng ổn định rồi, chắc mẹ xoay sở trả được thôi”. 5 năm trước, khi đó tôi mới cưới và vừa bán mảnh đất bố mẹ đẻ cho làm của hồi môn được 1 tỷ. Dự định ban đầu là mua nhà ngay, nhưng mẹ chồng tôi – bà Dung – đã gọi điện khóc lóc thảm thiết.

    Bà bảo chú Thắng (em trai chồng) muốn lấy vợ nhưng nhà cửa ở quê dột n/át quá, nhà g/ái chê không chịu gả. Bà nắm tay tôi, nước mắt ngắn dài: “Con thương mẹ, thương em. Con cho mẹ vay số tiền đó xây lại cái nhà cho tử tế để thằng Thắng cưới vợ. Mẹ thề, chỉ 1-2 năm là mẹ bắt nó cày cuốc trả lại cho anh chị ngay. Mẹ đứng ra bảo lãnh, con sợ gì.”

    Lúc đó tôi còn trẻ, lại nể mẹ chồng, thương chồng đứng giữa khó xử, nên tôi gật đầu đưa tiền. Tôi không lấy lãi, cũng chẳng bắt ký giấy nợ vì nghĩ “người một nhà ai lừa ai bao giờ”. Thế là căn nhà 3 tầng lầu mọc lên hoành tráng nhất xóm. Chú Thắng cưới vợ, sống sung túc trong căn nhà xây bằng tiền của tôi. Còn vợ chồng tôi vẫn bám trụ lại thành phố trong căn phòng trọ ẩm thấp.

    Sáng hôm sau, vợ chồng tôi bắt xe về quê. Nhìn ngôi nhà bề thế, sân lát gạch đ/ỏ au, bên trong đầy đủ tiện nghi từ tivi màn hình lớn đến tủ lạnh to, lòng tôi khấp khởi mừng thầm. Nhà cao cửa rộng thế này, chắc chắn kinh tế chú thím ấy đã khấm khá. Bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ cho đến khi tôi mở lời.

    “Mẹ ạ, chú thím ạ… Chả là đợt này vợ chồng con tìm được căn chung cư ưng ý quá. Con định xin lại mẹ và chú thím số tiền 1 tỷ con cho vay ngày xưa để đặt cọc mua nhà. Cháu Nhím lớn rồi, cần chỗ ở ổn định đi học.” Không gian đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa bát va chạm cũng ngưng hẳn. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà liếc nhìn chú Thắng, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm khác hẳn vẻ hiền từ lúc nãy….

    …Bà Dung đặt bát cơm xuống thật mạnh, giọng lạnh tanh, từng chữ rơi xuống như búa nện:

    — “Tiền nào?”

    Tôi sững người:
    — “Dạ… tiền 1 tỷ con cho mẹ vay xây nhà cho em Thắng ạ…”

    Bà bật cười khẩy, quay sang chú Thắng rồi nhìn thẳng vào tôi:
    — “Cô nói chuyện buồn cười thật. Tiền cô đưa cho mẹ ngày đó là tiền cho gia đình này. Mà của anh là của em, việc gì phải trả?”

    Cả người tôi lạnh toát.

    Chú Thắng vội tiếp lời, giọng khó chịu:
    — “Anh chị sống ở thành phố, lương tháng chục triệu, thiếu gì cách mua nhà. Còn vợ chồng em ở quê, không có cái nhà thì sống sao được?”

    Tôi run run quay sang chồng, mong anh lên tiếng:
    — “Hùng… anh nói gì đi… đó là tiền bố mẹ em cho làm của hồi môn…”

    Và đúng lúc ấy, Hùng làm một việc khiến tôi chết lặng.

    Anh đứng dậy, kéo ghế sát vào phía mẹ, rồi nói một câu mà đến bây giờ tôi vẫn nghe rõ từng chữ:

    — “Mẹ nói đúng. Em là vợ anh, tiền của em cũng là tiền của anh. Mà anh đã đồng ý cho mẹ rồi thì em đừng nhắc lại nữa.”

    Tai tôi ù đi. Tim tôi như rơi xuống vực.

    — “Hùng… anh nói cái gì vậy?” – giọng tôi lạc hẳn.

    Anh tránh ánh mắt tôi:
    — “Em đừng làm căng chuyện này. Ở quê người ta cười cho. Nhà xây rồi, tiền tiêu rồi, giờ đào đâu ra mà trả?”

    Tôi bật dậy, tay run bần bật:
    — “Nghĩa là… anh biết ngay từ đầu không bao giờ có ý định trả lại?”

    Hùng im lặng.
    Sự im lặng ấy… chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.

    Mẹ chồng khoanh tay, giọng đắc thắng:
    — “Phải biết điều. Còn muốn làm dâu nhà này thì coi như số tiền đó là phúc phần cho em chồng. Không thì… đường ai nấy đi.”

    Bữa cơm tan nát. Tôi không nuốt nổi một hạt cơm nào.


    Đêm đó, trong căn phòng cũ của nhà chồng, tôi lén mở điện thoại.
    Tim tôi như bị bóp nghẹt lần nữa khi đọc được tin nhắn Hùng gửi cho em trai từ tối hôm trước:

    “Anh đã nói với mẹ rồi. Tiền đó coi như cho luôn. Có gì anh đứng ra lo. Chị dâu không dám làm lớn đâu.”

    Tôi ngồi sụp xuống sàn, nước mắt rơi không thành tiếng.

    Hóa ra suốt 5 năm qua, tôi không chỉ bị vay tiền… mà còn bị phản bội ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình.


    Sáng hôm sau, tôi thu dọn đồ, bế con về nhà ngoại.
    Tôi nhờ luật sư, thu thập tin nhắn, sao kê chuyển tiền, nhân chứng là chính bố mẹ đẻ tôi.

    Ba tháng sau, đơn kiện dân sự đòi lại tài sản được tòa thụ lý.

    Mẹ chồng gọi điện chửi tôi “ác”, “vô ơn”.
    Em chồng đến tận công ty tôi làm loạn.
    Còn Hùng… quỳ xuống xin tôi rút đơn, giọng run rẩy:
    — “Anh sai rồi… em đừng làm vậy… nhà anh mất hết…”

    Tôi nhìn người đàn ông ấy, bình thản đến lạ:
    — “Anh không mất nhà. Anh chỉ mất vợ. Từ 5 năm trước rồi.”

    Cuối cùng, tòa tuyên buộc hoàn trả 1 tỷ đồng.
    Ngôi nhà 3 tầng kia phải bán đi một nửa để trả nợ.

    Còn tôi, ký đơn ly hôn ngay sau đó.

    Có những gia đình không tan vỡ vì nghèo,
    mà vì lòng tham và sự phản bội.

    Và có những người chồng…
    nghèo nhất không phải là tiền, mà là nhân cách.

  • Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i

    Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i

    Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i, toàn bộ tài sản và đất đai được di chúc hết cho các con gái còn con dâu thì không có gì, nào ngờ 49 ngày tôi dọn dẹp giường của bà thì mới tá hỏa ra thứ đặt dưới chiếu, mẹ ơi, con sai rồi…

    Tôi về làm dâu năm 25 tu-ổi, chồng là con út. Cả nhà có mỗi bà cụ thân sinh sống cùng. Từ ngày cưới xong, bà yếu dần, không ai chăm được, tôi là người duy nhất kề cạnh.

    8 năm ròng, từ bón từng thìa cháo đến thay tã lúc nửa đêm. Cứ nghĩ vì chữ hiếu, vì trách nhiệm — nhưng trong lòng cũng âm thầm tin bà sẽ thương mình, ít ra cũng để lại cho vợ chồng tôi chút gì đó khi bà trăm tuổi.

    Thế rồi bà m-ất.

    Trong đám ta/ng, hai người con gái lớn lâu nay chẳng thấy đâu bỗng xuất hiện, sụt sùi khóc lóc, người ôm di ảnh, kẻ ngồi kể chuyện mẹ ngày xưa như chưa từng rời xa. Tôi im lặng.

    Hôm đọc di chúc, cả họ ngồi đầy nhà. Luật sư mở lời:
    “Bà cụ để lại toàn bộ đất đai, nhà cửa, sổ tiết kiệm — chia đều cho 3 người con gái ruột. Con dâu út không có tên trong bất kỳ khoản nào.”

    Tôi cứng người.

    Không phải vì tiếc, mà vì… nghẹn.

    8 năm trời, tôi là người duy nhất bên bà, còn hai cô con gái, có năm chẳng về nổi một lần. Sao bà lại…?
    Chồng tôi cũng lặng người. Không trách, chỉ nhìn tôi, khẽ nắm tay:

    “Thôi em, mình sống vì tâm mình. Đừng để bụng.”
    Rồi đến đúng ngày 49, khi dọn lại giường bà, lật tấm chiếu cũ sờn, tôi bất giác thấy có vật gì cộm bên dưới. Tò mò kéo ra…

    Là một chiếc phong bì niêm phong kỹ lưỡng, đề đúng tên tôi.

    Tôi run rẩy mở ra, tôi òa khóc nức nở, ôi mẹ ơi con sai rồi…

    Tôi run run mở phong bì.

    Bên trong không phải sổ đỏ, cũng chẳng phải tiền mặt như người ta vẫn hay nghĩ. Chỉ là một lá thư viết tay, giấy đã ngả vàng, nét chữ run run nhưng nắn nót đến từng dòng.

    “Con à,
    Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là mẹ đã đi rồi.
    Và chắc lúc này, con đang buồn mẹ lắm.”

    Tôi khụy xuống bên giường, nước mắt rơi lã chã. Chỉ mới mấy dòng đầu, tim tôi đã đau đến nghẹt thở.

    “Mẹ biết, trong lòng con từng nghĩ mẹ thiên vị, từng mong mẹ để lại cho con chút gì đó.
    Mẹ xin lỗi… vì mẹ không nói ra sớm.”

    Tôi ôm chặt lá thư vào ngực, như thể ôm lại người mẹ đã nằm liệt giường suốt 8 năm qua.

    “Mẹ không để lại cho con đất đai, vì mẹ biết con không cần nó để sống tử tế.
    Mẹ để lại cho các chị con tất cả, vì đó là món nợ mẹ còn thiếu.
    Mẹ nợ họ tuổi già của mẹ.”

    Tôi nghẹn thở.

    “Còn con…
    Mẹ không nợ con.
    Vì con chưa bao giờ đòi hỏi.”

    Tay tôi run dữ dội. Mỗi chữ như một nhát dao cứa ngược vào lương tâm.

    “8 năm qua, từ bát cháo, viên thuốc, đến những đêm con thức trắng thay tã cho mẹ…
    Mẹ đều thấy.
    Mẹ giả vờ ngủ, nhưng mẹ biết.”

    Tôi bật khóc thành tiếng.

    “Mẹ không cho con tài sản, vì mẹ đã cho con thứ quý hơn rất nhiều.
    Mẹ để dưới chiếu này là sổ tiết kiệm đứng tên riêng con, số tiền mẹ dành dụm từ trợ cấp tuổi già, từ bán mảnh vườn hồi trẻ – mẹ nhờ người gửi riêng, không ai biết.”

    Tôi tái mặt, cuống cuồng lật phong bì.

    Quả thật, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm.
    Số tiền không quá lớn so với đất đai bà để lại cho các con gái…
    Nhưng là toàn bộ những gì bà có thể tự quyết.

    “Con cầm lấy, không phải để giàu.
    Mà để sau này, khi người ta hỏi vì sao con dâu không được chia gì,
    con có thể ngẩng đầu nói:
    ‘Vì mẹ chồng tôi thương tôi theo cách khác.’”

    Tôi gục hẳn xuống giường, khóc như một đứa trẻ.

    “Con đừng giận mẹ.
    Mẹ chọn cách này để các chị con không oán con,
    để con vẫn ngẩng đầu làm dâu,
    để con không bị mang tiếng ‘chăm mẹ vì tài sản’.”

    Đến đây, tôi không còn khóc nổi nữa, chỉ thở dốc vì đau.

    “Mẹ đi rồi,
    con nhớ sống tốt,
    thương chồng,
    và nếu sau này mẹ có đầu thai,
    mẹ vẫn muốn được làm mẹ của con.”

    Lá thư rơi khỏi tay tôi.

    Tôi úp mặt xuống tấm chiếu cũ, nơi suốt 8 năm tôi và bà đã nằm cạnh nhau những đêm mưa lạnh, gào lên trong câm lặng:

    “Mẹ ơi…
    con sai rồi…
    con đã từng trách mẹ…”

    Chồng tôi đứng ngoài cửa từ lúc nào, không nói gì, chỉ lặng lẽ quỳ xuống cạnh tôi, cúi đầu thật thấp.

    Ngoài kia, tiếng tụng kinh 49 ngày vang lên đều đều.

    Lần đầu tiên, tôi hiểu ra một điều đau đến tận cùng:

     Có những tình thương, không nằm trong di chúc.
    Có những người mẹ, yêu con dâu còn sâu hơn cả lời nói.

  • Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra

    Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra


    Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra….

    Tôi gặp lại Hà vào một buổi sáng mưa lất phất, ngay khu chợ đầu mối gần phòng trọ nơi tôi đang ở. Chợ đông, tanh mùi cá tươi, tiếng dao thớt chan chát, người mua kẻ bán chen chúc. Tôi chỉ định ghé mua ít rau, nhưng ánh mắt lại bị hút chặt bởi dáng người quen thuộc phía cuối dãy cá.

    Hà đứng đó, cúi người thoăn thoắt làm cá. Mái tóc buộc cao, gương mặt gầy hơn xưa, làn da sạm nắng. Không còn là cô sinh viên năm nào tôi từng yêu đến điên dại, cũng chẳng còn chiếc váy trắng dịu dàng hay nụ cười vô tư. Trước mắt tôi là một người phụ nữ lam lũ, tay lạnh ngắt vì nước đá, áo mưa mỏng dính bám sát người.

    Tôi đứng chết lặng. Ba năm rồi. Ba năm kể từ ngày Hà rời bỏ tôi không một lời giải thích, chỉ để lại một tin nhắn ngắn ngủi: “Em xin lỗi, em không thể tiếp tục.”

    Tôi từng tìm cô khắp nơi. Gọi không nghe, nhắn không trả lời. Tôi đã nghĩ mình bị phản bội, nghĩ Hà có người khác, nghĩ rằng những năm tháng yêu nhau chỉ là trò đùa.

    Vậy mà giờ đây, Hà lại đứng trước mặt tôi, bán cá giữa chợ.

    Hà không nhận ra tôi ngay. Phải đến khi tôi bước lại gần, gọi khẽ:
    “Hà…”

    Cô giật mình. Con dao trong tay khựng lại. Ánh mắt Hà ngẩng lên, chạm vào tôi. Tôi thấy rõ sự hoảng hốt, rồi bối rối, rồi tránh né. Hà quay đi, cúi gằm mặt, giọng khàn khàn:
    “Anh… mua cá không?”

    Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực tôi.

    Tôi không trả lời. Chỉ đứng đó nhìn cô làm cá cho người khác. Mỗi động tác quen thuộc ấy khiến tôi nhớ lại những ngày Hà từng nấu ăn trong căn phòng trọ nhỏ, vừa làm vừa cười, bảo sau này nghèo cũng được, miễn là có nhau.

    Chợ vãn dần. Hà thu dọn đồ, xách thùng cá rỗng đi ra. Tôi theo sau, không nói gì. Hà bước nhanh, nhưng không ngăn tôi.

    Đến khu phòng trọ cũ kỹ cuối hẻm, Hà dừng lại trước một căn phòng chật hẹp, tường bong tróc, mái tôn gỉ sét.

    “Anh về đi,” Hà nói nhỏ.

    Nhưng tôi nhìn cánh cửa phòng trọ đó, tim bỗng thắt lại. Một cảm giác bất an trào lên dữ dội. Tôi biết, nếu hôm nay tôi quay lưng, có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ biết được sự thật…

    “Anh đừng quay lại vì thương hại. Nếu anh đi, thì đi hẳn. Đừng cho con hy vọng.”

    Tôi nhìn đứa bé đang ngủ mê man.
    Một giọt nước mắt rơi xuống bàn tay bé xíu.

    Tôi thì thầm:
    “Anh không đi nữa.”

    Hà lắc đầu:
    “Anh không hiểu đâu…”

    Tôi ngẩng lên, lau nước mắt:
    “Anh hiểu rồi. Hiểu vì sao ba năm trước em biến mất. Hiểu vì sao em chọn khổ một mình.”

    Tôi nắm chặt tay Hà:
    “Nhưng lần này… anh chọn ở lại.”

    Ngoài trời, mưa rơi nặng hạt hơn.

    Còn trong căn phòng trọ nhỏ ấy, lần đầu tiên sau ba năm, một gia đình thật sự tồn tại — dù mong manh, nhưng không còn đơn độc nữa.