Blog

  • Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp –

    Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp –

    Anh Xe Ôm Đi Phỏng Vấn Vị Trí Vệ Sĩ, Nữ Tỷ Phú Hỏi Đúng Một Câu: “Nếu Chồng Tôi Và Nh//ân T//ình Của Anh Ta Cùng Bị B//ắt C//óc, Anh Sẽ C//ứu Ai?”, Câu Trả Lời Của Anh Khiến Cả Phòng Ch//ấn Độ//ng

    Anh tên Nguyễn Hoàng Phúc, ba mươi chín tuổi, làm xe ôm đã gần chín năm.

    Mỗi ngày của Phúc bắt đầu từ rất sớm. Khi thành phố còn ngái ngủ, anh đã đẩy chiếc xe cũ ra khỏi phòng trọ, lau vội yên xe rồi ngồi chờ cuốc đầu tiên. Cuộc sống của anh đơn giản đến mức nếu thiếu đi tiếng động cơ quen thuộc, anh sẽ thấy mình trống rỗng.

    Ít ai biết rằng, trước khi làm xe ôm, Phúc từng là lính nghĩa vụ. Anh quen với kỷ luật, quen với việc đứng gác suốt đêm không chợp mắt. Nhưng sau khi xuất ngũ, một tai nạn lao động khiến vai phải của anh không còn đủ sức theo nghề cũ. Công việc mất dần, gia đình tan vỡ, vợ anh bế con rời đi không một lời oán trách.

    Phúc không trách ai.
    Anh chỉ trách mình chưa đủ mạnh.

    Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp. Nhưng anh cũng biết, có những công việc không chọn người giỏi nhất, mà chọn người đúng nhất.

    Phòng phỏng vấn rộng, ánh đèn trắng lạnh, không khí nghiêm trang.

    Phúc ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, hai bàn tay đặt gọn trên đùi. Áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ, đôi giày đã sờn mũi nhưng được đánh kỹ. Anh không có gì để che giấu.

    Đối diện anh là một nhóm người ăn mặc chỉnh tề: luật sư, trợ lý, trưởng bộ phận an ninh.

    Ở vị trí trung tâm là nữ tỷ phú trẻ tuổi – Trần Gia Hân.

    Ba mươi ba tuổi.
    Người sáng lập và điều hành một tập đoàn lớn.
    Gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt sắc lạnh, tỉnh táo đến mức khiến người đối diện phải dè chừng.

    Gia Hân không cầm hồ sơ. Cô nhìn Phúc trực tiếp, như muốn đọc con người anh hơn là những dòng chữ vô tri.

    “Anh Phúc.” – cô lên tiếng – “Anh biết vì sao anh có mặt ở đây không?”

    Phúc đáp ngắn gọn:

    “Vì tôi không giống những ứng viên còn lại.”

    Một vài người trong phòng ngẩng lên.

    Gia Hân nhướng mày:

    “Khác ở chỗ nào?”

    “Những người khác cố chứng minh họ xứng đáng.”
    “Tôi chỉ muốn chứng minh tôi không nói dối.”

    Không khí khẽ chùng xuống.

    Gia Hân tựa lưng vào ghế.

    “Anh không có chứng chỉ vệ sĩ. Không từng bảo vệ yếu nhân. Lý lịch thì… khá bình thường.”

    “Dạ.”

    “Vậy anh nghĩ mình bảo vệ tôi bằng cái gì?”

    Phúc nhìn thẳng vào cô:

    “Bằng nguyên tắc.”

    Trưởng bộ phận an ninh cau mày. Luật sư khẽ trao đổi ánh mắt.

    Gia Hân im lặng vài giây, rồi nói:

    “Nguyên tắc là thứ đầu tiên người ta vứt bỏ khi gặp nguy hiểm.”

    Phúc lắc đầu:

    “Không, thưa cô. Người ta chỉ vứt bỏ nguyên tắc khi chưa từng trả giá vì nó.”

    Căn phòng yên lặng hẳn.

    Gia Hân đứng dậy, bước chậm vài bước, rồi quay lại nhìn anh.

    “Vậy tôi hỏi anh một câu.”

    Cô dừng lại, giọng trầm xuống, từng chữ rõ ràng:

    “Nếu chồng tôi và nhân tình của anh ta cùng bị bắt cóc, bị đe dọa đến tính mạng… anh sẽ cứu ai?”

    Câu hỏi như một nhát dao cắt thẳng vào không khí.

    Một trợ lý khựng lại.
    Luật sư đặt bút xuống bàn.
    Trưởng bộ phận an ninh nghiêng người, chăm chú nhìn Phúc.

    Phúc cúi đầu.

    Không phải vì sợ.
    Mà vì anh nghĩ thật.

    Mười giây.
    Hai mươi giây.

    Anh ngẩng lên.

    Giọng bình tĩnh đến lạ:

    “Thưa cô… tôi không cứu ai trong hai người đó.”

    Cả phòng xôn xao.

    “Anh có hiểu mình vừa nói gì không?”
    “Đó là chồng cô ấy!”

    Gia Hân giơ tay ra hiệu im lặng.

    “Giải thích.”

    Phúc hít sâu.

    “Nếu tôi là vệ sĩ của cô, nhiệm vụ duy nhất của tôi là đảm bảo an toàn cho cô. Không phải cho chồng cô. Càng không phải cho nhân tình của anh ta.”

    Một luật sư phản bác:

    “Nhưng họ có liên quan trực tiếp đến thân chủ của anh.”

    Phúc nhìn người đó, chậm rãi nói:

    “Liên quan không đồng nghĩa với trách nhiệm.”

    Anh tiếp tục, giọng chắc nịch:

    “Nếu cả hai người đó cùng bị bắt, nghĩa là họ đã tự đặt mình vào nguy hiểm. Việc của tôi là đưa thân chủ rời khỏi vùng rủi ro nhanh nhất, chứ không phải chọn xem ai xứng đáng được cứu hơn.”

    Không khí trong phòng đặc quánh.

    Gia Hân nhìn anh rất lâu.

    “Anh không sợ tôi cho rằng anh vô tình, thậm chí tàn nhẫn sao?”

    Phúc đáp ngay:

    “Tôi sợ nhất là một vệ sĩ do dự vì cảm xúc, rồi để thân chủ trả giá.”

    Gia Hân bước lại gần anh.

    “Rất nhiều người sẽ trả lời ‘tôi cứu cô’, chỉ để làm tôi hài lòng.”

    Phúc gật đầu:

    “Và chính những người đó sẽ khiến cô gặp nguy hiểm thật sự.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Gia Hân quay lại chỗ ngồi.

    “Buổi phỏng vấn kết thúc.”

    Phúc đứng dậy, cúi đầu.

    Anh không thất vọng.
    Vì anh đã không phản bội chính mình.

    Ba ngày sau, khi Phúc đang chờ khách dưới trời nắng gắt, một chiếc xe sang dừng lại.

    Trợ lý của Gia Hân bước xuống.

    “Anh Phúc, cô Gia Hân mời anh đến nhận việc.”

    Phúc sững người.

    “Tại sao?”

    Người trợ lý mỉm cười:

    “Vì cô ấy nói… anh là người duy nhất không cố gắng đóng vai người tốt.”

    Sau này, Phúc mới biết.

    Câu hỏi hôm đó không phải giả định.

    Cuộc hôn nhân của Gia Hân đã đổ vỡ từ lâu. Người đàn ông cô cưới phản bội cô ngay khi quyền lực của cô vừa hình thành. Trong một sự cố trước đó, những vệ sĩ cũ đã do dự, cố “cân nhắc mối quan hệ”, khiến cô suýt phải trả giá bằng cả sự nghiệp.

    Gia Hân không cần người trung thành với gia đình cô.
    Cô cần người trung thành với nguyên tắc.

    Phúc trở thành vệ sĩ riêng.

    Không hào nhoáng. Không lên báo.
    Chỉ lặng lẽ đứng sau một nữ tỷ phú trẻ, người đã hiểu rất sớm rằng thứ nguy hiểm nhất không phải kẻ thù, mà là sự do dự.

    Một lần, Gia Hân hỏi anh:

    “Nếu hôm đó tôi không chọn anh thì sao?”

    Phúc cười nhẹ:

    “Thì tôi vẫn chạy xe ôm. Nhưng tôi không xấu hổ khi nhìn thẳng vào gương.”

    Gia Hân im lặng rất lâu.

    Rồi cô nói:

    “Chính câu trả lời đó… đã cứu tôi.”

    Có những câu hỏi không cần câu trả lời khôn khéo.
    Chỉ cần câu trả lời đúng.
    Và đôi khi, một câu trả lời thật…
    đủ làm chấn động cả một căn phòng –
    và thay đổi cả cuộc đời một con người.

  • Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026

    Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026

    Kế hoạch tặng quà Tết 2026 của Hà Nội: Hơn 1,16 triệu suất

    Dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, thành phố Hà Nội chi tiền mừng thọ từ 700.000 đồng đến 1.500.000 đồng/người để chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi, cùng nhiều chính sách chăm lo an sinh xã hội khác.

    Ngày 15/12, Phó Chủ tịch Thường trực UBND TP Hà Nội Dương Đức Tuấn ký ban hành kế hoạch tặng quà Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 cho các đối tượng chính sách, người có công, người hưởng lương hưu, trợ cấp xã hội, người cao tuổi và nhiều nhóm yếu thế khác.

    Theo kế hoạch, việc thăm hỏi, tặng quà phải bảo đảm đúng đối tượng, đầy đủ chế độ, kịp thời, tuân thủ quy định tài chính hiện hành, đồng thời huy động tối đa các nguồn lực xã hội để chăm lo Tết cho người dân.

    Dự kiến, toàn thành phố có 1.165.878 suất quà, tổng kinh phí 574.423.500.000 đồng, từ ngân sách thành phố, ngân sách cấp xã theo phân cấp và các nguồn huy động hợp pháp khác.

    Tin vui: Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Tiền mừng thọ người cao tuổi tại Hà Nội dịp Tết 2026

    Theo kế hoạch của UBND TP Hà Nội, mức tiền mừng thọ, chúc thọ người cao tuổi dịp Tết 2026 được thực hiện bằng tiền mặt, dao động:

    Từ 700.000 đồng đến 1.500.000 đồng/người, tùy độ tuổi theo quy định.

    UBND các xã, phường được giao chủ động cân đối thêm các nguồn huy động hợp pháp để quyết định mức trợ cấp, quà tặng phù hợp với khả năng địa phương.

    Các mức quà Tết bằng tiền mặt cho nhóm đối tượng chính sách

    Trong kế hoạch, Hà Nội quy định nhiều mức quà Tết khác nhau, trong đó:

    Mức 2.000.000 đồng/người

    Áp dụng với Bà mẹ Việt Nam anh hùng; anh hùng LLVTND, Anh hùng lao động thời kỳ kháng chiến; thương binh, bệnh binh nặng; người hoạt động cách mạng trước 1945; thân nhân liệt sĩ; người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học; người từng bị địch bắt tù, đày…

    Mức 1.000.000 đồng/người

    Áp dụng với con đẻ người nhiễm chất độc hóa học; đại diện thờ cúng liệt sĩ; quân nhân, công an tham gia kháng chiến chống Mỹ, chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đang hưởng trợ cấp hằng tháng.

    Mức 500.000 đồng/người

    Dành cho cán bộ, nhân viên phục vụ trực tiếp trong dịp Tết và bổ sung tiền ăn cho các đối tượng đang được chữa trị, nuôi dưỡng tập trung.

    Tiền mừng thọ người cao tuổi tại TPHCM từ 1/1/2026

    Ngày 14.11.2025, HĐND TPHCM ban hành Nghị quyết 57/2025/NQ-HĐND, quy định mức tiền mừng thọ người cao tuổi áp dụng từ 1/1/2026, cụ thể:

    70 và 75 tuổi: 800.000 đồng/người/lần.

    80 và 85 tuổi: 1.200.000 đồng/người/lần.

    90 và 95 tuổi: 1.800.000 đồng/người/lần

    100 tuổi: 2.300.000 đồng/người/lần + 5m vải lụa + khánh vàng mừng thọ.

    Khánh vàng được chế tác theo quy định với khối lượng vàng là 0,08 chỉ vàng 24K/cái. Tính cả tiền gia công chế tác chữ, in hình trên khánh và tiền khung thì mức chi tối đa là 1,5 triệu đồng/cái.

    Trên 100 tuổi: 2.400.000 đồng/người/lần.

    Tiền mừng thọ tại Ninh Bình

    Người 70 và 75 tuổi được tặng 300.000 đồng, người 80 và 85 tuổi nhận 500.000 đồng còn người 95 tuổi được tặng 700.000 đồng.

    Các cụ trên 100 tuổi nhận quà tặng ở mức 1 triệu đồng. Đặc biệt, người tròn 100 tuổi nhận quà tặng là 5m vải lụa trị giá không quá 1,5 triệu đồng và 1 triệu đồng tiền mặt.

    Tiền mừng thọ tại Thái Nguyên

    Người 70 tuổi nhận quà 300.000 đồng, 75 tuổi nhận 400.000 đồng, 80 tuổi là 500.000 đồng, 85 tuổi là 700.000 đồng, 90 tuổi nhận 800.000 đồng và 95 tuổi nhận 900.000 đồng.

    Đặc biệt, người tròn 100 tuổi được tặng 5m vải lụa trị giá tối đa 1 triệu đồng và 1,5 triệu đồng tiền mặt.

    Lưu ý về chi trả tiền mừng thọ ở Thái Nguyên

    Theo quy định, người từ 90 tuổi trở lên do Sở Y tế đảm nhiệm chi trả, trong khi nhóm 70–85 tuổi do UBND cấp xã thực hiện trong dự toán chi thường xuyên hằng năm.

    Tiền mừng thọ tại Đồng Nai

    Ngày 12/10/2025, Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai ban hành Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND Quy định mức quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi trên địa bàn tỉnh Đồng Nai có hiệu lực từ ngày 01/01/2026 áp dụng đối với các đối tượng sau:

    – Người cao tuổi là công dân Việt Nam, đang sinh sống trên địa bàn tỉnh Đồng Nai (có đăng ký thường trú) ở tuổi 70, 75, 80, 85, 90, 95, 100 tuổi và trên 100 tuổi theo quy định của Luật Người cao tuổi 2009.

    – Các cơ quan, đơn vị, tổ chức, cá nhân được giao nhiệm vụ, có trách nhiệm thực hiện chúc thọ, mừng thọ trên địa bàn tỉnh Đồng Nai.

    Theo đó, căn cứ tại Điều 3 Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND có quy định cụ thể về mức chỉ quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi như sau:

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 70, 75 tuổi: 400.000 đồng/người.

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 80, 85 tuổi: 500.000 đồng/người.

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 90 tuổi: 1.200.000 đồng/người (bao gồm: 1.000.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 200.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 95 tuổi: 1.400.000 đồng/người (bao gồm: 1.000.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 400.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 100 tuổi: 4.000.000 đồng/người (bao gồm: 1.500.000 đồng tiền mặt; 5 mét vải lụa trị giá 700.000 đồng và khánh (hoặc tranh) chúc thọ trị giá 1.800.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ trên 100 tuổi: 3.000.000 đồng/người/năm (bao gồm: 2.500.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 500.000 đồng).

    Như vậy, từ 01/01/2026 chi tặng 500.000 đồng/người tiền mừng thọ người cao tuổi thọ 80, 85 tuổi.

    Căn cứ theo Điều 21 Luật Người cao tuổi 2009 có quy định về chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi như sau:

    – Người thọ 100 tuổi được Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam chúc thọ và tặng quà.

    – Người thọ 90 tuổi được Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương chúc thọ và tặng quà.

    – Uỷ ban nhân dân xã, phường, thị trấn phối hợp với Hội người cao tuổi tại địa phương, gia đình của người cao tuổi tổ chức mừng thọ người cao tuổi ở tuổi 70, 75, 80, 85, 90, 95 và 100 tuổi trở lên vào một trong các ngày sau đây:

    + Ngày người cao tuổi Việt Nam (06/6 hằng năm);

    + Ngày Quốc tế người cao tuổi (01/10 hằng năm);

    + Tết Nguyên đán;

    + Sinh nhật của người cao tuổi.

  • Cáp treo bung cửa khiến du khách rơi xuống vực

    Cáp treo bung cửa khiến du khách rơi xuống vực

    Một nữ du khách 34 tuổi đã rơi khỏi cáp treo từ độ cao hơn 10 m nghi do gió thổi mạnh làm bung cửa kính.

     

    Ban quản lý khu du lịch danh lam thắng cảnh núi Yandang Ôn Châu (Chiết Giang) xác nhận sự việc xảy ra vào tối 1/10. Hệ thống cáp treo hang động quảng trường núi Yandang bất ngờ bị hỏng khi đang di chuyển, khiến một nữ du khách rơi xuống, bị thương.

    Sau tai nạn, cáp treo bị đình chỉ hoạt động để điều tra, tu bổ, sửa chữa tới khi đạt yêu cầu mới đưa vào sử dụng lại. Thời gian mở cửa hiện chưa được tiết lộ. Các hạng mục khác của khu danh thắng vẫn mở cửa bình thường. Du khách được khuyến cáo cập nhật lịch trình phù hợp để tránh ảnh hưởng tới kế hoạch du lịch tới đây.

    Cáp treo bị đứt, bung cửa kính khiến một du khách rơi xuống.

    Cáp treo bị đứt, bung cửa kính khiến một du khách rơi xuống.

    Trước đó, một đoạn video được lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc ghi lại hình ảnh cabin cáp treo bị nghiêng đổ, phần cửa mở toang. Các hành khách bên trong khá hoảng loạn kêu la, sau đó được lực lượng cứu hộ bắc thang lên giải cứu.

    Nhân viên Cục Văn hóa, Phát thanh, Truyền hình, Du lịch và Thể thao thành phố Nhạc Thanh cho biết, cửa của một cáp treo bị hỏng do gió mạnh trên đỉnh núi. Nạn nhân được điều trị và không nguy hiểm tới tính mạng. Thời điểm xảy ra sự việc, cáp treo mới di chuyển được một đoạn ngắn.

    Du khách bị rơi xuống vực từ trên cáp treo

    Trung Quốc vừa kết thúc kỳ nghỉ Quốc khánh kéo dài từ ngày 1/10 đến 7/10, còn được gọi là Tuần lễ vàng của ngành du lịch. Ước tính có hơn nửa tỷ người đi du lịch hàng năm vào dịp này, thúc đẩy du lịch ở đất nước tỷ dân. Tình trạng quá tải, chen lấn thường xuyên xảy ra ở các khu du lịch, thắng cảnh nổi tiếng trên khắp Trung Quốc trong Tuần lễ vàng, gây ra nhiều bất tiện cho du khách.

    Nguồn: https://ngoisao.vnexpress.net/cap-treo-bung-cua-khien-du-khach-roi-xuong-vuc-48016

  • Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Sáng 12-12, Cục Cảnh sát giao thông (C08, Bộ Công an) ban hành kế hoạch nhằm siết chặt trật tự và đảm bảo an toàn giao thông phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI…

    Theo C08, đợt cao điểm được triển khai trên phạm vi toàn quốc với yêu cầu chủ động nắm tình hình từ sớm, từ xa, dự báo đúng và xử lý kịp thời mọi nguy cơ mất an toàn giao thông, ùn tắc, tai nạn đặc biệt nghiêm trọng và các vụ việc gây rối trật tự công cộng.

    Kế hoạch trên với mục tiêu không để xảy ra điểm nóng, bảo đảm tuyệt đối an toàn cho các sự kiện chính trị, kinh tế, văn hóa quan trọng diễn ra trong năm 2026.


    Sáng 12-12, cảnh sát giao toàn quốc tổ chức lễ xuất quân thực hiện kế hoạch. Ảnh: C08 cung cấp
    Lực lượng cảnh sát giao thông sẽ triển khai đồng bộ các giải pháp nghiệp vụ, kiềm chế tai nạn giao thông, hạn chế ùn tắc tại Hà Nội, TPHCM và các địa bàn trọng điểm; xử lý nghiêm các hành vi vi phạm như tụ tập, đua xe trái phép, lạng lách, đánh võng, chống người thi hành công vụ.

    Cùng với đó, C08 yêu cầu toàn lực lượng chấp hành nghiêm quy trình công tác và điều lệnh công an nhân dân, ứng xử chuẩn mực, không để phát sinh mâu thuẫn nhỏ dẫn tới phức tạp, ảnh hưởng đến an ninh, an toàn của các sự kiện.

    Trên tuyến đường bộ, các tổ công tác tập trung kiểm tra, xử lý các hành vi vi phạm là nguyên nhân trực tiếp gây tai nạn như sử dụng rượu bia và chất ma túy khi điều khiển phương tiện, chạy quá tốc độ, đi sai làn đường, chuyển hướng không có tín hiệu, điều khiển xe quá tải, quá khổ hoặc cơi nới thùng hàng.

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán Bính Ngọ, cảnh sát giao thông toàn quốc đồng loạt kiểm tra nồng độ cồn.

    Với tuyến đường thủy, C08 chỉ đạo siết chặt quản lý phương tiện, thuyền viên, điều kiện an toàn tại cảng, bến và các hoạt động vận chuyển hàng hóa, hành khách.

    Một trong những nội dung quan trọng của đợt cao điểm là tổ chức tuần tra, kiểm soát liên tuyến trên toàn tuyến Quốc lộ 1A từ Lạng Sơn đến Cà Mau. C08 triển khai mô hình kết hợp hóa trang và công khai, tuần tra cơ động và kiểm soát cố định, bố trí lực lượng 24/24 giờ với 4 ca trực mỗi ngày.

    Cùng với hoạt động tuần tra, C08 yêu cầu 100% tổ công tác sử dụng thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ, gồm camera cầm tay và camera mini gắn trên người để ghi hình xuyên suốt quá trình kiểm tra, xử lý tại điểm kiểm soát hoặc tại trạm cảnh sát giao thông.

    Trong khi đó, để bảo đảm giao thông thông suốt phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và các hoạt động dịp Tết Nguyên đán, lực lượng cảnh sát giao thông tại các địa phương được yêu cầu chủ động nắm chắc thông tin về lịch trình di chuyển của các đoàn đại biểu và lãnh đạo Đảng, Nhà nước; khảo sát kỹ các nút giao trọng điểm, khu vực lễ hội, điểm du lịch, những đoạn đường đèo dốc và vị trí có nguy cơ sạt lở cao.

    Khi xảy ra ùn tắc, lực lượng phải triển khai phân luồng từ xa, phối hợp ứng trực cả ban đêm tại các điểm nguy hiểm, đồng thời sẵn sàng huy động lực lượng khi có yêu cầu tăng cường dẫn đoàn hoặc xử lý tình huống đột xuất.

    https://www.sggp.org.vn/tu-10-gio-mung-1-tet-nguyen-dan-2026-canh-sat-giao-thong-dong-loat-kiem-tra-nong-do-con-post828282.html

  • Tôi đã đặt một camera ẩn trong phòng của tôi để lấy bằng chứng mẹ chồng lục lọi lấy vàng nhưng đâu có ngờ tôi phải chứng kiến cảnh tượng kinh tởm của chồng tôi đã dấm dúi làm suốt 10 năm qua

    Tôi đã đặt một camera ẩn trong phòng của tôi để lấy bằng chứng mẹ chồng lục lọi lấy vàng nhưng đâu có ngờ tôi phải chứng kiến cảnh tượng kinh tởm của chồng tôi đã dấm dúi làm suốt 10 năm qua

    Tôi tên Lan, 32 tuổi, lấy chồng được 7 năm. Nhà chồng tôi ở chung một căn nhà 3 tầng, mẹ chồng — bà Hường, tính vốn soi mói, hay lục lọi tủ của vợ chồng tôi với lý do “coi có thiếu đồ đạc gì không”.

    Tôi không tin tưởng bà lắm, nhất là từ ngày tôi phát hiện mất hai chiếc vòng vàng mẹ ruột cho trước khi cưới. Hỏi thì bà cười hềnh hệch bảo:
    “Nhà này làm gì có trộm?”

    Tôi nghi quá, bèn đặt một camera siêu nhỏ giấu sau chậu cây trong phòng, hướng thẳng vào tủ quần áo — định bụng theo dõi vài ngày để bắt tại trận.

    Tôi thậm chí còn bật chế độ gửi thông báo khi camera phát hiện chuyển động.


    Ba ngày sau.

    Đang làm ở công ty thì điện thoại rung liên tục: Camera phát hiện chuyển động trong phòng.

    Tôi mở ra xem.

    Đúng như tôi nghĩ:
    Bà Hường bước vào, đảo mắt, rồi bắt đầu mở tủ tôi lục từng ngăn.

    “Tốt rồi, bắt được rồi nhé,” tôi lầm bầm.

    Nhưng chưa đầy 20 giây sau…

    Cảnh tượng trên màn hình khiến tôi lạnh cả sống lưng.


    **KHÔNG PHẢI MẸ CHỒNG.

    MÀ LÀ CHỒNG TÔI.**

    Anh Dũng — chồng tôi — xuất hiện từ phía cửa. Anh nhìn quanh rồi rón rén khóa cửa lại.

    Tôi tưởng anh quay về nhà giữa giờ làm, nhưng điều tiếp theo xảy ra khiến tôi muốn nôn.

    Anh đi đến bên cạnh mẹ tôi, thì thầm gì đó. Bà gật đầu, nhếch mép cười.

    Rồi anh mở ngăn tủ đựng đồ lót của tôi, lôi ra một cái túi nhỏ màu đỏ — túi tôi đựng những thứ riêng tư nhất.

    Anh mở bung ra.

    Không phải vàng.

    Mà là… những tờ giấy ghi nợ.

    Những tờ giấy mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong đời.

    Bà Hường nói to, rõ ràng đến mức camera thu được:

    “Giữ kỹ vào, không để con Lan nó biết. Cái món nó gửi về cho tao hàng tháng, mày nhớ lấy trước một nửa. Con này ngu, dễ moi lắm.”

    Tôi như bị ai bóp tim.

    Lấy tiền tôi gửi cho mẹ chồng?
    Giấu giấy nợ trong tủ của tôi?
    Nhưng vì sao?

    Chưa kịp định thần, camera ghi tiếp cảnh khiến tôi buồn nôn:


    **CHỒNG TÔI QUỲ XUỐNG.

    NHƯ CON NỢ ĐANG CẦU CỨU.**

    Anh nói, giọng run:

    “Mẹ… con xin mẹ đừng nói với nó. Mười năm nay chuyện này kín rồi. Để nó biết là đời con tàn.”

    Bà Hường khoanh tay:

    “Muốn tao im thì mỗi tháng để tao giữ cái thẻ ATM của nó. Con Lan nó yêu mày như điếu đổ, nó không dám nghi đâu.”

    Dũng gật đầu lia lịa như kẻ đang chịu ơn.

    Tôi choáng váng.

    Mười năm?
    Anh nói mười năm?

    Nhưng tệ hơn vẫn còn ở phía sau.


    SỰ THẬT KINH TỞM NHẤT

    Dũng đứng dậy, nhìn quanh phòng tôi như kẻ trộm, rồi mở một cái hộp tôi chưa bao giờ thấy.

    Bên trong là hàng loạt hóa đơn bí mật:

    Tiền nhà cho một người phụ nữ khác

    Tiền viện phí của một đứa trẻ 8 tuổi

    Tiền học thêm

    Và một tờ giấy khai sinh…

    Camera zoom đủ gần để tôi thấy rõ dòng chữ:

    Tên cha: Dũng (chồng tôi).

    Tôi suýt đánh rơi điện thoại.

    Bà Hường khoát tay, nói câu chốt hạ:

    “Cứ giấu con Lan. Để nó nuôi mày còn nuôi cả con kia. Mày ngu chứ nó ngu hơn.”

    Tôi muốn hét lên.
    Muốn đập nát cái điện thoại.

    Nhưng tôi chỉ ngồi bất động — nước mắt chảy xuống bàn tay.

    Cuối video, chồng tôi đưa cho mẹ một xấp tiền tôi chưa bao giờ thấy anh có. Nhưng thứ làm tôi chết lặng là chiếc nhẫn cưới của tôi trong tay mẹ chồng.

    Bà cười khẩy:

    “Nó sắp phát hiện rồi. Lo mà dọn đường đi. Nhẫn tao giữ để khi cần còn mang chỗ khác.”

    Chồng tôi đáp:

    “Ừ… chuẩn bị ly hôn đi thì vừa. Con bé (nhân tình) nó giục rồi.”

    Tôi chết lặng.

    Mười năm chung sống.
    Tôi nuôi con riêng của anh với người khác.
    Tôi bị mẹ chồng moi tiền.
    Tôi bị chồng cắm sừng, cướp nhẫn cưới, chuẩn bị đá khỏi nhà…

    Và tất cả —
    nhờ cái camera giấu để bắt mẹ chồng trộm vàng —
    tôi đã tận mắt chứng kiến sự thật kinh tởm nhất đời mình.

  • Trong đá;;m t;;ang chồng tôi, con gái bất ngờ nói một câu khiến cả họ sữ;ng s;;ờ:

    Trong đá;;m t;;ang chồng tôi, con gái bất ngờ nói một câu khiến cả họ sữ;ng s;;ờ:

    Đám tang chồng tôi đông kín người.

    Họ hàng bên nội ngồi kín cả gian nhà rạp dựng tạm trước sân. Tiếng tụng kinh đều đều vang lên, lẫn trong mùi nhang khói nồng nặc khiến tôi choáng váng. Tôi ngồi cạnh quan tài, mắt khô khốc, không còn nước để khóc.

    Chồng tôi – Hoàng – nằm đó. Khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, bình thản đến lạ, như thể chỉ đang ngủ.

    Tôi nghe thấy tiếng xì xào:

    “Tội nghiệp, mới bốn mươi mấy tuổi…”
    “Vợ con còn trẻ…”
    “Con bé nhỏ quá…”

    Con bé.

    Tôi đưa mắt nhìn Linh – con gái tôi – đang đứng phía cuối hàng ghế. Nó không khóc. Không giống những đứa trẻ khác trong đám tang. Nó đứng thẳng, đôi tay nắm chặt, ánh mắt dán vào quan tài.

    Rồi đúng lúc thầy cúng ngừng tiếng chuông, Linh bước lên.

    Không ai kịp ngăn.

    Nó đứng trước quan tài, quay lại, nhìn thẳng vào tôi.

    Giọng nó vang lên, rõ ràng đến mức cả gian rạp im bặt:

    “Bố là người nên ở trong quan tài, không phải bố.”

    Mọi người sững sờ.

    Một vài người thì thầm:

    “Con bé nói gì vậy?”
    “Nó bị làm sao thế?”

    Tôi chết lặng.

    Không phải vì xấu hổ.
    Mà vì tôi hiểu.


    2. NGƯỜI CHỒNG MÀ AI CŨNG THƯƠNG

    Hoàng trong mắt mọi người là người đàn ông tốt.

    Anh hiền, ít nói, chăm chỉ làm ăn. Đi làm về là phụ vợ nấu cơm, tối chơi với con. Không rượu chè bê tha, không cờ bạc.

    Mẹ chồng tôi từng nói:

    “Cả xóm này kiếm đâu ra thằng chồng như nó.”

    Và tôi… cũng từng tin như vậy.

    Cho đến năm Linh lên tám tuổi.


    3. NHỮNG ĐIỀU KHÔNG AI THẤY

    Hoàng không đánh tôi.

    Anh không chửi bới.

    Anh chỉ im lặng.

    Im lặng khi tôi nói mệt.
    Im lặng khi tôi khóc.
    Im lặng khi Linh ôm chân anh, xin anh ở nhà đừng đi công tác nữa.

    Anh không bỏ nhà đi, nhưng anh chưa từng thật sự ở đó.

    Mỗi lần tôi muốn nói chuyện, anh chỉ đáp:

    “Đừng làm quá lên.”
    “Em nghĩ nhiều rồi.”
    “Anh mệt.”

    Cái mệt của anh kéo dài nhiều năm.


    4. NGƯỜI BỐ TRONG MẮT CON

    Linh bắt đầu thay đổi.

    Con bé không còn ríu rít khoe chuyện trường lớp với bố. Nó không chờ bố về ăn cơm nữa. Khi anh về muộn, nó lặng lẽ dọn bát mình vào phòng.

    Một lần, tôi hỏi:

    “Sao con không đợi bố?”

    Nó trả lời:

    “Bố đâu có đợi con.”

    Tôi giật mình.


    5. SỰ THẬT ĐƯỢC GIẤU KÍN

    Một đêm, Hoàng say.

    Rất say.

    Lần hiếm hoi anh uống rượu.

    Anh ngồi bệt dưới bếp, dựa lưng vào tủ lạnh, bật khóc.

    “Anh không muốn sống cuộc đời này.”

    Tôi sững người.

    “Anh sống vì trách nhiệm thôi.”

    Đêm đó, tôi hiểu:
    Người đàn ông trước mặt tôi đã chết từ rất lâu rồi.


    6. TAI NẠN

    Hoàng mất trong một tai nạn giao thông.

    Xe anh tông vào dải phân cách lúc rạng sáng. Không có dấu hiệu phanh.

    Cảnh sát nói có thể anh buồn ngủ.

    Nhưng tôi biết…
    anh không buồn ngủ.


    7. CÂU NÓI CỦA LINH

    Sau câu nói của Linh trong đám tang, họ hàng xôn xao.

    Mẹ chồng tôi bật khóc:

    “Con bé bị làm sao vậy? Sao lại nói thế với bố nó?”

    Tôi kéo Linh vào lòng.

    Nó không chống cự.

    Nó thì thầm, chỉ đủ cho tôi nghe:

    “Mẹ ơi, bố đã chết lâu rồi mà.”


    8. TWIST: LÁ THƯ KHÔNG GỬI

    Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng.

    Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư.

    Không ghi tên người nhận.

    Chỉ có mấy dòng:

    “Nếu một ngày anh không còn nữa, hãy nói với con rằng anh xin lỗi.
    Anh đã ở đó, nhưng không đủ dũng cảm để sống.”

    Tôi ngồi sụp xuống.


    9. SỰ THẬT TRONG MẮT TRẺ CON

    Linh biết.

    Con bé biết từ rất lâu.

    Nó biết bố không còn muốn sống, nhưng vẫn phải sống.
    Nó biết bố không còn là “bố”, chỉ là cái vỏ mang tên bố.

    Nên trong đám tang, nó nói điều đó.

    Không phải để xúc phạm.

    Mà để nói sự thật.


    10. KẾT

    Vài ngày sau, tôi dẫn Linh ra mộ.

    Con bé đặt một con hạc giấy lên bia mộ.

    “Con chào bố,” nó nói.
    “Bây giờ bố được nghỉ rồi.”

    Tôi hiểu ra một điều:

    Có những đứa trẻ không cần một người bố hoàn hảo.
    Chúng chỉ cần một người thật sự sống.

    Và có những người chết trong quan tài,

  • Mẹ tôi li//ệt giường ba năm, đến bữa tiệc gia đình bà bất ngờ đọc di chúc 700 triệu và hai căn nhà để cho chị gái, còn tôi chỉ ngồi lặng người

    Mẹ tôi li//ệt giường ba năm, đến bữa tiệc gia đình bà bất ngờ đọc di chúc 700 triệu và hai căn nhà để cho chị gái, còn tôi chỉ ngồi lặng người

    Mẹ tôi liệt giường đã hơn ba năm.

    Từ ngày tai biến, nửa người bên phải của mẹ không cử động được, lời nói méo mó, trí nhớ lúc nhớ lúc quên. Bác sĩ bảo mẹ sống được đến hôm nay đã là kỳ tích.

    Vậy mà hôm đó, mẹ lại bảo:
    — Gọi hết các con về. Mẹ muốn ăn bữa cơm cho đủ mặt.

    Cả nhà ai cũng bất ngờ.

    Chị gái tôi – Hồng – là người sốt sắng nhất. Chị thuê hẳn phòng VIP của nhà hàng lớn, nói rằng “mẹ cả đời khổ rồi, phải cho mẹ một bữa tử tế”.

    Tôi chỉ lặng lẽ đẩy xe lăn cho mẹ, nhìn căn phòng sáng choang mà thấy lòng nặng trĩu.

    Ba năm nay, người ở bên mẹ mỗi ngày là tôi. Tắm rửa, thay bỉm, bón từng thìa cháo. Còn Hồng, mỗi tháng ghé thăm một lần, lần nào cũng than bận.

    Nhưng hôm nay, chị diện váy lộng lẫy, tay xách túi hiệu, nụ cười lúc nào cũng nở.

    — Mẹ nhìn con có xinh không? — chị cúi sát mặt mẹ.

    Mẹ tôi nhìn chị rất lâu, ánh mắt đục mờ nhưng bình thản.


    Bữa tiệc gần tàn, mẹ bỗng ra hiệu cho tôi.

    Tôi cúi xuống. Mẹ thì thào:
    — Lấy… cái phong bì… trong túi áo…

    Tôi sững người.

    Phong bì màu nâu cũ kỹ, bên ngoài ghi hai chữ run run: DI CHÚC.

    Cả bàn tiệc im bặt.

    Hồng đặt đũa xuống, giọng hơi run:
    — Mẹ… mẹ định làm gì vậy?

    Mẹ tôi cố gắng ngồi thẳng, giọng yếu nhưng rõ từng chữ:
    — Hôm nay… mẹ đọc… để các con… khỏi cãi nhau… sau này…

    Không khí nặng như chì.

    Mẹ mở phong bì. Tờ giấy mỏng rung lên trong tay bà.

    — Tài sản của mẹ… gồm… bảy trăm triệu tiền tiết kiệm… và… hai căn nhà…

    Hồng nín thở.

    Tôi cúi đầu, lòng rỗng không. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tiền bạc.

    — Mẹ để lại… cho… Hồng

    Cả bàn tiệc xôn xao.

    Hồng bật khóc, ôm lấy mẹ:
    — Con biết mà… mẹ thương con nhất… con hứa sẽ lo cho mẹ đến cuối đời…

    Tôi ngẩng đầu, cổ họng nghẹn lại.
    Vậy là hết.

    Ba năm thức trắng đêm, hóa ra chẳng đáng gì.

  • Bổ sung hơn 2.513 tỷ đồng cho địa phương để tặng quà nhân dịp Đại hội Đảng và Tết Nguyên đán 2026

    Bổ sung hơn 2.513 tỷ đồng cho địa phương để tặng quà nhân dịp Đại hội Đảng và Tết Nguyên đán 2026

    Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính vừa ký Quyết định số 2814/QĐ-TTg ngày 28/12/2025 bổ sung có mục tiêu từ ngân sách trung ương năm 2025 cho các địa phương để thực hiện tặng quà của Đảng, Nhà nước nhân dịp chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026.

    Cụ thể, bổ sung có mục tiêu từ ngân sách trung ương cho các địa phương số tiền là 2.513.946 triệu đồng từ nguồn dự phòng ngân sách trung ương năm 2025 được bổ sung theo Nghị quyết số 265/2025/QH15 ngày 11 tháng 12 năm 2025 của Quốc hội để thực hiện tặng quà của Đảng, Nhà nước nhân dịp chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026.

    Bổ sung hơn 2.513 tỷ đồng cho địa phương để tặng quà nhân dịp Đại hội Đảng và Tết Nguyên đán 2026- Ảnh 1.

    Thủ tướng Chính phủ giao Bộ Tài chính, Bộ Nội vụ, Bộ Y tế theo chức năng, nhiệm vụ được giao và Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố được giao bổ sung kinh phí chịu trách nhiệm về tính đầy đủ, chính xác của nội dung, số liệu báo cáo và đề xuất, kiến nghị; quản lý, sử dụng, thanh quyết toán số kinh phí bổ sung theo đúng quy định của Luật Ngân sách nhà nước và Nghị quyết số 418/NQ-CP ngày 28 tháng 12 năm 2025; tổ chức tặng quà bảo đảm kịp thời, công khai, minh bạch, đúng đối tượng, không để xảy ra thất thoát, lãng phí, tiêu cực.

    Khoản 1 Điều 1 Nghị quyết số 418/NQ-CP nêu rõ các đối tượng được Đảng, Nhà nước tặng quà gồm:

    a) Người có công với cách mạng theo quy định tại Pháp lệnh Ưu đãi người có công với cách mạng;

    b) Đối tượng bảo trợ xã hội theo quy định tại Nghị định số 20/2021/NĐ-CP ngày 15 tháng 3 năm 2021 của Chính phủ; đối tượng hưu trí xã hội theo quy định tại Nghị định số 176/2025/NĐ-CP ngày 30 tháng 6 năm 2025 của Chính phủ; bao gồm cả trẻ mồi côi, không nơi nương tựa hoặc trong các trại mồ côi.

    Mức quà tặng: 400.000 đồng/người, bằng tiền.

    Bộ Công an phối hợp chặt chẽ với Bộ Nội vụ, Bộ Y tế, Bộ Tài chính, các cơ quan liên quan và các địa phương thực hiện tặng quà của Đảng, Nhà nước nhân dịp chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 qua tài khoản hưởng an sinh xã hội trên VNeID cho các đối tượng quy định tại khoản 1 Điều 1 Nghị quyết này; trường hợp cần thiết, Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố chỉ đạo các cơ quan liên quan của địa phương, Ủy ban nhân dân cấp xã tặng quà trực tiếp vào tài khoản đang hưởng phụ cấp, trợ cấp hàng tháng (nếu có) hoặc chi trả trực tiếp bằng tiền, đảm bảo đúng đối tượng, thời hạn và các quy định có liên quan.

    Nghị quyết yêu cầu việc tặng quà hoàn thành chậm nhất trong ngày 31 tháng 12 năm 2025.

  • Em chồng mượn dây chuyền kim cương 2 tỷ của tôi để đi đám cưới, miệng hứa “mượn chút rồi trả liền chị ơi”. Nhưng hôm sau nó thản nhiên nói làm mất,

    Em chồng mượn dây chuyền kim cương 2 tỷ của tôi để đi đám cưới, miệng hứa “mượn chút rồi trả liền chị ơi”. Nhưng hôm sau nó thản nhiên nói làm mất,

    Sợi dây chuyền kim cương đó, tôi chưa từng nghĩ sẽ trở thành phép thử cho cả một gia đình.

    Không phải vì nó trị giá hai tỷ.

    Mà vì nó cho tôi thấy rõ: khi lợi ích đủ lớn, người ta sẵn sàng coi bạn như người dưng.

    Tôi mua sợi dây chuyền ấy cách đây ba năm, nhân kỷ niệm mười lăm năm ngày cưới. Không phải chồng tặng, cũng chẳng phải quà biếu. Là tiền tôi tự tích góp sau nhiều năm kinh doanh riêng, coi như một phần thưởng cho chính mình.

    Tôi ít khi đeo. Chỉ những dịp thật sự quan trọng.

    Trong mắt nhà chồng, đó là thứ “xa xỉ”, “phô trương”, và theo cách nói của mẹ chồng tôi thì:
    “Đàn bà đeo nhiều kim cương làm gì, có mang xuống mồ được đâu.”

    Tôi nghe, rồi để đó. Không tranh cãi.

    Cho đến ngày em chồng tôi – Linh – gọi điện.

    Giọng nó ngọt như mía lùi.

    “Chị ơi, em sắp đi đám cưới con bạn thân. Cổ váy hơi trống, mà em không có dây chuyền nào hợp. Chị cho em mượn cái dây kim cương hôm trước chị đeo nha? Em mượn chút rồi trả liền chị ơi.”

    Tôi im lặng vài giây.

    Không phải vì tiếc.

    Mà vì tôi hiểu Linh.

    Nó là kiểu người mượn thì dễ, trả thì… quên. Nhưng vì nghĩ “người một nhà”, tôi vẫn hỏi lại:

    “Em chắc là giữ cẩn thận chứ? Cái đó giá trị lớn.”

    Linh cười khì trong điện thoại:

    “Trời ơi chị, em đeo có mấy tiếng thôi mà. Với lại có gì em chịu trách nhiệm. Chị lo xa quá.”

    Bốn chữ “em chịu trách nhiệm” khi đó nghe nhẹ hẫng như gió.

    Tôi đồng ý.

    Tối hôm đó, Linh qua nhà lấy dây chuyền. Nó cầm lên, mắt sáng rỡ.

    “Chị đúng là có gu. Đeo cái này ai cũng biết là hàng xịn.”

    Tôi chỉ nói một câu:
    “Đeo xong thì trả lại chị ngay hôm sau.”

    Nó gật đầu lia lịa.

    Ngày hôm sau, tôi chủ động gọi cho Linh.

    Máy bận.

    Gọi lần hai – không bắt máy.

    Đến chiều, nó mới nhắn:
    “Chị ơi, để tối em nói chuyện với chị nha.”

    Tôi bắt đầu thấy không ổn.

    Tối đó, Linh qua nhà. Tay không.

    Mặt nó không còn tươi.

    “Chị…” – nó ngập ngừng – “Em có chuyện này…”

    Tôi ngồi xuống sofa, nhìn thẳng vào nó.

    “Em nói đi.”

    Linh cúi đầu, giọng nhỏ dần:

    “Hôm qua đi đám cưới xong, tụi em qua quán bar ngồi chút. Về tới nhà mới phát hiện… dây chuyền không còn nữa. Chắc… chắc em làm rơi.”

    Tôi nghe rõ từng chữ.

    Nhưng trong đầu tôi, mọi thứ như bị kéo căng.

    “Em nói… mất?” – tôi hỏi lại, rất chậm.

    Linh gật đầu.
    “Em xin lỗi chị… Em tìm rồi mà không thấy.”

    Tôi chưa kịp nói gì thì mẹ chồng tôi từ trong bếp bước ra. Bà hẳn đã nghe hết.

    “Mất thì thôi chứ sao.” – bà nói tỉnh bơ – “Có cái dây chuyền mà làm như trời sập.”

    Tôi quay sang nhìn bà.

    “Dạ, thưa mẹ, đó là dây chuyền kim cương, giá hơn hai tỷ.”

    Mẹ chồng tôi xua tay:

    “Tiền bạc là vật ngoài thân. Nó lỡ làm mất rồi, chị em trong nhà, chẳng lẽ lại bắt đền?”

    Linh lập tức bám vào câu đó, nước mắt rơm rớm:

    “Em cũng đâu cố ý đâu chị. Với lại… chị cũng đâu có đeo thường xuyên.”

    Tôi nhìn hai mẹ con họ.

    Một người làm mất.
    Một người bênh chằm chặp.

    Còn tôi – chủ nhân của sợi dây chuyền – lại giống kẻ đang làm quá chuyện.

    Chồng tôi ngồi im từ nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng:

    “Hay… từ từ rồi tính. Giờ có nói cũng vậy.”

    Tôi hiểu.

    Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rất rõ: không ai đứng về phía tôi.

    Tôi có thể gào lên.
    Có thể khóc.
    Có thể đòi đền, làm ầm cả nhà.

    Nhưng tôi không làm.

    Tôi đứng dậy, đi vào phòng, mở két sắt, lấy ra một tập giấy.

    Quay lại phòng khách, tôi đặt tập giấy lên bàn.

    “Mẹ, Linh, anh.”

    Cả ba người nhìn tôi, ngơ ngác.

    Tôi nói rất bình tĩnh. Chậm. Rõ từng chữ. Chỉ một câu duy nhất.

    “Dây chuyền đó, em đã mua bảo hiểm tài sản. Hợp đồng ghi rõ: nếu mất do người mượn, công ty bảo hiểm sẽ chi trả – nhưng người làm mất phải chịu trách nhiệm pháp lý và tài chính theo hợp đồng.”

    Không khí trong phòng… đông cứng.

    Linh trợn mắt.

    “Chị… chị nói gì?”

    Tôi đẩy tập giấy về phía nó.

    “Em ký vào biên bản mượn hôm qua. Có ghi rõ giá trị tài sản. Công ty bảo hiểm đã gọi cho chị chiều nay.”

    Mẹ chồng tôi tái mặt:

    “Cái gì mà bảo hiểm với hợp đồng? Người trong nhà với nhau…”

    Tôi nhìn thẳng vào bà.

    “Dạ, chính vì là người trong nhà, nên con mới làm rõ ràng từ đầu.”

    Linh bắt đầu cuống lên:

    “Không… không được đâu chị. Nếu bảo hiểm vào cuộc thì… thì em chết mất.”

    Tôi gật đầu.

    “Ừ. Nên chị mới nói cho em biết. Để em còn kịp… nhớ lại xem mình đánh rơi ở đâu.”

    Tối hôm đó, tôi về phòng, khóa cửa.

    Tôi không gào thét.
    Không chửi bới.
    Không đòi lại dây chuyền.

    Nhưng điện thoại tôi rung không ngừng.

    Một cuộc.
    Mười cuộc.
    Năm mươi cuộc.

    Đến cuộc gọi thứ 99, vẫn là Linh.

    Tin nhắn tới tấp:

    “Chị ơi em xin chị.”
    “Chị đừng làm lớn chuyện.”
    “Em sẽ tìm lại bằng được.”
    “Chị làm vậy em không sống nổi.”

    Ngoài phòng khách, im lặng như tờ.

    Không còn ai bênh.
    Không còn ai dám nói “thôi bỏ qua”.

    Sáng hôm sau, Linh xuất hiện trước cửa phòng tôi, mắt sưng húp, tay cầm một hộp nhung quen thuộc.

    “Em… em tìm lại được rồi.”

    Tôi mở hộp.

    Sợi dây chuyền nằm yên đó. Không trầy xước.

    Tôi không hỏi nó tìm ở đâu.

    Tôi chỉ nói:

    “Lần sau, đừng mượn thứ mà em không đủ khả năng mất.”

    Từ hôm đó, trong nhà chồng, không ai dám động vào đồ của tôi nữa.

    Không phải vì tôi giàu.

    Mà vì họ biết: Người phụ nữ im lặng, nhưng chuẩn bị sẵn đường lui, mới là người đáng sợ nhất.

  • Du lịch Sài Gòn nửa tháng với mẹ chồng, 10 đêm bà biến mất đến gần sáng mới về; đêm thứ 11 tôi lén theo và bật khóc khi biết sự thật

    Du lịch Sài Gòn nửa tháng với mẹ chồng, 10 đêm bà biến mất đến gần sáng mới về; đêm thứ 11 tôi lén theo và bật khóc khi biết sự thật

    Phần 1: Kỳ Nghỉ Bất Thường

    Sài Gòn đón mẹ con tôi bằng cái nóng hầm hập và những cơn mưa rào bất chợt của tháng Bảy. Tôi là Lan, con dâu trưởng của mẹ Hạnh. Chuyến đi này là món quà tôi dành tặng mẹ sau năm năm làm dâu, cũng là để bà khuây khỏa sau khi bố chồng tôi qua đời được sáu tháng.

    Chúng tôi thuê một căn hộ dịch vụ cao cấp ở Quận 1, nhìn thẳng ra bến Bạch Đằng. Tôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ: sáng đi Dinh Độc Lập, chiều dạo phố đi bộ, tối đi thuyền trên sông. Tôi muốn mẹ được tận hưởng những gì tốt nhất, bù đắp cho cả đời lam lũ ở vùng quê Bắc Bộ.

    Nhưng ngay đêm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra không như tôi dự tính.

    Mười một giờ đêm, khi tôi vừa tắm xong và chuẩn bị leo lên giường tận hưởng nệm êm chăn ấm, thì mẹ Hạnh đã thay bộ quần áo bà ba sẫm màu, đội cái nón lá cũ mà bà nhất quyết mang theo từ quê.

    “Lan à, con ngủ trước đi nhé. Mẹ… mẹ đi dạo một chút cho thoáng. Ở trong máy lạnh mẹ khó thở quá.”

    Tôi ngạc nhiên:

    “Mẹ ơi, muộn rồi. Sài Gòn phức tạp lắm, mẹ đi một mình con không yên tâm. Để con đi cùng mẹ.”

    Mẹ xua tay, nụ cười gượng gạo:

    “Thôi, con đi cả ngày mệt rồi, ngủ đi. Mẹ chỉ đi quanh quanh đây thôi. Mẹ già rồi, ai làm gì đâu mà sợ.”

    Nói rồi, bà khép cửa đi thẳng, để lại tôi với sự hoang mang nhẹ. Tôi nghĩ chắc bà lạ nhà, lạ giường nên muốn đi bộ cho dễ ngủ. Nhưng đồng hồ điểm một giờ sáng, hai giờ sáng, rồi ba giờ sáng… mẹ vẫn chưa về.

    Tôi gọi điện, thuê bao không liên lạc được. Tôi ngồi bó gối trên sofa, lòng như lửa đốt. Đến gần bốn giờ sáng, tiếng lạch cạch mở cửa mới vang lên. Mẹ bước vào, người ướt đẫm mồ hôi, đôi dép lào lấm lem bùn đất, và đặc biệt, đôi mắt bà đỏ hoe, sưng húp như vừa khóc một trận rất dài.

    “Mẹ đi đâu mà kỹ thế?” – Tôi hỏi, cố nén sự bực dọc.
    “À… mẹ đi lạc. Đường xá trong này rối rắm quá.” – Mẹ trả lời qua quýt rồi đi thẳng vào nhà tắm.

    Tôi tin lời mẹ đêm đầu tiên. Nhưng chuyện đó lặp lại vào đêm thứ hai, thứ ba… và liên tục mười đêm liền.

    Đêm nào cũng vậy, cứ đúng mười một giờ, khi thành phố bắt đầu lên đèn rực rỡ nhất, mẹ lại lẳng lặng rời đi với bộ đồ bà ba cũ kỹ. Và đêm nào trở về, bà cũng mang theo sự rệu rã, mệt mỏi cùng đôi mắt trũng sâu u buồn.

    Sự nghi ngờ trong tôi lớn dần lên như một khối u. Mẹ làm gì ở cái thành phố xa lạ này suốt sáu, bảy tiếng đồng hồ mỗi đêm? Mẹ đi đánh bài? Không thể, mẹ tôi nổi tiếng tiết kiệm. Mẹ có nhân tình? Càng vô lý với một người phụ nữ góa bụa cả đời chỉ biết đến chồng con. Hay mẹ bị lừa tham gia vào một hội nhóm tà đạo nào đó?

    Ban ngày, mẹ vẫn vui vẻ đi tham quan cùng tôi, nhưng mỗi khi tôi quay đi, tôi lại bắt gặp bà nhìn xa xăm, thẫn thờ. Mẹ ăn rất ít, nhưng bữa nào cũng lén xin nhà hàng một hộp cơm mang về, bảo là “để đêm đói thì ăn”, nhưng sáng ra tôi thấy hộp cơm đã biến mất, còn thùng rác trong phòng thì trống trơn.

    Đến đêm thứ mười một, tôi không thể chịu đựng thêm sự im lặng đáng sợ này nữa. Tôi quyết định sẽ bám theo bà.

    Phần 2: Cái Bóng Trong Hẻm Sâu

    Mười một giờ mười lăm phút. Mẹ Hạnh rời khỏi khách sạn. Bà đi rất nhanh, dáng người nhỏ bé lọt thỏm giữa dòng người tấp nập của phố Tây Bùi Viện.

    Tôi trùm kín áo khoác, đeo khẩu trang, giữ khoảng cách an toàn phía sau. Mẹ không đi dạo “quanh quanh” như bà nói. Bà đi bộ một mạch qua mấy con phố lớn, rồi rẽ vào những con hẻm nhỏ chằng chịt, tối tăm ở khu vực Quận 4 – nơi mà người ta vẫn đồn đại về những khu “ổ chuột” nằm ngay sát vách sự phồn hoa.

    Sài Gòn về đêm ở những góc khuất này mang một bộ mặt khác hẳn. Không có đèn hoa rực rỡ, chỉ có những ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu, mùi rác thải, mùi cống rãnh bốc lên nồng nặc. Những người vô gia cư nằm co ro trên vỉa hè, những quán hủ tiếu gõ leo lét ánh lửa.

    Mẹ tôi cứ đi, bước chân thoăn thoắt lạ thường. Bà dừng lại trước một tiệm tạp hóa nhỏ còn mở cửa, mua một chai nước suối lớn, một gói thuốc lá (dù mẹ tôi không bao giờ hút thuốc), và một cái bánh bao nóng hổi.

    Sau đó, bà đi sâu vào khu vực gầm cầu Ông Lãnh.

    Tim tôi đập thình thịch. Đây là nơi tập trung của rất nhiều người vô gia cư và những thành phần phức tạp. Tôi muốn lao lên kéo mẹ về, nhưng sự tò mò đã giữ chân tôi lại.

    Mẹ dừng lại trước một góc tối, nơi có một đống bìa các-tông và giẻ rách chất đống thành một cái ổ. Một người đàn ông đang nằm cuộn tròn trong đó, người bẩn thỉu, tóc tai rũ rượi, quần áo rách bươm.

    Mẹ tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh “đống rác” ấy. Bà đặt chai nước và cái bánh bao xuống, rồi đưa tay lay nhẹ người đàn ông.

    “Dậy đi con. Mẹ đến rồi đây.”

    Tiếng “con” vang lên trong đêm vắng khiến tôi rợn tóc gáy. Chồng tôi – con trai duy nhất của mẹ – đang ở Bắc làm việc cơ mà? Vậy người này là ai?

    Người đàn ông kia cựa mình, ngẩng mặt lên. Dưới ánh đèn đường leo lét, tôi thấy một khuôn mặt đen nhẻm, nhem nhuốc, đôi mắt dại đi vì ma túy hoặc vì bệnh tật. Anh ta nhìn mẹ tôi, không nói gì, chỉ giật lấy cái bánh bao nhét vào miệng ngấu nghiến như một con thú đói.

    Mẹ tôi nhìn anh ta ăn, nước mắt bà lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà rút trong túi áo ra một chiếc khăn tay, thấm mồ hôi trên trán cho anh ta, rồi lôi hộp cơm – hộp cơm mà bà xin từ nhà hàng ban trưa – ra bón thêm cho anh ta từng thìa.

    “Ăn từ từ thôi con. Khổ thân con tôi…”

    Người đàn ông ăn xong, ngửa cổ uống ừng ực chai nước. Rồi anh ta nhìn thấy gói thuốc lá mẹ để bên cạnh. Anh ta chộp lấy, rút một điếu, châm lửa hút, phả khói vào mặt mẹ tôi. Mẹ không né tránh, bà chỉ ngồi đó, nhìn anh ta bằng ánh mắt chan chứa yêu thương và đau đớn tột cùng.

    “Về với mẹ đi con. Bố mất rồi. Giờ chỉ còn mẹ thôi. Về mẹ cai cho, mẹ nuôi…” – Mẹ thì thầm, giọng lạc đi.

    Gã đàn ông cười khùng khục, một điệu cười man dại:

    “Về? Về đâu? Bà đi đi! Đừng có lải nhải nữa! Có tiền không? Cho xin ít tiền đi!”

    Mẹ run rẩy móc trong túi quần ra mấy tờ tiền lẻ – số tiền tôi đưa bà để mua quà vặt.

    “Mẹ chỉ còn thế này thôi…”

    Gã giật lấy tiền, đếm đếm rồi nhét vào túi, xong lại nằm vật xuống đống bìa các-tông, quay lưng lại với mẹ:

    “Mai nhớ mang cơm sườn nhé. Bánh bao chán lắm.”

    Mẹ tôi ngồi đó, vuốt ve tấm lưng cáu bẩn của gã, thì thầm những lời ru à ơi mà ngày xưa bà vẫn ru chồng tôi ngủ. Bà ngồi như thế, canh cho gã ngủ, xua muỗi cho gã giữa cái nóng hầm hập và mùi hôi thối của gầm cầu.

    Tôi đứng nấp sau cột điện, bụm miệng khóc nức nở. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảnh tượng trước mắt quá đỗi bi thương. Người mẹ chồng mà tôi vẫn nghĩ là quê mùa, an phận, lại đang giấu một bí mật tày trời giữa lòng Sài Gòn này.

    Phần 3: Sự Thật Dưới Chân Cầu

    Tôi không thể kìm nén được nữa. Tôi bước ra khỏi bóng tối.

    “Mẹ!”

    Mẹ tôi giật bắn mình, quay lại. Khi nhìn thấy tôi, mặt bà cắt không còn giọt máu. Bà vội vàng đứng dậy, lấy thân mình che chắn cho gã đàn ông kia, như gà mẹ che chở cho con trước diều hâu.

    “Lan… con… sao con lại ở đây?”

    Tôi tiến lại gần, nhìn người đàn ông đang ngáy ngủ vô tư lự kia, rồi nhìn mẹ:

    “Người này là ai hả mẹ? Tại sao mẹ lại khổ sở thế này?”

    Mẹ tôi cúi gằm mặt, hai bàn tay vặn vẹo vào nhau. Bà biết không thể giấu được nữa. Bà kéo tay tôi ra xa một chút, để không làm gã kia thức giấc.

    “Nó là… anh chồng của con.”
    “Anh chồng?” – Tôi thốt lên. – “Nhưng anh Hùng (chồng tôi) là con một mà?”

    Mẹ lắc đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa:

    “Không. Trước Hùng, mẹ có một đứa con trai nữa. Tên nó là Hải.”

    Và rồi, dưới gầm cầu Ông Lãnh, trong tiếng xe cộ ầm ì xa xa, mẹ kể cho tôi nghe câu chuyện mà bà đã chôn chặt hơn ba mươi năm qua.

    Ngày đó, nhà nghèo, bố chồng tôi đi bộ đội biền biệt. Mẹ ở nhà nuôi con một mình. Năm Hải lên ba tuổi, trận lụt lịch sử đã cuốn trôi nhà cửa. Mẹ ôm con chạy lụt lên thành phố, lạc mất con ở bến xe miền Đông. Mẹ đã tìm kiếm ròng rã suốt năm năm trời nhưng vô vọng. Sau đó, bố giải ngũ về, mẹ sinh thêm Hùng. Nỗi đau mất con mẹ giấu kín trong lòng, bố cũng không muốn nhắc lại chuyện buồn nên coi như Hải đã chết.

    Nhưng mẹ chưa bao giờ tin Hải chết.

    “Cách đây một tháng, có người làng mình vào Sài Gòn làm ăn, tình cờ nhìn thấy một người ăn xin giống hệt bố con hồi trẻ. Họ chụp ảnh gửi về cho mẹ. Mẹ nhận ra ngay vết bớt đỏ sau gáy nó… Dù nó có ra nông nỗi này, mẹ vẫn nhận ra con mẹ, Lan ơi!”

    Hóa ra, chuyến đi Sài Gòn này không phải là đi du lịch. Mẹ đồng ý đi ngay lập tức khi tôi rủ là vì mẹ muốn vào tìm Hải. Mười đêm qua, mẹ đã lần theo địa chỉ người làng mách, lang thang khắp các gầm cầu, xó chợ để tìm con. Và mẹ đã tìm thấy anh ấy vào đêm thứ ba.

    Hải đã bị bắt cóc, bị bạo hành, rồi lớn lên trong các trại trẻ mồ côi, sau đó sa ngã vào con đường nghiện ngập, tù tội. Giờ đây, anh ấy là một kẻ vô gia cư, đầu óc lúc tỉnh lúc mê, sống vất vưởng qua ngày.

    “Mẹ không dám nói với con, sợ con khinh, sợ ảnh hưởng đến danh dự của thằng Hùng. Mẹ chỉ định… đêm nào cũng ra đây thăm nó, cho nó miếng ăn, được nhìn thấy nó là mẹ mãn nguyện rồi.” – Mẹ nắm chặt tay tôi, giọng van lơn. – “Con đừng nói cho thằng Hùng biết nhé. Để mẹ chịu một mình thôi.”

    Tôi nhìn người đàn bà nhỏ bé trước mặt. Bà đã chịu đựng nỗi đau mất con suốt nửa đời người, giờ tìm lại được con trong hình hài tàn tạ thế này, bà vẫn không một lời oán trách, vẫn bao dung và hy sinh tất cả. Bà sợ làm phiền chúng tôi, sợ làm xấu mặt gia đình, nên bà chấp nhận làm “bóng ma” đi về trong đêm, rút ruột gan ra chăm sóc đứa con hư hỏng.

    Lòng tôi quặn thắt. Tôi nhớ lại những hộp cơm bà lén giữ lại, những đồng tiền lẻ bà chắt chiu. Tôi thấy mình thật nhỏ nhen khi nghi ngờ bà.

    Phần 4: Quyết Định Của Người Con Dâu

    Tôi buông tay mẹ ra, bước về phía gã đàn ông tên Hải.

    “Lan, con làm gì thế?” – Mẹ hốt hoảng.

    Tôi không trả lời. Tôi cúi xuống, nhìn khuôn mặt nhem nhuốc của anh ta. Đúng là có nét giống chồng tôi, đặc biệt là sống mũi cao và đôi lông mày rậm. Dù anh ta là ai, quá khứ thế nào, thì dòng máu đang chảy trong người anh ta cũng là dòng máu của gia đình tôi.

    Tôi quay lại, nắm lấy bàn tay chai sần của mẹ:

    “Mẹ, chúng ta không thể để anh ấy ở đây được.”

    Mẹ ngơ ngác:

    “Ý con là sao?”
    “Anh ấy là con của mẹ, là anh của chồng con. Dù anh ấy có nghiện ngập, có điên dại, thì nhà mình cũng không thể bỏ mặc. Chúng ta sẽ đưa anh ấy về.”

    Mẹ lắc đầu quầy quậy:

    “Không được! Nó nghiện đấy con ơi! Về rồi làm khổ vợ chồng con. Mẹ không cho phép!”
    “Mẹ!” – Tôi siết chặt tay bà. – “Con làm ra tiền, con lo được. Cai nghiện thì vào trung tâm, bệnh thì chữa. Mẹ đã tìm được anh ấy rồi, mẹ có đành lòng để anh ấy chết dần chết mòn ở cái gầm cầu này không? Nếu bố còn sống, bố cũng sẽ không đồng ý đâu.”

    Mẹ òa khóc, gục đầu vào vai tôi. Tiếng khóc của sự vỡ òa, của gánh nặng ngàn cân được trút bỏ.

    Đêm đó, tôi và mẹ gọi taxi. Phải mất rất nhiều tiền bo thêm, tài xế mới chịu chở ba người chúng tôi, với một người bốc mùi xú uế. Chúng tôi đưa Hải về một khách sạn bình dân gần đó (vì khách sạn cao cấp không cho phép). Tôi thuê người tắm rửa, cắt tóc cho anh ấy.

    Khi lớp bụi bẩn được gột rửa, Hải hiện ra là một người đàn ông gầy gò, chi chít sẹo, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hung dữ khi nhìn thấy mẹ ân cần bón cháo cho mình. Có lẽ trong sâu thẳm cơn mê, tình mẫu tử vẫn là thứ thuốc an thần duy nhất xoa dịu được con thú hoang trong anh.

    Phần 5: Bình Minh Trên Thành Phố

    Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho chồng. Tôi kể hết mọi chuyện, không giấu giếm điều gì. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi tôi nghe thấy tiếng Hùng sụt sùi:

    “Em… em làm đúng lắm. Đưa mẹ và anh về đi. Anh sẽ ra sân bay đón.”

    Mấy ngày còn lại của kỳ nghỉ, chúng tôi không đi tham quan nữa. Tôi liên hệ với một trung tâm cai nghiện tự nguyện uy tín để làm thủ tục cho Hải. Mẹ tôi muốn ở lại chăm sóc Hải một thời gian, nhưng tôi thuyết phục mẹ đưa anh về Bắc để cả gia đình cùng lo liệu.

    Ngày ra sân bay, Hải đã sạch sẽ hơn, mặc bộ quần áo mới tôi mua. Anh vẫn lơ ngơ, thi thoảng lại lên cơn vật thuốc, nhưng mẹ luôn ở bên cạnh, nắm chặt tay anh, thì thầm: “Có mẹ đây rồi”.

    Tôi nhìn mẹ, thấy bà như trẻ lại. Đôi mắt u buồn mười đêm trước giờ đã ánh lên niềm hy vọng. Bà không còn phải lén lút đi về trong đêm tối nữa. Bí mật đau thương dưới gầm cầu đã được đưa ra ánh sáng, và ánh sáng ấy chính là tình thân.

    Máy bay cất cánh, bỏ lại Sài Gòn phía dưới. Tôi nhìn xuống thành phố rộng lớn, nơi có hàng triệu ngọn đèn đang tỏa sáng. Ở một góc khuất nào đó, vẫn còn những phận đời bất hạnh, nhưng ít nhất, có một người con lạc lối đã tìm được đường về nhà.

    Tôi tựa đầu vào vai ghế, mỉm cười. Chuyến du lịch này không có những bức ảnh “sống ảo” lung linh, nhưng nó đã mang lại cho tôi một món quà vô giá: Đó là bài học về sự bao dung của người mẹ, và sự thật rằng, gia đình không bao giờ bỏ rơi nhau, dù trong hoàn cảnh bi đát nhất.