Blog

  • 12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ k:ý si:nh trù:ng, nhiều bà nội trợ biết h:ại vẫn mua về cho cả nhà dùng

    12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ k:ý si:nh trù:ng, nhiều bà nội trợ biết h:ại vẫn mua về cho cả nhà dùng

    Mặc dù đã có quá nhiều cảnh báo về hậu quả khủng khiếp khi ăn tiết canh, thế nhưng nhiều người vẫn phớt lờ và coi đó là món ăn khoái khẩu.

    Ngày  01/08/2025  Tri thức cuộc sống đưa tin “12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ ký sinh trùng, nhiều bà nội trợ biết hại vẫn mua về cho cả nhà dùng”. Nội dung chính như sau:

    Quà lưu niệm

    Tiết canh là món ăn khoái khẩu của nhiều người, đặc biệt là tiết canh lợn, vịt, dê. Món này được chế biến từ máu tươi của động vật, pha thêm chút sụn, thịt băm và các loại gia vị mà không qua bất kỳ khâu xử lý nhiệt nào.

    Chính vì vậy, tiết canh trở thành “cầu nối” cho các loại ký sinh trùng như sán lá gan, sán dây, thậm chí là liên cầu khuẩn lợn xâm nhập vào cơ thể người. Dù động vật được nuôi sạch, nguy cơ vẫn luôn hiện hữu, gây ra các bệnh lý nghiêm trọng, thậm chí đe dọa tính mạng.

    Ốc là món ăn vặt được yêu thích, nhưng lại là một trong những món tiềm ẩn nhiều nguy cơ nhiễm giun sán nhất. Ốc sống ở môi trường bùn đất dưới đáy sông, ao, hồ, nơi tập trung nhiều mầm bệnh và ký sinh trùng.

    Nếu ốc không được ngâm rửa kỹ lưỡng và nấu chín hoàn toàn, các ấu trùng sán lá có thể tồn tại và gây nhiễm cho người ăn. Khi vào cơ thể, chúng có thể di chuyển đến các cơ quan như não, phổi, gây ra những biến chứng nguy hiểm và khó điều trị.

    Lòng lợn (ruột non, ruột già) là bộ phận chứa nhiều ký sinh trùng nhất trong cơ thể lợn, đặc biệt là sán dây lợn. Mặc dù được làm sạch bề ngoài, nhưng nếu không được nấu chín kỹ, các nang sán hoặc ấu trùng vẫn có thể tồn tại.

    Nhiều người ưa chuộng món lòng luộc tái hoặc lòng nướng chưa chín tới để giữ độ giòn, dai, vô tình tạo điều kiện cho sán xâm nhập, phát triển trong cơ thể, gây ra các bệnh lý về đường tiêu hóa, thiếu máu, suy nhược và các biến chứng thần kinh nếu sán di chuyển lên não.

    Rau sống là món ăn kèm không thể thiếu trong nhiều bữa ăn của người Việt. Tuy nhiên, các loại rau này thường được trồng trong môi trường có thể tiếp xúc với phân bón tươi, nước tưới bẩn, hoặc đất có chứa trứng giun sán.

    Quà lưu niệm

    Mặc dù đã được rửa sạch bằng nước, việc loại bỏ hoàn toàn trứng và ấu trùng giun sán là rất khó. Các loại giun đũa, giun móc, giun tóc, hoặc sán lá gan nhỏ là những ký sinh trùng phổ biến có thể lây nhiễm qua rau sống, gây ra các vấn đề về tiêu hóa, suy dinh dưỡng.

    Nem chua được chế biến từ thịt lợn sống, bì lợn, sau đó ủ lên men tự nhiên mà không qua xử lý nhiệt. Quá trình lên men này không đủ để tiêu diệt hoàn toàn các loại vi khuẩn hay ký sinh trùng có trong thịt lợn, đặc biệt là nếu thịt lợn nhiễm sán lợn gạo.

    Khi ăn nem chua chưa chín kỹ hoặc được làm từ nguồn nguyên liệu không đảm bảo, nguy cơ nhiễm sán dây lợn là rất cao, gây ra các triệu chứng như đau bụng, rối loạn tiêu hóa, và thậm chí là sán não.

    Thịt bò tái (như: phở tái, bò nhúng giấm, bò bít tết tái) là món ăn được nhiều người ưa chuộng vì giữ được độ mềm, ngọt tự nhiên của thịt. Tuy nhiên, thịt bò chưa chín kỹ là môi trường lý tưởng cho ấu trùng sán dải bò (sán xơ mít) tồn tại.

    Khi ăn phải thịt bò có chứa nang ấu trùng, chúng sẽ phát triển thành sán trưởng thành trong ruột người, gây đau bụng, buồn nôn, sụt cân và có thể gây biến chứng tắc ruột. Để đảm bảo an toàn, cần nấu chín thịt bò hoàn toàn.

    Gỏi cá là món ăn sống phổ biến ở nhiều vùng miền, được chế biến từ cá tươi thái lát trộn với gia vị. Mặc dù hương vị hấp dẫn, gỏi cá tiềm ẩn nguy cơ nhiễm sán lá gan nhỏ, sán lá phổi và nhiều loại ký sinh trùng khác.

    Các loại cá nước ngọt hoặc cá nuôi ở vùng nước lợ có thể chứa ấu trùng sán. Khi ăn gỏi cá sống, ấu trùng sẽ xâm nhập vào cơ thể, di chuyển đến gan, phổi hoặc các cơ quan khác, gây ra các bệnh lý nghiêm trọng, ảnh hưởng chức năng gan, phổi.

    Tương tự như thịt bò tái, thịt lợn tái trong các món như nem chạo, gỏi lợn, thịt hun khói oặc thịt lợn luộc chưa chín tới cũng là nguồn lây nhiễm giun sán nguy hiểm, đặc biệt là sán dây lợn và giun xoắn.

    Giun xoắn có thể gây ra bệnh giun xoắn với các triệu chứng như sốt, đau cơ, phù mặt, và trong trường hợp nặng có thể ảnh hưởng đến tim, phổi, não, đe dọa tính mạng. Vì vậy, luôn đảm bảo thịt lợn được nấu chín kỹ trước khi ăn.

    Tôm sống trong các món gỏi tôm, tôm nhúng lẩu tái là món ăn được nhiều người yêu thích bởi vị ngọt và độ tươi. Tuy nhiên, tôm, đặc biệt là tôm nuôi ở vùng nước lợ hoặc khu vực cửa sông, có thể chứa các loại ký sinh trùng như sán lá gan, sán lá phổi.

    Mắm tôm và mắm cá là những gia vị đặc trưng trong ẩm thực Việt Nam. Tuy nhiên, nếu quy trình sản xuất không đảm bảo vệ sinh hoặc nguyên liệu không tươi sống, các sản phẩm này có thể chứa trứng giun sán hoặc vi khuẩn gây bệnh.

    Quà lưu niệm

    Hàu sống tái chanh là món hải sản được ưa chuộng vì hương vị tươi ngon và giá trị dinh dưỡng cao. Tuy nhiên, hàu sống tự nhiên hoặc nuôi ở những vùng nước ô nhiễm có thể chứa các loại vi khuẩn như Vibrio (gây tiêu chảy, ngộ độc) và các loại ấu trùng sán.

    Mặc dù chanh hoặc mù tạt có tính sát khuẩn, chúng không đủ khả năng tiêu diệt hoàn toàn các mầm bệnh. Việc ăn hàu sống tiềm ẩn nguy cơ cao nhiễm trùng đường tiêu hóa và các bệnh do ký sinh trùng

  • Truyền thông Trung Quốc đồng loạt dậy sóng về Đình Bắc và U23 Việt Nam

    Truyền thông Trung Quốc đồng loạt dậy sóng về Đình Bắc và U23 Việt Nam

    Báo chí Trung Quốc khen nức nở màn trình diễn ấn tượng của U23 Việt Nam, đặc biệt là tiền đạo Nguyễn Đình Bắc ở trận thắng 3-2 trước UAE tại tứ kết.

    Chiến thắng đầy cảm xúc của U23 Việt Nam trước U23 UAE ở tứ kết nhận được sự quan tâm lớn từ truyền thông Trung Quốc. Bởi lẽ, đội bóng nước họ có thể sẽ là đối thủ của thầy trò HLV Kim Sang Sik tại vòng bán kết.

    Ngay sau khi trận cầu giữa hai đội khép lại, tờ Sina đã có bài viết tổng thuật diễn biến và kết quả: “Việt Nam đã loại UAE trong hiệp phụ để tiến vào bán kết, nơi họ sẽ gặp Uzbekistan hoặc Trung Quốc,” Sina viết.

    Tờ này mô tả rất kỹ màn trình diễn xuất sắc của binh đoàn áo đỏ, đặc biệt là trong quãng thời gian hiệp phụ: “Tại vòng tứ kết Giải vô địch U23 châu Á, Việt Nam đã chiến đấu đến hiệp phụ, cuối cùng đánh bại UAE với tỷ số 3-2 nhờ bàn thắng quan trọng của Phạm Minh Phúc, qua đó giành quyền vào bán kết. Ở vòng tiếp theo, Việt Nam sẽ đối đầu với đội thắng trong trận tứ kết còn lại, cuộc chạm trán giữa U23 Uzbekistan và U23 Trung Quốc.”

    615688458_1435864674576279_2305465157702731306_n
    Đình Bắc xứng đáng là niềm hi vọng số 1 của bóng đá Việt Nam hiện tại (Ảnh: AFC)

    Tờ Dongqiudi thì đặc biệt ấn tượng với tiền đạo Nguyễn Đình Bắc, cầu thủ xuất sắc nhất trận với 1 bàn thắng và 1 đường kiến tạo. Tờ này viết: “Đội tuyển U23 Việt Nam đã đánh bại U23 UAE với tỉ số 3-2 để vào bán kết, Nguyễn Đình Bắc đã ghi 1 bàn thắng và 1 cú đúp, còn Phạm Minh Phúc đã ghi bàn quyết định.”

    “Trong hiệp một, Nguyễn Đình Bắc kiến ​​tạo một pha bóng khéo léo, giúp Nguyễn Lê Phát ghi bàn. Memari sau đó đánh đầu trúng cột dọc, nhưng Ndiaye đã kịp thời đánh đầu ghi bàn thắng thứ hai. Sang hiệp hai, Phạm Minh Phúc tạt bóng, và Nguyễn Đình Bắc đánh đầu đưa U23 Việt Nam dẫn trước. Sau đó, Akonno tạt bóng, và Mansour Saeed đánh đầu gỡ hòa.

    Trong thời gian bù giờ, Phạm Minh Phúc ghi bàn thắng quyết định sau một pha chạm bóng nhẹ trong vòng cấm. Cuối cùng, U23 Việt Nam đã đánh bại U23 UAE với tỷ số 3-2 để tiến vào bán kết, nơi họ sẽ gặp đội thắng trong trận đấu giữa U23 Trung Quốc và U23 Uzbekistan,” Dongqiudi nhận định.

    Tờ Sohu cũng dành cơn mưa lời khen cho số 7 bên phía U23 Việt Nam với màn trình diễn xuất thần: “U23 Việt Nam đã tiến vào tứ kết với tư cách đội đầu bảng A nhờ thành tích ấn tượng ba trận thắng liên tiếp ở vòng bảng.

    Về đội hình xuất phát, Nguyễn Đình Bắc của Việt Nam đã thu hút sự chú ý với màn trình diễn xuất sắc. Dù bắt đầu trận đấu trên băng ghế dự bị, anh đã trở thành một cầu thủ chủ chốt của đội trong suốt trận đấu.”

  • Chủ tịch sinh năm 1990 của Pramac Group qua đời

    Chủ tịch sinh năm 1990 của Pramac Group qua đời

    Thông tin từ gia đình cho biết doanh nhân Hà Quang Dũng (sinh năm 1990) – Chủ tịch HĐQT Pramac Group vừa từ trần.

    Hà Quang Dũng , Chủ tịch Pramac Group qua đời: Một doanh nhân trẻ tài năng ra đi - Ảnh 1.

    Doanh nhân Hà Quang Dũng – Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Pramac. Ảnh: FB: Hà Ánh Nhi.

    Trang cá nhân của Hà Ánh Nhi (em gái doanh nhân Hà Quang Dũng) xác nhận vị Chủ tịch HĐQT Pramac Group qua đời vào ngày 15/1/2026. Sự ra đi của Hà Quang Dũng khiến giới kinh doanh và cộng đồng doanh nhân trẻ thương tiếc.

    Anh Hà Anh Dũng sinh năm 1990, Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Pramac, là một doanh nhân trẻ nổi bật trong lĩnh vực vật liệu xây dựng, đặc biệt là sản xuất nhôm.

    Anh từng học tại Đại học Kinh tế Quốc dân (NEU), nằm trong top 10 người cao điểm nhất trong kỳ thi ĐH lần đó. Sau đó anh nhận học bổng Thạc sĩ tại trường ĐH Liverpool (Anh Quốc) và từng làm việc tại ngân hàng trước khi tham gia điều hành công ty gia đình.

    Theo Theleader, anh cũng là thế hệ F2 của Tập đoàn Nguyệt Ánh. Tuy nhiên, anh chưa vội vàng tiếp quản công việc kinh doanh đa ngành của gia đình ngay từ đầu. Thay vào đó, anh quyết định vay vốn để mua lại một nhà máy nhôm đã phá sản.

    Sau 5 năm, Pramac Group do doanh nhân Hà Quang Dũng sáng lập trở thành nhà cung cấp nhôm hàng đầu cho các đơn vị sản xuất trong và ngoài nước, hợp tác với những tên tuổi lớn như Heineken và Coca-Cola.

    Theo thông tin trên website, Công ty Cổ phần PRAMAC được thành lập từ năm 2018 tiền thân là Nhà máy Nhôm Tân Đông, hoạt động trong lĩnh vực công nghiệp sản xuất nhôm thỏi Ingot và phôi nhôm dài Billet. Công ty có diện tích nhà xưởng 20.000 m2, vốn đầu tư 20 triệu USD.

    Theo Báo Công thương, chiến lược của công ty là nâng công suất của nhà máy là: 60.000 tấn/năm, trong đó dự kiến xuất khẩu châu Á: 20.000 tấn, châu Âu: 20.000 tấn và cung cấp trong nước 20.000 tấn. Công ty cũng sở hữu dây chuyền đúc rót phôi nhôm tự động mỗi mẻ 25 tấn. Nhà máy có 4 lò nên công suất mỗi mẻ của nhà máy là 100 tấn.

  • Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi

    Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi

    Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi …“Đêm tân hôn, tôi chỉ nói đúng một câu, và cô gái kia sững người im lặng. Tôi tắt máy. Còn ông chồng năm mươi tuổi của tôi thì chắc chưa hiểu rằng… đó là dấu chấm hết của thứ ảo vọng trẻ trung mà ông ta theo đuổi.”
    Tôi năm nay bốn mươi tám tuổi, là một người phụ nữ bình thường, không quá nổi bật, cũng chẳng phải quá tầm thường. Tôi có chồng, có con, có một mái nhà từng yên ấm suốt hơn hai mươi năm. Những tưởng, khi con cái khôn lớn, hai vợ chồng sẽ yên bình sống nốt quãng đời còn lại bên nhau, đi du lịch, uống trà sáng, xem phim tối, thế mà…

    Tôi phát hiện ra chồng ngoại tình vào một buổi trưa tháng Ba.

    Hôm đó, tôi đi làm về sớm. Bước vào nhà, tôi thấy điện thoại của ông để quên trên bàn bếp, màn hình hiện tin nhắn sáng loáng:

    “Anh nhớ em quá, mong đến ngày được làm vợ anh ”
    Người gửi là Thu Hằng, tôi giật mình. Tên này rất quen… là bạn thân của con gái tôi, con bé vẫn hay sang chơi, gọi tôi là “dì”, líu lo kể chuyện học hành.
    Tôi run tay. Tôi cố giữ bình tĩnh mở điện thoại, mở luôn cả đoạn chat dài dằng dặc, ảnh chụp, giọng nói, lời lẽ tình tứ. Cảm giác như bị ai đó dội một xô nước lạnh vào mặt. Tim tôi không đau theo kiểu bị phản bội – mà như bị sỉ nhục. Người đàn ông tôi gắn bó hai mươi mấy năm, không ngờ lại tơ tưởng đến một đứa con gái còn non nớt, kém ông tận ba mươi tuổi, lại là bạn thân của con ruột mình.

    Tối đó, tôi không làm ầm lên. Tôi lặng lẽ nấu cơm, dọn dẹp, nhìn ông ta ăn uống bình thường như thể mọi chuyện đều trong sáng. Tôi quan sát từng cử chỉ, từng cái nhìn lảng tránh, từng tiếng thở dài cố giấu. Ông nghĩ tôi không biết. Nhưng tôi biết.

    Ba tuần sau, ông thú nhận. Một cách… thản nhiên.
    – Anh xin lỗi, anh không còn cảm giác với em nữa. Anh… anh yêu người khác.

    Tôi nhìn ông, cố gắng giữ bình tĩnh:

    – Là Thu Hằng?

    Ông ngẩng lên, mặt biến sắc. Tôi gật đầu:

    – Tôi biết hết rồi. Điện thoại, tin nhắn, ảnh.

    Ông cúi đầu, nhưng không có vẻ ăn năn. Thay vào đó là một câu nói khiến tôi sững người:

    – Em cho anh ly hôn. Anh muốn cưới cô ấy.
    Tôi cười. Lạnh.

    – Cưới? Cưới thật sao?

    – Ừ. Cô ấy đồng ý. Gia đình cô ấy… cũng tán thành. Chỉ cần em ký.

    Tôi đã tưởng mình sẽ gào lên, sẽ đập phá, sẽ mắng chửi. Nhưng lạ thay, tôi không làm gì cả. Tôi chỉ nói một câu:

    – Được. Tôi ký.

    Tin hai người họ cưới nhau lan khắp khu phố….

    …nhanh hơn tôi tưởng.

    Người ta xì xào, kẻ thương, người cười cợt.
    Họ bảo tôi dại, bảo tôi ngu, bảo tôi “nhường chồng cho gái trẻ”.

    Tôi mặc kệ.

    Tôi ký đơn rất gọn. Không tranh giành. Không níu kéo. Không khóc lóc.
    Chỉ yêu cầu một điều duy nhất:
     “Tài sản chia xong, mỗi người một ngả, từ nay đừng làm phiền nhau.”

    Ông ấy cười, có phần đắc thắng.
    Chắc ông nghĩ mình thắng lớn: vợ trẻ, đẹp, lại được tiếng “tình yêu đích thực”.

    Ngày cưới của họ, tôi không đi.
    Con gái tôi cũng không đi. Nó khóc cả đêm trước hôm ấy, hỏi tôi:

    – “Mẹ ơi… sao bố lại làm vậy với mẹ?”

    Tôi ôm con, chỉ nói:
    – “Rồi con sẽ hiểu. Có những người chỉ yêu bản thân mình, chứ không yêu ai khác.”


    Đêm tân hôn

    Tôi ngồi một mình trong căn nhà cũ, nơi tôi từng lau từng viên gạch, treo từng tấm rèm.
    Trời mưa nhẹ. Đồng hồ chỉ 11 giờ 47 phút.

    Tôi cầm điện thoại.

    Không gọi cho chồng cũ.
    Tôi gọi cho Thu Hằng.

    Chuông đổ ba hồi, cô ta bắt máy. Giọng còn trẻ, còn hồi hộp, còn nguyên sự háo hức của một cô dâu mới.

    – “Dạ… ai vậy ạ?”

    Tôi nói đúng một câu, chậm rãi, đủ rõ:

    “Cháu có biết vì sao chú ấy bỏ cô vợ 48 tuổi để cưới cháu không?”

    Đầu dây bên kia im phăng phắc.

    Tôi không chờ trả lời. Tôi nói tiếp, vẫn chỉ một câu duy nhất:

    “Vì chú ấy sợ già – chứ không phải vì yêu cháu.”

    Rồi tôi cúp máy.


    Sáng hôm sau

    9 giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ chồng cũ.

    Giọng ông ta hoảng loạn:

    – “Em… em nói gì với Hằng tối qua?”

    Tôi nhấp một ngụm trà, bình thản:
    – “Không nhiều. Chỉ nói sự thật.”

    – “Cô ấy… cô ấy khóc suốt đêm, bảo anh lúc nào cũng soi gương, bôi thuốc, tập gym, uống thuốc bổ, sợ già, sợ yếu… Cô ấy nói cô ấy không muốn lấy một người luôn ám ảnh tuổi tác như vậy.”

    Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều tháng.

    – “Anh ơi… anh có biết vì sao em không níu kéo không?”

    Ông ta im lặng.

    Tôi nói nốt:

    – “Vì em hiểu rất rõ:
    Người đàn ông sợ già sẽ luôn tìm phụ nữ trẻ.
    Nhưng người phụ nữ trẻ, một khi nhận ra mình chỉ là thứ giúp người khác trốn chạy tuổi già… thì sẽ chạy nhanh hơn cả anh nghĩ.”

    Ông ta gằn giọng:
    – “Em độc ác quá.”

    Tôi đáp nhẹ tênh:

    – “Không. Em chỉ nói đúng một câu.
    Còn mọi nghi ngờ… là do chính anh tạo ra.”

    Tôi tắt máy.


    Ba tuần sau

    Họ ly hôn.

    Thu Hằng bỏ về nhà mẹ, cắt đứt liên lạc.
    Chồng cũ tôi quay lại gõ cửa, đứng dưới mưa, nói:

    – “Anh sai rồi.”

    Tôi nhìn ông ta qua khe cửa, rất lâu… rồi đáp:

    – “Không. Anh chỉ già rồi, và nhận ra mình không thắng nổi thời gian.”

    Tôi đóng cửa.


     Bài học tôi rút ra sau cuộc hôn nhân đổ vỡ
    Không phải ai trẻ cũng dại.
    Không phải ai già cũng khôn.
    Và phụ nữ thông minh nhất không phải là người giữ được chồng,
    mà là người biết buông đúng lúc – để giữ lại lòng tự trọng của chính mình.

  • Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu và thản nhiên gọi cho tôi đến trả tiền: “Mẹ quên mang tiền, quẹt thẻ cho mẹ”, họ tưởng tôi sẽ gánh hộ? Tôi mỉm cười bỏ đi… và 3 phút sau, 2 mẹ con họ khiến cả siêu thị phải haihung….

    Tối hôm đó, trong bữa cơm, chồng tôi – một người đàn ông thật thà đến mức vô tâm – đã buột miệng khoe với mẹ: – Mẹ mừng cho vợ con, năm nay công ty làm ăn tốt, cô ấy được thưởng Tết tận 100 triệu đấy!
    Mẹ chồng tôi đang và miếng cơm bỗng dừng lại, mắt bà sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô em chồng tên Thúy đang ngồi lướt điện thoại cũng ngẩng phắt lên, giọng ngọt xớt: – Ôi chị dâu giỏi thế! Chẳng bù cho em, năm nay thất nghiệp đ/ói mốc meo. Thế này Tết nhà mình to nhất phố rồi!

    Tôi cười gượng, đá chân chồng dưới gầm bàn nhưng đã muộn. Bữa cơm hôm đó bỗng trở nên “thân mật” lạ thường. Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho tôi, còn Thúy thì tíu tít hỏi tôi thích màu gì, quần áo hãng nào đẹp. Tôi thừa hiểu tính họ. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe khoang với hàng xóm nhưng lại k/eo k/iệt từng đồng với con dâu. Còn Thúy thì đúng kiểu “cô chiêu” học đòi, làm không làm chỉ thích hưởng thụ.

    Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Vừa mở mắt dậy tôi đã thấy nhà cửa vắng tanh. Chồng tôi bảo: – Mẹ với cái Thúy bảo đi siêu thị mua sắm Tết sớm cho đỡ đông. Hai người đi taxi rồi. Tôi thở phào, tưởng được yên thân dọn dẹp nhà cửa. Nhưng đến tầm 10 giờ sáng, điện thoại tôi reo liên hồi. Là mẹ chồng gọi. – Alo, Linh à! Con ra ngay trung tâm thương mại X nhé. Mẹ với em lỡ mua hơi nhiều đồ mà… ôi dào, lúc đi vội quá mẹ quên mang ví, cái Thúy thì không cầm thẻ. Con ra quẹt thẻ cho mẹ, nhanh nhé, người ta đang chờ!

    Tôi chột dạ. Trung tâm thương mại X là nơi bán toàn đồ cao cấp. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vớ vội cái túi xách rồi bắt xe ôm chạy ra. Đến nơi, đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ chồng và cô em chồng đang đứng chễm chệ ở quầy thanh toán ưu tiên. Bên cạnh họ không phải là một giỏ đồ, mà là hai xe đẩy đầy ắp.Tôi lách qua đám đông đi vào, liếc nhìn màn hình máy tính tiền. Con số đang nhảy múa khiến tôi hoa cả mắt:

    69.850.000 VNĐ. Gần 70 triệu đồng! Tôi nhìn xuống hai xe hàng. Nào là set quà rư//ợu ng//oại nhập khẩu, yến sào cao cấp, một bộ mỹ phẩm hàng hiệu mà Thúy từng ao ước, và cả một chiếc ghế mass//age mini.
    – Kìa, chị Linh đến rồi! – Thúy reo lên, không giấu được vẻ đắc thắng. Mẹ chồng tôi vẫy tay, giọng oang oang ra vẻ bề trên: – Gớm, làm gì mà lâu thế con. Đây, mẹ chọn toàn đồ thiết yếu cho gia đình cả thôi. Con đưa thẻ đây cho cô thu ngân quẹt đi. Cô thu ngân nhìn tôi ái ngại, còn dòng người xếp hàng phía sau bắt đầu xì xào vì phải chờ đợi lâu. Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên chỉnh lại mái tóc uốn xoăn, mặt vênh lên…

  • Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc, bực quá tôi mới bắt máy để nghe cho xong chuyện thì tái mặt khi em báo ‘mẹ mất rồi anh ạ’. Sáng hôm sau bắt chuyến sớm nhất bay về Hà Nội, vừa đặt chân đến nhà thì thấy cả họ đang nhốn nháo nhưng người nằm trong quan tài không phải mẹ tôi mà là…

     

     Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một lời nói dối nhỏ lại có thể dẫn đến một chuỗi sự kiện đầy ám ảnh như vậy. Hôm đó, tôi nói với vợ rằng mình phải đi công tác gấp ở Đà Nẵng. Thực ra, chẳng có công tác nào cả. Tôi chỉ muốn tận hưởng kỳ nghỉ bên cô bồ trẻ trung, quyến rũ mà tôi mới quen được vài tháng.

    Chúng tôi chọn một resort sang trọng. Đêm ấy, trong khi đang “tập thể dục” trong căn phòng ấm cúng với ánh nến lãng mạn, điện thoại tôi cứ reo inh ỏi. Là vợ. Cô ấy gọi liên tục, hết cuộc này đến cuộc khác.

    – **“Anh nghe máy đi! Lỡ có chuyện gì quan trọng thì sao?”** – cô bồ lên tiếng, vẻ khó chịu.

    Bực bội, tôi cầm điện thoại lên, định bụng quát vợ vài câu để chấm dứt chuyện này. Nhưng ngay khi tôi bật loa, giọng vợ vang lên, nghẹn ngào đến mức tôi sững sờ:

    – **“Mẹ mất rồi anh ạ…”**

    Tôi đờ người, tay chân bủn rủn. Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào ngực. Tất cả mọi hứng thú tan biến. Tôi vội tắt máy, chẳng còn tâm trí nào để giải thích hay nói thêm lời nào với cô bồ.

    Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến bay sớm nhất về Hà Nội. Suốt chuyến bay, lòng tôi ngổn ngang, vừa đau đớn vừa lo lắng. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ, người phụ nữ cả đời hy sinh vì gia đình. Tôi tự trách mình vì không có mặt bên mẹ vào giây phút cuối cùng.

    Khi về đến nhà, tôi thấy cảnh tượng cả họ hàng đang tề tựu đông đủ. Tiếng khóc lóc vang vọng khắp nơi. Tôi bước vào, tim như thắt lại khi nhìn về phía chiếc quan tài giữa nhà.

    Nhưng ngay khi nhìn vào bên trong, tôi chết lặng. Người nằm đó không phải mẹ tôi mà là bà nội.

    Tôi quay sang vợ, bối rối hỏi:

    – **“Em nói mẹ mất mà?”**

    Vợ tôi ngạc nhiên:

    – **“Em nói *mẹ* anh mất. Bà nội cũng là mẹ anh, chẳng lẽ không đúng?”**

    Tôi đứng sững. Một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là cảm giác tội lỗi tràn ngập. Bà nội là người tôi kính trọng nhất, người luôn yêu thương và mong tôi trở thành một người đàn ông tử tế. Thế mà vào giây phút bà rời xa thế gian, tôi lại đang ở bên cô bồ, lừa dối vợ, lừa dối gia đình.

    ***

    Tối đó, sau khi mọi nghi thức hoàn tất, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn di ảnh của bà. Lòng tôi trĩu nặng. Tôi biết rằng, có những lỗi lầm không thể sửa chữa, và những lựa chọn sai lầm sẽ luôn để lại vết sẹo không thể xóa nhòa.

    Liệu tôi còn xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của người vợ luôn hết lòng vì gia đình? Và liệu tôi có thể đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của bà nội trong những giấc mơ sau này?

  • Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín

    Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín

    Đêm ấy, trời mưa như trút nước. Tiếng mưa đập vào mái tôn rào rào, át đi tiếng thở khò khè, nặng nhọc của bố vợ tôi nằm trên giường bệnh. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ dường như càng thêm lạnh lẽo.

    Mười năm rồi. Đã mười năm kể từ ngày Huệ – vợ tôi qua đời vì tai nạn giao thông, để lại tôi gà trống nuôi hai đứa con thơ dại. Ngày ấy, bố vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Mẹ vợ mất sớm, ông chỉ có mình Huệ là con gái độc nhất. Khi Huệ đi, ông trở nên cô độc, lầm lũi trong căn nhà hương khói lạnh tanh. Thương ông, tôi bàn với các con, quyết định đón ông về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Một chàng rể, hai đứa cháu ngoại và một ông già ốm yếu nương tựa vào nhau mà sống qua ngày.

    Ba tháng nay, bệnh tình của ông trở nặng. Bác sĩ lắc đầu, bảo chuẩn bị tinh thần. Đêm nay, nhìn ông nằm thiop đi, tôi cứ ngỡ ông sẽ ra đi trong giấc ngủ.

    Bỗng nhiên, khoảng 2 giờ sáng, ông cựa mình, đôi mắt vốn lờ đờ đục ngầu bỗng sáng lên một cách kỳ lạ. Người ta gọi đó là “hồi quang phản chiếu”. Ông ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay gầy guộc, da bọc xương nắm chặt lấy tay tôi.

    – “Thắng… Thắng ơi…” – Giọng ông thều thào nhưng rõ ràng từng tiếng.

    – “Con đây bố, con đây.” – Tôi ghé sát tai vào miệng ông.

    Ông run rẩy lôi từ dưới gối ra một bọc vải kỹ lưỡng, dúi vào tay tôi.

    – “Cầm lấy… Giấu kỹ đi. Đừng nói cho ai biết, kể cả mấy bà cô bên họ nội. Đây là 500 triệu bố tích cóp cả đời, bán cả mảnh vườn dưới quê mà không ai hay…”

    Tôi bàng hoàng. 500 triệu là số tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc này. Tôi định từ chối thì ông đã trừng mắt, hơi thở gấp gáp:

    – “Cầm lấy! Mười năm qua… con thay bố, thay cái Huệ chăm sóc các cháu. Con vất vả quá rồi, bố biết hết nhưng bố không nói được. Tiền này… là để lo cho tương lai hai đứa nhỏ, và để con bớt khổ. Bố đi rồi… con phải sống tốt…”

    Nói xong, ông lả đi. Đôi mắt từ từ khép lại, nhưng khóe môi dường như nở một nụ cười mãn nguyện. Sáng hôm sau, bố vợ tôi qua đời.

    Đám tang diễn ra trong không khí u buồn và tang tóc. Vì ông không có con trai, tôi đứng ra lo liệu mọi việc như một người con ruột. Họ hàng, làng xóm đến viếng đông đủ. Tiếng kèn trống ai oán khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Tôi vừa lo tiếp khách, vừa canh cánh trong lòng bọc tiền 500 triệu đang cất kỹ trong tủ khóa. Đó không chỉ là tiền, đó là tấm lòng, là sự ghi nhận của bố dành cho thằng con rể này.

    Đến giờ di quan, trời bỗng dưng tối sầm lại, mây đen kéo đến ùn ùn dù đang là buổi trưa. Không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Các thầy cúng bắt đầu làm lễ, tiếng chiêng trống dồn dập. Mọi người đứng xung quanh quan tài để nhìn mặt ông lần cuối trước khi đóng nắp.

    Khi nắp quan tài vừa được các trai tráng khiêng lên chuẩn bị đậy lại, thì một chuyện động trời xảy ra.

    “Cạch… Cạch…”

    Âm thanh phát ra từ phía chiếc quan tài gỗ nặng trịch. Mọi người im bặt. Tiếng khóc hờ của mấy bà cô tắt ngấm.

    Rồi, chiếc quan tài rung lên bần bật.

    – “Ối giời ơi! Quan tài động đậy!” – Một người hét lên thất thanh.

    Cả đám đông nhốn nháo, lùi lại phía sau. Mấy người yếu bóng vía mặt cắt không còn giọt máu. Tôi đứng chết lặng, chân tay run lẩy bẩy. Chẳng lẽ bố chưa chết? Hay bố có điều gì oan khuất chưa siêu thoát? Hay là điềm gở báo hiệu tai ương ập xuống gia đình tôi?

    Chiếc khăn phủ trên quan tài trượt xuống một chút. Sự rung lắc càng lúc càng mạnh hơn, kèm theo những tiếng lục cục va đập vào thành gỗ nghe rợn người.

    – “Thắng! Mày xem thế nào chứ bố mày… bố mày…” – Một ông chú họ lắp bắp, đẩy tôi về phía trước.

    Nuốt nước bọt, tôi lấy hết can đảm bước lại gần. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi đặt tay lên nắp quan tài, định mở ra kiểm tra thì…

    “MEOOO…. GÀOOOO…”

    Một bóng đen to lớn lao vút từ… gầm quan tài ra ngoài, nhảy phốc lên bàn thờ, làm đổ cả bát hương.

    Cả đám đông hét lên, rồi thở phào nhẹ nhõm, có người bật cười vì sự căng thẳng tột độ vừa được giải tỏa. Đó là con Mướp – con mèo già mà bố vợ tôi nuôi từ ngày vợ tôi mất.

    Hóa ra, từ lúc ông mất, con Mướp cứ lẩn quẩn quanh giường không chịu đi. Khi khâm liệm xong, nhân lúc mọi người không để ý, nó đã chui tọt vào gầm kệ kê quan tài nằm cuộn tròn ở đó. Đến giờ di quan, tiếng trống kèn ầm ĩ cộng với việc người ta nhấc quan tài lên khiến nó hoảng sợ, vùng vẫy tìm đường thoát thân, húc đầu vào đáy hòm tạo nên cảnh tượng “quan tài động đậy” hãi hùng kia.

    Nhìn con Mướp co ro trên nóc tủ, đôi mắt nó ầng ậc nước nhìn di ảnh của ông, tôi bỗng bật khóc nức nở. Không phải vì sợ, mà vì thương. Con vật còn có tình nghĩa sâu nặng đến thế, huống chi là con người.

    Sau khi lo hậu sự cho bố xong xuôi, đêm ấy, tôi ngồi một mình trước bàn thờ ông và vợ. Mở bọc tiền 500 triệu ra, bên trong còn kẹp một tờ giấy viết tay nguệch ngoạc, nét chữ run rẩy của người già:

    “Thắng à, bố biết con là người tự trọng, chưa bao giờ than vãn một lời dù cảnh gà trống nuôi con vất vả. Mười năm nay, con coi bố như cha ruột, chăm bố từng miếng ăn giấc ngủ, còn hơn cả con đẻ. Bố không có gì cho con, chỉ có chút tiền này. Đừng từ chối, hãy cầm lấy để lo cho hai đứa cháu của bố ăn học nên người, và con… nếu có gặp người phụ nữ tốt, hãy đi bước nữa. Bố và cái Huệ ở trên cao sẽ luôn phù hộ cho ba bố con.”

    Đọc những dòng chữ ấy, nước mắt tôi rơi lã chã xuống tờ giấy bạc.

    Hóa ra, suốt những năm tháng tôi cõng ông đi viện, bón cho ông từng thìa cháo, ông đều ghi tạc trong lòng. Ông không nói ra những lời hoa mỹ, ông âm thầm quan sát và dành dụm tất cả những gì còn lại cho cha con tôi. Cái “quan tài động đậy” kia chỉ là một sự cố hy hữu, nhưng nó lại khiến tôi nhận ra tình cảm gia đình thiêng liêng đến nhường nào. Con mèo Mướp trung thành không nỡ rời xa chủ, và người cha già đến hơi thở cuối cùng vẫn lo nghĩ cho con rể và các cháu.

    Tôi thắp thêm nén nhang, nhìn lên di ảnh bố vợ và vợ đang mỉm cười.

    – “Bố yên tâm. Con sẽ nuôi dạy các cháu thành người. Con cảm ơn bố… Bố vợ của con.”

    Ngoài trời mưa đã tạnh. Ngày mai, trời sẽ lại sáng.

  • Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

    Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

    Suốt bốn năm sống rể trong nhà tôi, Khải chưa từng cãi lại ai dù chỉ nửa câu. Lương anh chỉ hơn 7 triệu—một thợ cơ khí hàn xì trong xưởng nhỏ cuối phố. Mẹ tôi thì mỗi ngày một câu chì chiết:

    “Đàn ông mà không lo nổi cái nhà trọ. Con gái tôi đúng là lấy nhầm người.”

    Khải chỉ cười hiền, lặng lẽ gom bát đũa đi rửa. Tôi biết anh buồn. Nhưng vì anh luôn chịu đựng, luôn nhún nhường, nên nhiều lúc… tôi quên mất rằng anh cũng có lòng tự trọng.

    Ngày anh biến mất

    Sáng hôm đó, như mọi ngày, Khải khoác chiếc áo bảo hộ sờn cũ, dúi vào tay tôi tờ 200 nghìn:

    “Em mua đồ ăn ngon chút. Hôm nay anh tăng ca, không về ăn trưa.”

    Tôi gạt ra:

    “Anh giữ mà ăn sáng. Lương tháng có bao nhiêu.”

    Anh mỉm cười. Đó là nụ cười cuối cùng tôi nhìn thấy ở anh.

    Chiều tối, Khải không về. Điện thoại báo thuê bao. Tôi chạy ra xưởng, người quản lý nghe xong chỉ thở dài:

    “Cậu ấy nghỉ rồi.”

    Tôi đứng chết lặng.

    “Từ… khi nào ạ?”

    “Sáng nay. Cậu ấy gửi thẻ, dọn đồ… rồi bảo tháng này khỏi trả lương. Nói là… gửi lại cho vợ.”

    Câu đó như tát vào mặt tôi. Một người đàn ông kiếm được bao nhiêu đâu, vậy mà vẫn muốn để lại thứ cuối cùng cho tôi—người vợ chưa từng đứng về phía anh.

    Tôi nhớ lại ngày tôi nói trước mặt mẹ:

    “Anh ấy cố cũng vậy thôi, lương bèo bọt.”

    Khi đó, anh chỉ cúi đầu. Nhưng tôi thấy rõ bàn tay anh siết đến trắng bệch.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình tệ đến mức khó thở.

    Những manh mối rời rạc

    Trở về nhà, tôi chưa kịp mở miệng, mẹ đã nói ngay:

    “Nó bỏ đi càng tốt. Bớt được gánh nợ.”

    Lời mẹ như nhát dao xoáy vào tim.

    Phòng anh trống trơn. Tủ quần áo sạch bóng. Chỉ có mẩu giấy:

    “Lan đừng tìm anh.”

    Tôi sụp xuống. Đó không phải câu giận hờn. Đó là câu của một người đã đau đến chịu không nổi nữa.

    Tôi lao đi tìm anh. Bạn anh bảo:

    “Hôm trước nó gọi hỏi chỗ xin việc ở Bình Dương. Nơi đó lương mười mấy triệu, cần tay nghề cao.”

    Tôi sững người. Tôi từng nghĩ Khải bằng lòng với mức lương thấp. Nhưng hóa ra… là tôi chưa từng hỏi anh muốn gì.

    Một chị bán cơm kể:

    “Hôm đó nó hỏi tôi chỗ thuê phòng. Mắt đỏ hoe mà vẫn cười. Nó bảo: ‘Ai rồi cũng có lúc phải bắt đầu lại.’”

    Câu nói như bóp nghẹt ngực tôi.

    Sự thật bị che giấu

    Vài hôm sau, chú bảo vệ ở xưởng gọi:

    “Tôi tìm thấy đồ cũ của Khải.”

    Trong một túi nilon: một cuốn sổ, vài tờ giấy, hai phong bì lương chưa mở.

    Tôi mở sổ.

    “Lớp hàn chuyên sâu – ca 18h–21h.”

    Tôi choáng váng.

    Suốt hai năm qua, tôi từng trách anh về trễ, anh luôn nói “kẹt xe”. Nhưng sự thật anh đi học. Một mình. Không ai biết. Không ai ủng hộ.

    Giữa những trang giấy là bài thi điểm cao, cuối cùng là chứng nhận thợ hàn bậc cao, được cấp hai tháng trước.

    Tại sao anh không nói?

    Rồi tôi nhìn thấy phong bì thư chưa gửi:

    **“Anh không rời đi vì hết thương em.

    Anh rời đi vì sợ chính mình làm em thấy xấu hổ.

    Anh đã cố, nhưng mỗi lần cố lại khiến gia đình em khó chịu.

    Mong em sau này đừng buồn vì anh nữa.”**

    Tôi ôm lá thư mà tay run bần bật.

    Bao lâu nay, tôi nhìn anh bằng đôi mắt định kiến. Bằng lời cạnh khóe của mẹ. Bằng suy nghĩ rằng đàn ông kiếm ít thì vô dụng.

    Và tôi đã sai.

    Hành trình cuối cùng

    Tôi đến trung tâm đào tạo nơi anh học. Một người thầy nhận ra anh ngay:

    “Khải học giỏi lắm. Cậu ấy nói muốn xin vào công ty lớn để dành tiền đưa mẹ vào chăm. Mẹ cậu ấy bệnh tim.”

    Tôi chết lặng.

    Anh chưa từng nói cho tôi một câu. Có lẽ anh sợ tôi và mẹ tôi không thích.

    Thầy bảo:

    “Hình như cậu ấy sang Đồng Nai phỏng vấn. Cô thử Khu công nghiệp Long Bình.”

    Tối đó, tôi bắt xe đi ngay. Tôi chạy qua từng dãy trọ, hỏi từng người. Không ai biết. Đến khi gần tuyệt vọng, một chú bảo vệ nói:

    “Hôm qua có anh công nhân mới. Trọ dãy C, phòng 10.”

    Tôi chạy như người mất hồn.

    Đứng trước cánh cửa cũ kỹ, tay tôi run đến mức không thể gõ. Cuối cùng, tôi thì thầm:

    “Khải… anh có trong đó không?”

    Một lúc lâu sau, cửa mở.

    Anh đứng đó—ốm hơn, đen hơn, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng.

    Tôi bật khóc.

    Anh hỏi khẽ:

    “Sao em tìm đến đây?”

    Tôi nghẹn ngào:

    “Vì em đã sai. Và em không muốn mất anh.”

    Khải im lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ đóng cửa lại.

    Rồi anh hỏi một câu khiến tôi rơi nước mắt lần nữa:

    “Lần này… em có chắc sẽ đứng về phía anh không, Lan?”

    Tôi nắm tay anh, lần đầu tiên trong đời không run sợ trước mẹ, trước ai nữa.

    “Có. Em chắc.”

    Đêm ấy

    Chúng tôi ngồi trên bậc thềm phòng trọ nhỏ, trời tối mịt, gió lạnh thổi qua.

    Không trách móc. Không cãi vã. Chỉ hai con người từng tổn thương nhau, đang cố gắng học cách nói sự thật.

    Khải nói anh không hề giận tôi. Anh chỉ sợ mình kéo tôi xuống, sợ mẹ tôi xem thường tôi vì đã lấy anh.

    Tôi nghẹn ngào xin lỗi. Lần đầu tiên trong bốn năm, tôi hiểu anh thực sự muốn gì.

    Tương lai có thể không dễ dàng. Có thể vẫn còn đầy vết nứt. Nhưng ít nhất lúc đó, tôi đã nhìn rõ điều mà mình từng bỏ quên:

    Một người đàn ông im lặng không phải là người yếu đuối.

    Một người chồng ít nói không phải là người không cố gắng.

    Và một gia đình chỉ tồn tại khi cả hai cùng đứng về phía nhau.

    Lời nhắc gửi đến những người đã, đang và sẽ yêu

    • Hôn nhân không phải là nơi một người gồng, còn người kia đứng nhìn.

    • Không phải chiến trường giữa “nhà vợ” và “nhà chồng”.

    • Nghèo không đáng sợ. Mất nhau trong im lặng mới đáng sợ.

    • Đừng để lời chì chiết của người ngoài phá vỡ lòng tin của hai người.

    • Và nếu bên cạnh bạn có một người âm thầm cố gắng, dù chậm, dù không hoàn hảo…

    Hãy trân trọng họ.

    Vì đôi khi, chỉ một lời động viên thôi cũng đủ giữ lại người đã gần như muốn rời đi khỏi cuộc đời bạn.

  • Loại rau phá hủy hơn 90% tế bào UT trong vòng 48h mà người Việt cứ ngỡ là rau dại mọc đầy đường

    Loại rau phá hủy hơn 90% tế bào UT trong vòng 48h mà người Việt cứ ngỡ là rau dại mọc đầy đường

    Không chỉ là ‘khắc tinh’ của các loại ung thư thường gặp, loại rau dại này còn có rất nhiều chất dinh dưỡng cực kỳ tốt cho sức khỏe của phụ nữ.

     

    Thời gian gần đây trên mạng xã hội liên tục xuất hiện thông tin rau chùm ngây có thể tiêu diệt được 5 loại ung thư nguy hiểm.

    Theo báo cáo từ Trung tâm sinh học Quốc gia của chính phủ Mỹ, chiết xuất từ cây chùm ngây có thể tiêu diệt được 93% tế bào ung thư phổi ở người trong vòng 48 giờ.

    Không chỉ vậy, chiết xuất này còn có tác dụng mạnh mẽ ức chế sự lây lan của tế bào ung thư ác tính khiến chúng không thể lây lan. Sau 7 ngày, nó có thể xóa sổ hoàn toàn tế bào ung thư phổi.

    Rau chùm ngây không phải ai ăn cũng tốt | Vinmec

    Cây chùm ngây còn cung cấp nhiều hợp chất quý hiếm như zeatin, alpha-sitosterol, quercetin

    Chất dinh dưỡng từ rau chùm ngây

    Trong nhiều thập kỉ qua, rau chùm ngây vẫn đã được người dân Ấn Độ dùng để điều trị nhiều bệnh như thiếu máu tiểu đường viêm khớp trúng phong…

    Trước đây, người dân ở các quốc gia có nền văn minh cổ như Hy Lạp, Italia cũng đã biết sử dụng các bộ phận như lá, hoa, quả, hạt, thân, rễ của cây chùm ngây để vừa làm thực phẩm vừa làm thuốc trị bệnh.

    Hiện nay, giá trị dinh dưỡng của rau chùm ngây cũng đã được công nhận.Theo Trung tâm sức khỏe toàn cầu Johns Hopkins thuộc Trường Đại học Johns Hopkins, Mỹ, rau chùm ngây có chứa hơn 90 chất dinh dưỡng tổng hợp bao gồm 7 loại vitamin 6 loại khoáng chất, 18 loại axit amin 46 chất chống oxy hóa

    Ngoài ra, cây chùm ngây còn cung cấp nhiều hợp chất quý hiếm như zeatin, alpha-sitosterol, quercetin, caffeoylquinic acid và kaempferol.

    Hơn nữa, loại rau này còn giàu các chất chống viêm nhiễm, các chất kháng sinh kháng độc tố các chất giúp ngăn ngừa và điều trị ung thư u xơ tiền liệt tuyến giúp ổn định huyết áp hạ cholesterol bảo vệ gan

    Các nhà khoa học đã phát hiện lá chùm ngây chứa nhiều dưỡng chất hơn quả và hoa. Còn so với các loại thực phẩm khác, rau chùm ngây chứa vitamin A nhiều hơn cà rốt 4 lần vitamin C nhiều hơn cam 7 lần canxi gấp 4 lần sữa sắt gấp 3 lần cải bó xôi đạm nhiều gấp đôi sữa chua và potassium gấp 3 lần quả chuối

    Tác dụng chữa bệnh thần kỳ của rau chùm ngây

    Ngăn ngừa ung thư

    Như đã nói ở trên, rau chùm ngây có chứa 46 hợp chất chống oxy hóa trong đó có vitamin A và C, giúp trung hòa các tác động tán phá của tế bào gốc tự do.

    Thêm vào đó, chùm ngây còn có 2 hợp chất có tác dụng phòng và chặn đứng sự tăng trưởng của của khối u

    Vì vậy, nếu như chị em muốn ngăn ngừa bệnh ung thư và các bệnh thoái hóa như thoái hóa điểm vàng và bệnh xơ nang đừng bỏ loại thực phẩm cực kỳ bổ dưỡng này nhé!

    Đối với những ai vẫn ưu tiên dùng phương pháp xạ trị và hóa trị, bạn có thể bổ sung rau chùm ngây để tăng cường sức đề kháng nhằm chống lại các tác dụng phụ mà xạ trị và hóa trị gây ra.

    Hạ mức đường huyết

    Rau chùm ngây có khả năng hạ mức đường huyết do chứa những hợp chất đặc biệt trong lá. Một nghiên cứu gần đây phát hiện những người phụ nữ sử dụng 7gr bột lá chùm ngây/ngày trong vòng 3 tháng liên tục, đã giảm nồng độ đường huyết nhanh chóng

    Có nên uống rau chùm ngây chữa ung thư không?

    Rau chùm ngây là một trong những loại thực phẩm ngăn ngừa loãng xương

    Giảm viêm và ngừa loãng xương

    Các hợp chất isothiocyanates, flavonoids và axti phenolic có trong lá, quả và hạt chùm ngây có tác dụng chống viêm cực kỳ hiệu quả.

    Ngoài ra, với hàm lượng canxi gấp 4 lần sữa, rau chùm ngây là một trong những loại thực phẩm ngăn ngừa loãng xương vô cùng tốt cho phụ nữ trung niên và người già

    Tất cả mọi bộ phận trên cây chùm ngây đều có thể ăn được. Bạn có thể nấu súp, dùng làm trà để uống hoặc chế biến nhiều món ăn khác nhau.

    Bạn có thể nấu súp, dùng làm trà để uống hoặc chế biến nhiều món ăn khác nhau, thậm chí cả rễ cây cũng có thể dùng làm nguyên liệu trong nấu nướng.

    Chùm ngây là gì? Công dụng và cách sử dụng chùm ngây đúng

    Làm sạch nước

    Ở một số vùng bị ô nhiễm nguồn nước ở các quốc gia nghèo thuộc Châu Á, Châu Phi, người ta lấy hạt chùm ngây nghiền nhỏ hòa lẫn vào nước để loại bỏ các chất cặn bẩn có trong nguồn nước. Ngoài ra, chất dầu cay trong hạt cũng có tác dụng sát khuẩn nên rất an toàn cho sức khỏe

  • Gọi vợ là ‘vợ’ đã lỗi thời rồi. Ba cách xưng hô này là phổ biến nhất hiện nay

    Gọi vợ là ‘vợ’ đã lỗi thời rồi. Ba cách xưng hô này là phổ biến nhất hiện nay

    Trong thế giới tình yêu, tên không chỉ là một mật mã đơn giản, nó giống như một chiếc chìa khóa ma thuật có thể mở ra cánh cửa tràn đầy tình yêu và sự ấm áp sâu thẳm trong trái tim của mỗi người.

     

    Cùng với sự phát triển của thời đại và sự đa dạng trong cách thể hiện tình cảm của con người, thuật ngữ “vợ” từng rất phổ biến hiện nay dường như đã dần mất đi tính mới lạ. Hiện nay, có ba cách xưng hô đang dần trở nên phổ biến, mang đến sự lãng mạn và ngọt ngào khác biệt cho tình yêu.

    1. “Baby/Em yêu”: Một biệt danh ngọt ngào và cưng chiều

    Những cái tên như “baby” hay “em yêu” chứa đầy sự cưng chiều và yêu thương. Khi một người đàn ông gọi hai từ này bằng giọng điệu nhẹ nhàng và trìu mến, thì giống như anh ta đang coi người kia là báu vật quý giá nhất trên thế gian này, giữ chặt cô ấy trên tay vì sợ đánh rơi, ngậm chặt cô ấy trong miệng vì sợ làm cô ấy tan chảy.

    Những cái tên như vậy thường xuất hiện giữa các cặp đôi đang yêu. Ví dụ, vào một đêm ấm áp, hai người ôm nhau trên ghế sofa xem phim, người đàn ông nhẹ nhàng gọi “em yêu” vào tai người phụ nữ, điều này có thể khiến người phụ nữ ngay lập tức cảm thấy tràn đầy tình yêu thương và an toàn. Hoặc khi người phụ nữ gặp phải thất bại trong công việc và cảm thấy chán nản, lời nói của người đàn ông “Em yêu, đừng buồn, có anh ở đây” có thể giống như một tia sáng, xua tan đi sự mù mịt trong lòng cô ấy.

    Cách xưng hô này không chỉ phù hợp với những người yêu nhau trẻ tuổi mà còn có thể được sử dụng giữa những cặp đôi lớn tuổi để thêm chút lãng mạn vào cuộc sống thường ngày. Đối với những cặp đôi đã kết hôn nhiều năm, cuộc sống của họ có thể tràn ngập những vấn đề nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Thỉnh thoảng một “đứa con” có thể khiến cả hai nhớ lại những ngày tháng ngọt ngào khi còn yêu và tìm lại cảm giác rung động ấy. Nó giống như chất bảo quản trong tình yêu, giúp giữ cho cảm xúc luôn tươi mới và ấm áp theo năm tháng.

    chuyện vợ chồng, đàn ông yêu vợ

    2. “Little Fairy/Little Princess” (Tiểu tiên nữ/công chúa nhỏ): Thực hiện ước mơ cổ tích của cô bé

    Mỗi người phụ nữ đều có một giấc mơ cổ tích trong lòng, khao khát trở thành một nàng tiên hay công chúa được chăm sóc và chiều chuộng. Cái tên “tiểu tiên tử” mang theo cảm giác mơ màng và tươi đẹp, tựa như đối phương là một nàng tiên bước ra từ thế giới cổ tích, sở hữu sức quyến rũ mê người và trái tim trong sáng. “Công chúa nhỏ” nhấn mạnh sự cao quý và độc đáo của người đối diện, khiến người phụ nữ cảm thấy mình như một nàng công chúa và là báu vật trong trái tim người đàn ông.

    Khi một người đàn ông gọi một người phụ nữ là “tiểu tiên”, điều đó sẽ khiến người phụ nữ cảm thấy rằng cô ấy vô cùng xinh đẹp và thông minh trong mắt anh ấy. Ví dụ, khi đang hẹn hò, người đàn ông nhìn người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề và mỉm cười nói: “Nàng tiên nhỏ của anh, hôm nay em trông thật xinh đẹp”. Câu nói này sẽ ngay lập tức nâng cao sự tự tin của người phụ nữ và lấp đầy trái tim cô ấy bằng niềm vui.

    Danh xưng “công chúa nhỏ” sẽ phù hợp hơn khi người phụ nữ tỏ ra bướng bỉnh hoặc nóng tính. Khi người phụ nữ tức giận vì một chuyện nhỏ nhặt nào đó, người đàn ông có thể mỉm cười và nói: “Công chúa nhỏ của anh, đừng giận, tất cả là lỗi của anh mà”. Những danh hiệu và từ ngữ như vậy không chỉ có thể giải quyết xung đột mà còn khiến người phụ nữ cảm thấy được bao dung và yêu thương. Nó thỏa mãn mong muốn sâu sắc của người phụ nữ về sự lãng mạn và nuông chiều, mang đến cho cuộc yêu đầy màu sắc như trong truyện cổ tích.

    chuyện vợ chồng, đàn ông yêu vợ

    3. “Biệt danh độc quyền”: Dấu ấn cảm xúc độc đáo

    Ngoài hai cách xưng hô phổ biến được đề cập ở trên, nhiều cặp đôi hiện nay còn tạo cho nhau những biệt danh riêng. Những biệt danh này thường dựa trên những kỷ niệm đặc biệt giữa hai bên, sở thích và thú vui chung hoặc một số đặc điểm nhất định của đối phương và có ý nghĩa riêng.

    Ví dụ, có một cặp đôi đều thích ăn dâu tây, vì vậy người đàn ông đã đặt cho người phụ nữ một biệt danh là “Cô dâu”. Mỗi khi người đàn ông gọi biệt danh này, người phụ nữ sẽ nghĩ đến những khoảng thời gian vui vẻ cùng nhau hái dâu tây trong vườn dâu, và trái tim cô ấy sẽ tràn ngập sự ngọt ngào. Hoặc, người đàn ông có thể gọi người phụ nữ là “cô gái lúm đồng tiền” vì cô ấy có hai lúm đồng tiền dễ thương khi cười. Biệt danh độc quyền này giống như một mật mã tình yêu và chỉ có hai người họ mới hiểu được ý nghĩa của nó.

    Biệt danh độc quyền không chỉ phản ánh mối quan hệ thân thiết giữa hai bên mà còn là dấu hiệu của tình cảm. Nó chứng kiến ​​mọi điều nhỏ nhặt giữa hai người và mang theo những kỷ niệm chung cùng tình cảm sâu sắc của họ. Trong những ngày sắp tới, dù thời gian có trôi qua thế nào thì biệt danh độc quyền này sẽ trở thành kỷ niệm quý giá nhất về tình yêu của họ.

    chuyện vợ chồng, đàn ông yêu vợ

    Cách xưng hô với ai đó đóng vai trò quan trọng trong tình yêu. Đó là sự thể hiện cảm xúc và truyền tải tình yêu. “Baby/Baby”, “Little Fairy/Little Princess” và những biệt danh độc quyền là ba cách gọi phổ biến dành cho nhau, mang đến sức sống mới và sự lãng mạn cho tình yêu. Chúng làm cho tình yêu giữa hai người trở nên bền chặt và ngọt ngào hơn, làm cho tình yêu nở rộ rực rỡ hơn trong dòng sông thời gian. Vì vậy, bạn cũng có thể thay đổi một cái tên hợp thời trang và đáng yêu cho người yêu của mình để tình yêu của bạn trở nên ngọt ngào và hạnh phúc hơn.